GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 442: Phiên ngoại 8: Khuynh Vân Ca (7)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Nghe thấy lời nói của Thái thú Quảng Lăng, trong thời gian ngắn mọi người trong Hoàng gia đều chưa tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 táo lại. Không chỉ bởi thế lực Hoàng gia Quảng Lăng khổng lồ đến gần như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai dám quản bọn họ làm gì. hơn nữabởi những chuyện mà Thái thú Quảng Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói ít nhất đã xảy ra hai ba năm trước rồi, Hoàng gia cũng sớm đã đè ép xuống, Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thú Quảng Lăng vừa mới đến nhận chức hai ba tháng, đừng nói truy xét, ngay cả biết thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căn bản cũng không khả năng.

Nhưng trước mắt những lời Thái thú Quảng Lăng nói ra lại không sai một chút nào, ngay cả chết mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người cũng đều ràng. Hoàng lão gia hơi khiếp sợ nhìn công tử áo trắng đang ngồi trên thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ một cái, có chút không chắc chắn được rốt cuộc hắn ta ai.

Mặc dù công tử Thanh Trần cũng không trách cứ mình, nhưng Thái thú Quảng Lăng cũng đã rất xấu hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi. Thấy ánh mắt của Hoàng lão gia còn đang nhìn lén Từ Thanh Trần, thì lại càng tức không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ phát. Sau khi hắn đến nhậm chức cũng không phải không muốn xử trí những tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, nhưng hiện tại thiên hạ mới định, quan trọng nhất dẹp yên dân sinh. Những tộc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã chiếm cứ ở Quảng Lăng nhiều năm, chỉ cần hơi gây sóng gió một chút thì hắn căn bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể áp chế nổi. Đến lúc đó khiến cho Quảng Lăng mới vừa an định lại nổi sóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì ngược lại sai sót của hắn. Nhưng hiện tại có công tử Thanh Trần làm chỗ dựa, đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên hắn không còn cố kỵ nữa, chínhmuốn dứt khoát xử trí một phen, cũng thuận tiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả cho Quảng Lăng một thế giới thanh tĩnh.

“Hoàng Thế Lượng, Bản quan đang hỏi ngươi, ngươi nhìn đâu vậy?” Thái thú Quảng Lăng trầm giọng nói.

Trong lòng Hoàng lão gia giật mình, trực giác cảm thấy tình hình hôm nay chút không ổn. Nhưng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng biếtkhông hay, thì hắn cũng không thể cứ bỏ qua như vậy. Đơn giản© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng công tử Hoàng Diệu Tổ này chính đứa con trai duy nhất trong nhất mạch đơn truyền của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng gia hắn.

“Lý đại nhân, trong chuyện này chỉ sợ chút hiểu lầm. Xưa nay tiểu nhi… Tiểu nhi luôn giữ quy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 củ, sao sẽ làm ra những chuyện ác đức đó chứ? Nhất định người vu hãm Hoàng gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, kính xin đại nhân minh xét.”

Thái thú liền tức giận, chỉ vào Hoàng Diệu Tổ đang bị trói không có cách nào nhúc nhích, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Giữ quy củ? Giữ quy củ vậy bây giờ sao hắn ta lại bị trói thành bộ dáng này?”

Hoàng lão gia lén liếc nhìn công tử áo trắng đang ngồi bình tĩnh uống trà trên thượng thủ một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấp giọng nói: “Ai biết… phải bọn họ cố ý thiết kế bẫy vu hãm con ta hay không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Từ Thanh Trần, huynh đang làm đây vậy?”

Thái thú đang muốn nổi giận, thì một giọng nói thanh thúy du dương vang lên ở cửa. Mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sửng sốt, đồng loạt quay đầu lại liền thấy một thiếu nữ xinh đẹp mỹ lệ mặc vàng đang đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa vẻ mặt kỳ quái nhìn bọn họ. Chỉ thấy gái kia thon, hai bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93lại mang theo rặng mây đỏ nhàn nhạt, hiển nhiênmới vừa thức dậy.

Quan trọng nhất là… Thần sắc Hoàng lão gia cứng ngắc quay đầu lại nhìn công tử áo trắng đang ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên thượng thủ, thần sắc vặn vẹo, run rẩy nói: “Công… Công tử Thanh Trần?”

Trước mắt Hoàng lão gia không khỏi tối sầm, suýt nữa đã ngã xuống đất. Đức hạnh của con mình làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao hắn lại không biết chứ, chỉ nhìn thiếu nữ xinh đẹp khó gặp trước mặt, Hoàng lão gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đoán được đã xảy ra chuyện gì. Nhưng ai thể ngờ được con trai lại đụng phải công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử Thanh Trần trên đất Quảng Lăng này. Phải biết rằng, trong phạm vi thống trị của Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ, công tử Thanh Trần chính nhân vật nói một không nói hai. Ngay cả bản thân Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng phải nhường cho hắn ta mấy phần. Chẳng lẽ trời muốn tuyệt Hoàng gia của hắn sao?

Từ Thanh Trần nhìn Vân Ca hơi không đồng ý, nhìn muội ấy ngoắt ngoắt tay nói: “Không phải đã kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muội nghỉ ngơi cho thật tốt sao? Sao lại đi ra?”

Vân Ca nhìn mọi người trong đại sảnh một lượt, rồi bước vào đại sảnh đi tới trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Thanh Trần, “Muội không ngủ được.” Từ Thanh Trần vỗ vỗ cái ghế bên cạnh mình, nói: “Nếu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngủ được, thì ngồi đây một lát đi.”

Vân Ca gật đầu, không thèm để ý aingồi xuống bên cạnh Từ Thanh Trần, nháy mắt nhìn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị trói thành bánh chưng dưới đất, hỏi: “Từ Thanh Trần, huynh đang làm đây vậy?”

Từ Thanh Trần lại cười nói: “Lý đại nhân đang thẩm án, huynh ở đây xem. Muội cũng ngồi xem đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Vân Ca trừng người đang nằm trên đất, gật đầu liên tục nói: “Ừ, cái tên này người xấu! Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân phải trừng phạt hắn ta thật nặng đó!” Từ Thanh Trần trìu mến vuốt tóc muội ấy, cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Lý đại nhân xử sự công chính, nhất định sẽ phạt hắn ta thật nặng.”

Phía dưới, khóe miệng Lý Thái thú âm thầm co rút. Nhất định phải trừng phạt Hoàng Diệu Tổ thật nặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì mới được coi là xử sự công chính sao? Công tử Thanh Trần đã nói như vậy rồi, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kẻ làm cấp dưới như hắn còn thể nói nữa?

“Lý đại nhân?” Từ Thanh Trần bình tĩnh nhìn lướt qua Thái thú.

Trong lòng Thái thú run lên, vội vàng thu hồi oán thầm trong lòng vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thế Lượng, ngươi còn muốn nói?”

Chân Hoàng lão gia mềm nhũn rốt cuộc vẫn phải quỳ sụp xuống đất. Danh tiếng của công tử Thanh Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên đời này không có mấy người chưa từng nghe qua. những người quyền thế như bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể biết đến tự nhiên nhiều hơn dân chúng bình thường một chút. Cũng hiểu rõ cái danh xưng công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử Thanh Trần đại biểu không chỉ tài tuyệt thiên hạ, thông minh cùng cùng với Từ gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng nhiều hơn là quyền thế trên vạn người đủ để thiên hạ kinh sợ.

“Công… Công tử Thanh Trần, tiểu nhi đã biết lỗi rồi, xin công tử tha cho tiểu nhi một mạng.” Đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết thân phận của người ngồi trên thượng thủ, Hoàng lão gia cũng hiểu chối cãi dụng, chỉ đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải đau khổ cầu khẩn chỉ cầuthể giữ được tính mạng của con trai.

Thấy ánh mắt hỏi thăm của Lý Thái thú, Từ Thanh Trần bình tĩnh nói: “Làđại nhân tái thẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 án, Lý đại nhân nhìn ta làm gì?”

Nói như vậy, chính muốn xử trí theo luật. Trong lòng Thái thú sáng tỏ, thần sắc liền nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túc, trầm giọng nói: “Nếu đã nhận tội, thì… Người đâu, Hoàng Diệu Tổ ức hiếp dân chúng, cường đoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dân nữ, bức tử một nhà ba người, giải xuống giam lại trước, tùy ý vấn trảm!”

Một câu nói, đã chặt đứt đường sống của Hoàng Diệu Tổ. Trong đại sảnh, không chỉ có sắc mặt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả nhà Hoàng lão gia thay đổi, Hoàng Diệu Tổ bị trói nằm trên mặt đất cũng liều chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giãy giụa, ánh mắt cầu xin liều mạng nhìn về hướng Vân Ca. Vân Ca nhíu nhíu mày nghiêng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Từ Thanh Trần. Từ Thanh Trần thấp giọng lạnh nhạt nói: “Huynh thật khéo mới cứu được muội, đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vận khí của muội tốt. Muội nghĩ đi, nếu các nương khác gặp phải hắn ta thì sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vận khí tốt như vậy sao? Còn có, hắn ta còn hại chết một nhà người nữa.”

Vân Ca mở to hai mắt, nộ khí đằng đằng trừng Hoàng Diệu Tổ kia một cái, khẽ “Hừ” một tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khuôn mặt nhỏ nhắn quay qua. Người xấu! Mới không cứu hắn ta!

Thấy biểu hiện Vân Ca, công tử Thanh Trần buồn cười lắc đầu.

Thái thú phất tay một cái, ra lệnh cho người ta nhanh giải Hoàng Diệu Tổ xuống.

Hoàng lão gia kêu rên một tiếng quỳ rạp xuống đất, “Công tử Thanh Trần tha mạng! Tiểu nhi đã biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗi rồi, xin ngài tha cho một mạng đi! Tiểu nhân chỉ một đứa con trai này thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 van cầu công tử để lại một sợi huyết mạch cho Hoàng gia.”

Vân Ca nhìn Hoàng lão gia nhíu nhíu mày, nói lớn: “Trong nhà của ngươi chỉ có một đứa con trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn ta, gia đình người ta bị hắn ta hại chết ngay cả một người cũng không còn.” Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão gia á khẩu không trả lời được, lúc con trai bức tử một nhà ba miệng ăn người ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào sẽ nghĩ đến báo ứng hôm nay chứ?

“Hu hu… Đều tiểu nhân không biết cách dạy con, cầu xin công tử Thanh Trần mở một mặt lưới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu nhân… Tiểu nhân nguyện ý tan hết gia tài, chỉ cầu công tử tha tiểu nhi một cái mạng.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đôi mắt Từ Thanh Trần chợt lóe, thản nhiên nói: “Tan hết gia tài? Nói thật không?”

Hoàng lão gia sửng sốt, rốt cuộc kịp phản ứng vội vàng nói: “Tự… Tự nhiên là thật. Van xin công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử khai ân.”

Trầm mặc một lúc, Từ Thanh Trần nhìn sang Thái thú nói: “Phái người bao vây Hoàng gia, mỗi hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân của Hoàng gia được phát mười lượng bạc, còn lại… Một lượng bạc cũng không cho phép để lại.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Không nghĩ tới còn có một khoản thần kỳ như vậy, trong thời gian ngắn Thái thú cũng hơi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản ứng kịp, “Cái này… Ách, dạ, hạ thần đi làm liền. Vậy… Hoàng Diệu Tổ nên xử trí thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào ạ?” Từ Thanh Trần cúi đầu cười nói: “Nếu Hoàng lão gia đã nguyện ý lấy toàn bộ gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài để bảo vệ một mạng của con trai, vậy liền phán đày đến biên quan đi. Vĩnh viễn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được quay về, gặp(đặc xá, giảm án) không tha!”

Sắc mặt Hoàng lão gia trắng bệch, cái này có gì khác biệt với chết chứ? Cùng một loại hình phạt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần còn mạng thì luôn vẫn hội cứu vãn. Cả đời một người luôn sẽ được mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần đại thiên hạ. Nhưng công tử Thanh Trần lại cộng thêm một câu “Gặp không tha” này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cái cũng đều xong rồi.

“Đừng! Lão gia… Hoàng gia chúng ta không thể suy bại như vậy ah.” Vốn mọi người Hoàng gia đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía sau Hoàng lão gia còn đang cầu tình lập tức không đồng ý. Một văn tiền Hoàng gia cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn để đổi lấy một Hoàng Diệu Tổ đi đày biên quan trọn đời không được quay về ư? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Như vậy ai cũng sẽ không muốn. Thaynhư thế, còn không bằng Hoàng lão gia cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gắng xem thử xem thể lại sinh một đứa nữa không, cho nhận một đứa con thừa tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng tốt hơn như vậy ah.

“Lão gia nghĩ lại ah….”

Không nói người khác, ngay cả chính Hoàng lão gia cũng do dự. Hắn muốn chính con trai khỏe mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể nối dõi tông đường, kết quả như thếlại bắt hắn cầm toàn bộ gia tài để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi thì bảo sao hắn chịu được?

Nhìn thần sắc Hoàng lão gia, khóe môi công tử Thanh Trần câu ra một nụ cười giễu cợt, thản nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói với Lý Thái thú: “Xem ra Hoàng lão gia không nguyện ý rồi, đại nhân, vẫn phán theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luật đi.”

Hoàng lão gia cũng không nói ra lời cầu tình nào nữa, chỉ thể trơ mắt nhìn con trai bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn đi, không khỏi khóc thảm thiết lên.

Trong đại sảnh náo nhiệt như thế, bên ngoài cũng không yên tĩnh. Những áchoàn khố bị nha dịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải tới cùng với người nhà của bọn chúng đều đang đứng chờ bên ngoài, mặc không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe thấy tiếng khóc của Hoàng lão gia vang lên ở bên trong tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả đều không khỏi mở to mắt nhìn nhau cùng cảm thấy không ổn.

Cuối cùng, mặc Hoàng lão gia không hiến hết toàn bộ gia sản ra, nhưng qua vài ngày nữa, Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia cũng không tồn tại lâu được. tộc phú thương Quảng Lăng đều sẽ hận hắn ta đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết. Nhà ai khôngmấy đệ tử bất hiếu chứ, những hào môn đại hộ này nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà ai chưa từng làm ra vài chuyện không thể cho người khác biết chứ? Hết lần này tới lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác Hoàng Diệu Tổ lại bị công tử Thanh Trần bắt gặp. Nếu hắn ta không bị công tử Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trần bắt, thì nói không chừng công tử Thanh Trần căn bản sẽ không quản những chuyện này của Quảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng, cho nên, những người bị xui xẻo này đều cùng chung chí hướng phát hết nỗi tức giận lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người của Hoàng gia.

Ngày này, trong khách sạn bình thường Quảng Lăng này, những đệ tử hoàn khố của tộc hoặc hào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 môntội ác tày trời, hoành hành ngang ngược trong thành Quảng Lăng đều lần lượt bị bắt. Chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đợi bọn chúng lẽ mất đầu hoặc lưu vong hoặc bắt giam. Đợi đến khi bước ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khách sạn, tất cả mọi người đều khôngai không lảo đảo suýt ngã. Dẫn tới dân chúng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngang qua rối rít vây xem.

“Từ Thanh Trần, huynh thật lợi hại!” Trong đại sảnh trống rỗng chỉ còn lại Từ Thanh Trần với Vân Ca, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Ca ngồi trên ghế nâng cằm lên nhìn công tử Thanh Trần áo trắng như tuyết, trên mặt tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy sùng bái. Nàng cũng đã xem những tội trạng mà Từ Thanh Trần sai người ghi ra, Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trần chỉ ngồi đây cái cũng không nói, vậynhững người thoạt nhìn như rất lợi hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia lại hoảng sợ đến nỗi quỳ xuống đất cầu xin tha thứ. điều, chắc chắn Vân Ca cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không cầu tình thay bọn chúng. Mặc những người già tóc bạc trắng khóc đến nước mắt tuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy mặt kia rất đáng thương, nhưng trên đường đi tới đây nàng cũng đã nhìn thấy không ít người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phú quý ức hiếp dân chúng bình thường. Những người bị ức hiếp kia lại càng đáng thương hơn. Mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần gặp được nàng chỉ thể dạy dỗ những người đó một trận, sau đó đưa một chút ngân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lượng cho những người bị hại kia thôi. Nhưng Từ Thanh Trần lại nhốt những tên bại hoại kia vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong đại lao dễ dàng. Sau này bọn họ cũng sẽ không gây họa cho dân chúng bình thường nữa! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Ánh mắt sùng bái, công tử Thanh Trần đã thấy nhiều, nhưng lại đột nhiên phát hiện ánh mắt của Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ca nương lại càng làm cho hắn hưởng thụ hơn, mỉm cười nhướng mày nói: “Lợi hại chỗ nào?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Huynh trừng phạt rất nhiều người xấu.” Vân Ca nói.

“Đó đại nhân thẩm.” Từ Thanh Trần cười nói.

“Nhưng những chứng cứ phạm tội kia đều huynh đưa cho đại nhân ah.” Vân Ca nói.

“Đóám vệ tìm được.” Từ Thanh Trần cười ôn hòa nói. Vân Ca nương nghiêng đầu, nói: “Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà… Muội cảm thấy những người đó đều rất sợ huynh, mà trái lại lại không sợ đại nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút nào ah.” Mặc vẫn luôn là Lý đại nhân nói, nhưng nàng cảm thấy rất ràng rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những người đó động cũng không dám động một chút đều bởiTừ Thanh Trần đang ngồi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên,không phải đại nhân vẻ mặt nghiêm túc kia.

“Ánh mắt của muội thật tốt.” Từ Thanh Trần cười nói.

Vân Ca cao hứng nói: “Dĩ nhiên.”

Từ Thanh Trần nhướng mày, tựa tiếu phi tiếu nhìn muội ấy nói: “Nếu ánh mắt tốt, thì sao lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn ra mấy người kia kẻ lừa gạt đây? Nói cho huynh nghe xem, trên đoạn đường muội đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gạt bao nhiêu lần rồi?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Ca lập tức đỏ bừng, “Muội… Muội mới không bị lừa rất nhiều lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu!”

“Nga? Cái gì?” Từ Thanh Trần cười nhìn muội ấy, lấy từ trong túi ra mấy món đồ đặt lên bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi: “Đây cái gì?”

“Ơ? Đâycây trâm của muội, còn ngọc bội… Còntúi tiền của muội. Tại sao lại ở… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chỗ huynh……” Chống lại ánh mắt tựa tiếu phi tiếu của công tử Thanh Trần, Vân Ca dần dần mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng.

Từ Thanh Trần bất đắc nhìn muội ấy nhẹ giọng thở dài: “Thật một nha đầu ngốc, muội bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lừa cũng không biết. Hôm trước gặp phải người cần chôn cha, muội liền lấy ngọc bội của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho người ta, muội biết khối ngọc bội này của muội đủ để cho một gia đình bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống cả đời hay không?”

“Nhưng mà… Cha của nàng ấy thật sự đã chết ah. Lúc đó muội cũng không bạc vụn.” Vân Ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ giọng cãi lại, nàng cũng là một thầy thuốc mà, người chết hay sống còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn Từ Thanh Trần ư?

Từ Thanh Trần nói: “Người chết, nhưng đó phảicha của nàng ta hay không thì muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết không?”

“Ơ?” Vân Ca câm nín.

Từ Thanh Trần cầm lấy cây trâm trên bàn, nhẹ nhàng cài lên cho muội ấy, rồi lại cầm ngọc bội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đeo lên cho muội ấy, nói: “Muội xem xem đi suốt cả đoạn đường này, nếu huynh tìm thấy muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trễ thêm mấy ngày nữa, thì phải ngay cả tiền ăn cơm muội cũng không không?”

Vân Ca ngượng ngùng cúi đầu, chụm đầu ngón tay nhỏ giọng nói: “Muội biết y thuật, muội còn có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hái thuốc.” Cho nên sẽ không thể không cơm ăn.

Công tử Thanh Trần gật đầu đồng ý nói: “Đúng vậy, muội y thuật, nhưng chẩn bệnh lại tự mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả tiền thuốc,hái thuốc, nhưng hái thuốc xong lại đưa hết toàn bộ cho người khác.”

“Người… Người ta cần giúp đỡ mà.” Vân Ca hơi rũ, mặc không biết cha nàng hành nghề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y hay không, nhưng lại để lại rất nhiều vàng bạc châu báu, nghĩa phụ của nàng cũng gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sản vô số. Nhưng hết lần này tới lần khác chỉ có nàng, lúc ra khỏi nhà mang theo không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít ngân lượng, nhưng lại càng ngày càng nghèo.

Công tử Thanh Trần mỉm cười vỗ vỗ đầu muội ấy nói: “Hiện tại đã biết mình ngốc bao nhiêu rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi?”

Vân Ca bất mãn phồng má, bực bội nói: “Muội mới không ngu ngốc! Nghĩa phụ nói muội thông minh nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó.”

Từ Thanh Trần vứt cho muội ấy một ánh mắt xem thường, tiểunương Vân Ca lập tức liền nhụt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chí, hơi rũ lẩm bẩm: “Tại saothể như vậy… Người ta tốt bụng giúp bọn họ, tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao bọn họ lại muốn gạt muội?”

Từ Thanh Trần ôn nhu nói: “Trên đời này, người xấu nhiều cùng, muội cho rằng ai cũng không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ức hiếp muội như trong Ly thành sao? Ai bảo muội bỏ nhà trốn đi hả?”

Lời này vừa nói ra, Vân Ca liền nhìn Từ Thanh Trần đầy cảnh giác, cũng nhớ ra chuyện Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trần nói nàng vị hôn thê của huynh ấy vào cái đêm trước khi bỏ nhà trốn đi, ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập tức liền cảm thấy lông mao dựng đứng, “Tại… Tại sao huynh lại đây?”

Từ Thanh Trần cười khẽ một tiếng, “Muội cứ nói đi? Cái cũng không nói liền bỏ nhà trốn đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết người trong nhà đã lo lắng bao nhiêu không? Lỡ như gặp phải nguy hiểm thì phải làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao đây? Muội kêu Từ gia phải trả lời với Trầm tiên sinh thế nào đây?”

“Muội… Muội mới không phải bỏ nhà trốn đi. Muội là, muội là muốn đi chung quanh hành y, hành y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tế thế.” Vân Ca cố gắng mở to hai mắt làm cho mình không giống như đang chột dạ. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh Trần không nói gì, chỉ bình tĩnh mỉm cười nhìn nàng, lại làm cho Vân Ca càng ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng cảm thấy chột dạ nhụt chí, “Điều này… Điều này cũng không thể trách muội ah. Đều tại huynh! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Muội… Muội mới không cần làm vị hôn thê của huynh đâu!”

Ánh mắt công tử Thanh Trần trầm xuống, khẽ cúi đầu hỏi: “Nga? Tại sao?”

Vân Ca cắn môi anh đào, hơi ấm ức nhìn Từ Thanh Trần, “Dù sao… sao muội chính không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần.” Nàng mới sẽ không nói cho Từ Thanh Trần nàng không thích học tập đâu.

Trầm mặc một lát, công tử Thanh Trần cười một tiếng, giơ tay lên kéo muội ấy đến trước người cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Huynh biết, muội không muốn viết chữ, không muốn học bài, đúng không?” Bị nói trúng tâm tư, Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ca cảm thấy hơi xấu hổ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đúng thì sao? Muội chính không thích học tập, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta chínhrất ngốc đó.”

Công tử Thanh Trần bật cười, thật sâu cảm thấy đã bắt nạt tiểu nương này quá mức rồi. Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật, Vân Ca không ngốc chút nào, vẫn chưa tới một năm thành quả học tập đã thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm cho Tần Tranh, mẹ cùng với Nhị thẩm đều khen ngợi thêm thì sao lại ngốc được. Chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua tiểu nương này quả thật không hứng thú với cầm kỳ thi họa đều dốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết hơn phân nửa tinh lực vào y thuậtthôi.

“Vậy… Nếu như sau này huynh không bắt muội tập viết nữa, không bắt muội học bài nữa thì sao?” Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh Trần nhẹ giọng hỏi.

“Ơ?” Ánh mắt Vân Ca sáng lên, kinh ngạc nhìn Từ Thanh Trần. Từ Thanh Trần nở nụ cười ôn văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhĩ nhã làm cho người ta không nhịn được trầm vào trong đó, “Nếu như sau này muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần học bài, không cần tập viết chữ nữa, vậy muội có nguyện ý làm vị hôn thê của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huynh không?”

“Cái này….” Vân Ca do dự.

Công tử Thanh Trần thản nhiên nói: “Muội xem muội đi, vừa ra khỏi cửa đã bị người ta lừa gạt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu như sau này đi cùng với huynh ra ngoài thì sẽ khôngai dám lừa muội nữa, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dù muội cứu nhiều người hơn nữa thì cũng sẽ không hết tiền, muốn cứu ai là thể cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đó. Muội không tìm được dược liệu, huynh cũng thể phái ám vệ của Định Vương phủ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm giúp muội. Cũng sẽ không phát sinh chuyện như hôm nay nữa. Muội thấy thế nào?”

Vân Ca nháy nháy mắt, cảm thấy trong đầu hơi loạn. Nhưng mà, Từ Thanh Trần nói dường như rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạoah, “Nhưng… Nhưng hiện tai chúng ta cũngthể cùng đi ra ngoài ah.”

Công tử Thanh Trần lắc đầu cười nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân, nếu như chúng ta không bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ quan hệ nào lại đi cùng nhau nói không chừng sẽ người hiểu lầm. Không tốt cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 danh dự của muội. Đương nhiên… Cũng không tốt cho huynh. Muội nhìn Ly nhi xem, còn Tranh nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa, họ cũng chỉ ra ngoài với Định Vương Nhị đệ thôi đó.”

“Ừ……” Tần Tranh tỷ tỷ đi dạo trong ngoài Ly thành cũng chỉ đi cùng với Từ Nhị ca thôi.

“Đã suy nghĩ kỹ chưa? Nếu muội không muốn, vậy chúng ta liền trở về Ly thành. Nếu muội vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn thê của huynh, chúng ta còn có thể đi dạo khắp nơi một chút, đi dạo một năm hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa năm cũng không sao.” Công tử Thanh Trần cười như gió xuân.

“Được.” Vân Ca vừa trầm tư vừa thuận miệng đáp.

“……” Công tử Thanh Trần, lừa gạt tiểunương như vậy thật sự đại trượng phu sao? Ám vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài cửa hai mặt nhìn nhau.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 442 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc