GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 75: Thanh Phong Minh Nguyệt lâu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit+Beta: Sakura
bên ngoài chùa Tịnh Linh nằm phía sâu trong rừng cây,một mình Mặc
Tu Nghiêu dựa vào xe lăn nhắm mắt dưỡng thần. Ánh dương nhàn nhạt
xuyên thấu qua ngọn cây chiếu vào trên người hắn, làm cho một ít sự lạnh lẽo còn lại của đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mùa xuân nổi lên sắc màu ấm nhàn nhạt.

“Tu Nghiêu.” Diệp Ly đến gần, thì thấy nam tử gầy ngồi trên xe lănmang theo vẻ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỏi mệt, trong lòng run lên không tự chủ nổi lên
một chút áy náy lo lắng. Mặc Tu Nghiêu mở to mắt ngẩng đầu nhìn phía
nàng, khẽ giật mình rồi mới mỉm cười nói: “Khó trách nhiều người như vậy đều tìm không thấy A Ly, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với bộ dáng này của A Ly, nếu như không nhìn
kỹ thì ta cũng chưa chắc sẽ nhận ra được.” Diệp Ly đi đến trước mặt hắn, nhìn thấy Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu mang theo ánh mắt mỉm cười bao dung, trầm
giọng nói: “Thật lỗi, làm cho ngài lo lắng.”

“A Ly còn không định trở về sao?” Ánh mắt Mặc Tu Nghiêu yên lặng ôn hòa nhìn xem Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly, nhẹ giọng hỏi.

Diệp Ly lắc đầu, nhìn hắn nói: “Ta muốn đi Nam Cương.”

Mặc Tu Nghiêu nhíu mày,Nếu như A Ly lo lắng cho Từ huynh thì ta sẽ để cho Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tam đi Nam Cương hiệp trợ hắn.” Diệp Ly lắc đầu nói:
“Lãnh Hạo khôngkinh thành, trong kinh thành chỉ Phượng Chi Dao
Mặc tổng quản giúp đỡ ngài, làm sao có thể lại phái Phượng Chi Dao
đi được? Huống chi, bây giờ ta trở về thì cũng không phải thời điểm tốt, không phải sao?” Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về thì tất nhiên cần phải biết chuyện
trong nội cung rốt cuộc ai làm. Tựa như Mặc Cảnh nói, coi như
mặt mũi Định Quốc Vương phủ cũng không khả năng để cho hung thủ
bắt cóc Định Quốc Vương phi nhởn nhơn ngoài vòng pháp luật. Mà một khi
Định Quốc Vương phủ nhằm vào Mặc Cảnh Lê, như vậy ngư ông đắc lợi đúng
Mặc Cảnh Kỳ. Còn không bằng như bây giờ, Định Quốc Vương phi trong
cung mất tíchluận tình lý đều là đứng tại Định Quốc Vương phủ bên
này. Hãy để cho Mặc Cảnh Mặc Cảnh Kỳ chính mình đi đấu tranh nội
bộ. Mặc Mặc Cảnhbiết nàng đã thoát vây khốn nhưng hắn đành im
lặng mà nuốt xuống thiệt thòi này, hắn cũng không thể thừa nhận Định
Vương phi do hắn bắt cóc rồi sau đó lại thoát khỏi từ tay hắn?

Nếu như A Ly cảm thấy trong kinh thành nhàm chán , thể đi Vân
Châu. Đợi cho mọi chuyện xong xuôi thì ta tới đón nàng hồi kinh, được
không?” Mặc Tu Nghiêu kéo Diệp Ly đến trước chân, ngẩng đầu hỏi.

Diệp Ly khẽ cắn môi son, kiên định nhìn Mặc Tu Nghiêu. Nàng biết rõ
người nam nhân này muốn bảo vệ nàng, cho nàng rất cảm động nhưng bản
chất của nàng cũng không phải đứa con gái yếu ớt có thể đứng sau lưng nam nhân nhìn xem người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác vào sinh ra tử. Huống chi, không chỉ vì Mặc Tu Nghiêu, cuốn vào trận này phân tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn người thân của nàng, huynh trưởng của nàng. thể đoán được tương lai sẽ còncác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu yêu thương nàngông ngoại tuổi tác đã cao.

“Ta sẽ mang ám vệ, sẽ không lấy thân mạo hiểm đâu.” Diệp Ly thấp giọng cự tuyệt đề nghị của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu.

Trong mắt ôn hòa của Mặc Tu Nghiêuthể thấy vẻ thất vọng, đồng
tử của Diệp Ly nhanh chóng co rút lại. chung nửa năm, nàng đã quen Mặc Tu Nghiêu ôn hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh nhạt. Mặc Tu Nghiêu rất ít yêu cầu nàng cái gì,
nhưng Diệp Ly đột nhiên phát hiện cho Mặc Tu Nghiêu đưa ra yêu cầu nhỏ nhoi thì rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít khi nàng hoàn thành. Tính toán ra, luận từ chỗ
nào trên ý nghĩa nói hình như nàng cũng không phải thê tử tốt, “A Ly, thật lỗi. Đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta. . .”

“Không phải!” Diệp Ly đánh gãy lời hắn mà nói, “Ta biết nếu như ta nguyện ý nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể một mực đứng địa phương an toàn, ngài sẽ ta an bài tất cả. Nhưng là. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . . Tu Nghiêu, ta không muốn như vậy. Ta không muốn trốn ở phía sau của ngài, nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất định cùng ai dắt
tay cả đời thì ta hi vọng ta thể đứng tại bên cạnh của hắn,
không phải trốn ở dưới cánh chim của hắn. Ngài. . . hiểu không?”

Rất ít khi thấy ngón tay của Mặc Tu Nghiêu run lên một cái, thật lâu
mới thấp giọng nói: “Như vậy. . . hãy cẩn thận. A Ly.” Dứt lời, lấy ra
một khối Noãn Ngọc dùng lụa màu đỏ buộc lên đặt trong tay Diệp Ly
nhạt cười nhạt nói: “Cất kỹ, đừng làm mất.” Diệp Ly vuốt vuốt Noãn Ngọc
trong tay, cực phẩm dương chi bạch ngọc điêu thành Long tử trừng mắt.
Cho tạo hình từ bạch ngọc ôn nhuận, nhưng vẫn làm cho người khác
thể cảm giác được long tửkhí, liều lĩnhtrừng mắt lạnh thấu
xương, sát phạt. Diệp Ly xoa xoa ngọc trong tay rồi nhìn xem Mặc Tu
Nghiêu, “Cái này?”

Mặc Tu Nghiêu cười nhạt nói: Ngọc bội tổ truyền, vốn đã sớm muốn
đưa cho A Ly rồi. Đừng làm mất, cái này giống như kiếm Lãm Vân đều
đồ gia truyền.”

Diệp Ly không nói gì, yên lặng cất ngọc bội đi.

Nhìn bóng lưng Diệp Ly biến mất tại ngoài bìa rừng, nụ cười ôn hòa
trên khuôn mặt Mặc Tu Nghiêu dần dần biến mất. Rủ mắt xuống nhìn hai
chân tàn phế của mình, trong đôi mắt lạnh nhạt dâng lên từng cơn lệ khí
cùng với không cam lòng.

“Phanh!” Vung tay lên, cây đại thu to bằng chén cơm cách đó không xa
đã gãy đoạn , Mặc Tu Nghiêu ho khan vài tiếng, sắc mặt mỏi mệt dựa vào
xe lăn chút thở dốc, “Quả nhiên là. . . Phế vật. . .”

“Lấy thân thể Vương gia hiện tại, không nên tức giận thì tốt hơn.”
Trầm Dương từ trong rừng cây đi ra, xem đoạn thân cây trên mặt đất thì
nhíu mày. Đi đến trước mặt Mặc Tu Nghiêu, thì thấy khăn tay trong tay
hắn nhiễm một chút máu đỏ tươi đúng như dự đoán của mình. A Cẩn đi theo
sau lưng Trầm Dương, lo lắng nhìn qua Mặc Tu Nghiêu.

“Vương phi một nữ tử rất đặc biệt, Vương gia cưới được một vị
Vương phi như vậy nên cảm thấy vui mừng mới đúng.” Nhìn thoáng qua
phương hướng Diệp Ly rời đi, Trầm Dương như điều suy nghĩ nói.

Mặc Tu Nghiêu lạnh lùng nói: “Ngươi nói Bổn vương nên vui mừng khi thấy Vương phi của mình đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ nguy hiểm?”

Trầm Dương nhìn thấy hai tay hắn trên đầu gối nắm chặt, hiếm khi
dùng giọng điệu của trưởng bối nói: “Tuythể sẽ làm tổn thương
lòng tự trọng của Vương gia, nhưng ta cảm thấy kỳ thật Vương phi cũng
không cần Vương gia bảo hộ quá nhiều. Bộ dạng hiện tại của Vương phi so
với bộ dạng kim tôn ngọc quý tại trong vương phủ càng thêm chân thật
động lòng người, không phải sao ? phải, Định Vương cũng giống như

phàm trần tục tử khác ưa thích nữ tử yếu đuối mọi chuyện đều phụ thuộc
vào ngài?”

“Đã đủ rồi.” Mặc Tu Nghiêu trầm giọng nói, “Bổn vương biết nên làm như thế nào. Hồi phủ!”

A Cẩn phụ giúp Mặc Tu Nghiêu đi ra khỏi rừng cây, Trầm Dương phía sau lắc đầu cũng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo.

Vương phủ

Mặc Cảnh ngồi trong thư phòng, thần sắc hung ác nham hiểm chằm
chằm vào người đang quỳ gối trước mặt, “Ngươi nói đến bây giờ ngươi
còn chưa tìm thấy tung tích của Diệp Ly?”

Nam tử trung niên đang quỳ trên mặt đất tinh tường cảm nhận được sự
tức giận của Mặc Cảnh Lê , trong lòng âm thầm kêu khổ, “Vương gia thứ
tội, thuộc hạ đã phái người cẩn thận điều tra trong vòng trăm dặm nơi
Định Vương phi mất tích, cũng khôngtìm được tung tích của Định Vương phi.” Mặc Cảnhhừ lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tiếng, “Diệp Ly cũng không trở về Định
Vương phủ, cũng không về Diệp gia và Từ gia. Chẳng lẽ nàng ta còn
thể phi thiên độn địa hay sao?” Nam tử trung niên vội vàng nói: “Vương
gia, tuy chúng ta động tay động chân trên ngựa nhưng hình như Định Vương phi cũng phát hiện ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này. Nàng ta lại để cho ngựa chạy theo hai hướng khác nhau, rồi cũng dẫn dắt người truy tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của chúng ta rời đi.
Cho nên. . . Hiện tại. . . .”

“Cho nên bây giờ ngươi nói cho bổn vương, đầu óc của các ngươi còn không bằng một nữ nhân?” Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh cười lạnh trào phúng.

Nam tử trung niên xấu hổ cúi đầu, nhưng trong lòng không khỏi phỉ
nhổ: Định Vương phi đónữ nhân bình thường sao? Vương gia xui xẻo
trong tay nàng ta đã không phải lần một lần hai rồi, cho nên bọn hắn thất thủ cũng dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu?

“Cút ra ngoài! Nhìn chằm chằm vào Định Vương phủ cho Bổn vương, Bổn vương cũng không tin Diệp Ly nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không quay về!” Đuổi hết thuộc hạ đi
ra ngoài, Mặc Cảnh lâm vào trầm tư. Sau khi Diệp Ly đào thoát chưa
trở về phủ xác thực vượt quá ngoài ý liệu của Mặc Cảnh Lê. Nhưng hắn
cũng không biết mình đến cùng nên thở dài một hơi hay cần phải tức giận. Cái lựa chọn này giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưlại để cho hắn chọn trực diện Định Quốc
Vương phủ hay Hoàng đế ca ca của hắn. Nếu như Diệp Ly bình an trở lại Định Vương phủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậyluận hắn hay Mặc Tu Nghiêu đều không thể
lui. Đến lúc đó tiện nghi vẫn Hoàng đế ca ca ngồi trên longcao kia của hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ. . . Mặc Tu Nghiêu vội vàng khắp nơi tìm Diệp Ly,
còn bất chợt thay hắn tạo thêm chút phiền toái cho Mặc Cảnh Kỳ, nếu như
hắn thừahội này. . . Nếu hắn Mặc Cảnh Kỳ lưỡng bại câu thương. . .

“Vương gia, làm sao vậy, tâm tình không tốt sao?” Thiếu nữ xinh đẹp từ phòng trong đi ra, mặt mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỉm cười nhìn xem Mặc Cảnh Lê.

“Diệp Ly còn chưa trở về phủ. Dược truy tung cuả ngươi dụng,
hiện tại Diệp Ly đã mất tích.” Mặc Cảnh Lê nhìn thiếu nữ tuổi trẻ xinh
đẹp đáng yêu trước mắt rồi trầm giọng nói. Đã thay quần áo trang sức
mộc mạc của nha hoàn lộ ra xinh đẹp, đáy mắt Hiểu Vân hiện lên một tia
dị sắc, kinh ngạc nói: Định Vương phi hơi bản lãnh a. Ngay cả cao
thủ độc thuật nổi danh nhất đều không phát giác ra truy hồn hương của ta đấy.” Quay đầu nắm bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bím tóc nhỏ trước ngực, Hiểu Vân nháy mắt mấy
cái nhìn Mặc Cảnh nói: “Cần ta đi tìm Định Vương phi sao? Ta nhất
định có thể tìm được nàng ta đấy.”

Mặc Cảnh lườm nàng liếc, “Tìm được nàng ta? Nếu tìm được nàng ta
thì ngươi còn thể trở về được sao?” Mặc Cảnh cảm thấy trải qua mấy lần giao phong vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể nào hoàn toàn hiểu bản lĩnh sâu cạn của Diệp Ly, hơn nữa bốn cái {ám vệ} © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên người nàng cũng tuyệt đối không
đơn giản. Chỉ bằng một người Hiểu Vân bị người giết chết thì ngay cả
hài cốt cũng không thể tìm ra, “Ngươi thành thực đứng ở trong vương phủ
cho bổn vương, đừng chạy loạn khắp nơi. Làm hỏng kế hoạch của Bổn vương
thì Bổn vương cũng mặc kệ tiện bàn giao lại với tỷ tỷ ngươi ko .”
Hiểu Vân cắn môi dưới, u oán trừng mắt Mặc Cảnh Lê. Đáng tiếc Mặc Cảnh
lại không phải người biết thương hương tiếc ngọc, hừ lạnh một tiếng
cầm lấy quyển sách trên bàn cúi đầu nhìn xem, hoàn toàn không thèm để ý
tới Hiểu Vân đang trong phòng. Hiểu Vân đảo mắt mấy cái, đi đến bên
người Mặc Cảnh Lê rồi thấp giọng cười nói: “Cảnh Lê ca ca, ta giúp ngươi hạ độc chết Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu Hoàng đế, được chứ?”

Nếu như ngươi muốn chết thì cứ thử đi.” Mặc Cảnh nói, nàng cho
rằng nhiều năm như vậy không người nghĩ cách hạ độc ám sát Mặc Tu
Nghiêu sao? Nhưng Mặc Tu Nghiêu kéo lấy thân thể bệnh tật tàn phế đến
bây giờ mà vẫn sống tốt. Trái lại những sát thủ đã không còn biết thi
thểnơi nào rồi.

Giang Nam, thành Quảng Lăng

So với phương bắc xuân hàn se lạnh, đầu tháng baGiang Nam đã
một mảnh trăm hoa đua nở vui sướng phồn vinh. Thành Quảng Lăng
thành lớn nhất phía nam, đồng thời cũng cố đô của tiền triều. Tuy
nhiên tiền triều sớm đã chôn vùi, nhưng thành Quảng Lăng thân trung
tâm kinh tế chính trị văn hóa phía nam lại không điều đódao
động. Hay bởi thái tổ năm đầu đã từng định đô ở đây, tuy về sau dời
đô về phương bắc, nhưng thành Quảng Lăng cũng xứng là thủ đô thứ hai. So với Sở kinh trung tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính trị quân sự, thì thành Quảng Lăng càng
thiên hướng về văn hóakinh tế, bên trong Đại Sở Tứ đại phú thương có ba vị đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại thành Quảng Lăng, bởi vậy thể thấy được Quảng Lăng
giàu đông đúc hơn Sở kinhphương bắc rất nhiều.

Trong bóng đêm, Diệp Ly nhàn nhã bước chậm trên đường phố tràn ngập
son phấn không khí ồn ào náo động, hai bên đường đi ồn ào tràn đầy mùi
rượu, tiếng động truyền vào trong tai cũng đều là tiếng đàn sáo lả lướt. Ám Tam hơi xấu hổ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo Diệp Ly thỉnh thoảng thò tay đẩy ra nữ tử
nhiệt tình ôn nhu bên đường đến gần chính mình Vương phi nhà mình,
trong lòng âm thầm kêu khổ. Nếu sớm biết Vương phi chạy đến loại địa
phương này thì hắn mới không cần đổi với lão đại. Ô ô. . . Nếu Vương
gia biết hắn đi theo Vương phi đi dạo thanh lâu nhất định sẽ làm thịt hắn đấy.

Diệp Ly vừa đi một bên quay đầu lại thỉnh thoảng thưởng thức vẻ mặt
bối rối của Ám Tam, ngay lúc Ám Tam sắp không chịu nổi nữa thì mới dừng
bước cười nói: “Đến rồi.”

Ám Tam nhẹ nhàng thở ra, ngẩng đầu nhìn ven đường, một tòa u nhã dưới bóng đêm dựa vào u © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh bên hồ đứng thẳng, tấm biển bên trên cửa vào

viết vài chữ to như rồng bay phượng múa —— Thanh Phong Minh Nguyệt lâu.

Thân ám vệ chuyên môn do Định Quốc Vương phủ huấn luyện ra , đương nhiên Ám Tam biết© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh Phong Minh Nguyệt lâu địa phương nào.
Thanh lâu đệ nhất thiên hạ, nghe nói nơi nàytrong rượu ngon thơm
nhất thiên hạ, món ăn ngon nhất, nữ tử xinh đẹp nhất cực kỳ tài tình. Nơi này ước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mỗi một người nam nhân tha thiết tình nguyện sa
vào ôn nhu hươngkhông cần tỉnh lại, “Công tử?”

Diệp Ly nhìn xem hắn nhướn mày cười nói: “Như thế nào? Thiên hạ đệ nhất Lâungươi còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa mắt?”

Ám Tam cười khổ, “Công tử, chúng ta thật sự muốn vào đi sao?”

Diệp Ly cười nói: “Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta mang ngươi đến đây chỉ
tản bộ hay sao? Đi thôi.” Quạt xếp trong tay mở ra, Diệp Ly mỉm cười
bước chân vào trong Thanh Phong Minh Nguyệt lâu.

Thanh Phong Minh Nguyệt lâu đã có thể trở thành thanh lâu đệ nhất
thiên hạ, đương nhiên chỗ bất phàm. Một bước vào đại đường, chào
đón không phải mị tục*(quyến + dung tục) trang điểm đậm
hai người đẹp nhanh nhẹn, trang điểm nhẹ nhàng. Nhìn thấy Diệp Ly một thân cẩm y màu băng lam, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường vân thêu sợi bạc, trên đai lưng trắng
khảm lấy một ngọc bội cực phẩm, ngón tay xếp quạt thần thái thanh thản
hiển nhiên khí độ bất phàm, vội vàng chạy ra đón chào, “Bái kiến công
tử, vị công tử này nhìn xem lạ mắt hình như lần đầu tiên đến Thanh Phong Minh Nguyệt lâu?”

Diệp Ly mỉm cười gật đầu nói: “Đúng vậy, bổn công tử mới tới Giang
Nam. Yêu thích danh tiếng Thanh Phong Minh Nguyệt lâu đã lâu nên mới đến đây nhìn một phen.”

Nữ tử cười nói: “Công tử đại giá quang lâm xác thực vẻ vang cho tệ
lâu của kẻ hèn này. Thỉnh công tử tới nhã gian thưởng thức ca múa đồng
thời nhìn xem công tử cái ưa thích.”

Diệp Ly cười nói: “Bổn công tử nghe nói sở trường của quý lâu cũng
không phải chỉ ca múa,nương không ngại giới thiệu một ít thú
vị linh tinh.”

gái nàythể phụ trách công tác tiếp đãi của Thanh Phong Minh
Nguyệt lâu đương nhiên cũng biết nhìn người. Nhìn thoáng qua Diệp Ly
ăn mặc khí độ bất phàm, nhưng lại tuyệt đối sẽ không vượt qua mười ba
tuổi. Thiếu niên mười ba tuổi non nớt cảm thấy hứng thú với ôn hương
noãn ngọc, nhưng xác thực vẫn còn hơi ngây ngô đây này. Nhìn xem tiểu
công tử giữa lông mày lộ ra một cỗ tự phụ ngạo nghễ, chắc tiểu công
tử nhà ai đi ra ngoài tìm việc vui rồi. Nữ tử bưng miệng cười nói: “Tiểu công tử chướng mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô nương Minh Nguyệt lâu của chúng ta, sẽ làm cho
các nàng thương tâm đấy. nương Minh Nguyệt lâu chúng ta xác thực
không chỉ tinh thông ca múa, nhưng không biết tiểu công tử thích gì?”

Diệp Ly cau mày nói: “Bổn công tử muốn đánh bạc chơi đùa, nhưng
các sòng bài của thành Quảng Lăng không khỏi cũng quá mức ồn ào, lại đủ các hạng người hỗn tạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất mất hứng.”

Nữ tử mím môi cười cười, nói: “Như thế, công tử mời đi theo tiểu nữ tử.”

Ám Tam giả trang cọc gỗ đi sau lưng Diệp Ly, bờ môi giật giật muốn
nói cái nhưng thấy nụ cười của Diệp Ly giống như gió xuân ôn hòa thì ngượng ngùng ngậm miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại. Thanh lâu đều đã tiến đến, sòng bài còn cái đáng sợ sao?

Đương nhiên sòng bài của Thanh Phong Minh Nguyệt lâu khác xa sòng bài bên ngoài, luận phục thị trà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước hay nhà cái đều nữ tử. Tiến
đến đại sảnh, đập vào trong mắt là một gái áo tím dung mạo xinh đẹp
đang nắm chén đựng xúc xắc nhẹ lay động lấy. Chung quanh tụ tập không ít đổ khách. Diệp Ly mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười, đánh bạc lớn nhỏsòng bài đơn điệu nhất
nhưng cũng cách chơi kinh điển nhất, hơn nữa nhà cái chính một mỹ
nữ tuyệt sắc, đương nhiên thể hấp dẫn số người người trước ngã
xuống, người sau tiến lên đầu nhập ngân lượng.

Nữ tử dẫn đường đương nhiên thấy được ánh mắt của Diệp Ly, lập tức
cười nói: “Vị nương này Như Mi nương một trong mười hai người
đứng đầu bảng Thanh Phong Minh Nguyệt lâu, nàng ấy am hiểu nhất chính đổ xúc xắc này. Tài nghệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của nàng ấy ngay cả Lâu chủ chúng ta cũng phải tán thưởng không thôi đấy.” Nói xong, nữ tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia còncùng tri kỷ giới thiệu một ít tình huống bên trong sòng bài cho Diệp Ly. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ví dụ như
mười hai người đứng đầu bảng Thanh Phong Minh Nguyệt lâu trong đó ba
vị nương làm nhà cái sòng bài này. Hơn nữa ba vị nương này đều
thanh quan, chỉ tại đổ thuật, thắng các nàng thì trở thành nhập
màn chi tân*(ý là người được đêm đầu tiên của các nàng ấy).trước mắt mới chỉ vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nào thành công qua.

Diệp Ly không nhịn được cười lên, Hàn Minh Nguyệt quả nhiên thật
rất biết kiếm tiền. Nam nhân bình thường đi dạo thanh lâu đương nhiên sắc đẹp. Nhưng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đi vào Thanh Phong Minh Nguyệt lâu phần
lớn đều người đại phú đại quý, cái dạng sắc đẹp chưa từng gặp qua. Bố trí như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái sòng bạc như thế đương nhiên lực hấp dẫn hơn sòng bạc khác rất nhiều. Nam nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều dục vọng chinh phục đấy, những người nam nhân tiền thời gian nhàn rỗi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện gì , muốn
sắc đẹp đương nhiên sẽ không keo kiệt tiếc vung tiền như rác rồi.

“A Tam, ngươi thấy Như Mi cô nương như thế nào?” Diệp Ly cầm quạt xếp chỉ chỉ gái áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tím cách đó không xa quay đầu lại cười hỏi.

Ám Tam cố gắng lại để cho mặt của mình đừng bóp méo, nghiêm mặt đáp: Bẩm công tử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đương nhiên mỹ nhân.”

“Ừ, bổn công tử cũng nghĩ thế.” Cầm quạt xếp chống cái cằm, Diệp Ly
cười nói: “Không bằng buổi tối chúng ta cùng hai nương, nói không
chừng thể. . .”

“Công tử, ngươi. . . Trong nhà sẽ mất hứng đấy.” Ám Tam cắn răng nhắc nhở.

“Ta biết rõ, cho nên. . . Bổn công tử sẽ nhường hội âu yếm cho
ngươi đấy.” Diệp Ly tươi cười chân thành nhìn xem sắc mặt Ám Tam đen như mực, tâm tình sung sướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi tới chiếu bạc bên kia.

Như Minương đong đưa xúc xắc bên môi mang nụ cười nhìn đám người
đổ khách tụ ở chung quanh, trong mắt những nam nhân này đều tham lam

cùng với dục vọng lại để cho trong lòng nàng khinh thường nhưng trên mặt lại cười đến càng thêm kiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỵ động lòng người. Đột nhiên Diệp Ly chen
đến phía trước đến lại để cho nàng không khỏi sửng sốt một chút, chỉ
tiểu công tử mười ba mười bốn tuổi, trên người đềuvật liệu may
mặc thượng đẳng vật phẩm trang sức cho thấy hắn xuất thân bất phàm.
Thiếu niên đôi mắt thanh tịnh lại làm cho nàng cảm giác được thiếu
niên này khác với người khác, nở nụ cười tươi sáng với hắn ,”Tiểu công
tử, muốn áp không?”

Diệp Ly quay đầu nhìn trái nhìn phải, không hổ là sòng bài thiên hạ
đệ nhất lâu, tiền đánh bạc trên mặt bàn ít nhất cũng năm mươi lượng,
những người giàu có tiêu khiển bình thường tùy tiện áp số tiền cũng đủ
nuôi sống dân chúng bình thường hơn nửa năm rồi. Nhóm đổ khách thấy
người lách đi vào một đứa trẻ miệng còn hôi sữa, không khỏi trong
mắt đều lộ ra khinh miệt đùa cợt, cũng không thiếu người phát ra âm
thanh đùa cợt. Diệp Ly cũng không để ý, cười tủm tỉm lấy ra một thỏi năm mươi lượng nén bạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ném ở trên mặt bàn, cười nói: “Ta đại!”

Như Mi mỉm cười quét chung quanh nhóm người đổ khách một vòng, trên
sòng bạc phú thương hiển quý cùng với người buôn bán nhỏ kỳ thật cũng
không khác nhau, nhao nhao ồn ào kêu lên, “Đại! Đại!”

“Tiểu! Tiểu! Tiểu. . . .”

Đôi môi đỏ của Như Mi hơi nhấc lên, đưa tay nhấc cái chén úp con xúc xắc trên bàn, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Hai bốn bốn, tiểu.”

người vui mừng người buồn, Diệp Ly cũng không để ý cái năm mươi lượng bạc đã ném đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia, nhẫn nại chờ ván tiếp theo. Lúc này đây nàng
vẫn đặt năm mươi lượng, đại. Lại một lần nữa nhấc chén lên, vẫn
tiểu. Lần thứ ba, Diệp Ly thêm hai trăm lượng, vẫn áp đại. Đổ xúc sắc
không mất bao nhiêu thời gian chỉ mất khoảng một phút đồng hồ Diệp Ly đã ném đi gần 4000 lượng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đổ khách bên cạnh đềuchút kinh ngạc nhìn
tiểu công tử ra tay hào phóng này, suy đoán đây tiểu thiếu gia nhà
quan lớn.

“Công tử, còn áp không?” Như Mi cười nhìn xem Diệp Ly hỏi.

Diệp Ly đưa tay ra sau, Ám Tam đứng tại sau lưng Diệp Ly ngoan ngoãn
móc ra một chồng ngân phiếu đưa đến trong tay Diệp Ly. Tất cả ngân phiếu lớn nhỏ chừng bốn vạn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ám Tam nhìn xem Diệp Ly không hề đau lòng ném
ngân phiếu tới mặt bàn, ra tay đủ xa xỉ đúng phong cách thiếu gia nhà
giàu, trong lòng co rút. Định Quốc Vương phủ có tiền, đúng vậy, nhưng
bọn hắn hiện tại không nhiều tiền ah. Thời điểm rời kinh, chủ tử chỉ
cầm tổng cộng hai vạn lượng ngân phiếu cùng một ít bạc vụn vặn tại
trên người. Bốn vạn rất nhiều, đủ cho bọn hắn một chuyến năm người
thoải mái đi vài chuyến Nam Cương rồi. Nhưng phóng tới trong sòng bạc,
bốn vạn lại không quá nhiều. Theo như cái tư thế này của chủ tử nhà hắn thì trong vòng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 canh giờ có thể thua sạch.

Diệp Ly lúc này thêm chú, năm trăm lượng.

“Tiểu công tử áp đại hay áp tiểu?” Như Mi hỏi.

Diệp Ly cười nói: “Bổn công tử không thích tiểu, vẫn áp đại.”

vậy chúng đổ khách đều muốn thêm chú ngược lại hướng hắn vừa đặt,
mọi người mắt nhìn ra được vị này tiểu công tử kém may mắn. Đã thua
rồi gần hết một vạn lượng, rốt cục Diệp Ly thoả mãn nở nụ cười. Đợi đến
lúc Như Mi lại một lần nữa giữ lại chén con xúc xắc lúc lắc mỉm cười
lắc đầu nói: “Lần này, không cùng.” Mọi người âm thanh cùng tiếng
huyên náo trong Như Mi nhấc chén lên, “Ba cái sáu, thông sát!” Toàn
trường một mảnh khóc thét.

Lại bắt đầu một vòng mới , Diệp Ly đã nâng tiền đặt cược lên một ngàn lượng một lần đặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lúc này đây lại khác không may lúc trước, Diệp Ly
giống như thần trợ, “Tiểu!”

Nhấc chén con xúc xắc lên, một hai bốn, tiểu!

“Đại ”

5-5-6, đại!

“Đại!”

. . .

Không đến nửa canh giờ, trên mặt bàn trước mặt Diệp Ly đã chất đầy
dày đặc ngân phiếu thỏi bạc. Ám Tam không biết từ chỗ nào đưa đến một cái ghế cho Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly ngồi xuống, Diệp Ly thoải mái dựa vào cái ghế dáng
tươi cười chân thành nhìn xem sắc mặt Như Mi càng ngày càng trắng, mang
theo nụ cười tội ném ngân phiếu trong tay ra, “Ba vạn lượng, tiểu!”

Ngón tay mảnh khảnh của Như Mi dừng thoáng một phát, chậm rãi mở chén con xúc xắc ra, mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trơ mắt chằm chằm vào chén con xúc xắc chậm
rãi ly khai mặt bàn, “Một, một hai, tiểu!”

Ám Tam đứng tại sau lưng Diệp Ly lo lắng nhìn xem ngân phiếu trên bàn lại gia tăng lên. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước hắn lo lắng Vương phi đánh bạc xong thì bọn hắn xám xịt quay trở lại kinh thành, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ lại lo lắng Vương
phi thắng quá nhiều thì bọn hắn sẽ không ra Thanh Phong Minh Nguyệt lâu
được.

Mặt không đổi sắc lấy tay gõ, nhẹ nhàng thoải mái nhìn Như Mi thao tác,Đặt toàn bộ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại!”

Mọi người tại đây hít một hơi, ngân phiếu nén bạc trước mặt Diệp Ly
cộng lại chừng tầm mười vạn lượng. Nếu áp đúng rồi thì đương nhiên cái
hầu bao tràn đầy, nếu áp sai rồi hơn mười vạn lượng bạc đã có thể nước
dội môn rồi. Cho trên sòng bài đều kẻ tiền cũng không
mấy người can đảm áp hơn mười vạn lượng. sao bạc của bọn hắn cũngvất vả kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đếnkhông phải từ trên bầu trời rơi xuống đấy. trên
trán bạch ngọc không tỳ vết của Như Mi bắt đầu toát ra mồ hôi, nhìn chằm chằm vào Diệp Ly, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong mắt đẹp tràn ngập khiếp sợ cùng với sự tìm tòi
nghiên cứu. Trước mắt bao người, thời gian dần qua thò tay mở ra chén
con xúc xắc, mọi người kinh kêu ra tiếng, “Ba cái ba!”

Như Mi tay run lên, sắc mặt trắng như tờ giấy.

“Công tử thật là lợi hại.” Như Mi thần sắc thảm đạmnói.

Diệp Ly mỉm cười không nói. Năm đó ra một cái nhiệm vụ nằm vùng,
nàng cố ý cùng một vị đổ vương học tập mấy tháng đổ thuật. Đối phương
còn tán thưởng nàng rất thiên phú đây này. Hơn nữa dùng nhãn lực cùng với thính lực của nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Như Mi không khả năng gian lận trước mặt
nàng. Đương nhiên, Diệp Ly cho rằng Thanh Phong Minh Nguyệt lâu một
nơi như vậy, nhà cái còn không đến mức hơn mười vạn lượng bạc gian lận. Nếu như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng quátổn hại tên tuổi Hàn Minh Nguyệt Thanh
Phong Minh Nguyệt lâu rồi. Nhưng nếu nàng lại thắng thì không thể rời
khỏi nơi này, sao thanh danh Hàn Minh Nguyệt yêu tiền như mạng thanh
danh nổi danh như Thanh Phong Minh Nguyệt lâu của hắn.

“Vị công tử này, Lâu Chủ của chúng ta mời công tử vào bên trong một
lát.” Lúc Diệp Ly đang do dự còn muốn tiếp tục hay không thì một cái
quản sự bộ dạng nam tử thanh niên đi ra, chắp tay cười nói với Diệp Ly.

Nhãn châu của Diệp Ly xoay động, cười nói: Công tử Minh Nguyệt cho
mời, tam sinh hữu hạnh của bổn công tử. Nhưng. . . Thanh Phong Minh
Nguyệt lâu sẽ không mưu tài sát hại tính mệnh đi?”

Khóe miệng nam tử thanh niên co giật thoáng một phát, cười hơi miễn cưỡng, “Công tử nói đùa.”

Diệp Ly đứng dậy, tiện tay kín đáo đưa ngân phiếu cho Ám Tam, rồi sau đó phủi phủi quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên người cười nói: “Thỉnh dẫn đường.”

Nam tử thanh niên mang theo Diệp Ly di chuyển mấy vòng tiến vào tiểu
viện phía sau sòng bài, lụa mỏng bên trên Lâm Hồ Thủy các lượn lờ,
tiếng đàn boong boong dễ nghe chảy xuôi theo.

“Lâu Chủ.”

“Lui ra đi, sao vị công tử này không tiến vào đi.” Tiếng đàn tạm
dừng, ở bên trong Thủy Các truyền ra giọng nam nhân trầm thấp dễ nghe,
nghe vào trong tai thì Diệp Ly hơi nhíu mày. Nhìn thấy nam tử thanh niên cung kính cáo lui, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly cười vang nói: “Minh Nguyệt Lâu chủ tương mời, tại hạ tam sinh chi hạnh.” Dứt lời vứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái ánh mắt cho Ám Tam
lưu bên ngoài, nhấc chân đi vào tầng tầng rèm cửa.

bên trong Thủy Các, một nam tử tuấn mỹ mặc bộ cẩm y đỏ sậm miễn
cưỡng nghiêng tựa vào cầm bên cạnh bàn, giữa lông mày tuấn mỹ hiện lên hương vị mị. Thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly tiến đến khiêu mi cười nói: “Không nghĩ
tới thể thắng được Như Mi lại một vị tiểu công tử như vậy, thật sự khó được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiếu niên anh kiệt. Dám hỏi cao tính đại danh của công
tử?” Diệp Ly cười nói: “Không dám, chút tài mọn không đáng nhắc đến.
Chính họ Sở, Quân Duy.”

“Sở Quân Duy? Tên rất hay. Chỉ là. . . Tại hạ lại không nghe nói
Đại Sởnhà ai họ Sở một công tử khí độ như thế. Nếu nói Tây
Lăng Sở thị. . . Xem dung mạo của công tử thì lại không giống người Tây Lăng.” Hàn Minh Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn chằm chằm vào Diệp Ly vừa đánh giá vừa nói. Diệp Ly cũng không để ý, tự tại tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chỗ ngồi xuống, cười nói:
“Nhà nghèo chi gia, không dám làm phiền Minh Nguyệt công tử.”

Hàn Minh Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, nói: “Nhà nghèo chi gia? Bổn công tử nhìn xem không giống.”

Diệp Ly đong đưa cây quạt, thong dong mỉm cười nói: “Đây có gì kỳ
quái đấy, tại hạ thấy công tử cũng không giống công tử Minh Nguyệt trong truyền thuyết.”

“Ah?” Hàn Minh Nguyệt thú vị khiêu mi, trong đôi mắt lại hiện lên một tia lăng lệ ác liệt, “Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết công tử đã nghe nói công tử Minh
Nguyệt bộ dánghay sao?”

Diệp Ly cười nói: “Nghe nói công tử Minh Nguyệt phong độ nhẹ nhàng,
tuấn lãng bất phàm. Chính công tử thế gian khó gặp.” Hàn Minh Nguyệt
giống như bất mãn cau mày nói: “Chẳng lẽ bổn công tử lại để cho Sở công
tử thất vọng rồi sao?” Diệp Ly cười nói: “Tại hạ biết, công tử Minh
Nguyệt tuyệt đối sẽ không ngồi như vậy trước mặt người xa lạ như công
tử.” Nhìn nam tử tuấn mỹ ngồi chồm hỗm tại cầm bên cạnh bàn phong cách
lười biếng khí, trong lòng Diệp Ly cũng không khỏi than nhẹ. Chỉ cần
nói đến dung mạo bên ngoài, hai huynh đệ Hàn Minh Nguyệt Hàn Minh
Tích gần giống nhau. Nếu quả thậtthể muốn lừa gạt người khác thì
chắc cũng lừa gạt được. Nhưng người trước mắt hiển nhiên cũng không ý định che dấu, hoặc hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không cho rằng một cái thiếu niên mười
ba mười bốn tuổi lạ lẫm sẽ gặp qua Hàn Minh Nguyệt. Chỉ tiếc nàng không
chỉ bái kiến Hàn Minh Nguyệt ngay cả hắn Hàn Minh Tích cũng đã gặp
rồi.

“Xem ra Sở công tử đã cho rằng bổn công tử không phải Hàn Minh
Nguyệt?” Hàn Minh Tích đứng lên thân ra, mắt lộ ra ánh sáng lạnh không
hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Ly.

Diệp Ly mỉm cười nói: “Công tử cầnphải tức giận, công tử dùng
danh nghĩa công tử Minh Nguyệt lừa gạt tại hạ tiến đến, người nên tức
giận chẳng lẽ không phải tại hạ sao?”

Hàn Minh Tích cười lạnh một tiếng, “Sở công tử cần gì phải giả vờ giả vịt, ngươi bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Nguyệt lâu bỏ ra số tiền lớn như thế không
phải là muốn khiến cho Lâu Chủ chú ý đến ngươi sao? Hiện tại thể nói
do cho bổn công tử nghe một chút, nói không chừng tâm tình bổn công
tử tốt sẽ đáp ứng ngươi thì sao.”

Diệp Ly khiêu mi, “Công tử làm được Thanh Phong Minh Nguyệt lâu chủ? Hoặcnói. . . Công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm được Thiên Nhất các chủ chứ?”

Ba chữ Thiên Nhất các vừa ra, ánh mắt Hàn Minh Tích lập tức như kiếm
bắn về phía Diệp Ly, khí trên khuôn mặt tuấn lập tức thêm vài
phần lãnh ý, “Ngươi đến cùngngười nào?” Trên đời này không ít người
biết rõ Thiên Nhất các, biếtThanh Phong Minh Nguyệt lâu…. Nhưng biết rõ Thanh Phong Minh Nguyệt lâu chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng Thiên Nhất Các chủ là cùng một
người thì tuyệt đối không nhiều lắm. Diệp Ly cúi đầu nói: “Công tử hỏi
tại hạ trước thì cũng nên nói cho tại hạ đến cùng làm chủ được hay
không? Vạn nhất tại hạ tốn sức miệng lưỡi nói rồi công tử lại không làm
chủ được, đây chẳng phảilãng phí thời gian của nhau?”

Hàn Minh Tích tức giận trừng mắt với Diệp Ly, hừ nhẹ nói: “Hàn Minh
Nguyệt bây giờ không có ở Giang Nam, luận Thanh Phong Minh Nguyệt
lâu hay Thiên Nhất các bổn công tử cũng thể làm chủ. Ngươi đã hiểu?”

Diệp Ly vỗ tay cười nói, “Như thế rất tốt, còn không thỉnh giáo đại danh của công tử.”

“Hàn Minh Tích.” Hàn Minh Tích cắn răng nói, đương nhiên hắn không sẽ nói cho hắn ta biết hắn tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiệu tên gì, sao tên tuổi công tử Phong
Nguyệt luận đối với nam nhân hay đối với nữ nhân nói cũng không phải cái thanh danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt gì.

Diệp Ly đưa tay vuốt vuốt mi tâm, trầm ngâm nói: “Hóa ra công tử
Phong Nguyệt đấy. . . Huynh đệ sao? Khó trách lại giống công tử Minh
Nguyệt như thế.”

“Ngươi đã gặp đại ca của ta?” Hàn Minh Tích nhìn chằm chằm vào nàng mà cau mày nói.

Diệp Ly bất động thanh sắc, mỉm cười nói: “Cái này sao. . . tại hạ đã gặp qua một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc công tử Minh Nguyệt còn trẻ, trí nhớ tại hạ rất tốt lại luôn ngưỡng mộ phong thái của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công tử Minh Nguyệt.” Hàn Minh Tích
bĩu môi, đại ca của hắn lúc thiếu niên hoàn toàn chính xác rất náo động
đấy, chỉ tại Sở kinh, cho nên người Giang Nam biết cũng không nhiều
lắm. Song. . . Lúc đó tiểu tử trước mắt này có năm tuổi mà? Diệp Ly cũng mặc kệ Hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Tích suy nghĩ cái gì, “Tại hạ đường xa đến, ngay cả
chén trà mà công tử cũng không chịu cho, đây cũng không phải đạo đãi
khách.”

Hàn Minh Tích theo dõi hắn nửa ngày, rồi xả ra một nụ cười âm trầm,
“Muốn uống trà thể, việc muốn nhờ cũng thể, trước thắng bổn
công tử đã rồi nói sau!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 75 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc