GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 237

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong lúc nhất thời, mấy kẻ ý thức hỗn loạn chẳng thể nhớ ra được nhau, cãi cùng náo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhiệt.

Mặc dù cả bốn người đang trong tình trạng hỗn loạn này hoàn toàn không nhớ nổi Thích ai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhưng dựa vào cảm giác nhiều ngày ở chung quen thuộc nên họ vẫn cùng tin tưởng cô.

Sau khi Thíchnói hết nước hết cái, Trịnh Viện Viện và ba đứa trẻ mới chịu lên xe của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lão Ngụy. Thấy gương mặt dữ dằn này của mình quá dọa người những người kia đều bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 của Thích Mê, lão Ngụy tranh thủ thời gian quay đầu cười cười với họ, thử rút ngắn khoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cách: “Xin lỗi đã dọa các cháu, các cháu đừng trông vẻ

ngoài hung dữ của chú mà lầm, chú thật sự không phải người xấu đâu. Chú vốn một thanh niên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tốt của xã hội chủ nghĩa đấy, không tin các cháu cứ hỏi Thích đi.”

Thích Mê đang mải lau nước mũi cho các bé con, liếc mắt lườm lão Ngụy một cái, trêu ghẹo: “Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thấy anh giống với ông chú trung niên tốt của chủ nghĩa hội thì đúng hơn.”

Trịnh Viện Viện bật cười, tâm trạng căng thẳng đột nhiên dịu đi hơn hẳn.

 

“Con nhóc này!” Lão Ngụy nhẹ nhàng hứ một tiếng: “Người ngoài đây cũng không biết giữ chút mặt mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cho tôi.”

“Chỗ này nào người ngoài, toàn là người nhà cả mà.”

Thích cười cười, thắt dây an toàn cho tụi nhỏ, đóng cửa xe lại, cửa sổ dặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lão Ngụy lái xe cẩn thận một chút.

Lão Ngụy giơ tay ra hiệu OK, khởi động xe.

Thích Mê và Diệp Thạch Lục cũng kẹp theo một đứa nhỏ, khởi động xe chạy về phía căn cứ.

 

*

Hơn mười phút sau, xe tiến vào trong biên giới căn cứ.

Cách nhau một lớp bảo vệ trong suốt, lão Ngụy lưu luyến nhìn Liêu Dương một thoáng, sau đó lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tiến vào trạng thái làm việc, báo cáo tình huống với cấp trên.

Bởi lần này họ gặp phải Quỷ Thập Tử cấp A, sức mạnh cùng lớn nên khả năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ bị dính phải ô nhiễm từ nó, cuối cùng toàn bộ tập thể quyết định cùng vào bệnh viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quan sát một đêm để yên lòng hơn.

Nhóm người chờ ngoài trụ sở, đợi tiểu đội đến tiến hành kiểm tra trị liệu.

Chốc lát sau, hai chiếc xe cứu thương gào thét xông tới.

Trông thấy Thích Mê, y tá nọ khẽ giật mình: “Lạicô?”

Thích xấu hổ cười cười: “Đúng, lại tôi...”

Không tiền phải sổ lần này lại chuẩn bị tiến cung lần thứ hai.

Nghe xong chuyện Thích còn thiếu nợ tiền viện phí, lão Ngụy cười ha ha một hồi, lòng sinh ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cảm xúc tóm được yếu điểm của rồi, thế là vung tay móc rút thẻ đưa sang: “Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sao, không sao, quẹt của tôi này.”

y tá mỉm cười nhận lấy.

Sau khi kiểm tra, y tá tách nhóm người ra theo mức độ nhiễm bệnh, chia thành hai chiếc xe: ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngườigiá trị SAN bình thường lên một xe, năm người giá trị SAN hỗn loạn lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xe, để lạicon Diệp Thù Từ bị phân tới ngồi chính giữa Thích và lão Ngụy.

Sau khi lên xe, lão Ngụy mới vừa trông thấy vợ giống như đã tan nát trái tim, lén lút lau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lau nước mắt. Xuất hiện trong tầm mắt nhiều người như vậy, anh ấy vẫn luôn phải cố bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 uy nghiêm cho chức vụ quan tinh lọc trung cấp của mình, sau khi lên xe rồi mới yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lặng rút điện thoại di động ra, nhanh chóng gửi một đoạn tin nhắn an ủi vợ.

[Yên tâm, anh vẫn nhớ được emvợ của anh. Anh không sao đâu, em đừng khóc.]

Liêu Dương mở tin nhắn ra xem, hồi âm ngay tức khắc: [Về sớm một chút, em con đều nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh.]

Lão Ngụy: [Anh cũng nhớ em *hôn*]

Trong xe cứu thương, trông thấy lão Ngụy bày ra nét mặt dịu dàng ôm điện thoại di động, Thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không nhịn được định tới liếc trộm. Kết quảmới liếc sang, người đàn ông kia đã giơ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 che kín màn hình.

“Tự đi tìm vợ của mình trò chuyện.” Lão Ngụy kiêu ngạo ngẩng đầu, cố ý cất điện thoại di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 động đi ngay trước mặt Thích Mê, còn vỗ vào túi đựng hai lần, ý tứ bày tỏcùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ràng: “Muốn xem à, không cửa đâu.”

Thích im lặng lườm anh ấy một cái.

Không ngờ rằng con Diệp Thù Từ bên cạnh vừa hay nghe ra được chỗ sai, lập tức ngọt ngào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lên tiếng bảo vệ giáo của mình: “Chú, chú nói sai rồi, Thích nữ sinh, Thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không thể vợ được, Thích chỉ chồng thôi.”

Lão Ngụy ngạc nhiên, trông nét mặt bé con nghiêm túc phản bác mình, nổi hứng thú trêu chọc: “Cô giáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thích của các cháu hung dữ như vậy, nào dáng vẻ của nữ sinh, đương nhiên chỉ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi tìm vợ thôi!”

Thích khẽ hắng giọng, đẩy đẩy lão Ngụy.

Không ngờ tới Diệp Thù Từ đột nhiên ngước gương mặt thật thà, hỏi thăm lão Ngụy: “Vậy chú ơi, nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sinh phải dáng vẻ thế nào ạ?”

Lão Ngụy nghĩ nghĩ: “Dịu dàng? Đáng yêu? Tri kỷ?”

sao thì giống Liêu Dương là được.

“Sai!” Diệp Thù Từ nghiêm túc hếch cái đầu nhỏ lên: “Mẹ con nói rồi, nữ sinh giống như đóa hoa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 màu nào cũng đẹp. Trăm hoa đua nhau nở rộ là lẽ thường tình, chỉđàn ông các chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mới nhiều yêu cầu như vậy!”

Lão Ngụy sửng sốt hai giây: "?"

Thích cười trộm một tiếng, trong đôi mắt ngập tràn yêu thương chọc chọc vào cổ con Diệp Thù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Từ tinh quái.

Lão Ngụy bật cười, cũng đồng ý: “Cháu nói rất đúng.”

Là do suy nghĩ của anh ấy nhỏ hẹp, không bằng cả một nhóc con.

Maychẳng bao lâu sau họ đã đi tới bệnh viện trung tâm, thời gian lão Ngụy xấu hổ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quá dài. Xe cứu thương mới mở cửa ra, anh ấy đã vội nhào xuống, nhanh chóng điều chỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dáng vẻ uy nghiêm của một trưởng quan tinh lọc, trao đổi tình huống cụ thể với bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 y tá.

Ba người giá trị SAN bình thường chỉ làm ít kiểm tra đơn giản, chờ ngay ngoài đại sảnh.

Trịnh Viện Viện thì phải dẫn theo ba đứa nhỏ xuống phòng bệnh dưới tầng hầm.

Bốn người ngoan ngoãn theo sau y xuống tầng hầm số một của bệnh viện.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 237 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc