GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 169

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thế giới vẽ nguệch ngoạc (đoạn đầu Thích bị quỷ khống chế, tưởng rằng mình là con trai nên để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngôi 3 anh)

Giữa trưa mùa hè, đó chính là thời điểm nóng nhất trong một ngày, ánh nắng gay gắt của mặt trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 như đang thiêu đốt đường nhựa, nhìn từ xa còn có thể nhìn thấy hơi nóng bốc lên từ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đất.

Thời tiết này, trong tủ lạnh của quầy bán đồ vặt bên đường tràn đầy kem đồ uống đóng gói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đủ màu sắc, không cần thét to cũngthể hấp dẫn được khách hàng nối liền không dứt.

Khoảnh khắc mở tủ lạnh ra, luồng khí mát mẻ từ trong tủ lạnh bất ngờ phà vào mặt, Thích© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tùy ý lấy mấy cây kem cầm hai chai nước ngọt rồi đi tới quầy lễ tân để tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tiền.

Người tính tiền con gái của ông chủ quầy bán đồ vặt này, bị bắt tới làm việc trong kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nghỉ hè, khi nhìn thấy Thích ấy đã ngạc nhiên một chút. Sau khi tính tiền xong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ấy mỉm cười đưa QR trên điện thoại di động cho Thích Mê: “Tổng cộng năm mươi tám...... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Anh đẹp trai, anh đãbạn gái chưa, thêm wechat đi.”

Thích ngẩn người, thông qua cửa kính của tủ rượu sau lưng nữ sinh, anh nhìn thấy chính mình...

Cao khoảng chừng một mét tám, mặc áo tay ngắn màu trắng, khoác bên ngoàiáo mi tay ngắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 màu xanh lam, tóc đen cắt ngắn gọn gàng, dẫu cho vẻ ngoài không

đẹp trai đến mức xuất sắc nhưng khi đi trên đường vẫn thể thu hút ánh nhìn của người khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Cảm giác đó không đúng xuất hiện thoáng qua, anh hướng về nữ sinh cười xin lỗi: “Xin lỗi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi không mang theo điện thoại. Để lần sau nhé.”

Sợ kem tan nhanh, anh không nói nữa, xách túi nilon đi ra khỏi quầy bán đồ vặt.

Căn hộ nơi Thích ngay đối diện quầy bán đồ vặt, một tòa nhà mang đậm dấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hiệu thời gian, tổng cộng cũng chỉbốn tầng, ngay cả thang máy cũng không có. Nhà thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khả năng cách âm kém, nếu gặp phải nhà ai cãi nhau, vậy thì thật sự cả đêm cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không cần ngủ.

 

Nguyên nhân chính khiến anh thuê nhà ở đây gần công ty, tiền thuê nhà cũng rẻ, bằng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chỉ dựa vào một nhân viên văn phòng lương thấp như anh, nuôi sống bản thân thật sự khá khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khăn.

Thích ba bước thành hai chạy lên lầu ba, vừa quẹo qua cầu thang liền nghe thấy tiếng vui đùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ầm ĩ vang lên từ căn phòng khép hờ cửa.

Thích mở cửa phòng ra, ngay lập tức đụng phải một chàng trai mặc áo mi trắng.

Chàng trai tên Từ Vị, là bạn thời thơ ấu của anh.

“Bảo cậu xuống lầu mua kem còn tưởng cậu đi làm kem nữa chứ, lề mề c.h.ế.t mất.”

lẽ Từ Vị định xuống dưới lầu tìm Thích Mê, thấy anh trở về liền cướp lấy túi nilon trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tay anh, đổi giày thể thao sang dép lê, đồng thời đi vào bên trong gọi mọi người ra lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kem, “Mau đến đây, Thíchmua kem về rồi, mọi người mau ăn đi để một lát nữa là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tan hết đó.”

 

“Bọn tôi đợi ăn lâu lắm rồi đó!”

Có vẻ như khá nhiều người trong phòng khách, sau khi người đáp lại, tiếp theo liền nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 âm thanh sột soạt của túi nilon vang lên.

Thíchthò đầu nhìn vào bên trong phòng, ước chừng khoảng năm sáu người, tất cả đều khoảng ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mươi tuổi, sau hai giây phản ứng anh xoay người đi vào nhà vệ sinh trước.

Nhà vệ sinh cũ kỹ không cửa sổ, chỉ một ngọn đèn mờ nhạt để chiếu sáng.

Bồn rửa tay tráng men đã bị bong tróc lớp sơn trắng đối diện với gương, khi Thích rửa tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xong ngẩng đầu lên thể nhìn thấy chính mình.

Việc quan sátkhoảng cách gần như vậy làm tăng cảm giác lạ lẫm hơn, bất kể đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 màu đen thâm thúy hay râu trên cằm đều khiến anh cảm thấy rất lạ.

Có lẽ chê anh quá mức lề mề, Từ Vị đi đến dựa vào cạnh cửa, miệng vẫn không ngừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ăn kem.

Thấy Thích nhìn chằm chằm mình trong gương không chớp mắt, anh ấy bĩu môi: “Rồi rồi, tôi biết cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 từng hotboy lớp rồi, không cần phải tự nhìn chằm chằm vào mình như vậy đâu? Nhanh lên đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tiếp tục nhớ lại cuộc sống trung học của chúng ta nào, hôm nay khó khăn lắm mới tập hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đủ mọi người đấy.”

“Tôi trước đây... đã dáng vẻ như thế này sao?” Thích Mê lau khô tay, đáp trả không đúng câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hỏi.

Anh luôn cảmthấycó điều đó không đúng, nhưng không nắmbắt được đầu mối.

Từ Vị nghĩ rằng Thích đang hồi tưởng về những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, nhìn Thích gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đầu nói: “Chẳng phải cậu vẫn luôn giữ nguyên ngoại hình này sao, nhiều năm trời rồicậu vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đẹp trai như xưa, chậc chậc chậc… Đúng không để cho những người đàn ông trung niên như chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi sống nổi mà.”

Anh ấy vứt que kem đã ăn xong vào thùng rác rồi kéo Thích ra phòng khách.

Mấy người trong phòng khách cũng đều ăn xong, để lại trong thùng rác toànvỏ que kem.

“Cảm giác không còn hương vị như ngày xưa nữa, tôi nhớ hương vị đầy sữa ngọt ngào của nhãn hiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này ngày xưa, sao hôm nay ăn giống như uống nước đường vậy?”

Người lên tiếng người béo nhấtđây, ngay cả khi dựa sát vào quạt, áo mi ngắn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 màu xám tro trên người cũng đã bị mồ hôi thấm ướt phần n.g.ự.c trước.

Từ Vị thuận thế ngồi xuống bên cạnhHội: “Bình thường thôi, đã qua bao nhiêu năm rồi mà, cọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giá đỗ năm đó như cậu cũng đã biến thành cái bánh bao béo ú rồi, lại không cho phép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hương sữa của người ta biến thành nước đường sao?” Vừa nói, anh ấy vừa cố ý vỗ bụng Lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Hội, cái bụng to phát ra âm thanh trầm đục giống như dưa hấu chín.

Mọi người ha ha cười lớn.

Thích cũng giật khóe miệng.

Anh ngồi vị trí đối diện cửa sổ, bầu trời đầy mây giống như một tấm vải dày không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ra, ảm đạm nằm nơi đó, ngay cả ánh mặt trời cũng chỉ có thể xuyên thấu qua một ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thôi.

Khải Hiên đeo kính đưa lưng về phía cửa sổ, vừa lúc ngồi đối diện anh, thấy Thích mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hồn mất vía nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, anh ta cũng nhìn ra ngoài, khó hiểu nở nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cười: “Cậu nhìn cáimẩn dữ vậy, thậtkỳ quặc.”

Thích lập tức tỉnh lại, lắc đầu.

Từ Vị cảm thấyhứng thú của anh không cao lắm, dùng khuỷu tayđẩy anh một cái, nhỏ giọng hỏi: “Hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chính cậu là người mời mấy anh em tới đây chơi, trước đó cậu còn rất tốt, từ khi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ra ngoài mua kem về lại giống như cà tím bị sương đánh thế, rốt cuộc cậu bị sao vậy?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Tôi...”

Thích mở miệng còn chưa kịp trả lời đã bị một chàng trai thấp tiếp lời trước.

Chàng trai này tên Mao Tường, trên cổ đeo sợi dây chuyền vàng lớn cùng không phù hợp với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dáng vẻ, trông cứ như nhà giàu mới nổi, anh ta cười hề hề vui vẻ: “Tôi biết rồi, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hotboy đang tiếc tiền phải không? Mua nhiều kem đồ uống như vậy phải tốn khoảng hai mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đồng tiền đấy nhỉ? Đừng lo, tối nay tôi mời anh em đi ăn, đã đặt sẵn rồi, quán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 canh thịt đối diện trường, chút nữa chúng ta sẽ qua đó nhé?”

Bị những lời nói này cuốn hút, tất cả mọi người liền chuyển đề tài tới quán canh thịt kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thể nói đómùi vị ngon nhất thời trung học của bọn họ.

Cảm giác đề tài càng đi càng xa, Từ Vị vội vàng kêu dừng lại: “Được rồi, đủ rồi mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ơi, mấy anh em chúng ta đã lâu không gặp nhau kể từ khi tốt nghiệp, đến chỗ của Thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 để gặp nhau hồi tưởng lại trò chơi năm xưa, mọi người đừng nói đi xa hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 được không?”

Khải Hiên sửa lại mắt kính, lấy một cái túi nhựa đen ra từ phía sau: “Yên tâm đi, mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thứ đã được chuẩn bị xong rồi, trò chơi chưa kết thúc trong phòng căn phòng năm đó, hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cuối cùng cũngthể chơi đến kết cục.”

“Ờ, cậu nói xem, không chơi trường liệu được không?”

“Ai biết được, tôi chỉ muốn biết sau khi thổi tắt ngọn nến cuối cùng sẽ xảy ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thôi.”

"Tôi cũng vậy, mỗi lần chơi đến một nửa luôn bị cắt đứt, chưa bao giờ thổi tắt được ngọn nến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cuối cùng, hôm nay tôi muốn nói thẳng ra đây, trò chơi này phải chơi đến cùng, không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 được rời đi trước đấy!"

Mấy người lần lượt đứng lên, đẩy ghế sofa bàn trong phòng khách, mở ra một không gian rộng rãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đáng kể.

Từ những lời nói của những người này, cuối cùng Thích cũng hiểu rằng hôm nay bảy người bao gồm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cả anh tụ tập đây để làm để chơi trò Bách Vật Ngữ.

Đâymột trò chơi từ thời Edo Nhật Bản, một nhóm người thắp sáng 100 ngọn nến, mỗi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lần lượt kể một câu chuyện ma, sau khi kể xong một câu chuyện thì thổi tắt một ngọn nến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khi ngọn nến cuối cùng bị thổi tắt một con quỷ thực sự sẽ xuất hiện.

Tuy nhiên sau khi truyền vào nước ta, đã chút khác biệt.

Người ta nói rằng nếu may mắn, con quỷ cuối cùng được đưa tới trong trò chơi này rất thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ quỷ tốt, tương tự như con búp Cổ Mạn Đồng Thái Lan, miễnngười ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cầu nguyện cung phụng một cách thành kính mỗi ngày, con quỷ này nhất định sẽ phù hộ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một vị duyên trong đó cả đời sẽ không còn lo lắng, tài vận phát đạt.

Đồng thời cách chơi cũng không giống nhau.

Phiên bản ban đầu chỉ cần chuẩn bị một trăm ngọn nến thôi, nhưng sau khi sửa đổi, cần đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một cái gương nhỏ ở bốn góc phòng của căn phòng.

Trên chiếc gương nhỏ dùng dây đỏ buộc chuông, khi chuông cuối cùng vang lên nghĩa quỷ quái đã đến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lúc đó chỉ cần chờ đến chọn lựa người có duyên, đem chuông đặt phía sau người© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 duyên đó.

Đây là cách cầu phú quý trong hiểm nguy.

Bảy người vội vàng làm việc, không mất quá nhiều thời gian, căn phòng cũng đã được bố trí xong.

Ngay khi rèm cửa sổ kéo xuống, căn phòng lập tức tối đi, 100 ngọn nến chiếu sáng khuôn mặt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mọi người từ dưới lên trên, quả thực có chút hương vị quỷ dị.

Từ Vị không khỏi rùng mình, vừa sợ hãi lại hưng phấn xoa xoa cánh tay: “Không khí u ám như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này, ai cần đi toilet thì đi ngay đi, đừng để chốc nữa đang chơi vui vẻ lại muốn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 toilet.”

Thích nhìn chung quanh một vòng, đứng dậy: “Vậy tôi đi uống nước đây.”

“Tôi cũng đi! Tôi cũng hơi khát!” Mao Tường đứng dậy đi theo anh vào phòng bếp, cầm lấy cái ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thủy tinh trên bàn nhìn trái nhìn phải, chép miệng vẻ hơi khó xử.

Thích uống nước xong, chú ý thấy Mao Tường nửa ngày không động tĩnh, hơi ghé mắt: “Biểu cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này sao vậy?”

“A không gì... Chỉ quen dùng ly lưu ly cao cấp trong nhà, đã lâu rồi không dùng ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thủy tinh rẻ tiền như này nên chút không quen lắm.” Mao Tường vừa nói vừa tráng ly bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nước đun sôi, âm thanh không lớn lắm, nhưng cũng đủ rơi vào tai Thích Mê.

Thích cười khẽ một tiếng, đặt cái ly trống trong tay xuống bàn: “Thế giới của kẻ tiền, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thể hiểu được…”

“Ui, hotboy cũng biết ăn nói hàm ý rồi này.” Mao Tường hướng về phía bóng lưng Thích la lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một tiếng, như đang trêu ghẹo lại giống như cố ý khiến anh xấu hổ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 169 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc