GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 140

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Kiều vốn đã tức giận không giành được chỗ nên ngay khi thấy mình bị yêu cầu rời đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua một cái lỗ chó, tức khắc không nhịn được đẩy người trước mặt: “Không đi nhanh lên được à! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chần chừ cái thá gì!"

Người bị cậu ta đẩy mộtgái, một người tiến hóa dụng, nàng khó chịu liếc nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu ta rồi cắn môi, khom người định ra khỏi lỗ.

“Cô còn dám trừng mắt nhìn tôi đấy à?!”

Kiều bị làm cho tức đến sắp nổ tung, khi ra khỏi hang, cậu ta lao tới chuẩn bị giằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 co với gái kia, may mắn thay Ngu San kịp thời ngăn cản lại.

 

"Kiều Dã, đừng như vậy..." Ngu San vỗ lưng cậu ta an ủi, "Đừng tức giận nữa."

Không ngờ những lời này lại giẫm phải bãi mìn của Kiều Dã, cậu ta hất tay Ngu San ra, trừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt: "Sao anh lại không được tức giận?! Em biếtchúng ta sẽ không thể vào Bất Dạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thành không? nhận dạng khuôn mặt chúng ta sẽ không bao giờ có thể vào được thành! Em con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹnếu muốn về nhà à, nằmđi!”

 

Cậu ta đá hòn đá dưới chân, hòn đá bay thẳng vào hàng rào kim loại phát ra tiếng động lớn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thu hút sự chú ý của rất nhiều người phía trước.

Cửa sau của Thành phố Hoan Lạc dẫn thẳng ra đường cao tốc. Con đường trải nhựa trải dài ngút tầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt, điểm cuối con đường bị bóng tốitận nuốt chửng, thứ duy nhất mang màu sắc rực rỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tầm mắt hai người chính hàng rào kim loại được sơn màu xanh cây bên trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên phải.

lẽ đã gặp được nhiều người ồn ào như vậy, một vài người tiến hóa canh cửa chỉ nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ với ánh mắt thờ ơ rồi lại tiếp tục nhìn thẳng về phía trước với khuôn mặt cảm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Kiều tức giận, hai tay chống hông đi đi lại lại, lồng n.g.ự.c kịch liệt phập phồng, càng nghĩ càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức, lại đạp chân lên hàng rào: "Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Đáng lẽ con mẹ anh nên sớm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút giải quyết bọn trẻ kia, thế thì sẽ không đến nỗi không thể vào thành như bây giờ!"

"San San, em thấy chưa! Đấy chính vị ân nhân cứu mạng em luôn mồm luôn miệng nói đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy! Em coi chúng như bạn bè, nhưng chúng chỉ coi em như một con ngốc thôi! Em có hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?!" Kiều nhìn chằm chằm vào Ngu San, "Mười người, chiếm hết thẻtrú, nếu bọn họ coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 embạn của họ, sao thể bỏ mặc em sống c.h.ế.t không lo?!”

Đây là lần đầu tiên Ngu San nhìn thấy Kiều Dã tức giận như vậy,ấy trợn tròn đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỏ hoe, đứng hình tại chỗ, muốn đưa tay kéo góc áo của cậu ta nhưng lại bị cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hất ra ngoài.

Kiều nhìn chằm chằm cái mũi đang đỏ dần lên của gái một lúc, thở dài, quay người ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên trên hàng rào: "Khóc đi, khóc đi, em cũng chỉ biết khóc thôi, em biết Bất Dạ Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý nghĩa thế nào đối với chúng ta không? Nếu không thể vào Bất Dạ Thành, chúng ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không có thẻ, không thẻ thì không thể về nhà!”

Kiềunhìn chằm chằm cái mũi đang đỏ dần lên của gái một lúc, thở dài, quay người ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên trên hàng rào: "Khóc đi, khóc đi, em cũng chỉ biết khóc thôi, em

biết Bất Dạ Thành ý nghĩa thế nào đối với chúng ta không? Nếu không thể vào Bất Dạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thành, chúng ta sẽ không thẻ, không có thẻ thì không thể về nhà!”

"Em biết… nhưng Evanhững người khác mười người nên việc chúng ta ở đây chuyện bình thường." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Bình thường cái chó gì! Em chỉ bị họ tẩy não thôi. Nếu họ thực sự quan tâm đến em, họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể không biết thất bại trong trò chơi này ý nghĩa quan trọng thế nào với em!" Kiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cười gằn, giang tay ra và nói: "Giờ thì hay rồi, một chiếc xe chứa mười lăm người vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ tiến vào thành phố, còn em thì sao? Emcái gì?”

"Có lẽ……"

Ngu San cố gắng giải thích nhưng Kiều thiếu kiên nhẫn giơ tay ngăn cản.

Cậu ta cúi đầu, hiển nhiên không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.

Nhìn thấy Kiều như vậy, Ngu San khịt khịt mũi, đứng yên lặng lẽ lau nước mắt.

Không lâu sau, Kiều thở dài một hơi, giọng điệu cuối cùng cũng dịu xuống: “San San, hiện tại anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngại nói cho em biết… Anh đã thế giới này được hơn ba tháng rồi, chỉ còn ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày nữa thôi... Gần một trăm ngày rồi, anh sắp tiến hóa rồi.anh tiến hóa thành công hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thất bại, anh cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc mắc kẹt ở thế giới này, em hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”

Cậu ta chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi đỏ hoe, ôm lấy Ngu San nức nở: “San San, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự không còn thời gian nữa, anh rất sợ phải lại đây, anh sợ mình sẽ thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, không bao giờthể quay lại thế giới ban đầu. Bây giờ chúng ta không thể vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bất Dạ Thành, chúng ta phải làm sao đây em? Anh không muốn lại đây, anh muốn về nhà.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Kiều ôm chặt lấy Ngu San, chàng trai lớn tướng hơn hai mươi tuổi khóc đến mức bả vai run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rẩy, khiến Ngu San càng đau lòng.

ôm cậu ta, nhưng không biết làm thế nào để an ủi.

Trên thực tế, cho đến bây giờ Ngu San vẫn chưa cảm giác như mình thực sự đang trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tận thế, cô luôn cảm thấy mình chỉ đang gặp ác mộng thôi,thấy thà rằng mình đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp ác mộng, vừa tỉnh dậy liền có thể rời đi…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 140 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc