GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 43

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Sunflower2white

Nghê Ngạo điên rồi, hắn quả thực đã điên rồi. Ánh mắt hắn nhìn Nghê Luyến Luyến tràn đầy vẻ căm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hận, hận không thể đem phanh thây xẻ thịt cô.

Quan khách cũng từ từ ra về, vẫn còn lại một vài phóng viên không chịu rời đi cũng bị cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ kiên quyết đuổi ra. Trong đại sảnh chỉ còn lại vài người, nếu không phải bị bảo an cản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, Nghê Ngạo đã sớm xông lên phía trước đánh cô.

Nghê Tử Uyển hướng về phía Luyến Luyến đi tới, giơ tay tát cho cô một cái.

Nhưng ngay lúc bàn tay chưa kịp đánh xuống mặt cô, Luyến Luyến bắt lấy bàn tay không biết thân phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ta, hất mạnh ra, lạnh lùng nói: “Muốn đánh tôi, không tư cách đó.” Luyến Luyến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại khôi phục vẻ lãnh đạm thường ngày, đâu còn dáng vẻ yếu đuối đáng thương mới vừa biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lộ trước đám đông quan khách phóng viên, thật khiến người khác không khỏi hoài nghi cái cô gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa rồi đau khổ bi thương bị Nghê Ngạo vứt bỏ kia, thật sự có phải là gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mắt hay không. Lúc này toàn thân Luyến Luyến tỏa ra một khí thế lạnh lẽo làm nghẹt thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác, gái này gái vừa lúc nãy thật sự một người sao? Hóa ra tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả mọi người đều bị kỹ xảo cao siêu củalừa gạt rồi.

Nghê Tử Uyển nổi giận, “Cô… người con gái như thế nào ác độc như vậy, tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận cái thì cứ trút hết lên người của tôi đi, saolại làm loạn buổi đính hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh ba tôi, còn hại gia đình chúng tôi mất hết mặt mũi. này thật không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xấu hổ, đồ hồ ly tinh, đồ sao chổi,dụ dỗ lôi kéo anh Thiếu Hạo của tôi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa đủ, giờ lại còn hại anh ba của tôi, thật không biết xấu hổ, tôi nguyền rủa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết không toàn thây, sau khi chết còn bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, kiếp sau làm heo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm chó, vĩnh viễn không được siêu sinh…“

“Vậy sao? Nếu như tôi bị đày xuống mười tám tầng địa ngục như lời nói…” Luyến Luyến độc ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìnta, cắn răng nói: “Nếu như vậy cả nhà các ngươi cũng nên bị đày xuống mười tám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tầng địa ngục, bởi người nhà họ Nghê các ngươi còn ác độc hơn bất cứ kẻ nào, bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ ai so sánh cũng phải kém xa…” Cô đảo mắt ngó chung quanh một vòng, nhưng vừa đúng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt gặp ngay một đôi mắt sâu thẳm đang âm thầm nhìn cô, trái tim nhất thời như ngừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đập. Sao anh ấy lại đây? Không phải anh ấy đang Mỹ sao? Tại sao lại đến đây? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh đã tới đây lúc nào, được bao lâu rồi? Mọi chuyện vừa xảy ra lúc nãy anh đều nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy hết rồi sao? Luyến Luyến nhất thời rời vào thế hoảng loạn khôn cùng.

Luyến Luyến cảm giác như bản thân mình sụp đổ, đột nhiên cảm giác rất tuyệt vọng, vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ muốn anh khắc ghi trong lòng những mặt tốt đẹp nhất của mình, sau đó sẽ lặng lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời đi, tại sao ông trời lại khiến cho anh nhìn thấy bộ dáng lúc này của cô? lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông trời lại muốn cho anh thấy được bộ mặt xấu xa độc ác nhất của cô, ông trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ơi, ông thật tàn nhẫn, ngay cả chút nguyện vọng sau cùng của cũng không thành toàn cho© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là vì sao, ông trời quả nhiên không hề chiếu cố đến cô.

Luyến Luyến lâm vào nỗi tuyệt vọng như rơi vào vực sâu không đáy, quên mất mọi người chung quanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng quên mất mục đích của mình, kế hoạch trả thù của mình…

“Buông ra, tôi muốn giết chết cái đê tiện này đã hãm hại tôi.” Nghê Ngạo đột nhiên giãy khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay các cảnh vệ, xăm xăm tiến về phía Luyến Luyến.

Luyến Luyến vẫn còn mãi đắm chìm trong nỗi bi thương tuyệt vọng của bản thân, không hề hay biết gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Luyến Luyến.” Vài tiếng kinh sợ vang lên.

Đột nhiên, một thân ảnh màu đen tốc độ như tia chớp bay đến chắn ngay trước mặt Luyến Luyến, ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở một cú đẩy kia thay nàng hóa giải nguy cơ, sau đó mạnh mẽ vung lên một nấm đấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh về phía Nghê Ngạo buộc hắn phải lui về sau mấy bước, Nghê Ngạo phải cái bàn phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau, loạng choạng lăn quay trên mặt đất.

“Ngạo

“Anh ba“

Người nhà họ Nghê đều tiến lên dìu hắn đứng dậy, Nghê Ngạo chật vật đứng lên, giận dữ trừng mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Long Thiếu Hạo đang che chắn trước mặt Nghê Luyến Luyến, nén giận hỏi: “Cậu còn muốn che chở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ta?“

Long Thiếu Hạo không còn nhìn hắn bằng ánh mắt ôn nhu trước kia, thay vào đó ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vô cùng lãnh đạm, băng giá khiến kẻ khác phải rùng mình khiếp sợ: “Nghê Ngạo, tôinói rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất cứ ai muốn làm thương hại đến Luyến Luyến thì kẻ đó chính là kẻ địch của tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi cũng đã từng cảnh cáo cậu, nhưng chỉ cậu năm lần bảy lượt xem nhẹ lời cảnh cáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của tôi, từ giờ trở đi, cậu đừng tưởng động tới ấy chỉ một sợi tóc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu không lần sau tôi tuyệt không nể tình.“

“Được, tốt lắm, để tớ nhìn kỹ người anh em tốt của mình một cái, quả anh em tốt. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã tình, tớ cũng không thể nói hơn nữa, chúng ta tình nghĩa anh em như vậy xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như một đao cắt đứt.” Nghê Ngạo cắn răng quyết liệt nói.

Long Thiếu Hạo biểu tình lạnh lùng tựa hồ như không sao cả.

Luyến Luyến giống như đột nhiên tỉnh táo lại, “Thực xin lỗi, thực xin lỗi…”nhẹ giọng nói sau lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn, cực kỳ bi thương.

Long Thiếu Hạo tính xoay người lại.

“Đừng, anh đừng quay lại,…” Luyến Luyến lớn tiếng kêu, “Anh đừng nhìn em.“

“Luyến Luyến?” Long Thiếu Hạo khó hiểu.

“Tại sao anh phải quay về? Tại sao anh lại đến đây? Em không muốn anh nhìn thấy bộ dáng hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay của em, anh hiểu chưa? Em chỉ muốn anh nhớ đến những mặt tốt đẹp nhất của em, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao, tại vì sao anh lại cố tình trở về, cố tình đến đây?“

Xin lỗi,” Long Thiếu Hạo thấp giọng áy náy nói, “Bởi anh thật sự rất lo lắng cho em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh muốn được ở lại bên cạnh em, bảo vệ, che chở cho em. Anh nói rồi, sẽ không cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất kỳ kẻ nào làm thương tổn em.” KhiMỹ, tâm thần hắn lúc nào cũng bồn chồn, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên, cảm giác dường như sẽ chuyện lớn phát sinh, cho nên hắn tìm mọi cách trốn thoát khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự giám sát âm thầm của vệ sĩ do cha bốn đại trưởng lão phái đến, suốt đêm lẻn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên máy bay nhân, liều lĩnh trốn trở về, bởi nơi này có cô.

Luyến Luyến nghe xong đau lòng không dứt, trong lòng đau đớn đến thốt không nên lời, Hạo, không cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khuyên em, không cần phải nói những lời làm em cảm động như vậy, nếu không em sẽ luyến tiếc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nỡ ra đi.

Luyến Luyến đột nhiên mở to hai mắt đang nhắm nghiền, trong ánh mắt lộ chút kiên quyết làm người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kinh sợ, tựa hồ như hạ quyết tâm, “Hạo, em thỉnh cầu anh một điều, buổi tối hôm nay bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luận anh thấy được, nghe được cái gì, cũng đều xin anh không được nhúng tay vào, được hay không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đây lần đầu tiên em cầu xin anh.“

Long Thiếu Hạo đột nhiên cảm thấy khó xử, nhưng lại khẽ gật đầu, nghiêm mặt, “Anh đồng ý với em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nhúng tay vào chuyện của em, thế nhưng, anh tuyệt không cho phép bất luận kẻ nào ra tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối với em, nếu bắt anh trơ mắt đứng nhìn em bị người khác ức hiếp, anh làm không được.“ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Luyến Luyến hai mắt ngấn lệ, khẽ gật đầu.

Ánh mắt sắc bén của Long Thiếu Hạo lướt nhìn mọi người đứng chung quanh, lạnh lùng nói: “Nếu có người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào lại dám động đếnấy lần nữa chỉ một chút, đừng trách tôitình.“

Mọi người đều bị chấn động trước vẻ kiên quyết của Hạo.

Tuy rằng trên mặt rất đau, nhưng trong lòng Luyến Luyến cũng cảm thấy rất ngọt ngào không ngôn từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào thể tả hết được.

Luyến Luyến quay gương mặt bị đánh sưng đỏ về phía Nghê Ngạo, nhìn thẳng vào mắt hắn, sau đó lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyển hướng nhìn Nghê Cẩm Tân, trong mắt tràn ngập ý hận, “Các người nhà họ Nghê còn thiếu tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một món nợ“

“Côai? Người nhà họ Nghê chúng tôi cuối cùng còn thiếu cái gì?” Nghê Cẩm Tân chậm rãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi về hướng cô. Gương mặt này, đôi mắt này… Toàn bộ rất quen thuộc, phảng phất như đã gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua nơi nào, lại nhất thời nghĩ không ra.

Cuối cùng cũng gặp mặt, mười một năm, giờ khắc này đã đợi rất lâu rất lâu rồi, thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã đợi lâu lắm rồi, thật sự chờ đợi rất vất vả…

Một thân âu phục đắt tiền quý giá, ánh mắt khôn khéo, phong thái mang vẻ uy nghiêm, tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biểu hiện ông tamột người thương nhân thành đạt, cũng một gian thương.

Luyến Luyến mỉm cười, nụ cười khinh thường lạnh lẽo. Trong lời nói của chút trêu tức, “Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên gọi ông Nghê tổng tài hay bác Nghê đây? Hay là, tôi nên gọi ông… cha…cha!” Cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng kêu lên một tiếng cha với ý khinh thường.

“Cô có ý gì?” Nghê Cẩm Tân cau mày.

“Ah, đúng rồi, đã quên tự giới thiệu với ông,” cô ác ý nhìn ông ta, chờ đợi phản ứng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông, “Tôi với ông cùng một họ, tôi họ Nghê, tôi gọi Nghê Luyến Luyến, mẹ của tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên là… Hạ Hàn Tương.“

Lời vừa nói ra, Nghê Cẩm Tân kinh hoàng lui người vài bước, khiếp sợ nhìn cô… Nghê Chấn, Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hồng cũng trợn mắt hốc miệng, không dám tin.

Bên kia, nghe thấy bọn họ nói, hai vợ chồng Phương thị cũng hoảng sợ, Luyến Luyến đã biết mọi chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ khi nào? Phương Quân Nghiên vội đỡ Hạ Hàn Tương đi tới.

Trong đại sảnh không khí hết sức quái dị.

“Luyến Luyến, chuyện nàysự thật đúng không?” Long Thiếu Hạo đúng một chàng trai thông minh, từ những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời đối thoại và phản ứng của bọn họ, cậu tựa hồ chút hiểu ra, nhất sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe được những lời xác định của Luyến Luyến, càng chứng thật những mình đoán trong lòng. Nhưng ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra còn những người vẫn chưa hiểu ra sao, chính Nghê Ngạo, Nghê Liệt Nghê Tử Uyển, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ mặt mọi người đều lộ vẻ nghi hoặc, cùng khó hiểu vì sao khi Nghê Luyến Luyến vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói ra tên bản thân, sắc mặt ba mẹ anh hai đều thay đổi, rốt cuộc chuyện đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xảy ra?

“Luyến Luyến

Một tiếng kêu Luyến Luyến quen thuộc vang lên ở phía sau. Cô ngạc nhiên mừng rỡ quay đầu nhìn lại…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thủ Hộ Thiên Sứ, Thủ Hộ Thiên Sứ Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thủ Hộ Thiên Sứ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thủ Hộ Thiên Sứ full, Thủ Hộ Thiên Sứ online, read Thủ Hộ Thiên Sứ, U Nhã Thủ Hộ Thiên Sứ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 43 — Thủ Hộ Thiên Sứ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc