GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 77: Vùng biên giới Nam Cương

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Nguyễn Thảo
Beta: Sakura
Từ xưa Nam Cương được gọi là vùng đất man di; phong tục, dân tình
rất khác với Trung Nguyên. Trong biên giới Nam Cương rất nhiều độc
trùng, độc thảo, loài chim thú dữ, dân chúng yêu thích võ thuật, sống theo tập tục truyền thống, dũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mãnh; nhiều người Trung Nguyên trốn
tránh e sợ họ còn không kịp. Ngàn năm trước Nam Cương Trung Nguyên
vốnmột khối, xa xưa gọi Quỳ Châu. Cuối đời Tiền triều, vương thất Nam Chiếu nổi dậy thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập nước Nam Chiếu. Về sau thái tổ thành lập
Đại Sở, nam chinh bắc chiến, chinh chiến cả đời. Đợi đến lúc Thái Tông
bình định xong thì Nam Chiếu lập quốc sớm đã hơn trăm năm, nền tảng ổn
định, Trung Nguyên sau nhiều thập kỷ chinh chiến cũng cần khôi phục
nguyên khí gấp. Từ đó, trên bản đồ Nam Cương chính thức độc lập với Đại
Sở.

Toái Tuyết quan nằm ở giữa Nam Cương vùng biên giới Vĩnh Châu của
Đại Sở, mặc dù lúc chiến tranh hay hai nước hòa nhau thì dân chúng
vùng biên giới vẫn trao đổi buôn bán qua lại như cũ. Phía sau Toái Tuyết quan ba mươi dặm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu thành Vĩnh Lâm, đây đôi lúc sẽ gặp phải
người Nam Cương với trang phục kỳ lạ ra vào. Thành Vĩnh Lâm không lớn,
bởi sát biên giới châu phủ Vĩnh Châu, cũng cách thành Vĩnh Châu hai
trăm dặm, cho nên hình như cũng không phồn hoa. Ngoại trừ những người
hỗn tạp nổi bật trong đám người, thì chính những người ăn mặcđeo
đồ trang sức của dân tộc khác, đây giống như một trấn nhỏ bình thường. Diệp Ly đứng trên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phố không rộng lắm, nhìn mọi người qua lại với
dáng vẻ khoan thai, trong lòng cười nhạt. thời đại như thế này,biên ải của tiểu thành như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy thể sống an nhàn như thế, thực sự hiếm
thấy. Hoặcphải nói, bình thường, khả năng thích ứng cuộc sống
hoàn cảnh của dân chúng mãi mãi ngoài dự đoán của con người.

Ám Tam ôm kiếm đứng bên cạnh Diệp Ly, chút kỳ quái nhìn chủ tử nhà mình đứng cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khách sạn, không đi vào ngược lại cười với vẻ mặt kỳ
quái, “Công tử, trong thành Vĩnh Lâm này dường như không nhiều khách
sạn, khách sạn này đã tốt nhất rồi.”

Diệp Ly liếc mắt nhìn hắn, lắc đầu cười nói: “Vào thôi. Không phải ta chê khách sạn không tốt.” Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong, liền dẫn đầu đi vào khách sạn trông vẻ đơn sơ. Ám Tam nhếch lông mày lưỡi mác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn cảm thấy không phải
Vương phi chê hoàn cảnh quá kém. sao trên đường đi, lúc không thấy thành trấn kế tiếp, thỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoảng bọn họ cũng ngủ ngoài trời, đồng không mông quạnh. Huống chi, lúc kinh thành, huấn luyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 núi Hắc Vân, ngay cả mấy ám vệ bọn họ đều không muốn đặt chân, thế nhưng Vương phi ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
cả chớp mắt cũng không chớp đã đi vào.

Đi vào khách sạn, so với những khánh sạn trang trí nguy nga lộng lẫy Sở kinh thành Quảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng, khách sạn nhỏ này ngay cả khách sạn hạng
ba cũng không bằng. Nhưng khách sạn này thực sự khách sạn tốt nhất trong thành Vĩnh Lâm. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hành lang chỉ bày biện bảy tám cái bàn lớn, ba bàn lớn lúc này đã ngồi người, lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưởng quầy đang cúi đầu tính
sổ trong quầy. Mặc cả người Diệp Ly áo vải đơn giản; nhưng
tuổi, dung mạo, khí chất của nàng, còn Ám Tam dáng người cao ngất, khí thế phi phàm ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếmphía sau nên vẫn thu hút ánh mắt của mọi
người trong khách sạn. Lúc này bất luận du lãm* (du lịch) haybuôn bán đều không phải thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điểm tốt, cho nên trong khách sạn vẻ hơi
vắng lặng. Diệp Ly đi đến trước quầy, giơ tay khẽ gõ hai cái, lão chưởng quầy run rẩy ngẩng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Diệp Ly Ám Tam một lúc, mới hỏi nói:
“Tiểu công tử trọ sao?”

Diệp Ly cười một tiếng, “Không trọ, chúng ta tới uống trà sao?”

Lão chưởng quầy cười nói: “Công tử họ gì, muốn mấy gian phòng?”

“Sở, hai gian phòng thượng hạng.”

Lão chưởng quầy gọi tiểu nhị, sai tiểu nhị mang hai người đi lên
phòng thượng hạng, Ám Tam thuần thục kiểm tra toàn bộ sương phòng một
lần. Sương phòng của khách sạn nhỏ, cho phòng thượng hạng cũng sẽ
không hoa lệrộng lắm. Cũng chỉ một giường lớn, một tủ treo quần
áo, một bình phong ngăn cái bàn bên ngoài thôi. Ám Tam đứngcạnh
cửa nhìn Diệp Ly tay chân linh hoạt dọn xong đồ đạc của mình, nhíu mày
hỏi: “Công tử, khi nào chúng ta đi Nam Cương?” Diệp Ly cất kỹ hành lý,
từ sau tấm bình phong, quay mặt lại, chỉ chỉ cái ghế bên cạnh, ra hiệu
Ám Tam ngồi xuống, cười nói: “Loại chuyện này không thể gấp. Ta cần. . . Chúng ta cần một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn đường.”

Đối với người lần đầu tiên đi vào vùng đất Nam Cương, bài học không
bao giờ sai chính là bản thân xông bừa nhất định liều mạng. Diệp
Ly cho rằng lúc này chưa cần thiết phải mạo hiểm.

“Dẫn đường?” Ám Tam khó hiểu.

Diệp Ly cười nói: “Đối với người Trung Thổ chúng ta nói Nam Cương
quá thần bí, chúng ta chưa quen cuộc sống nơi đây, không dễ đi. Tìm
người địa phương Nam Cương hoặcngười Đại Sở quen thuộc Nam Cương dẫn đường mới là lựa chọn chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xác.”

Ám Tam cau mày nói: “Nhưng là. . . Mang theo người ngoài thể sẽ kéo chân chúng ta.”

Diệp Ly cầm quạt, thờ ơ bên cạnh bàn, nói: “Cho nên chúng ta phải
đợi, ta đã bảo người tìm xong người dẫn đường rồi. Đáng tiếc hình như
người này chậm hai ngày so với chúng ta.” Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Ám
Tam, Diệp Ly cười nhưng không nói. Ra hiệu Ám Tam thể trở về phòng
nghỉ ngơi, Ám Tam biết tính tình của chủ tử nhà mình, nếu nàng không
muốn nói, cho hắn vắt hết óc cũng không nghĩ ra đáp án. Đành phải
đứng dậy với vẻ mặt sầu não, đi về phòng.

Mỉm cười nhìn Ám Tam đi ra ngoài, Diệp Ly lấy hồ trong bọc
Thiên Nhất các đưa tới đọc tiếp. Sau khi chiếm được điều tốt, cách làm
việc của Hàn Minh Tích rất đáng tin cậy, trên đoạn đường đi về phía Nam, dường như cách vài ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng sẽ nhận được rất nhiều liệu về Nam
Cương Thiên Nhất các gửi đến. Diệp Ly đã quen xem hếtnhớ trong
đầu tất cả liệu nhận được lúc mới đầu, sau đó thiêu hủy không để lại

dấu tích. Cái trong tay chắc là phần cuối cùng trước khi đi vào Nam
Cương. Trên đường đi, trong đầu nàng đã có chút ấn tượng về tình hình
của Nam Cương tình hình chung chung, nhưng rốt cuộc mấy phần
chính xác, còn phải chờ sau khi đi vào Nam Cương tìm cách chứng thực
lại. Đọc nhanh như gió, xem hết tập hồdày trong tay, Diệp Ly lạnh
nhạt đốt hết hồ đầy chữ viết.

Sáng sớm, Diệp Ly xuống lầu sớm xuống lầu như lúc bình thường. Trong
đại sảnh dưới lầu hai bàn đã người ngồi rồi, Ám Tam đang ngồi ở chỗ
gần tường một bàn trong đó. Ám Tam thấy Diệp Ly xuống, vội vàng đứng
dậy, “Công tử.”

Diệp Ly gật đầu cười nói: “Sớm như vậy?”

Ám Tam trầm mặc không nói. Bình thường có mấy người khác nữa cùng
một chỗ đương nhiên không cần sớm như vậy, nhưng hiện tại chỉ một
mình hắn đi theo, mặc dù biết công tử không phảikhôngnăng lực tự bảo vệ mình, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫnkhông nhịn được lo lắng. Sao Diệp Ly lại
không tâm của hắn, bất đắc cười nói: “Không cần khẩn trương như vậy, nếu ngươi vẫn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, chỉ sợ chúng ta chưa đi vào Nam Cương, bản
thân ngươi đã mệt mỏi trước rồi. Bảo ngươi đi theo ta, khiến ngươi có áp lực rất lớn sao?”

Ám Tam lắc đầu, “Không có, thuộc hạ đa tạ công tử tín nhiệm.” Chỉ
hắn mấy người khác từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tuổi hắn chỉ hơn Ám Tứ
một ít, tính tình lại không thận trọng bằng Ám Tứ. Cho nên bình thường
quen nghe ý kiến của Ám Nhất Ám Nhị. Hiện tại chỉ có một mình hắn, khó
tránh khỏi có chút không quen. Diệp Ly mỉm cười gật gật đầu, ngồi xuống gọi tiểu nhị mang điểm tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng và trà.

“Hai vị công tử, các ngươi dự định đi Nam Cương sao?” Diệp Ly đang
gọi Ám Tam ăn điểm tâm, một nam tửbàn đối diện đứng dậy tới hỏi.

Nghe vậy, Diệp Ly thả chiếc đũa trên tay xuống, ngẩng đầu đánh giá
người tới trước mắt. Dáng người cường tráng rắn rỏi, mặt mũi bình
thường, mặc cố gắng tỏ ra ôn hòa với hai người, nhưng sát khí ở
trán lại khó che giấu. Ám Tam duỗi tay, nắm chặt kiếm để lên, Diệp Ly
giơ lên tay, đè chặt thân kiếm, đãng vỗ vỗ. Ám Tam cau mày, liếc nhìn người nọ, mới thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay về, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Động tác của hai người, người đến đương nhiên nhìn thấy ràng,
đễnh cười nói: “Vị huynh đệ kia không cần khẩn trương. Mấy người chúng
ta cũng muốn đi Nam Cương, cho nên mới muốn hỏi một chút, công tử muốn
kết bạn cùng đi hay không.” Nam nhân chỉ chỉ ba người ở bàn đối diện,
cười nói. Diệp Ly nhìn liếc qua bên kia, một lão già phú thương khoảng
năm mươi, sáu mươi tuổi; vật liệu may mặc trên người quý báu hoa lệ, cònngọc bích ban chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên ngón tay, trong tay còn cầm một bàn tính bằng vàng. Chỉ thiếu không viết ta rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền, đến cướp của ta đi.
Một nam quản gia khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi đi theo bên cạnh một
thư sinh trẻ tuổi trên người mắc bệnh. Tổ hợp như vậy chắc chắn thu hút
ánh mắt của người khác. Lúc đầu Diệp Ly còn hơi lo lắng mìnhÁm Tam
thể khiến người ta quá chú ý hay không, nhìn mấy người này mới phát
hiện mình quá lo lắng rồi. Nhìn cũng biết, dám đi vào nội địa Nam Cương, không người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93dụng.

Diệp Ly nhìn nhìn Ám Tam, cười nói: “Chỉ sợ chúng ta sẽ gây phiền phức cho mấy vị.”

Nam tử cười nói: “Sao lại như vậy? Ta thấy thân thủ của vị huynh đệ
kia không tệ, Nam Cương chỗ đó ta đã đi qua mấy lần, rất khác thường.
Chúng ta nhiều người thể chiếu cố lẫn nhau đúng không?” Nam nhân nhìn Ám Tam, lại rời ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về trên người Diệp Ly. Rất ràng Diệp Ly mới là mới người có thể ra quyết định, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng hắn lại không nhìn ra sự nông sâu của thiếu niên trước này. Chỉ thể thầm suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoán phải có
phải tiểu thiếu gia nhà ai không biết trời cao đất rộng mang theo hộ vệ
chạy ra ngoài chơi hay không.

“Chúng ta định đi thủ phủ* (thủ đô) của Nam Chiếu, trên đường đi có
lẽ không nguy hiểm gì. Không biết mấy vị là?” Diệp Ly nháy mắt, mỉm
cười nói, nụ cười tội lại ôn hòa.

Nam tử cười vang nói: “Mấy người chúng ta cũng đi thủ phủ của Nam
Chiếu. Lúc đầu đường đến thủ phủ của vua Nam Chiếu cũng coi như thái
bình, từ năm trước bắt đầu thực sự có chút hồ. Lão gia chúng ta đến
Nam Chiếu buôn bán một ít dược liệu, nếu công tử không chê không bằng
cùng lên đường?” Lão già phú thương ngồi đối diện, vẻ mặt kiêu căng,
liếc nhìn Diệp Ly, ngược lại nam tử trẻ tuổi mặt ốm đau mỉm cười, khẽ
gật đầu với hai người.

Diệp Ly nghe theo cười cười, từ chối nhã nhặn nói: “Ta chẳng qua
nghe nói Nam Chiếu phong cảnh đặc biệt, mới định đi du lịch một chuyến
cũng coi như mở mang thêm kiến thức thôi. Do đó trước đó đã tìm được một vị dẫn đường, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn đến muộn, hai ngày nữa mới đến. Không chậm trễ hành trình của mấy vị.” Thấy Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ chối, nam tử cũng không miễn
cưỡng, chỉ cười nói: “Đã như vậy, quấy rầy công tử rồi. Chúng ta sẽ gặp lại thủ phủ Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chiếu.” Diệp Ly khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn lại nam tử chỗ ngồi đối diện. Trước mặt truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến lời trách cứ nam tử nhiều
chuyện của ông chủ phú thương lời nói khinh thường của hai người,
Diệp Ly cũng không để ý, cười nhạt một tiếng, cúi đầu ăn đồ ăn sáng.

Đợi đến lúc khách của bàn kia rời khỏi, Ám Tam mới ngẩng đầu lên nói: “Công tử, coi chừng mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người kia.”

Diệp Ly nhướn lông mày hỏi: “Ngươi biết bọn họ?”

Ám Tam gật đầu lại lắc đầu, nói: ” Ta biết người thư sinh bệnh kia.”

“?” Diệp Ly nhìn Ám Tam, chút mò, hình như hắn chưa từng rời
khỏi kinh thành, sao biết một thư sinh bị bệnh như vậy, “Xem ra, thân

phận của thư sinhbệnh kia không đơn giản?” Ám Tam gật đầu nói: “Biệt hiệu của hắn Bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư sinh, không ai biết tên thật của hắngì. Kể cả Thiên Nhất các.” Diệp Ly cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ, vừa rồi nhìn vẻ mặt bệnh
trạng của thư sinh kia, xem ra cũng không giống cao thủ tuyệt đỉnh, cũng không đặc biệt, Ám Tam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ chỗ nào nhìn ra thân phận của hắn? Hắn
Tam các chủ của Diêm Vương các Tây Lăng quốc. Vài năm trước, hầu như
tất cả tổ chức sát thủ đều tiếp nhận nhiệm vụ ám sát Vương gia, cũng
Diêm vương các. Không ít ám vệ của chúng ta chết trong tay của hắn.
Nhưng hắn cũng bị Vương gia đánh một chưởng làm tổn hại tâm mạch, vốn giả bệnh biến thành bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự. Vừa rồi Công tử chú ý tới tay phải của hắn hay không? Bệnh thư sinh quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng độc, màu sắc móng tay trái
của hắn khác với người bình thường, người khác chỉ nghĩ thân thể của hắn bệnh mới như vậy. Trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực tế, lúc trước khi hắn bị Vương gia đả
thương đã như thế rồi, cái tay kia hắn quanh năm luyện độc
thành ra như vậy, kỳ độc* (độc hiếm thấy) không sánh được.”

Diệp Ly cúi đầu nghĩ lại, quả nhiên nhớ tới tay trái của thư sinh kia giấu trong tay áo, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn đứng dậy tay hơi lộ ra một ít, hình như
chính xác là màu đỏ sậm, “Đem tay của mình luyện thành độc? Hắn không sợ hạ độc chết mình sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly khó hiểu, cảm thấy cách làm này thật sự
không có ý nghĩa gì. Thân thể bách độc bất xâm theo ý nào đó nói
việc không tồn tại, chỉ thể nói thân thể do nguyên nhân nào đó
tính chất đề kháng đối với phần lớn độc dược thôi. Nếu như một người
toàn thân mang độc thể sống an ổn, Trầm Dương cũng không cần phí
nhiều tâm lực như vậy, trị liệu cho Mặc Tu Nghiêu.

Dùng qua đồ ăn sáng, Diệp Ly đi ra ngoài, đi dạo một vòng trong thành Vĩnh Lâm, nhân tiện hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thăm một chút tình hình của Nam Cương Toái
Tuyết quan. Lúc gần tối trở về liền thấy một nhóm bốn người ngồi vị
trí ăn bữa tối, hiển nhiên hôm nay bọn họ vẫn chưa lên đường rời đi.
Bệnh thư sinh vẫn như thân thiện khẽ gật đầu với Diệp Ly Ám Tam,
Diệp Ly mỉm cười gật đầu, chuẩn bị đi lên lầu.

“Ơ? Thành Vĩnh Lâm lúc nào xuất hiện một tiểu công tử trắng mềm như vậy ?” Diệp Ly còn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước lên lầu, một tiếng nói đầy hèn mọn bỉ ổi
hạ lưu truyền đến từ một góc phía sau, Diệp Ly hơi nghiêng, thấy một nam tử trẻ tuổi ăn mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiểu Nam Cương, lớn lên gầy như củi, nhìn mình chằm
chằm, ánh mắt suồng đầy vị dâm tà, ngay cả đôi mắt nhỏ giống như con
chuột cũng tràn đầy khí đục ngầu. Không khỏi nhíu mày, kiếp trước
kiếp này kể cả khi nàng đối mặt với một vài trùm buôn thuốc phiện phần
tử khủng bố của tổ chứchội đen, nàng chưa từng thấy qua người nào lớn lên thử thách khiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẩm mỹ như người này.

Ám Tam đột nhiên quay đầu lại, vẻ mặt lạnh như băng nhìn chằm chằm
vào nam tử trẻ tuổi kia. Mang theo ánh mắt cảnh cáo sát ý tung hoành,
chỉ cần người liêm sỉ này dám nói thêm câu nữa, hắn sẽ khiến hắn biến thành vong hồn dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếm. Vương phi của Định Quốc vương phủ sao thể
bị đồ lại này khinh nhờn?

Nam tử trẻ tuổi hiển nhiên coi sự cảnh cáo của Ám Tam thành khiêu
khích, càng tỏ ra đắc ý. Ánh mắt u ám dung tục lưu luyến trên người Diệp Ly không rời, đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời còn không quên hung hăng càn quấy cười nói
với Ám Tam: “Nhìn cái vậy? Gia nói không đúng sao? Tiểu tử này mặt
hoa da phấn, nam nhân Trung Nguyên các ngươi lớn lên giống như đàn bà,
tiểu tử này so với đàn còn đàn hơn.” Bằng lương tâm mà nói, trang
phục của Diệp Ly tuyệt đối rất thành công, cho nàng đẹp hơn nhiều
so với đại đa số các nữ nhân, nhưng tuổi của nànghành động
phong thái khí độ chắc chắn sẽ khôngai nghi ngời nàng nữ nhân.
Cho nên, Ám Tam tự nhiên không phí miệng lưỡi nóithêm với tên nam tử dung tục kia. Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trực tiếp rút kiếm

Trường kiếm “xoát” một tiếng ra khỏi vỏ, nhanh chóng lao về phía nam tử dung tục kia.

Đối phương hiển nhiên không nghĩ đến Ám Tam không nói một tiếng đã
trực tiếp ra tay, nam tử dung tục kia sửng sốt một lúc, mắt thấy sẽ bị
đâm một vết. Người bên cạnh đi theo hắn vội vàng kéo hắn ra, tay vung
một vật dài nhỏ lao thẳng về phía Ám Tam. Ám Tam hừ lạnh một tiếng,
trường kiếm trong tay đổi thành một cái kiếm hoa. Xoát xoát hai tiếng,
vật kia đứt thành ba đoạn rơi trên mặt đất. Mọi người phóng tầm mắt nhìn vậy mà là một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rắn độc, tuy không biếtloại nhưng nhìn màu sắc hoa văn sặc sỡ đã biết tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối một con rắn độc chứa kịch độc.

Ám Tam khinh thường nhướn mày, đã muốn tới Nam Cương, sao bọn họ
thể không tìm hiểu một vài thủ đoạn người Nam Cương thường dùng.

Mấy người Nam Cương thay đổi sắc mặt, chỉnam tử dung tục kia vẫn
còn kêu gào, “Ngươi thật to gan! Các ngươi biết gia ai hay không
?”

Ám Tam bĩu môi, cười lạnh nói: “Ở Đại Sở dám kiêu ngạo như vậy, sẽ
không phảivương tử của Nam Chiếu đi. Gia nhớ Nam Chiếu Vương chỉ
hai nữ nhi thôi?” Nam tử kia còn muốn nói điều đó, lại bị Ám Tam
giơ trường kiếm trong tay dọa, chỉ thể gắng gượng nuốt trở về, vẻ mặt kìm nén bực bội, liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục lui lại mấy bước đi thẳng đến giữa mấy người
trong nhóm, mới kêu gào nói: “Giết tiểu tử này cho ta!”

Mấy người bên cạnh hắnràngchút khó xử, thì thầm nói cái đó với nam tử kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly đứng trên bậc thang, rủ mắt nghe, vẻ giống như ngôn ngữ của dân tộc thiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số Vân Quý (tên gọi chung của hai tỉnh Vân Nam Quý Châu) kiếp trước, Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bởi nhiều năm sống Vân Quý, đối với ngôn ngữ của dân tộc thiểu sốvùng này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên bản đều
gần giống nhau. Mấy người tùy tùng hiển nhiên tại khuyên giải chủ tử
mình, bây giờ bọn họ đang đứng trên đất của Đại Sở không nên giết người dưới ban ngày ban mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nam tử dung tục kia ràng không chịu nghe
lời khuyên giải, kiên trì muốn giết Ám Tam và bắt Diệp Ly đi. Sau lần
khai thông không hiệu quả, mấy người Nam Cương bắt đắc liếc nhau
bao vây Ám Tam Diệp Ly.

Người trong hành lang thấy sẽđánh nhau, lập tức đều chạy trốn, ngay cả bàn của Bệnh thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh cũng chỉ còn lại hắnnam tử trung
niên. Lão chưởng quầy sớm đã bị dọa, trốn vào trong quầy không dám ra

ra, Diệp Ly nhíu mày nói: “Quăng bọn họ ra ngoài, đừng làm hỏng đồ vật
của người ta.” Ám Tam vui sướng đáp: “Vâng, công tử!”

“Ai to gan như vậy, làm công tử Quân Duy của chúng ta tức giận ah.”

Ám Tam đang muốn động thủ, một giọng nói lười biếng mang theo chút
trong trẻo trên lầu vang lên. Diệp Ly ngẩng đầu lên xem thì thấy một nam tử tuấn mặc la © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y đỏ sậm rộng thùng thình, giơ tay nhấc chân gian đê
lộ vẻ phong tình đang dựa lan can trên lầu. Yêu nghiệt! Nhìn liếc qua
nam tử dung tục đang trợn mắthốc mồm, chảy nước miếng bên cạnh, Diệp Ly đau đầu nhìn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử Phong Nguyệt đang nở nở nụ cười câu hồn với
mình, “Hàn huynh, sao ngươi lại chỗ này?”

Hàn Minh Tích nhẹ nhàng xoay người trên lan can, bay xuống dưới bậc
thang cười nói: “Cái này sao. . . Vi huynh nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là
không yên lòng để Quân Duy huynh đệ một người đi Nam Cươngmột chỗ
nguy hiểm như vậy, vừa vặn Quân Duy cũng cần người dẫn đường không phải
sao? Vi huynh tự đề cử mình.” Diệp Ly không nhịn được cho hắn một cái
liếc mắt khinh bỉ, “Hàn huynh, ngươi biết đường đi của Nam Chiếu sao?”

“Khinh thường người khác ah”. Hàn Minh Tích ai oán nhìn Diệp Ly nói:
“Vi huynh tới Nam Chiếu ít nhất cũng phải bảy tám lần rồi, nhắm mắt
cũng sẽ không đi nhầm. Huống chi, vi huynh đi theo còn thể bảo vệ
Quân Duy, ngươi nhìn xem chỉ mang theo một người đi xa, còn chưa ra khỏi Đại Sở đã gặp đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ tử* (dê xồm).” Diệp Ly cắn răng, “Hàn huynh, ta
nam nhân!” Hàn Minh Tích kinh ngạc nhướn lông mày, lấy quạt giấy che
miệng ha ha cười nói: “Quân Duy tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, ai nói
nam nhân không gặp xồm hả? Thằng ngốc bên kia, ngươi nóiđúng hay không?”

Tên nam nhân trẻ tuổi vừa ngốc vừa dung tục đã sớm chảy nước miếng,
dồn sức gật đầu, Diệp Ly thấy, buồn nôn một trận, nghiêng người, oán hận trừng mắt Hàn Minh Tích. Nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho rằng người này chỉthích hái hoa,
hóa ra ăn sạch cả nam lẫn nữ.

“Quân Duy đừng hiểu lầm, chovi huynh nam nữ ăn sạch cũng chướng
mắt loại mặt hàng này. Thế nào. . . Cũng phải như Quân Duymột công tử anh tuấn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy mới được.” Hàn Minh Tích nháy mắt với Diệp Ly, duỗi
tay véo khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Ly. Sao Diệp Ly thể để hắn thực
hiện được, quạt giấy trong tay “bộp” một tiếng, đập vào trên cổ tay hắn. Hàn Minh Tích lập tức sụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt.

Hàn Minh Tích chậm đi xuống cầu thang, mắt phượng miễn cưỡng
phiết lấy mấy người Nam Cương, “Các ngươi muốn tự mình đi haymuốn
bổn công tử mời các ngươi đi?” Nam tử dung tục kia đi lên phía trước,
nuốt nước bọt cười nói: “Vị công tử này cũng muốn đi Nam Cương sao? Bổn
công tử thiếu tộc trưởng của bộ tộc Lạc Y, không bằng để bổn công tử
dẫn đường cho công tử nhé?” Hắn học người Trung Nguyên nói chuyện nho
nhã, nhưng phối hợp với đôi mắt đục ngầu, cùng với thân hình gầy
chỉ da bọc xương, còn nụ cười tự cho tiêu sái kia, thật sự
khiến người khác sởn hết cả gai ốc. Diệp Ly nhếch môi, thương tiếc cho
số đào hoa của Hàn Minh Tích, thuận tay kéo Ám Tam đến bên cạnh mình. Đã người muốn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt, bọn họ cần phải tự mình ra tay nữa?

Mắt hoa đào của Hàn Minh Tích run rẩy một cái, vẻ mặt biểu cảm, nhả ra một chữ, “Cút!”

Hắn phong lưu, đúng vậy, nhưng chưa đến mức nam nữ không câu nệ*
(không hạn chế). Cho thật sự ăn cả nam lẫn nữ, hắn cũng kiêng ăn
được không?

Người thanh niên dung tục tự xưng thiếu tộc trưởng của bộ tộc Lạc Y cảm giác mình bị tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương, vốn ái mộ thương hoa tiếc ngọc, lập tức
biến thành phẫn nộ, “Giết hai tên tiểu tử này cho ta, bắt hắn về!” Diệp
Ly kinh ngạc, vừa rồi muốn giết Ám Tam. bắt nàng về, bây giờ Hàn Minh
Tích yêu nghiệt này xuất hiện, liền muốn giết nàng, bắt Hàn Minh Tích về sao? Đây chuyện ah. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàn Minh Tích nở nụ cười lạnh, “Lập tức cút
ra ngoài cho bổn công tử! Hay các ngươi muốn Mộ Dung tướng quân tự
mình đến tiễn đưa các ngươi xuất quan?”

Lời này vừa nói ra, trong mắt của người thanh niên dung tục kia cuối
cùng cũng hơi do dự. Dưới sự khuyên nhủ của người tùy tùng bên cạnh, hừ
một tiếng, bỏ lại một câu ngoan thoại* ( lời nói hung ác quyết tâm giết
hoặc làm những điều kinh khủng đối với kẻ được đề cập trong lời nói),
chạy như điên đi ra ngoài.

Trong hành lang một mảnh yên lặng, thấy không đánh nhau, lão
chưởng quầy mới dè dặt đứng lên từ trong quầy, cẩn thận nhận lỗi với một bàn khách duy nhất còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại. Diệp Ly đi lên lầu, một bên thấp giọng dặn
lúc Ám Tam tính tiền trả thêm ít tiền cho nhiều chưởng quầy coi như
tiền bồi thường. Hàn Minh Tích đi theo phía sau nghe thấy lời nói của Diệp Ly, cười ha ha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Quân Duy mềm lòng ah, lão chưởng quầy kia mở
khách sạn vài thập niên Vĩnh Lâm, chuyện chưa gặp qua. Ngươi cho rằng hắn thật sự bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dọa rồi hả?” Diệp Ly liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên
nói: “Bởi vì chuyện chúng ta đuổi khách của hắn đi sự thật. Hắn bị
dọa hay không bị dọa không liên quan. Còn có. . . Hàn huynh, đây
phòng của ta.”

Hàn Minh Tích cười nói: “Quân Duy không mời ta đi vào uống chén trà sao?”

“Muốn uống trà vừa rồi đại sảnh sao không uống?”

Hàn Minh Tích ghét bỏ bĩu môi nói: “Ở chỗ kia uống trà không hợp với
sự thưởng thức cao quý của bổn công tử . Hơn nữa. . . Ta cũng không muốn uống được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa, bị người thần không biết quỷ không hay, hạ độc
đó. Vận khí của Quân Duy không tệ ah, vừa đi ra ngoài đã gặp được Bệnh
thư sinh người trong giang hồ gặp người sợ .” Diệp Ly nhướn lông mày,
mở rộng cửa ra vào cho hắn vào, hỏi: “Ngươi biết Bệnh thư sinh? Hắn hiện tại đến Nam Cương làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái gì?”

Hàn Minh Tích nhún vai, nhàn nhã dựa vào cái ghế hai tay gối lên đầu
cười nhìn xem Diệp Ly nói: “Ai biết được, mấy năm trước thiếu chút nữa
hắn bị Định Vương đánh chết rồi. Vẫn Đại các chủ của Diêm Vương các
tự mình ra mặt, mới nhặt được cái mạng của hắn về. Đã nhiều năm không
xuất hiện, hôm nay đột nhiên xuất hiện Nam Cương. . . Ha ha, tên kia
mỗi lần xuất hiện đều tiếng kêu than dậy khắp trời đất, máu chảy
thành sông, Quân Duy ngươi cũng đừng bị hắn lừa. Cách hắn xa một chút
thì tốt.” Diệp Ly thờ ơ gật đầu, tâm đã chuyển tới nơi khác đi, “Ta
không biết hắn đương nhiên sẽ không đi trêu chọc hắn, ngược lại Hàn
huynh không cần trấn giữ Thanh Phong Minh Nguyệt lâu sao, lại thời
gian rảnh chạy đến Nam Cương?”

Hàn Minh Tích cười nhạo nói: “Thanh Phong Minh Nguyệt lâu đâu cần ta trấn giữ ah, vẫn nhìn Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Duy yên lòng hơn .sao. . . Huân Nhã
các của Quân Duy lại sản nghiệp duy nhất của chính bản thân ta ah.
Nếu Quân Duy xảy ra chuyện thì bổn công tử tổn thất lớn rồi.” Vừa nói chững chạc đàng hoàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa sức quyến rũ, cám dỗ, làm say đắm mắt
phượng lại lộ ra thú vị ý tứ hàm xúc.

Diệp Ly bình tĩnh nhìn hắn, “Ta đi Nam Cương chuyện phải làm, không tiện mang theo Hàn huynh.

“Không sao, không cần mang, ta đi theo Quân Duy được rồi. Quân Duy muốn lên núi đao, ta tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối không xuống biển lửa, như thế nào đây?”
Hàn Minh Tích dáng tươi cười sáng chói, “Ta thực sự rất hữu dụng ah,
không phải Quân Duy muốn dùng tình báo của Thiên Nhất các sao? Chỉ cần
tabên cạnh, lúc nào cũngthể lấy tình báo của Thiên Nhất các, bất
kể tình báo gì, thực sự so với việc Quân Duy chờ tin tức đưa tới cửa
thuận tiện hơn nhiều.”

Diệp Ly yên lặng nhìn hắn một lúc lâu, mới nói: “Ta chỉ sợ Công Tử
Minh Nguyệt biết ta mang theo đệ đệ của hắn đi vào nơi nguy hiểm, quay
đầu lại một cái không cẩn thận ngấm ngầm giết chết ta.”

Nhắc tới huynh trưởng, tâm tình tốt đẹp của Hàn Minh Tích lập tức u
ám đi rất nhiều, hừ lạnh một tiếng nói: “Chớ nói giúp huynh ấy với bổn
công tử, bây giờ huynh ấyđâu, còn nhớta người đệ đệ này sao.
Sớm muộn một ngày chết ở. . . Hừ hừ! Đến lúc đó bổn công tử đi nhặt
xác cho huynh ấy được.” Trong lòng Diệp Ly khẽ động, mặc lần
trước tính kế Hàn Minh Nguyệt, cũng thoát hiểm từ trong tay hắn, nhưng
mà đối với hắn Diệp Ly vẫnmột loại phòng bị giống như bẩm sinh.
đối với Hàn Minh Tích lớn lên cực kỳ giống hắn, lại hoàn toàn không
loại cảm giác này. lẽ bởi vì Hàn Minh Nguyệt lấy thủ đoạn, năng
lực của một người thành lập Thanh Phong Minh Nguyệt lâu Thiên Nhất
Các, lẽ bởi những ân oán nói không giữa hắn và Mặc Tu
Nghiêu, có lẽ hoặcbởi hắn người đầu tiên thực sự có thể uy
hiếp được mình.

Tỉnh nhìn Hàn Minh Tích vẫn tức giận, Diệp Ly thản nhiên nói: “Đã
lo lắng, đi xem thì tốt hơn. Hàn huynh cầntheo tại hạ chạy khắp nơi, nguy hiểm không nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngộ nhỡ Minh Nguyệt Công Tử xảy ra chuyện gì,
chẳng phải sẽ khiến Hàn huynh thương tiếc.” Hàn Minh Tích khẽ giật mình, rất nhanh nở nụ cười, “Huynh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể xảy ra chuyện gì, trên đời này
ngườithể động đến huynh ấy , không mấy người. Hơn nữa huynh ấy
cũng không cần ta giúp đỡ cả, trong mắt huynh ấy ta chỉ biết thêm
phiền phức thôi.” Diệp Ly chống cằm cười nhìn hắn, “Ta cho rằng quan
hệ huynh đệ của Hàn huynhCông Tử Minh Nguyệt huynh rất tốt?”

Hàn Minh Tích hừ nhẹ một tiếng nói: “Tóm lại, bổn công tử muốn theo
ngươi đi Nam Cương. Chongươi không cho theo, bổn công tử tự đi theo
một mình. Về phần đại ca ta, không cần ngươi quan tâm, trong thời gian
ngắn huynh ấy không về được Thanh Phong Minh Nguyệt lâu cũng chả sao.”
Diệp Ly không sao cả nhún vai, nói quá nhiều ngược lại dễ khiến hắn hoài nghi. Đã ở chung với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau trong một khoảng thời gian không ngắn như
vậy, nàng chung quy biện pháp biết rõ Hàn Minh Nguyệt đi nơi nào?
Nàng cũng không quên Hàn Minh Nguyệtmột nữ nhân quan hệ gì đó với Mặc Tu Nghiêu, thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút nữa hủy thanh danh của nàng. Ai nói sau khi
nhận lỗi, nàng không thể mang thù hả? Chỉ có điều không cần nôn nóng báo thù mà thôi. Về chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lợi dụng Hàn Minh Tích……..Diệp Ly liếc nhìn nam
nhân cười vô cùng lẳng lơ, ai bảo hắnđệ đệ của Hàn Minh Nguyệt,
không nên gặp phải mình?

Thấy Diệp Ly không phản đối nữa, Hàn Minh Tích vui mừng. Lòng tràn
đầy sung sướng lập kế hoạch cho hành trình của bọn họ, “Quân Duy, ta tới Nam Cương nhiều lần rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta thể đi Thương Sơn dạo chơi trước,
sau đó dọc theo sông Thanh Minh đi về phía tây, vừa vặn đi xem hoa
Phượng Hoànglễ hội đèn lồng của Nam Cương, sau đó lại đi thủ phủ của Nam Chiếu, ngươi cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy như thế nào?”

Diệp Ly lãnh đạm nhìn hắn, “Ta cho rằng, Hàn huynh biết rõ chúng ta
vội vã gấp rút lên đường. Theo hành trình của ngươi, cuối tháng năm
chúng ta có thể thấy thủ phủ của Nam Chiếu?” Hàn Minh Tích lập tức suy sụp, rầu không vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Đã như vậy, chắc chúng ta đi thủ phủ
của Nam Chiếu trước, đợi Quân Duy xong việc, chúng ta đi xem lễ hội đèn
lồng được.”

Nhìn Hàn Minh Tích đáng thương, Diệp Ly thấy gân xanh nhảy trên trán
mình đập cùng mạnh. Tức giận đuổi người ra ngoài, Ám Tam đứng ở bên
cạnh, vẻ mặt lo lắng nhìn Diệp Ly, Diệp Ly nhướn lông mày nói: “Có
muốn nói hay sao?”

Ám Tam cau mày nói: “Công tử, Hàn công tử. . .” Hàn Minh Tích người
này bọn họ không biết rõ, nhưngHàn Minh Nguyệt người này, bọn họ
thể trở thành ám vệ của Vương gia hoặc Vương phi đều đã từng hỏi thăm
qua. Người này rất khó đối phó, nếu Hàn Minh Tích đệ đệ của Hàn
Minh Nguyệt chỉ sợ cũng không phải hạng người lương thiện gì. Càng
quan trọng hơn là. . .thanh danh của Hàn Minh Tích thật sự không tốt
lắm, Vương phi chung với hắn trong một thời gian. . . Nghĩ nghĩ nào đó hậu quả, Ám Tam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tự chủ được run rẩy.

Diệp Ly bất đắc nói: “Mang theo Hàn Minh Tích chỗ tốt cũng
chỗ không tốt, nhưng hắn như đã theo tới chúng ta muốn vung đến
hắn chỉ sợ cũng không dễ dàng. “Mạng lưới tình báo của Thiên Nhất Các
rải rác khắp thiên hạ, quan trọng hơn là có một loại người không thấy
đường cùng sẽ không rút lui, ngươi càng muốn bỏ mặc hắn, hắn càng hào
hứng bừng bừng muốn quấn quít lấy ngươi. Hàn Minh Tích rất ràng chính loại nhân nhàm chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này.

Phất phất tay, Diệp Ly nói: “Không cần lo lắng, hiện tại trước mắt
không cần suy nghĩ những thứ khác. Đến Nam Cương tìm đến đại ca trước,
rồi nói tiếp. lẽ bây giời Ám Nhị đã tìm được đại ca rồi ah?”

Ám Tam gật đầu nói: “Ám Nhị rất giỏi tìm người, hắn đi nhanh hơn so với chúng ta, có lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã tìm được Từ công tử rồi.”

Diệp Ly gật đầu nói: “Như vậy liền mang theo Hàn Minh Tích, sau khi
đi vào Nam Cương, ngươi chú ý một chút lưu lại manh mối cho Ám Nhị.
Chúng ta đi trước tụ họp với đại ca.”

“Vâng.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 77 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc