GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 89: Nơi trú ẩn (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dưới cái nhìn của cô, những người này chỉ lừa được một đoạn thời gian, không lừa được một đời, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ai tiếp tục mạo hiểm trong tính huống quá lâu không tìm thấy tinh hạch.

Nói cách khác, người đi săn Zombie trong khoảng thời gian ngắnthể sẽ tăng nhiều, thế nhưng không gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ra ảnh hưởng quá lớn với con số tổng 50,000.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Hàn không còn quan tâm việc này phát triển kế tiếp, bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 chăm chú tìm người.

Từ trước đến nay Chung Duệ người dễ thấy nhất trong biển người mênh mông. Một khi anh ta xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 hiện, trong nháy mắt đám người xung quanh mờ nhạt. vậy, đi một lượt vòng ngoài, không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đồng đội nhỏ,Hàn nhận ra, hoặc người còn chưa tới, hoặc đi vòng trong.

Ngẫm lại sao nên đi dạo toàn bộ bản đồ một lần để làm quen với tình cảnh bản, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đi tới cửa ra vào.

“Đi vào một lần cần nộp 100g lương thực, trước 4 giờ chiều phải rời khỏi.” người canh gác cản người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

Hàn không để ý, thuận tay lấy ra một gói ăn ném qua, vừa vặn 100g.

Người canh gác gật đầu, tránh đường, “Vào đi.”

Hàn thong dong đi vào trong.

Đi dạo một vòng, phát hiện ràng 2 họa phong khác biệt. Vòng ngoài như trại tị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nạn, vòng trong hơi giống trấn nhỏ hẻo lánh trước tận thế. Chẳng nhữngcho thuê phòng đơn, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cửa hàng mở rộng cửa buôn bán.

Hàn nhìn lướt qua, phát hiệntiệm tạp hóa, siêu thị nhỏ, tiệm bánh bao, thậm chí còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 phòng giao dịch, chuyên môn bán ra đạnxăng.

Hai bên con đường bày mấy tấm ván, mặt trên dán thông báo thuê thợ. Nói đội buôn XX cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 chiêu mộ công nhân mới, đãi ngộ rộng rãi, hy vọng mọi người tích cực ghi danh.

Người đi qua đi lại vòng trong, biểu hiện trên mặt đa số bình thản, nôn nóng âu lo rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ít xuất hiện…. Tổng thể nói, cái cũng tốt, chỉ không tìm được đồng đội nhỏ.

Hàn cùng khổ não, trong nhủ thầm đến cùng Chung Duệ chạy đi đâu, chết sống không thấy bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 dáng? Anh ta còn cần ống phóng rốc-két nữa không?!

Thế nhưng không cách nào, không thấy người. Suy nghĩ một chút, đi vào phòng giao dịch.

“Chào ngài.” vừa vào cửa, nhân viên tiếp tân nở nụ cười tiêu chuẩn, khách sáo không xa cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 hỏi, “Xin hỏi lần đầu tiên ngài đến đây mua sắm ạ?”

“Đúng vậy, lần đầu tiên.” Hàn hiếu kỳ nhìn xung quanh, lại phát hiện trong phòng giao dịch bày rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nhiều đồ dùng bằng gỗ, đỉnh đầu có đèn trần thủy tinh, rất có khí thế.

“Tốt, mời đi theo tôi.” nhân viên tiếp tân đi trước dẫn đường.

Hàn vội vàng đuổi theo.

Chỉ chốc lát sau, hai người đi vào một căn phòng trong góc. Nhân viên tiếp tân dừng bước, ý bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 khách hàng một mình đi vào, “Mời vào.”

Hàn to gan đẩy cửa vào.

Căn phòng không lớn, bên trong chỉ hai cái ghếmột cái bàn bát tiên. Lúc này, một ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 lão tóc trắng đang ngồi trên ghế uống trà. Trông thấy người đi đến, ông hiền hòa nói câu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 “Ngồi đi.”

Hàn bình tĩnh ngồi xuống, hơi ngạc nhiên, “Vì sao phải làm phức tạp như vậy?”

Ông lão vuốt râu một cái, chậm rãi nói, “Khách hàng đa số kiêng kỵ bị người ta biết mình mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 sắm bao nhiêu đồ đạc, cho nên cửa hàng cực chú trọng bảo vệ sự riêng của khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 hàng.”

“Thảo nào.” Hàn chợt hiểu. Một giây kế tiếp,đi thẳng vào vấn đề, “Trong cửa hàng có thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tốt gì? Lấy ra cho tôi xem.”

Ông lão cười, đưa lên một quyển sách nhỏ, “Sản phẩm của cửa hàng đều chỗ này.”

Hàn cầm lật xem, phát hiện trong quyển sáchhình ảnh chữ viếtràng, hình ảnh rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 sống động nhưng chỉtranh vẽ, nhìn là biết vẽ bằng tay.

Bỗng nhiên, nhớ lại tấm bảng gỗ thuê thợ lúc tới nhìn thấy.

Lấy lại bình tĩnh, Hàn hỏi, “Bên trong chỉ các loại viên đạn cùng với súng lục 54 đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 giản nhất, không còn hàng hóa khác tốt hơn à?”

“Ví dụ?”

“Thuốc nổ hẹn giờ, viên đạn tên lửa phá giáp, súng tự động, lựu đạn.” Hàn nói liền bốn loại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

nghĩ, nếu như thất lạc với Chung Duệ, lẽ mình lấy viên đạn tên lửa phá giáp, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cầm khí đại khai sát giới. Nói cho cùng, ống phóng rốc-két không phải tặng không cho Chung Duệ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 hội cô có thể giữ lại cho bản thân dùng.

Ông lão tiếc nuối lắc đầu, “Xin lỗi, những vật phẩm khác không bán ra ngoài.”suy nghĩ giữ an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 toàn cho nơi trú ẩn, đồ vật bọn họkhả năng bán ra ngoài rất hạn.

Hàn cảm thấycùng tiếc nuối. Nhưng cùng lúc,phản ứng kịp chỉ không bán ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ngoài, không phải không có.

“Tôi luôn cảm thấy, chỉ khi bảng giá không làm lòng người rung động, không vụ mua bán nào không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 hoàn thành.” Hàn chậm rãi nói.

“Côthể đưa ra báo giá gì?” ông lão hết sức mò. Trên thực tế, vài khách hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đặc thù đáng giá ngoại lệ,điều người như vậy từ khi ông làm việc đến giờ chỉ gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 qua một vị. Phần lớn người đều tự cho rằng bản thân mình đặc biệt, đáng giá người khác kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 trọng vài phần, trên thực tế…

“Gạo, mì,ăn liền, bánh bích quy, nước hoa, kem đánh răng, sữa tắm, bàn chải đánh răng, xà phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thơm, hoặc nhiều hoặc ít đều một chút.” Hàn bình thản trả lời.

Nghe vậy, mắt ông lão giật giật, thiếu chút không khống chế được biểu cảm gương mặt. Ông nói nhầm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đây là lục soát được nhà kho trong lòng đất của người nào đó à? Hay là, thật ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 gái này nhân viên hậu cần của thế lực lớn nào đó? Làm sao nhiều đồ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 vậy!

Hàn đột nhiên cười xán lạn, biết còn hỏi, “Ông cảm thấy, đáng giá ngoại lệ không?”

Ông lão cười khổ, “Mặc như vậy, chỉ có thể bán ra lựu đạn.”

“Vậy cần 20 quả lựu đạn, lại thêm 70 viên đạn cho súng Desert Eagle.”Hàn đánh nhịp quyết định. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

Kế tiếp, hai người thảo luận kịch liệt về mặt giá cả. Đến khi đạt thành ý kiến nhất trí, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 qua một giờ.

Cuối cùng, Hàn quả quyết bày tỏ, “Chín giờ sáng ngày mai, một tay giao tiền, một tay giao hàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 Đừng nghĩ sai lệch, chẳng tốt cho ai cả.” sở không lập tức hoàn thành giao dịch không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 muốn để lộ kho hàng tùy thân tồn tại.

“Đương nhiên.” ông lão cười đồng ý.

Hàn vẫy tay chào từ biệt, sau đó tự ra ngoài.

Nhưng vừa đi tới phòng khách, đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Một tên mập ân cần tiễn Chung Duệ ra khỏi phòng, cúi đầu khom lưng, vẻ mặt tươi cười, phảng phất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đang tiếp đãi Thượng Đế.

Tô Hàn cùng hiếu kỳ, đến cùng đồng đội nhỏ mua cái gì, mới hưởng thụ đãi ngộ khách quý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

lẽ ánh mắt nhìn chăm chú quá mức nóng cháy, Chung Duệ phát hiện, không nhịn được quay đầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 Ánh mắt quay sang, phát hiện Hàn, anh hơi nhếch khóe môi, lên tiếng chào hỏi, “Vừa tới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 hay là ý định đi?”

“Bàn xong, đang định đi.” Hàn trả lời.

“Cùng đi.” Chung Duệ cực kỳ tự nhiên tới gần, sau đó kề vai với đồng đội nhỏ rời khỏi.

Một đường không nói chuyện.

Ra khỏi phòng giao dịch, hai người ăn ý mười phần, tìm một góc tĩnh lặng, lúc này bắt đầu thấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 giọng nói chuyện với nhau.

“Phó bản vi-rút trước, anh đi lúc nào?”Hàn dẫn đầu đặt câu hỏi.

Chung Duệ nói thầm, không có em, tôi còn ngây người bên trong làm cái gì? “Đi dạo loanh quanh rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ra luôn. Xem diễn đàn, người nhắc tới hậu kỳ hỗn chiến, điều tôi không tham dự.”

“Vậy tốt rồi.” Hàn thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu bàn luận chuyện chính, “Vừa nãy anh mua hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 hóa gì? Giá bao nhiêu?”

Chung Duệ thuận miệng trả lời, “30 gói thuốc nổ hẹn giờ, 50 quả lựu đạn. Tôi đổi toàn bộ thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 phẩm, vật dụng hàng ngày, đồ uống không cần thiết, cuối cùng mua ít tuýp thuốc bôi. Hiện nay dược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 phẩm thiếu thốn, giá cả quá cao. Chỉ cần bằng lòng lấy ra dược phẩm làm trao đổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đều dễ bàn luận.”

Dừng lại mấy phút, anh lộ ra tiếc nuối, “Đáng tiếc không bán ống phóng rốc-két. Nếu không mặc kệ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 giá cao cỡ nào tôi cũng đổi một cái.”

Ngay sau đó, giọng điệu anh thay đổi, “Tin tức tốt là, cuối cùng kho hàng tùy thân đã 1 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ô trống. Trời mới biết bị đựng đầy đã bao lâu!”

Hàn nhủ thầm, anh chàng này khá xui. Đã qua mấy phó bản, anh còn không lấy được ống phóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 rốc-két.

nghiêng người, lấy ra ống phóng rốc-két từ trong kho hàng tùy thân, tùy ý nói, “Cho anh.”

Chung Duệ, “!!!”

Lúc này, trong đầu của anh chỉ còn lại một ý nghĩ, “Ở đâu ra?”

“Phần thưởng bổ sung Thông quan.”Hàn không quá để ý, “Cầm đi.”

Khôngống phóng tên lửa, nghề thứ hai của anh không thể sử dụng. vậy Chung Duệ không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 khách sáo, nhận lấy. Chỉánh mắt rơi vào trên người Hàn, thỉnh thoảng sẽ lóe lên tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 sáng không bình thường.

Ánh mắt cúi xuống, anh làm bộ như không việc gì, bình tĩnh hỏi, “Cô thì sao? Mua được cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 gì?”

“20 quả lựu đạn, 70 viên đạn cho súng.” Hàn rất may mắn, “Cuối cùng cũng dọn sạch hàng tồn! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 Vật tư chồng chất rất lâu trong kho hàng tùy thân, dùng như thế nào cũng không hết. Huống hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 kỹ năng thiên phú không định kỳ kích hoạt, thu hoạch vật còn nhiều hơn số lượng đã dùng.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

Vậtnhiều sắp đến mức chật cứng, đây không phải cách nói phét lác, lời nói thật. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 Cô thực sự không muốn biểu diễn cách thức vứt bỏ đồ ăn như thế nào ở trong trò chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 sinh tồn…

Hai người hàn huyên vài câu, quyết định trước tiênvòng ngoài vòng trong an toàn thì an toàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nhưng không thuận tiện hoạt động.

Thanh toán hai hộp sữa tươi làm tiền thuê lều vải, Tô Hàn, Chung Duệ chỗ đặt chân tạm thời. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

Hàn muốn nấu ăn liền, thế nhưng suy nghĩ đến mùi ăn quá nồng, rất dễ khiến quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 chúng kích động, vậy dập tắt ý định này, đổi sang ăn bánh kem chocolate.

**

Màn đêm buông xuống.

Người dân ban ngày đi ra ngoài tìm nước uống, tìm thực vật, sưu tầm vật liệu dần dần quay về. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 Trong nơi trú ẩn người đến kẻ đi, khói bếp lượn lờ, thoạt nhìn cực kỳ náo nhiệt.

Hàn nói một tiếng với đồng đội nhỏ, ra khỏi lều, tùy ý đi dạo.

Thế nhưng không lâu sau…

“Không phải chị không định đi nơi trú ẩn à?” tiếng nói non nớt vang lên sau người, giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cùng ngạc nhiên, còn chút quen tai.

Hàn, “…”

quay người lại, không ngoài dự đoán nhìn thấy gái ban ngày tình gặp.

“Kế hoạch không theo kịp biến hóa.” Tô Hàn nói thành khẩn.

gái bĩu môi, cảm thấy người này thật là kỳ lạ.

Hàn cứng rắn nói sang chuyện khác, “Em chiến đấu thế nào? Thành công không?”

“Đừng nói nữa.” gái tức giận nói, “Xem như là thành công, thế nhưng chẳng khác nào thất bại.”

“Nói như thế nào?” Hàn nhíu mày.

“Em dụ dỗ toàn bộ Zombie ngoài cửa ra ngoài, sau đó tranh thủ những Zombie khác cách khá xa, thám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thính tình hình.”gái bĩu bĩu môi, không vui, “Trong phòng mấy cái thùng lớn. Em mở ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 xem, phát hiện bên trong đựng chất lỏng màu vàng nhạt. Không chỉ mùi khó ngửi, cũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 uống được.”

“Nói cách khác, tất cả đều tốn công ích.” cúi cúi đầu, uể oải nói, “E rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 không phải nơi mật, không ai phát hiện căn nhà. họ phát hiện, cũng không nguyện ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 lãng phí sức lực, cho nên còn đồ đạc.”

Cùng lúc đó,Hàn không tự chủ nghiêm túc. Chất lỏng màu vàng nhạt, mấy thùng lớn, mùi khó ngửi… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ý thức nghĩ tới dầu ma-dút.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Chung Duệ (lời nói thấm thía): Em tốt như thế, tôi phải lấy thân báo đáp.

Hàn: … Anh xác định không cầm nhầm kịch bản?

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn full, Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn online, read Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn, Đang cập nhật Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 89 — Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc