GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7: Lạm Phát 6

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lạm Phát (6)
Editor:
꧁LẠC CẨU TEAM꧂
______________________________
Sau bữa tối, Hàn đặc biệt nhấn mạnh "Cháu chỉ đây một đêm, những thứ khác sẽ tự lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 liệu, cho nên không cần đặc biệt chuẩn bị."
Ông Hạ còn muốn nói đó lại bị Hàn cắt ngang "Còn thế này thì cháu không ở đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nữa."
Lúc này ông Hạ mới hậm hực không nói nữa.

Để tránh gây phiền phức cho người khác, sau khi ăn xong Hàn liền nhốt mình trong phòng.

Một đêm ngon giấc.

Sáng hôm sau, sau khi ăn no nê, ông Hạ đạp xe ba bánh ra cửa.

Hàn đạp xe đi theo bên cạnh, rất thuận tiện cho việc di chuyển.

Trước khi đi Khương còn lải nhải "Con dâu nhà họ Vương kế nhà cũng nhạy bén đi! Lúc mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 bắt đầu lạm phát, tất cả nhữngcổ dự trữ đều gạodưa cải chua, sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ăn hơn một năm cũng không hết! Hôm nay để tôi tìm hội để nói chuyện với cổ, xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tôi thể dùng một ít đậu hủ đổi không."
Cơmdưa cải chua? Hàn không khỏi cảm thán, vừa dễ bảo quản, lại thể no bụng, quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nhiên cao thủ dân gian.

Hai người đang đạp xe trên đường, đột nhiên ông Hạ nhìn thấy đó, nhất thời hoảng sợ dừng lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 lẩm bẩm nói "Người nọ làm sao vậy? Bộ không muốn sống nữa hả?"
Hàn dừng lại, thuận thế nhìn qua, thấy một người đang leo lên rìa của nhà kho hẹp.

hồ nhớ ra "Nếu tôi nhớ không lầm, có chim đã làm tổ trên đó, hình như nó định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ấp trứng."
Sở để ý chim bởi từng cân nhắc đến việc đi săn.

Nhưng sau đó tìm được một công việc tốt, tiếp đó câu thuận lợi nên không quan tâm đến việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đi săn nữa.

"Vậy cũng quá nguy hiểm..." Càng nói về sau giọng ông Hạ càng nhỏ.

Nếu không gặpHàn, nhà không cái gì ăn, vì cháu gái, bắt ông trèo ông cũng dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 trèo lên! Bây giờ cảm giác không tưởng tượng nổi bởi khôngbị ép đến hoàn cảnh đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220

Sau khi suy nghĩ rõ ràng, ông Hạ lộ ra vẻ bi thương.

Lắc đầu một cái, nhẹ giọng nói "Đừng để ý, chúng ta đi thôi."
Trước khi đi, Hàn liếc mắt nhìn người đàn ông khôngbiện pháp bảo vệ, liều mạng đi đào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 trứng chim, trong lòng nghĩ chỉchút đồ ăn bằng lòng liều mạng, ngày thế giới này hỗn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 loạn còn không xa.

Đi một lúc lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy nơi tuyệt vời ông Hạ đã nói.

đó con suối nhỏ ngoại ô, thực sự khôngngười.

Tô Hàn yên tâm cắm chốt đây câu cá.

con suối ít hơn so với hồ trong công viên, cuối ngày chỉ bắt được 14 con.

Hàn rất hài lòng, mặcthu hoạch có ít hơn một chút nhưng khôngngười xung quanh, an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 toàn hơn hẳn.

Ông Hạ vui mừng khôn xiết, nhấc cái thùng sắt đầy lên ghế sau xe ba gác vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 nói "Nếu có thể đem mấy thứ này ra chợ đen bán thì ăn uống không lo nữa rồi!"
Hôm nay ông đặc biệt đạp xe ba bánh này để thuận tiện cho việc vận chuyển.

Liệu ăn uống có thể chịu đựng đến cuối cùng không? Hàn không nghĩ như vậy, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 không muốn đả kích lòng tự tin của ông Hạ, vậy đổi đề tài "Chúng ta trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đi."
"Đi." Ông Hạ hưng phấn.

Một đường bình an.

Về đến nhà,Khương đã chuẩn bị sẵn chậu, mang chia ra nuôitrong thau nước.

Ông Hạ chủ động nói "Chắc cháu biết đường đi con suối rồi phải không? Chiều mai ông đón cháu, sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 mai ra chợ đen đổi ít nhu yếu phẩm.

Phần của cháu vẫn đổigói đúng không?"
"Đúng vậy."Hàn gật đầu.

Ngày thứ 9 bội thu, câu được tổng cộng 10 con cá.

Ngay khi Ông Hạ cảm thấy rằng cuộc sống của mình sẽ tốt hơn thì một biến bất ngờ xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 - Con suối nơi họ đang câu bị phát hiện.

Buổi sáng đi ngang qua thấy hàng trăm người đang tụ tập câu cá.

Ông Hạ biết được lo lắng nhảy dựng lên "Làm sao chuyện này? Tại sao bọn họ biết được nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 này? Rõ ràngrấtmật mà!"
Hàn trầm mặc hồi lâu, đột nhiên nói "Sau khi đi chợ đen lại qua đón cháu, ông chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220khôngngười theo dõi không?"
Ngay lập tức, ông Hạ cảm thấy lạnh tâm.

Hàn nhún vai "Chắc vậy bị phát hiện ra."
Ông Hạ ảo não không thôi "Aiz, ông nên cẩn thận hơn."
"Quên đi." Hàn thật sự không để ý "Có thể giấu được ba ngày cũng không dễ dàng gì,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 trong công viên hồ thành phố đều bị bắt gần hết rồi, người không muốn chờ chết tất nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220đổi chỗ khác.

Nói cách khác, bị phát hiện chuyện sớm muộn thôi."
"Chậm ngày nào hay ngày đó." Ông Hạ vẫn đang tự trách.

Hàn cười không biết làm sao.

Con suối đã phát hiện rồi, ngoài nhìn ra thì còn thể làm được nữa?
Vào ngày thứ 8, mức giá đã tăng 100%.

Vào ngày thứ 9, mức giá đã tăng 100%.

Vào ngày thứ 10, mức giá đã tăng 100%.

Vật giá leo thang tăng còn nhanh hơn tốc độ tên lửa cất cánh.

Giống như một bình thường, bây giờ phải mất hơn 3.000 Bei mới thể mua được.

Đói bụng làm dân chúng dần dần mất đi trí.

Theo tin tức báo cáo, tất cả các động vật trong vườn thú đã bị giết sạch bởi bọn tội phạm! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 Khoảng cách trật tự sụp đổ đã không còn xa.

Dưới sự kiên trì của Hàn, hai người về nhà sớm hơn bình thường.

Khương nhìn thấy hai người, khó hiểu hỏi "Sao hai người trở lại rồi?"
"Đừng nói nữa." Hạ lão đầu thở dài, nói chuyện con suối bị phát hiện ra.

Khương hận rèn sắt không thành thép "Sao ông lại bất cẩn như vậy!"
"Tôi...Tôi..." Ông Hạ nửa ngày không nói nên lời.

Hàn cân nhắc muốn cần câu, hỏi "Cháu phải đi rồi.

thể bán cần câu cho cháu được không?"
Khương vội vàng xin lỗi "Ông không cố ý, cháu đừng giận."
Hàn lắc đầu thản nhiên nói "Cháu muốn đi không phải vì người tìm thấy con suối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thời gian sắp hết rồi.

Biết rằng dưới nước cá, tất nhiên mọi người sẽ tràn qua, nhưng nếu đều bị câu hết thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 sao?"
Hai người chưa kịp phản ứng, đã nói tiếp "Sau khi gặm vỏ cây, rễ cỏ, chỉ cần muốn ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 người ngoài kia cái cũngthể làm được.

Cháu phải tìm một chỗ kín đáo để trốn trước đã."
"Tại sao không lại đây?" Ông Hạ khó hiểu.

Hàn bất đắc cười một tiếng.

Nếu ở lại, một khi bọn họchuyện thể sẽ không chịu được giúp đỡ.

Nhưng đây loạn thế, bản thân ràng bản thân còn không lo xong, làm sao thể còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220sức chiếu cố người khác?
Thàngười qua đường trong cuộc đời của nhau vẫn tốt hơn.

Vốn chẳng ai phải chịu trách nhiệm cho ai cả.

Nhìn thấy Hàn đã quyết định đi, ông Hạ thở dài nói "Không cần nói mua hay không, cần câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cho cháu đó.

Trong khoảng thời gian này đã giúp bọn ông rất nhiều, ông rất cảm kích."
Hàn suy nghĩ một chút "Cũng thế ạ."
Thương lượng xong, ông Hạ nhiệt tình giữ lại "Ở lại một đêm rồi sáng mai hẵng đi."
Hàn cười đồng ý.

Sáng ngày 11, Khương không thấyHàn ra khỏi phòng ngủ, không nhịn được gõ cửa.

Một lúc lâu, không ai trả lời.

"Có trong không? đi vào nhé." Đợi một lúc không thấy ai trả lời, Khương mở cửa phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 ngủ.

Lúc này mới nhận ra căn phòng đã lầu không phòng trống, trên bàn đặt một ít bánh đen, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 sữa, phòng, góigiá trị cao vượt xa chiếc cần câu Hàn mang đi.

"Cho nên mới nói trên đời vẫn còn người tốt." Khương không khỏi xúc động nói.

**
Hàn trầmngồi trên băng ghế.

Tiền tệ bây giờ đã giống như giấy vụn, trộm cướp ngày càng nhiều, làm sao có thể đảm bảo an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 toàn cho chính mình đây?
Đến 9 giờ, âm thanh của hệ thống lại vang lên "Ngày thứ 11, mặt bằng giá tăng 100%."
Chỉ sau khi thông báo tăng giá xong cũng không dừng lại tiếp tục nói "Hàng hoá trong các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 cửa hàng bách hóa sắp hết.

Kể từ bây giờ, chính phủ sẽ thực hiện chính sách hạn chế mua hàng."
Đột nhiên một người lặng lẽ tiến lại gần.

Hàn dường như cảm nhận được, rút ​​ná cao su nhắm ngay vào người đang đi tới.

"Đừng kích động! tôi!" Ngụy Dân Triết vội vàng nói.

thế của Tô Hàn vẫn không thay đổi, chẳng qua cau mày một cái "Đã ngày 11 rồi sao anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 không còn chưa rời đi?"
trong phó bản sống sót qua 10 ngày coi như là qua màn, thể lựa chọn truyền tống rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đi, tại sao tên này còn lại phó bản?
Ngụy Dân Triết hiên ngang lẫm liệt nói "Càng sống sót nhiều ngày, cấp bậc càng tăng nhanh, nhiên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 thể bỏ qua! Hơn nữa cònphần thưởng thêm cho việc sống sót sau 20 ngày, dù gì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 phải thử một lần chứ."
Hàn làm bộ muốn buông tay.

Ngụy Dân Triết khẩn trương "Trò chuyện vui vẻ thôi mà!"
"Cơ hội cuối cùng."Hànhồ cảm thấy Ngụy Dân Triết rất kỳ ​​quái.

Ngụy Dân Triết đành phải thẳng thắn "Tất nhiên là phần thưởng cho người sống sót.

Không phải đã viếtsao? Những người sống sót xếp hạng 1.000 - 10.000 sẽ được thưởng 10.000 nhân dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tệ, những người sống sót xếp hạng 100 - 1.000 sẽ được thưởng 100.000 nhân dân tệ, trong top © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 100 sẽ được thưởng phần thưởng trị giá một triệu nhân dân tệ.

Ngay cả khi tôi không thể lọt vào top 100 thì ít nhất tôi cũng sẽ lọt vào top 10.000 chứ!" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220
Hàn buông tay thu đạn "Thì ra vậy."
biết nhóm người chơi đến cuối sẽ phần thưởng tiền mặt rất lớn, chẳng qua không quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 tâm.

Ngụy Dân Triết cẩn thận nhìn người trước mặt, đột nhiên hỏi "Có phải bị cướp không? Sao nhìn tinh thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 sa sút thế?"
Hàn thản nhiên lừa gạt "Trò chơi càng ngày càng khó, không lên nổi."
Kỳ thật người đi đường đều ăn mặc rách rưới bẩn thỉu.

cảm thấy nếu sạch sẽ mập mạp chút không thích hợp.

Như đang gợi ý cho người khác rằng một con cừu béo, hoan nghênh tới làm thịt vậy.

vậyHàn đã biến mình thành một bộ dạng bẩn thỉu, hoàn toàn hòa nhập vào quần chúng.

Ngụy Dân Triết chỉ cảm thấy câu "Trò chơi càng ngày càng khó" phù hợp với suy nghĩ của mình! Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 khi vào game đến giờ, toàn bị gài sống dở chết dở.

Ngụy Dân Triết lập tức nhiệt huyết trào dâng, hắn hăng chí nói "Đừng nói người anh em này không chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 sóc cô.

Gần đây việc làm ăn lớn, cô dám làm không?"
Hàn "..."
Giọng điệu này cảm thấy cứ như kéo vào ổ thổ phỉ vậy?
"Làm ăn gì?" Hàn hỏi.

Ngụy Dân Triết nghiêm mặt, chậm rãi nói "Cướp của người giàu giúp người nghèo."
Hàn xem thường trong lòng, tiền chuyện gì sao? chọc ghẹo mi không? Nếu người biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 của cải của cô, liệu anh hùng nào đến cướp của người giàu giúp đỡ người nghèo không?
Trên mặtvẫn dáng vẻ bình tĩnh "Cướp đâu?"
"Siêu thị, bệnh viện, quán ăn!" Ngụy Dân Triết nói một hơi ra ba cái tên.

Hàn không chút do dự từ chối "Muốn thì anh đi đi, sao tôi cũng không đi." Trong kế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 hoạch của không cướp bóc.

Ngụy Dân Triết thực sự bất đắc dĩ, chơi game thôi mà, sao lại nghiêm túc như vậy? Cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 đi cướp trong hiện thực.

Bởi bất đồng ý kiến nên hai người mỗi người một ngã.

Hàn tiếp tục ngồi một hồi sau đó đi bộ tới khu rừng trong công viên trung tâm thành phố, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 lên kế hoạch đi săn.

Lúc mới vào trò chơi đã từng đi ngang qua công viên, chim chóc hót líu lo không ngừng, trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 rất hoạt bát cùngsức sống.

Chỉ lần này tới công viên, Tô Hàn không khỏi kinh ngạc phát hiện khu rừng hoàn toàn im lặng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 giống như chim đã chết sạch.

"E rằng không còn cái trứng nào." Lầm bầm một câu, Hàn lắc đầu rời đi.

===================
Tác giả lời muốn nói:
Tôi nghĩ rằng đây thể câu cá, chăn nuôi săn bắn + tận thế + sinh tồn văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.220 -_-||.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn full, Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn online, read Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn, Đang cập nhật Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc