GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 137

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hình Thiết Quân biết rằng nếu tiếp tục dây dưa khẳng định sẽ bị hai người phụ nữ này trêu chọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đến chết, dứt khoát gửi tối Hầu Thư tới Thích Mê:

“Tao hỏi lại một lần nữa, quan Tiên phong muốn gặp mày, mày đi hay không?”

“Tôi cũng lặp lại lần nữa, hôm nay tôi không rảnh, ngày mai lại nói.” Thích lại tiếp tục ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 xếp bằng, bây giờ cô đang trông chừng mấy đứa nhỏ, sao thể chạy tới gặp quan Tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phong.

Hình Thiết Quân giơ tay chỉ vào mặt hai người, tức giận cùng, ném xuống một câu: “Được lắm, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 người chờ đó!!!”

 

căm hận đạp đổ cửa cầu thang, quay đầu chạy xuống lầu, đóng sầm cửa khách sạn lại, lầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hai còn thể nghe thấy tiếng vang lớn.

Thích Mê tặc lưỡi, khẽ mở cửa phòng nhìn vào trong.

Không sao, bọn nhỏ chỉ trở mình, ngủ rất ngon.

 

Tề Vân từ vách tường đi ra, đánh giá Thích Mê: “Vì sao quan Tiên phong lại theo dõi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cô?”

“Hẳnbởitôi đã g.i.ế.c c.h.ế.t một tay chân của anh ta.” Thích nhàn nhạt trả lời, tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tục cắt dây điện.

Cảm giác Tề Vân đứng sau một hồi lâu vẫn không động tĩnh, cô mới chậm rãi ngẩng đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đón nhận biểu cảm không thể tin được của Tề Vân.

“Cô? Giết tay chân của quan Tiên phong?” Tề Vân không dám tin hỏi lại lần nữa, bà nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Thích từ đầu đến chân, thế nào cũng không nhìn ra dáng vẻ thể động tay động chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 với người khác. Huống chi trong Bất Dạ Thành này ai cũng biết mấy thủ hạ của quan Tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phong biết bao nhiêu lợi hại, một cô gái nhỏ như vậy thể g.i.ế.c được tay chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 củaquan Tiên phong?

vẫn không thể tin được.

Thích không muốn lãng phí thời gian giải thích, chỉ mỉm cười nhún vai, ý tứràng: Tin hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không thì tùy bà.

Thấy cúi đầu nghiêm túc sửa chữa máy phát điện, cũng không muốn tiếp tục nói về đề tài này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nữa, Tề Vân đứng đây chỉ càng thêm phiền phức đành xoay người đi xuống lầu.

vẫn luôn nằm trên ghế pha trông chừng suốt đêm, định động tĩnh gì sẽ lên trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lầu báo tin. Vốn tưởng rằng quan Tiên phong sẽ tức giận đến đây bắt người, kết quả cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một đêm đều không chuyệnxảy ra cả.

Chuyện xấu không tới,“chuyện tốt” lại xuất hiện.

Hầu Thư cầm một bộ sườn xám đỏ rực đến chói mắt đứng cửa khách sạn, đi theo sau cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ta Hình Thiết Quân bốn người đến từ khu Hổ tới để hóng hớt.

“Sĩ quan Tiên phong muốn lấy làm vợ… Tôi hy vọng tự nguyện đi theo chúng tôi, đừng có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không biết tốt xấu.” Từ đầu đến cuối Hầu Thư đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Thích Mê, giọng nói cũng tự động nhỏ nhẹ hơn.

Hình Thiết Quân vừa nghe được giọng nói yếu ớt này của cậu ta lập tức nổi giận, đứng đằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sau đạp một cái lên eo của Hầu Thư: “Ngựa chiến chưa ăn cơm à, nói lớn lên!”

Hầu Thư nhắm mắt, cắn răng lặp lại lời nói: “Sĩ quan Tiên phong muốn cưới làm vợ! Cô mau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chóng đi thay quần áo rồi đi theo chúng tôi, đừng không biết tốt xấu!”

Thíchđứng cách cậu ta tầm hai mét, ghét bỏ che lỗ tai lại: “Tôi không bị điếc, không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nói lớn tiếng như vậy.”

Hình Thiết Quân khoanh tay cười khanh khách: “Nghe thấy chưa? cũng rất may mắn đấy, được quan Tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phong của chúng tôi coi trọng. nói xem, hôm nay,quan Tiên phong của chúng tôi đã đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cả đêm, quá nhân nhượng với rồi, tôi khuyên cô nhanh chóng thay quần áo đi cùng chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tôi, bằng không, mấy anh em chúng tôi sẽ giúp một tay đểthay quần áo nhanh hơn.”

Nói xong quay đầu lại nháy mắt với bốn người anh em trong khu Hổ, mấy người đàn ông hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ý nhau đồng loạt xắn tay áo, cười đến đáng khinh.

Tề Vân cảm thấy chột dạ khi nhìn thấythế của sau người này, bà lặng lẽ đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phía sau lưng Thích Mê, kéo kéo góc áo của cô: “Trước tiên cứ đi trốn đi đã, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đi tìm khu trưởng.”

Nói xong, không đợi Thích đáp lại, lập tức chuẩn bị chui vào con đường xi măng dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chân trộm trốn đi.

Nhưng thân thể của vừa chui vào được một nửa, vừa mới đến phần eo thì đã nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một người đàn ông của khu Hổ đột nhiên giậm chân, ngay sau đó con đường xi măng này đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bị biến thành băng.

Kỹ năng của Tề Vân chỉ có thể tác dụng với gạch đá xi măng, không đối phó được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 với băng nên lâm vào tình cảnh vào không được ra cũng không xong, cuối cùng đành chịu rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vào kết cục bị chặn hai đầu.

Hình Thiết Quân vui vẻ vỗ tay hai cái cho hả giận, cười nói: “Chạy đi, dám chạy à, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 để tôi xem thể chạy như thế nào! Cứ ngoan ngoãn chịu đông cứng chỗ này đi!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Tề Vân chống tay mặt đất như muốn thử xem thoát thân ra được hay không, nhưng tất nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 là vô ích, băng dường như đã thấm sâu xuống nền đất, gắt gao bao vây lấy nửa người dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 của bà, cái lạnh đã lan đến tận từng quan nội tạng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 137 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc