GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 242: Chuơng 242

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Một tuần sau.

Đúng như dự đoán của Thích Mê, Trịnh Viện Viện ba đứa trẻ con hồi phục rất chậm, họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trong phòng bệnh 101 năm ngày, ở khu vực trên tầng hai ngày trước khi bình phục hoàn toàn.

vậy, trong một tuần này, Thích Mê chỉ thể chạy qua chạy lại giữa nhà trẻ căn cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bệnh viện trung ương, không với Ngô Mộc Thần thì với Vu Kiều Kiều.

Sau khi Tống Xuân xuất viện, không có bệnh nhân mới nào đến phòng đối diện 101. Đôi khi Thích© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ ở đó chợp mắt một lát, nhưng phần lớn thời gian sẽ ngồi cửa phòng bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lắng nghe động tĩnh——

Động tĩnh của Trịnh Viện Viện bọn trẻ cả những động tĩnh dưới mặt đất.

 

không biết tại sao, năm ngày nay không hề nghe thấy tiếng đập mạnh từ mặt đất, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đêm đó chỉ bị ảo giác, phòng bệnh vẫn yên tĩnh như thường, không khác.

Dần dần, cũng gác chuyện này lại sau lưng.

Ngày xuất viện, lão Ngụy đã đỗ xe đợi ở cửa từ sớm, Diệp Thạch Lục cũng lái xe máy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đón.

Sau khi Trịnh Viện Viện tỉnh lại, cô ấy cảm thấy áy náy ngày đó đã nhầm lão Ngụy với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tội phạm, liên tục cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi, tôi đã hiểu lầm anh. Tôi xin lỗi.”

lẽấy đã bàn bạc với bọn trẻ từ lâu nên ba đứa trẻ cũng cúi đầu: “Xin lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chú…”

 

Lão Ngụy giật mình, anh ấy chưa bao giờ tiếp nhận lời xin lỗi trịnh trọng như vậy, lòng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phải làm sao, vội xua tay: "Nói thế nào nhỉ? Bạn của Thích cũngbạn của lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Ngụy tôi. Không cần phải lịch sự như vậy. Lên xe ngồi đi.” Vừa nói, anh ấy vừa nháy mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 với Thích Mê: "Cô nhóc, cũng lên xe ngồi đi."

Nếu lần này lại xảy ra chuyện trên đường, anh ấy cũng không biết phải giải quyết thế nào.

Thích vốn muốn ngồi xe máy của Diệp Thạch Lục, đã đội mũ bảo hiểm nhưng vì nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lão Ngụy nói lời này nên cởi bảo hiểm ra: “Có thể ngồi được không?”

"Sao lại ngồi không được? Ba đứa trẻthể chiếm bao nhiêu chỗ, chen chúc chút được. Lại đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngồi ghế phụ đi." Lão Ngụy nhịn không được giật lấy chiếc mũ bảo hiểm ném cho Diệp Thạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lục.

Diệp Thạch Lục lúng ta lúng túng đỡ lấy. Vừa quay đầu thì mọi người đã ngồi yên vị trên xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ô rồi.

Anh ta thở dài, một mình lái xe máy chậm rãi đi theo.

Trong xe, Thíchliếc nhìn kính chiếu hậu bên cạnh, cảm thấy Diệp Thạch Lục rất đáng thương: “Tôi nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi xe máy cùng anh ấy.”

“Cô đi xe máy với cậu ta, tôi phải làm sao đây?” Lão Ngụy lườm nhìn cô.

Anh ấy tự nhủ Diệp Thạch Lục chỉ đơn một mình, nhưng đây anh ấy ba… không, bốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quả b.o.m hẹn giờ, nếu lỡ họ cùng khóc một hồi thì anh ấy quả thật chẳng biết phải làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sao.

Nhưng thật sự sợ đó, trong xe yên tĩnh được hai giây, chiến thần ngoại giao Vu Kiều Kiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lập tức bắt chuyện với lão Ngụy, dùng giọng điệu non nớt cất tiếng hỏi: "Chú, sao trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mặt chú lại có vết sẹo?"

Lão Ngụy trầm ngâm, cười lớn hai tiếng: "Cái này..."

"Kiều Kiều, đừng lễ." Trịnh Viện Viện cố ý làm ra vẻ mặt nghiêm túc.

Vu Kiều Kiều không hiểu, tại sao câu hỏi này lại lễ, bắt đầu tranh luận với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mẹ mình: "Con chỉ quan tâm đến chú ấy thôi, sao lại lễ? Mẹ ơi, mẹ không tò mò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tại sao chú trông như kẻ xấu này lại biết Thích sao? Mẹ không sợ Thích bị lừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sao? Mẹ, mẹ thực sự không quan tâm đến cô Thích."

Trịnh Viện Viện: “?”

Sao lại nói đến đây rồi?

Lão Ngụy thấy vẻ thú vị, do dự không biết trả lời thế nào, đúng lúc lại nghe Thích Mê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói: "Vết sẹo này của chú ấy cứu người nên mới có. Chẳng phải chú ấy rất anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hùng sao?"

Ba đứa trẻ kêu lên ngưỡng mộ, sau đó Diệp Thù Thi hỏi: "Vậy chú ấy cứu ai bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ạ?"

Thích suy nghĩ một chút: "Đó chính Liêu các con sắp được gặp. Chú vì cứu cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ấybị thương,phải chú rất dũng cảm không?"

“Dũng cảm ạ.”

“VậyThích làm bạn với anh hùng, phải rất an toàn không?”

“An toàn ạ.”

Lão Ngụy cười ha ha hai tiếng, bỗng nhiên thấy xấu hổ: “Cũng không khoa trương như thế…”

Một vết sẹo đổi một vợ, đến nằm cũng muốnđược, anh ấy không dám tự gọi mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh hùng.

Thích hơi nghiêng người về phía trước, hạ giọng giải thích: “Nếu không giải thích một cách dễ hiểu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vậy, bọn chúng sẽ còn rất nhiều câu hỏi kỳ quái muốn hỏi.”

Lão Ngụy hoang mang, thở dài một tiếng: "Đúng phải nghe lờirồi."

Thích nhướng mày kiêu hãnh, tựa người vào ghế cười khẽ.

biết rất những đứa trẻ này, tuy nhìn giống những đứa trẻ ngốc nghếch nhưng thực ra chúng mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mẽ hơn bất kỳ ai khác. Sau khi cô nói câu ấy, hình ảnh người anh hùng cao lớn mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mẽ của Lão Ngụy đã khắc sâu vào lòng người ba đứa trẻ, anh ấy chở chúng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đâu, ba đứa trẻ cũng sẽ không hỏi nữa.

Suy cho cùng, trong lòng bọn trẻ, anh hùng là người bảo vệ an toàn tốt nhất, chúng có thể tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tưởng đi theo.

Lái xe hơn mười phút, lão Ngụy không đi theo tuyến đường đã địnhlái xe về phía một khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dân cao tầng.

Thích không hiểu: “Chúng ta không quay lại nhà trẻ sao?”

"Không vội, tôi dẫn mọi người đến một chỗ tốt trước." Lão Ngụy thần thần bí nói.

Thích Mê vừa định hỏi lại thì nghe thấy hai đứa trẻ tớ một câu cậu một câu như đang hát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tướng thanh, dùng những lời bình thường hay dùng chỉ dẫn lại cô.

"Cô Thích, yên tâm đi, chú anh hùng sẽ không bắt cóc chúng ta đâu."

“Ngoan ngoãn ngồi xuống, đừng nghịch ngợm.”

Thích Mê bất lực nhìn bọn trẻ, dịu dàng nói: "Được rồi ~"

*

Không lâu sau lão Ngụy đã lái xe vào khu dân cư.

những dãy nhà cao tầng xen lẫn với cây cối xanh tươi, đósự yên tĩnhhọ chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 từng thấy thế giới trước.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 242 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc