GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 262: Chuơng 262

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trịnh Viện Viện không thể từ chối được, chỉ có thể nói cảm ơn thêm lần nữa.

Lão Ngụy lái xe đi sớm về sớm, chỉ trong chốc lát đã mang chiếc bánh sinh nhật đầy trái cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ trên.

Đội chiếcsinh nhật lên đầu, cắm những cây nến đủ màu sắc, căn phòng được ánh nến chiếu rọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấp lánh, mộng ảo lãng mạn. Trịnh Viện Viện được bọn trẻ giọng trẻ con chúc phúc, trong tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế chưa từng bước vào trước đây, đã vượt qua tuổi ba mươi.

Mọi thứ như không chân thật.

Đêm đó, kết thúc sự náo nhiệt, sau khi dỗ bọn trẻ đang hưng phấn đi ngủ, hai người Thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trịnh Viện Viện giống như bóng cao su hơi nằm liệt trênpha.

“Sáng mai còn phải huấn luyện đấy, nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Thích Mê đánh vỡ sự an tĩnh trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi dậy nói.

Trịnh Viện Viện mở miệng: “Cô Thích, muốn dạy bọn nhỏ một ít kỹ thuật phòng thân không?”

Thíchnghĩ một chút, cảm thấy có thể thử một lần, vỗ vai ấy: “Nhiệm vụ quang vinh này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giao cho con, học trò nhỏ.”

“Vâng, giáo~”

“......” Tay Thích cứng lại.

Hai người như nghĩ đến cái gì, đồng thời im lặng.

Sự kiện xảy  ra cuối cùng đêm tận thế kia phảng phất lưỡi đao sắc bén, dễ dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rách lớp bảo hộ Thích khổ tâm dựng lên, hiện ra chân tướng m.á.u chảy đầm đìa.

Việc đã nói dối bọn trẻ, cũng cố tình giấu Trịnh Viện Viện Đỗ Thụy, đột nhiên bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toạc ra không kịp chừng.

 

đầu sỏ gây tội, chính người thầy gọi suốt ba năm.

Thích nhàn nhạt hạ khóe miệng, thu tay.

Trịnh Viện Viện thuận thế ngồi dậy.

Không khí bỗng trở nên trầm xuống, như đông cứng lại, khô cằn lắng đọng bốn phía.

Hai người cúi đầu ngồi hai bên pha, không biết đang nghĩ gì.

Thật lâu sau, Thích cúi đầu càng thấp hơn, mở miệng xin lỗi: “Xin lỗi…”

Mặc thật lòng, nhưng nói xong cảm thấy nó chẳng có ý nghĩ gì, đây chuyện sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết, một câu ‘Xin lỗi’ sao thể xóa hết được?

Trịnh Viện Viện giật mình, tiện đà cười khẽ: “Chuyện đó liên quan gì đến đâu?”

Thích Mê: “Cô hẳn đã đoán được, lần này mọi người xuyên đến tận thế tôi, vì người kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn trả thù tôi, nên Đỗ Thụy còn cả bọn trẻ bị liên lụy……. Tôi biết xin lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tích sự gì, cho nên tôi bảo đảm với mọi người, chỉ cần còn một hơi thở, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn sẽ cố gắng hết sức đưa mọi người trở về nhà.”

vẫn cúi đầu như cũ, không dám nhìn vào mắt Trịnh Viện Viện.

 

Trịnh Viện Viện nhìn chằm chằm cô hai giây, chậm rãi tựa đầu vào vai cô.

Thích Mê ngơ ngẩn.

“Được cô Thích nói bị liên lụy, chứng minh quan hệ giữa chúng ta cực cực tốt nhỉ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khóe miệng Trịnh Viện Viện dần giương lên, “Nếu đã bạn thân, sao phải xin lỗi chứ? Mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc là người kia làm không liên quan đến cô cả, cô Thích đã cố gắng bảo vệ chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi rồi, bọn trẻ cũng nhìn ra được, chúng còn nói nữ chiến siêu ngầu nữa mà.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Ánh mắt Thích khẽ nhúc nhích, không nói gì.

“Tuy rằng thầy Đỗ và ba đứa trẻ kia khôngbên cạnh chúng ta, nhưng ai thể khẳng định, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ sẽ gặp nguy hiểm chứ? Nhỡ đâu họ đã đi đến một nơi an toàn rồi thì sao? Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy Thích không cần lo lắng quá đâu.”

Nói rồi, Trịnh Viện Viện đứng dậy, mỉm cười vỗ vỗ Thích Mê, cố ý ra vẻ chị đại phong độ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Lòng mang hy vọng tiến về phía trước thôi gái, ai biết được phía trước có phải cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng hoa hay không đâu?”

Thích Mê chậm rãi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm ấy hai giây, cong môi: “Cô đã thay đổi rất nhiều.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Phải vậy không?” Trịnh Viện Viện chớp mắt.

Thích gật đầu.

Đến tận thế lúc cònmộtgái nhỏ luôn khóc lóc sầu muộn mình làm cái cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt, vậy bất tri bất giác đã trưởng thành rất nhiều, dần dần lột xác thành bướm, nỗ lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự tin sống.

Ánh sáng tự nhiên phát ra, khiến người ta không rời mắt được.

Lúc này, hai người nghe thấy cửa phòng ngủ phát ra tiếng kẽo kẹt. Nhìn lại nơi phát ra tiếng, Vu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kiều Kiều mặc một bộ đồ ngủ đáng yêu đi ra.

“Mẹ ơi, con không ngủ được, con muốn biết kia cái gì.” Vu Kiều Kiều giơ tay chỉ về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỉnh đầu Trịnh Viện Viện.

Tim Trịnh Viện Viện lộp bộp một chút, vội đưa tay lên sờ, vừa sờ vừa hỏi Thích bên cạnh: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Trên đầu tôicáihả?”

Từ khi biết con gái mình năng lực nhìn thấy quỷ, ngay cả với nơi Vu Kiều Kiều nhìn lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn một chút ấy đều cảm thấy lạnh cả sống lưng, càng không phải nói đến đứanày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên không ngủ được bước ra, chỉ vào đỉnh đầu ấy.

Thật đúng là tê dại da đầu.

Thích đứng dậy nhìn nhìn, khônggì, nghiêm túc nhìn Vu Kiều Kiều: “Con thấy cái gì? Con miêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tả một chút đi.”

Vu Kiều Kiều giương mắt nhìn trong chốc lát, rồi khoa tay múa chân miêu tả: “Là một quả bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xù đen tuyền, lớn như này, nhưng cử động, nó nhảy tới nhảy lui trên đầu mẹ.”

Trịnh Viện Viện muốn điên luôn rồi: “Còn nhảy tới nhảy lui?!”

Vu Kiều Kiều một tiếng, không nghe ra Trịnh Viện Viện đang sợ hãi, vẫn phát sóng tình hình hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại của quả bóng đen: “Nó vẫn đang lăn lộn á.”

“!!!”

Trịnh Viện Viện hét lên, từ trên pha nhảy dựng lên, không rảnh lo hình tượng, đôi tay phủi liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục đầu.

Nhưng ấy không thể chạm vào quả bóng đen, cho nên bất kể ấy dùng lực như nào hất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống, thứ kia vẫn dính chặt trên đỉnh đầu ấy.

“Cô Thích, tôi bị quỷ ám rồi sao?” Trịnh Viện Viện đỏ hốc mắt.

Để tránh chuyện không hay, Thích duỗi tay kiểm tra ấy một chút, đột nhiên phát hiện thanh Kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năng không còn không nữa, đã xuất hiện kỹ năng mới, khuyên ấy yên tâm: “Không sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỹ năng, vật nhỏ này chắc là một món triệu hồi linh tinh đấy.”

“Không phải quỷ sao?”

“Chắc không phải.”

Trịnh Viện Viện buông tay, nhẹ nhàng thở ra.

Lí do gì chủ nhân Trịnh Viện Viện không nhìn thấy vật nhỏ này, Thíchcũng không biết, rốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc trên thế gian này hàng vạn loại vật triệu hồi, cô không cùng loại kỹ năng nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất khó phỏng đoán cái thứ gì. Nhưngthể xác nhận được, Trịnh Viện Viện đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỹ năng, năng lực bảo vệ bản thân cũng tăng mạnh, điều này làm Thích an tâm không ít. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

thế sáng sớm hôm sau, chỉ một số kỹ thuật bản giúp Trịnh Viện Viện thử thăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỹ năng mới của chính mình.

Chỉ thấy Trịnh Viện Viện ngồi xếp bằng dưới đất, nhắm mắt hít thở đều, chầm chậm nâng tay… Cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tay nặng xuống,ấy mở to mắt, thấy một quả bóng đen lông xù giật giật được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 triệu hoán ra, giống với những Vu Kiều Kiều đã miêu tả, vật nhỏ này giống một cuộn len © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu đen, không mắt mũi miệng.

Tuy rằng không thể nói, nhưng chủ nhân, Trịnh Viện Viện rất nhanh hiểu đượcđang nói gì.

Đứa nhóc này mang kỹ năng [khống chế ý thức], thể phát ra sóng điện khó nhận biết làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho con người hôn hoặc gây xáo trộn nhận thức, một vật triệu hồi, phận sự của quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóng đen này nghe theo lệnh chủ nhân, bảo vệ chủ nhân.

Lúc trước Trịnh Viện Viện đánh nhau với người đàn ông áo xám trong phòng màu lam, đứa nhóc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra tay giúpấy,ấy mớithể thoát được.

Trịnh Viện Viện chọc chọc quả bóng đen: “Về sau giúp đỡ nhiều hơn nhé.”

Quả bóng đen nhỏ lăn một cái trong tay ấy, lấy hành động để đáp lại.

*

Tám giờ, tại căn cứ, tầng ba.

Thích Mê đã thay xong đồng phục nhân viên tinh lọc nhận thùng dụng cụ của mình.

Trước kia Thích chỉ mặc bộ đồ thoải mái tùy ý, đây lần đầu mặc đồng phục chỉn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chu như này, bộ đồng phục vừa vặn tôn lên vóc dáng duyên dáng của cô, vạt phối áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93mi trắng không chút lộn xộn thả trước ngực, càng thêm khí chất cấm dục.

Trong ba người mặc tây trang, Khả Nhạc một miêu tả độc đáo:

ấy, một vận động viên bị buộc phải tham gia sự kiện trang trọng nhưng không quen mặc âu phục. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trịnh Viện Viện, nữ sinh lén mặc đồ của mẹ lý do nào đó.

Thích Mê, một nữ sát thủ cao cấp mật tìm mục tiêukhông thất bại lần nào.

Ba người yên lặng đứng trước gương lớn nhìn bản thân, không thể không thừa nhận, bảo saoKhả Nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại miêu tả kỳ dị như thế.

Hôm nay Từ Diệc Phi cố tình tạo kiểu tóc, đứng bên cạnh sửa lại vạt, vừa nghe Khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhạc miêu tả những từ kỳ quái đấy, cũng muốn góp vui: “Vậy nói xem tôi mặc bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này giống cái gì?”

Khả Nhạc không cần nghĩ ngợi: “Giống tên côn đồ được nhà giàu nuôi dưỡng.”

Từ Diệc Phi: “???”

Thạch Thanh Lạc Quý Linh Trạch đi tới, hai người quả đầu giống nhau còn đeo kính, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 song sinh, động tác cũng giống nhau, khi đi qua gương lớn còn đồng loạt giơ tay đẩy mắt kính. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Khả Nhạc với Từ Diệc Phi vừa thấy, cười không ngừng.

Tám người mới đi làm thay đồ xong, lần lượt ra khỏi căn cứ.

Để giúp bọn họ quen với công việc hơn, trưởng căn cứ đã sắp xếp cho bọn họ nhiệm vụ tuần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tra trong một cây số, tám người tám hướng, độc lập làm việc.

Nhưng đảm bảo an toàn, giữa hai hướng đều nhân viên tinh lọc trung cấp hoặc cao cấp túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trực, cũng như chú ý hướng đi của bọn họ.

Thíchvừa đặt rương xuống xe máy, nghe thấy Trịnh Viện Viện vẫy tay gọi cô: “Thích Mê, có người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm nè!”

Ngẩng đầu nhìn lại, một cụ đầu tóc hoa râm được một người phụ nữ lớn tuổi đẩy, đẩy đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ cô.

Nhận ra kia cụ tốt bụng cho bọn họ lại trong phòng bệnh lúc trước, Thích vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng tiến lên đón: “Bà, sao lại tới đây?”

cụ cong mắt nói: “Nghe nói một cô bé tài giỏi đã giúp sửa cái đồng hồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng nghe được đó gần đây đã trở thành nhân viên tinh lọc, đến đây xem, tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình nói câu cảm ơn.”

Trước khi tham gia thi Thích sửa xong đồng hồ thì không tới cửa hàng sửa chữa kia, càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nghĩ đến chủ của cái đồng hồ cụ hiền từ kia. Vài giây kinh ngạc qua đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô nở nụ cười: “Không có gì, chuyện nhỏ không tốn sức thôi ạ.”

cụ lại mặc kệ cách nói cho lệ của cô, giữ c.h.ặ.t t.a.y cô: “Cái đồng hồ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem qua cả rồi, hỏng hóc như vậy rất khó sửa lại, cảm ơn bé, nếu không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháu thì đã bỏ lỡ ngày vui.”

“Mẹ, nhân viên tinh lọc còn phải làm nhiệm vụ nữa, nói trọng điểm thôi.” Người phụ nữ đẩy xe lăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhắc nhở.

cụ sực nhớ ra, đưa Thích một tấm thiệp mời: “Mấy hôm nữa là ngày kỷ niệm kết hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của bà, đến chung vui nhé?”

Thích nhận lấy, thiệp mời vẫn còn hơi ấm, chắc hẳn do trên đường được người giữ chặt trong tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô gật đầu: “Được ạ, cháu sẽ đi.”

cụ mỉm cười, dặn nói: “Làm nhiệm vụ phải cẩn thận nhé, an toàn trên hết.”

“Vâng ạ.”

Để thiệp mời vào trong túi trong tây trang, Thích đội bảo hiểm trèo lên xe, sau khi vẫy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay tạm biệt hai người, một đường chạy thẳng đến hướng nhiệm vụ.

Mười phút sau, Thích tới địa điểm chỉ định cách căn cứ một km.

Dựa theo những gì đã được học,lấy kính cảm biến trong thùng dụng cụ đeo lên, cẩn thận xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xét xung quanh. Kính cảm biến thể đo lường nhiệt độ thể, nhìn trong phạm vi trăm mét, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần nhiệt độ cơ thể sinh vật thì thể thấy được hết.

lấy điện thoại ra nhìn, xung quanh không hiện chấm đỏ, rồi cô đi đến những căn nhà bỏ hoang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên đường. Mang theo mục đích tìm người, cô đeo găng tay vào, dùng mũi giày đá văng cửa phòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tra xét từng phòng một.

Bỗng nhiên kính cảm biến phát ra tiếng kêu inh ỏi, Thích giơ tay, tia cảm biến hồng ngoại bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được bóng người đột nhiên nhảy từ trên nóc nhà xuống.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 262 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc