GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Sunflower2white

Đẩy cửa vào phòng bệnh, nhìn Luyến Luyến tái nhợt tiều tụy nằm trên giường, Long Thiếu Hạo yêu thương vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phần. Hắn không hề biết từng gặp qua chuyện thống khổ như vậy, tiểu Luyến Luyến nhất định rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đau khổ, chẳng tráchấy đối với mọi việc đều lãnh đạm như vậy, chẳng trách ấy thống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hận đàn ông đến như vậy…

phải ấy thường khóc thầm trong những đêm khuya? Trong lòng luôn tràn ngập hận ý nhưng lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chổ phát tiết?lẽ ấy cũng từng nghĩ đến việc buông trôi mọi thứ rồi kết thúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sinh mệnh… Nghĩ vậy, trong tim Long Thiếu Hạo ngoại trừ đau lòng, cònmột cảm giác sợ hãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến rét cả người.

Long Thiếu Hạo nhẹ nhàng nắm tay Luyến Luyến, khuôn mặt tuấn mỹ tràn ngập vẻ ôn nhu, thì thầm nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra những lời thổ lộ tận đáy lòng, “Luyến Luyến, anh yêu em, anh thật sự rất yêu em. Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tốt đẹp như vậy, thiện lương như vậy trong lòng anh, em vĩnh viễn thuần khiết trong sáng. Anh biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 em rất đau khổ, cảm thấy sống thật mệt mỏi, chỉ muốn chết đi. Nhưng van xin em hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 những người yêu thương em mà cố sống. Van xin em cho anh một hội, cho anh được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người yêu em, thương em. Nếu em cho anhhội, anh thề, anh nhất định trọn đời chỉ duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhất yêu mình em, che chở em, sẽ không bao giờ cho phép bất kỳ kẻ nào làm thương tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến em. Luyến Luyến, cầu xin em hãy tin tưởng anh. Van em, mở mắt ra được không?”

mắt của Luyến Luyến giật giật.

“Anh biết, trước kia anh rất phong lưu, bạn gái thay đổi hết người này đến người khác, nhưng đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vì khi đó anh còn chưa gặp được em. Luyến Luyến, em biết không, trước đây anh chưa bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tin tưởng vào tình yêu, càng không tin tưởng vào chuyện vừa gặp đã yêu, những chuyện như vậy thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 buồn cười, nhưng anh lại không thể giải thích được sao đối với em lại đúngvừa gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã yêu, hahaha.., thật đáng cười lắm đúng không? Nhưng anh cũng rất vui, có thể gặp em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạnh phúc lớn nhất trong đời anh. Anh yêu em, yêu em điên cuồng, yêu sâu sắc đến không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiểu được, càng lúc càng sâu đậm hơn. Luyến Luyến, em thể hiểu được tình yêu mênh mông trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng anh không? Như thể chỉ cần nhìn thấy em, trái tim trong lòng ngực anh đập nhanh như đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tô đến khác thường, không tin, em nghe đi ….” Long Thiếu Hạo cầm lấy tay Luyến Luyến đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên ngực mình, “Nhìn thấy em vui vẻ, dù chỉ khóe miệng hơi nhếch lên một chút, anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảm thấy vui sướng đến nửa ngày, thấy em khổ sở, anh cũng sẽ khổ sở, hận không thể đem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 những thứ tốt đẹp nhất trên thế gian để đổi lấy một nụ cười của em. Thấy em thống khổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng anh cũng thấy đau xót… Em bị thương, anh sợ hãi, hoảng hốt, lo sợLuyến Luyến, gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 em, anh đã sớm không cònanh nữa, anh chỉmột kẻ yêu em sâu đậm, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tên đàn ông bình thường si em, anh thật không dám tưởng tượng một ngày không em…, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Luyến Luyến, như thế thật đáng sợ, em nhẫn tâm bỏ rơi một kẻ đáng thương như anh sao? Van © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xin em, hãy mở to mắt liếc nhìn anh có được không?”

Luyến Luyến ngón tay động một chút, mi mắt hơi giật giật.

Long Thiếu Hạo không nhìn thấy, tiếp tục thì thầm: “Từ nhỏ đến lớn, luôn có một đám phụ nữ vây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quanh anh, cũng không phải anh theo đuổi bọn họ, mà là bọn họ nguyện ý kề cận vây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quanh anh. Em người phụ nữ duy nhất anh thật sự dụng tâm theo đuổi, cũngngười phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữ duy nhất quan trọng trong lòng anh. Anh biết em không vui. Để khiến em vui vẻ, anh hy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sinh bản thân, đùa giỡn ngu ngốc, hành động ngu ngốc, làm hết tất cả những chuyện thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kể cả những chuyện ngu xuẩn trước kia nghĩ cũng không dám tưởng tượng. Luyến Luyến, yêu em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 việc đã ăn sâu vào tận xương tủy của anh rồi, em…, hiểu chưa?”



“Tôi không rõ.”

“Không rõ? Luyến Luyến?” Long Thiếu Hạo mừng như phát điên, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Luyến Luyến vẫn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nằm yên không nhúc nhích. Hắn trong tâm kinh hoàng, trong lòng vừa mới vui sướng giờ trùng hẳn xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trái tim thắt lại muốn không chịu nổi.

“Anh họ, là em đây!” Một giọng nữ thánh thót từ phía sau truyền đến.

Biểu cảm trên mặt Long Thiếu Hạo rất nhanh biến mất. Hắn xoay người nhìn ra sau thấy một đám người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đột nhiên xuất hiện. Đối với sự xuất hiện của họ, hắn khôngchút biểu hiệngọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh ngạc. Nhưng bốn người nhà họ Phương thì ngược lại.

Nên đến thì sẽ đến.

“Tất cả đến rồi? Long Thiếu Hạo nhìn thấy bọn họ, giọng điệu thản nhiên nói .

“Môn chủ.” Trái với vẻ lãnh đạm của hắn, mọi người đều kích động, biểu tình cứ như lập tức sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khóc lớn.

“Anh họ, anh thật quá đáng nha, nói đi đi đến những bốn năm, hại mọi người tìm anh khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nơi cũng không thấy, anh không biết em dượng đã lo cho anh biết bao nhiêu à?”

“Câm miệng!” Long Thiếu Hạo chịu không nổi mấy câu lải nhải của cô, không muốn thanh âm khó nghe của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quấy rầy đến Luyến Luyến đang nghỉ ngơi. Hắn biết Luyến Luyến thích im lặng.”Tất cả đi ra ngoài.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 (Yu: vừa kiu vào lại đuổi ra =.=)

“Em không muốn, em vất vả lắm mới nhìn thấy anh, em không đi.” Liễu Ngôn bĩu môi, cô từ nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã thích anh họ, trước kia Liên Mộng,không hội, nhưng giờ Liên Mộng đã chết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh họ chính của cô, không cho bất cứ kẻ nào cướp đi anh họ yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhất. “Anh họ, ấyai?” Liễu Ngôn chỉ vào Luyến Luyến đang hôn bất tỉnh trên giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bệnh, mất hứng hỏi. Anh họ chưa bao giờ ôn nhu đối với người con gái nào như vậy, ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả đối với Liên Mộng cũng chưa từng. Trực giác phụ nữ cho biết đang đối diện với một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mối nguy vô cùng lớn.

“Biến.” Long Thiếu Hạo hoàn toàn mất hết kiên nhẫn.

Môn chủ tức giận .

Hữu hộ pháp Thiên chạy nhanh vào kéo Liễu Ngôn ra ngoài. Cô gái nhỏ này, không thấy tâm tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 môn chủ đang cùng khó chịu sao? Người sáng suốt chỉ cần liếc mắt đềuthể nhìn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 môn chủ đối vớigái kia đã vượt qua cảm tình tầm thường. Chỉ có cô không sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật còn đó nói lung tung,quả thực không muốn sống nữa. Hắn cũng không muốn lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lần nữa lãnh đủ sự tức giận khủng khiếp của môn chủ, ô… , nhớ đến còn sợ đến run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rẩy cả người.

“Thiên Hà, Thừa Thiên, Nghiêu.” Long Thiếu Hạo quay lưng về phía bọn họ, cả người toát lên khí thế tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quý uy nghiêm, khiến cho người khác không tự chủ được phải thần phục.

“Có thuộc hạ.” Ba người đàn ông trẻ tuổi đồng loạt lên tiếng, cung kính nghe lệnh.

“Lập tức mang người trở về, nói với mấy lão kia, cho ta thời gian hai tháng, ta nhất định tuân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thủ lời hứa.”

“Dạ, thuộc hạ tuân lệnh.”

“Còn việc sao?”

Thiên đứng ra, cung kính nói, “Bẩm môn chủ, xin cho thuộc hạ lại bảo vệ sự an toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của người.”

“Không cần .” Long Thiếu Hạo không chút lo lắng, cự tuyệt.

“Môn chủ!” Thiênkhông muốn bỏ đi.

“Cậu cho rằng tôi cần sự bảo hộ của cậu sao?” Long Thiếu Hạo hỏi lại.

Không cần,không cần biết công phu của môn chủ cao hay thấp hơn hắn bao nhiêu, nhưng hắn hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vệ bên cạnh môn chủ, hắn muốn bảo vệ môn chủ “Thuộc hạ tình nguyện đem tính mạng bảo vệ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thỉnh môn chủ cho phép ta lưu lại.”

“Không được.”

“Môn chủ!” Thiên hồ như cầu xin .

“Đây mệnh lệnh.” Long Thiếu Hạo thanh âm lạnh lẽo như băng tuyết, nhưng rồi cảm thấy bản thân nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khắc quá mức, hắn thở dài, “Thiên Hà, cậu đi về trước, bây giờ tôi không có tâm tình quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 các cậu, quản việc Long môn” Hắn nắm tay Luyến Luyến, ôn nhu nhìn nàng, “Tôi phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại chăm sócấy, ngoài ra, tôi còn có một chút việc cần phải xử lý.”

“Môn chủ, chuyện người cứ phân phó thủ hạ đi xử lý là được rồi .”

“Việc này tôi muốn đích thân xử lý.” Long Thiếu Hạo trên mặt lộ ra vẻ tàn nhẫn làm kẻ khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoảng sợ. Trong mắt tản mát tia máu.

“Vâng” Thiên Hà không dám nhiều lời nữa, yên lặng rời khỏi. Bốn năm, hắn tìm môn chủ suốt bốn năm, hôm nay vất vả mới tìm được, hắn nhất quyết lần này không khinh xuất để lạc người lần nữa. Bây giờ cho dù hắn buộc hắn phải rời khỏi môn chủ chỉ một ngày hắn cũng làm không được, cho nên, không được công khai thì hắn sẽ âm thầm bảo vệ, cả đời này hắn thề sống chết hộ vệ môn chủ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thủ Hộ Thiên Sứ, Thủ Hộ Thiên Sứ Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thủ Hộ Thiên Sứ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thủ Hộ Thiên Sứ full, Thủ Hộ Thiên Sứ online, read Thủ Hộ Thiên Sứ, U Nhã Thủ Hộ Thiên Sứ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Thủ Hộ Thiên Sứ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc