GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 240

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Lão Ngụy ngẩng đầu nhìn cô ta: “Không tệ, đã thể nhận ra tôi, xem chừng không bao lâu nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ xuất viện đấy nhỉ?”

“Đúng, không bao lâu nữa tôi sẽ quay lại làm việc!” Tống Xuân nói, cõi lòng đầy mong đợi.

Thích nghi hoặc đánh giá hai người, hỏi lão Ngụy: “Cô ấy thật sự quan thanh lọc?”

vẫn tưởng rằng ý thức Tống Xuân hỗn loạn nên đã nói bừa.

Nhưng lão Ngụy lại thể chứng minh: “Đúng, sĩ quan thanh lọc cấp Tống Xuân, cấp dưới của tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đó bị dính phải ô nhiễm của Quỷ Thập Tử nên mới tới đây trị liệu.”

lẽ do phản xạ điều kiện, nghe những lời này một cái, Tống Xuân lập tức nghiêm trang đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chào, ánh mắt tự tin vững vàng, khác hẳn gái nửa tiếng trước Thích mới trông thấy.

Lão Ngụy nhướng mày với Thích Mê, tỏ vẻ đắc ý: “Nhìn thấy lính của tôi chưa, thế nào?”

Thích khẽ cười, giơ ngón tay cái lên: “Không tệ.”

 

Tống Xuân lập tức mở cửa phòng, chào hỏi họ, mời vào trong nói chuyện.

Sợ ảnh hưởng đến những bệnh nhân khác, Thích lão Ngụy liếc nhìn nhau, đứng dậy phủi m.ô.n.g đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào.

Căn phòng này giống y hệt căn phòng đối diện, đềuhai chiếc giường xếp, khác biệt duy nhất chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu giường thêm một giỏ táo tươi, nghe nói phúc lợi riêng cho quan tinh lọc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chìa khóa cũng vậy, chỉ cần không rời khỏi tầng này, cácquan tinh lọc đều phúc lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài tự do hoạt động.

“Lão đại, tôi chuyện muốn báo cáo.” Tống Xuân đứng nghiêm, dáng vẻ cùng đáng tn.

Lão Ngụy cũng bày ra dáng vẻ uy nghi, ngồi nghiêm chỉnh bên giường: “Nói đi.”

Thíchkhông định nghe, tiếp tục hộp cơm vào góc tự ăn một mình. Vừa ăn được mấy miếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ ăn còn chưa nuốt xuống đã cảm nhận được hai luồng ánh mắt.

 

ngẩng đầu, trông thấy lão Ngụy Tống Xuân đang theo dõi mình.

Lão Ngụy: “Hai hôm trước ở trong phòng 101 nghe thấy âm thanh cộc cộc kia không?”

“Có.” Thích kể lại chi tiết chuyện hôm đó một lần.

Tống Xuân nhíu mày: “Lão đại, tôi cảm thấy chuyện này phải được báo cáo lên cấp trên. Lần một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai còn thể nói trùng hợp, nhưng nhiều người nói rằng mình nghe được như thế thì có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khả năng chuyện này không hề bình thường.”

“Tôi biết, nhưng không phải ngày nào âm thanh này cũng xuất hiện, cứ yên ắng

một thời gian lại bắt đầu, không thể nói rõ nổi đây chuyện gì... Tạm thời cô đừng nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện này nữa, cứ thả lỏng một chút, khôi phục sức khỏe nhanh chóng xuất viện.” Lão Ngụy dặn dò. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Vâng!”

Tiếng chuông nhẹ nhàng vang lên trong phòng.

Lão Ngụy lấy điện thoại di động ra, trông thấy hai chữ “Vợ yêu” nhấp nháy trên màn hình, ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thức dịu dàng hẳn đi.

Dường như đã được huấn luyện nhiều lần, khi anh ấy mới ngước mắt lên ra hiệu cho Tống Xuân một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái, Tống Xuân đã hiểu ý ngay, thức thời che kín tai nhắm mắt lại.

Biến thành pho tượng không thể nghe nhìn lẳng lặng đứng im tại chỗ.

Lão Ngụy tới bên một bức tường, nhận cuộc gọi video, giọng nói dịu dàng: “Vợ yêu, sao thế em?”

Câu nói này nói ra quá vội, anh ấy hoàn toàn không ngờ được gương mặt xuất hiện trên màn hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại một gương mặt non nớt đáng yêu.

Lão Ngụy: “...”

Ngô Mộc Thần: “...”

Hai người nhìn nhau không nói gì, chỉ còn xấu hổ.

Bên kia màn hình vang tới tiếng cười khẽ của Liêu Dương,chưa xuất hiện trên màn hình nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tưởng tượng ra dáng vẻ buồn cười của ấy: “Em không tìm anh,các con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn tìmgiáo Thích.”

“Ồ.”

Lão Ngụy mất mát bĩu môi, u oán nhìn về phía Thích Mê: “Tìmđấy.”

Dáng vẻ oán hận không khác Thích đã đoạt mất vợ mình.

Thích không nói gì, nhận điện thoại di động, tươi cười nhìn còn trong màn hình: “Cô Trịnh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các bạn nhập viện rồi,phải ở lại đây chăm sóc họ, các em nhớ nghe lời Liêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy nhé, biết không?”

“Các em phải ăn cơm no, ngoan ngoãn đi ngủ nhé. Các con của ngoan nhất,đúng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào?”

Ngô Mộc Thần nghiêm túc gật đầu: “Vâng, Thích yên tâm, em sẽ chăm sóc cho đám nhóc kia, chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầy trở vể... À đúng rồi, vẫn khoẻ chứ ạ? đã ăn cơm chưa?”

“Cô ăn cơm rồi, thân thể khỏe mạnh, mọi chuyện đều tốt.”

“Vâng!”

“Được rồi được rồi, để tớ nói với!” Điện thoại xoay lắc một vòng, khuôn mặt nhỏ của Phương Hân Duyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập tức chiếm trọn màn hình. Không biết trong miệng đang nhai cái dính toàn dầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỡ: “Cô Thích ơi, bọn em sẽ ngoan, thầy nhanh chóng trở về nha!”

“Được~”

Điện thoại bên kia không khác gậy tiếp sức, sau khi Phương Hân Duyệt nói xong lại được chuyển đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay Diệp Thù Từ.

người mới trải qua chuyện lần này,nhớ những lời Thích từng nói, nét mặt lo lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dặn dò: “Cô Thích, phải cẩn thận tiên nữ nghịch ngợm kia đấy nhé, đừng để tiên nữ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạo ra trò đùa ác.”

Thích mỉm cười: “Được~”

Cuối cùng ống kính dừng lại trên người Bành Di Thần.

Chú mèo ham ăn đang cầm đùigặm cùng sung sướng, miệng đầy tràn không thể nói nhiều. Thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ống kính chiếu vào mình, luống cuống giơ tay tạo hình trái tim với Thích Mê: “Yêu cô~”

Thích cũng b.ắ.n tim, nét cười càng đậm: “Ừ.”

Điện thoại trở về tay Liêu Dương, ấy nói chuyện với Thích vài câu xong vộitắt máy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thíchnhàn nhạt mỉm cười, mới ngẩng đầu lên đã thấy lão Ngụy đang nhìn chằm chằm mình, không khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhướng mày, bàn tay nâng điện thoại di động trả lại cho anh ấy.

Lão Ngụy nhận lấy, u oán lẩm bẩm: “Cứ cúp như thế, một câu còn chưa nói với mình.”

“Khụ, cấp dưới còn đây đấy.” Thíchchỉ về phía Tống Xuân, cố ý trêu: “Mau mang sự uy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghi của cấp trên ra đi nào.”

Lão Ngụy nghe xong, hắng giọng, trong giây lát đã khôi phục thân phận quan tinh lọc trung cấp, bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến trước mặt Tống Xuân.

Tống Xuân nghiêm trang.

“Đêm nay vị quan tịnh hóa dự bị này sẽlại chỗ cô, chăm sóc cho nhau nhé.” Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy dặn dò.

“Đã rõ!”

“Chờ một chút!” Thích Mê gọi lão Ngụy đã đi ra cửa lại, nhanh chân tiến đến: “Làm phiền anh thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút, giúp tôi một việc nữa thôi.”

Lão Ngụy: "?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 240 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc