GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 33

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Sunflower2white

Sau giờ tan học, Long Thiếu Hạo như thưòng lệ tới đón Luyến Luyến.

“Hôm nay thế nào? mệt không?” Long Thiếu Hạo đưa ly nước, đồng thời đỡ lấy sách vở trên tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cô. “Về nhà nghỉ ngơi cho khỏe một chút, không cần phải cứ ôm lấy sách vở chuốc thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mệt mõi.”

“Cám ơn.” Luyến Luyến cười yếu ớt, ngồi lên xe.

Long Thiếu Hạo đem sách vở đặt ra sau, chuẩn bị lái xe.

“Chờ đã”

Sao vậy?” Long Thiếu Hạo quan tâm nhìn Luyến Luyến.

“Hôm nay chúng ta về nhà trễ một chút được không? Em muốn ngắm biển.”

“Được!” Long Thiếu Hạo chưa bao giờ cự tuyệt bất cứ yêu cầucủa cô, lập tức thay đổi hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trình.

Long Thiếu Hạo khởi động xe thể thao từ quốc lộ chạy ngược ra hướng thủ đô. Tiếng nhạc êm dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong xe làm cho người ta không tự chủ được trầm tĩnh lại.

Luyến Luyến tựa đầu vào vai Hạo, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Long Thiếu Hạo chợt cứng người. Mắt không rời khỏi đường xe chạy, yên lòng hưởng thụ giây phút này, khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được sự yên tĩnh cùng an ổn như vậy. Sau hai tuần lễ từ khi Luyến Luyến xuất viện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn nhận thấy sự thay đổi rệt của nàng.Vứt bỏ lớp bọc lạnh lùng, đối xử với hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ôn nhu hiền dịu. Đôi lúc, khi hắn không chú ý, lại nhìn hắn bằng ánh mắt ngập tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luyến lưu. Hắn biết đã thích hắn, nhưng nếu cô chưa muốn nói, hắn cũng không lộ ra, cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để cả hai cùng tương nhau vậy. Thật ra, chỉ cần cho hắn lẳng lặng đứng cạnh nàng, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã thấy mỹ mãn lắm rồi. Hắn biết tận sâu trong lòng nỗi oán hận cùng sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đậm. Cái nút thắt ấy hắn hiểu, cho nên, hắn chờ đợi, chờ cho hóa giải được khúc mắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong lòng, chờ cho cô một lần nữa nở ra nụ cười chân thật.

Tựa đầu lên vai hắn, cảm nhận được hương vị quen thuộc trên người hắn, Luyến Luyến cảm thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảm giác hạnh phúc từ trước đến nay chưa từng có.thương hắn , cô biết, thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất yêu thương hắn, so với trong tưởng tượng của còn nhiều hơn. Hắn người con trai duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhất khiến cho cảm giác an toàn. cạnh hắn, rất an tâm, chuyện cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợ. Để hắn chạm vào người cũng không làm cảm giác ghê tởm muốn nôn. Ngẫm lại, cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắncùng một chỗ cũng đã một thời gian, căn bệnh quái gỡ củakhông ngờ một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không có phát tác, xem ra cũng một kỳ tích!

Sắc trời dần tối, chiếc xe thể thao dừngbờ biển.

Luyến Luyến ngồi trên xe không hề động đậy, Long Thiếu Hạo ôm vào lòng, ngửi mùi hương thơm mát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tỏa ra từ người cô, hai người lẳng lặng lắng nghe âm thanh sóng biển vỗ vào núi đá.

“Luyến Luyến, em chuyện muốn nói với anh sao?” Hắn biết tâm sự.

“Uhm.” trả lời.

“Chuyện không tốt sao?”

Luyến Luyến trầm mặc hồi lâu, Hôm nay Nghê Ngạo tìm đến em.”

Hai tay hắn ôm nàng càng chặt. Hít sâu một hơi, hỏi: “Cậu ta tìm em làm gì?”

“Anh ta nói muốn theo đuổi em.”

“Vậy sao?” Chẳng biết sao, biếtLuyến Luyến không khả năng yêu Nghê Ngạo, nhưng trong lòng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luôn ẩn hiện một dự cảm không tốt, như thể hắn sẽ mất đi nàng.

“Luyến Luyến, em đừng rời khỏi anh.” Long Thiếu Hạo càng khẩn trương càng ôm chặt hơn, như muốn đem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111hòa vào hắn, “Vĩnh viễn đừng rời khỏi anh.”

“Em đã đồng ý với anh ta.” Luyến Luyến nghe câu trả lời của mình một cáchràng.thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111thật tàn nhẫn, cứ như thần chết, ngay lúc này đang tự tay mình dùng tình yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giết hạo

Không gian bốn bề yên tĩnh, ngoại trừ tiếng sóng biển chỉ nghe thấy hơi thở của nhau.

Nước mắt, từng giọt từng giọt rơi trên lòng bày tay cô, chồng lên nhau thành một đóa hoa nước mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một giọt, hai giọt…

Đau, cảm giác duy nhất củangay lúc này, không thể tha thứ, khổ sở, đau lòng, thống khổ… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Nói cho anh biết sao?” Long Thiếu Hạo lên tiếng, lòng đau như cắt, hỏi: “Anh biết em yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh,sao lại chấp nhận sự theo đuổi Nghê Ngạo, cho anh một do.”

Luyến Luyến cúi đầu, không lên tiếng.

“Nói đi!” Long Thiếu Hạo tức giận hét to, “Nói cho anh tại sao?”

“Anh sẽ không từ bỏ em, anh tuyệt không buông tha, kiếp này anh nhất định phải em.” Tay phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của hắn giữ chặt gáy Luyến Luyến, thô bạo hôn lên môi của cô, vừa khẩn thiết vừa khát khao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn khiêu mở hàm răng cô, đưa lưỡi vào miệng rồi quấn lấy lưỡi cô, cảm nhận hương vị ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngào trong miệng nàng. Luyến Luyến cũng bất giác vòng tay lên ôm cổ Hạo.

Ngay lúc Long Thiếu Hạo buông Luyến Luyến ra, cô vẫn thở hỗn hển, Hạo ôm chặt mạnh mẽ giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong lòng ngực, như sợ nàng thể bay đi mất.

“Anh không biết em do đống ý sự theo đuổi của Nghê Ngạo, nhưng anh muốn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho em biết anh vĩnh viễn cũng không từ bỏ em, bất luận em bạn gái của ai, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 em đã vợ người khác, cho em đã con, anh cũng sẽ không buông tha, bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 em của anh, chỉ duy nhất một mình anh. Bất luận kẻ nào tranh đoạt với anh, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều giết hết. Cho nên, Nghê Luyến Luyến, em hãy nghe cho kỹ, cả đời này em đừngtưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thoát khỏi anh, cho phải lên trời hay xuống đất, anh cũng đuổi theo em.”

Nước mắt, như hồng thủy tràn ra cuồn cuộn rơi xuống.

“Hạo…” Luyến Luyến ôm hắn lớn tiếng khóc, “Anh Không cần đối xử tốt với em như vậy, cầu xin anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không cần đối xử tốt với em nữa. Em nhất định sẽ làm anh bị tổn thương, em không xứng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 van xin anh, hãy quên em đi!”

“Không, anh không muốn quên em, anh muốn đời đời kiếp kiếp, lúc nào cũng khắc sâu tận đáy lòng hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bóng em, không ai thể thay thế được vị trí em trong lòng của anh.”

Luyến Luyến không kiềm nén được sự bi thống trong lòng, ôm chặt Hạo, ôm chặt lấy hắn, lòng điên cuồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gào thét. Nhưng rồi, luyến tiếc buông hắn ra, thật sự rất luyến tiếc, muốn vĩnh viễn cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn ở một chỗ, nhưng mà, không thể,cũng không xứng…

“Anh hãy quên em đi!” Luyến Luyến đẩy hắn ra, quay lưng đi, không đành lòng nhìn gương mặt bị tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thương của hắn, “Hai người chúng ta không khả năng, anh nên đi tìm một người thật lòng yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh.”

“Chính em!” Long Thiếu Hạo xoay người lại, để đối mặt với mình, “Anh biết em yêu anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh thể cảm giác được.”

“Không, em không yêu anh, từ đầu tới cuối đều không có, người em yêu Nghê Ngạo.” Luyến Luyến kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 động gào lên.

“Gạt người, Nghê Luyến Luyến em kẻ đại lừa đảo, người em yêu ràng anh, vì sao em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại dùng những lời này làm tổn thương anh?” Long Thiếu Hạo thương tâm nhìn nàng, “Nếu em muốn anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tin những lời dối trá xấu xa này, anh cũng không còn Long Thiếu Hạo nữa.”

Trời ơi! Hãy để cho nàng nhanh chóng chấm dứt sự hành hạ thống khổ này đi! Tim Luyến Luyến như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rỉ máu, nhưngkhông thể khóc, không thể sụp đổ,còn quá nhiều việc chưa hoàn thành… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Hất mạnh tay Hạo ra, Luyến Luyến tàn nhẫn, lạnh lùng nhìn hắn. “Long Thiếu Hạo, sự phong lưu của anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự phóng khoáng của anh đi đâu cả rồi? Tôi van xin anh không nên tiếp tục dây dưa với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tôi nữa, anh biết không, hành vi của anhlàm cho tôi rất mệt mỏi rất phiền toái. Tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn làm Nghê Ngạo hiểu lầm tôi ngươi dây dưa không rõ. Mời anh sau này không cần tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tìm tôi nữa, xem như tôi cầu xin anh, có được không?”

Trong xe tràn ngập không khí ngạt thở và trầm mặc.

“Ý của em, anh hiểu được.” Giọng nói Long Thiếu Hạo cùng bình tĩnh, gương mặt điển trai lộ vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đau lòng cùng tuyệt vọng, hắn khó khăn mở miệng, “Nếu đây thật mong muốn của em, anh thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 toàn cho em.”

“Cám ơn.” Luyến Luyến cuối cùng nhịn không được, để lộ ra một chút nghẹn ngào, nhanh chóng quay lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi, không cho hắn thấy nước mắt trong mắt mình.

“Anh đưa em về.” Long Thiếu Hạo quá mức bình tĩnh, không nói thêm lời nào, trầm mặc lái xe quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về.

Trên đường về, bầu không khí bên trong xe yên tĩnh đáng sợ, khiến cho người ta cảm thấy ngạt thở. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Đưa Luyến Luyến đến trước cổng lớn nhà họ Phương, nhìn thấy từng bước từng bước rời xa tầm mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình, Long Thiếu Hạo đột nhiên hét to, “Tiểu Luyến Luyến, anh chờ em.”

Ngu ngốc, Long Thiếu Hạo anh là tên đại ngốc, hai mắt Luyến Luyến mơ hồ nhòa lệ, cô không hề dừng chân, từng bước từng bước một tiến về phía trước....

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thủ Hộ Thiên Sứ, Thủ Hộ Thiên Sứ Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thủ Hộ Thiên Sứ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thủ Hộ Thiên Sứ full, Thủ Hộ Thiên Sứ online, read Thủ Hộ Thiên Sứ, U Nhã Thủ Hộ Thiên Sứ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Thủ Hộ Thiên Sứ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc