GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 221

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hai người giống như pho tượng, duy trì động tác cứng ngắc.

Không biết qua bao lâu, trong lúc hoàn cảnh đang yên tĩnh đến lạ thường, hai chiếc bóng từ sau cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cột trước đại sảnh lén lén lút lút thò đầu ra.

Là Diệp Thạch Lục xuyên vào nam sinh mười mấy tuổi và Lão Ngụy xuyên thành người phụ nữ.

Hai người nhìn quanh một hồi, ngập ngừng muốn bước ra ngoài.

Bọn họ hẳn đã thương lượng, mỗi người quan sát một bên bệnh viện, chú ý cẩn thận chậm rãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi về hướng Thích Mê.

Trong lúc đó Thích cũng đang chăm chú quan sát tiếng động xung quanh, thẳng cho đến khi hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 người kia giẫm lên nền đất cát, những thứ kinh dị như muốn lấy mạng kia không còn xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nữa.

Ba người thở phào một cái.

“Sao hai người lại tới đây?” Thích cất đôi đũa trúc vào ống tay áo.

Lão Ngụy vừa nhảy lên một chỗ trên đất trống, chưa kịp thở đã cất giọng trách móc: “Nói nhảm, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gặp nguy hiểm chẳng lẽ tôi không được tới giúp sao?”

Diệp Thạch Lục phụ họa.

Thích quét mắt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hai người, nhíu mày: “Đám quỷ kia rời đi các người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mới đầu ra ngoài, phải‘giúp quỷ’ mới đúng.”

Lão Ngụy tặc lưỡi một tiếng, ý muốn giảo biện: “Ai da không phải tôi đang quan sát hay sao, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cũng không phải đạo sĩ đoán mệnh vẽ bùa, tùy tiện chạy đến đó chẳng phải nộp mạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sao, tôi đâyngười làm việc theo trí mà…” Sau đó Lão Ngụy đổi chủ đề, “Nhưng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói thật, Thích Mê, cảm thấy đám quỷ này biến mất cùng kỳ lạ hay không, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chí ngay cả phản kháng cũng không thèm, chẳng lẽ bọn họ biết mình đánh không lại cô?”

 

“Làm sao có thể?” Thích cười nhạt, “Liệu đạo m Dương thể tiêu diệt đám quỷ đó trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nháy mắt được hay không, chỉ cần hai con quỷ kia tấn công tôi đã không ứng phó được, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chi đến đám quỷ đứng đầy hành lang như thế.”

“Cũng đúng.”

Lão Ngụy hiểu rõ năng lực của Thích Mê, biết thể sử dụng công kích g.i.ế.c c.h.ế.t đối thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bình thường, chỉ loại ma quỷ này đoán không đượcg.i.ế.c cũng không xong này, mới có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khiến lộ ra bộ dáng c.h.ế.t chắc như vậy.

Bởi xác nhận, tấn công cũng không đườngsống.

Ma quỷ được xem nỗi sợ hãi nhất của con người, con người càng sợ hãi bọn chúng sẽ càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hưng phấn, cho anh ấy tin tưởng Thích thể ngụy trang cảm xúc rất tốt, nhưng đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ma quỷ này cứ như vậy duyên cớ biến mất không do sao?

Lão Ngụy khoanh tay, đôi mắt quan sát đống chữ như bới trên đất.

Chẳng lẽ trận pháp này tác dụng?

Thật sự anh ấy không cảm thấy đúng như vậy.

 

sao nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra được đầu mối, Lão Ngụy tạm thời bỏ qua vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này, ngẩng đầu một cái, phát hiện gương mặt thanh kia của Thích Mê từ đầu đến cuối luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 căng thẳng còn cố ý đưa tay vỗ vào trán cô, cười nói: “Cô nhìn bộ dáng này của© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kìa, không phải vừa rồi đã nghĩ mộ phần của mình nên đặt chỗ nào rồi đấy chứ?”

Thích biết Lão Ngụy đang muốn xoa dịu tâm tình của nên mới cố ý trêu ghẹo, cũng cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cười: “Đừng nói nữa, tôi còn thật sự nghĩ kỹ, chôn dưới cây liễu trước cửa căn cứ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rất tốt, không việc thì chui ra nhìn mấy ông lão đánh cờ, mấy lão nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phiếm với nhau, rất mát mẻ thoải mái.”

“Thôi đi, sẽ dọa ôngngười ta đến nguy hiểm tính mạng mất, thật bất công cho họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 biết bao.” Lão Ngụy hừ lạnh, tranh thủ thời gian chuyển chủ đề xúi quẩy này.

Anh ấy ho nhẹ một tiếng, ánh mắt dừng trên người đàn ông trung niên đứng sau lưng Thích mê, chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thành nói, “Tôi vừa nghe thấy ông ta gọi Trịnh, chẳng lẽ ý thức của đứa này vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chưa bị hỗn loạn.”

“Chắc vậy.” Thích quay đầu lại khẽ cười, giọng nói dịu dàng: “Nói cho Thích biết, em là bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhỏ nào trong lớp Đậu Đinh?”

Người đàn ông nhút nhát nâng mắt lên: “Cô giáo, em Diệp Thù Từ.”

Đáy mắt hiện lên nét hiểu rõ, trong đầu lập tức nhảy xuất hiện dáng vẻ Diệp Thù Từ thắt hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 b.í.m tóc, trên đầu bên phải còn luôn cài một chiếc kẹp tóc hình quái thú nhỏ màu xanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Không giống với Diệp Thù Thi thích phong cách công chúa, Diệp Thù Từ tựa như rất thích đồ vật kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lạxấu xí, cuốn sách nhỏ, cặp đi học đến kẹp tóc đều những quái vật khác nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mặc dù đáng yêu nhưng rất quái lạ… Nhất kẹp tóc hình quái thú kia, từ lần đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thíchđến nhà trẻ trông thấy bé, ngày nào cũng thấy bé mang theo.

Nói đến cũng thấy thần kỳ, từ khi biết ý thức của cưng xuyên vào thân thể này, Thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhìn người đàn ông trung niên đầu trọc cũng thuận mắt hơn nhiều.

Mặc dáng vẻ người đàn ông đầy nam tính tai to mặt lớn, nhưng trong mắt biểu lộ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sự trong sáng chân thành, quả thật khiến người khác dễ chịu.

Thích mỉm cười, sờ đầu cô bé.

Vốn định an ủi, không ngờ tới lại khiến nước tràn bờ đê, Diệp Thù Từ khóc òa lên, nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 to như hạt đậu chã rơi xuống: “Cô Thích ơi, sao em lại biến thành ông chú xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thế này, em muốn về nhà, em nhớ cha mẹ của em…”

Thíchthuận thế ôm lấy bé: “Đừng sợ, cô Thích ở đây, bây giờ chỉ do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một tiểu tiên nữ nghịch ngợm đang chơi đùa với chúng ta thôi, giống như đang chơi trò trốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tìm, giáo sẽ nhanh chóng tìm ra tiểu tiên nữ kia, để biến chúng ta trở về bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dáng ban đầu nhé.”

Chuyện liên quan đến Quỷ Tạp Tử, giá trị SAN chuyện không phải một đứaba bốn tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thể nghe hiểu được, cho nên chỉ thể dùng những từ ngữ đơn giản để giải thích vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đề khó khăn này.

“Thù Từ ngoan,thể kể cho Thích nghe được không, sau khi em biến thành ông chú đã xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ra chuyện gì?”

Diệp Thù Từ nghe lời, hít mũi một cái vừa khóc vừa nghẹn ngào giải thích.

Mồm miệng nói không ràng kết hợp với tiếng khóc lóc khiến hai vị bên cạnh xem kịch một chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cũng không nghe hiểu được.

Lúc đầu hình ảnh một ông chú trung niên hơn bốn mươi tuổi ôm một cô gái mới hơn hai mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tuổi nhìn trông rất kỳ quái, hơn nữa ông chú đầu trọc còn khóc thở không ra hơi, Diệp Thạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lục ghét bỏ nhíu mày, nhích thân mình lại gần Lão Ngụy: “Đạo tôi cũng đã hiểu, nhưng lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đại à, anhcảm thấy hình tượng này… vẻ hơi kỳ lạ không?”

“Tưởng tượng ông tamột đứa trẻ sẽ không thấy kỳ lạ nữa.”

“À.”

Diệp Thạch Lục không tiếp tục phản đối nữa, ngồi ngay ngắn lại.

nói như vậy nhưng Lão Ngụy nhìn người đàn ông trung niên mập mạp ôm chặt thiếu nữ trẻ đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 như vậy, cũng hơi ngứa mắt.

Thích cũng cảm thấy khó chịu, sau khi hỏi xong liền tranh thủ thời gian tìm do đẩy Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thù Từ ra.

Lão Ngụy nhânhội chen ngang giữa hai người: “Cô hỏi một đứa trẻ bốn tuổi cũng vô dụng, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không bằng…”

“Còn không bằng cái gì?”

Thích nhếch môi, đôi mắt màu hổ phách sáng lên.

Lão Ngụy thấy vẻ mặt tự tin của cô đại khái cũng đã đoán được:

“Cô đã hỏi ra?”

“Đương nhiên.”

Làmgiáo của những đứa nhóc này, Thích nghe những tiểu tổ tông này khóc lóc nói chuyện cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 được xem như chuyện thường ngày, cho âm đọc so với tiếng phổ thông chút sai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lệch, nhưng đềuthể nghe hiểu được.

Đúng như những Lão Ngụy quan sát, năm người kia chính đối tượng do ý thức của Trịnh Viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Viện và bọn nhóc xuyên vào.

Người đàn ông trung niên đầu trọc Diệp Thù Từ.

Ông lão tóc trắngDiệp Thù Thi.

Cô bé sáu bảy tuổiVu Kiều Kiều.

tóc xoăn Trịnh Viện Viện.

Nam sinh tóc ngắnĐịch Vân Đồng nhỏ tuổi nhất.

Lúc năm người họ tiến vào nơi này đúng lúc đêm hôm khuya khoắt, năm người đềuphòng bệnh riêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 của mình, Diệp Thù ThiDiệp Thù Từ cùng một phòng, rất nhanh đã thể nhận ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thân phận của đối phương.

Hai muốn chạy ra cửa, thế nhưng trông thấy bên ngoài ma quỷ mặc đồ đỏ đi tới đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lui, hai bị dọa trốn vào trong chăn, thẳng đến sáng thứ hai khi được ra ngoài đi vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sinh, nghe thấy tóc xoăn kia lớn tiếng gọi tên của mình, mới nhận ra lẫn nhau từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trong đám đông.

Cũng nhân hội trong giờ được đi rửa mặt, Trịnh Viện Viện giải thích đơn giản một chút những quy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tắc ấy trông thấy cho những đứa trẻ, để bọn chúng thể nhớ kỹ, ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 biết sẽ phát sinh ra tình huống nào, cho nên chọn ra những điều quan trọng nói cho bọn nhỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Tối nay Diệp Thù Từ bị mang đi, hoàn toàn chỉ việc ngoài ý muốn.

Lúc con đang ngủ không cẩn thận xoay người ấn vào nút khẩn cấp gọi cứu trợđầu giường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sau đó lập tức hai bác mặc áo đỏ xông vào, không nói hai lời kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi ra ngoài.

Thích thở dài, lòng vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ lưng bé.

Bất kể nói thế nào, Diệp Thù Từ cũng coi như ‘Lấy thân thử nghiệm’, sau lần này thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xác định chuông khẩn cấp đầu giường kia không thể tùy tiện ấn xuống.

Ít nhất không nên ấn vào ban đêm.

Từ khi rời khỏi phòng bệnh 302 đến bây giờ đã hơn hai mươi phút, toàn bộ bệnh viện đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bao trùm một màu đen kịt, phòng khám bệnh và trực ban chăm sóc không đèn sáng, chứng minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bây giờ khả năng không người.

Mặc dù chỉ suy đoán, nhưng Thích lẽ để hoài nghi bác ycủa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bệnh viện này phân công công việc.

Căn cứ vào thời gian làm việc, sau khi bệnh nhân tắt đèn đến trước khi bệnh nhân rời giường sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bác y mặc đồ đỏ đen, ngày thường chăm sóc những bệnh nhân việc sinh hoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thường ngày thể là bác y mặc đồ xanh hồng.

Biết được lúc ban ngày, bác y mặc đồ màu xanh hồng sẽ nghiêm túc canh chừng cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nếu như muốn đi điều tra, cũng chỉ thể nhân hội vào thời điểm này.

Sau khi trấn an được cảm xúc của Diệp Thù Từ, Lão Ngụy thử hỏi thăm: “Bạn nhỏ, con còn nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trước khi biến thành ông chú xấu xí, con đã làm không? Cẩn thận nhớ lại một chút, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 con hẳn đi tới một tòa trong bệnh viện mới phải.”

Diệp Thù Từ hít mũi một cái, nhớ lại: “Bạn học Địch Vân Đồng ngã bệnh, giáo Trịnh đưa chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 con đi vào tìm thuốc, sau đó, sau đó con liền biến thành một ông chú xấu xí.”

“Các em không đụng vào thứ sao?” Thích truy vấn.

Diệp Thù Từ do dự lắc đầu: “Không có.”

Ba người đều không hiểu.

Nếu như lời Diệp Thù Từ nói thật, bọn họ cáicũng không tiếp xúc,sao Quỷ Tạp Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại kéo bọn họ vào được? Lại còn kéo một lúc năm người?

Không nghĩ ra vấn đề cũng chỉ thể tạm thời gác lại. Sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thích tranh thủ thời gian đưa Diệp Thù Từ về phòng, Lão Ngụy Diệp Thạch Lục thì đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chờ đầu cầu thang.

“Ngoan ngoãn đi ngủ, những chuyện còn lại cứ để cho lo.” Sợ quấy rầy Diệp Thù Thi cùng phòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thíchthấp giọng an ủi.

Diệp Thù Từ thămnhìn bên trong gian phòng tối như mực, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 “Cô Thích, em thể đi theođược không, em rất sợ… Chị gái không nhận ra em, tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cả mọi người đều không nhận ra em, nếu như ngay cả Thích cũng không nhận ra em thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 em biết phải làm sao bây giờ?”

Thích cầm tay bé, dắt đến bên giường, dịu dàng nói:

“Yên tâm, chị gái của emmọi người không nhận ra em do tiểu tiên nữ nghịch ngợm kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đùa ácthôi, bây giờ Thích ra ngoài tìm tiểu tiên nữ kia, để ta huy động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ma pháp biến chúng ta trở lại bình thường… Em đã quên rồi sao? giáo nữ chiến binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mà, chỉ cần cô kích hoạt sức mạnh của mình, nhất định sẽ nhanh chóng tìm được ta.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 221 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc