Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Ò ó o o...
Tiếng gà gáy xé toạc không gian, dội thẳng vào màng nhĩ tàn nhẫn đến mức cặp nút bịt tai của tôi bỗng chốc trở nên hoàn toàn vô dụng. Có ai đó đã cố tình lôi cái sinh vật ồn ào ấy từ góc phòng cách âm ra, đem đặt ngay sát vách phòng tôi.
Tôi uể oải ngồi dậy. Mười hai bước chân mò mẫm đưa tôi ra phía cửa. Tay trái tôi vốc đại một nắm gạo từ chiếc hũ nhỏ đặt sẵn ở góc.
Loẹt xoẹt.
Tiếng những hạt gạo khô khốc bắn tung tóe, rải rác trên nền đất. Tôi buông một câu lạnh nhạt vào khoảng không: "Ăn đi con, tiền công nhật của con đấy."
Coi như trả công cho nó vì đã tận tụy lôi tôi ra khỏi giấc ngủ để bước vào một ngày tẻ nhạt khác.
Tôi quay người mò mẫm bước tiếp ra ngoài. Milu đã chờ sẵn và bắt đầu ồn ào phía trước, nó nhớn nhác và gần như muốn lôi tuột tôi theo cái năng lượng thừa thãi của nó. Cái Đào đi bên cạnh cứ mắng sa sả: "Chó hư này!". Tôi khẽ mỉm cười. Một tay tôi siết chặt sợi dây da nối với cổ Milu, tay kia để mặc cho cái Đào nắm lấy, dẫn bước đi.
Mùi bê tông ẩm lạnh thoảng qua, rồi đến cái vị mằn mặn đặc trưng của gió biển tạt vào da mặt. Nhưng khoảnh khắc khoáng đạt ấy kết thúc thật nhanh, bị bóp nghẹt và thay thế bằng mùi nhựa, mùi xăng dầu tù túng trong một không gian kín bưng.
"Ọe."
Tôi nấc nghẹn một tiếng trong cổ họng. Cái mùi chết tiệt của khoang xe này, bao nhiêu năm tôi vẫn không sao làm quen nổi.
Một giọng nói ồm oàm, đục ngầu cất lên từ phía trước: "Lan tiểu thư vẫn chưa quen mùi này à? Chiếc này tôi đã cọ rửa, lau chùi suốt cả mùa hè chỉ để chở tiểu thư đi học ấy chứ."
Tôi há miệng, bật ra thứ giọng cao vút đến kỳ lạ của mình, cắt ngang lời gã: "Lái xe đi."
Ừ thì, ít nhất cho đến lúc này, tôi vẫn đang phải mượn tiền bạc và cái uy của người đàn bà kia để bắt người khác phải cung phụng mình. Bà ta tên gì nhỉ? À, Hồng Loan. Cái tên ấy tự dưng dội lại trong ký ức, từ cái hồi bà ta còn chịu khó nắm lấy ngón tay tôi, dạy tôi nhận diện từng bề mặt trồi sụt của bảng chữ cái. Mà bà ta đã đi đâu lâu quá, lâu đến mức tôi suýt thì quên mất sự tồn tại của bà ta.
Đầu tôi hơi cúi xuống, cảm nhận chiếc xe rung lắc một hồi rồi bất chợt khựng lại.
Dừng rồi.
Cái bản năng phán đoán bẩm sinh của Hương Lan lại tự động kích hoạt để dựng lên một trật tự không gian mới. Cửa xe mở ra. Tiếng xích sắt lách cách. Milu lao đi trước dọn đường, cái Đào lúi húi bước sát kế bên.
Trong cái không gian đầy mùi bê tông ngột ngạt và mùi sơn này, tôi không còn là tôi nữa.
Ở đây, ai cũng tự xưng là tôi. Giữa một thế giới mà những âm thanh cứ đồng loạt cất lên chẳng có gì để bám víu, chữ tôi bỗng trở nên vô định, bay lơ lửng rồi tự hòa lẫn vào nhau. Ai cũng là tôi, vậy thì biết ai mới thực sự là tôi?
Nơi đây, tôi là Hương Lan.
Hương Lan đi. Hương Lan đếm từng nhịp chân, hai mươi bước thẳng tiến. Hương Lan mò mẫm bấu víu vào những thứ hữu hình xung quanh. Những ngón tay Hương Lan miết mạnh lên cây gậy quen thuộc—thứ vũ khí duy nhất để Hương Lan dò dẫm thế giới—cảm nhận phần tay cầm hình đầu sư tử được gọt đẽo góc cạnh và chữ Huỳnh khắc nổi gồ ghề, cắm sâu vào lòng bàn tay.
Hương Lan cầm chắc cây gậy.
Con Milu ồn ào lúc nãy đã được cái Đào dắt ra góc sân để chơi đùa với đồng loại của nó. Còn Hương Lan, Hương Lan cũng sắp phải bước vào cái thế giới ngột ngạt phía trước, nơi những đồng loại của tôi đang chực chờ.
Một chuỗi âm thanh lanh lảnh đột ngột vỡ ra, kéo theo tiếng những món đồ kim loại va vào nhau rổn rảng, xé toạc cái không gian đặc quánh mùi sơn mới.
Hương Lan nhăn mặt, nén một cái nhíu mày nhức buốt. Khánh Linh, chứ không thể là ai khác. Cô ta, đúng như cái ý nghĩa chiếc chuông nhỏ ẩn sau cái tên của mình, luôn tự thông báo sự hiện diện của bản thân bằng mớ âm thanh kim khí náo động ấy. Cô ta từng bảo, đại loại là phải treo mớ trang sức này trên người để tránh bị những kẻ khác tông phải khi di chuyển.
Cũng hợp lý. Hương Lan cố dằn cảm giác khó chịu đang ong ong trong màng nhĩ, cất tiếng để tự thông báo sự hiện diện của chính mình:
– Hương Lan chào Khánh Linh nhé. Kỳ nghỉ hè của bạn thế nào?
Tiếng kim loại rổn rảng đột ngột im bặt, rồi hạ xuống thành những nhịp rung thấp và đục hơn. Cô ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Giọng nói của cô ta cất lên, lanh lảnh và đanh sắc không kém gì mớ đồ chơi trên người:
– Bạn vẫn giữ cái lối xưng hô kỳ cục ấy à? Bản thân tôi chưa đủ ồn hay sao mà bạn còn phải đọc vanh vách tên của cả hai ra thế?
– Kệ Hương Lan chứ. Hương Lan xưng sao là quyền của Hương Lan mà.
Hương Lan khẽ nghiêng đầu, buông một câu ráo hoảnh nhưng ngữ điệu lại cố tình nhẹ nhàng:
– Hương Lan thích thế, với lại nghe cũng dễ thương mà. Nếu Khánh Linh thực sự không thích, thì từ giờ Hương Lan gọi là bạn nhé?
Tiếng xích sắt lại khẽ reo lên một nhịp ngắn, chắc là cô ta đang lắc đầu, hoặc đang rướn người đứng dậy:
– Đừng. Giọng bạn hay lắm. Bạn thích gọi tôi là Khánh Linh thì cứ gọi đi.
Cứ thế, giữa cái không gian sực nức mùi bê tông ngột ngạt, hai đứa con gái đủ lớn lại ngồi rầm rì kể cho nhau nghe về kỳ nghỉ hè. Bằng một thứ ngôn ngữ tước bỏ đi các đại từ thông thường, cứ liên tục gọi thẳng tên nhau một cách ngô nghê, chẳng khác nào hai đứa trẻ lên ba vừa mới chập chững tập nói.
Sau đó, Hương Lan và Khánh Linh lập tức im bặt. Cả hai chúng tôi đều quá quen thuộc với thứ tần số này. Gia Bảo. Hắn tự định danh bản thân bằng cái tên đầy sức nặng ấy. Một thực thể đồ sộ, to lớn, vụng về và...
Rầm!
Tiếng đổ vỡ thô bạo dội thẳng vào màng nhĩ. Hắn té.
Khốn khổ làm sao. Tiếng chuông trên người Khánh Linh bỗng lắc lên khe khẽ, dồn dập bên tai tôi như một phản xạ lo âu. Tôi hướng vành tai về phía khoảng trống vừa phát ra tiếng động dữ dội ấy.
Hắn đang khóc. Tiếng khóc u uất, uất nghẹn của một kẻ thảm hại. Bọn tôi tội nghiệp hắn, một thứ lòng thương hại lạnh lùng nhưng chân thực. Bởi vì hắn khác chúng tôi. Hắn từng biết Nhìn, giờ thì không. Sự sụp đổ đột ngột ấy biến hắn thành một kẻ mất tất cả, giờ đây phải chật vật, bất lực quờ quạng để cố hòa nhập vào cái cộng đồng này.
Một giọng nói cao sang sảng đột ngột cất lên từ đằng xa, xua tan tiếng khóc thút thít. Thầy giáo đã tới.
Ở cái trường học này, bọn tôi có một quy tắc ngầm: không bao giờ gặng hỏi một ai đó thuộc về thế giới nào. Đó là sự lịch sự tối thiểu. Nhưng Hương Lan đoán, ông ta thuộc về cái thế giới cũ của Gia Bảo.
Tiếng bước chân rầm rập xôn xao lao đến, chen chúc quanh chỗ ngã để nâng cơ thể đồ sộ của cậu ta đứng dậy.
Giọng ông ta vút lên, cao và rõ đến mức chói tai. Hương Lan khó chịu khẽ nghiêng vành tai sang hướng khác để giảm bớt áp lực âm thanh, nhưng từng câu chữ của ông ta vẫn lọt vào, rõ mồn một như được khuếch đại qua một chiếc loa rách.
– Thầy đã bảo với em bao nhiêu lần rồi, các bạn ở đây ai cũng có gậy hoặc người trợ giúp bước theo sau. Sao em cứ phải gồng mình lên để đi một mình rồi ngã lộn nhào như thế?
Bùm!
Tiếng xương thịt của một nắm đấm thô bạo nện mạnh xuống sàn gạch vang lên khô khốc. Gia Bảo gầm lên, thanh âm run rẩy giữa đớn đau và niềm kiêu hãnh bị tổn thương:
– Tôi từng làm được mọi thứ! Tôi từng là đội trưởng thi đấu U16 Bóng rổ...!
Bóng rổ. Cái trò ném trái banh vào rổ, thứ mà Hương Lan cũng từng chơi rồi. Trò đó cũng vui, Hương Lan đặc biệt thích cái tiếng nhạc reo vui mừng chiến thắng mỗi khi trái banh lọt qua cái rổ ấy. Hóa ra hắn từng chơi môn này à? Cũng thú vị đấy, có khi hôm nào phải hỏi hắn cách ném thế nào mới được.
Giọng vị thầy giáo lập tức đổi hướng, trở nên nghiêm khắc và lạnh lùng cắt ngang:
– Từng. Đó là chuyện của ngày xưa. Còn giờ em phải học cách hòa nhập với thế giới này. Nếu em cảm thấy không thích nghi được, nhà trường có thể điều phối các khóa học riêng tư, một kèm một cho em trong phòng chuyên biệt.
– Đừng! – Tiếng Gia Bảo lại rống lên, lần này lẫn cả sự hoảng loạn và sợ hãi tột cùng. – Ở cái xó đó... nó cô đơn lắm...
Bấy giờ, tiếng bước chân của ông thầy mới chậm lại, giọng ông ta hạ thấp xuống, mang một thứ áp lực dịu giọng nhưng không thể thỏa hiệp:
– Vậy thì em phải học cách làm quen đi. Em đang làm phiền các bạn khác đấy. Nhỏ nhẹ nhé. Ồn lắm.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!