GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 161

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Nửa giờ trước, Thích Mê kịp thời đuổi đến, mấy trăm thứ khí sắc lạnh chỉ mới xuyên nhẹ qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng của Hầu Thư đã bịphá đám.

Hầu Thư thể thoát một kiếp, lại được Du Du trị liệu nên nhanh chóng khôi phục, hiện tại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tự tin mắng chửi người.

“Mày đúngtên cầm thú, bản lĩnh thì lặp lại lần nữa đi?!” Hầu Thư tức giận đ.ấ.m vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu giường, “Mày có thể sỉ nhục tao nhưng tuyệt đối không thể sỉ nhục bạn gái và chị của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tao! Mày cho rằng mày ai, chị Thích của tao sao thể coi trọng mày, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kết hôm với mày? Tao khinh! Ui da ——”

“Sao anh lại nói nhiều thế, câm miệng lại cho em!” Du Du tức giận, đánh một cái vào m.ô.n.g cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta.

Hầu Thư lập tức chắp tay trước n.g.ự.c xin tha: “Thực xin lỗi thực xin lỗi, Du Du em đừng tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận, anh không nói nữa.”

quan Tiên phong cười hai tiếng, cùng hứng thú nhìn về phía Thích Mê:

“Tôi không ngại kể chuyện tình của đôi ta cho em lần nữa đâu, còn chưa tin tôi chồng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em à? Thích Mê, chúng ta đã từng trao nhẫn cho nhau,vợ chồng chung chăn gối, em nỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối xử với tôi như vậy sao?”

“Dừng, dừng lại cho tôi!”

Thích Mê vốn dĩ biết mình có một người chồng thế giới song song này, nhưng hiện tại khi trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy hắn không chỉ có dáng vẻ quái quỷ của một người tiến hóa còn kẻ khốn nạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt cóc phụ nữ ép người ta sinh con, thanh đao trong tay cô không khỏi thêm siết chặt.

 

Sĩ quan Tiên phong chính Mạc Hỉ Trạch, trong mắt tất cả mọi thứ về hắn cũng chỉ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại hai chữ —— ghê tởm.

“Ôi thật không biết kiếp trước tôi đã tạo nghiệp trong thế giới song song lại đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt như mù.” vừa nói vừa móc từ trong túi ra một tờ giấy đăng kết hôn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị nhàu nát, đưa đến trước mặt quan Tiên phong đối chất.

“Không ngờ tôi lại quan trọng đối với em như vậy, em vẫn luôn mang ảnh kết hôn của chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên người sao?” Mạc Hỉ Trạch vui vẻ nói.

Thích cười nhạt, ghét bỏnát ảnh chụp trong tay, ném vào thùng rác như ném giấy lau nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mũi.

Mạc Hỉ Trạch sửng sốt.

Không biết do được Thích tặng thêm tự tin hay tìm được đường sống trong chỗ c.h.ế.t quá mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hưng phấn, hiện tại Hầu Thư đang cố nắm bắt thờimắng chửi

quan Tiên phong, cuối cùng cậu ta cũng có cảm giác vui sướng khi được lật mình: “Ọe —— Mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng nói nữa, càng nói càng khiến tao muốn ói!”

 

Mạc Hỉ Trạch liếc xéo anh ta, tiện đà thay đổi sắc mặt, biến hóa thành biểu cảm thâm tình nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Thích Mê: “Tôi đã chuẩn bị phượng khăn choàng cho em, em có thấy không?thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không? Không ngờ thế giới này em cũng cùng sở thích giống tôi, thích lễ phục kết hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo phong cách Trung Quốc……”

“Đừng có cố tình làm quen với tôi!” Thích cắt ngang lời hắn, “Tôi hỏi anh, Thích thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giới này c.h.ế.t như thế nào? Tôi từng phát hiện quần áo trên người của ấy ở trên giường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ấy bị quái vật ăn sao?!”

Mạc Hỉ Trạch gật đầu, mắt cụp xuống dáng vẻ tựa như rất khổ sở: “Ừm, ngày đó tôiviệc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài, không ngờ khi trở về đã… Khi tôi thấy chỉ còn một bộ quần áo ngủ trên giường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc ấy tôi thật sự cùng khiếp sợ, cũng rất khổ sở.”

“Cái c.h.ế.t của cô ấy không liên quan đến anh chứ?”

“Đương nhiên, đó chính người vợ tôi yêu thương nhất, sao tôi thể g.i.ế.cấy được?” Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hỉ Trạch vội vàng giải thích, “Hơn nữa, nếu em đồng ý gả cho tôi, tôi nhất định sẽ đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xử tốt với em, chúng ta còn chưa con, chẳng lẽ em không muốn nhìn thấy con đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu của chúng ta sao?”

“Không muốn.” Thích khẳng định chắc như đinh đóng cột.

Chắc tại do Nhạc Tây miêu tả Mạc Hỉ Trạch quá hoàn mỹ nên hiện tại khi thấy con người thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn,chỉ cảm thấy cả người khó chịu.

Cho dáng vẻ của Mạc Hỉ Trạch trong thế giời này không tầm thường đến đâu thì người chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thế giới song song này cũng cùng xa lạ đối với cô.

“Tiểu à, tôi cảm thấy lần này phải chăng trời cao đang cho chúng ta thêmhội, để em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến được thế giới song song rồi cạnh tôi, cho tôi hội một lần nữa được em…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cửa phòng đột nhiên bị mở ra.

Thân hình mảnh khảnh của thiếu niên đứng ngược sáng, toát ra khí chất uy nghiêm, đôi mắt đỏ như máu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản chiếu suy nghĩ muốn g.i.ế.c người.

Cậu lạnh lùng nhìn chằm chằm về hướng Mạc Hỉ Trạch: “Mày muốn được ai?”

Mạc Hỉ Trạch: “……”

Khí thế Lãng Dữ quá mạnh, nháy mắt đã áp đảo Mạc Hỉ Trạch, cho hắn đang mặc trang phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân đội trên người cũng không tài nào mang lại vẻ uy nghi được.

Hầu Thư biến thành quần chúng ăn dưa, im lặng quan sát hai vị trước mắt.

Vốn cậu ta luôn cảm thấy quan Tiên phong khí thế uy h.i.ế.p rất mạnh, hiện tại so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sánh với vị thiếu niên mặc đồ đen với con ngươi đỏ như m.á.u này, dường như căn bản không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng để nhắc tới.

Yết hầu Mạc Hỉ Trạch lăn lộn, vẻ mặt mờ mịt: “Mày ai?”

Lãng Dữ làm câu hỏi của hắn, đi đến bên cạnh Thích Mê: “Không sao chứ?”

Thích cười cười: “Không việc gì, những người bên kia sao rồi?”

“Tiến hành theo đúng kế hoạch.”

“Ừm.”

Hai người giống như đang bàn chuyện mật với nhau, không quan tâm đến người đối diện.

Bầu không khí không giải được khiến Mạc Hỉ Trạch trở nên khó chịu, hắn hắng giọng hỏi lại lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa: “Nhóc con, màyai?”

“Tao? Cứ xem một ngườivai trò nho nhỏ trong chuyện này đi...” Lãng Dữ nhìn chằm chằm hắn, “Mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói mày tình cảm sâu đậm với vợ mình, nhưng theo tao thấy, hình như không hề có.”

“Hả ——?!” Hầu Thư cảm giác sắp chuyện hay, giọng nói không khỏi cao lên.

Mạc Hỉ Trạch nhìn chằm chằm Lãng Dữ hai giây, cười lạnh: “Mày? Hình như tao chưa bao giờ gặp mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả, mày tao không quen biết nhau, dựa vào đâu mày dám nói ra những lời này?”

“Mày chưa từng gặp tao nhưng hẳn mày đã từng gặp được một con mèo đen mắt đỏ... Mày từng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lột da nấu trước mặt vợ mày để chặt đứt ý nghĩ muốn nuôi mèo của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, tao nói có đúng hay không?”

ngươi và ta không quen biết nhau, dựa vào đâunói ra những lời này?”

Mạc Hỉ Trạch nheo mắt lại: “Mày là con mèo kia?”

Lãng Dữ: “Mày luôn miệng nói yêu vợ của mình, nhưng mày luôn xem ấy chim hoàng yến, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày nhốttrong phòng, không cho tiếp xúc với người khác, thậm chí một con mèo đi lạc vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không tha… Mày vẫn luôn giam lỏng ấy, không tiếc tay phế đi hai chân của ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ muốn cô ấy ngoan ngoãn lại bên cạnh mày, tao nói đúng hay không?”

Đầu óc Thích chợt bừng tỉnh ——

Khó trách bộ đồ ngủ trên giường kia lại rộng rãi bằng phẳng như vậy, hóa ra do chân của© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái đã bị thương! Cho nên thời điểm quái vật xuất hiện, không thể chạy trốn được, chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể ngoan ngoãn bị kẻ đó hút khô!

Căn phòng được dọn sạch sẽ, “cô” không thể hoạt động được, cũng không chạm vào được nên chỉ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miễn cưỡng dùng đồ hộp dưới gầm giường ăn cho đỡ đói.

Người đàn ông tên Mạc Hỉ Trạch này vẫn luôn lấy danh nghĩa yêu vợ mà không chế cô, coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưmột vật sở hữu, biến thái đến mức ngay cả bàn chải đánh răng cũng phải giống với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hướng bàn chải của hắn!

Thấy mật cẩn thận chôn giấu bấy lâu nay bị công khai, sắc mặt Mạc Hỉ Trạch cùng khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 coi, một lát sau, không biết hắn nghĩ tới cái gì, đột nhiên cười thành tiếng.

“Chim hoàng yến, ha, mày nói nghe cũng thật xuôi tai, chim hoàng yến……”

Hắn gật gật đầu tán đồng, hai mắt sáng ngời, “Không tồi, Thích Mê ấy tốt đẹp như vậy, tựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thiên sứ, nên trở thành chim hoàng yến của tao! Nhưng ấy luôn muốn chạy trốn, bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều nguy hiểm như vậy, chỉ tao mới thể che chở cho ấy, đểấy mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể vui vẻ sinh hoạt…”

Thích nắm chặt đao.

Mạc Hỉ Trạch như tên ngốc, tự mình lẩm bẩm: “Xinh đẹp như chim hoàng yến, không cần tới cánh, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không sẽ bị mấy con mèo bên ngoài hoặc, cánh củaấy… Cũng chính hai chân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy không đi được, sẽ không thể rời khỏi mình…”

Mạc Hỉ Trạch cười, thái độ chẳng hề để ý giống như bản thân vừa làm được việc tốt.

Sắc mặt Thích lạnh dần, khoảnh khắc ấn nút, mũi đao sắc nhọn khảm vào da thịt hắn.

Mạc Hỉ Trạch bị đau đớn kêu thét lên, tươi cười trên mặt không những không giảm còn ngày càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tăng thêm, miệng cười toe toét: “Thích Mê, sao em vẫn còn trẻ con vậy, chẳng lẽ em cho rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm tôi bị thương là có thể chạy thoát được sao?”

Đôi mắt hắn nhìn thẳng, không mục tiêu, dường như đang thông qua Thích trước mặtđối thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với thế giới song song.

“Lúc trướcmột con mèo em dùng d.a.o gọt hoa quả làm tôi bị thương không hề thương tiếc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em đừng quên! Tôi mới chínhchồng của em! Em dám vì một con mèo mà làm tôi bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương sao!”

Yết hầu Mạc Hỉ Trạch lăn lộn trên dưới, ánh mắt nảy sinh ra sự độc ác, “Nhưng kết quả thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao, không phải em còn không thể thành công thoát khỏi tay tôi à? Ha ha ha…… Cuối cùng em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn bị con quái vật kia hút đến xương cốt cũng không còn, em thật sự rất ngu ngốc, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên làm sao tôi thể yên tâm để em một mình đối diện với hội này?”

Thích thật sự không thể chịu nổi quan điểm tự cho đúng này của hắn: “Anh nói cứ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể ấy không thể sống trước khi gặp anh vậy!”

Mạc Hỉ Trạch hoảng hốt, phản ứng lại hai giây mới ý thức được Thích trước mắt không phải© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ‘cô ấy’: “Đúng, lúc đó ấy sống, nhưng ấy thật sự không vui vẻ, ấy nói đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm quá mệt mỏi, việc giao tiếp với người khác rất khó, muốn mỗi ngày bên cạnh tôi… Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên tôi mới đem ấy giấu kín trong nhà, vậy thì sai đâu chứ?!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 161 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc