GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 80: Bí mật trong lòng núi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Nguyễn Thảo
Beta: Sakura
Sau hơn một canh giờ, mưa cũng ngừng. MưaNam Cương đến cũng nhanh
mà đi cũng nhanh, mưa vừa mới dừng lại chưa đầy một lát, ánh nắng mặt
trời ấm áp đã chiếu khắp mặt. Đất đai vừa mới bị mưa gột rửa tản mát ra một mùi hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lành của đất, nếu như không mùi hương truyền từ
lỗ hổng vào thì càng tuyệt vời hơn. Mưa vừa ngừng, Ám Tam từ bên trong
đi ra, nhìn thấy hai người ngồi, một người đứng trong sảnh, đối với việc thêm người, không tỏ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài ý muốn. Diệp Ly chỉ lương khô đặt ở
trên bàn bên cạnh nói: “Lấp đầy bụng trước đã, đoán chừng hôm nay chủ
nhà sẽ không tới đưa cơm sáng cho chúng ta rồi.”

Ám Tam gật đầu, ngồi xuống bên cạnh ba người nhìn chăm chú trong
không nhanh không chậm nhét đầy bụng. Bệnh thư sinh chút hứng thú
nhìn dáng vẻ nhai từ từ chậm nuốt của Ám Tam, cười nói với Diệp Ly: “Sở
công tử Trác hộ vệ – cao thủ như vậy bảo vệ bên người, khó trách dám
một mình đến Nam Cương. Trác huynh mới thức dậy sao? Tối hôm qua không
ngủ ah?” Ám Tam ngẩng đầu nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: “Công tử chỉ dẫn theo một mình ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đương nhiên phải cẩn thận một chút.” Ánh mắt
Bệnh thư sinh hơi chùng xuống, thị vệ như vậy một người đã rất không
dễ. Nghe ra ý của Trác Tĩnh, bình thường người bên cạnh Sở Quân Duy
không ít, tình huống bây giờ chỉ một hộ vệ mới là đặc biệt. Như vậy. . . Thân phận của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sở Quân Duy này chỉ sợ không tầm thường. Lãnh đạm nhìn
lướt qua Hàn Minh Tích bên cạnh, thể qua lại thân thiết với đệ đệ của Các chủ Thiên Nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các đương nhiên không phải một người bình thường.

Nhận thấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Bệnh thư sinh, vẻ mặt Hàn
Minh Tích vô hại cười với hắn. Không nên hỏi hắn ah, hắn cũng không biết thân phận của Quân Duy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bốn người thu dọn ổn thỏa liền ra khỏi tiểu lâu, ánh mặt trời bên
ngoài vừa vặn trong hương hoa tràn ngập không khí càng ngày càng đậm
hơn. Nhưng giải dược Bệnh thư sinh đưa cho, điều này không ảnh
hưởng đối với bốn người. Quay lại tiểu lâu bên cạnh, quả nhiên không
thấy Lương lão gia, quản gia người hộ vệ tên Trịnh Khuê. Hàn Minh
Tích nhìn có chút hả hê nhìn Bệnh thư sinh nói: “Xem ra bọn họ đã đi ít
nhất được một canh giờ rồi, bây giờ ngươi sẽ tìm người như thế nào?”
Chỉ cần có người dẫn đường quen thuộc địa hình, một canh giờ cho trời mưa cũng đủ để đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nơi thật xa rồi. Bệnh thư sinh nở nụ cười lạnh,
thản nhiên nói: “Chỉ cần bọn họ vẫn Nam Cương, sẽ không chạy thoát
khỏi lòng bàn tay của ta. Huống chi. . . Ngươi cho tại sao bọn họ
phảichỗ này chờ chúng ta? Chỗ bọn họ muốn đi, chắc chắn cách nơi này
không quá hai mươi dặm.”

Bệnh thư sinh từ trong ngực từ từ lấy ra một cái hộp xinh xắn, mở ra, một con bươm bướm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ màu xanh từ bên trong bay ra. Con bươm bướm vỗ
hai cái cánh, dừng trên bình sứ nhỏ trong tay Bệnh thư sinh một lúc rồi
bay đi, bay về phía sâu trong Trại. “Đi thôi.” Hài lòng thu hồi bình
thuốc nhỏ trên người, Bệnh thư sinh thản nhiên nói với ba người.

Ba người đi theo sau con bươm bướm nhỏ, cả Trại quả nhiên đã trống
không. Tối hôm qua sắc trời quá tối không ai chú ý, bên trong Trại này
trừ hai tiểu lâu bọn họ hiện đangra, các phòng khác đều rất đơn giản. Không giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trại của một trăm người ở, giống nhưmột cứ điểm
đóng quân tạm thời. Con bươm bướm bay thẳng đến trong núi sâu, rắn độc
độc trùng trên đường bị tử thương rất nhiều bởi độc dược bá đạo của Bệnh thư sinh, không người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tận lực thúc giục, những trùng này hiểu
được phải tránh xu hướng hại, không cả đàn cả lũ bao vây công
bọn họ. Đi hơn nửa canh giờ, con bươm bướm dừng lại bên vách núi bên
cạnh, lưu luyến quanh quẩn một chỗ xoay quanh Bệnh thư sinh, không chịu
bay về phía trước nữa.

“Sẽ không phải bươm bướm nhỏ của công tử dẫn sai đường chứ?” Hàn Minh Tích cười đùa nói.

Bệnh thư sinh lãnh đạm nhìn hắn một cái, thu bươm bướm nhỏ thu vào trong hộp, nói với Hàn Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tích: “Đi xuống dưới”.

“Đi xuống dưới?” Hàn Minh Tích khẽ giật mình, rất nhanh đã kịp phản
ứng, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nói: “Ngươi nói bảo ta đi xuống
dưới? ! Ngươi biết đây đâu không? Nơi này Nam Cương ah, ai biết
phía dướibao nhiêu rắn độcquái vật bên trong, ngươi lại bảo ta
đi xuống dưới ?

Bệnh thư sinh nói: “Khinh công của ngươi tốt nhất, bằng không thì, để Sở công tử đi xuống trước?” khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt tuấncủa Hàn Minh Tích tái
nhợt nhìn Bệnh thư sinh đang thờ ơ sờ ngón tay bên tay trái, liếc mắt
nhìn Diệp Ly Ám Tam đứng bên cạnh. Mặc quen biết không lâu,
nhưng Hàn Minh Tích biết khinh công của Quân Duy thật sự không được coi
là tốt. Ngộ nhỡ xuống dưới xảy ra chuyện gì, chỉ sợ ngay cả chạy trốn
cũng không kịp. Tức giận hừ hừ, “Xuống dưới thì xuống dưới, ngươi chờ đó cho ta!” Chờ ngươi rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Cương, bổn công tử giết chết ngươi!

Hàn Minh Tích điểm nhẹ dưới chân, cả người giống như bươm bướm màu đỏ nhanh nhẹn đi xuống dưới vách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 núi. Bệnh thư sinh nói khẽ khen: “Khinh
công của Hàn nhị công tử quả nhiên tốt hơn Công Tử Minh Nguyệt.” Nhưng
cũng chỉ khinh công thôi, so về tâm cơ* (sự suy nghĩ trù tính)
thì không thể bằng Công Tử Minh Nguyệt tâm tư luôn thay đổi, Bệnh thư
sinh không thèm đặt Hàn Minh Tích vào mắt. Công Tử Minh Nguyệt, cam
đoan không giết chết Hàn Minh Tích, khiến Các chủ không thể giải thích
được rồi.

“Trác Tĩnh.” Diệp Ly cau mày đứng vách đá nhìn xuống, chỉ nhìn thấy mây trắng cuồn cuộn không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phong cảnh phía dưới cả. Vách núi này chỉ sợ so còn sâu hơn nhiều vách núi Hắc Vân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Muốn bằng khinh công trực tiếp xuống đến đáy vực, căn bản không khả năng. Ám Tam tiến lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 duỗi tay ra thăm vách núi, một sợi màu bạc quấn lấy một vậtđó
nhanh chóng đi xuống dưới vách núi, một lúc lâu mới thấy Ám Tam từ từ
thu sợiquấn trên bàn tay lại, quay đầu nói với Diệp Ly: “Công tử,
đến đáy vực ít nhất cũng phải 100 trượng* (1 trượng (市丈, zhang) = 2 bộ = 3,33 m) hơn nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . . Vách đá dựng đứng, rất trơn.” Diệp Ly suy tính,
100 trượng gần 300m, vách núi cao dựng đứng như vậy, lại còn trơn trượt nữa, ngay cả cỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cây cũng không nhiều, rõ ràng không thể nàotự lớn lên. Xem ra con bươm bướm của Bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư sinh hoàn toàn không dẫn sai chỗ.

Bệnh thư sinh nhìn hành động của Ám Tam, đáy mắt để lộ ra sự mò,
đang muốn mở miệng thì từ dưới vách núi một bóng người đi ra, chật
vật rơi xuống trên mặt đất. Vừa rơi xuống đất còn chưa kịp thở, Hàn Minh Tích đã mở miệng mắng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Bệnh thư sinh! Ngươi chờ đó cho bổn công tử,

nếu bổn công tử bị ngươi hại chết ở chỗ này, ta đảm bảo Thiên Nhất các
sẽ đuổi giết ngươi đến chết!” Sắc mặt Bệnh thư sinh không thay đổi,
dường như không quan tâm đến lời uy hiếp của Hàn Minh Tích, lạnh giọng
hỏi: “Phía dưới cái gì?”

Hàn Minh Tích cười lạnh, “Có cái gì? Có cái rắm, cho dù cái gì,
ngươi không có khinh công, thân thể ngươi tồi tệ thế kia, thể xuống
dưới sao? Đừng hy vọng bổn công tử mang ngươi xuống dưới, trừ phi ngươi
muốn cùng bổn công tử rơi xuống thịt nát xương tan cùng một chỗ !” Nhìn
Bệnh thư sinh nhíu mày, Hàn Minh Tích ác ý châm biếm.

Xem ra vừa rồi dưới vách núi thực sự gặp phải nguy hiểm, khiến hắn
trong lúc nhất thời quên sợ hãi Bệnh thư sinh, chỉ thể dùng những lời châm chọc khiêu khích để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ổn định lại sự tức giận và kinh hãi trong lòng mình.

“Hàn huynh.” Diệp Ly trầm giọng kêu lên, lúc này chọc giận Bệnh thư sinh cũng không lợi gì.

Hàn Minh Tích cũng không phải người xúc động, bị Diệp Ly nhắc nhở,
rất nhanh liền áp chế sự tức giận xuống, nói: “Phía sưới vách núi là một biển hoa, nhưng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoán hoa kia đều độc. Trong bụi hoarất
nhiều rắn độc, bên trong còn mấy bộ xương người, không biết ý
xuống hay bị người ném xuống. Nhưng mà giữa vách đá đại cách mặt
đất khoảng bảy mươi trượng một cái động không nhỏ, dường như một
cái cửa vào. Nhưng mà…” Giống như cười không cười liếc nhìn Bệnh thư
sinh, nói: “Vách đá bị người tận lực xử qua, trên bản khôngchỗ nào thể mượn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lực. Lời vừa rồi không phải ta nói đùa, lấy khinh công
của ta căn bản không thể mang theo một người xuống dướikhông rơi
xuống đáy vực đầy rắn độc và độc vật. Mà ba người các ngươi. . . Lấy
khinh công của các ngươi muốn tự mình xuống dưới căn bản là chỉ là mơ
mộng hão huyền.” Nói đến khinh công của mình, Hàn Minh Tích cùng tự
hào .

“Khó trách đoạn đường này ngay cả người canh giữ cũng không có, chắc
nghĩ chúng ta tìm không thấy đường?” Bệnh thư sinh do dự nói. Nếu như vừa rồi người xuống dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải Hàn Minh Tích khinh công trác
tuyệt, chỉ sợ bọn họ bất kỳ một cái nào đều là chỉ còn đường chết, “Nhất định còn đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, ta không tin tất cả những người kia là cao thủ
về khinh công.” Hàn Minh Tích ngạo nghễ nói: “Đó là đương nhiên, ngươi
cho rằng tuyệt thế khinh công rất dễ dàng luyện thành sao? Nhưng mà. . . Cho đường khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ ngươi có thể tìm được chắc?” Bọn họ ai
cũng cao thủ về quan không phải sao, huống chi mấy người bọn họ
chỗ này đều không hiểu Nam Cương. Càng quan trọng hơn là, những người Nam Cương kia cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ngu, chẳng lẽ ngồi chỗ kia chờ
bọn họ tìm được đường đi vào.

“Ngươi…” Bệnh thư sinh nhíu mày nhìn Hàn Minh Tích, Hàn Minh Tích vội vàng trốn sau lưng Trác Tĩnh, ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả đầu chẳng muốn thò ra, “Ngươi
đừng tìm ta, cho dù ta đi vào cũng không được. Luận công, ta thực sự
không thể, ta đoán chừng bên trong cho thật sựcửa vào, có lẽ cũng thi triển công cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không vào được. Ta đi một mình nhiều nhất cũng chỉ
đánh rắn động cỏ thôi.”

“Bên trong rốt cuộc vật quan trọng như vậy?” Diệp Ly nhíu mày hỏi.

“Ngươi có biện pháp?” Bệnh thư sinh nhíu mày nhìn .

Diệp Ly trả lời, nhắc lại câu hỏi của mình, “Vật công tử muốn tìm rốt cuộcgì?”

Bệnh thư sinh hừ lạnh một tiếng, bên kia ba người, mình chỉ một
người, muốn bắt Sở Quân Duy để uy hiếp căn bản không thực tế. Thật
lâu mới trầm giọng nói: “Là một loại kỳ độc.”

Nghe vậy, sự cao hứng của mấy người giảm đi hơn một nửa, Hàn Minh
Tích nói: “Bản thân công tửcon cháu của dòng họ nổi tiếng dùng độc thuật, trên đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này còn độc gì khiến công tử động tâm không tiếc
dùng sinh mệnh phạm hiểm?” Bệnh thư sinh âm lãnh cười cười, trong ánh
mắt lóe ra âm độc hào quang, nói: “Một loại độc. . . Khiến người ta muốn sống không được, muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết cũng không xong.” Diệp Ly không hứng với
loại độcthể khiến người ta muốn sống không được, muốn chết không
xong, trên đời này còn nhiều phương pháp khiến người ta thống khổ
hơn, hoàn toàn không cần phải tự mình mạo hiểm đi tìm độc dược kỳ lạ
đó. Về phần cái muốn sống không được muốn chết không xong, nếu như
một người thật sự muốn, còn nhiều rất nhiều biện pháp thể muốn
chết không được như thế? Không chết chỉ bởi còn sống còn có mong
đợi lo lắng thôi. Nhưngđáy mắt thâm độc của Bệnh thư sinh lại
khiến trong lòng Diệp Ly nhảy dựng, trong lòng xuất hiện một ý nghĩ hơi
hồ.

“Bản thân công tử bậc thầy về độc thuật, sao phải mạo hiểm đi tìm loại kỳ độcđó?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly lãnh đạm nói.

Bệnh thư sinh nở nụ cười ngắn ngủi, trong tiếng cười đầy thù hận
ác ý, sau đó lại ho mạnh, “Đúng vậy, ta đã có không ít thứ tốt, nhưng còn chưa đủ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . . Trên đời này độc dược khiến người ta thống khổ nhất
đang Nam Cương. Ha ha…”

Diệp Ly mở to hai mắt nhìn hắn, giọng nói mang theo chút tò nói:
“Nghe nói thế gian độc dược khiến người ta thống khổ nhất chính Đoạn
Trường Hủ Cốt đan, người trúng độc sẽ cùng đau khổ, xương cốt vỡ vụn
kêu rên bảy bảy bốn mươi chín ngày chết. Chẳng lẽ còn có độc vật đáng sợ hơn nó?” Bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư sinh mang ý cười đắc ý nói: “Đúng vậy, Đoạn Trường Hủ Cốt đan thực sự rất độc, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần vào bằng đường miệng, hơn nữa
vị thuốc cực nặng. Cho dùng mùi khác che dấu, cũng không lừa được
người tinh thông y thuật hoặc người khứu giác nhanh nhạy. Nhưng độc này không giống, dùng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chế thành độc thực sự không màu không
mùi, chỉ cần một giọt sẽ khiến người sa vào địa ngục, cả đời không được
siêu sinh!”

“U La Minh Hoa?” Hàn Minh Tích hỏi.

Bệnh thư sinh khinh thường hừ nhẹ một tiếng nói: “Ngươi cho rằng Nam

Cương chỉU La Minh hoa sao? So với U La Minh Hoa bị giấu thánh địa Nam Cương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, đây mới thực sự là vật báu quý nhất trên đời Bích
Lạc hoa.”

“Bích Lạc hoa?” Hàn Minh Tích vẻ mặt mờ mịt, “Tên thực sự rất phong
nhã, nhưng mà chưa từng nghe qua.” Bệnh thư sinh khinh thường hừ nhẹ một tiếng, Diệp Ly nhíu mày, thản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên nói: “Thượng cùng bích lạc, hạ
hoàng tuyền.” Bệnh thư sinh cười nói: “Đúng vậy, loại độc này tên thật
sự cùng trời cuối đất.”

“Nghe giống như không ah.” Hàn Minh Tích nói. So với cái tên Đoạn Trường Hủ Cốt gì đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái tên này quả thực đầy chất thơ.

Bệnh thư sinh cười nói: “Xác thực không gì, một khi chất độc này
dính vào cơ thể người, lập tức tan vào mạch máu trong mọi kinh mạch khắp người. Trừ phi ngươi rút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết máu trên người không còn gì, nếu vĩnh
viễn không giải được độc này. Bởi cho biện pháp thay máu, nhưngchỉ cần trong máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn mộtchất độc này, sẽ dùng tốc độ
nhanh nhất lan tràn sinh trưởng trong máu mới.” Hàn Minh Tích khó hiểu,
“Tại sao phải gọi cùng trời cuối đất?”

“Ha ha. . . Một người trên trời, một người dưới đất. Người trúng
loại độc này, bề ngoài hoàn hảo không tổn thương gì, nhưng phủ tạng*
(lục phủ ngũ tạng) bên trong sẽ từ từ thối rữa hết. Bên trong độc thuật
tích lũy càng nhiều, bề ngoài sẽ càng ngày càng xinh đẹp. Nhưng mà. . .
Hắn không thể tiếp xúc với bất cứ người và động vật nào cả.”

“Sẽ lây bệnh?” Diệp Ly rủ mắt xuống trầm giọng nói.

“Không, sao lại lây bệnh chứ?” Bệnh thư sinh cười nói: “Không khống
chế được độc lan tràn sẽ có phiền toái lớn. Sở không thể chạm vào
bất luận người động vật nào bất luận vật còn sống nào cũng đều
khiến người đó cảm thấy đau khổ tột cùng, hơn nữa tốc độ thối rữa của
nội phủ ngũ tạng rất nhanh. Người đó chỉ thể một mình một người trốn ở nơi ngăn cách với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài, để cho bản thân mình mùi thối.
Ah. . . Trước tiên, tứ chi của người đó sẽ cứng nhắcliệt, lẽ
trước khi chưa thối rữa, bản thân người đó sẽ chết đói trước.”

Ba người đây nghe xong đều rùng mình, đặc biệt phối hợp với
giọng nói trầm thấp của Bệnh thư sinh,cho bây giờ ánh mặt trời chiếu cũng khiến người ta cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy sởn tóc gáy lạnh thấu xương.

“Điều đó không khả năng. Nếu như chỉ một loại độc dược, không
thể khiến ngươi coi trọng như vậy.” Diệp Ly lãnh đạm chỉ ra. Cho
độc dược quý giá cũng chỉ độc dược, ngoại trừ tại Bệnh thư sinh người như vậy trong tay bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài chỉ sợ còn kém Giải Độc Đan có thể giải
trăm loại độc trong phút chốc. Bệnh thư sinh trầm giọng nói:Đúng vậy, truyền thuyết nói nếu phối hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bích Lạc Hoa với một loại dược khác,
thể tái tạo lại thịt từ xương trắng của hoạt tử nhân* (người chết còn
sống. Hiện tại cái gọiGiải Độc đan có thể giải bách độc thật ra
chỉ thể giải một vài loại chất độc thông thườngthôi. Nhưng
dùng Bích Lạc hoa chế ra Giải Độc đan, chỉ cần người còn hơi thở cuối
cùng, bất kể loại độc haytổn thương cũng có thể khỏi hẳn. Hơn
nữa có thể kéo dài tuổi thọ. Ngươi nói. . . Bảo bối như vậy người
cướp đoạt hay không? Nếu như họ Lương chế thành đan dược, cho
một vạn vàng cũng không ai chê đắt.”

Diệp Ly giấu tia sáng trong mắt, lạnh nhạt gật đầu nói: “Thì ra thế. Thực sự bảo bối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công tử tìm nó để chữa bệnh sao?”

Bệnh thư sinh cười lạnh nói: “Chữa bệnh, chế độc cả hai không .”

“Như vậy. . . Đến lúc đó cho tại hạ một viên đan dược có lẽ xem như thù lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hợp lý.” Diệp Ly hỏi.

Bệnh thư sinh thờ ơ nhìn chằm chằm nàng, “Thù lao?”

“Chẳng lẽ từ trước đến nay công tử tìm người giúp đỡ đều không trả
tiền hay sao? Công tử nói vừa thể chữa bệnh lại vừa thể chế độc,
như vậy ta thể giả thiết Bích Lạc hoa cũng không quá ít. Tại hạ không am hiểu dược lý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Bích Lạc hoa cũng dụng. Cho nên, chỉ cần một
viên thuốc có thể giải độc, kéo dài tuổi thọ, có lẽ không coi như quá phận.” Bệnh thư sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh mắt dao động, thật lâu mới trầm giọng nói: “Ta đáp ứng ngươi.”

“Rất tốt.”

“Ta có thể tự mình đi.” Bệnh thư sinh phản bác nói, để người mang hắn xuống dưới khiến hắn cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy bản thân mình giống nhưkẻ yếu đuối,
điều này khiến hắn không thể nào tiếp nhận.

Trác Tĩnh liếc mắt nhìn hắn nói: “Không sợ ngã chết, công tửthể tự mình thử xem.”

“Ngươi!” Sắc mặt Bệnh thư sinh chùng xuống, đã thấy Diệp Ly khua tay
với hắn, cầm dây thừng đi đến chỗ Hàn Minh Tích chỉ, thuần thục quấn
móc sắt vào một chỗ cố định, sau đó ném dây thừng xuống dưới. Diệp Ly
nắm chắc dây thừng từ tử trợt xuống vách núi, Hàn Minh Tích thò đầu ra
nhìn, thể thấy nàng nắm chặt dây thừng trên vách đá dựng đứng từ từ
đi xuống phía dưới, động tác nhìn như chậm chạp nhưng lại thuần thục kỳ
lạnhanh chóng. Chỉ một lát sau đã biến mất trong mây mù.

Qua một lúc lâu, dây thừng tinh xảo nhẹ nhàng lắc lư xuống dưới. Sau
đó càng đung đưa dữ dội hơn, móc sắt cố định trên tảng đá từ từ tách
rời, “Ai…” Hàn Minh Tích lo lắng muốn đi nắm dây thừng, Ám Tam trầm
giọng nói: “Khôngviệc gì, công tử đã đến nơi.” Quả nhiên, sau khi

móc sắt nới lỏng ra, phần dưới dây thừng dường như bị người kéo xuống,
một nửa nhanh chóng trượt xuống sườn núi. Ám Tam bên cạnh bắt đầu theo
phương pháp vừa rồi của Diệp Ly, chuẩn bị. Bệnh thư sinh cũng không
tranh chấp nữa, đợi đến lúc Ám Tam đi xuống dưới, trực tiếp thi triển
khinh công rơi xuống Ám Tam bên cạnh nắm chặt hắn, hai người bắt đầu di
chuyển đi xuống. Lần này rõ ràng chậm hơn rất nhiều so với Diệp Ly.

Hàn Minh Tích một mình một ngườilại bên vách núi, nhìn móc
sắt dây nhỏ buộc chặt bên tảng đá, thì thào nói nhỏ: “Quân Duy thật
sự tiểu tử kỳ lạ…”

Lúc Diệp Ly trượt đến hơn sáu mươi trượng, quả nhiên thấy bên cạnh
cách đó không xa một huyệt động cao hơn một người. Trong lòng không
khỏi vui mừng lúc trước cảm thấy dây thừng dài nhỏ bền chắc này rất
nhiều chỗ tốt, chiều dài của dây thừng dài hơn rất nhiều. Nếu không thì
chỉ sợ không tới được đây. Nhẹ nhàng dùng lực đi về phía bên phải, Diệp
Ly chuẩn xác rơi vào trong huyệt động, người thận trọng đứng vững. Hàn
Minh Tích nhìn không sai, đây thật sựmột huyệt động rất sâu sâu
không thấy đáy, như một thông đạo mở ra trên vách núi, phía trước tối đen như mực dẫn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nơi chưa biết. Nhìn dấu chân lưu lại trên mặt
đất ràng cho thấy những người này rất tự tin, ngay cả phái người canh phòng cửa động cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không có. Diệp Ly cẩn thận cất kỹ dây thừng, đi
về phía trước vài bước chăm chú chờ đợi. Qua một lúc lâu, Ám Tam mang
theo Bệnh thư sinh xuất hiện cửa động, hai người vừa mới đứng vững, Ám Tam ngay cả dây thừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không cất kỹ, Hàn Minh Tích nhanh nhẹn rơi
xuống đi nhanh vào cửa động.

“Bọn họ thực sự đi vào từ nơi này.” Diệp Ly chỉ dấu chân trên mặt đất đỉnh đầu nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Cẩn thận một chút, phía trên có lẽ quan. Lúc
ta vừa xuống, nhìn kỹ, xem ra trên vách đá dựng đứng chỗ nào đó
thể khống chế quan, cho nên bọn họ không khinh công cũng có thể
trèo xuống. Chỉ tiếc chúng ta không rảnh từ từ tìm.”Lúc mới vừa xuống
sắc mặt Bệnh thư sinh không tốt lắm, bị Ám Tam mang theo mặc không
tiêu hao sức lực gì, nhưng cũng không chịu nổi, “Đi thôi. Trước bất
kể quan sự tình.”

Diệp Ly nhíu mày hỏi: “Ngươi thể nhịn ho được không?”

Hơi cứng ngắc khẽ gật đầu, Bệnh thư sinh từ trong ngực lấy ra một lọ
thuốc, đổ tất cả vào trong miệng, sắc mặt càng thêm khó coi, “Yên tâm,
sẽ không ho nữa.”

Diệp Ly gật đầu, Ám Tam làm đầu tàu gương mẫu đi phía trước, Bệnh thư sinh theo sau, Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Hàn Minh Tích đi cuối cùng.

Sau khi đi vào bên trong một đoạn, trong địa đạo trở nên u ám tối tăm hơn. Nhưng xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra cũng khô ráo, đợi đến lúc ánh sáng hoàn toàn biến
mất, Bệnh thư sinh lấy ra hộp quẹt châm lên. Diệp Ly nhíu mày, trong địa đạo không khí ít, châm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lửa thực sự không phải ý kiến hay, nhưng hiện tại không biện pháp nào khác. Hàn Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tích đi phía sau, nhìn dáng vẻ Ám Tam Diệp Ly một trái một phải dựa lưng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai bên đi,
nhướn lông mày thấp giọng cười nói: “Quân Duy, phải các người quá
khẩn trương hay không ?” Diệp Ly trợn tròn mắt mặt không còn chút máu,
“So với Hàn công tử khinh công trác tuyệt, ta có thể không khẩn trương sao?”

Bệnh thư sinh quay đầu lại liếc nhìn ba người, giơ hộp quẹt tiếp tục
đi về phía trước. Địa đạo xây dựng trong núi này hiển nhiên không phải
cố ý bố trí nghi trận tồn tại, cho nên trên đường đi bọn họ không
gặp lối rẽ gì, kể cả cung. Hơn nữa địa thế vẫn đi xuống phía dưới,
đợi đến lúc Diệp Ly đánh giá xong, bọn họ đã sắp đến chân núi, cuối cùng đã nghe thấy động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh phía trước. Bệnh thư sinh duỗi tay dập tắt hộp
quẹt, đứngchỗ rẽ nhìn ra bên ngoài, quả nhiên thấy cách đó không xa
hai người đàn ông mặc quần áo Nam Cương, sau lưng hai người là một
cánh cửa, tiếng ồn ào chính từ truyền ra từ bên trong.

Hai người bảo vệ kia hiển nhiên không cho rằng sẽngười đi ra từ
phương hướng này, đang tụ tập cùng một chỗ thấp giọng cười nói cái
gì. Nhưng lối đi phía trước thẳng tắp dài khoảng một trăm mét, hơn
nữa hơi chật hẹp. Bọn họ ai cũng không khả năngkhoảng cách này im
lặng không một tiếng động đi đến chỗ hai người giữ cửa kia. Một khi
động tĩnh gì, hai người kia chắc chắn sẽ báo động cho người bên trong.

Bệnh thư sinh trầm mặc từ trong ngực móc ra một cái hộp tinh xảo,
hướng về phía trước. Chỉ nghe “sưu sưu” hai tiếng, hai người Nam Cương
lập tức cứng đơ bất động. Bốn người vội vàng kín đáo đi tới, Bệnh thư
sinh dẫn đầu, người tránh vào cửa bên trong. Lúc Diệp Ly đi qua cửa dừng một chút, nghiêng người nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy bên môi hai người kia vẫn giữ nguyênthế thẳng đứng đang chảy ra một chút máu đen, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiển nhiên đã không
còn sống nữa. Ánh mắt u ám, Diệp Ly đi theo, nấp, đi vào cửa chính.

Bên trong cổng (*) hoàn toàn khác hẳn với thông đạo tối tăm bên ngoài, trong đó oi bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng sủa. Cách đó không xa người đến người
đi, canh phòng cũng bắt đầu trở nên nghiêm ngạt hơn rất nhiều. Nhưng
bốn người đều là trên trình độ cao thủ, muốn trốn tránh mấy người canh
phòng này đương nhiên không khó khăn.

*Cổng được hình thành từ nham thạch núi lửa, kết quả
của hàng triệu năm núi lửa hoạt động, quanh Cổng những bãi đá
nham thạch đen bóng, hình thù kỳ lạ nhấp nhô trên làn nước trong veo

Ngồi xổm đằng sau tảng đá lớn thể ẩn nấp, Hàn Minh Tích hơi
mò, liếc mắt nhìn ra bên ngoài. Bên ngoài tiếng người ồn ào, còn
tiếng rèn sắt, “Bọn họ đang làm vậy?” Bệnh thư sinh lạnh nhạt nói:
“Bọn họ đang chế tạo binh khí.” Chỉ chỗ đằng xa, chỗ đó đã xếp không ít
binh khí đã thành hình. Ám Tam nhìn Diệp Ly, dùng ta ra hiệu, Diệp Ly
hiểu khẽ gật đầu. Những người chế tạo binh khí kia không phải người
trong giang hồ, người thích thích binh khí bình thường, mà là binh
khí thường dùng trên chiến trường. Nhiều người như vậy sẽ sản xuất ra
rất nhiều binh khí, hiển nhiên chế tạo binh khí cho quân đội nào
đó.

“Chuyện này không liên quan đến chúng ta, chúng ta đi.” Bệnh thư sinh không hứng thú với mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang chế tạo binh khí đó, hiện tại
điều hắn có hứng thú nhất chính Bích Lạc Hoa.

“Ngươi biết họ Lươngnơi nào sao?” Hàn Minh Tích hỏi.

Bệnh thư sinh cười lạnh nói: “Hắn chạy không thoát.” Hàn Minh Tích
gật đầu nói: “Ta nhớ ra rồi, ngươi đã hạ độc trên người hắn. Bươm bướm
nhỏ của ngươi đâu?” Bệnh thư sinh lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, đứng dậy
đi về hướng bên kia. Hàn Minh Tích nhún vai, cười với Diệp Ly, vội vàng
đi theo. Ám Tam thấp giọng nói: “Công tử, những binh khí này chế tạo cho quân đội nào đó của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Sở.” Diệp Ly nhướn lông mày, “Làm sao ngươi
biết?” Ám Tam chỉ chỉ một loạt đao xếp cách đó không xa, nói: “Người Nam Cương quen dùng đoản đao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đao của người Tây Lăng thân đao hơi dày. Còn

Bắc Nhung, kỵ binh của Bắc Nhung mạnh nhất, bọn họ thích binh khí dài hơn, hoặc đại đao. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kiểu đao này loại binh sĩ Đại Sở chúng ta
hay dùng.”

Diệp Ly gật đầu, lên đường đuổi theo Hàn Minh Tích Bệnh thư sinh.

Bệnh thư sinh đoán không sai, chỗ này thật sự nơi không nhỏ dưới
mặt đất chế tạo binh khí. Cả hai cái động rộng lớn đều người đang bận chế tạo binh khí, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong đó phần lớn chế tạo người Trung Nguyên,
cũng bộ phận người Nam Cương. Hai người đi theo Bệnh thư sinh
tránh thoát những người này, địa thế vẫn đi xuống, đi ra khỏi hang động đá vôi chế tạo binh khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền đi vào một hang động khác. So với những
sơn động thô sơ lúc trước, hang động trước mắt này giống một cung điện
dưới mặt đất đã được trang trí qua. Trên mặt đất đều rải đá cẩm thạch
chạm trổ tinh xảo và tấm thảm thoải mãi đẹp mắt, “Rốt cuộc mấy người kia đã chết hay chưa? !” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bốn người vừa mới tới gần, một giọng nói hơi sắc
bén nhọn từ bên trong truyền đến. Diệp Ly nhíu mày, là giọng nói của
Lương lão giatên phú thương kia. Lúc này giọng nói của hắn không đắc
chí, khoe khoang khinh miệt giống trước kia, ngược lại để lộ ra chút
lo lắng sát ý.

“Ngươi yên tâm, chắc chắn bọn họ chạy không thoát.” Giọng nói của Lặc Khương tộc trưởng bộ tộc Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Y vang lên.

“Sao ngươi không phái người trực tiếp giết chết bọn chúng!” Lương lão gia bất mãn nói, “Bệnh thư sinh kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất đáng sợ, nếu không đã sớm giết
hắn, ngăn trừ tai họa về sau. Đoạn đường này nếu không phải hắn đi theo
ta, ta đã sớm đến Nam Cương rồi. Nhưng bất kể như thế nào cũng không thoát khỏi hắn! Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên họ Hàn kia, ràng cũng biết tên ma ốm kia. Nhất định không thể để bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống. Chophải trả một cái giá lớn!”

“Cho phải trả một cái giá lớn?” Lặc Khương cười lạnh một tiếng,
giễu cợt nói: “Là ai trả tiền? Mấy người kia không đơn giản, ngươi cho
rằng ta không biết? Ngay cả bầy rắn cũng không làm được bọn họ. Đàn
ông trong bộ tộc Lạc Y của ta cùng quý giá, đi lên liều mạng với bọn
họ đã phải hi sinh mất bao nhiêu người? Ngươi cho rằng người của bộ tộc
Lạc Y ta nhiều như đám người Đại Sở các ngươi, giết không hết sao?”

“Ngươi đừng quên…” Lương lão gia tức giận la lên. Lặc Khương lớn
tiếng nói: “Ngươi yên tâm, ta không quên ta nên làm cái gì. Nhưng
việc vượt quá phạm vi ước định giữa chúng ta, ngươi tốt nhất đừng nên ra lệnh cho ta.” Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên trong dường như tắc nghẽn, một lúc sau mới
nghe thấy Lương lão gia mở miệng nói tiếp: “Nhưng mà. . . Ngộ nhỡ mấy
người kia chạy thoát, ngươi cảm thấy bọn họ sẽ bỏ qua chúng ta sao? Ba
người khác ta không biết, nhưng thanh danh của tên ma ốm kia ta nghĩ
lẽ ngươi đã nghe qua rồi. Hắn Tam Các chủ của Tây Lăng Diêm Vương
các.”

“Sao ngươi lại trêu chọc người của Diêm Vương Các!” Hiển nhiên Lặc Khương rất tức giận, nghiêm nghị quát.

“Sao ta biết được? ! Ta vừa xuất phát, chưa được mấy ngày, hắn đã tìm tới tận cửa, ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cũng không dám ngăn hắn, người kia thế thế
nhưng mà nổi tiếng có thù tất báo. Tathể làm sao?”

“Cho nên ngươi dẫn hắn đến Nam Cương!” Một lúc lâu sau khi Lặc Khương nghiến răng nghiến lợi, mới hừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tiếng nói: “Ta đã biết, ta sẽ mau
chóng phái người xử bọn họ. Ngươi yên tâm, đường xuống núi sớm đã bị
phong tỏa rồi, hiện tại trên ngọn núi kia khắp nơi đều độc trùng rắn
độc, cho Bệnh thư sinh hắn giỏi dùng độc, ta không tin hắn có thể
hạ độc giết chết tất cả rắn độc, độc trùng trên núi!”

“Tóm lại cẩn thận một chút, nhất định phải thấy thi thể của hắn. Nếu
ngay từ đầu ngươi ra tay giết chết bọn chúng, hiện tại đâu ra nhiều
phiền toái như vậy.”

Lặc Khương cười lạnh nói: “Hắn một bước cũng đi theo, không rời
ngươi, ngươi cảm thấy chúng ta có thể giết hắn trước hay hắn giết
ngươi trước. Ta đi dặn người làm việc, ngươi trước lại đó. Đừng
quên đồ đạc của ngươi, nếu như chủ tử lấy không được đồ hắn cần thì
ngươi biết hậu quả đấy!” hấp Lương lão gia bỗng dưng tắc nghẽn, rất
nhanh nói: “Ta biết rõ, một nửa tín vật ta đã mang đến. Ngươi đưa một
nửa khác cho ta đi.”

Lặc Khương hừ lạnh một tiếng nói: “Cái này vốn đồ của Nam Cương chúng ta .”

Về vấn đề lợi ích, Lương lão gia cũng không yếu thế chút nào , “Đồ trong tay ta, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta mới biết được lấynhư thế nào.”

“Đó tiên đế của Nam Chiếu ủy thác cho Lương gia bảo quản, cũng không phải tặng cho ngươi.” Lặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khương trầm giọng nói.

“Ha ha, thì tính sao? Ngươi cũng biết đó là đồ của vương thất Nam
Chiếu cũng không của các ngươi?” Lương lão gia cười nói, “Ta không
đưa cho vương thất Nam Chiếu đã rất tốt rồi, không phải sao?”

“Chẳng lẽ không phải chúng ta ra giá tương đối cao sao? Trả lại cho
Nam Chiếu Vương ngoại trừ vài câu cảm ơn, cái ngươi cũng không
được.” Lặc Khương cười lạnh nói.

Lương lão gia nói: “Các ngươi muốn báu vật, ta muốn tiền. Mọi người
theo như nhu cầu không phải sao? Cho nên, tốt nhất ngươi nhanh chóng đưa một nửa tín vật khác giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ta, đừng bịp bợm, ngọn núi này đã bị các ngươi đào hết, không ta chắc chắn các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi không tìm thấy bảo vật.
Còn có, đừng nghĩ đến việc giết ta diệt khẩu, đừng quên đằng sau ta thế
nhưng mà…”

Giọng điệu của Lương lão gia đầy đắc chí hiển nhiên khiến Lặc Khương
rất không thoải mái, nhưng lại không thể làm gì. Đành phải lạnh lùng
nói: “Ta đã biết, lập tức đi lấy. Ngươi tốt nhất đừng bịp bợm, chủ tử đã nói muộn nhất trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa tháng nhất định phải thấy đồ. Bằng không thì. . . Cho sau lưng ngươi vua, lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử thì cũng dụng!”

Nụ cười đắc ý của Lương lão gia nghẽn lại, một lúc sau mới nói: “Ta
đã biết, ngươi yên tâm. Quan hệ giữa vương gia chủ tử của ngươi ta
biết rõ, ta không phải người không biết đúng mực. Chỉ cần đưa tín vật
cho ta, đến thủ phủ Nam Chiếu ta cam đoan mang thứ đó đưa đến trước mắt
ngươi.”

“Tốt nhất như vậy!” Lặc Khương nói, tiếng bước chân từ từ đi xa,
cuối cùng trong phòng một mảnh yên lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở hổn hển hỗn loạn của Lương lão gia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Làm sao bây giờ? Bốn người đứng nơi hẻo lánh, Hàn Minh Tích dùng ánh
mắt ra hiệu cho Bệnh thư sinh. Bệnh thư sinh rủ mắt xuống, trên mặt vốn u ám xẹt qua ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười nham hiểm. Hàn Minh Tích run rẩy cả người,chút
đáng thương nhìn Lương lão gia mặt nôn nóng đi tới đi lui. Không biết
lão đầu này sẽ bị tra tấn thành bộ dáng nữa?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 80 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc