GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 246: Chuơng 246

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thích đương nhiên hiểu đạo này, nhưng vẫn không thể yên tâm: “Anh không hiểu…”

"Tại sao tôi lại không hiểu? Không phảihọ bị liên lụy sao?" Lão Ngụy ngắt lời cô: "Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khi tôi thấy báo cáo của Diệp Thạch Lục, tôi đã đoán được tình huống của cô. Chẳng phải là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 do lỗi hệ thống nên mười mấy người khác mới cùng bị kéo vào à? cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lỗi nên mới bảo vệ họ, cô nghĩ tôi không hiểu điều này sao?”

Nói đến đây, lão Ngụy đột nhiên dừng lại, nghiêm túc nhìn cô: "Nhưng tôi một câu hỏi, nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đã từng nghĩ đến chưa? Liệu cô có thể bảo vệ họ cho đến khi rời khỏi trò chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này không?"

"Tại sao không thể?" Thích Mê đang muốn phản bác, nhưng khi ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lão Ngụy, cô lập tức hiểu ra ý tứ trong lời nói của anh ấy, rơi vào im lặng.

"Ngay cả các vị thần cũng không thể đảm bảo rằng họ sẽ sống mãi mãi. Cô, một người bình thường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 làm sao thể đảm bảo rằng mình sẽ không chết?"

 

Lão Ngụy hạ giọng nói: “Đề tài này mặc dù hơi xui xẻo, nhưng đối với người chơi chúng ta© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chuyện không thể tránh khỏi. Tử vong lúc nào cũng trên đầu, không biết lúc nào sẽ đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rơi xuống. Khi đó, muốn những người này phải làm sao? Muốn

họ c.h.ế.t cùng sao? Đến thế giới tận thế, những ai không thể tự bảo vệ mình chỉ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chết. Tôi tin rằng đã rấtvề điều này. Nếu không để họ ra khỏi vòng bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vệ của để tự lập, khi họ mất đi vòng bảo vệ này, họ chỉchết, không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sống.”

Thích chớp chớp mắt, cúi đầu xuống.

Ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê, những lão Ngụy nói vấn đề mà cô luôn bỏ qua. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6chỉ muốn bảo vệ những người này hết mức thể trách nhiệm và cảm giác tội lỗi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chưa từng nghĩ đến việc họ sẽ sống sót như thế nào trong thế giới tận thế nếu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không may c.h.ế.t đi.

 

Hơn nữa, chobây giờ còn sống cũng không thể bảo vệ họ hoàn toàn được.

Thích nhắm mắt lại, lau đi lau lại chiếc bát trên tay như mất hồn.

Lão Ngụy thấy không thuận mắt, đưa tay giật bát: “Cô nhóc, cô phải nhớ rằng mình không phảivị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cứu tinh, người duy nhất thể bảo vệ chính mình. Cho bọn họ vào trò chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này cô, thì đó cũng không phải lỗi của cô. Mỗi người họ những nhân độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lập, không thể sống phụ thuộc vào người khác, tôi nghĩ quá ít niềm tin vào họ. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không vòng bảo vệ của họ chưa chắc đã không ổn..."

Vừa nói, vừa quay sang đứa trẻ trong phòng khách, mím môi, “Lần này không phảichuyện rất ngạc nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 à? tên Diệp Thù Từ đó thậm chí còn không hề sợ hãi khi đang trong kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giới cấp S của Quỷ Tạp Tử, chẳng phải rất giỏi đó sao?”

Thích nghe vậy, im lặng nhìn theo ánh mắt của anh ấy, cười cười: "Ừ, rất giỏi.”

Lão Ngụy muốn thả lỏng: "Cho nên, đừng coi thường bất cứ ai. Họ chỉ thiếu kinh nghiệm thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không sự bảo vệ của cô, bọn họ vẫn thể rất mạnh mẽ."

Thích Mê gật đầu đồng ý, sắc mặt dịu đi một chút, còn tâm trạng nói đùa: “Ừ, anh dạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không sai, nghe anh nói một lần còn hơn mười năm đọc sách.”

Lão Ngụy hơi ngẩng đầu, lộ ra vẻ mặt đắc ý: "Tất nhiên rồi."

Nhìn thấy bên này trò chuyện sôi nổi, Trịnh Viện Viện chăm chú lắng nghe, muốn tham gia: "Cô Thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trưởng quan Ngụy sao lại nảy ra ý định tiến vào trò chơi tận thế này?"

Đôi mắt hạnh của sáng bừng, nhìn hai người họ đầy mong đợi.

Lão Ngụy: “Không phải chỉ chuyện cười đó à.”

"Chuyện cười thế?"

Thích Mê: “Theo truyền thuyết, tận cùng thế giới một nơi gần Thần nhất. Chỉ cầnthể đến thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 điện hướng về phía Thần cầu nguyện, bất kỳ điều ước nào cũng nhất định sẽ thành hiện thực.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

"Vậy anh đã đến đó chưa?" Trịnh Viện Viện ngây thơ hỏi.

Lão Ngụy cười: “Đương nhiên chưa. Nếu tôi tìm được thần điện, sao tôi còn chơi cái trò dở hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này, đã sớm qua ải đi hưởng thụ rồi… Lúc đầu tôi nợ nhiều quá nên mới tham gia trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chơi. Hy vọng có thể đến thần điện ước nguyện sẽ được giàu có. Kết quả đến giờ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chưa nhìn thấy bóng dáng thần điện.”

Trịnh Viện Viện ồ một tiếng, quay lại hỏi Thích Mê: "VậyThích muốn ước nguyện với Thần điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thế?"

Đôi mắt Thích khẽ động, lắc đầu: “Tôi chỉ muốn tìm thôi. Không do cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi cảm thấy như sợi dây nào đó kéo tôi, muốn tôi đến nơi đó vậy.”

Một cảm giác ẩn không thể giải thích được.

"Nhưng ngay trước khi tôi rời khỏi trò chơi, một giọng nói rất dịu dàng đột nhiên vang lên bên tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi, bảo tôi đừng tiếp tục tìm kiếm thần điện, hãy sống hạnh phúc." lẩm bẩm, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhớ lại vẫn như một giấc mơ.

Giọng nói đó ràng rất xa lạ nhưng lại rất dịu dàng, như đang khuyên răn nhưng cũng đang mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chờ...

Thích định thần lại, nhìn thấy hai người đang mong chờ với vẻ mặt buôn chuyện,bỗng trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nghịch ngợm, cố ý vẩy nước trong tay vào hai người: “Còn chờ ăn dưa à, hết rồi, mau làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 việc đi.”

Lão Ngụy Trịnh Viện Viện nhìn nhau mỉm cười, sau đó quay người đi làm việc của mình.

Không lâu sau, cửa phòng bếp đột nhiên mở ra, Diệp Thạch Lục đứng cửa ôm mấy cuốn sách dày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cộp cùng sổ tay: "Báo cáo lão đại, tôi đã lấy được tin tức, ợ~"

Nhìn bộ dạng say khướt của anh ta, Thích trừng mắt nhìn Lão Ngụy: “Để anh ấy về nhà lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tin tức, anh không sợ xảy ra chuyệntrên đường đi à?”

“Lên xuống thang máy thể xảy ra chuyện gì?” Lão Ngụy khịt mũi, rửa sạch bọt

trên tay, “Toàn bộ tòa nhà này túc xá của các nhân viên tinh lọc. Cả nhân viên tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lọc sơ cấp trung cấp đều sống đây. Hỏi xem nó an toàn đến mức nào.”

Anh ấy nói xong, lau tay rồi đi vào phòng khách: "Liêu Dương tôi ở đối diện, hoan nghênh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đến chơi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 246 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc