GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 22

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thíchbước tới trước mặt con quái vật, trịch thượng nói: “Tất nhiên là tao biết tao không thể g.i.ế.c © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mày bằng cách này, vẫn còn kém một chút, nhưng…” dừng lại, khóe môi càng cong hơn, “Tao© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể thấy rõ.”

giơ tay trái lên, khi những hình xăm kỳ lạ khó hiểu trên ngón trỏ ngón giữa của cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ghép lại với nhau, một hình con mắt ẩn xuất hiện.

nhẹ vào mí mắt trái của mình, thì thầm điều đó với tông giọng khe khẽ, rồi mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt ra…

Con mắt màu hổ phách ở mắt trái không còn nữa, thay vào đó một con mắt thể phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra ánh sáng xanh lam rực rỡ trong bóng tối.

Nếu nhìn kỹ sẽ thấy được phía trên nơi đáy con mắt màu lam còn nhiều đường cong mờ ảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chạy ngang qua.

Thích hơi ngẩng đầu lên, lúc này nụ cười của đột nhiên trở nên quỷ dị.

 

nhìn con quái vật trước mặt từ trên xuống dưới, đột nhiên ánh mắt rơi vào bụng con quái vật. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Cùng lúc đó, sắc mặt con quái vật thay đổi, trong cổ họng vang ra tiếng rên rỉ: “Không... Đừng…”

“Yên tâm, tao sẽ cho mày c.h.ế.t thật sảng khoái.” Thích bắt chước lời nói của con quái vật, ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xổm xuống, giơ tay lên rồi c.h.é.m xuống, đ.â.m thủng một vị trí bên trái bụng dưới của cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta.

Phụt, khi m.á.u b.ắ.n tung tóe trên người, cuối cùng con quái vật cũng đã mang lại chút hơi ấm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làn da lạnh lẽo của cô.

 

Thích Mê dùng tay áo lau vết m.á.u trên mặt, khi mở mắt ra lần nữa, mắt trái đã trở lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bình thường.

Ước chừng năm giây sau, tiếng hát hỗn loạn trong phòng dần dần ngừng lại.

Thích Mê g.i.ế.c một con quái vật dưới nhạc đệm giọng hát của trẻ con.

quay lại nhìn cửa sổ, thấy Đỗ Thụy vẫn ngơ ngác đứng đó, cô mỉm cười, kéo một chân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con quái vật như thể đang tha một loại rác rưởi bình thường kích thước lớn rồi quăng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con hẻm nhỏ gần nhất.

Đi đi lại lại mất khoảng mười phút, khi quay lại, phát hiện Đỗ Thụy vẫn đứng đó, ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111thế cũng không thay đổi. Thích không nói gì, giơ điện thoại lên chiếu thẳng vào mặt anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ấy, thấy anh ấy đã tỉnh táo lại mới vẫy tay ra hiệu bảo anh ấy ra ngoài.

Một lúc sau, Đỗ Thụy cầm một cây gậy gỗ đi ra. Tuy vẻ mặt trông không quá thảng thốt nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nét hoảng sợ trong mắt không lừa được ai: “Sao vậy?”

Thích quay người lại, chỉ về ba xe đẩy hàng đầy ắp phía bên kia đường, cười nói: “Tới giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tôi một chút.”

Đỗ Thụy nhìn từ trên xuống dưới một lượt, ngoại trừ khuôn mặt nhỏ trắng nõn ra thì cổ, xương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quai xanh và bộ quần áo thể thao màu xám đều đã đổi màu.

Toàn bộ đều bị dính máu.

Cảm nhận được sự xét của anh ấy, Thích nghiêng đầu: “Sao vậy? Anh cũng định liệt tôi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạng quái vật đấy à?”

Đỗ Thụy lúng túng chỉnh lại mắt kính, trả lời: “Không phải, tôi chỉ đang cảm thấy cô rất lợi hại.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Đây lời nói thật lòng của anh ấy, nếu Thích không quay lại kịp lúc, chỉ sợ nhóm mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai người lớn nhỏ đã trở thành bữa tối của quái vật.

Dùng cây gậy gỗ trong tay anh để bảo vệ mọi người ư, thôi thì đừng mộng nữa.

Làm tăm xỉa răng cho quái vật thì còn tạm được.

“Tôi ấy à, tất cả những thứ này đều do rèn luyện mỗi ngày mới có được.” Thích mỉm cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đẩy chiếc xe hàng nhẹ nhất vào trong: “Lúc mới bắt đầu chơi game thế giới tận thế tôi vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luôn người gây trở ngại cho người khác, bị người ta mắng không biết bao nhiêu lần.”

“Ồ.”

Đỗ Thụy đăm chiêu, hai tay đặt lên tay vịn của hai chiếc xe hàng, định thử đẩy mạnh hai chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng đi. Nhưng hai chiếc xe hàng không nhúc nhích thì thôi, anh ấy còn bị phản lực đẩy lùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về sau một bước.

Anh ấy bật đèn pin trên tay lên nhìn thử, chẳng trách lại không đẩy được.

Trong một chiếc xe hàng đựng một túi xi măng đầy bụi, cạnh đómột thùng dụng cụ, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại các loại phế liệu vụn vặt lẻ tẻ như sắt vụn, dây điện cũ, đủ thứ linh tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chất đầy một xe.

Trên chiếc xe còn lại thì chất đầy mấy túi lớn, sờ thử thì hẳn quần áo. Nhưng bên dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫncác loại phế phẩm mười mấy viên gạch.

Đỗ Thụy nhìn những món đồ này, không hiểu: “Cô nhặt nhiều phế phẩm vậy để làm gì?”

Lúc này Thích đã đẩy xe hàng vào đại sảnh của tầng một, trong hành lang trống rỗng loáng thoáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếng trả lời của cô: “Biến rác thải thành châu báu nha.”

Đỗ Thụy không hiểu lắm nhìn lướt qua, hiện tại anh ấy cũng không tham lam muốn đẩy một lần hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chiếc xe nữa tập trung tinh thần vịn vào một chiếc xe, dùng toàn bộ sức lực đẩy© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về phía trước. Cứ mỗi lần cố sức đẩy tới vài bước anh lại cảm khái trong lòng một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tất cả chỗ này đều do một mình Thích đẩy về sao?

Đi tới hành lang, từ xa đã trông thấy trước cửa lớp Đậu Đinh một chiếc xe hàng, Thích© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại không còn đó, không biết đã đi vào phòng hay đi đâu mất rồi.

Trong chiếc xe hàng cửa những món đồ mới toanh chưa mở, đồ chơi cũng các đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dùng hằng ngày, thêm cả một thùng carton lớn. Đỗ Thụy đẩy xe hàng sang một bên, đẩy những thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hữu dụng vào phòng, sau đó đóng cửa lại, lại ra ngoài đường đẩy đống phế phẩm nặng nhất vào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Lúc đi vào sân, Đỗ Thụy tình ngước mắt lên, bắt gặp một đôi mắt màu đỏ trong bóng tối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngay lập tức anh ấy không còn dám cử động.

Thật sự đã quá bất cẩn rồi, lần này ra ngoài thậm chí anh ấy còn không mang theo cây gậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gỗ, hiện tại trong tay chỉchiếc điện thoại di động dùng để chiếu sáng.

Anh cứng người tại chỗ, giằng co với đôi mắt đỏ kia vài giây rồi thử lùi về sau.

Nhưng vừa lùi được một bước thì đôi mắt đỏ kialên: “Méo!”

Đỗ Thụy lập tức dừng bước.

Hai bên lại lặng yên đối mắt, bỗng nhiên cửa sổ phòng vệ sinh nữ cạnh lớp Đậu Đinh bật mở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thích thò đầu ra trấn an Đỗ Thụy rằng không sao đâu: “Con mèo đó sẽ không tấn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người đâu, anh cứ đuổi đi được.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 22 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc