GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 28: Thảm Hoạ Trên Biển 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Editor:
꧁LẠC CẨU TEAM꧂
______________________________
Trong nháy mắt không khí trở nên cùng yên lặng.

Lúc lâu sau, Thái Thịnh mới cẩn thận mở miệng "Theo như tui biếtmột nhóm người đang tụ tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tầng bốn, hình như có ý đồ mở rộng thế lực.

Người chơi có chút thực lực sẽ bị lôi kéo, không chút giá trị nào nữa thì vứt bỏ, diệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khẩu."
"Vậy cậu thì sao?" Chung Duệ hỏi.

"Không giá trị lợi dụng, nhưng mà tui chạy nhanh cho nên không bị diệt khẩu!" Thái Thịnh lộ vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cùng kiêu ngạo.

Chung Duệ chả hiểu là người này kiêu ngạo cái nữa.

Chỗ nhỏ như du thuyền này hắn thể chạy đi đâu?
Hàn câm nín, nghĩ lại phải PvP nữa rồi.

ràng chỉ muốn săn thú, câu cá, lấy tài nguyên, nhưng không hiểu sao luôn bị kéo vào mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chuyện này.

khiến sầu não tránh cũng không thể tránh khỏi.

"Xem ra để phòng ngừa những người khác làm loạn chỉ thể đi trước một bước khống chế cục diện." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Chung Duệ thở dài "Chỉđem quyền khống chế nắm trong tay mình mới thể đảm bảo thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cục ổn định."
Hàn không muốn chơi trò tranh đoạt quyền lực, nhưng phải thừa nhận rằng những gì đồng bạn nói rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 có lý.

Ngay lúc này loa phát thanh trên thuyền vang lên "Thông báo, du thuyền đã bị công hội Nguyệt Lạc tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quản, yêu cầu mọi người hoạt động tầng một, hai, ba.

Nếu người leo lên tầng bốn, giết không tha."
"Xin nhắc lại, thông báo......"
Tất cả mọi người trên du thuyền đều nghe thấy loa phát thanh.

Thái Thịnh rất kinh ngạc "Không lên tầng bốn thì sẽ không bịsao? Tại sao chứ? ràng bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 họ đông người, thể dễ dàng trấn áp tất cả người sống sót."
Suy chốc lát, Chung Duệchút ý nghĩ "Đoán chừng bọn họ đã đoạt hết vật trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thuyền, đủ để đảm bảo thành viên phe bọn họ chống đỡ tới cuối màn nên không muốn phiền phức." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56
"Nghe nói tất cả thùng nước suối trên thuyền đều bị hạ độc." Hàn bình tĩnh bổ sung "Nói cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khác nguồn tài nguyên nước sạch chỉthể dùng hàng tồn kho.

Dưới tiền đề như vậy, một khi tụ tập quá nhiều thuộc hạ, tài nguyên nước sạch sẽ không đủ uống." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56
"Nếu thuộc hạ không đủ nhiều, thực lực không đủ mạnh thì sẽ không cách nào kiểm soát tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mọi người trên du thuyền này."
"Vì vậy dứt khoát lùi một bước, kiểm soát mảnh đất riêng của mình, mặc kệ những người chơi khác tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 do hoạt động.

Cuối cùngHàn tổng kết "Mọi người không quấy rầy lẫn nhau tốt rồi."
"Dù sao độn hàng trữ hàng đủ cũng không nghĩa thể qua phó bản." Chung Duệ thuận miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nói tiếp "Đây phó bản trên biển, nếu như cuồng phong bão táp thì sao? Vạn nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hải tặc tập kích thì sao?"
Thái Thịnh bừng tỉnh hiểu ra "Cho nên phía trên tất nhiên sẽ không đuổi cùng giết tận."
"Cũng không chắc." Hàn chuyển đề tài "Đầu óc tốt thì nghĩ nhiều.

Những ngườiđầu óc đơn giản lẽ chỉ nghĩ đến việc tiêu diệt tất cả mọi người."
"Dù sao trước mắt biết công hội Nguyệt Lạc sẽ không gây rắc rối." Thái Thịnh vui vẻ nói.

"Nhưng công hội không gây rối cũng không nghĩa những người khác không gây." Chung Duệ âm thầm chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hướng khác, dùng khẩu hình nói "Có người."
"Tôi định trở về phòng, anh thì sao?" Tô Hàn nhìn về phía đồng đội.

"Đi lòng vòng một chút, nhìn tình hình chút." Chung Duệ ung dung trả lời.

Hàn gật đầu "Vậy tách ra hành động." Dứt lời tiêu soái xoay người rời đi.

Chung Duệ phất phất tay, lầm bầm nói "Theo kịp." Sau đó dẫn đầu nhịp bước đi.

Thái Thịnh vẻ mặt đau khổ, không biết cái tình huống này là gì đây? Cáiđược cái hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chứ? Hắn chỉ muốn yên lặng ngốc trong phòng thôi.

Chẳng quavệ đã đi xa, hắn đành cắn răng đuổi theo.

**
9 giờ đúng, âm thanh hệ thống nhắc nhở "Ngày thứ hai của trò chơi."
Ngoại trừ câu này ra thì không nói những cái khác nữa.

Trong kho tùy thân nhiều thêm 3 bình sữa, 1 bánh thịt, 1 bánh ngọt chocolate, Hàn nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lướt qua sau đó khóa kỹ cửa sổ, bắt đầu ngủ bù.

Ngủ một giấc này thật lâu.

Cho đến hai giờ chiều Hàn mới khoan thai tỉnh dậy.

Hàn mở cửa sổ nhìn thoáng qua boong tàu phát hiện vài người đang câu cá.

Tuy rằng đám người tụ năm tụ ba tản ra cảnh giác lẫn nhau nhưng khôngxảy ra va chạm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Đại khái qua một đêm, các người chơi ít ỏi còn sót lại rốt cuộc cũng tìm não về.

Nhìn lại nữa thì thấy Chung Duệ, Thái Thịnh cũng đó.

Hàn ngáp một cái, chậm rãi lắc ra boong tàu.

"Cúc cu cúc cu." Một đám chim bồ câu trên trời bay ngang qua.

Hàn nhất thời tỉnh táo lại,móc ná với bi sắt ra, nhắm, bắn.

"Bịch——" Quả bi sắt đập chuẩn xác vào cánh trái của chú chim bồ câu, chim bồ câu thuận thế rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xuống.

"Vừa hay buổi tối làm canh chim bồ câu." Hàn tính toán.

Chẳng qua không đợi nhặt con mồi lên thì người nhanh một bước nhảy lên cướp con bồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 câu, cũng mừng khấp khởi vui vẻ "Hê số đỏ thật, tự dưng bánh rớt từ trên trời xuống." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56
Mặt Hàn lạnh xuống, lạnh giọng nói "Buông con bồ câu xuống, đócon mồi của tôi."
"Cô á?" Nam tử cường tráng chế nhạo "Sao chứng minh được?"
Hàn không chút sợ sệt, nhìn thẳng vào mắt đối phương "Bồ câu đưa cho anh, anh đền cái mạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại cho tôi cũng được."
Thanh niên cường tráng "...."
Trăm triệu không nghĩ tới chỉ một thái độ lại cứng rắn mạnh mẽ như vậy.

Hàn hoà hoãn lại "Tranh thủ bây giờ tôi còn vui dễ nói chuyện hoà giải còn kịp.

Đồ của người khác không nên đụng vào, đây lẽ thường."
"Cái con mẹchứ lẽ thường." Thanh niên cường tráng cười độc ác, từng bước từng bước ép tới đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gần Hàn.

Hàn không lùi mà tiến tới.

"Đồ ngu!" Thanh niên cường tráng vừa muốn mở miệng nói cái đột nhiên trong miệng bị nhét một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 súng lục vào, cây D.Eagle của Hàn.

Trên trán thanh niên cường tráng nhỏ xuống một giọt mồ hôi lạnh.

D.Eagle, uy lực cùng lớn, mỗi lần tấn công sẽ gây ra 40 điểm sát thương, trị giá 50 điểm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Đi đôi với nó đạn cũng đắt vô cùng, 1 viên 1 điểm.

Quan trọng hơnD.Eagle hàng limited số lượng giới hạn.

Mỗi lần vào thương thành chỉ bán 100 cái.

Bị súng lục nhét vào họng, lỡ như đối phương bóp thì tuyệt đối sát thương gấp bội.

Thanh niên cường tráng tính toán điểm thể lực của mình một chút, cuối cùng bi ai phát hiện chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hai phát súng hắn sẽ đi đời.

Chung Duệ nhìn thấy nổi lên xung đột, vừa muốn tới trợ giúp nhưng phát hiện chiến đấu đã kết thúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đồng đội mình chiếm ưu thế tuyệt đối.

"Còn cần cái để chứng minh không?" Hàn nhàn nhã đặt câu hỏi.

"Ông ông ần ông ần (Không cần)." Thanh niên cường tráng liều mạng lắc đầu.

"Bồ câu?" Hàn đưa tay trái ra.

Thanh niên cường tráng đàng hoàng giao con mồi ra.

Hàn hung hăng đạp thanh niên cường tráng một cước, lúc này mới thu súng rời đi.

Thanh niên cường tráng mặt tái xanh cả lên, vẫn bị chuyện súng nhét vào miệng sợ hãi chi phối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

"Mày bị ngu hả!" Đồng đội nhìn không nổi chạy tới nhắc nhở "Đừng xem người ta là một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rồi cảm thấy dễ bắt nạt! Có thể sống tới bây giờ người nào dễ chọc không? một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 con chim bồ câu xảy ra va chạm với người ta, ngu chết đi được."
Thanh niên cường tráng thống khổ nhắm mắt.

Hắn phát hiện mình thực sự đã làm chuyệncùng ngu xuẩn.

Hàn xách chim bồ câu từng bước tới gần.

Đi tới sau phát hiện đồng đội đang ngồi thả câu biển.

Thái Thịnh dùng ánh mắt hết sức tôn sùng ngửa mặt trông lên lão đại "Chị gái, chị thực sự© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nữ trung hào kiệt." Làm việc đặc biệt thoải mái, đặc biệt hào phóng không bị bó.

"Tôi không quen bị ăn thiệt." Tô Hàn thuận miệng trả lời.

Tiếp theo nhỏ giọng nói chuyện "Sao lại nghĩ tới việc câu cá thế?"
Chung Duệ buồn miệng nói "Rảnh rỗi nên nhàm chán tới đây chơi tí ấy mà."
"Câu được mấy con?"Hàn rất mò.

"Hai.

Một con lươn một con mực." Chung Duệ đáp.

Hàn dùng dây trói chim bồ câu lại, sau đó lấy cần câu ra, bắt đầu câu cá.

Mười phút sau, câu được một con đù vàng.

Mười lăm phút sau, câu được một conmú.

Hai mươi ba phút sau, câu được một convược.

hai người khác một con cũng không câu được.

Chung Duệ không khỏi ghé mắt nhìn sang "Cô hack cheat à?"
Hack cheat: Gian lận
[Không đọc trên trang reup nhó các bạn iu, trang real tại wp wt laccauteam.

Mấy con mén reup!!]
"Không chuyện đó." Hàn buồn bực, đây ràngthực lực!
Chung Duệ cảm thán khó trách người này trước không hiếm lạ đi tìm đồng đội, năng lực sinh tồn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khả năng đánh nhau của cô vượt xa ngời thường.

Đến khi câu được con thứ năm Hàn thu cần, định kết thúc công việc—— Tiếp tục câu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khỏi quá bắt mắt, phải tận lực thu liễm lại ánh sáng của bản thân.

Thái Thịnh chủ đống tới giúp đỡ xách chim bồ câu cộng thêm một cái xô.

Chung Duệ lại nói "Mấy người về trước đi, một mình tôi đi dạo xung quanh một chút."
"Tui....."
Thái Thịnh vừa muốn nói đó lại bị Chung Duệ cắt ngang không thương tiếc, anh nói với giọng điệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không cho nghi ngờ "Quay về đi, đừng đi theo." Sau đó anh xoay người tiêu sái rời đi.

Thái Thịnh bị ghét bỏ thê thảm, trong lòng không nhịn được oán hận, lầm bầm dỗi "Chính xác thì chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mất mặtphải làm đây?"
Nội tâmHàn không chút gợn sóng, tuỳ ý đi thẳng một hướng khác.

Thái Thịnh "..."
Không quan tâm, không care, trơ trơ, hai người này thực sự đồng đội sao?
**
Trong phòng ăn buffet, mâm ly bừa bãi, trên đất đầy rác cũng khôngngười tới dọn dẹp.

Biết nguồn vậtdự trữ đã bị người chiếm giữ, phòng buffet sẽ không còn cung cấp thức ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nữa nên cực ít người nguyện ý tới đây.

Nhưng vào lúc này dưới bàn nhà ăn truyền đến tiếng thở dốc.

Chung Duệ đi vào phòng buffet tiện tay đóng cửa lại, sau đó mới nhỏ giọng nói "Đi ra đi, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 biết cậu đang trốn trong phòng ăn."
Tiếng thở dốc bỗng dưng biến mất, không khí hoàn toàn yên tĩnh, tựa như tiếng lúc nãy chỉ là ảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giác.

"Trốn cái gì? Cho mình thoát được sao?" Chung Duệ đi thẳng tới bên cạnh bàn ăn, vén khăn trải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bàn lên.

Trốn dưới bàn ănthiếu niên cỡ chừng mười sáu mười bảy tuổi, giờ phút này biểu tình cực kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không cam lòng, môi mím thành một đường thẳng.

Nhưng thể hắn cùng yếu ớt, căn bản chạy không thoát.

"Độ no bùng 61%, độ sạch sẽ 52%, thể lực 18%, chậc chậc." Không ngoài dự đoán, Chung Duệ phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một người chơi sắp tử vong.

Anh bận vẫn nhàn ngồi xuống, lười biếng nói "Nói một chút coi, sao lại biến thành như vầy?"
bận vẫn nhàn (tuycùng bận rộn, vẫn biết cách sắp đặt ung dung thực hiện)
Trong họng cảm giác bị thiêu đốt, nuốt khó khăn, mỗi một chữ nói ra cũng giống như bị tra tấn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

vậy thiếu niên vẫn ráng gằn từng chữ nói "Trong nước độc.

Đồng đội biết rõ như vậy nhưng vẫn cố tình đưa nước cho tôi uống."
Lúc cậu nhận ra không đúng đã quá muộn.

"Tại sao?" Chung Duệ rất mò.

"Tôi cũng muốn biết tại sao." Thiếu niên cứng rắn trả lời, đồng thời trong mắt loé lên chán ghét cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 với thống hận.

Cậu có kho tùy thân, vật dự trữ cũng rất phong phú, nhưng dùng hết thuốc men mà trạng thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Trúng độc vẫn không biến mất.

Đại khái cậu chết chắc.

Thiếu niên rõ ràng ý thức được điều này nhưng vẫn cố chấp đến cùng, bởi cậu không cách nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tha thứ cho kẻ phản bội, muốn trả thù đến phát điên!
Chung Duệ nghiêm túc nói "Tôithể cứu cậu.

Điều kiện sau này phải làm một chuyện cho tôi." Anh không giấu diếm nói thẳng, đây một cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giao dịch.

Ánh sáng trong mắt thiếu niên sáng kinh người, nhưng trí của cậu vẫn còn "Không thành vấn đề.

Nhưng tôi trúng độc, anh làm thế nào cứu tôi?"
Chung Duệ đặt một viên thuốc giải độc, một chai nước khoáng, một chiếc bánh quy nén một chai sữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tắm trước mặt thiếu niên.

Thiếu niên nhận lấy viên thuốc giải độc nhanh chóng sử dụng, rốt cuộc cũng thoát khỏi trạng thái Trúng độc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Cậu thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng cảm giác mình sống lại, lại không khỏi nghi ngờ "Anh không sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tôi đổi ý sao?"
Chung Duệ nghiêm mặt nói "Vong ân bội nghĩa sẽ bị trời phạt." Tỉ như, bị đích thân anh đào thải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ra khỏi game.

Thiếu niên nhớ tới cáiđó, đột nhiên cười "Nói không sai, vong ân bội nghĩa xác thực nên bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trời phạt." Chẳng qua nụ cười cậu đáng sợ, không chút thân thiện, hoàn toàndáng vẻ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tìm người đánh.

"Nhớ lời hứa của cậu." Chung Duệ xoay người rời đi.

Lúc đẩy cửa phòng ăn, khoé miệng hơi nhếch lên.

Sự kiện hạ độc xảy ra quá bất ngờ, không ít người chơi rơi vào cảnh khốn cùng đơn giản© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xui xẻo không phải không thực lực.

Ngay lúc sắp tử vong nếu người xuất hiện nguyện ý cứu bọn họ một mạng thì chuyện sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xảy ra?
Lời hứa chẳng qua cũng chỉ là lời nói miệng.

sống còn cho dù là qua loa lấy lệ nhưng cũng sẽ người đồng ý một cách vô trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhiệm.

Nhưng nếu trong đó một hai người đồng ý giữ lời hứa thì đó là kiếm hời rồi!
"Còn bốn người." Chung Duệ nhỏ giọng nỉ non, sau đó đi về phía mục tiêu tiếp theo..

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn full, Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn online, read Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn, Đang cập nhật Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 28 — Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc