GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 86: Mật thư Vân Châu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Mặc Mặc
Beta: Sakura
Kinh thành

“Vương gia, mật thư từ Vân Châu!” Trong thư phòng, Mặc tổng quản đang cầm một phong thưhình ngọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lửa màu đen được dán kín bước nhanh đến. Mặc Tu Nghiêu ngồi trong thư phòng đọc sách chợt ngẩng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu lên, nhận
lấy phong thư trong tay Mặc tổng quản, cúi đầu nhanh chóng nhìn một lần, sắc mặt dần dần ngưng trọng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khí áp trong thư phòng dường như cũng
ngưng trệ theo, Mặc tổng quản chút bận tâm hỏi: “Vương gia?” Mặc Tu
Nghiêu cúi đầu hơi ngẩn ra, thì ra phong thư trong tay đã bị hắn
không tự chủ vo thành một nắm. Khẽ nhắm mắt bình ổn kinh sợ trong lòng
một chút, Mặc Tu Nghiêu một lần nữa mở ra cục giấy trong tay, vuốt
phẳng, trầm giọng nói: “Gọi Phượng Chi Dao tới đây, còn có. . . Cũng mời Trầm tiên sinh cùng tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây. Chuẩn bị một chút, một lát nữa chúng ta
muốn vào Cung.” Mặc tổng quản nhíu nhíu mày, kể từ sau khi Vương Phi gặp chuyện không may, Vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa từng vào Cung. Xem ra tin tức truyền
đến từ Vân Châu đúng đại sự đó. Mặc dù chút lo lắng nhưng đối
với mệnh lệnh của Vương gia, Mặc tổng quản chỉ thể thấp giọng đáp:
“Thuộc hạ đi làm ngay.”

Không bao lâu, Phượng Chi Dao Trầm Dương đã xuất hiện tại cửa thư
phòng, Phượng Chi Dao nhướng mày cười nói: “Vương gia lại có gì muốn
phân phó?”

Mặc Tu Nghiêu đưa tay đem phong thư chút vết nhăn đưa tới, trầm
giọng nói: “Ngươi xem một chút đi.” Tuấn mi của Phượng Chi Dao khẽ
nhếch, hắn hiểu Mặc Tu Nghiêu, tự nhiên hiểu nét mặt cùng với giọng nói
của hắn bây giờ hàm nghĩa gì. Cũng không nhiều lời nữa, nhận lấy
phong thư đi tới ngồi xuống, “Từ Vân Châu tới? Là bút tích của Thanh Vân lão tiên sinh?” Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu trầm mặc gật đầu, thần sắc Phượng Chi Dao cũng có chút ngưng trọng, vốn chỉ hi vọng Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia có thể người bác
học hỗ trợ phiên dịch một chút đồ Diệp Ly cho người mang tới, không nghĩ tới lại kinh động Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân tiên sinh.thể làm cho vị lão tiên sinh
này chú ý nhất định khôngchuyện nhỏ gì. Phượng Chi Dao ngồi xem thư, Trầm Dương chút kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quái nhìn Mặc Tu Nghiêu hỏi: “Vương gia chuyện sao? Hay là chỗ nào không thoải mái?” Trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dương thầy thuốc, xưa
nay không quá thích hỏi mấy chuyện này.

Mặc Tu Nghiêu lắc lắc đầu nói: “Vốn là mấy ngày nữa Trầm tiên sinh
nên lên đường đi Tây Lăng trước rồi, chẳng qua hiện tại chỉ sợ phải xin tiên sinh tạm hoãn rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trầm Dương cau mày nói: “Kế hoạch của Vương gia có biến?” Mặc Tu
Nghiêu thở dài nói: “Không còn kịp rồi. Trầm tiên sinh, ta muốn đi Nam
Cương một chuyến.”

“Cái gì? !” Trầm Dương cao giọng nói, Phượng Chi Dao đang ngồi một
bên cũng không khỏi được ngây ra một lúc, lo lắng nhíu mày. Trầm Dương
hoàn toàn không cho Mặc Tu Nghiêu hội nói chuyện, nổi giận đùng đùng
quát Mặc Tu Nghiêu: “Vương gia, ngài đang nói đùa đây vậy? Bây giờ
thân thể của ngài tốt hơn nhiều so với mùa đông, nhưng ngài đừng quên
đây cũng chỉ là so với mùa đôngthôi! Khí hậu Nam Cương ẩm ướt nhiều
mưa, căn bản là không thích hợp thân thể của ngài. Hơn nữa. . . Chính
ngài cũng biết, mùa đông năm ngoái hàn độc trong thể đã không kiểm
soát được, mặctìm cách đè ép xuống, nhưng thân thể của ngài hiện nay chỉ càng ngày càng kém, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tùy tiện đổi chỗ, hàn độc thậm chíthể hoàn

toàn mất khống chế lần nữa!” Phượng Chi Dao chút không giải thích
được, “Khí hậu phương Nam ấm áp, không phải là thích hợp hơn với thân
thể Vương gia sao?” Trầm Dương tức giận liếc mắt, “Nếu được chúng ta hành hạ nhiều năm như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm gì? Trực tiếp để Vương gia đến phía Nam
dưỡng bệnh không được sao?”

“Trầm tiên sinh.” Mặc Tu Nghiêu cau mày, chăm chú nhìn Trầm Dương
trầm giọng nói: “Ta phải đi.” Giọng nói trầm thấp kiên định tuyên
cáo ý định của người nói chuyện không thể thay đổi.

“Lý do!” Trầm Dương cả giận nói: “Xin Vương gia cho ta mộtdo ngài không coi mạng của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện to tát! Thân thầy thuốc, ít
nhất ta cách biết bệnh nhân của ta nên vì cái đi chịu chết.”

Mặc Tu Nghiêu thở dài, đối với trưởng giả những năm gần đây lần lượt
kéo mình trở về từ trên đường hoàng tuyền tràn đầy kính ý, đáng tiếc hắn lại không thể không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trái ý của ông, “Bởi vì. . . Nếu như ta không
đi…, tương lai chúng ta đều chỉ thể lấy cái chết chuộc tội.” Trầm
Dương chấn động, chuyện thể làm cho Mặc Tu Nghiêu nói như vậy tất
nhiên không phải mìnhthể ngăn cản, hoặc mình căn bản không cách
nào ngăn cản. trong nháy mắt Trầm Dương phảng phất già đi mười tuổi,
chán nản nói: “Vương gia, cho ngài đến Nam Cương, lấy thân thể của
ngài bây giờ căn bản không biện pháp làm bất cứ chuyện gì.” thân thể
trúng hàn độc cực kỳ nhạy cảm với biến hóa của khí hậu bên ngoài, khí
hậu phương bắc khô ráo, đúng thời vụ như thế ngày trời mưa thân thể
Mặc Tu Nghiêu cũng cực kỳ suy yếu hồ đau đớn, huống chi phương nam nhiều mưa. Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu đến đó sẽ không sống khá hơn so với mùa đông
bao nhiêu .

Mặc Tu Nghiêu mắt nói: “Ta biết ngươi biện pháp. Trầm tiên
sinh, ta không thể cứ đi Nam Cương như vậy. Ta muốn đứng lên, hoàn hảo
vô khuyết xuất hiệnNam Cương. Ngươi hiểu?”

“Ngài điên rồi!” Trầm Dương thất thanh kêu lên. Phượng Chi Dao cũng
chợt đứng lên nói: “Vương gia, chuyện còn chưa tới một bước kia, không
bằng chúng ta lên đường đến Nam Cương trước, đến lúc đó. . . Đến lúc đó
rồi hãy nói?”

Mặc Tu Nghiêu bình tĩnh nhìn hắn nói: “Ngươi nên biết, nếu như ta không thể đi Nam Cương, chuyện thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự sẽ trễ đến mức đó.”

Phượng Chi Dao cúi đầu, nắm chặt phong thư trong tay, á khẩu không trả lời được.

Trầm Dương hừ nhẹ một tiếng nói: “Ta bất kể chuyện đến mức nào, không biện pháp chính không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biện pháp! Ta đại phu không phải
sát thủ, ta tuyệt đối sẽ không làm như vậy !” Mặc Tu Nghiêu cũng không
để ý đến ông, nhàn nhạt nói với Phượng Chi Dao: “Đi chuẩn bị đi, ta muốn vào cung một chuyến.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Chi Dao nhìn hắn, hồi lâu cũng không biết
nên nói gì, hồi lâu cũng chỉthể thấp giọng nói: “Dạ, Vương gia.” Mặc Tu Nghiêu vừa chuyển dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay, xe lăn đi tới phía ngoài cửa, khi đi
ngang qua bên cạnh Trầm Dương lưu lại âm thanh nhàn nhạt, “Trầm tiên
sinh, khi ta trở lại muốn nhìn thấy thuốc.”

“Ta sẽ không đưa cho ngài!” Trầm Dương rốt cục hoàn toàn vứt bỏ vẻ ôn hòa của thầy thuốc, cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giọng quát, đáng tiếc đối tượng ông gầm đã
đi xa. Phượng Chi Dao nhìn Trầm Dương tức đỏ mặt tía tai một chút, nắm
chặt phong thư trong tay, đi ra ngoài theo. Trầm Dương chỉ thể ngẩn
người ở trong thư phòng, một hồi lâu sau mới tuôn ra một câu rống giận,
“Nam nhân Mặc gia các ngươi phải bị bệnh hay không, thiên hạ này
không các ngươi thì không tồn tại được hả? !”

Phượng Chi Dao quay đầu lại nhìn thoáng qua thư phòng, bước nhanh
đuổi theo Mặc Tu Nghiêu, Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt hỏi: “Ngươi muốn nói
gì?”

Phượng Chi Dao sửng sốt chốc lát, rốt cục chỉ thể lắc đầu nói: “Ta không gì muốn nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Xin Vương gia chấp thuận cho Phượng tam đi theo.”

Mặc Tu Nghiêu cau mày nói: “Chuyện Kinh thành cần ngươi lưu lại xử lý.”

Phượng Chi Dao nhướng mày, hai đầu lông mày thêm vài phần hào khí
bình thường không có, “Vương gia, Phượng tam quân nhân. Bình sinh
chí hướng tung hoành sa trường, không phải nắm {ám vệ} trong tay
thu thập tình báo.” Mặc Tu Nghiêu ngẩn ra, quay đầu lại nhìn Phượng Chi
Dao một cái. Thời gian trôi qua quá lâu, hắn đã chút quên. Khi bọn họnhững đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoan cố, Phượng Chi Dao một thân áo đỏ đã đứng trước
mặt mình nói tương lai muốn trở thành danh tướng tuyệt thế trăm trận
trăm thắng. Sau đó, Phượng Chi Dao mười ba tuổi liền buông tha cuộc sống cẩm y ngọc thực Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia, đi theo mình vào sinh ra tử. Có lẽ nếu
như không phải bởi sự kiện năm đó, Phượng Chi Dao đã trở thành một
đời danh tướng như mong muốn của hắn, không phải giống như bây giờ
đành phảilại kinh thành, dùng hình tượng công tử phong lưu lang thang không kềm chế được xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mắt người đời, chỉ che dấu thân phận thống lĩnh {ám vệ}.

Hồi lâu, Mặc Tu Nghiêu thấp giọng nói: “Được rồi, nếu như bọn họ
thật. . . Như vậy bọn họ cũng nên biết quan hệ giữa ngươi Định Quốc
vương phủ. Chuyện {ám vệ} ta sẽ an bài khác.” Ban đầu Phượng Chi Dao
giấu tên đi theo hắn chinh chiến sa trường, rất ít người biết nhưng cũng không phảikhông có. Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi Dao mừng rỡ, “Đa tạ vương gia!” Mặc
Tu Nghiêu nhàn nhạt cười đáp: “Là ta nên tạ ơn ngươi. Còn có, phái người dùng khoái đưa tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho A Ly, cẩn thận Thư Mạn Lâm!”

Đô thành Nam Chiếu

Diệp Ly bất đắc nhìn trước mắt Hàn Minh Tích mang vẻ mặt địch ý
cùng Từ Thanh Trần lạnh nhạt tự nhiên, “Hàn công tử. . .” Hàn Minh Tích
hừ nhẹ một tiếng nghiêng đi mặt cười nói với Diệp Ly: “Lưu Vân muội
muội, không cần khách khí như thế. Nếu ngươi cũng biết Quân Duy, gọi ta
một tiếng Minh Tích ca ca được.” Diệp Ly im lặng nhìn hắn một cái rồi nuốt lời muốn khuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời về. Hàn Minh Tích thấy tiểu mỹ nhân không chịu để ý mình, chút tiếc nuối nhún nhún © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vai đánh giá Diệp Ly nói: “Lại
nói, Lưu Vân muội muội Quân Duy thậthai phần tương tự a. Thật ra
thì Quân Duy không phảiđệ đệ của Thanh Trần công tử, huynh đệ
của Lưu Vân muội muội sao? Vừa lúc các ngươi không phải đều họ Sở sao?” Diệp Ly yên lặng lau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mồ hôi trong lòng, “Thanh Trần ca ca thật sự

đại ca của Quân Duy.” Con ngươi Hàn Minh Tích xoay động, nháy mắt nhìn
Diệp Lyhại, “Như vậy tên Quân Duy nhất định không phảitên thật
rồi? Lưu Vân muội muội, nói cho ca ca được hay không? Quân Duy rốt
cuộc tên gì?”

Trong lòng Diệp Ly khổ lại không nói được, âm thầm hối hận ban đầu sao thể nhất thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 não rút ra để Hàn Minh Tích hỗ trợ? Cầu trợ nhìn
về phía Từ Thanh Trần khoan thai uống trà. Từ Thanh Trần chớp chớp mắt
lạnh nhạt nói: “Từ Thanh Lưu.”

“Thanh Lưu? Tên rất hay. . .cùng xứng đôi với Quân Duy. Không
giống những người khác. . . Quả thực làm hỏng bét tên hay. Không
đúng. . . Ngũ công tử Từ gia căn bản khôngTừ Thanh Lưu!” Hàn Minh
Tích lẩm bẩm nói nhỏ, rất nhanh đã phản ứng kịp, hung hăng nhìn chằm
chằm Từ Thanh Trần. Từ Thanh Trần nhướng mày nói: “Người nào nói cho
ngươi biết hắn một trong năm con trai Từ gia?” Hàn Minh Tích cúi đầu
nghĩ, đúng là không có. Trầm trong chốc lát sau thì lộ vẻ mặt hiểu ngẩng đầu lên nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Thanh Trần vẻ mặt trở nên cổ quái quấn quýt. Nếu như nhìn kỹ còn có thể nhìn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút xíu khinh bỉ. Diệp Ly bất đắc
dĩ nhìn Hàn Minh Tích: ngươi lại nghĩ tới cái nữa a?

Hàn Minh Tích hừ một tiếng, đánh giá trên dưới Từ Thanh Trần một phen gật đầu nói: “Bổn công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu . Khó trách chưa nghe nói qua tên Từ
Thanh Lưu, khó trách ra cửa bên ngoài hắn còn muốn đổi tên đổi lại họ.
Hừ hừ, sau này các ngươi đừng nghĩ khi dễ Thanh Lưu. . . Không đúng, gọi cái tên này hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất định sẽ khó chịu, sau này Từ gia các ngươi
tưởng khi dễ Quân Duy! Hắn do Bổn công tử che chở.” Vẻ mặt Diệp Ly túng
quẫn, tuấn mi Từ Thanh Trần chau lên, Trí tưởng tượng của Hàn công tử
không tệ.” Hàn Minh Tích mũi coi thường, “Năng lực đánh người của Bổn công tử lại càng không tệ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu không phải nhìn mặt mũi Quân Duy, xem
Bổn công tử đánh ngươi nhừ tử không!”

“Hàn công tử. . . . . .” Diệp Ly bất đắc kêu lên, trong lòng đối
với chuyện Hàn Minh Tích thật lòng với Sở Quân Duy như thế lại cùng
cảm động, nhớ tới chuyện mình giấu diếm hắn, trong lòng lại càng nhiều
thêm mấy phần áy náy.

Hàn Minh Tích liếc nàng một cái, nói: “Lưu Vân muội muội, muội vẫn
nên sớm đổi vị hôn phu đi. ít người bề ngoài nhìn như một quân tử nhẹ nhàng, ai biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng thứ gì. Hừ. . . Quân Duy lâu như vậy chưa
trở lại cũng không thấy hắn lo lắng, ta đi tìm xem!” Nói xong, Hàn Minh
Tích như một trận gió nhanh chóng đi ra ngoài.

Từ Thanh Trần đặt chén trà xuống, như điều suy nghĩ nói: “Hàn Minh Tích thật sự đối với muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khá tốt.”

Diệp Ly cười khổ, “Ta hiện tại cũng thật hơi hối hận đã lừa gạt
hắn.” Từ Thanh Trần thản nhiên nói: “Ra bên ngoài cẩn thận một chút
đúng, sớm nói ràng với hắn, hắn hẳn sẽ hiểu.” Diệp Ly bất đắc
liếc nhìn hắn, “Đại ca mới vừa rồi còn nói Từ Thanh Lưu đó. Sau này
nói lộ ra, ta không phải lại lừa gạt hắn thêm một lần sao?” Từ Thanh
Trần lạnh nhạt cười nói: “Quay về, ta xin tổ phụ ghi tên đó vào gia phả, không coilừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gạt hắn. Ngược lại ngươi. . . . . . .”

Diệp Ly nghi ngờ nhìn Từ Thanh Trần, Từ Thanh Trần lắc đầu không nói thêm nữa.

“Từ Thanh Trần!” Ngoài cửa vang lên một tiếng rống yêu kiều, đại môn
bịch một tiếng bị đá văng ra từ bên ngoài, một bóng ảnh màu xanh ngọc
bước nhanh vọt vào. Diệp Ly nhìn nữ tử thế tới hung hăng không khỏi run
lên, quay đầu lại nhìn Từ Thanh Trần, lại thấy Từ Thanh Trần vẫn làm an ổn khoan thai, phảng phất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ tử nộ khí trùng thiên kia không phải là
xông tới tìm hắn. Chỉ thấy nàng kia vọt tới cửa đại sảnh đã thu lại bước chân, kinh ngạc nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Thanh Trần. Diệp Ly mở to hai mắt, ho nhẹ một

tiếng kêu lên: “Công chúa tỷ tỷ.” Công chúa An Khê hình như lúc này mới
phục hồi lại tinh thần, bước vào đại sảnh ân cần hỏi han: “Thanh Trần,
ngươi sao không?”

Từ Thanh Trần cười nhạt nói: “Nhìn thế của công chúa mới vừa rồi còn tưởng rằng công chúa tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm ta tính sổ đây.”

Trên mặt công chúa An Khê hiện lên một rặng mây đỏ, hung hăng trừng
mắt nhìn hắn một cái nói: “Ta không nên tìm ngươi tính sổ sao? Ngươi đã
làm chuyện tốt ở trong Cung?”

Từ Thanh Trần tội cười nói: “Ta thật sự không làmcả.” Hắn
thật sự không làm gì, chuyện cũng làm do {ám vệ} cùng với người của
Thiên Nhất các làm. Công chúa An Khê đi tới vừa ngồi xuống, bất mãn nhìn chằm chằm Từ Thanh Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Ngươi thật sự không làm mà đã khiến
hoàng cung ầm ĩ người ngã ngựa đổ ! Phụ vương mới vừa còn gọi ta tiến
cung hỏi, hoài nghi ta làm đấy.” Mặc nàng vốn cũng chuẩn bị làm
như vậy, nhưng không phảibị người khác giành trước sao? Tại sao phụ
vương vẫn hoài nghi nàng? Từ Thanh Trần nhướng mày nói: “Biết Nam Chiếu
Vương hoài nghi ngươi, ngươi còn chạy tới nơi này?” Công chúa An Khê
khinh thường nhướng mày nói: “Mấy tên phế vật, Bổn công chúa muốn để bọn họ theo chân bọn họ mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo được, Bổn công chúa không muốn, bọn họ
chạy gãy chân cũng không theo được.”

“Công chúa vộitới đây có việc gì thế?” Từ Thanh Trần hỏi.

Diệp Ly một bên nhìn mà than thở trong lòng. Công chúa An Khê gấp
gáp chạy tới như vậy còn không phải lo lắng an nguy của đại ca sao, kết
quả hắn cứ nhàn nhạt như vậy hỏi một câu công chúa tới đây có việc gì
thế? Chẳng lẽ muốn con gái nhà người ta chính miệng nói ta lo lắng an
toàn của ngươi nên mới tới sao?

Công chúa An Khê ngơ ngác một chút, nhìn thoáng qua Diệp Ly bên cạnh nhướng mày nói: “Không có chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì không thể tới? Bổn công chúa
cuối cùng vẫn phải xem một chút bằng hữu kiêm quân của ta còn sống hay không.”

Từ Thanh Trần lắc đầu nói: “Vừa lúc ta cũng chuyện muốn với công
chúa nói. Công chúa tới, ta cũng không cần cho người đi phủ công chúa
tìm ngươi nữa.” Công chúa An Khê cau mày, nhìn Từ Thanh Trần nói: “Ngươi không trở về phủ công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?” Do dự nhìn thoáng qua Diệp Ly một chút nói: “Sở tiểu thư hiện tại cũng trong phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ta, ngươi cùng trở về
cũng dễ chiếu cố lẫn nhau, chúng ta muốn thương lượng cái cũng dễ hơn không phải sao?” Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suy nghĩ một chút, vẫn thừa dịp trước khi Từ
Thanh Trần mở miệng nói: “Công chúa, thật xin lỗi lúc trước ta lừa
ngươi. . .”

Công chúa An Khê không giải thích được cau mày, Diệp Ly thấp giọng nói: “Cái kia. . . Ta thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra. . . . . .”

“Thật ra Lưu Vân không phải nữ tử yếu đuối tay trói không chặt, hôm nay chính nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm Hàn tiến cung cứu ta ra. Lúc trước chỉ sợ
ngươi hoài nghi mới làm bộ như cái gì cũng không hiểu.” Từ Thanh Trần
nhàn nhạt tiếp lời, Diệp Ly nhíu mày, mịt mờ trợn mắt nhìn Từ Thanh
Trần một cái, Từ Thanh Trần bình tĩnh bất động như núi.

Công chúa An Khê kỳ quái nhìn hắn một cái, nhìn Diệp Ly một chút cười nói: “Vậy thì có gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiếm thấy nữ tử Trung Nguyên như Sở tiểu thư văn
song toàn như vậy. Sở tiểu thư cũng an nguy của Thanh Trần, ta
cũng không phảingười hẹp hòi như vậy .”

Diệp Ly cười nói: “Vậy thì cám ơn công chúa.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 86 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc