GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 83: Trấn nhỏ vi-rút (5)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Người chơi chạy thục mạng bên ngoài chỉ còn bảy người,ý kiến gì?” Chung Duệ hỏi. Hiếm khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 có người chơi không cản trở, anh không ngại tham thảo lẫn nhau.

Diệp Thanh im lặng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi nói, “Hiện tại suy nghĩ duy nhất của tôi là, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 người không tính ăn cơm trưa hả?”

Hàn, “…”

Chung Duệ, “…”

Kho hàng của hai người dự trữ sung túc, đói bụng có thể ăn bất cứ lúc nào, vậy hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 toàn không ý nghĩ ăn cơm trong đầu. Thế nhưng Diệp Thanh không giống.

Lúc này mặt anh không chút thay đổi, trầm giọng nói, “Nhớ không lầm, hôm nay ngày thứ 1 trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 chơi.”

Liếc nhìn ngoài cửa sổ, anh tiến hành bổ sung, “Đồng thời vừa qua khỏi buổi trưa. Nói cách khác, cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 chúng tôi đi vào trò chơi không đến năm tiếng.”

Hai người trước mặt này, nghiễm nhiên muốn bắt tất cả người chạy trốn về quy án trong ngày đầu tiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

Diệp Thanh không muốn nhận thua, nhưng không cách nào phủ nhận, quá nhiều chuyện đè anh không thở nổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

Đinh Diệu Vĩ, Trình Khải đồng dạng nỗi khổ khó nói. Ngày thứ 1 của trò chơi,sinh sôi chơi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cảm giác bực bội trong ngày thứ 10 trò chơi.

“Vậy các người đi nghỉ đi!” Hàn nói giọng dịu đi. Thế nhưng quay đầu, tiếp tục cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thảo luận với Chung Duệ.

Trong lòng Diệp Thanh cảm giác rất khó chịu. Em gái không nghỉ, anh ngược lại phải nghỉ ngơi.

“Có cần phải gấp gáp vậy không?” Diệp Thanh hoài nghi.

Hàn nhìn anh một cái, chăm chú giải thích, “Ở trong phó bản này, thời gian rất quan trọng. Giáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220Trần nói qua, thời kỳbệnh của vi rút 3- ngày. Để bảo đảm không bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 trắc, tốt nhất kết thúc trước ngày thứ 2, nhét tất cả người chơi vào phòng cách ly một người.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

“Vạn nhất người trở thành mầm bệnh mới, khuếch tán vi-rút, lượng công việc gia tăng cực nhiều. Giai đoạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đầu thích hợp liều mạng, tốt hơn hậu kỳ mệt thành chó.”

“Buổi sáng không phảimột người chơi bởi tới chậm, bị xử bị nốc-ao à? Sai một ly, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nghìn dặm, huống chi giữa các người chơi cách ly sẽ làm trò thiêu thân gì,sao phải chừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 lại chút thời gian rảnh đối phó.”

“Sinh tử cực nhanh, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, kích thích kích thích, có điều rất dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 dàng chơi chết cái mạng nhỏ.”

Diệp Thanh ném câu tiếp theo, “Chú ý kết hợp làm việc nghỉ ngơi.” sau đó mang theo đồng đội nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 rời khỏi.

“Từ trong 1900 NPC tìm ra 7 người chơi, không phải chuyện dễ dàng, phải nghĩ cách.” Chung Duệ cố suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nghĩ.

“Quần áo, trên quần có bột dạ quang, bột phấn, trên ngườimùi vị, khuôn mặt bị nhìn thấy qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 người chơi muốn triệt để ẩn núp không dễ dàng.” Tô Hàn lẩm bẩm. Đột nhiên, lóe lên linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cảm, có ý tưởng mới, “Mượn cảnh khuyển dẫn đường được không?”

Cảnh khuyển chịu huấn luyện đặc biệt, khứu giác linh mẫn dị thường, thể ngửi thấy mùi vị người bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thường không ngửi được. Đi theo mùi của bột phấn thể tìm được mục tiêu. Mặc không thuê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 được cảnh khuyển thì tìm chó được huấn luyện nghiêm chỉnh hỗ trợ cũng không tệ.

“Biện pháp đáng thử một lần.” Chung Duệ lúc này quyết định, tìm con chó thử xem.

Nhắc tới cũng khéo, trong đám bảo vệngười nuôi một đôi berger. Bình thường bọn chúng trải qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 huấn luyện đặc biệt, thoạt nhìn đẹp trai dũng mãnh cực kỳ, rất thông minh.

Giáo Trần hỗ trợ giật dây nói mượn giúp họ.

Biết họ mượn chó để tìm người, chủ nhân của chó sảng khoái cho mượn Berger.

Hàn đưa một ít bột phấn cho berger ngửi, sau đó cùng Chung Duệ mỗi người dắt một con, bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đầu dắt chó đi dạo.

**

“Đây chính căn phòng lầu một vừa trả, trên sân thượng một cái ban công. Phòng hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 một chút,điều đầy đủ đồ đạc, các công trình xung quanh đồng bộ, sinh hoạtcùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thuận tiện.” chủ nhà chủ động giới thiệu.

Trần Hải Minh đi dạo xung quanh một vòng, gật đầu, “Tốt cùng, tôi rất hài lòng.”

Chủ nhà cười nói, “Vậy anh tùy ý, tôi không quấy rầy anh nghỉ ngơi.”

“Làm phiền anh.” Trần Hải Minh khách sáo tiễn người.

Đến khi trong phòng chỉ có một mình, Trần Hải Minh không tự chủ thở ra một ngụm trọc khí thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 dài, cả người trầm tĩnh lại. Thật vất vả tìm được chỗ an thân, cuối cùng anh có thể thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 phào.

Đi vào trò chơi mới nửa ngày, anh đã cảm giác qua mấy đời…

Ban nãy mầm bệnh tới gần quá đột ngột, sau khi hoàn hồn, trong óc của anh chỉ một ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nghĩ muốn chạy trốn phải cố gắng trốn thật xa!

Sau khi chạy xa anh mới phản ứng được, đều đã tiếp xúc gần, chạy nữa ích lợi gì? Hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tại chỉ mong vận may, cược mình không bị lây bệnh. Bằng không mỗi ngày giá trị thể lực© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 60 thực sự quá đáng, chỉ thể cắn thuốc kéo dài tính mạng.

Ngay sau đó, Trần Hải Minh lại nghĩ tới cảnh tượng nhìn thấy trước cửa tiệm thuốc. mấy khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 mặt quen quen lảng vảng quanh tiệm thuốc, phảng phất đang tìm người. Mỗi khi có người chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thực thực từ trong tiệm thuốc đi ra, bọn họ sẽ chặn người, hoặc là gia nhập vào đoàn đội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 hoặc hóa thành ánh sáng trắng bị loại, không lựa chọn thứ ba.

Bởi nhận thấy không ổn, cho nên Trần Hải Minh không vào tiệm thuốc, chỉ núp trong bóng tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 quan sát. Đến khi đám người đi mất, anh lặng lẽ rời khỏi.

Mặc khôngràng đám người này định làm cái gì, thế nhưng theo bản năng anh lựa chọn lảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tránh, không muốn dính vào.

“Du khách đoàn du lịch 100 người chú ý, đồng đội của ngài đang tìm kiếm ngài, xin sớm chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tới bệnh viện tập hợp với bọn họ.” bên ngoài phòng, tiếng loa phóng thanh huyên náo bỗng nhiên vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 lên.

Trần Hải Minh tự nhủ đám người này thật biết lăn lộn. Sau đó thong dong ngồi xuống ghế đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 trong sân, chỉ coi như không nghe thấy loa mặc kệ đối phương muốn làm gì, anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 hứng thú hành động dựa theo bước đi của người khác. Mọi người mạnh ai nấy chơi, không liên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tới nhau.

Nhưng vào lúc này, một con chó lớn từ trên trời giáng xuống, sau đó xông tới hạ gục anh, mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 con chó siêu hung.

Vẻ mặt Trần Hải Minh đờ đẫn, hoàn toàn không phản ứng chuyện xảy ra.

Trong lúc anh dự định lấy khí liều mạng với chó dữ, một gái trẻ tuổi leo tường vào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nhanh chóng giơ súng lên, “Không nói lảm nhảm nhiều, đi với tôi đến bệnh viện đồng ý cách ly, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nếu không ngay bây giờ bị nốc-ao, chọn đi!”

Trần Hải Minh, “…”

Xem ra rất nhiều chuyện không phải muốn tránh thể tránh né. Anh cònthể làm gì? Đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nhiên đầu hàng.

**

Trong quán, Liễu Đồng đang chọn món ăn, “Một phần mì sợi, lại muốn phần thịt bò.”

“Yes Sir.” người bán hàng đáp lời rồi đi.

Liễu Đồng xoa xoa tay, lộ ra vẻ hưng phấn. Trước buổi tọa đàm, anh đã đi qua siêu thị mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đồ ăn. Hiện nay vật kho hàng tùy thân phong phú, đủ để chống đỡ khoảng mấy ngày. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 Tranh thủ hai ngày này vi-rút chưa bộc phát, anh phải ăn ngon mấy bữa mới được.

Rất nhanh,sợi thịt được bưng đến trước mặt. Người bán hàng cười nói, “Đã đủ đồ ăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ngài từ từ dùng.”

Liễu Đồng không kịp chờ đợi “Khò khè” một hớp lớn.

sợi rất dai, nước dùng cũng đậm vị. Liễu Đồng kẹp một gắp mì, kẹp một miếng thịt bò, ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 quá ngon.

Bỗng nhiên, anh dừng động tác, nghĩ đến một vấn đề nếu nhưgiữa quảng trường quyết định thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nhanh, trực tiếp tiêu diệt hết mầm bệnh,phải vi-rút sẽ không khuyếch tán nữa?

Nếu không vi-rút, chẳng phải thời gian còn lại nghỉ phép trong trấn nhỏ à?

Liễu Đồng càng nghĩ càng không nỡ, đặc biệt muốn cưỡi cỗ máy thời gian quay lại mấy giờ trước! Đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tiếc, trên đời không thuốc hối hận, anh chỉ thể điên cuồng ăn món ăn ngon để phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tiết bất mãn trong lòng.

Rất nhanh, sợi ăn sạch, thịt cũng ăn xong.

Liễu Đồng lau miệng, gọi người bán hàng, “Lại muốn phần xào!” anh muốn biến đau buồn thành cơn thèm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ăn!

sao trong game, không sợ ăn quá no. Chỉ điều độ chắc bụng đã đầy, hơi lãng phí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tiền thôi.điều không sợ! Anh không thiếu tiền!

Trong chốc lát, bát xào bị vét sạch.

Liễu Đồng nhìn chằm chằm thực đơn, suy nghĩ gọi thêm cái nếm thử. Đúng lúc này, một người mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 không chút thay đổi, từ quán cửa đi thẳng tới bên cạnh Liễu Đồng, lạnh giọng nói, “Tạm tạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 được rồi.”

Người này chính là Chung Duệ.

Từ lúc Liễu Đồng gọi mì sợi, anh đã phát hiện mục tiêu. Ngẫm lại không thuận tiện trao đổi trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 quán, anh đứng chờ ngoài cửa.

Ai biết người nào đó gọi hếtsợi lại gọi xào, gọi hết mì xào còn đang nhìn thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đơn! Chung Duệ không thể nhịn được nữa, buộc Bergercửa, chính mình xông vào tìm người.

Liễu Đồng ngây ra như phỗng, ai đây? Sao nhìn quen quen?

“Tôi không thời gian, không có công sức lèo nhèo với anh đây.” Chung Duệ không nhịn được nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 “Anh đã tiếp xúc gần với mầm bệnh, trên người khả năng mang theo vi-rút, phải đi cách ly. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 Đi với tôi một chuyến!!”

Anh khả năng cũng mang theo vi-rút? Liễu Đồng bị tin tức đột nhiên xuất hiện này tạc bối rối, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 trả sổ sách sau, chóng mặt theo sát Chung Duệ rời khỏi.

**

Trong siêu thị, Giai Giai đang mua sắm. Các đồ dùng mùa đông như áo lông, quần bông, giày bông đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 trong phạm vi chọn mua của cô.

“Tiểu thư, bộ quần áo này khá đẹp, muốn mặc xem thử không?” nhân viên bán hàng nhiệt tình đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cử.

Giai Giai xua xua tay, thuận miệng nói, “Không cần.”

“Nhưng bộ quần áo này của cô…” nhân viên bán hàng muốn nói lại thôi.

“Làm sao vậy?” Giai Giai khẽ run.

Nhân viên bán hàng nín nửa ngày, cuối cùng nặn ra một câu, “Đằng sau hơi bẩn.”

Bẩn? Sao lại thế? Ánh mắt Giai Giai khẽ nhúc nhích. Suy nghĩ một chút, đổi chủ ý, mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nói, “Cám ơn nhắc nhở, vậy giúp tôi cầm bộ quần áo sạch sẽ!”

“Tốt.” nhân viên bán hàng vui vẻ đồng ý.

Đi vào phòng thay quần áo, Giai Giai lúc này mới phát hiện, chẳng biết từ lúc nào, trên áo dính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 bột phấn kỳ quái! Lại nhìn một cái, trên quần cũng có.

“Người chơi dùng bột dạ quang đánh dấu à?” lúc nói lời này, Giai Giai hơi nghiến răng nghiến lợi, “Chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 lượng người chơi tăng cao không ít nha.”

Lúc này thay cả bộ quần áo. Cứ như vậy vẫn chưa yên tâm, kiểm tra người mình mấy lần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

Ngay sau đó, Giai Giai nhạy cảm nhận thấy trên người mình phiêu tán mùi thơm thoang thoảng. giữa nhóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 người thì rất khó phát hiện, thế nhưng trong phòng thay quần áo chật hẹp rất dễ phát hiện.

“Chẳng lẽngười phun nước hoa trên người mình? Không thể nào.” Giai Giai âm thầm tìm kiếm hồi lâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cuối cùng phát hiện, đã thay quần áo, nhưng đế giày cũng mùi.

Giai Giai, “…”

Lần này cuối cùng được ghép đôi với người chơi hung tàn cỡ nào?

vậy không chút do dự, thay cả giày.

Đến khi mua đồ hoàn tất, rời khỏi siêu thị, cả người Giai Giai rực rỡ hẳn lên, không giữ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 một món đồ cũ.

Nhưng vừa đi đến cửa, thì một người cản cô, ung dung vui sướng nói, “Người chơi đúng không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 Đi với tôi đến bệnh viện.”

Xác định không thành vấn đề mới ra cửa, Giai Giai, “…”

“Vì sao?” không hiểu nổi, ràng đã thay toàn bộ đồ trên người!

Hàn kỳ quái nhìn đối phương, hùng hồn nói, “Người chơi nữ trong 100 người không nhiều, tôi nhận ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 mặt cô.”

Giai Giai nhất thời cảm thấy mệt tim. Cuối cùng chuẩn bị bao nhiêu phương pháp nhận biết hả? Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 chơi khác còn đường sống không?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Hệ thống: Heo trong chuồng heo chạy mất hơn nửa, mời dũng bắt bọn chúng trở lại!

Năm vị dũng bắt heo:

Diệp Thanh (giơ tay hỏi vấn đề): Tôi có thể không làm không?

Hệ thống (ngạo kiều): Không được, không cho phép, khôngthương lượng.

Tô Hàn (khuôn mặt tang thương): Bắt đầu đi, sớm bắt hết sớm kết thúc

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn full, Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn online, read Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn, Đang cập nhật Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 83 — Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc