GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 249: Chuơng 249

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

lão Ngụy đã kề vai chiến đấu nhiều năm nên anh ấy mới thể giúp đỡ nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy. Còn Lãng Dữ, đây lần đầu họ gặp mặt, cho cậu đã nói rất nhiều lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn bảo vệ họ nên mới biến thành trẻ con, nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì vẫn tìm ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều điểm lý.

dụ, sự thân mật cậu thể hiện khi họ gặp nhau, không khácniềm vui đoàn tụ sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một thời gian xa cách đồng thời tình cảm của cậu cũng thể hiện ra sự thận trọng. Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã biến thành một đứa trẻ nhưng Lãng Dữ luôn ômrất nhẹ nhàng, tránh chạm vào những nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nên chạm.

xử của Lãng Dữ vớithực sự chỉ trông giống một trong những người bạn của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?

Thích giơ tay đầu mình, nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ ý nghĩ khó hiểu này trong đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra.

Lão Ngụy vui vẻ cười khúc khích, cảm giác như trong nhà mình một gái trẻ mới lớn, nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười trên mặt càng đậm hơn: “Thật đáng kinh ngạc, nhóc Thích trưởng thành rồi, lại có thể nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện về đàn ông. Tôi nhất định phải gặp vị chánh án tính tình kỳ lạ kia, xem xem cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta sức quyến khiến phải nhớ thương.”

Thích cười khẽ, không tiếp tục chủ đề.

Trong đêm, dưới ánh đèn vàng ấm áp, hai người im lặng, tạo nên bầu không khí yên tĩnh hiếm có. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Trong im lặng, lão Ngụy lén nhìn Thích Mê, rồi dần dần dời ánh mắt xuống tay trái của cô——

Nửa lòng bàn tay đầy phù văn màu đen lộ ra ngoài dưới ống tay áo được xắn lên.

Ánh mắt anh ấy khẽ thay đổi, mặt không đổi sắc thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn thẳng về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước.

*

Hai mươi phút sau, xe dừng lại ở khu chung cư.

 

Đột nhiên nhớ đến cuộc gặp gỡ tối nay với Tống Xuân, Thích kể lại mọi chuyện cho lão Ngụy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lão Ngụy suy nghĩ một chút, dùng tay khoa trương kéo khóe mắt lên: "Người đàn ông đó trông giống cáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng không? Đôi mắt giống thế này này."

Thích cười nói: "Bắt chước giống đấy."

"Kỳ lạ, sao ông ta cứ luôn đến tiệm sửa chữa kia? Rõ ràng trong quan nơi chuyên sửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chữa đồ đạc, lại còn miễn phí nữa.” Lão Ngụy ấn nút thang máy, càng nghĩ càng cảm thấy kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạ. Nếu Húc không thích kỹ năng của nhân viên bảo trì của quan, thỉnh thoảng ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sửa chữa cũng được, nhưng sao lại đến đó nhiều lần như vậy?

Thang máy đi lên tầng mười lăm.

Thíchnghĩ tới một vấn đề khác: “Đúng rồi, chiếc vòng trên cổ nhân viên tinh lọc dùng để làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì?”

Lão Ngụy cũng bị lời nói của làm ngơ người: “Vòng cổ gì?”

"Đó một chiếc vòng cổ bằng kim loại màu trắng bạc quanh cổ. Hôm nay tôi nhìn thấy trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ Tống Xuân." Vừa nói, Thích dùng tay làm một động tác.

Lão Ngụy nghe vậy, sắc mặt nhất thời hơi tức giận: " Tên khốn Húc đó còn đeo vòng cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho người ta, không phải giống con ch.ó à? Quá sỉ nhục!"

“Vậy việc có chiếc vòng cổ đó bất thường hả?”

"Đương nhiên bất thường!"

Nhớ tới vẻ mặt do dự của Tống Xuân, cô càng cảm thấy đó không ổn: “Tống Xuân cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống đây đúng không, phòng nào?”

"Đã chuyển đi rồi." Lão Ngụy chống nạnh nói: "Sau khi bị chuyển đến làm việc cho tên khốn Húc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó ấy đã chuyển đi... Chậc, thằng khốn đó không phải đang chơi thứ hàng cấmđó chứ?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cuộc trò chuyện của hai người truyền đến trong nhà, Trịnh Viện Viện Liêu Dương gần như đồng thời mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa ra.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt hai người gặp nhau, có chút xấu hổ.

Thích Mê vỗ vỗ lão Ngụy rồi trở về nhà trước.

Giờ đã hơn mười giờ tối, bọn trẻ cũng đã đi ngủ, ba phòng ngủ đều trải chiếu tatami rộng rãi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cách mặt đất khoảng mười centimet, cho rơi xuống đất cũng sẽ không đau.

Thích đẩy cửa nhìn thế ngủ của các bé, sau đó xoay người đi vào phòng tắm, tắm rửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lát, lúc chuẩn bị quay về phòng thì phát hiện trong phòng khách vẫn còn sáng đèn.

Trịnh Viện Viện đeo một chiếc kẹp tóc hình gấu dễ thương, vẫn đang viết viết vẽ vẽ một cách nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túc.

“Còn năm ngày, không cần gấp như vậy.” Thích ngồi bên cạnh ấy, nhẹ giọng nói.

"Ừ, nhưng tôi muốn cố gắng hết sức."

Trịnh Viện Viện ngừng viết, mỉm cười với cô: “Tôi không muốn sau này nhìn lại sẽ cảm thấy hối hận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi nghĩ nếu tôi đọc nhiều hơn học hỏi nhiều hơn thì sẽ tốt hơn. Chỉ cần tôi cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gắng hết sức, tôi thể chấp nhận bất kỳ kết quả nào."

Thích gật đầu, động lực học tập bất ngờ khiến cô cầm cuốn sổ tới ngồi đối diện Trịnh Viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Viện.

Vài phút sau, Trịnh Viện Viện đột nhiên nghĩ tới điều đó, ấy đặt cây bút lên bàn, nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay Thích Mê: “Đúng rồi, Thích, giúp tôi một việc có được không?”

Thích nghiêng đầu: “Hả?”

*

Sáng sớm hôm sau, lão Ngụy vừa lái xe đếnquan đã tức giận đi đến văn phòng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Húc.

"Trả cấp dưới của tôi lại cho tôi." Anh ấy nói thẳng với vẻ mặt u ám.

Húc ngồi yên, chỉ hơi ngước mắt lên: "Trưởng quan Ngụy, tôi sợ anh đã quên cấp bậc của chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đã không còn giống nhau nữa. Không sao, lần này tôi tha thứ cho anh, bây giờ mời anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài."

Lão Ngụy giận cả đêm, khôngý định kết thúc như thế này. Anh ấy bước đến bên bàn, hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cúi người xuống, chậm rãi nói bằng giọng chỉ hai người nghe được: “Tôi nói lại lần nữa, trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người của tôi lại cho tôi.”

"Lão đại!"

Nghe thấy chuyện không ổn, Tống Xuân từ phòng bên cạnh chạy tới.

ta đứng nghiêm chào, đối diện với hai người họ.

Húc nhướng mày, nhàn nhã nhếch lên khóe miệng: "Lão đại, cô đang gọi ai?"

Tống Xuân liếc nhìn khuôn mặt của lão Ngụy, sau đó nhìnHúc, dũng cảm bước vào: "Đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi gọi ngài, trưởng quan Ngụy chỉ lão đại của tôi thôi."

Lão Ngụy: "..."

Húc dường như rất hài lòng với câu trả lời của ta, cố ý tiếp tục hỏi trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão Ngụy: "Vậy cô gọi lão đại tôi làm gì?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 249 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc