GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 88: Chiến sự bất ngờ xảy ra

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Mặc Mặc
Beta: Sakura
“Hàn công tử. . . Các ngươi tự ôn chuyện xong rồi chứ? Nếu không động thủ một lát nữa người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Định Quốc vương phủ đến thìthể muộn mất.” Giọng nói âm trầm của Bệnh thư sinh vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên ở phía sau.

Hàn Minh Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, tiện tay rút xuống dao găm đầu
vai ném qua một bên. Vết thương trên đầu vai khiến hắn không nhịn được
nhíu nhíu mày, nhàn nhạt nhìn Hàn Minh Tích nói: “Minh Tích, đứng một
bên đi, đừng ép ta động thủ.” Hàn Minh Tích cắn răng, mạnh mẽ chống đỡ
đứng dậy chắn trước Diệp Ly nói: “Muốn động nàng, thể, đánh được ta
rồi nói sau.” Hàn Minh Nguyệt cũng không nhiều lời, cả người vươn tới
chộp đầu vai Hàn Minh Tích. Hàn Minh Tích vừa rồi đã trúng một chưởng,
tuy nhiên Hàn Minh Nguyệt cuối cùng kịp thời thu hồi nội kình nhưng vẫn
như bị nội thương không nhẹ. Lúc này cánh tay bên trái căn bản
không động đậy được, huống chi hắn vốn không phải đối thủ của Hàn
Minh Nguyệt. Đứng sau lưng Hàn Minh Tích, Diệp Ly kéo người chặn trước
người mình, đẩy ra, vừa vẫn không quên tiếp chiêu thức của Hàn Minh
Nguyệt. Nội lực của Diệp Ly không tốt nhưng lại cực kỳ am hiểu cận chiến gần người, từng chiêu từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thức không chút hoa mỹ, dao găm màu bạc
trong tay nàng, mỗi một lần thoáng hiện vẫn mang theo vết máu không lớn
không nhỏ. Đấu pháp sát cơ từng bước như vậy lại khiến Hàn Minh Nguyệt
không nhịn được nhíu mày, liên tục chém ra mấy chưởng trước rồi lui lại
mấy trượng, “Gần một năm không thấy, không nghĩ tới thân thủ của chị dâu ràng đã tiến bộ thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốc như thế.” Nếu như nói một năm trước Diệp Ly chế trụ hắn toàn bộ vẫn bằng xuất thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất ngờ thì lúc này đây hai người đều dựa vào công phu chân thật rồi.

Diệp Ly nhàn nhạt nhíu mày, nói: “Tiếng chị dâu này ta không dám
nhận. Hàn công tử, ta Thiên Nhất các các ngươi công khai ghi giá làm
ăn kinh doanh, hôm nay ngươi quay đầu lại bán ta cho người khác, đây
đạobuôn bán của ngươi sao? Chẳng lẽ Thiên Nhất các dựa vào gài bẫy
khách nhân để làm giàu hay sao?” Hàn Minh Nguyệt biểu lộ trước sau như
một chân thành bất đắc dĩ, “Vương phi vẫn khôi hài trước sau như một. Thế gian này. . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Luôn luôn rấtnhiều chuyện khiến người ta cảm thấy rất bất đắc dĩ, cho không muốn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng không thể không làm. Không
phải sao?” Diệp Ly nhướng mày cười nói: “Nếu như Mặc Tu Nghiêu bây giờ
đang đây…, ngươi có phải lại định nói xem như hiểu lầm lần nữa hay
không?” Hàn Minh Nguyệt nhưng cười không nói, Bệnh thư sinh cười lạnh
nói: Nếu như Mặc Tu Nghiêu nơi này, lại vừa vặn cùng chết với
ngươi!”

Diệp Ly quay đầu lại nhìn thoáng qua Bệnh thư sinh đang rục rịch, như cười như khôngnói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tam Các chủ, ta khuyên ngươi vẫn đừng hành
động thiếu suy nghĩ thì tốt hơn. Vạn nhất xảy ra chuyện ta cũng
không dễ trả lời Lăng Các chủ.” Bệnh thư sinh tức giận cười lạnh một
tiếng, tiến lên một bước muốn nói điều gì. Vèo một tiếng, hai mũi tên
lông một trái một phải một trước một sau sát qua bên cạnh hắn, bắn
tới chỗ cách hắn không đến một xích(0,33m) trên mặt đất. mặt Bệnh thư
sinh lúc trắng lúc xanh, chỉ nghe Diệp Ly cười nói: “Ta sớm đã nói với
Tam Các chủ, ta từ trước đến nay không thích mạo hiểm.”

Nhìn sắc mặt khó coi của Bệnh thư sinh, Hàn Minh Nguyệt cười nhẹ một
tiếng nói: “Chị dâu, ngươi không cần phải làm chúng ta sợ. {ám vệ} đã
sớm bị ta cho người dẫn dắt rời đi rồi, lúc này ngươi vội chạy đến,
bên người tối đa cũng chỉ tầm hai ba người.” Diệp Ly mỉm cười nói:
“Cho như thế, chúng ta cũng có ba người, công tử Minh Nguyệt,
ngươi thì sao?”

Hàn Minh Tích ngồi dưới đất, cất cao giọng nói: “Không phải ba người,bốn.” Hiển nhiên hắn cũng kiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định lập trường muốn đứng đối lập với huynh trưởng của mình rồi.

Hàn Minh Nguyệt không phản ứng với đệ đệ, nhìn chằm chằm vào Diệp
Ly mỉm cười nói: “Vừa rồi kinh thành, Vương phi đã khiến tại hạ phải
lau mắt mà nhìn, lúc này đây ngược lại càng thêm khiến người ta giật
mình. Đường đường Định Quốc Vương phi lại nữ giả nam trang một mình đến
Nam Cương. Chắc hẳn hôm qua trong hoàng cung náo nhiệt cũng tác phẩm
của Vương phi?” Diệp Ly thản nhiên nói: ” Công tử Minh Nguyệt hôm nay
chỗ này bố trí một ván cờ như vậy chắc hẳn thời gian đến Nam Chiếu cũng
không ngắn, cần phải biết rõ còn cố hỏi?” Hàn Minh Nguyệt nhướn mày
nói: “Trùng hợp thôi. Nếu như biết trước Vương phiđây, tại hạ tất
nhiên sẽ chuẩn bị chu toàn, cũng không đi hiểm chiêu này.” Diệp Ly nhướn mày cười nói: “Như vậy, công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử Minh Nguyệt cảm thấy hôm nay giết được
ta sao?”

Hàn Minh Nguyệt lắc đầu cười vang nói: “Vương phi hiểu lầm rồi,
Định Quốc Vương phi trong tay thể làm bao nhiêu chuyện ah, nếu cứ như vậy giết chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá sát phong cảnh rồi hả?”

“Hàn Minh Nguyệt!” Bệnh thư sinh bất mãn kêu lên. Hắn sở phối hợp
kế hoạch của Hàn Minh Nguyệt chính giết thê tử của Mặc Tu Nghiêu,
Hàn Minh Nguyệt hiện tại ý gì? Hai mắt hung ác nham hiểm lạnh lùng
nhìn chằm chằm nam tử tuấn mỹ trước mắt, nếu hắn ta dám lợi dụng hắn lại không thực hiện hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hẹn…, hắn sẽ cho hắn ta biết Bệnh thư sinh sao
không ai trong giang hồ dám chọc! Hàn Minh Nguyệt nhìn Bệnh thư sinh
cười nhạt nói: “Tam Các chủ, Định Quốc Vương phi xác thực không thể
giết. Tuy Tam Các chủ người Tây Lăng nhưng nửa năm nay kinh thành Đại Sở gió nổi mây phun © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi chắc hẳn vẫn nghe nói qua một ít đi. Nếu hiện tại giết Định Quốc Vương phi, bất kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ngươi hay ta chỉ sợ cũng không
chạy thoát khỏi sự đuổi giết của Định Quốc Vương phủ.”

Bệnh thư sinh cười lạnh nói: “Ngươi sợ? Ta lại không sợ.” Nói đến giết người ai am hiểu hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 so với Diêm Vương các?

Hàn Minh Nguyệt bất đắc cúi đầu cười khổ nói: “Ta thật đúng
chút sợ. Tam Các chủ, hôm nay Định Quốc Vương phi ta mang đi, ngày sau
Tam Các chủ cần giúp đỡ Hàn Minh Nguyệt đều đáp ứng. Huống chi. . . Người thù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hận với ngươi chính Mặc Tu Nghiêu, cũng không phải vợ
của hắn. Ngươi giết nàng tối đa chỉ khiến Mặc Tu Nghiêu mất mặt, căn bản không chút đau khổ.” Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly không vui nhìn chằm chằm công tử Minh
Nguyệt trước mắt, cười lạnh nói: “Khi công tử Minh Nguyệt thảo luận
quyền sở hữu người khác phải nên xác định trước một chút mìnhthật có quyền sở hữu đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không? Tam Các chủ, tốt nhất vẫn nên đừng tìm người
này làm ăn liên hệ. Nhìn ta hiện tại đi, tiền bồi thường không không
nói còn bị người ta bán đi.”

Hàn Minh Nguyệt mỉm cười nói: “Thật xin lỗi Vương phi, người thu tiền của ngươi chính Hàn Minh Tích. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hắn cũng không giao trả chút tiền nào về Thiên Nhất các, cho nên lần này tối đa chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể coi là hắn lợi

dụng thế lực Thiên Nhất các tiếp việc ngoài mà thôi. Về phần ta
quyền sở hữu hay không. . .” Hàn Minh Nguyệt khoát tay, một tiếng giòn
vang phá không, ban ngày giữa không trung bên trong động một ngọn lửa
tràn ra. Diệp Ly nghiêng tai, ràng nghe được đại đội nhân từ bốn
phương tám hướng chạy vọt tới đây, “Hiện tại Vương phi còn muốn
nói không?”

Diệp Ly mím môi cười cười, đưa tay hướng không trung ra hiệu hai ám
hiệu, “Thoạt nhìn ta chỉ có thể thúc thủ chịu trói thôi nhỉ?”

“Vương phi là người thông minh.” Hàn Minh Nguyệt chút kỳ quái nhìn ám hiệu của Diệp Ly, tuy hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cái kia ý gì. Nhưng ràng
phát giác được hai ánh mắt vốn nhìn chằm chằm vào mình biến mất, lẽ
là có ý cho người lui lại, “Mỗi lần gặp mặt, dũng khígan dạ sáng
suốt của Vương phi luôn khiến tại hạ khiếp sợ.”

Diệp Ly cười nói: “Kỳ thật ngươi càng có lẽ khiếp sợ vận may của ta hơn.”

Đôi mắt của Hàn Minh Nguyệt trầm xuống, cảnh giác nhìn chằm chằm
nàng. Người của Thiên Nhất các dần dần vây lại bốn phía, Hàn Minh
Nguyệt nhìn chằm chằm Diệp Ly nhìn hồi lâu mới dần dần trầm tĩnh lại.
Dưới nhiều người vây quanh như vậy, choDiệp Ly mọc cánh cũng đừng
nghĩ bay ra ngoài. Huống chi dùng ánh mắt của hắn còn tình báo của
Bệnh thư sinh thì Hàn Minh Nguyệt sao lại không biết khinh côngnội
công của Diệp Ly đều không coi tốt. Nhìn chung quanh Diệp Ly, thần
sắc thong dong giấu diếm chút kinh hoảng, “Chị dâu, ta Tu Nghiêu
bằng hữu, ngươi cũng không hi vọng tại hạ lễ chứ? chính ngươi đi
hay…” Hàn Minh Nguyệt nhìn Diệp Ly ấm giọng cười nói.

Đôi mi thanhcủa Diệp Ly hơi nhíu, lắc đầu nói: “Kỳ thật ngươi
hoàn toàn thể đã quên chuyện ngươi Mặc Tu Nghiêu bằng hữu.
Ngươi càng nói đến thì trong lòng ta càng chán ghét ngươi.”

Hàn Minh Nguyệt cười nói: “Ngươi chán ghét ta cũng không thể thay đổi sự thật ta Tu Nghiêu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng bằng hữu huynh đệ ah.”

“Ngươi cũng nói đã từng.” Diệp Ly không nhịn được liếc mắt nhìn
hắn. nam nhân Hàn Minh Nguyệt này phải đầu óc vấn đề hay không?
Một bên hoài niệm giao tình đã qua một bên không chút lực phá tình nghĩa còn sót lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa hai người. Ngoài miệng luôn không ngừng nói đến
giao tình với Mặc Tu Nghiêu, nhưng từ lúc ra tay cho tới bây giờ chưa
từng thấy lưu tình. Được rồi. . . Vừa rồi xác thực hạ thủ lưu tình rồi, nhưng Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng hạ thủ lưu tình như vậy không phải sao?”Hàn
công tử, lần này ngươi không việc gì lại người nào đó đến làm khó
ta chứ?”

Sắc mặt Hàn Minh Nguyệt biến hóa, “Hắn nói cho ngươi biết rồi? !”

“Cần phải nói ra sao? Lúc ấy ta cũng mặt tại đó được không?
Nhưng mà. . . sau đó Mặc Tu Nghiêu cũng đáp ứng ta một chuyện ngươi muốn nghe không?”

Thần sắc tuấn nhã của Hàn Minh Nguyệt chút cứng ngắc, cười nhạt nói: “Rửa tai lắng nghe.”

“Ta không phải quá quen lấy ơn báo oán, ta đoán Mặc Tu Nghiêu cũng không phải. Cho nên, lần trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lần duy nhất.”

Hàn Minh Nguyệt cười lớn một tiếng, “Xem ra Tu Nghiêu thực sự rất coi trọng chị dâu, như vậy. . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . chị dâu trên tay thì chúng ta tin tưởng
hắn vẫn sẽ hạ thủ lưu tình với chúng ta đây.”

Diệp Ly mỉm cười, “Chỉ hy vọng như thế. Nếu công tử Minh Nguyệt đã lộ ra át chủ bài rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không bằng cũng nhìn quân bài đã chuẩn bị trước của ta xem sao?” Hàn Minh Nguyệt liền giật mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Có ý gì?” Diệp Ly đưa tay lên huýt một tiếng sáo bén nhọn. Cách đó không xa trên bầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trời bên
ngoài Thiên Nhất các bạo phát ra một đóa hoa màu đen. Lại sau đó chỗ xa
hơn cũng ngọn lửa màu đen bay lên bầu trời. Sau đó từ xa đến gần
truyền đến từng tiếng ngựa. Hàn Minh Nguyệt nghiêng tai, thần sắc
rung động nói: “Hắc Vân kỵ. . . sao Hắc Vân kỵ thể ở Nam Cương!”

Nghe được ba chữ Hắc Vân kỵ không riêng gì Hàn Minh Nguyệt, ngay
cả trên mặt Bệnh thư sinh cùng với mọi người Thiên Nhất các một bên
cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh hãi. Mọi người đều biết Hắc Vân kỵ lực
lượng tinh nhuệ nhất của Định Quốc Vương phủ. Mặc gia quân tung hoành sa trường đánh đâu thắng đó không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cản nổi, nhánh quân đội Hắc Vân kỵ này đội quân tiên phong mũi nhọn, phá trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giết địch đấu tranh anh
dũng mọi việc đều thuận lợi. Nếu quả thật bị quân đội như vậy một mực
vây quanh, đừng nói chỉ thuộc hạ Thiên Nhất các hắn vội vàng triệu
tập Nam Cương, cho dùng hết toàn lực của toàn bộ Thiên Nhất các
cùng với Diêm Vương các cũng không chút phần thắng nào. Người cũng
kinh ngạc như vậy còn Diệp Ly, trước đó nàng chỉ triệu tập {ám vệ}
phân bố tại Nam Cương, trong đó cũng không Hắc Vân kỵ. Trên thực tế
nàng căn bản không biết Nam Cương Hắc Vân kỵ tồn tại.

Hàn Minh Nguyệt cắn răng một cái, nhào cả người về phía Diệp Ly. Một
khi lâm vào vòng vậy của Hắc Vân kỵ bọn hắn căn bản không thể xông ra
ngoài. kế hoạch hôm nay chỉ thể bắt Diệp Ly trước rồi cầu thoát
thân. Chỉ là, Diệp Ly sao có thể dễ dàng bị bắt như vậy? Hai người ra
tay một lần quần áo trước ngực Hàn Minh Nguyệt đã bị vạch phá một đường
nhỏ, hắn dứt khoát nhanh chóng tránh được nên cũng không bị thương da
thịt. Nếu nhưluận tầm thường, nội lực của Diệp Ly dụng như vậy nhất định đã bại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trận từ lâu rồi, nhưng nếu như dùng sinh tử đánh đổi,
vẫn ý thức chiến đấu của Diệp Ly đi ra từ ma luyện trên chiến trường
cùng trải qua chiêu thức chế địch thiên chuy bách luyện càng thêm hữu
dụng. Huống chi Diệp Ly căn bản không định phân thắng bại cùng hắn,
không nói chỉ là chuyện hơn mười chiêu. Người áo đen cưỡi tuấn chạy
băng băng đến đã đến trước mắt, ra tay trước với người của Thiên Nhất các rồi.

Thiên Nhất các tổ chức tình báo cũng không phải tổ chức sát thủ,
cũng không phải tiêu cục quán. Thủ hạ cho biết công cũng sẽ

không cao chỗ nào, cao thủ công tự nhiên có, nhưng tuyệt đối số ít. So với những… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hắc Vân kỵ sát ý nghiêm nghị trở về từ trên chiến
trường vào sinh ra tử trước mắt này, đầu tiên khí thế muốn thua một
đoạn. Huống chi Hắc Vân kỵ xưa nay được huấn luyện nghiêm chỉnh, người
còn trên ngựa thì từng người cũng đã đã tập trung vào mục tiêu ăn ý mười phần thu gặt tánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạng địch.

Trong đó hai Hắc Vân kỵ theo lập tức phi thân xuống một trái một
phải lao thẳng tới Hàn Minh Nguyệt, Diệp Ly thấy thế dao găm trong tay
vạch ra một vầng sáng lăng lệ ác liệt ngăn cách chiêu thức của Hàn Minh
Nguyệt nhanh chóng lui về phía sau. Hàn Minh Nguyệt còn muốn tiến lên
cũng đã bị haiHắc Vân kỵ gắt gao cuốn lấy hoàn toàn không thoát thân được. Bệnh thư sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh đang xem cuộc chiến cũng không may mắn
thoát khỏi, mọi người Hắc Vân kỵ ràng tinh tường thân phận của Bệnh
thư sinh, căn bản không cho hắn hội tới gần. Roi dài trường thương
ngay ngắn hướng trên người hắn chào hỏi. Ám Nhị Ám Tam rơi xuống bên
người Diệp Ly, Diệp Ly chút hỏi:

Sao Hắc Vân kỵ lại xuất hiện đây?”

Ám Nhị trầm giọng nói: “Vương phi, đã xảy ra chuyện. {ám vệ} ban đầu
đã bị công tử Thanh Trần điều đi rồi, một nhánh Hắc Vân kỵ này vốn huấn luyện tại phụ cận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vĩnh Châu, chuyên tới đón Vương phi đấy.”

“Xảy ra chuyện gì?” thể làm cho đang Hắc Vân kỵVĩnh Châu chạy
vài trăm dặm tới tiếp ứng nàng, trong lòng Diệp Ly cả kinh nói: “Mặc
Cảnh Lê? !” Ám Nhị gật đầu nói: “Ba ngày trước quân đội Linh Châu đột
nhiên phát động công kích với Vĩnh Châu, đồng thời Toái Tuyết quan
cũng bị quân đội Nam Chiếu công kích. Hắc Vân kỵ biết Vương phi đangNam Cương, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới đi đường suốt đêm đến đây tiếp ứng Vương phi
công tử Thanh Trần rời đi.”

Sắc mặt Diệp Ly trầm xuống, “Liều lĩnh! Nếu quân đội Nam Chiếu tiến
công Toái Tuyết quan, sao Hắc Vân kỵ không giúp Mộ Dung tướng quân
trấn thủ biên quan?”

Ám Nhị cười khổ, “Hắc Vân kỵ xuôi nam huấn luyện mật tiến hành
đấy. Trước đó cũng không báo cho Hoàng Thượng biết. Một khi Hắc Vân kỵ
xuất hiện tại Toái Tuyết quan, chỉ sợ ý chỉ hỏi tội của Hoàng Thượng lập tức đến Định Quốc Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ rồi.” Trên thực tế Hoàng đế căn bản không
hi vọng Hắc Vân kỵ hay Mặc gia quân có bất kỳ huấn luyện nào, hận không
thể trực tiếp tìm một chỗ nhốt bọn họ lại nuôi, nhốt nuôi đến tàn phế là tốt nhất.

“Đã biết, tốc chiến tốc thắng!” đôi mắt thanh lệ đảo qua Hàn Minh
Nguyệt vẫn còn đang đánh nhau, trong mắt Diệp Ly hiện lên một chút lạnh
lẽo. Ám Tứ một mực không đưa tin tới, chứng minh Hàn Minh Nguyệt căn bản không trở về,trực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp đi từ Tây Lăng đến Nam Cương. Ban đầu
kinh thành Hàn Minh Nguyệt một lòng muốn tiêu tan hiềm khích lúc trước
cùng Mặc Tu Nghiêu, Diệp Ly tin tưởng lúc đó ý nghĩ của hắn chân
thật. Nhưng hôm nay vừa mới đến Nam Chiếu đã không chút do dự muốn bắt
cóc mình uy hiếp Mặc Tu Nghiêu. . . Hắn rốt cuộc đến Nam Chiếu để làm
gì?

Quân đội được huấn luyện nghiêm chỉnh hoàn toàn khác với lùm cỏ giang hồ, cho nên Hắc Vân kỵ dọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong toàn bộ chiến trường cũng không mất quá nhiều thời gian, chỉ nửa khắc đồng hồ. Bệnh thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh một thân chật
vật chạy trốn, một Hắc Vân kỵ lưu loát từ phía sau lưng rút ra cung
tiễn, mở cung nhắm trúng, bắn tên ——

Trường kiếm chen vào giữa, lấy thế sét đánh lôi đình bắn về phía sau
lưng Bệnh thư sinh, đột nhiên một bóng dáng màu đen lướt qua vung kiếm
quét về phía mũi tên lông vũ. Keng keng hai tiếng va chạm, ánh lửa văng
khắp nơi. Một nam tử mặc áo vải xanh đậm thân hình cao ngất khí lành
lạnh cầm kiếm đứng, cười vang nói: “Tên của Hắc Vân kỵ quả nhiên độc
nhất nhị danh bất truyền.” Bệnh thư sinh phía sau hắn chán nản ngã xuống đất, sắc mặt như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tờ giấy, thấp giọng kêu lên: “Đại ca…”

Mọi người Hắc Vân kỵ ngay ngắn mở cung, hơn mười cung tiễn cùng chỉ về phía nam tử áo xanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Diệp Ly giơ tay lên nói: “Dừng tay, thả Lăng Các chủ rời đi.”

Nam tử áo xanh đúng là Các chủ Diêm Vương các Lăng Thiết Hàn, Lăng
Thiết Hàn nhướng mày đánh giá Diệp Ly một hồi, mới chắp tay nói: “Định
Quốc Vương phi, Tam đệ không hiểu chuyện mạo phạm, mong rằng thứ tội.”
Diệp Ly gật đầu cười nhạt nói: “Đại ca taLăng Các chủbạn tri kỉ, Các chủ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần khách khí. Chỉ tính tình của Tam Các chủ…” Lăng
Thiết Hàn thở dài một tiếng, quay đầu lại nhìn thoáng qua Bệnh thư sinh
trên mặt đất nói: “Vận mệnh Tam đệ tanhiều điều sai trái, tính tình
gàn dở. Tại hạ nhất định quản thúc nhiều hơn. Đây Diêm Vương Lệnh, về sau Vương phi chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần lấy lệnh bài cho người đến Diêm
Vương các tìm tađược rồi. Chỉ cần Diêm Vương Lệnh trong tay một
ngày, Tam đệ tuyệt đối sẽ không lại ra tay với Vương phi.” Diệp Ly đưa
tay nhận lấy lệnh bài huyền thiết màu đen Lăng Thiết Hàn ném tới, cẩn
thận cất đi nói: “Đa tạ Các chủ.” Lăng Thiết Hàn cúi người nhấc Bệnh thư sinh nói lên: “Đã như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, cáo từ.”

“Không tiễn.”

Đưa mắt nhìn Lăng Thiết Hàn đi xa, lại quay đầu nhìn Hàn Minh Nguyệt
bị vài tên Hắc Vân kỵ vây công hạ đã nỏ mạnh hết đà, đau khổ chèo
chống. Hắc Vân kỵ hoàn toàn không cách nghĩ lấy nhiều khi ít thắng
không phải đạo, chỉ cần thể quật ngã địch cho 100 người đánh một người bọn hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng sẽ không chút áy náy nào. Bọn họ quân nhân không phải hiệp khách giang hồ.

“Quân. . . Quân Duy.” Hàn Minh Tích một mực trầm mặc nhìn bọn hắn
chống thân thể trọng thương đi đến trước mặt Diệp Ly, Diệp Ly nhìn

thoáng qua Hàn Minh Nguyệt vẫn còn đánh nhau trong lòng bất đắc thở
dài một tiếng.

“Xin ngươi, buông tha đại ca ta.” Hàn Minh Tích nhìn vào mắt nàng
tràn đầy đắng chát, tuy nhiên đã biết thân phận chân thật của nàng,
nhưng hắn thật sự muốn làm bằng hữu cùng nàng. Nhưng hắn cũng biết, lời
cầu tính của mình vừa nói ra khỏi miệng, về sau bọn họ chỉ sợ cho
bằng hữu cũng không làm được, “Ta cần công tử Minh Nguyệt cung cấp một
ít tình báo.” Diệp Ly cau mày nói, nàng kỳ thật không muốn giữ lại Hàn
Minh Nguyệt. Hàn Minh Nguyệt cho nàng cảm giác cùng không tốt, nếu
không phải từ lúc mới bắt đầu nàng đã phòng bị Hàn Minh Nguyệt, cho nên
ngay sau khi phát giác không đúng đã âm thầm bố trí, chỉ sợ lần này thật sự phải ngã trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay Hàn Minh Nguyệt rồi. Nhưng. . . Nhìn sắc mặt Hàn Minh Tích bởi vì trọng thương uể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 oải, lời cự tuyệt làm sao cũng
không nói ra được.

“Hắn cáicũng sẽ không nói, ngươi muốn biết cái ta biết cũng thể nói cho ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết.” sao cũng là anh em ruột cùng nhau lớn
lên từ nhỏ, Hàn Minh Tích cùng hiểu rõ đại ca của mình. Hắn không
muốn nói, làm cũng sẽ không nhổ ra nửa chữ.

“Hàn Minh Tích! Ngươi câm miệng!” Trong lúc đánh nhau Hàn Minh Nguyệt phân tâm kêu lên, đầu vai lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thêm một vết thương mới.

Nhìn Hàn Minh Nguyệt qua thời gian trên người dần dần vết thương
chồng chất, Hàn Minh Tích lần nữa bị huynh trưởng trách cứ rốt cục nổi điên rồi, “Ngươi mới câm miệng! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngươi muốn chết cũng đừng lôi kéo thuộc hạ Thiên Nhất các cùng chết với ngươi! Con mẹ ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn xem những
người trên đất này ngươi. CănThiên Nhất các tại Đại Sở, Hàn
gia Đại Sở, đầu óc ngươi bị cửa kẹp rồi mới đi trêu chọc Mặc Tu
Nghiêu? Nữ nhân kia còn quan trọng hơn cha mẹ tổ tông ngươi? Đi, ngươi
muốn tìm chết đúng không, lão tử cũng không muốn sống nữa, lão tử
chết cùng ngươi!” Hàn Minh Nguyệt bị đệ đệ đột nhiên nổi giận mắng đến
sững sờ, một Hắc Vân kỵ thừa đá một cước vào đầu gối hắn, ba thanh
kiếm lập tức kề đến trên cổ của hắn. Hàn Minh Nguyệt cúi đầu nhìn nhìn
lưỡi đao lạnh lẽo trên cổ, ngẩng đầu lên nhìn Diệp Ly bất đắc cười
nói: “Xem ra lần này lại ta thua. Muốn giết muốn đánh tự nhiên, muốn
làmcũng được. Còn có. . . Hàn Minh Tích, đầu óc ngươi hỏng rồi, đừng làm như muốn tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử nữa.”

Hàn Minh Tích nhớ tới chính mình vừa rồi lửa giận ngút trời mắng, còn ánh mắt nhưnhư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không của Hắc Vân kỵ nhàn rỗi bên cạnh, gương mặt tuấn không khỏi tối sầm. Hôm nay mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mũi cả đời xem như mất hết
rồi.

Diệp Ly nhìn nhìn Hàn Minh Tích đen mặt, đôi mắt xoay tròn, nói: “Hàn huynh, ngươi thể mang công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử Minh Nguyệt đi.”

Hàn Minh Tích vui vẻ, vẻ mặt cảm kích nhìn Diệp Ly, ngay cả Hàn
Minh Nguyệt cũng kinh ngạc. Diệp Ly như cười như không liếc nhìn Hàn
Minh Nguyệt, thản nhiên nói: “Nhưng điều kiện đấy.” Không nghĩ tới
Diệp Ly sẽ dễ nói chuyện như vậy, Hàn Minh Tích đâu còn để ý điều kiện gì, hắn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải Hàn Minh Nguyệt yêu tiền như mạng, có thể
nhặt về một cái mạng của đại ca đã kinh hỉ trời cho rồi. Diệp Ly
khoan thai lấy ra từ trong lòng một bình sứ nhỏ đưa cho Hàn Minh Tích
nói: “Uống hết.” Hàn Minh Tích nhướn lông mày, không chút do dự nhận lấy hơi ngửa đầu uống vào, Hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Nguyệt muốn ngăn cản nhưng tiếc căn
bản không kịp, chỉ nhìn thấy Hàn Minh Tích chậc chậc một chút chép miệng ghét bỏ nói: “Thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó uống.” Diệp Ly cười nói: “Đây độc dược
do thần y Trầm Dương tiên sinh đương thời tự mình phối trí, thành phần
giữ mật. Về phần hiệu quả. . . Nếu như một tháng không ăn một lần
giải dược kinh mạch sẽ vỡ tan, toàn thân liệt chết. Cũng bởi
hương vị rất khó uống, rất khó khiến người khác ăn nhầm cho nên tính
thực dụng không cao. Nhưng mà. . . Luôn luôn người cam tâm tình
nguyện ăn hết không phải sao?”

Hàn Minh Tích cười nói: “Ta biết Quân Duy sẽ không lấy mạng ta đâu.”

Diệp Ly nhướn mày nói: “Giám sát chặt chẽ lệnh huynh. Mỗi tháng ta sẽ phái người đưa một lần thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ngươi. Một khi để ta phát hiện hắn
lúc nào rời khỏi tầm mắt của ngươi hoặc làm việc không nên làm. Ta
sẽ khiến hắn tự mình chứng kiến ngươi thống khổ toàn thân đổ máu đấy.”
Hàn Minh Tích gật đầu cười nói: “Đã rõ. Đại ca. . . mạng nhỏ của đệ
đệ duy nhất của ngươi, ngươi sẽ nghe lời. Đúng không?” Chớp mắt câu hồn, đáng thương nhìn Hàn Minh Nguyệt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàn Minh Nguyệt sắc mặt âm trầm nhìn
chằm chằm Diệp Ly nói: “Làm sao ta biết ngươi thể lừa gạt ta hay
không? Có thể đúng hạn đưa thuốc giải hay không.” Diệp Ly thản nhiên
nói: “Hàn Minh Tích bằng hữu của ta.”

Hàn Minh Nguyệt cười lạnh, “Bằng hữu? Ngươi đối đãi bằng hữu như vậy hay sao?”

Diệp Ly cười nhạt nói: “Nếu như ngươi thể đối xử với đệ đệ ngươi
như vậy sao ta không thể đối đãi với bằng hữu của ta như vậy? Nếu như ngươi không nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện, ta nhiên không thể làm như vậy, kể từ đó
Hàn Minh Tích không bất cứ chuyện gì. Vậy chẳng khác nào. . . Ta
không hề làm sao?” Hàn Minh Nguyệt híp mắt, “Nếu như ta tìm được
thuốc giải phù hợp thì sao?”

“Ah nha, nghe nói chai độc dược này Trầm tiên sinh hái từ trên đảo nhỏ nào đó Đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hải chỉ mỗi hắn thảo dược phù hợp. Trung Nguyên
căn bản cũng không dược liệu tương tự với nó. Nếu như Hàn công tử
thần thông quảng đạithể trong thời gian một tháng tìm được dược liệu tạo thành giải dược, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do vận khí ta không tốt thôi. sao Hắc Vân kỵ cũng mấy vạn nhân mã, phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra mấy trăm không ngừng đuổi giết
người nào đó cả năm có lẽ cũng không coi là khó nha. Vừa vặn trong tay ta còn có một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khối Diêm Vương Lệnh, không biết Lăng Các chủ chịu
khối Diêm Vương Lệnh này đuổi giết người nghe nói đã lợi dụng huynh
đệ của hắn hay không. Thêm một điểm hỏng nữa là. . . Định Quốc Vương phủ có rất nhiều tiền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàn công tử ngươi nói đúng hay không?”

Hàn Minh Nguyệt hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa. Hàn Minh Tích
không chút nào để ý, đẩy ra đao kiếm gác trên cổ Hàn Minh Nguyệt, cười
nói với Diệp Ly: “Quân Duy ngươi yên tâm, ta cam đoan đại ca sẽ không
lại đến làm hỏng chuyện của ngươi. Chuyện ngươi muốn biết sau đó ta sẽ
phái người đưa tới cho ngươi. Cho nên…” Diệp Ly cười nói: “Nếu như ngươi thật sự thể trông coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được lệnh huynh, ta có thể quên chuyện ngày
hôm nay. Nhưng. . . Nếulần sau. . . Hàn huynh, ngươi cầu tình cũng
không dùng được nhiều lần đâu.”

“Ta hiểu.” Hàn Minh Tích nghiêm mặt gật đầu, thò tay điểm huyệt đạo
trên người Hàn Minh Nguyệt phong bế nội lực của hắn, phất phất tay với
Diệp Ly lôi kéo người đi.

“Thuộc hạ tham kiến Vương phi.” Mọi người Hắc Vân kỵ cùng lên tiếng chào hỏi.

Diệp Ly gật đầu, “Tất cả đứng lên đi. Các ngươi chuyện xảy ra?” Nhìn kỵ áo đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiêm nghị tháo vát trước mắt, trong lòng Diệp Ly
tán thưởng. Quả nhiên không hổ quân đội tinh nhuệ nhất Đại Sở, chỉ
khí thế kia cũng không phải binh bình thườngthể so được. Huống
chi vừa rồi trong lúc đánh nhau, Hắc Vân kỵ lặn lội đường xa đến vậy mà không một thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vong, đủ thấy sức chiến đấu hung hãn của nhánh đội ngũ này. Một nam tử cường tráng dẫn đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiến lên phía trước nói:
“Khởi bẩm Vương phi, ba ngày trước quân đội đóng tại Linh châu đột nhiên phát động công kích với Vĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Châu. Đồng thời quân đội Nam Chiếu cũng
bắt đầu tiến công Toái Tuyết quan. Mộ Dung tướng quân đóng Toái Tuyết
quan, quân đội Nam Chiếu công thành một ngày một đêm không thấy lui
công. Chỉ là. . . quân đội Linh châu một đường thế như chẻ tre, tin

tưởng không đến mười ngày tất nhiên sẽ đến Toái Tuyết quan, đến lúc đó
Mộ Dung tướng quân nhất định hai mặt thụ địch…”

“Kinh thành biết chuyện này sao?”

Nam tử gật đầu nói: “Đã dùng khoáikhẩn cấp mang đến kinh thành.
Trễ nhất ngày mai, tin tức sẽ tới kinh thành. Chỉđợi được viện quân
tới ít nhất cũng cần nửa tháng sau, chỉ sợ. . . Toái Tuyết quan không
chống đỡ được lâu như vậy. Vừa rồi công tử Thanh Trần cũng mệnh thuộc hạ truyền tin cho Vương phi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Thái Nữ Nam Chiếu đã bị Nam Chiếu Vương giam lỏng, Nam Chiếu Vương hạ chỉ gia phong thánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ Nam Cương làm
thánh nữ hộ quốc, tham dự chính vụ Nam Cương. Từ công tử mời Vương phi
mau rời khỏi Nam Chiếu. Từ công tử nói. . . Chúng ta đều bị Nam Chiếu
Vương đùa rồi.”

Thần sắc Diệp Ly ngưng trọng, gật đầu hỏi: “Đại ca đi đâu vậy?”

Nam tử nói: “Từ công tử mang theo {ám vệ} nói chút việc muốn
làm. Sau khi xử xong cũng sẽ rời Nam Cương.” Diệp Ly nhíu mày, trầm
chốc lát nói: “Phân ra một đội người đi tìm đại ca, mau chóng hộ tống huynh ấy rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Chiếu. Nếu như huynh ấy không chịu. . . Vậy thì
đánh ngất xỉu trước rồi mang đi! Những người khác cùng ta mau chóng chạy tới Toái Tuyết quan.”

“Vâng, Vương phi!”

Hắc Vân kỵ nhanh chóng phân thành hai đội, một đội ước chừng hai mươi người do một người dẫn đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời đi, còn lại hơn mười người lưu lại tại
chỗ chờ lệnh. Diệp Ly hỏi: “Phụ cận Toái Tuyết quan quân đội nào?”
Nam tử thủ lĩnh chút kinh ngạc liếc nhìn Diệp Ly, cung kính đáp: “Mấy tháng trước, Vương gia xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực lục tục bố trí một ít người tại phụ cận Vĩnh Châu Linh Châu. Nhưng Hoàng Thượng phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị cực nghiêm đối với
Định Quốc Vương phủ, muốn điều động quân đội quy lớn căn bản không có khả năng. Huống chi đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ phận Mặc gia quân còn gánh vác nhiệm vụ chấn nhiếp Bắc Nhung. Cho nên tại phụ cận Vĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Châu chính thứctác dụng
chỉ2000 Hắc Vân kỵ, cùng với hai vạn quân dưới trướng Tổng binh Ung
Châu Giang Bắc Ngô Thừa Lương. Một khi chiến sự phát sinh, thuộc hạ lập
tức đưa tin cho Ngô Tổng binh, nếu như không chuyện ngoài ý muốn hắn
có lẽ sẽ đến Toái Tuyết quan xế chiều ngày mai.”

Diệp Ly nhíu lông mày, sau nửa ngày lắc đầu nói: “Không đúng! Để hắn
mang binh tiếp viện quân đội Vĩnh Châu ngăn cản đại quân của Vương.
Tám vạn đại quân đóng Toái Tuyết quan, chỉ cần tướng quân Mộ Dung
không ra khỏi thành liều sống chết cùng đối phương, thủ thành nửa tháng
tuyệt đối không thành vấn đề! Một khi đại quân của Lê Vương đến thành
Vĩnh Lâm cùng Nam Chiếu sẽ hình thành xu thế vây kín, cho nhiều hơn
nữa hai vạn quân cũng không dùng được!”

Nam tử thủ lĩnh cũng cả kinh, vội vàng nói: “Thuộc hạ lập tức phái
người nhanh chóng báo cho Ngô Tổng binh, ngựa không dừng nhất định thể đến vào ngày mai trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi bọn hắn vượt sông.” Nói xong vội vàng
quay người đi phân phó người báo tin. Diệp Ly vuốt vuốt mi tâm, đáy lòng luôn luôn một cỗ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt lắm dự cảm, “Phân phó xuống dưới, không cần
trở về thành trực tiếp ra dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới Toái Tuyết
quan.”

“Vâng.”

Dường như bỗng nhiên ngay lúc đó, chiến hỏa bất ngờ xảy ra, lại khiến Diệp Ly không khỏi chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoảng hốt không chân thực, ngẩng đầu nhìn
bầu trời chẳng biết lúc nào đã u ám, đáy lòng càng trầm trọng.

Toái Tuyết quan

Trên tường thành chắc chắn cổ xưa loang lổ, binh canh giữ nắm chặt đao thương sẵn sàng trận địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đón quân địch, trên từng gương mặt trẻ
tuổi lần lượt đều nhiễm dấu vết mỏi mệt. Một ngày này bọn hắn đánh lùi
ba lượt tiến công của quân đội Nam Chiếu hơn nữa tùy thời chuẩn bị
nghênh đón đợt sóng công kích tiếp theo. Mộ Dung Thận tuổi vừa mới bốn
mươi, trên gương mặt góc cạnh rõ ràng lộ ra thần sắc cương nghị, nắm
trường thương trong tay đi trên cổng thành, lông mày đen đặc như đao
nhăn chặt lại. Từ ngày ông bị phái đến đóng ở Toái Tuyết quan, ông đã
biết Toái Tuyết quan chỉ sợ không bình tĩnh được, nhưng hắn không nghĩ
tới nguy hiểm chính thức không chỉ đến từ Nam Chiếu cho tới bây giờ đều
không an phận,càng đến từ nội bộ Đại Sở, em ruột Hoàng đế Lê Vương.
Không khỏi hồi tưởng lại lúc rời kinh thu được một phong thư nặc danh.
Bên trên chỉ bốn chữ đơn giản “Coi chừng Linh Châu”, thì ra lại là ý
này sao? Đối phương sớm đã biếtý đồ bất chính của Vương rồi, chỉ tiếc. . . Ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không coi trọng quá nhiều. Hoặcnói hoàn cảnh không
cho phép ông coi trọng, Hoàng đế cần ông trấn thủ biên quan bởi hắn
từng thủ hạ của Định Vương trước đây không muốn cho hắn đầy đủ
binh quyền. Quan viên địa phương cũng chế xiết khắp nơi. Mà hôm nay, dù
cho biết một khi bịVương công chiếm Vĩnh Châu hình thành vòng vây vây kín, khiến Toái Tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan hai mặt thụ địch ông cũng không đường thối lui, bởi vì trước mắt Toái Tuyết quan phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối mặt với hơn mười
vạn dị tộc Nam Chiếu, một khi để bọn hắn lướt qua Toái Tuyết quan, bọn
hắn sẽ như hồng thủy ôn dịch cuốn sạch toàn bộ phía nam Đại Sở. Hi vọng. . . Viện quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đến kịp. . .

“Cha.” Giọng nói thanh thúy từ phía sau truyền đến, Mộ Dung Thận quay đầu lại. Mộ Dung Đình một thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỏ thẫm trong tay cầm bảo kiếm đi đến
thành lâu. Sắc mặt Mộ Dung Thận trầm xuống, lạnh lùng nói: “Con tới nơi
này làm gì? Còn không đi xuống.”

“Cha!” Mộ Dung Đình kiên định nói: “Con gái thủ thành cùng cha.”

“Càn quấy! Ta bảo con lập tức rời khỏi Toái Tuyết quan, sao con còn
chưa đi?” Đối với con gái duy nhất Mộ Dung Thận yêu thương như chí bảo,
hôm nay Toái Tuyết quan nguy nan, mình phải lưu lại, đối mặt với con gái duy nhất lại nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải để nàng rời đi trước. Mộ Dung Đình quật
cường cắn khóe môi nói: “Tình hình bây giờ Đình nhi cũng không phải
không biết. Nếu là hiện tại rời đi Toái Tuyết quan, vạn nhất rơi vào
trong tay Vương bị dùng để áp chế phụ thân, vậy con gái cũng đành
phải chết thôi.” Thấy Mộ Dung Thận muốn nói điều gì, Mộ Dung Đình tranh
hắn tiếp tục nói: “Nếu cha lại nói cho người bảo vệ ta trở về kinh vậy
thì càng không được rồi. Hôm nay quân đội Nam Chiếu công thành sắp tới, đúng lúc cần người. Đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhi thân con gái thủ tướng Toái Tuyết
quan lại còn muốn dẫn người thể sử dụng rời đi. Nếu làm như thế, Đình nhi không xứng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con gái Mộ Dung gia.”

Mộ Dung Thận bị con gái nói đến á khẩu một phen không trả lời được,
sau nửa ngày mới giận dữ nói: “Toái Tuyết quan hiện tại rất nguy hiểm.”

Mộ Dung Đình ngạo nghễ nói: “Phụ thân ra đi đánh giặc lần đó không
nguy hiểm? Phụ thân đã trấn thủ Toái Tuyết quan, Đình nhi thân hậu
duệ tướng môn tự nhiên càng không thể lui bước.” Mộ Dung Thận biết
tính tình con gái, cũng ràng bây giờ trên đường trở về kinh xác thực
cũng không an toàn, chỉ đành thở dài, “Mà thôi, mọi sự cẩn thận.”

“Cảm ơn phụ thân. . .” Thấy Mộ Dung Thận không còn kiên trì nữa, Mộ
Dung Đình vui vẻ, “Đình nhi tuyệt đối sẽ không khiến phụ thân mất mặt!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 88 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc