GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 305

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cha Dương mải ấn điện thoại, qua loa đáp: “Ừ, tuyệt thật.”

Phương Hân Duyệt lắc hai b.í.m tóc, giới thiệu bạn mới với mẹ: “Có một cậu bạn rất đẹp trai tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lãng Dữ, hai mắt của cậu ấy đỏ như mắt thỏ á mẹ.”

So với lớp Nha Nha yên tĩnh bên cạnh, những đứa nhóc lớp Đậu Đinh này hoạt bát như khỉ con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến cho các vị phụ huynh tới đón một phen bất ngờ, nhao nhao chất vấn không biết chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã xảy ra.

giáo viên đứng lớp chính, Trịnh Viện Viện tiến lên một bước mỉm cười giải thích nói: “Các vị phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huynh đừng vội, chuyện như thế này, hôm nay lớp Đậu Đinh cho các chơi trò chơi tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tượng, nhưng các quá mức nhập tâm, quần áo cũng không cẩn thận bị làm bẩn, cho nên chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi mới đổi cho các em bộ khác.”

“Trò chơi tưởng tượng nào khiến quần áo bị bẩn?”

 

“Tôi thấy trên người con trai tôi mùi, cácđã làmthế hả!”

“Quần áo trên người con gái tôi trị giá mấy ngàn tệ đấy, đưa đây cho tôi giặt! Mau đưa đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho tôi!”

......

Các vị phụ huynh không biết bọn họ đã trải qua điều liên tục ầm ĩ khắp chốn.

 

Trịnh Viện Viện đã sớm biết được sẽ tình huống này, không vội không hoảng hốt móc quả cầu đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, nhỏ giọng dặn dò: “Để bọn họ bình tĩnh lại, tốt nhấtđể họ quên đi những chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiết nhỏ này.”

Chỉ thấy quả cầu đen trong tay ấy lộn một vòng, nhanh chóng bay lên không trung phát ra sóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện, dần dần thao túng ý thức của bọn họ.

Từ đây các vị phụ huynh đều không nhớ rõ chuyện bọn nhỏ thay quần áo, khuôn mặt trở nên bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh hơn.

Lúc này Đỗ Thụy hắng giọng, mỉm cười, xua tay nói: [Các vị đi thong thả không tiễn!]

Trong nháy mắt, phụ huynh bọn nhỏ như bị muội, đồng loạt vẫy tay với anh ấy: “Hẹn gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thầy.”

Ba vị giáo viên lễ phép mỉm cười: “Ngày mai gặp!”

Nhóm cưng cuối cùng cũng về nhà.

Vất vả lắm mới tạm biệt được những vị phụ huynh ầm ĩ kia, ba giáo viên thở phào nhẹ nhõm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trong cái rủi cái may, trò chơi tận thế bọn họ trải quathế giới hiện thực không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nối liền thời gian, bằng ấy tháng ngày cũng chỉ tương đương mấy phút trôi qua, cho trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi tận thế kéo dài mấy năm, thời điểm trở về cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giới hiện thực.

Trịnh Viện Viện nhìn bầu trời hòa bình, tâm trạng tốt hơn, cúi đầu nhìn về phía Vu Kiều Kiều: “Kiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kiều, hôm nay mẹ dẫn con đi gặp ông ngoại được không?”

Trải qua nhiều chuyện như vậy, cuối cùng ấy cũng dũng khí để đối mặt với quá khứ, thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điểm sắp c.h.ế.t trong kết giới Quỷ Tạp Tử, ý chí của ấy đã phải dựa vào Vu Kiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kiều, dựa vào cha mẹ mới dũng khí để chiến đấu.

Vu Kiều Kiều nghe xong, hưng phấn gật đầu: “Vậy con sẽ vẽ mộtbùa bình an tặng ông bà!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Được~”

Sau khi sắp xếp xong, hai mẹ con vẫy tay chào tạm biệt với Thích Đỗ Thụy: “Chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đây, thầy Đỗ cô Thích, hẹn ngày mai gặp!”

“Ngày mai gặp!”

Thích cười vẫy tay, tranh thủ thời gian thúc cùi chỏ vào Đỗ Thụy một cái, nhỏ giọng nhắc nhở: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Đến giờ biểu hiện của anh rồi, còn không mau chủ động một chút hả? Chúng ta đã trải qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba thế giới tận thế rồi, anh còn muốn đợi đến khi nào đây?”

Đỗ Thụy giật mình, lấy dũng khí định đuổi theo ——

“Cô Trịnh, chờ một chút! Cậu của em nói cậu muốn lái xe chở hai người đi!” Nói xong, Ngô Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thần đút tay vào túi, mặt đầy bất đắc nhìn về phía Đỗ Thụy, “Cậu còn không mau tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ thời gian, cháu đã ngỏ lời hộ cậu rồi đấy.”

Đỗ Thụy: “?”

Sau khi vẫy tay tạm biệt với Thích Mê, Đỗ Thụy Ngô Mộc Thần vội đuổi theo hai mẹ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trịnh Viện Viện.

Trong nắng chiều màu da cam, bóng đen dưới chân bốn người cứ như thế hài hòa mỹ mãn.

Đôi mắt Thích mỉm cười, quay đầu nhìn về phía đường phố náo nhiệt.

Dường như nhờ sự ban ân của mặt trời chiếu xuống, tòa nhà cao tầng được dát lên một tầng ấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áp, bình tĩnh mà yên bình. Người đi trên đường cười đùa, tự do tự tại, cuộc sống của bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ bận rộn phong phú, sẽ không lo lắng quái vật đột ngột xuất hiện, cũng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lo lắng từng bữa ăn vào ngày tiếp theo, càng không đứng giữa sự sống và cái chết……

Đâychính cuộc sống Thích mong muốn.

Dưới ánh mặt trời xán lạn, sống tự do yên bình.

Thích vươn vai như trút được gánh nặng, mỉm cười, khẽ nói với thế giới này: “Tôi trở về rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây.”

Vừa dứt lời, đường đi phía trước vừa lúc có tiếng còi ô vang lên, như đang nói với cô: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

[Hoan nghênh đã trở về.]

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 305 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc