GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 182: Chuơng 182

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tào Minh Trạch bị anh túm đến sắp ngã không ra hơi, nâng cổ họng cầu xin tha thứ: "Cậu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cái vậy! Tôi chỉ đi rót chút nước uống thôi mà, tại sao lại nói tôi hung thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 g.i.ế.c người! Kỳ Kỳ là ai khụ khụ......”

Nhờ tên mập Hội sức lực lớn, dùng sức kéo tay của Thích ra, Tào Minh Trạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mới thể thở dốc.

Sắc mặt Tào Minh Trạch đỏ bừng, ho đến phổi cũng sắp muốn rơi ra: "Thích Mê, cậu rốt cuộc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bị làm sao vậy? Cậu nhìn cho xem tôi ai, tôi Tào Minh Trạch đây!”

Thích chửi tục một tiếng, vừa định tiến lên thì bị Hội chặn lại.

"Không biết tên nhóc này phải đã uống nhầm thuốc rồi hay không, mau đưa Tào Minh Trạch sang chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khác!"

Hội hô to thẳng cho đến khi mấy người Mao Tường lôi kéo Tào Minh Trạch trở lại phòng khách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hắn mới buông Thíchra, vội vàng chạy về phòng khách hỏi thăm tình huống.

 

Từ Vị bị đụng vào lưng, nhe răng trợn mắt đè bả vai của Thích lại: "Ai da thận của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tôi vốn không tốt, cậu còn... Rốt cuộc cậu bị làm sao vậy, cậu nói ràng một chút đi!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

“Lỗ tai mấy người bị đạp cho điếc hết cả rồi hay sao?” Thích hất tay anh ta ra, dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngón tay chỉ về phía phòng khách, "Tôi nói Tào Minh Trạch chính là hung thủ g.i.ế.c người! Chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cậu ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t Kỳ Kỳ! Vừa rồi chính miệng cậu ta nói với tôi”

Khải HiênTừ Vị liếc nhau một cái: "Kỳ Kỳ ai?

Thích dừng lại một chút, sự tức giận trên khuôn mặt càng lớn, "Đừng nói với tôi ngay cả tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 của ấy mấy người cũng không nhớ!"

 

Hai người: "...”

Thích Mê cười lạnh.

Từ Vị nhìn dáng vẻ vừa náo loạn vừa cười lạnh này của Thích Mê, thức liếc mắt nhìn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Khải Hiên. Khải Hiên cũng hơi luống cuống, không biết nên nói cái gì, hai người đứng chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 này mờ mịt nhìn nhau.

"Mấy người phải đều đã quên hết rồi hay không, lúc trước ai đề nghị mấy người tới chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đó thuê phòng nghỉ?" Thích nhìn bọn họ, cười như không cười nói, "Chính tôi, là tôi đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 địa chỉ nhà nghỉ của Kỳ Kỳ cho mấy người!”

"Khi đó tôi và Kỳ Kỳ vừa mới yêu nhau, tôi đã chuẩn bị ngày hôm sau sẽ đến tìm mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 người để công khai mối quan hệ của hai người chúng tôi, nhưng đêm hôm đó... mấy người biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngày hôm đó ngay sau khi tôi biết được tin Kỳ Kỳ qua đời đã sụp đổ như thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không?"

Thích Mê nặn ra những lời này từ trong kẽ răng, hốc mắt đã phiếm hồng.

"Có lẽ đối với các cậu mà nói, trong vụ án lần đó chỉmột ông chủ nhà trọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một con gái không biết tên bị g.i.ế.c chết, nhưng đối với tôi nói... Đây chính là bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 gái của tôi, là người tôi chuẩn bị kết hôn, ngườitôi muốn sống chung cả đời!" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Mười hai năm nay, không lúc nào anh không hối hận.

[Nếu tôi không giới thiệu các người đến nhà trọ của Kỳ Kỳ, liệu thảm kịch sau đó có xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hay không?]

[Nếu Kỳ Kỳ còn sống, phải chúng tôi đã bên nhau rồi không?]

[Có thể đã có con rồi không?]

Nhưng cho tưởng tượng nhiều hơn nữa, hiện tại chẳng qua cũng chỉ sự tưởng tượng.

Kỳ Kỳ c.h.ế.t khiấy chỉ mới mười tám tuổi.

Anh thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy khuôn mặt của Kỳ Kỳ một lần cuối cùng, đã âm dương cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 biệt.

Đột nhiên một âm thanh bén nhọn vang lên, đầu của Thích giống như sắp bị nổ tung ra, đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đến toàn thân toát ra mồ hôi lạnh.

Khuôn mặt Khải Hiên Từ Vị dần dần trở nên hồ trước mặt, miệng bọn họ vừa mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vừa khép như đang nói đó, nhưng Thích một chữ cũng không nghe lọt, chỉ khi tia chớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 xẹt qua, lóe lên ánh sáng ảm đạm, anh nhìn thấy bên ngoài cửa sổ phòng bếp chảy xuống một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cơn mưa máu.

Anh lấy tay nắm lấy đầu, hít thở thật sâu từng ngụm từng ngụm, đầu đau như muốn nứt ra làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cho anh chỉ có thể dựa vào những cơn va chạm với chiếc kệ tủ cứng rắn mới có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giữ được một chút tỉnh táo.

Không biết qua bao lâu, tiếng ù tai nhỏ dần, tiếng ân cần của Hà Khải HiênTừ Vị mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chen vào trong tai của Thích Mê.

Thích như tránh được một kiếp, chậm rãi dựa vào ngăn tủ, mồ hôi lạnh thấm ướt quần áo.

Cả người như vừa tắm qua nước.

Đôi mắt của anh sau khi trải qua vài giây mất tiêu đi tiêu cự mới dần dần khôi phục trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lại, một lần nữa thấy được ánh sáng.

“Cậu thế nào rồi, vẫn còn ổn chứ?" Từ Vị nhíu chặt mày.

Thích l.i.ế.m đôi môi khô khốc, gật đầu, lấy tay chống mặt đất đứng dậy: "Tôi không sao…”

Khải Hiên Từ Vị rất mắt nhìn đứng hai bên trái phải, đỡ anh từ phòng bếp trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 về phòng khách.

Vẻ mặt mấy người trong phòng khách phức tạp, thấy Thích quay lại, tất cả đều dời ra một chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trống cho anh.

Thích rút mấy tờ giấy trên bàn, lau mồ hôi trên trán, ngồi trở lại vị trí bên cạnh cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sổ như không việc gì: "Mọi người cứ tiếp tục đi.”

Mọi người nhưng không dám nhìn thẳng vào Thích Mê, tất cả đều nháy mắt với Từ Vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86Khải Hiên, muốn hỏi bọn họ vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Trong ánh mắt trao đổi qua lại của đám người, chỉ một mình Tào Minh Trạch không thèm để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chút nào đối với chuyện này, khóe miệng giương lên một nụ cười hàm súc không rõ ý tứ.

Khi anh ta nói ra những lời nói đó, kỳ thật cũng đã dự đoán được Thích sẽ phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ứng như thế nào. Anh ta vốn đã nhìn thấu tính tình nóng nảy dễ nổi giận của Thích Mê, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vì vậy mới thể cố ý đi khiêu khích.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 182 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc