GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 283

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Bọn nhỏ đang vui vẻ, thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng gào kích động, ngoài trừ Trịnh Viện Viện Đỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thụy đứng cạnh cửa canh giữ thì không người nào chú ý đến tiếng động nhỏ xíu này.

Trịnh Viện Viện thử đẩy cửa, từ chỗ giao thoa trong khe cửa nhìn chằm chú về phía Thích Mê.

Tay cầm đao, mắt không nhúc nhích nhìn về phía trước, giống như nữ tướng quân sẽ phải ra chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường.

“Xảy ra chuyện gì?” Cô ấy lo lắng hỏi.

Thích hơi ghé mắt: “Không việc gì, hẳn người họ Khoái tìm tới.”

Hôm nay khiến nhà họ biến thánh náo nhiệt như vậy, gia tộc to lớn như thế tất nhiên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nuốt trôi được cục tức này. Bên trong tòa nhà hẻo lánh đều lắp đặt camera, khẳng định quay được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoảnh khắc cô Trần Bán Tiên cùng nhau đi vào, bị phát hiện chỉvấn đề thời gian. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trịnh Viện Việnmột tiếng, ngẫm nghĩ hai giây: “Cô giáo Thích, nhẹ nhàng một chút nhé.”

Nghe thấy vậy, ấy nghiêm túc dặn dò.

Thích nghe xong, cười, vội vàng ném đao trong tay phóng lên mặt đất: “Yên tâm đi, lúc đầu xông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới nhà của người ta là do tôi không đúng, tôi sẽ không động thủ.”

Hai người mới nói được tới đây, đại đội gia tộc nhà họ Khoái phái tới đã đến nơi, đứng cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miếu thờ mấy mét. Người đứng đầu là một người phụ nữ mặc sườn xám đen, cỡ bốn mươi năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi tuổi, tóc đen môi đỏ trông rất khí chất.

“Cô người xông vào sảnh tang của nhà họ Khoái hôm nay đúng không?” ta khoanh tay, dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như chuẩn bị cãi nhau.

 

Thích khẽ vuốt cằm: “Thật lỗi, tôi ở nơi khác đến, không biết quy tắc của mọi người nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã mạo muội quấy rầy rồi.”

Nhưng người phụ nữ cũng không nghĩ sẽ nhận lời xin lỗi này, ta nâng khăn tay che mũi miệng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng ghét bỏ nhìn thoáng qua ngôi miếu: “Chỗ này vừa vừa bẩn vừa nhìn đã ảnh hưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến cảm xúc, ta đã thừa nhận rồi thì mấy người cũng đừng lãng phí thời gian nữa, quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia, ra tay đi.”

“Vâng, thưa phu nhân!”

Vừa dứt lời, đám người làm nâng tay chân giơ khí lao đến.

Thích lập tức dùng mũi chân móc cây đao trên mặt đất rồi đá lên không trung, sau đó tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sái bắt lấy. Động tác này của trông cùng đơn giản, nhưng kỳ thật rất chuyên môn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ nhất nói cho bọn họ rằng trong tay đao, thứ hai cũng phô bày ra mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người luyện võ, những tên thuộc hạ này muốn lại bắt người, trong lòng đều phải cân nhắc một chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Quả nhiên, đám thuộc hạ vội vàng dừng bước chân lại, nhìn nhau.

Thích Mê: “Hôm nay xông vào sảnh tang của mọi người tôi không đúng, nhưng tôi không lấy đi bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ thứ gì của nhà các người, không phá hư đồ vật nhà các người, sau này tôi cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đến đó nữa… Các người còn muốn thế nào nữa?”

Người phụ nữ hừ lạnh, liếc một cái: “Chút chuyện nhỏ này, gia chủ nhà họ Khoái chúng tôi rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lượng lắm không so đo với con nhóc như cô, thế nhưng người ngoài thì ngàn vạn lần không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên đụng vào con dâu do thần linh của nhà chúng tôi định đoạt, sau khi tiếp xúc với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô, hiện tại A Loan đang đau bụng khó chịu, gia chủ xem màn hình giám sát rất tức giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra lệnh phải mang về, đánh c.h.ế.t trước mặt thần linh mới được!”

 

Nói xong,ta vung tay, một lần nữa ra lệnh đám thuộc hạ động thủ.

Đám thuộc hạ nháy mắt với nhau, giơ đao búa lên tấn công.

Chỉ thấy đôi mắt Thích khẽ chớp, cầm đao trong tay đi đến chính giữa đám côn đồ, thoát khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn chúng không tốn chút sức nào, bắt giặc bắt vua trước, kề đao bên cổ người phụ nữ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Người phụ nữ cảm nhận được hơi mát lạnh mới hồi phục tinh thần lại, hoảng hốt đến độ thét lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chói tai, tiếng la lọt vào tai của mọi người trong miếu.

Không lâu sau, bên cổng truyền đến tiếng bọn nhỏ và những người lớn bàn tán ồn ào.

Thích quét mắt nhìn cửa lớn đang phát ra tiếng đập thình thình, cười khẩy: “Nhà họ Khoái cái người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng thật giỏi tống tiền người khác, tôi chỉ muốn giúp đỡ gái kia, bây giờ ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đau bụng các người đến đây trách tôi, bộ tôi rắn độc à, đụng một chút, ấy liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đau bụng?”

“Tôi, tôi không biết, gia chủ đã ra mệnh lệnh này, tôi khôngcách nào chỉthể làm theo!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Người phụ nữ bị dọa đến toàn thân phát run, “Cô gái hãy bớt giận, chớ có không để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại làm tôi bị thương, như vầy đi, tôi, tôi sẽ quay về hỏi lại, thể thả tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra trước được không?”

Tròng mắt Thích nhìn chằm chằm ta hai giây, một tay để đao xuống rồi đẩy ta ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Người phụ nữ bị dọa đến run chân, sau khi liên tục nói cảm ơn thì nhanh chóng để quản gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỡ lấy ta trở về. Đám tay chân nhìn dáng vẻ Thích lạnh mặt, tự biết đánh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, không muốn bỏ lại cái mạng nhỏ ở nơi này cũng lập tức tranh thủ thời gian đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người dẫn đầu rời đi.

“Sao, bị tôi chạm vào liền đau bụng?” Thích càng nghĩ càng thấy buồn cười, trong lòng tự nhủ nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình nam, khi họ sẽ hoài nghi gái kia đang cấu kết với nhau cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên.

thu đao, rút gậy gỗ mở cửa miếu ra.

Trần Bán Tiên như pháo b.ắ.n ra ngoài, ánh sáng nơi đây quá tối, anh ta chỉ thể lờ mờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy mấy cái bóng di chuyểnxa xa: “Chuyện xảy ra? Chuyện xảy ra?”

“Người nhà họ Khoái đến bắt anh, nhưng tôi đã ngăn lại giúp anh.” Thích bắt đầu trêu ghẹo.

Trần Bán Tiên thế tin thật, lập tức nghiêm túc cầm tay của cô: “Nữ hiệp, trượng nghĩa!”

Thích cười khẽ, rút tay về.

Chuyện này tới đột ngột lại đi qua quá vội vàng, mọi người chỉ xem nó là một việc nhỏ xen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa, sau khi hỏi han xong thì đều nhao nhao trở về vị trí cũ, ấn nút mở máy, tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục xem phim.

Sau khi ai vào chỗ nấy, Thíchcũng ngồi trở lại bậc thang, vừa quay đầu, đã phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoái Lương vẫn còn đang đứng cửa, ánh mắt nhìn về phương xa.

Vừa rồi để ý đến tâm trạng của Khoái Lương nên mới chịu đựng một đống lời phiền nhiễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của người nhà họ Khoái. Và cũng Khoái Lương nên cô mới đẩy Trần Bán Tiên ra làm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn, mặc Khoái Lương người bị trục xuất khỏi gia tộc nhưng sao cậu ta cũng họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoái, tất nhiên sẽ không thích nghe một đám người chỉ trỏ gia tộc của mình.

Thích cầm đao, như tiếp tục chặt gỗ không việc gì.

Không lâu sau, Khoái Lương chậm rãi mở miệng hỏi: “Nhà họ Khoái không đến tìm lão Trần đúng không? Trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây anh ta vẫn ăn nhờ ở đậu nhưng cho tới bây giờ nhà họ Khoái cũng ai tới tìm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ người ta không biết anh ta tới ăn chực sao, chỉ là người ta rộng lượng, không so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đo thôi.” Nói xong, cậu ta cúi đầu nhìn chăm chú về phía Thích Mê, “Nhà họ Khoái đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô, đúng chứ?”

Đã tới nước này, Thích Mê cũng không tiếp tục giấu giếm nữa, ừ một tiếng.

“Vì sao nhà họ Khoái tìm cô?”

“Bởi tôi đụng vào nàng dâu do thần linh nhà bọn họ định đoạt, hiện tại gái kia đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bụng, nhà họ Khoái nóido tôi làm.”

Sau khi Khoái Lương nghe xong, cười lạnh một tiếng: “Quả nhiên,do hoang đường như thế chỉ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do nhà họ Khoái làm ra.”

Thích liếc nhìn nét mặt của cậu ta, cũng không nói tiếp.

không lên tiếng Khoái Lương cũng không nói gì, hai người im lặng, Khoái Lương thở dài, quay người trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về miếu thờ.

Thích đứng dậy đóng cửa lại, tất cả lại khôi phục như thường.

*

Một bên khác, người phụ nữ mang theo đám thuộc hạ không làm nên chuyện trở về khiến cho ông chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận tím mặt.

Ông chủ gia tộc tên Khoái Vị Thiên, tuy đã già nua nhưng tinh thần minh mẫn, mặc một bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ màu đen sang trọng ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, hai tay vịn gậy,không mở mắt ra, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con ngươi hơi động đậy dưới mi mắt tựa như đang chuẩn xác khoét trên thân mỗi người.

Người phụ nữ, quản gia cùng đám tay chân quỳ xuống đất, không dám ngẩng đầu.

“Để các người làm chút chuyện nhỏ này cũng không làm được, không biết gia tộc họ Khoái nhà tôi nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các người để làm cái gì.” Bởi lớn tuổi, Khoái Vị Thiên đã hơi hụt hơi, câu nói này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều do dắt cuống họng mà phát ra, tức đến mức liên tục gậy lên mặt đất.

Người phụ nữ tên Khoái Trân Châu, thuộc một nhánh của nhà họ Khoái, địa vị rất thấp, vốn đinh nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội này để tăng một chút địa vị, không ngờ chuyện lại biến thành lấy giỏ trúc múc nước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

ta quỳ xuống đất dập đầu lạy ba cái liên tiếp: “Thật xin lỗi ông chủ, tôi thật xin lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà họ Khoái, tôi đồ bỏ đi, tôiđồ dụng!”

“Đủ rồi! Ồn ào quá!” Khoái Vị Thiên lại dùng gậyxuống.

Khoái Trân Châu lập tức im bặt, duy trì tư thế dập đầu một cử động cũng không dám.

Trong lúc yên tĩnh, một người đàn ông trung niên mặc áo vest nhẹ cửa hai lần, một mạnh một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ cùng quy tắc.

Lúc này, Khoái Vị Thiên chậm rãi ung dung mở mắt, đôi mắt sắc bén nhìn: “Cô ta thế nào?”

Người đàn ông trung niên bác gia đình trong gia tộc, tên Khoái Bác, sau khi nghe ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ tra hỏi, tiến lên quỳ gối trả lời: “Thưa ông chủ, A Loan không sao, chỉ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy bụng bình thường, lẽ do bị ngã xuống từ cửa sổ lúc ăn cơm nên bụng khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu, không đáng ngại.”

“Không có đáng ngại?”

“…”

Nghe thấy giọng điệu của Khoái Vị Thiên chút không đúng, bác cũng vội vàng cúi xuống dập đầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Khoái Vị Thiên: “Lúc đó ta đã tiếp xúc với người khác họ, đây gọi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng ngại sao? Lỡ như thần linh cho rằng cô ta không trong sạch, không chấp nhận cuộc hôn nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này thì phải làm sao bây giờ? Đến lúc đó, gia tộc nhà họ Khoái chúng ta bị rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay đám ngoại tộc thì tương lai sẽ như thế nào!?”

“Ông chủ yên tâm, tôi nhất định sẽ nghĩ cách để đưa con nhóc đáng c.h.ế.t kia trở về, trói tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặt thần linh rồi đánh chết, để trút giận cho thần linh!” Khoái Trân Châu thừa lớn tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bày tỏ lòng trung thành.

Khoái Vị Thiên chưa hề nói được hay không được, chỉ nhìn chằm chằm ta mấy giây, đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như trong lòng bỗng nghĩ ra chuyện đó, ông ta run rẩy chống gậy đứng dậy.

“Đi với tôi đến trước mặt thần linh bốc một quẻ, xem xem đến cùng thần linh muốn xử trí kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoại tộc kia như thế nào.”

“Vâng.”

Khoái Trân Châu bác tranh thủ thời gian đứng dậy, duy trì khoảng cách nhất định với Khoái Vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiên, đi tới phòng đặt tượng thần trong điện thờ các thần linh.

Phía ngoài phòng thắp sáng một hàng đèn lồng, phía dưới đèn lồnghaihương, dựa theo quy tắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của nhà họ Khoái, ngoài cửa phải thắp ba nén hương cho thần linh sau đó mới được tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào, cửa sẽ người canh hương, đợi đến khi hương sắp tàn, anh ta sẽ kéo chuông nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhở, người bên trong phải lập tức ra ngoài.

Muốn vào lại, phải thắp ba nén hương.

Ba người đi vào phòng, Khoái Vị Thiên đi trước, Khoái Trân Châu Khoái Bác quỳ gối hai bên trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải, tiến hành cầu xin thần linh xem bói.

Tượng thần nhà họ Khoái là nhân vật tôn nghiêm ôn hoà, toàn thân làm bằng vàng, hai tay giơ lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỉnh đầu làm thành hình bông hoa, mắtxuống mang theo mấy phần chiếu cố từ bi.

hai bên trái phải tượng thần luôn phải được thắp sáng mười tám ngọn đèn, ánh sáng cùng màu hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kim va chạm tạo thành ánh sáng óng ánh, càng lộ vẻ linh thiêng không thể xâm phạm.

Đây hoá thân của vị thần đã vào nhà, Chủ Thần cung điện dưới lòng đất.

Nghe nói tổ tiên nhà họ Khoái đã phát hiện vị Chủ Thần này, sau đó xây dựng cung điện cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngài, tạo ra Kim Thân cho ngài, mời ngài vào trong nhà.

Chỉ thấy Khoái Vị Thiên cung kính đặt gậy trước mặt ngài, cầm mai rùa lắc năm lần, sau đó trải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiên can địa chỉ cùng Bát quái lên mặt đất, mang xương rắn bên trong đổ lên bên trên.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 283 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc