GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 72: Đấu trường (5)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đấu trường trong lòng đất? đáy lòng Tô Hàn không khỏi cảm giác man mát.

Người mặc áo đen cất cao giọng nói, “Mọi người tùy tiện tìm chỗ ngồi, tôi đi sắp xếp tiết mục.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

Anh vừa đi khỏi, tiếng bàn luận xôn xao vang lên.

“Chẳng lẽ để cho người thua đánh bạc đi đấu thú à!? Không coi người ta con người nữa!”

“Đấu thú? Nghe quả thực giống như trò chơi sinh tồn. điều quá dễ chết, thảo nào để chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ta chơi đánh bạc trước. Dừng chân càng lâutầng trên, tỷ lệ hàng hóa tích trữ càng cao.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

“Mẹ nhà nó.trên lầu đồ ăn ngon được bưng lên không giới hạn, không cần lo âu về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 vật dụng hàng ngày. Xuống đến tầng ngầm, lập tức tranh đấu với thú, khác biệt quá lớn rồi!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

“Ô… Tôi chỉ muốn biết, các người chơi cho rằng đánh bạc bị nốc-ao chính mất đi cách trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 chơi, vậy căm phẫn tự sát, nếu như biết thua cuộc đến tầng ngầm tiếp tục chơi, bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 họ mà biết có ý kiến gì?”

Mọi người đều lặng thinh.

Rất nhanh, trong lồng bát giác bên trái bị đẩy vào một người đàn ông vạm vỡ. Anh đeo xích bạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cánh tay ngực mấy vết thương đã lành, xem ra mớithêm.

Phía bên phải, một con sói xám mắt xanh biếc, sống như hai ngày chưa ăn cơm sắp sổng chuồng.

“Ngụy Đông!” người nhận ra người đàn ông vạm vỡ, gọi tên anh ta.

“Anh biết à?” bên cạnh người tiếp lời.

“Ngày đầu tiên anh ta ăn gian bị bắt đi.” người nói chuyện mười phần bất đắc dĩ, “Tôi bảo vệh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ta đàng hoàng một chút, anh ta cho rằng dùng kho hàng tùy thân ăn gian khiến NPC không nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ra, kết quả bị bắt tại chỗ.”

“Chậc chậc.” người đáp lời không khỏi cảm thán, thế gian to lớn, không thiếu chuyện lạ.

Chỉ chốc lát sau, người mặc áo đen xuất hiện lần thứ hai. Anh mỉm cười nói, “Đêm nay tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cả ba cuộc tranh tài, mọi người thể tùy ý quan sát. Nếu hứng thú, cũng thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đặt ít tiền lẻ, tăng chút niềm vui cho thi đấu.”

Nói xong, anh vỗ tay phát ra tiếng.

Lập tức có nhân viên phục vụ đưa đến một cái bảng màu trắng.

Hàn tỉ mỉ kiểm tra, trên bảng dùng bút lông đen viết mấy hàng chữ dài.

Một cái băng vải dùng để chữa bệnh, thể dùng băng vết thương, giá cả 50 nghìn bối.

Môt cây chủy thủ, cực kỳ sắc bén, giá cả 100 nghìn bối.

Một ống thuốc lỏng bắp,thể làm tốc độ phản ứng của mục tiêu chậm lại, giá cả 100 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nghìn bối.

Cho thêm một con chó sói xám, giá cả 100 nghìn bối.

Thả đạn khói vào lồng bát giác, giá cả 50 nghìn bối.

Mời tuyển thủ ăn bữa cơm no, giá cả 50 nghìn bối.



Sắc mặtHàn kéo căng, không cam lòng, như thế này giống như coi người khác thành món đồ chơi! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

“Chư vị, người này tôi biết, phiền phức cho chút thể diện, đừng làm khó dễ cậu ta.” người nọ quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 biết với Ngụy Đông đứng lên, trầm giọng nói, “Tôi tên Giang Thành, phần ân tình này tôi sẽ ghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nhớ…”

Ai biết chưa dứt lời,mộtthanh niên tóc vàng bật cười thành tiếng, “Vì sao phải cho mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 mặt mũi? Mày coi mày ai?”

Sắc mặt Giang Thành đột nhiên lạnh lẽo.

thanh niên tóc vàng không tha thứ nói, “Bỏ thêm một con chó sói xám, như vậy mới thú vị.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

Trong khi nói chuyện, nhân viên phục vụ khay tới trước mặt gã. thanh niên tóc vàng không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 do dự móc từ trong túi ra mười cái thẻ chip giá trị 10 ngàn, ném vào trong khay.

“Hai ống thuốc lỏng bắp, phân biệt tiêm vào thể sói xám. Một cây chủy thủ, một cái băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 vải chữa bệnh, lại cho tuyển thủ ăn bữa cơm no.” Giang Thành hờ hững nói.

Tiếp theo, anh tùy ý tung 40 chip, khiêu khích liếc nhìn thanh niên tóc vàng, “Có bản lĩnh tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tục bỏ thêm sói xám đi. Mày bỏ vào bao nhiêu, tao tăng thêm bấy nhiêu ống thuốc lỏng cơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 bắp.”

thanh niên tóc vàng giật giật mép, cuối cùng câm nín. Tuy may mắn sống sót, nhưng số tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thể sử dụng không quá nhiều. Nhưng tùy tiện bỏ ra 100 nghìn vui đùa một chút thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 được, liều mạng đốt tiền thì không cần thiết.

vậy, thanh niên tóc vàng chọn nhượng bộ.

Ai biết cái này vẫn chưa xong. Giang Thành quay đầu, hỏi người mặc áo đen, “Tuyển thủ bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thể chuộc ra ngoài không? Nói giá đi.”

Người mặc áo đen lộ ra vẻ mặt không muốn, hình như luyến tiếc hạt giống tốt. Thế nhưng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nhanh, anh mở miệng biểu thị, “Giá chuộc thân là năm triệu. Nếu bản thân tuyển thủ gánh vác nợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nần, như vậy phải trả hết nợ, sau đó mới thể chuộc thân.”

“Cậu ta không nợ nần.” Giang Thành lười biếng nói.

Người mặc áo đen gật đầu, “Đúng như thế. Chỉ cần thanh toán năm triệu, thể chuộc thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cho cậu ta.”

Giang Thành không chút do dự móc từ trong túi ra 500 chip, sau đó hét vào trong lồng bát giác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 “Còn không mau lăn ra đây cho tôi?”

Ngụy Đông đang dùng cơm, lúc này nói hồ, “Chờ đã… Để tôi ăn hai miếng nữa.”

“Ăn cái đầu cậu! Không muốn chết mau ra đây!” Giang Thành giận dữ.

Ngụy Đông nhanh chóng lùa cơm sạch sẽ, sau đó lau miệng, ngược lại cầm lấy dao găm, vui sướng từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 lồng bát giác bên trong đi ra, thuận lợi khôi phục sự tự do.

Chung Duệ bất thình lình mở miệng, “Có tiền như vậy, tại sao không hỏi chuộc thân được không trước?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 lãng phí 40 chip, đó không phải số lượng nhỏ.

Giang Thành cong khóe miệng, bình chân như vại, “Có thể nghiêm khắc vả mặt, tiêu 400 nghìn thật đáng giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nha.”

thanh niên tóc vàng không khỏi cắn chặt răng hàm.

Giang Thành không chịu buông tha gã.

“Tao nhớ kĩ mày.” Giang Thành thuận tay chỉ một cái, nói dửng dưng.

“Mày không thể sử dụng lực.” thanh niên tóc vàng lấy lại bình tĩnh, giả vờ thể hiện mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 bình thản.

“Chờ xem.” Giang Thành lầm bầm một tiếng, không nói thêm nữa.

Trong lòng thanh niên tóc vàng âm thầm kêu khổ. Mong rằng anh chàng này chỉ nói suông, không quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tâm ai chống đối hay không. Vừa nãy trong chốc lát mất não, chính diện đối mặt, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 phải không công trêu chọc một kẻ địch mạnh sao!

Khitrí quay về, thanh niên tóc vàng hối hận đến mức xanh cả ruột.

Hàn thầm nghĩ, tuy trước mắt không xuất hiện người thắng, nhưng người chơi không thiếu tiền xác thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tồn tại.

dụ Chung Duệ, muốn thông quan thể thông quan bất cứ lúc nào, riêng tiền mặt đã hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 5 triệu. Mặt khác, trong kho hàng tùy thân của anh còn rất nhiều vàng châu báu, đừng nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tới viên phỉ thúy quý giác cấp bậc đế vương lục kia.

Giang Thành thoạt nhìn cũng thế. Mặc chưa hoàn thành chỉ tiêu, nhưng căn bản không để mấy trăm ngàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 vào mắt.

Hàn chỉ cảm thấy kỳ quái chính là, ràng tiền như vậy, tại sao đồng đội phải ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 gian?

Bởi vị tuyển thủ thứ nhất bị chuộc thân, người mặc áo đen vội vã rời khỏi, hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đi sắp xếp trận tranh tài kế tiếp.

“Hehe, nhờ anh tôi mới được đi ra.” Ngụy Đông nhiệt tình nói cảm ơn đồng đội.

Giang Thành liếc mắt một cái, mặc kệ anh.

vậy Ngụy Đông một mình nói luyên thuyên, “Ôi chao, tôi thực sự không biết ánh mắt bọn họ độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 như vậy. Cực kỳ nhanh chóng đổi một quân bài bị phát hiện! Cái này thuần túy ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ý muốn!”

Giang Thành nhủ thầm,ràng thể trực tiếp thông quan, lại suýt chút nữa làm bản thân bị nốc-ao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 anh không muốn nói chuyện với đồng đội ngu ngốc.

“Anh coi như tôi đangthám quân địch, cho nên cam nguyện hi sinh mình không được sao?” Ngụy Đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 mặt dày biểu thị, “Tôi lăn lộn dưới ba ngày, đã tìm hiểu tình hình ràng!”

Giang Thành thoáng hòa hoãn, chút động lòng. Anh vừa định hỏi kỹ đã thấy người mặc áo đen trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 về. vậy không thể không im lặng — cơ hội đặt câu hỏi rất nhiều, không cần gấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 gáp nhất thời.

Ánh mắt Chung Duệ lóe lên, nhìn chòng chọc Ngụy Đông.

Hàn thờ ơ lạnh nhạt, âm thầm quan sát sóng ngầm giữa người chơi bắt đầu khởi động.

Người mặc áo đen tuyên bố, “Trận thứ hai bắt đầu tranh tài.”

Bên trái lồng bát giác xuất hiện một người đàn ông trung niên, tấm bảng trắng lại xuất hiện trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 mọi người.

Ngụy Đông bóp tiếng nói, khẽ giới thiệu với đồng đội, “Người này thua sạch chip, hoài nghi người khác ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 gian, định ra tay sau khi vi phạm bị bắt xuống dưới.”

“Anh ta bình thường dùng súng, thói quen chiến đấu xa. Đáng tiếc địa phương quỷ quái này, khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thường dùng không có, sòng bạc tối đa cho anh một con dao gỉ đùn.”

“Nè, tôi nói cho anh biết nhé, bên dưới hằng ngày phải đánh nhau với súc sinh đói đỏ mắt, đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thắng mới cho cơm ăn! Hơn nữa đồ ăn không phải thứ tốt, cơm tẻ thêm cây, chẳng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ít thịt vụn, cho cơm cũng không cho đồ uống, lượng ít ỏi thấy thương.”

“Càng bi thảm chính là, một ngày chỉ cho ăn một bữa, không cung cấp vật dụng hàng ngày. Bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 càng không tồn tại cho thuốc men trị liệu, trực tiếp ném tuyển thủ qua một bên, để người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tự sinh tự diệt.”

“Bị đưa đi thi đấu, không khác nào đối mặt với cái chết, việc này còn chưa xong.”

Tuy Ngụy Đông cực lực đè thấp tiếng nói, nhưng anh ta nói to, hạ giọng âm lượng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cao cùng khiến tất cả mọi người nghe thấy được.

Giang Thành nhìn chòng chọc đồng đội một lúc lâu, hy vọng anh chủ động ý thức được hành vi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 mình không ổn. Đồng thời, nội tâm cực tay tình báo quan trọng như vậy, anh chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 này không thể tìm một chỗ không người mở miệng à? Ầm ĩ để tất cả mọi người biết,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 chỗ tốt với bọn họ?

NhưngNgụy Đông một kẻ ngốc, không hề tự giác. Anh tiếp tục “Nhỏ giọng” nói chuyện với đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đội, “Tôi nói anh nghe, sòng bạc lập tức đóng băng kho hàng tùy thân, mỗi người chỉ có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 lấy ba đồ vật, trong đó không thể bao gồm súng ống, thuốc nổ.”

“Cho nên tuyển thủ đấu thú thiếu nước, thiếu thức ăn, thiếu vật dụng hàng ngày, thiếu thuốc men, thiếu cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thế giới. Dưới tình huống bình thường, sống đến ngày thứ 10 vô cùng gian nan.”

“Mặc người chơi tốp năm tốp ba bắt tay, phát động kỹ năng thiên phú, thu được vật phẩm làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 bổ sung, nhưng vẫn chống đỡ rất khổ cực. Khoan nói đến mỗi ngày đánh nhau vớithú khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cả người bị thương. Độ chắc bụng, độ sạch sẽ thấp tới trình độ nhất định, trạng thái xấu quấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thân, giá trị thể lực sẽ rơi nhanh hơn.”

Ngụy Đông đang muốn tiếp tục phát biểu hiểu biết của mình, lại bị đồng đội một tay bịt miệng, “Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 câm miệng cho tôi a a a!”

Nhưng mà tin tức nên biết, người bên cạnh anh đã biết.

Chỉ một lúc sau, thấy không người ra giá, người mặc áo đen vung tay lên, tuyên bố bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tranh tài.

Sói xám thong thả từ trong lồng tre đi tới, ánh mắt nhìn chòng chọc người đàn ông trung niên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thả, trong ánh mắt tràn đầy khát máu.

người đàn ông trung niên thì sao, độ chắc bụng 66%, độ sạch sẽ 64%, giá trị thể lực 62%, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 mang theo dao găm, hơi căng thẳng. Người quen dùng súng lập tức đổi sang cận chiến, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ai cũng không cách nào thích ứng quá nhanh.

Người đàn ông trung niên ngừng thở, kiên trì đợi, hy vọng sói xám tấn công trước.

Sói xám từng bước một tiếp cận, như đang thử thăm dò. Đến khi khoảng cách vừa đủ, chợt lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tới, cắn một cái vào bắp chân người đàn ông trung niên. Đồng thời vươn móng vuốt, cứa vào động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 mạch trên bắp đùi anh ta.

Sắc mặt người đàn ông trung niên trắng bệch, không thể không cường thế đáp lại. Anh cắm dao găm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cổ sói xám, sử dụng toàn bộ sức mạnh cắt yết hầu.

Tiếng tru tréo vang lên, sói xám bị kích ra huyết tính, cắn một cái vào cổ người trung niên.

Trận đánh cực kỳ thảm khốc, mùi máu tươi lặng yên lan tràn.

Cuối cùng, sói xám ngã xuống đất trước một bước, rất nhanh hóa thành ánh sáng trắng. Nhưng người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ông trung niên đồng dạng ngã trên mặt đất, hấp hối, không khác nào chết.

Trong lòng Ngụy Đông xúc động, tặng băng vải chữa bệnh, lại gọi thêm một phần cơm cho người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ông trung niên.

Giang Thành, “…”

Anh liếc đồng đội heo một cái, gương mặt kiểu “Cậu tốn bao nhiêu tiền của tôi như vậy, không lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 trả nợ còn không biết xấu hổ đi mời khách”. điều lườm thì lườm, chung quy anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nói gì.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn full, Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn online, read Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn, Đang cập nhật Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 72 — Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc