GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 317

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cậu cau mày, khi vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Thích đang cười như không cười nhìn mình: “Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ‘ừm’ một tiếng vậy thôi à?”

Lãng Dữ cảm thấy bối rối trước câu nói của cô: “?”

Thích nhếch khóe môi một cách tinh nghịch, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào cậu: “Không phải em nói thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chị sao, kế hoạch tiếp theo của em gì?”

Kế hoạch ư...

đột ngột chuyển chủ đề khiến Lãng Dữ nhất thời không kịp phản ứng, cậu mấp máy môi mấy lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lại không biết nên nói cái gì. Bởi cậu chưa từng nghĩ tới sẽ một ngày Thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết được tình cảm của cậu, lại càng chưa từng nghĩ tới việc bản thân sẽ đủ can © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đảm để tỏ tình trước mặt cô một lần nữa…

Sau khi nhận ra, một vệt đỏ ngại ngùng lặng lẽ dâng lên trên cậu, sau đó lan tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗ tai. Lãng Dữ ho khẽ hai tiếng, lảng tránh ánh mắt củarồi nói: “Em, em vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa nghĩ đến chuyện đó…”

 

“Thôi được rồi.” Thích Mê đăm chiêu gật đầu, xoay người bước vào vết nứt, vẫy tay với cậu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay đầu lại: “Cho em mộthội theo đuổi chị, khi nào em suy nghĩ kỹ rồi thì đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm chị!”

Hai mắt Lãng Dữ sáng ngời, cậu miệng định nóiđó thì nhìn thấy bóng dáng gầy kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã biến trước ngay trước mắt.

Người thì đã đi mất nhưng bầu không khí kỳ lạ này vẫn không hề suy giảm, chỉ khi gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì làn da tái nhợt của Lãng Dữ mới thể hiện lên sắc đỏ nhạt đặc biệt này, thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu sau cũng không tan biến.

Cậu nhìn chằm chằm vào phương hướng cô biến mất một hồi lâu, không nỡ dời tầm mắt, trên khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 môi cũng mang một nụ cười.

 

Vừa quay đầu lại, bên cạnh cửa truyền tống, hai người đeo mặt nạ chim loan đang vội đứng nghiêm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa nhìn biết vừa nãy bọn họ đã nghe được khá nhiều thông tin rồi.

Đột nhiên, nụ cười của Lãng Dữ lại tăng thêm ý tứ sâu xa, cậu giơ tay chỉ lỗ tai mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhướng mày nhìn chằm chằm vào hai người nọ.

Hai tên hộ vệ vừa liếc mắt đã hiểu, ngay lập tức đồng loạt làm động tác kéo khóa trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỏ chim, ý nói bản thân tuyệt đối sẽ không bao giờ nói lung tung.

Lãng Dữ thoả mãn gật đầu, xoay người trở về quan.

Do tâm trạng vui vẻ nên bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cậu ngẩng cao đầu bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi trong hành lang, trên môi mang theo ý cười khó thể che giấu đến mức thu hút sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chú ý của rất nhiều cấp dưới trongquan.

“Zero, nhìn thấy không, Chánh án thật sự cười kìa!” người kéo Zero đang muốn đi báo cáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công tác lại.

Zero giật mình, đẩy mắt kính: “Cười ư? Chuyện này không phải rất bình thường à?”

“Ôi trời, tôi không nói nụ cười gằn hay cười mỉa mai Chánh án thường sử dụng, đây là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một loại… cười ngại ngùng, nói như thế nào nhỉ, nụ cười của thiếu niên mới biết yêu là như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nàobiết không? kiểu cười phóng đãng đó.”

Zero nhướng mày: “Phóng đãng ư?”

Cảm giác cũng không phải từ ngữ gì tốt cả.

Người nọ cũng cảm thấy cách miêu tả này cũng không phù hợp nên vội vàng giải thích: “Thì là… Hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như tâm trạng của Chánh án vẻ rất tốt. chuyệnđã xảy ra à?”

Zero ngẫm nghĩ một lát, khi nhớ tớigái trẻ bên cạnh Chánh án thì cô ấy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đoán ra được đại khái, ấy vỗ nhẹ lên vai người nọ, cười nói: “Đi thông báo với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người, lẽ chúng ta phải chuẩn bị một phần tiền.”

“Chuẩn bị tiền ư?” Người nọ kinh ngạc nói: “Không phải chứ, thực sự đã chuyện xảy ra với Chánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 án sao?”

Zero cười tủm tỉm rồi làm động tác ra hiệu giữ im lặng, tỏ ý rằng chỉ thể tự hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ không thể diễn đạt được bằng lời.

*

Trong văn phòng.

Khi cánh cửa tự động mở ra, Zero cầm túi hồ bước vào, ấy ngay lập tức nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nụ cười trong đôi mắt của Lãng Dữ, mặc cậu đã khôi phục sự lạnh lùng của ngày xưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong nháy mắt nhưng sự khác biệt cực kỳ nhỏ này cũng đã bị ấy nhìn thấy được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Zero nói: “Có phải Chánh án dự định bắt đầu theo đuổi gái kia đúng không?”

ấy người đi theo Lãng Dữ lâu nhất,ấy cũng nhận ra gái trong thế giới tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế hội không tưởng vào một năm trước chính gái hiện tại.

Bàn tay cầm bút của Lãng Dữ khựng lại, nếu đã nhắc tới chuyện này thì cậu thẳng thắn hỏi tiếp: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Cô đề nghịkhông?”

“Đề nghị của tôi nhất định phải có cảm giác nghi thức, hoa tươi, ngọn nến quà tặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể thiếu. Nếu thể, hãy mua một số quần áo đẹp, túi xách hàng hiệu những thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tương tự…” Zero càng nói càng trở nên kích động, trong đầu tưởng tượng rasố hình ảnh lãng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạn: “Về phần hoàn cảnh thì bãi cát cạnh bờ biển tốt nhất, hoặc trang viên nở đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoa tươi. Dù sao thì đó cũng phải nơi thể thỏa mãn tâm thiếu nữ…”

Nói tới chỗ này, ấy dừng lại, khi nhìn thấy Lãng Dữ đang im lặng nhìn chằm chằm vào mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì nhanh chóng đứng nghiêm, lúng túng đẩy mắt kínhtrở nên nghiêm túc chỉ trong giây lát: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Đương nhiên, cụ thể như thế nào thì Chánh án còn phải xem gái kia thích cái gì.”

Chị ấy thích ư…

Trong đầu Lãng Dữ hiện lên hình ảnh mười đứa trẻ trong lớp Đậu Đinh. Ngoài điều đó ra thì dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như cậu cũng không phát hiện ra Thích thích cái gì… Nhưng khi nhìn lại quá khứ thì cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫnthể khẳng định rằng có một điều không hề thay đổi.

Tựa hồ nghĩ ra ý kiến hay gì đó, cậu tùy tiện ném bút lên bàn, đứng lên: “Nếu như gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây không vấn đề đặc biệt nghiêm trọng thì đừng quấy rầy tôi, nếu thể xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cứ tự mình xử lý.”

“Còn cái thế giới của xác sống kia…”

“Bắt giữ Khoái Vị Thiên xửtheo quy định.” Lãng Dữ không quay đầu lại.

“Đã rõ!”

*

Buổi tối.

Một tiếng chuông cửa vang lên phá vỡ sự yên tĩnh, khi Thích mở cửa ra thì nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy hộp bìa cứng lớn xếp chồng lên nhau ngoài cửa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 317 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc