GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thíchđang thu dọn cặp sách cho bọn trẻ lớp Đậu Đinh.

Sắp năm giờ, trường mẫu giáo chuẩn bị tan học. Bầu trời đột nhiên tối sầm lại, không dấu hiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 báo trước. Không trung như bị phủ lên một tấm vải đen, không thể vén lên cũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, bao trùm lên mọi thứ một cách ngột ngạt.

"Cô Thích, đây nhật thực sao?" Trịnh Viện Viện, giáo viên chính của lớp Đậu Đinh đang đứng hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lang duy trì trật tự. ấy đứng dựa vào tường sợ hãi, giọng hỏi hơi cao hơn bình thường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Quả thực rất tối, tối đến mức không thể nhìn thấy ngón tay của mình. Thích chỉ cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93một đứa trẻ hoảng sợ va vào nhưng không thể nhìn ra đứa nào. Bọn trẻ vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc vừa la, ban nãy còn nắm tay nhau xếp thành hàng, bỗng chốc đã lộn xộn.

Thích Mê hắng giọng, cố ý nói to để át đi tiếng khóc của bọn trẻ: “Chúng ta đều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gỗ—“ dừng lại, tầm mắt đảo qua từng người.

lẽ bình thường vẫn quen trả lời những câu như vậy, mười đứa trẻ lớp Đậu Đinh lập tức đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thanh nói lớn: "Không được nói chuyện, không được nhúc nhích!"

 

Mặc vẫnthể nghe thấy vài tiếng khóc, nhưng bọn nhỏ vẫn rất ngoan ngoãn đáp lại. Vừa nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong, tất cả lập tức đứng bất động như tượng gỗ nhỏ.

"Mọi người đứng yên đừng cử động nha..." Thích vừa nói vừa xoay người tìm điện thoại trên bàn, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, phía cuối phòng học có một tia sáng lóe lên.

Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi tay cầm điện thoại di động, để râu quai nón, đeo cặp kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lịch lãm, ánh sáng lóe lên, phản chiếu lên cặp kính, anh chậm rãi hô: "Đứng xếp hàng đi."

Anh ấyĐỗ Thụy, giáo viên của lớp Đậu Đinh, chịu trách nhiệm chăm sóc các trai và sửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chữa đồ chơi, nhưng tính cách nhạt nhẽo, cách nói chuyện cũng uể oải.

 

Thấy ánh sáng, Trịnh Viện Viện vội vàng chạy vào, chậm rãi thở ra một hơi. tim vẫn đang đập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình bịch, nhưng nhìn thấy bọn nhỏ trước mặt, ấy vẫn phải cố tỏ ra thành thục ổn trọng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy vỗ tay, mỉm cười nói: "Các con đừng sợ, chúng ta vừa mới chứng kiến nhật thực. Mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người mau chóng xếp hàng ngay ngắn, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ của nhau nào."

Nói xong, cô ấy với tay bật công tắc đèn.

Một tiếng vang nhỏ, nhưng không ánh sáng.

ấy nhỏ giọng lầm bầm, tắt đi bật lại mấy lần đèn vẫn không lên.

Đèn điện trong phòng bỗng chốc biến thành vật trang trí.

"Có thể mất điện, mọi người đừng hoảng hốt, đây rồi." Trịnh Viện Viện buông tay, dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai đứa trẻ đang chạy về phía mình vào hàng. "Mọi người nắm tay nhau, đừng lộn xộn."

Trong khi Trịnh Viện Viện cùng Đỗ Thụy trấn an cảm xúc bọn trẻ, Thích Mê đi đến cửa sổ, bật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đèn điện thoại chiếu ra ngoài.

Lớp Đậu Đinh tầng một, hướng ra phía trước, từ đây thường có thể nhìn thấy các phụ huynh đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con đứng đợi trước cổng trường.

Nhưng hôm nay, một bóng người cũng không có.

Bên cửa sổ, cỏ dại mọc cao hơn một mét, cỏ đuôi chó khô vàng rủ xuống.

Thích sửng sốt, sau đó chiếu đèn ra phía xa hơn.

Cỏ khô cao hơn một mét trải dài, giống như chiếc thảm cũ bị bỏ đi, kéo dài đến tận cổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường mẫu giáo cách đó cả chục mét. Nóicổng, nhưng thực chất một khung cửa sắt rỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sét loang lổ, hai hàng rào lẽ ra cánh cổng đổ ngổn ngang trên mặt đất, bị cỏ dại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 che khuất hơn phân nửa.

Một mảnh tiêu điều.

Không thể nhìn phía xa thế nào, chỉ thể hồ nhìn thấy bóng dáng của mấy tòa nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao tầng nhấp nhô.

Thích Mê: "..."

Hiểu rồi, xuyên không, tận thế.

người chơi lâu năm của game sinh tồn tận thế,đã quá quen thuộc với bầu không khí ngột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngạt tuyệt vọng này.

tuổi mười chín,không sợ trời không sợ đất, hết lòng theo đuổi trò chơi trải nghiệm cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạnh, ngày đêm tham gia vào game tận thế. Có thắng, cũng có thua, cứ bị thương rồi bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ... Tới năm 23 tuổi, đột ngột rút lui. Không ai biết tại sao lại rời đi, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ai thể liên lạc với cô, vậy trong giới tồn tại không ít tin đồn,người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói tình, người nói tiền, có người nói năng lực của cô bị cấp trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn trúng, giao cho nhiệm vụ mật.

Tuy nhiên, chỉ Thích bỗng nhiên nhận ra——

Sao lại cứ phải nhìn mấy con quái vật xấu kia, nhìn em đáng yêu không phải tốt hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à?

vậy, quay về hiện thực, trở thành giáo viên mầm non đáng kính của lớp Đậu Đinh.

Nhưng mà……

Ai thể nói chobiết làm sao đột nhiên lại xuyên đến tận thế không?!

Còn xuyên cùng một đống trẻ con gào khóc đòi ăn nữa!

Trịnh Viện Viện không biết đã gọi bao nhiêu lần, Thích nghe thấy âm thanh mới sực tỉnh. trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy ấy chỉ còn cách cửa sổ vài bước chân, đang thămnhìn xung quanh.

Thích nhanh chóng tắt đèn điện thoại, giây tiếp theo, bóng mờ của hai người phản chiếu trên mặt kính. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trịnh Viện Viện sửng sốt, phải mất hai giây mới nhớ raấy qua đây làm gì, nói: “Cô Thích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy phụ huynh đứng chờ ngoài không, sao không để họ vào đón bọn nhỏ? Bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tối quá, đứng cổng cũng không an toàn."

Thích mím môi ừm một tiếng dài, giả vờ như đang suy nghĩ, nhưng rất nhanh đã đưa tay kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rèm xuống.

Bây giờ chỉ hy vọng rằng thế giới tận thế này bug, qua vài phút nữa thể đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn họ quay trở lại, để tránh cho mọi người hoảng loạn, cô cảm thấy nên che giấu chuyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm một chút.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc