GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 83: Tung tích của Từ Thanh Trần

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Mặc Mặc
Beta: Sakura
Diệp Ly mang theo một tập thơ trở lại gian phòng của mình, an tâm
ngồi xuống đọc. Công chúa An Khê thể trở thành Vương thái nữ Nam
Chiếu nhất định không phải loại công chúa ngu ngốc khôngđầu óc,
ít nhất người giám thị nàng phái tới đều rất chừng mực, sẽ không để
cho khách nhân cảm thấy bị mạo phạm.

Diệp Ly cũng lười nói thêm với mấy chuyện này. Nếu như công chúa
An Khê thật sự hoàn toàn tin nàng, nàng mới hoài nghi đầu óc của Vương
thái nữ Nam Chiếu này.

“Tiểu thư, công chúa An Khê xuất phủ.” Ám Nhị đi vào, thấp giọng nói.

Diệp Ly gật đầu, nhẹ giọng nói: “Công chúa kia không đơn giản, không
nên dựa vào nàng quá nhiều, miễn cho bị hiểu lầm.” Ám Nhị cau mày, nhìn
ngoài cửa một chút nói: “Nàng ta căn bản không tin tưởng chúng ta, như
vậy chúng tađây chẳng phải hoàn toàn dụng, ngược lại còn khiến
mình không dễ thoát thân sao?” Diệp Ly lắc đầu, “Công chúa An Khê nhất
định biết đại ca đi đâu. Cho hiện tại nàng ấy cũng không cách nào tìm được Đại ca, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiển nhiên nàng không lo lắng cho an nguy của Đại
ca. Sau khi Đại ca tiến vào Nam Chiếu thì làm những gì? thể tra được
không?” Ám Nhị gật đầu, Trước ngày mai thuộc hạ sẽ giao cho tiểu thư
.” Diệp Ly gật đầu nhướn mày nhìn chằm chằm cuốn sách trong tay, nhưng
suy nghĩ đã bay đi rất xa. Đại ca hiển nhiên không phải bị bắt đi, chủ động đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ khác. Nhưng sau khi đi lại không trở về đúng thời gian
đã ước định với công chúa An Khê . Đại ca mình ở Nam chiếu cũng không ích lợi liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan hay địch nhân gì, như vậy cũng chỉ thể đi
công chúa An Khê. Ngay cả như vậy. . . Dựa theo tính tình luôn tính toán kỹ lưỡng không bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sót của đại ca kế thừa của cậu cả không hẳn không
để lại dấu vết nào mới đúng . Đầu mối. . . Rốt cuộc đâu đây?

Lấy một tờ giấy Tuyên Thành ngồi vào bàn, Diệp Ly lấy ra bút than
thường dùng viết viết vẽ vẽ trên giấy thật nhanh. Trong đầu không ngừng
hiện lên các loại tin tức phiền phức về Nam Cương ám vệ đưa tới tối
hôm qua đã thức đêm xem xong, nhanh chóng vẽ biểu đồ phân bố kết cấu thế lực Nam Cương ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấy, phân tích quan hệ giữa các loại thế lực trong Đô thành Nam Chiếu, vân vân. Chỉ chốc lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau, trên một tờ giấy Tuyên
Thành không nhỏ xuất hiện bức tranh chi chít các loạihiệu đơn giản
và văn tự kỳ quái. Ám Nhị chút ít kỳ quái nhìn thứ đồ mình hoàn toàn
xem không hiểu trên giấy, cũng không mở miệng hỏi thăm. Diệp Ly hạ bút,
nhìn giấy cũng sửng sốt. Không phải nàng cố ý đề phòng người nào,
những thứ viết trên trang giấy này thật ra cũng không phải mật gì,
chẳng qua mình quy nạp lại tài liệu đã xem tối hôm qua một lần thôi.
Nhìn văn tự của ít nhất bốn quốc gia hỗn loạn lưu loát trên trang giấy,
trong lòng Diệp Ly không khỏi cười bất đắc dĩ một tiếng. Thì ra nàng vẫn luôn hoài niệm cuộc sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếp trước sao, nàng thể làm một Vương Phi
hoàn mỹ yên lặng, chẳng qua nàng không thích. Cho nên sau khi rời đi
kinh thành, nàng mới thể cố ý tránh khỏi sự bảo vệ của Mặc Tu Nghiêu,lựa chọn phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thức đi vào kề cận nguy hiểm.

Bỏ đi những suy nghĩ lung tung trong đầu, Diệp Ly nhìn chằm chằm
trang giấy trên bàn hồi lâu, mới cau mày hỏi: “Tại sao không có tin tức
về Thánh nữ Nam Cương?” Bản vẽ trước mắt ràng biểu lộ bọn họ hết sức thiếu hụt tin tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về Thánh nữ Nam Cương, nhân vật cùng quan trọng
Nam Cương này. Cho cũng chỉ le que mấy lời,đềumột chút nội
dung bản nhất không kém bao nhiêu so với những điều nàng biết khi
kinh thành, chỉ có số tuổi, tên, thậm chí cả đặc thù diện mạo cũng không ràng. Nếu như Thánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ Nam Cương đang cùng Vương thái nữ minh tranh
ám đấu, chuẩn bị soán quyền…, không thể nào chỉ ít liệu như vậy.

Ám Nhị: Thánh nữ Nam Cương được ca tụng là thần giữ nhà của các bộ
tộc Nam Cương, cung phụng trong điện Thánh nữ ngoài thành Nam Chiếu
năm dặm. Trừ phi chuyện trọng đại ngày lễ, Thánh nữ sẽ không rời
khỏi điện Thánh nữ, bình thời thể đến gần Thánh nữ chỉ ba mươi
sáu thị nữ thánh điện được chọn đi hầu hạ Thánh nữ. Mặc Thánh nữ Thư
Mạn Lâm mười lăm tuổi kế vị, tám năm mới tự mình rời khỏi Thánh điện
mười lần, nhưng mỗi một lần đều mang theo mặt nạ. Nghe nói cả Nam Chiếu
trừ tiền nhậm Thánh nữ đã tiến vào Thánh Địa Nam Cương ra, căn bản không ai biết nàng trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế nào.” Diệp Ly lắc đầu, “Đây căn bản
chuyện không thể nào. Thánh nữ tại nhiệm không quyền nuôi dạy Thánh
nữ kế nhiệm, như vậy ai đã dạy dỗ, dẫn dắt Thánh nữ ? Ai nuôi dưỡng nàng khi còn bé? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cha mẹ nàng ai? Hơn nữa. . . Nếu quả thật không ai
gặp qua chân diện mục của Thánh nữ, như vậy. . . Người nào dám khẳng
định người dưới mặt nạ kia chính Thánh nữ Nam Cương thật?”

“Này. . . . . .” Ám Nhị chút chần chờ cau mày. Diệp Ly cầm lấy bút nặng nề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viết mấy hàng chữ trên giấy, “Cẩn thận điều tra vương thất Nam
Chiếu cùng tin tức về Thánh nữ Nam Cương, không nên bỏ sót bất kỳ chi
tiết đầu mối nào.”

Ám Nhị đáp lời: “Dạ, thuộc hạ lập tức cho người đi làm. Tiểu thư hoài nghi. . . Thánh nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Cương. . . . . .”

Diệp Ly vuốt vuốt bút than trong tay cười yếu ớt nói: “Nếu như Thánh
nữ Nam Cương thật ít ra Thánh điện, làm saothể cấu kết cùng
Vương? Mấy năm trước khiVương đi sứ Nam Cương, Thánh nữ Nam Cương
cũng chưa từng xuất hiện. Như vậy. . . . . .” Hai mắt Ám Nhị tỏa sáng,
nói: “Bọn họ đã mật gặp mặt. Chuyện kết minh với Nam Cương quan trọng như vậy, Vương không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nào phái người tới nói chuyện, hơn nữa,
Thánh nữ Nam Cương cũng không phải người thể dễ dàng nhìn thấy như vậy.” Diệp Ly gật đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tựa vào ghế suy tư, “Thánh nữ. . . Cái thân phận này thật kỳ quái. Đột nhiên đẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một thiếu nữ không biết thân phận,
không biết lai lịch, cũng không biết năng lực lên địa vị số một số hai
được cả Nam Cương tôn sùng. Người Nam Cương dễ tin người đến vậy sao?”
Ám Nhị lắc đầu, nhún vai nói: “Nếu như Đại Sở chúng ta tùy tiện đi ra
ngoài tìm một người phong làm thái tử, cho là hoàng thượng miệng vàng lời ngọc chỉ sợ cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể khiến người khác tin phục.”

Chế độ Thánh nữ Nam Cương hình nhưtrường cửu cùng với lịch sử Nam Chiếu quốc?”

“Cũng không coi là lâu dài, trước khi Nam Chiếu lập quốc, các bộ tộc
làm theo ý mình, cũng không có cái gì gọi Thánh nữ. Chính xác ngay sau khi Nam Chiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập quốc, quốc sư lúc đó, cũng Tế Tự của vương
thất Nam Chiếu chọn ra vị Thánh nữ thứ nhất.” Ám Nhị cúi đầu nhớ lại
nói. Diệp Ly nhướn mày, “Nghe ra thì tác dụng của quốc Thánh nữ
không khác nhiều lắm, cho nên sau khi Thánh nữ xuất hiện, Nam Chiếu
không còn danh hiệu quốc này nữa.” Ám Nhị gật đầu, trầm trong chốc lát rồi nói: “Hành động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Quốckhông nghiêm ngặt như Thánh nữ, chỉ trích cần thực hiện cũngkhông quá khác nhau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng trong suy nghĩ
của người Nam Cương, Thánh nữ hiển nhiên càng đáng thờ phụng hơn quốc
sư.”

“So với một lão đầu tử thích lắc khắp nơi, người bình thường đều
thích thiếu nữ mỹ lệ lại thầnkhó lường hơn.” Diệp Ly tán thành nói.

Sáng sớm, ăn xong đồ ăn sáng thị nữ đưa tới Diệp Li mang theo Ám Nhị
chuẩn bị ra cửa, nhưng cùng hiển nhiên gặp phải công chúa An Khê cũng đang muốn đi ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 , “Sở tiểu thư đang muốn đi ra ngoài sao?” Diệp
Ly mang theo nụ cười chờ đợi lại chút thấp thỏm nghênh đón, “Công
chúa tỷ tỷ, tin tức của Thanh Trần ca ca không?” Công chúa An Khê
tiếc nuối lắc lắc đầu nói: “Xin lỗi, Sở tiểu thư. Tạm thời còn khôngtin tức của Thanh Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công tử.” Diệp Ly thất vọng cúi thấp đầu, thấp
giọng nói: “Không sao, Thanh Trần ca ca nhất định sẽ không có chuyện gì. Ta Lâm Hàn cũng cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài tìm Thanh Trần ca ca, nhất định sẽ rất nhanh tìm được huynh ấy.”

“Sở tiểu thư mới tới Nam Chiếu chưa quen cuộc sống nơi đây , muốn đi chỗ nào tìm?”

Diệp Ly luống cuống bẻ ngón tay, thấp giọng nói: “Ta. . . Ta tìm
chung quanh xem, nói không chừng, nói không chừng thể tìm được.” Công chúa An Khê không khỏi cười một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng nói: “Sở tiểu thư! Nếu cảm thấy
nhàm chán thể đi dạo trong Đô thành, nếu chỗ nào muốn đi
thể cho người trong phủ dẫn đường, nhưng nơi nguy hiểm Nam Cương rất
nhiều, Sở tiểu thư ngàn vạn không nên một mình mạo hiểm. Tránh để công
tử Thanh Trần lo lắng.” Diệp Ly gật đầu nói: “Ta biết rồi, đa tạ công
chúa tỷ tỷ. Ngươi sẽ nhanh chóng tìm được Thanh Trần ca ca, phải không?
Nếu không, nếu không ta viết thư về cho Từ phụ, Thanh Trần ca ca nói
Từ phụ là người thông minh nhất thiên hạ, ngài ấy nhất định biện
pháp tìm được Thanh Trần ca ca .”

“Hồng Vũ tiên sinh sao?” Công chúa An Khê ngẩn ra, nhẹ giọng nói.

Diệp Ly gật đầu, cười nói: “Công chúa tỷ tỷ cũng biết Từ phụ?Thanh Trần ca ca nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ngươi?”

Công chúa An Khê nhàn nhạt gật đầu, mỉm cười nói: “Sở tiểu thư cứ yên tâm, ta bảo đảm nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định sẽ nhanh tìm được công tử Thanh Trần. Nam
Cương đường khó khăn, không nên để Hồng tiên sinh lo lắng. Nếu
không công tử Thanh Trần biết cũng bất an trong lòng, không phải sao?”
Diệp Ly chớp chớp mắt, tròng mắt chút u mê nhìn công chúa An Khê, một hồi lâu mới gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu nói: “Công chúa tỷ tỷ nói đúng.”

Đưa mắt nhìn công chúa An Khê ra cửa, Diệp Ly cũng đi theo sau, nở nụ cười nhợt nhạt ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi cửa lớn phủ công chúa, “Cho người đi theo công
chúa An Khê.”

“Vâng”

Khách sạn, Hàn Minh Tích một bộ dáng mới vừa tỉnh ngủ, hài lòng đi
xuống đại đường, phong lười biếng ưu nhã, khác hẳn với người Nam
Cương, nhất thời hấp dẫn ánh mắt của mọi người trong khách sạn. Hàn Minh Tích tự nhiên không để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác nhìn, lười biếng tiêu sái xuống lầu vẫy tiểu nhị đang chạy bàn lại hỏi: “Có nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai vị công tử đi
cùng ta không?” Tiểu nhị thấy trước mắt chóng mặt, vội vàng nói: “Thưa
công tử, hai vị công tử kia sáng sớm hôm nay đã ra cửa. Đúng rồi, còn một phong thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho công tử.” Tiểu nhị vui vẻ Nhi chạy đến quầy lấy thư
từ chưởng quỹ đưa đến trên tay Hàn Minh Tích. Hàn Minh Tích nhíu mày,
nhận lấy thư nhìn lướt qua, không khỏi nhăn mày lại, “Quân Duy thật quá
khôngsuy nghĩ rồi, tại sao thể bỏ lại ta vụng trộm đi đây? Hừ,
cõi đời này không người Bổn công tử không tìm được.” Tiện tay thư
thành một nắm, giơ tay lên, chần chờ một chút lại bỏ vào trong túi, tức
giận tiêu sái đi ra ngoài chỉ để lại một đám lữ khách còn chưa phục hồi
lại tinh thần trong khách sạn.

Lúc này, đối diện khách sạn trong sương phòng của một tửu lâu do
người Đại Sở mở Diệp Ly một thân nam trang nhàn nhã ngồi bên cửa sổ
uống trà, người đi theo bên cạnh đã từ Ám Nhị đổi thành Ám Tam. Từ cửa
sổ nhìn ra bên ngoài, vừa hay nhìn thấy cả người Hàn Minh Tích oán khí
từ bên trong đi ra bĩu môi lầu bầu. Diệp Ly buồn cười nhìn Hàn Minh
Tích đi vào trong đám người, dần dần đi xa, hỏi: “Hàn Minh Tích đã làm
gì ngày hôm qua?” Ám Tam trầm giọng nói: ” Sau khi Hàn công tử ra ngoài
từ nửa đêm ngày hôm trước cho đến nửa đêm ngày hôm qua mới trở về. Hẳn
đi cứ điểm của Thiên Nhất các Nam Chiếu. Chúng ta cùng Thiên Nhất
các luôn luôn hai bên không đụng chạm đến nhau, công tử. . . cần đi
thăm sao?” Diệp Ly lắc đầu, nói: “Không cần, chỉ cần hắn không gây
trở ngại cho chúng tađược. Chú ý tin tức Ám Tứ bên kia, đừng làm cho Hàn Minh Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm tới cửa mà chúng ta còn không biết.”

Ám Tam gật đầu, ” Tính ra công tử cũng không làm Thiên Nhất các
cả, là chính Hàn công tử tự mình đuổi theo đến Nam Cương . lẽ Các chủ Thiên Nhất Các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không tìm chúng ta phiền toái mới phải.”

“Vậy cũng không nhất định. Tin tức của Thiên Nhất các đúng giờ đưa tới đây không?” Diệp Ly hỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Có, thuộc hạ đem tin tức bắt được từ phía Thiên Nhất các so sánh với tin tức của chúng ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xích cũng không lớn.” Ám Tam đáp. Diệp Ly hài
lòng gật đầu, “Vậy thì tốt. . . Nếu như còn người thể đồng thời
giấu diếm được {ám vệ} Thiên Nhất các…, vậy chúng ta cho dù rút lui
cũng không coi oan uổng. Trở về hỏi Thiên Nhất các tin tức Thánh nữ
Nam Cương, ta đã nói với Hàn Minh Tích ta muốn U La Minh Hoa, hiện tại

muốn tin tức của Thánh nữ Nam Cương, Hàn Minh Tích sẽ không nghi ngờ.”

“Phải rồi, công tử, bên Bệnh thư sinh cũng tin tức. Lương lão gia
chỉ sợ không nhịn được nữa rồi, ngươi phải hay không. . . .”

Diệp Ly phiền não cau mày, nàng không nghĩ tới vừa đến Nam Chiếu sẽ
nhận được tin tức Đại ca mất tích, dẫn đến hiện tại không chỉ không thể
được đề nghị hoặc trợ giúp từ Từ Thanh Trần nơi đó, còn phải
dùng thời gian ngắn nhất tìm ra tung tích của Từ Thanh Trần. Cũng khiến
nàng không cách nào phân thân, nhưng chỗ Bệnh thư sinh tuyệt đối
không thể không quản, “Lương lão gia rốt cuộc không phải người tập
võ, huống chi với thủ đoạn của Bệnh thư sinh chỉ sợ người tập cũng không chống đỡ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao lâu.” Lúc trước Bệnh thư sinh còn sợ giết chết
Lương lão gia cũng không có chút đầu mối nào, hiện tại tín vật trong tay hắn. Cho Lương lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia chết không mở miệng hắn tốn nhiều tâm một
chút vẫn thể tìm được đầu mối . Hơn nữa không tín vật, bản thân
Lương lão gia cũng không cách nào nhắn nhủ.

“Bọn họ nơi nào?”

“Ngoài thành.”

Diệp Ly suy nghĩ một chút nói: “Tìm được Đại ca trước quan trọng hơn. Để {ám vệ} xem chừng bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ, thời điểm vạn bất đắc trước giúp đỡ
những người của bộ tộc Lạc Y kia cứu Lương lão gia ra cũng thể. Tuyệt đối không thể để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn nói phương pháp được Bích Lạc Hoa cho Bệnh thư
sinh. Ít nhất trước khi chúng ta thời gian đến. Nếu không được cũng
chỉ thể cứng rắn đoạt, không đoạt được thì phá hủy Bích Lạc Hoa!
Quyết không thể để cho Bệnh thư sinh lấy được.”

Ám Tam do dự nói: “Bích Lạc Hoa nói không chừngthể kiềm chế bệnh của Vương gia, nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hủy. . . . . .”

“Cho nên mới phải cố hết sức đi lấy. Nhưng nếu như thật sự không lấy
được cũng không thể để Bệnh thư sinh lấy được. Ngươi cảm thấy hắn cầm
Bích Lạc Hoa thì người đầu tiên muốn đối phó ai?” Diệp Ly cười hỏi.

“Vương gia?”

Diệp Ly nhìn ngoài cửa sổ nhàn nhạt cười nói: “Bệnh thư sinh là Tam
đương gia Diêm vương các, chuyện hắn muốn làm hoàn toànthể phái
thuộc hạ Diêm vương các đi làm, nhưng lần này hắn một mình một người đi
trước Nam Cương hơn nữa hoàn toàn không sử dụng đến thế lực của Diêm
vương các, cái gì? Nhất định hai vị đương gia khác của Diêm
vương các không đồng ý. Năm đó Bệnh thư sinh trọng thương thiếu chút nữa mất mạng, cho hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chỉ kéo được nửa cái mạng, hắn thể
không hận sao? Nhưng Diêm vương các lại định ra ước định với Định Quốc
vương phủ vĩnh viễn không xâm phạm nhau. Cho nên hắn chỉ thể dựa vào
mình. . .” Nhớ tới thời điểm Bệnh thư sinh nhắc đến bích lạc hoàng tuyền với ánh mắt oán độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia, Diệp Ly không nhịn được sợ hết hồn hết vía một hồi. Thậm chí còn vậy mà trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu toát ra ý niệm nên tiên hạ thủ vi cường giết Bệnh thư sinh hay không, nhưng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ này cũng chỉ
chợt lóe lên. Bất luận thân phận của Bệnh thư sinh hay nguyên nhân
thân phận khác, hiện tại cũng không thể giết hắn, ít nhất hắn không thể
chết trên tay Định Quốc vương phi.

“Thuộc hạ hiểu. Tuyệt đối sẽ không để Bệnh thư sinh lấy được Bích Lạc Hoa .”

Nơi mật nào đó trong cung điện Nam Chiếu, sàn nhà cột nhà làm
bằng đá cẩm thạch điêu khắc đồ án tinh xảo, bảo thạch khảm nạm các màu
cùng với mỹ kim tinh chất chế thành trang sức, khí cụ, còn số Dạ
Minh Châu thay thế nến phát ra ánh sáng. Phù Dung sa quý giá nhất Nam
Cương tầng tầng lượn lờ. Phía sau sa màn, nam tử áo trắng tuấn nhã xuất
trần đang tĩnh tọa đọc sách. Ánh sáng từ Dạ Minh Châu nhu hòa, gương mặt nghiêng hoàn mỹ của nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử phát ra một tầng ánh sáng nhàn nhạt, cả
người càng lộ ra vẻ yên tĩnh an bình.

Cửa đá nặng nề từ bên ngoài bị đẩy ra, một gái thân hình thon dài
yểu điệu chậm rãi đi vào. Không giống trang phục truyền thống Nam Cương, gái mặc một thân ngoại bào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rộng thùng thình màu vàng sáng phỏng
hoa văn Phượng hoàng, vạt áo quanh co khúc khuỷu buông thõng. Một đầu
tóc đen tùy ý vấn lên, búi tóc điểm xuyết trang sức bảo thạch năm màu
hoa lệ, một mặt nạ màu vàng tinh xảo che khuất cả khuôn mặt. Mặt nạ tinh sảo mang theo một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 loại quỷ dị mị hoặc, làm cho đôi mắt lộ ra dưới mặt
nạ kia càng khiến người ta mê hoặc. Cô gái ưu nhã bước chậm đến, nhìn nam tử áo trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấp giọng cười nói: công tử Thanh Trần, ngươi thật
không muốn nhìn ta một cái sao? Chỉ cần ngươi gật đầu, ta liền tháo mặt
nạ xuống cho ngươi xem.”

Từ Thanh Trần thả cuốn sách cầm trong tay xuống, than nhẹ một tiếng
ngẩng đầu hỏi: “Ngươi. . . đẹp hơn mấy vị trong Sở kinh quốc sắc năm đó
sao?”

Đây hình như lần đầu tiên Từ Thanh Trần phản ứng, gái chút
kinh ngạc, “Ngươi thích nữ tử Đại Sở? Sở kinh quốc sắc ta cũng nghe qua, ngươi thích người nào hơn? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Túy Điệp, người được xưng đệ nhất mỹ
nhân Đại Sở sao? Hình như nàng đã chết?” Từ Thanh Trần cười nhạt nói:
“Tô Túy Điệp. . . Đúng một mỹ nhân cũng không tệ lắm. Nếu như ngươi
trưởng thành còn không bằng nàng ta thì không cần nhìn.”

“Ngươi!” Trong mắt gái hiện lên một chút tức giận, nhưng rất nhanh đã tỉnh táo lại, ha hả cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: Công tử Thanh Trần không khỏi quá
mức bắt bẻ rồi. Theo ta biết vị tiểu hôn thê kia của ngươi trông cũng
không tệ, nhưng . . . hình như còn chưa tới mức tuyệt sắc.” Từ Thanh

Trần mắt, nhàn nhạt giấu đi vẻ kỳ quái trong mắt. gái lại chỉ coi
Từ Thanh Trần chấp nhận, hừ nhẹ một tiếng nói: “Nói về vị Sở tiểu thư kia quả thật đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với công tử một mảnh thâm tình rồi, ngàn dặm xa xôi
lại chỉ mang theo một thị vệ bỏ chạy đến Nam Cương. Kể ra điểm này Sở
tiểu thư thật đúng không quá giống nữ tử Trung Nguyên.”

“Nàng ấy đâu?” Từ Thanh Trần hỏi.

“Ha hả, hôm qua nàng ta gióng trống khua chiêng xông đến quý phủ
Vương thái nữ công chúa An Khê của chúng ta. Nếu công chúa An Khê
công tử bạn tốt, nói vậy sẽ chiêu đãi vị hôn thê công tử thật tốt.”
gái che miệng cười nói, Công tử Thanh Trần, thật không suy nghĩ một chút về đề nghị của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta sao? Sau khi chuyện thành công. . . Ta ngươi
cùng hưởng thiên hạ.” Vẻ mặt Từ Thanh Trần bình thản, nhẹ giọng nói:
“Nếu như tại hạ không đoán sai, ba năm trước đây nương cũng từng ưng
thuận hứa hẹn cùng hưởng thiên hạ vớiVương Đại Sở.” gái khinh
thường phất tay áo cười nói: “Mặc Cảnh sao? Sao hắn ta thể so với công tử đây? Không. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . . Ta tin tưởng thiên hạ này trừ Định Vương không
người nào thể so được với công tử. Chỉ điều. . . Định Vương đã bị
phế đi, công tử mớihoàn mỹ nhất thế gian này, cũngnam tử xứng
đôi nhất với ta.”

Từ Thanh Trần lắc đầu, “Thật sự xin lỗi. Gia quy Từ gia lấy vợ lấy
ngườiđức, con cháu Từ gia không được ham sắc đẹp, tài phú cùng quyền thế. Kiếp này tại hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cưới một người đủ. nương, ngươi cứ giam ta
như vậy thì cũng không có tác dụng gì, Đô thành Nam chiếu cũng không
lớn, nơi này bị tìm được chẳng qua chuyện sớm muộn.” gái nửa tựa
trên cột đá cẩm thạch cười khanh khách không ngừng, “Ngươi không sợ ta
giết ngươi sao? Hơn nửa năm nay ngươi thay An Khê ra bao nhiêu chú ý
xấu, làm hỏng bao nhiêu chuyện của ta? Không phải ngươi thích nữ tử
Trung Nguyên sao, chẳng lẽ ta không giống nữ tử Trung Nguyên hơn An
Khê?” Từ Thanh Trần lắc đầu, cúi đầu tiếp tục xem sách, vừa nói: Nếu
ngươi muốn giết ta thì đã sớm giết, hơn nữa. . . Giết ta đối với ngươi
ích lợi gì?”

“Không sai.” gái bất đắc thở dài, “Giết ngươi thậtnhiều
phiền toái hơn. Từ gia Trung Nguyên, nói không chừng còn Định Quốc
vương phủ cũng sẽ tìm ta phiền toái. CònVương thái nữ của chúng ta,
khẳng định cũng sẽ tìm ta liều mạng . Nhưng mà. . . Hì hì, mặcta
không thể giết ngươi nhưng lại thể nhốt ngươi nơi này. Như vậy
ngươi sẽ không làm hỏng chuyện của ta được. Khôngviệc xấu của ngươi, không bao lâu nữa nữ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An Khê cao ngạo đáng ghét kia sẽ chết rất khó coi. nhiên. . . Còn vị hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thê đáng yêu của ngươi nữa.”

“Không cho phép ngươi động đến nàng ấy!” Dường như Từ Thanh Trần bị chọc giận, lạnh giọng cảnh cáo.

“Ơ? Ngươi thật sự quan tâm nàng ta?” gái chút kỳ quái nhìn Từ
Thanh Trần nói: “Cái loại tiểu nha đầu vừa nhìn đã thấy còn chưa trưởng
thành làm sao ngươi sẽ thích?” Từ Thanh Trần thản nhiên nói: “Chỉ cần
nàng ấy vị hôn thê của ta, đương nhiên ta sẽ quan tâm.” Cô gái ngó
chừng hắn nói: “Ý của ngươi bất kể nàng hạng người gì, chỉ cần
nàng vị hôn thê của ngươi thì ngươi sẽ quan tâm nàng?” Từ Thanh Trần
cười nói: “Đây không phải chuyện rất tự nhiên sao? Nếu như nàng là
thê tử tương lai của ta, ta không quan tâm nàng thì quan tâm ai?”

“Ngươi. . . Được, bổn nương càng muốn động đến nàng ta cho ngươi
xem!” gái cười lạnh nói, oán hận trợn mắt nhìn Từ Thanh Trần một cái, phẩy tay áo bỏ đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nghe thấy thanh âm cửa đá nặng nề đóng lại một lần nữa, Từ Thanh Trần từ từ buông xuống quyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sách trên tay. Đôi mắt thanh nhẹ nhàng
xuống, “Vị hôn thê. . . Sở tiểu thư. . . Ly nhi à. . .”

Đêm khuya, phủ công chúa An Khê một mảnh yên lặng. Chỉ ngọn đèn
dầu trong thư phòng còn mơ hồ lóe lên. Trên gương mặt thanh anh khí
của công chúa An Khê mang vẻ uể oải, đôi mi thanh nhẹ chau lại nhìn
người trước mắt, “Thanh Trần vẫn không tin tức gì sao?” Nam tử lắc
đầu, trầm giọng nói: “Không có.” Công chúa An Khê chút nôn nóng nói: “Chuyện xảy ra? Chẳng lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng ta vẫn chưa tin chúng ta thật sự cho
rằng Thanh Trần mất tích?”

Nam tử gật đầu, “Rất có thể, mặc dù chúng ta phái ra người tìm kiếm
công tử Thanh Trần khắp nơi, nhưng nàng ta vẫn rất thể cho chúng
ta liên hiệp công tử Thanh Trần diễn trò cho nàng ta xem.”

“Hi vọng Thanh Trần sẽ không chuyện mới tốt.” Công chúa An Khê
mỏi mệt khép mắt, xoa cái trán chút đau nhức nói: “Chúng ta dùng
nhiều thời gian như vậy, cuối cùng khiến tình hình chuyển biến tốt đẹp
một chút. Nếu như hiện nay thất bại trong gang tấc, chỉ sợ. . . . . .
chỗ Phụ vương. . .” Nam tử cau mày nói: “Vương thượng vẫn không tin công chúa?” Công chúa An Khê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười khổ nói: “Phụ vương vừa mới qua bốn mươi,
đang lúc tráng niên. Cho ông ấy tin chúng ta cũng sẽ không ủng hộ
chúng ta, ông ấy cần phải có một thế lực khác kiềm chế Vương thái nữ
ta đây.” Nếu không phải phụ vương âm thầm thiên vị, nửa năm qua làm sao
bọn họ thể một lần lại một lần thất bại. Mỗi lần đều thời điểm phải bắt được cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đuôi của người nọ lại bị nàng ta đào thoát được, “Hiện tại cả binh phù cũng vào tay nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, nếu như không cầm binh phù về được,
chúng ta làm cũng không tác dụng.”

Công chúa An Khê thật không rõ, phụ vương luôn luôn anh minh tại sao
nhất định phải thiên vị người đàn kia. Nhưng nàng lại không thể trơ
mắt nhìn nàng ta ý đồ bất chính đối với Nam Chiếu. Đây trách nhiệm thân công chúa Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chiếu cũngVương thái nữ nàng.

thể điều tra ra công tử Thanh Trần hiện tại đangchỗ nào sao?” Công chúa An Khê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi: “Thật sự không được thì xin Thanh Trần trước rút
lui ra khỏi đây đi. Đây là chuyện của mình Nam Chiếu, không thể làm liên lụy tới hắn.”

Nam tử lắc đầu, nói: “Sợ rằng không được. Chúng ta bây giờ mặc
thỉnh thoảng có thể thu được tin tức công tử Thanh Trần truyền tới,
nhưng cũng do công tử Thanh Trần để người khác liên lạc. Chúng ta căn bản không cách nào xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định được Thanh Trần công tử ở đâu.”

“Ghê tởm!” Công chúa An Khê khẽ nguyền rủa.

“Có thích khách!” Ngoài viện vang lên một tiếng gọi, công chúa An Khê mạnh mẽ đứng dậy, nam tử bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh cũng lập tức rút ra bội đao tùy thân
lui ra cửa, rất nhanh đã lui trở lại cau mày nói: “Là hướng đến khách
viện.” Công chúa An Khê nói: “Khách viện chỉ Sở tiểu thư, thích khách tìm nàng ta làm gì? Đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mau, đi xem một chút.” Nói xong liền bước trước
một bước ra khỏi cửa chạy về hướng khách viện. Nam tử vội vàng đóng cửa
lại, rồi chạy vội theo ra ngoài. thư phòng an tĩnh trở lại, một góc cửa

sổ bỗng nhúc nhích sau đó bị đẩy ra, một bóng ảnh màu đen nhanh chóng
tung mình đi vào. Bên dưới khăn che mặt màu đen lộ ra một đôi mắt thanh
lệ, người áo đen thật nhanh tiêu sái đến bên cạnh bàn đọc sách lật xem
hồ trên bàn, sau khi nhìn qua một lần hình như không thu hoạch
lại đi đến giá sách phía sau lục lọi. Sách trong thư phòng của công chúa An Khê cũng không nhiều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần lớn các loại công văn hồ sơ, hơn nữa
phần lớn văn tự Nam Cương. Mất một thời gian, một phần hồẩn trong góc giá sách không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt mắt nhất rơi vào trong mắt người áo đen. Thứ
khiến nàng chú ý không phải hồ sơ, văn ấn bị phong kín một
ấn hình hoa hướng dương. Ánh mắt lóe lên, đầu ngón tay người áo đen
xuất hiện một lưỡi dao mỏng nhẹ, nhanh nhẹn mở ra hồ bị phong kín.
Đọc nhanh như gió, quét qua phía trên, đôi mắt thanh lệ toát ra ý cười
thản nhiên, sau khi phong ấnhồmột lần nữa lại khôi phục thư
phòng nguyên trang mới lộn ra ngoài từ cửa sổ.

Trong khách viện, thời điểm công chúa An Khê mang theo thị vệ chạy
tới lập tức bị Ám Nhị ngăn cửa. Ám Nhị trầm mặt nhìn đám người trước
mắt nói: “Công chúa, đã trễ thế này còn chuyện sao?” Công chúa An
Khê nói: “Mới vừa rồi thích khách xông vào khách viện, Sở tiểu thưsao không?”

“Thích khách?” Ám Nhị cau mày nói: “Tại hạ vẫn luôn gác đêmbên ngoài, không thấy thích khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi vào.”

Công chúa An Khê sửng sốt, thị vệ trong phủ mình tuyệt đối sẽ không
nói láo. Huống chi vừa rồi mình xa xa cũng đúng thấy mấy bóng đen
vào khách viện, thị vệ này của Sở tiểu thư sao phải lên tiếng phủ
nhận?”Lâm hộ vệ, Sở tiểu thư vị hôn thê của công tử Thanh Trần, nếu
tổn thương thì Bổn công chúa cũng không dễ nói chuyện với công tử
Thanh Trần. Thật khôngai xông vào khách viện?” Ám Nhị sắc mặt khó
chịu, trầm giọng nói: “Vừa rồi khi bên ngoài bắt đầu ầm ĩ quả thật
mấy bóng đen tới gần, nhưng bị ám khí của tại hạ làm cho sợ quá chạy mất rồi, trong đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc còn người bị thương. Nhưng tuyệt đối không ai vào khách viện. Danh dự Tiểu thư làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng, kính xin công chúa thận
ngôn (nói năng cẩn thận).”

Nhìn sắc mặt âm trầm nghiêm túc của Ám Nhị, lúc này công chúa An Khê
mới hiểu tại sao thị vệ này lại kiên trì không cho thích khách tiến vào. Nữ tử Trung Nguyên đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với phương diện danh tiếng quả thật nghiêm
khắc hơn nhiều so với Nam Cương.

“Xin lỗi, Lâm hộ vệ. Bổn công chúa lỡ lời.” Phất tay một cái cho
thị vệ phía sau lui ra ngoài tiếp tục tìm kiếm thích khách, mới quay đầu về phía Ám Nhị: “Động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh vừa rồi thể dọa đến Sở tiểu thư hay
không, lúc này làm sao không nhìn thấy Sở tiểu thư đi ra ngoài?” Ám Nhị
thản nhiên nói: “Tiểu thư trong nội viện, lẽkhông nghe thấy
động tĩnh bên ngoài.” Công chúa An Khê nhíu nhíu mày nói: “Nếu Lâm hộ vệ không tiện, hay Bổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công chúa tự mình đi xem một chút Sở tiểu thư
xem sao. Vạn nhất bị dọa thì không tốt. . . . . .”

“Không. . . . . .”

“Công chúa tỷ tỷ, xảy ra chuyện sao?” Ám Nhị đang muốn cự tuyệt,
thì giọng nói của Diệp Ly từ phía sau truyền đến. Diệp Ly khoác trên
người một chiếc áo choàng rộng rãi, mái tóc buông trên vai, đáy mắt còn
mang theo buồn ngủ cùng với hoang mang nhàn nhạt. Người bên cạnh đi theo thắp đèn đích thực thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ công chúa An Khê phái tới hầu hạ. Công
chúa An Khê cười nói: “Không việc gì, vừa rồi có mấy tên trộm nho nhỏ xông tới, làm ầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ĩ Sở tiểu thư sao?” Diệp Ly quay đầu, nụ cười điềm
tĩnh xinh đẹp, “Không sợ, công của Lâm Hàn rất lợi hại . Đoạn đường
này cũng do hắn bảo vệ ta. Lâm Hàn,đúng hay không?” Ám Nhị cúi đầu
cung kính nói: “Đúng vậy, xin tiểu thư yên tâm. Mới vừa rồi thích khách
còn chưa đi vào đã bị thuộc hạ đuổi đi.”

Công chúa An Khê nhìn một chút thấy Diệp Ly không có gì khác thường,
lúc này mới gật đầu nói: “Đã như vậy, Sở tiểu thư nghỉ ngơi cho tốt.
Chút nữa ta cho người kiểm tra nơi khác một chút, tránh cho lọt
lưới.”

“Dạ, công chúa tỷ tỷ vất vả rồi.” Diệp Ly biết điều cười nói. Đưa mắt nhìn công chúa An Khê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời đi, nụ cười trên mặt Diệp Ly dần dần nhạt
xuống, quay đầu nói với thị nữ bên người: “Chúng ta cũng trở về thôi.”
Thị nữ gật đầu xác nhận, đi theo Diệp Ly hướng tới nội viện, vừa mới vào gian phòng đã cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy phía sau rần, cả người mềm oặt ngã trên mặt
đất. Ám Nhị an tĩnh xuất hiện cửa, Diệp Ly nhướng mày nhìn hắn, hỏi:
“Thích khách là chuyện xảy ra?” Ám Nhị trầm giọng nói: “Quả thật
thích khách, hẳnhướng về phía tiểu thư tới.” Ám Nhị đi vào trong
phòng, cúi người kéo ra một hắc y nhân từ dưới giường, “Tổng cộng ba
người tới, bọn họ quá mức khinh địch lại bị thị vệ phủ công chúa phát
hiện, sau khi trúng ám khí của ta lập tức rời đi. Tên bị thương nặng
nhất bị ta bắt được.”

Diệp Ly ngồi xổm người xuống nhìn người tướng mạo của người Nam
Cương điển hình trên mặt đất một chút. Mặc quấn quần áo dạ hành nhưng cũng không che dấu đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thù của mình, “Hẳn không phải là người của công
chúa An Khê, Sở Lưu Vân Nam Cương hẳn không cừu nhân đối đầu.
Người nào dám đặc biệt chạy tới phủ công chúa khiêu khích?” Ám Nhị cau
mày nói: “Có phải thân phận của chúng ta bị người khác biết rồi hay
không?”

Diệp Ly lắc đầu, “Không đúng. Nếu như thân phận của chúng ta thật bị
biết rồi, chỉ sợ cũng không phải mấy thích khách bất nhập lưu đơn
giản như vậy. Chuyện tối nay càng giống thị uy hoặc là. . . khiêu
khích công chúa An Khê.”

“Thị uy. . . Khiêu khích công chúa An Khê? Đó bởicông tử Thanh Trần?” Ám Nhị suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoán nói. Diệp Ly gật đầu, như điều suy nghĩ nói:
“Ta cũng vậy cho như vậy. Nam Cương người có quan hệ với cái thân
phận Sở Lưu Vân này chỉ một mình Đại ca. Nhưng khiêu khích không tổn
thương da thịt như vậy hữu dụng đâu? So ra bắt được ta uy hiếp Đại ca còn hữu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụng hơn. Nếu như Đại ca trên tay của đối phương thì.”

“Bằng năng lực của mấy thích khách này , cho không thuộc hạ
đây bọn họ cũng khôngbiện pháp mang đi một người từ phủ công chúa.”
Còn chưa mò tới khách viện đã kinh động thị vệ của phủ công chúa, thích
khách như vậy giết người cũng không được, lại càng không phải nói đến
bắt sống người, “Tiểu thư thể đoán được ai làm sao?”

Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Vốn đang không biết, hiện tại đã mấy
phần nắm chắc. Ngày mai thử xem năng lực tra tấn của ngươi một chút,
thuận tiện nghiệm chứng ý nghĩ của ta một chút xem sao.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 83 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc