GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 430: Dạ tiệc Vương phủ (Hạ)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Một đoạn ca múa kết thúc, sứ thần các nước lần lượt tiến lên dâng hạ lễ của mình. Hạ lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của thuộc hạ Định Vương phủ tất nhiên đều bảo vật trung quy trung củ ngụ ý bình an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui vẻ, trong đó cũng không thiếu một vài món đồ thú vị. Nhưng lễ vật của sứ giả các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quốc gia lạimỗi người mỗi khác, không chỉ khoe khoang bảo vật của quốc gia mình, càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều hơn là hồ ý tranh phong với nước khác.

Bắc Nhung mới vừa đánh với Định Vương phủ một trận kinh thiên động địa, tử thương thảm trọng. Nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước nóng lòng chữa trị quan hệ với Định Vương phủ nhất, cho nên Bắc Nhung quốc gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu tiên dâng lễ vật lên, lễ vật dâng lên lại càng không phải vật phàm. Một sứ giả Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhung dẫn đầu bưng lên hai cái hộp, đồ vật bên trong quả thật làm cho người đây đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sửng sốt. Trong cái lồng bên trái một con hồ ly đôi mắt màu ngọc bích linh lung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng yêu, lông trắng như tuyết không một chút màu sắc khác. Trong cái hộp bên kia một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đóa hoa sen lớn màu xanh. Mặc đóa hoa sen này đã bị hái xuống, nhưng đặt trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hộp được chạm khắc bằng Hàn Ngọc lại vẫn nở rộ như cũ, giống như mới hái từ trong hồ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bên cạnh đóa hoa này còn một cái đài sen xanh ngọc bích.

Người khác thì còn tốt, nhưng Trầm Dương Lâm đại phu đang ngồi phía dưới vừa nhìn thấy món © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ trong cái hộp ngọc này, thì ánh mắt lại lập tức cùng sáng lên.

Chỉ nghe Gia Luật Hoằng cười nói: “Còn đây chí bảo của Bắc Nhung ta, Bích Nhãn Tuyết Hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Liệt Hỏa Liên. Xin dùng cái này để cung chúc sinh nhật của Tiểu Thế tử Tiểu Quận chúa.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mọi người lên, Liệt Hỏa Liên thì không cần phải nói, thật đúng hơi chút sâu xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Định Vương phủ. Thậm chí từng một thời gian, tính mạng của Mặc Tu Nghiêu đã thác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào đóa hoa sen này. Chỉ là sau đó Diệp Ly đã tìm được hoa Bích Lạc thể thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế, nên Liệt Hỏa Liên khó hái chồng chất chưa từng được nhắc lại nữa. Nhưng tác dụng của Liệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hỏa Liên không chỉ đơn giản làm thuốc giải cho Hàn độc, nếu đến trong tay thần y như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trầm Dương, thì tác dụng tuyệt đối sẽ không kém hoa Bích Lạc quá nhiều.

Về phần Bích Nhãn Tuyết Hồ thì lại càng được xưng chí bảo của Bắc Nhung. Cho dù trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính quốc nội của Bắc Nhung cũng cực kỳ ít nhìn thấy, nghe nói cũng sống trên đỉnh núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tuyết Cực Tây của Bắc Nhung giống như Liệt Hỏa Liên. Người bình thường chỉ cần liếc mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi thì cũng đã là may mắn ba đời rồi. Mà lông của Bích Nhãn Tuyết Hồ Tây Vực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại càng vạn kim khó cầu, có hàng giá. Bích Nhãn Tuyết Hồ không chỉ thông minh đáng yêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn nữa cả người từ da lông, xương thịt, thậm chí máu cũng đều là bảo vật. Những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ở Trung Nguyên thì cũng còn tốt, nhưng rất nhiều sứ thần Tây Vực đều nhìn con hồ ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ trong chiếc lồng bằng Bạch Ngọc kia đầy hâm mộ.

Diệp Ly khẽ mỉm cười, gật đầu nói: “Đa tạ Gia Luật Thái tử phí tâm, Tâm nhi nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích lễ vật do Thái tử điện hạ tặng.” Mặc dù bây giờ Tâm nhi còn nhỏ không nên tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần sủng vật, nhưng Bích Nhãn Tuyết Hồ này cũng còn nhỏ, chờ qua mấy năm nữa Tâm nhi lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên một chút thì cũng đúng lúc thể làm bạn.

Gia Luật Hoằng cười nói: “Sao lại nói vậy chứ? Tiểu Vương thay mặt Phụ vương chúc mừng Định Vương© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phi, đồng thời cũng hy vọng hai quý quốc chúng ta từ nay quốc thái dân an, chung sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hòa bình.” Mặc Tu Nghiêu cười khẽ một tiếng nói: “Bản vương kính Thái tử một ly.”

Gia Luật Hoằng gật đầu, cầm ly rượu lên cười nói: “Hẳn Tiểu Vương kính Vương gia mới đúng, mời.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mọi người ở đây đều biết Định Vương phủ Bắc Nhung đã hiệp định hòa bình, lúc này Gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Luật Hoằng bày tỏ thái độ cũng chỉđể cho những sứ thần đây nhìn thôi. Tỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ từ nay giao tranh với Định Vương phủ sẽ chấm dứt. sao, hiện nay Bắc Nhung đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương phủ làm cho suy yếu quốc lực, mà phía Tây lại cònrất nhiều nước nhỏ đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa mắt nhìn chằm chằm vào. Cái thế đạo này, ai cũng đừng nghĩ được dễ dàng an tâm sống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Sau đó, Lôi Đằng PhongMặc Cảnh Du cũng tiến lên dâng hạ lễ của mình, đều trân phẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó gặp trên thế gian. Mặc tung tích của Tiểu Vương tử còn chưa có, nhưng công chúa An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khê Phổ A cũng dâng lên lễ vật của mìnhcùng thỏa đáng. Chỉ điều, dựa theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giao tình của công chúa An Khê cùng với Định Vương phủ và Từ gia, thì lễ vật dâng tặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên không tràn đầy tính toán tâm giống người khác, mà chỉ những đặc sản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trân quý của Nam Chiếu thôi.

Đợi đến phía sau, lễ vật do sứ giả các nước Tây Vực dâng lên thì càng thiên kỳ bách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quái (vô cùng kỳ lạ), rất nhiều món đồ mà ngay cả thấy người Trung Nguyên cũng chưa từng thấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất nhiên khiến cho rất nhiều người được mở rộng tầm mắt. Mặc đến nay Định Vương còn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ý định đăng xưng Đế, nhưng đã hồ quang cảnh hưng thịnh của tứ hải triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ.

Trong một mảnh ca múa mừng cảnh thái bình, trong số những tân khách phía dưới đột nhiênngười đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đớn che bụng kêu lên, rất nhanh, hơn phân nửa số người trên cả đại điện cũng đều ngã xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo giống như ôn dịch. Lại một lát sau, phân nửa số người cònlại cũng ngã xuống, mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người giống như bị rút xương, mềm nhũn nằm trên mặt đất không thể động đậy. tại chỗ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ Mặc Tu Nghiêu có công lực cao sâu nhất còn ngồi vững vàng, nhưng sắc mặt cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tốt hơn chỗ nào.

“Định Vương, đây là xảy ra chuyện gì?” Hiển nhiên sứ giả các nước Tây Vực không nghĩ tới lại gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải loại chuyện này, nhìn lên Mặc Tu Nghiêu đang ngồi trên điện đầy cảnh giác, cho rằng người Trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyên quỷ kế gì, nhưng khi nhìn thấy tất cả người của Từ gia thân tín của Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phủ đang ngồi trên điện cũng ngã xuống, thì không khỏi càng thêm nghi ngờ hoang mang.

Mặc Tu Nghiêu ngồi trên ghế rộng rãi, vừa dùng một tay đỡ Diệp Ly dựa vào người hắn, vừa lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhạt nói: “Bản vương cũng muốn biết xảy ra chuyện gì? Mặc Cảnh Lê, ngươi còn không ra sao?”

“Ha ha ha! Mặc Tu Nghiêu, rốt cuộc ngươi cũng thua trong tay trẫm!” Cửa đại điện, một nam nhân mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Long bào màu Minh Hoàng nghênh ngang đi vào, vẻ mặt đắc ý nhìn tân khách đã ngã thất linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bát lạc cả điện. Mặc Cảnh vung tay lên, rất nhiều nam tử mặc quần áo dạ hành màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đen cầm đao kiếm trong tay tràn vào, bao vây hết cả đại điện lại.

Mặc Cảnh đắc ý bước đến giữa đại điện, giương mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu, một thân Long bào màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Hoàng tỏa ra ánh sáng rực rỡ dưới ánh nến, ngoại trừ sắc mặtcùng tái nhợt ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì nhìn bề ngoài Mặc Cảnh thật sự khí thế của một vị Đế vương, “Mặc Tu Nghiêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi không nghĩ tới sao. Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình phía sau… Cuối cùng, thắng vẫn là trẫm.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thần sắc Mặc Tu Nghiêu bình thản nhìn sắc mặt đầy đắc ý của hắn ta, nói một cách thản nhiên: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Bản vương không nhìn ra ngươi cái gì để đắc ý.”

Mặc Cảnh cười lạnh, “Mặc Tu Nghiêu, ngươi đừng cố làm ra vẻ dọa trẫm. Bây giờ ngươi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhúc nhích được sao? Trầm Hương Túy của trẫm chính khiến cho người công lực càng cao thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng trúng độc sâu, nếu ngươi thể nhúc nhích, thì còn thể ngồi đó nói chuyện với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trẫm sao?”

Mặc Tu Nghiêu cúi đầu cười một tiếng, “Đã như vậy, sao ngươi không đi lên thử xem?”

Ánh mắt Mặc Cảnh co rút lại, nhìn Mặc Tu Nghiêu chằm chằm đầy cảnh giác một lúc lâu, mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bật cười nói: “Ngươi nói đúng, trẫm không dám đi lên. Cho nên ngươi cũng không cần kích trẫm. Trẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần đi lên vẫn thể giết ngươi!” Mặc Tu Nghiêu gật gật đầu nói: “Thì ra cái gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Sở hoàng chính một phế vật ngay cả những người đã mất hết nội lực cũng sợ sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khó trách Thái Hoàng Thái hậuthần tử Đại Sở muốn phế ngươi. Nếu là Bản vương, Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã phế ngươi từ tám trăm năm trước rồi. So với Mặc Cảnh Kỳ, ngươi còn kém xa lắm.”

Ánh mắt Mặc Cảnh hiện lên một tia tức giận, nếu nói Mặc Tu Nghiêu chính là người cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời này hắn ghét nhất, thì hắn hận nhất có người nói hắn không bằng Mặc Cảnh Kỳ. Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thể thừa nhận mình không bằng Mặc Tu Nghiêu, nhưng lại chưa bao giờ cho mình không sánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bằng Mặc Cảnh Kỳ, “Cái gì? Đáng tiếc hắn ta đã chết, và rất nhanh ngươi cũng sẽ chết. Thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm vua thua làm giặc đạo của thế gian, sau trăm năm, người trên đời này sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy trẫm không bằng các ngươi, bọn họ chỉ biết biết trẫm đã đánh bại Mặc Cảnh Kỳ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đã đánh bại Mặc Tu Nghiêu ngươi. Trẫm mới thật sự người đệ nhất thiên hạ!”

Nói đến chỗ đắc ý, Mặc Cảnhvẫn không quên nhìn qua Diệp Ly bên cạnh Mặc Tu Nghiêu, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Diệp Ly, ngươi nói đúng không?”

Diệp Ly bình tĩnh nhìn hắn ta, nói một cách thản nhiên: “Nếu ngươi cảm thấy đúng, thì cứ coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng đi.” Chỉ là một câu bình bình đạm đạm, lại làm cho thần sắc trên mặt Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thay đổi đến ba lần trong nháy mắt. Bởi lời nóigiọng nói của Diệp Ly giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang nói chuyện với một kẻ điên vậy.

“Diệp Ly, ngươi xuống đây, trẫmthể tha cho ngươi một mạng. Đừng giở thủ đoạn lừa bịp, nội lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ngươi cũng không mạnh, cho phí sức một chút thì cũng không phải không thể nhúc nhích” Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh nhìn Diệp Ly chằm chằm, trầm giọng nói.

Mặc Tu Nghiêu ôm cả vòng eo của Diệp Ly, trong đôi mắt nhìn Mặc Cảnh chớp lên một tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng lạnh, nói: “Tính mạng của A Ly không cần ngươi quan tâm, cái rảnh rỗi này vẫn nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan tâm chính ngươi đi. Hay là… Bài học Bản vương tặng cho ngươi chưa đủ?”

Mặc Cảnh Lê sửng sốt, dường như nhớ ra cái đó, thần sắc trở nên cổ quái vặn vẹo, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc lâu sau rốt cuộc mới cất tiếng cười to, chỉ vào Mặc Tu Nghiêu lạnh lùng nói: “Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu, ngươi quả nhiên vẫn cuồng vọng như vậy, bây giờ, ngay cả chính mạng của mình cũng đều không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứu được, ngươi còn thể cứu được Diệp Ly sao? Tối nay Bản vương nhất định phải làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi chết thật thê thảm! Diệp Ly, ngươi tới đây… Tất cả chuyện trước kia trẫm cũng thể bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua.”

Diệp Ly giương mắt, nhìn hắn ta nói một cách thản nhiên: “Sao Bản phi không biết, có chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần các hạ bỏ qua chuyện đây?”

Trong mắt Mặc Cảnh hiện lên một tia ngoan độc, “Ngươi cho rằng, bây giờ Mặc Tu Nghiêu còn có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể bảo vệ được ngươi sao?”

Diệp Ly mỉm cười không nói, bình tĩnh tựa vào vai Mặc Tu Nghiêu không thèm để ý tới Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa.

Một tay của Mặc Tu Nghiêu đỡ eo Diệp Ly, một tay vuốt vuốt chén rượu trong tay, nhìn Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Bản vương cũng thật tò mò, ngươi hạ độc thế nào.” Trong Định Vương phủ, muốn hạ độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng. Nếu không, người của Định Vương phủ đã bị người ta hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độc chết mấy lần rồi, “Trong rượu? Không đúng… Người không uống rượu cũng bị trúng độc. Là… Trong nến.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Ánh mắt Mặc Cảnh chợt lóe, cười nói: “Tâm Định Vương quả nhiên nhạy bén, cũng không uổng phí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trẫm cực khổ tìm được Trầm Hương Túy không màu không mùi này. Chỉ tiếc… Hiện tại Định Vương mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết, chẳng lẽ không cảm thấy quá muộn sao?”

Mặc Tu Nghiêu lắc lắc đầu nói: “Ngay cả như vậy, thì chỉ bằng vào một mình người cũng không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được. Còn ai… Tự đứng ra đi. Để cho Bản vương xem xem, rốt cuộc những nhân vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào dám hạ độc thủ sau lưng Bản vương.”

Trong đại điện im lặng không tiếng động, khôngmột người nào đứng lên. Tình cảnh như thế khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnhcảm thấy mất hết mặt mũi. Những người này mật làm việc giúp hắn, nhưng hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại mắt thấy Mặc Tu Nghiêu đã không được, thì những người này lại vẫn không dám đứng ra, quang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 minh chính đại đứngphía sau hắn. Mặc Cảnh không biết, trong mắt những người ở đây, trừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi tận mắt thấy đầu thân của Định Vương chia lìa, nếu không cũng sẽ không mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dũng khí đứng ra quang minh chính đại phản bội Định Vương phủ.

“Mặc Tu Nghiêu cũng đã trúng độc rồi, các ngươi còn sợ gì?” Mặc Cảnh Lê lạnh lùng nói, trong ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt mang theo uy hiếp nhìn qua mọi người đang ngồi. Chỉ chốc lát sau, một người đứng lên, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người nữa… Không lâu sau, thậm chí người đứng dậy tới mười mấy. Trong số này, gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ của những danh môn đại gia không được trọng dụng, cũng quan viên đang nhậm chức, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một số nguyên tướng lãnh của Đại Sở đã quy hàng Mặc gia quân. Hiển nhiên lúc nãy những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này đều giả bộ trúng độc.

Ánh mắt Mặc Tu Nghiêu đễnh quét qua những người đây, cuối cùng rơi xuống trên người Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Du vẫn đang nằm một bên, lạnh nhạt nói: “Du Vương, ngươi cũng đứng lên đi.” Mặc Cảnh Du © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngẩn ra, rốt cuộc vẫn phải khẽ thở dài một cái đứng dậy.

Mặc Cảnh nhìn hắn ta đắc ý phi phàm, cười nói: “Mặc Tu Nghiêu, ngươi thấy chưa? Ngươi cho rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất cả mọi người sẽ trung thành tận tâm với ngươi, tất cả mọi người sẽ sợ ngươi sao? Bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ còn không phải có rất nhiều người như vậy phản bội ngươi?”

Thần sắc Mặc Tu Nghiêu bình thản, nói: “Phản bội? Cho tới bây giờ Bản vương cũng không định dùng bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ, sao lại coi phản bội được? Một đám phế vật, ngươi thích thì cứ lấy đi. Nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi thể hỏi xem, bọn họ biết mật của Định Vương phủ, hoặc quân tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93của Mặc gia quân không? Hoặc là… Cho hiện tại Bản vương chết, bọn họ biện pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa ngươi còn sống ra khỏi Ly thành hay không?” Nghe Mặc Tu Nghiêu nói, sắc mặt của những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã đứng dậy lập tức càng trở nên khó coi.

Sắc mặt Mặc Cảnh đổi đổi, cười lạnh nói: “Trẫm dám vào Định Vương phủ, thì đã khôngý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định còn sống đi ra ngoài. Nhưng thể kéo Mặc Tu Nghiêu ngươi, cònnhiều người đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chôn cùng như vậy, trẫm chết cũng đáng.”

“Vậy chúc mừng ngươi.” Mặc Tu Nghiêu nói không thành ý gì.

Mặc Cảnh Lê hơi phiền não nhìn Mặc Tu Nghiêu đang ngồi ngay ngắn phía trên chằm chằm, một loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm giác lực khiến cho hắn phiền chán tự nhiên nảy sinh. Từ nhỏ đến lớn đều như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, thật giống như hắn trước mặt Mặc Tu Nghiêu đều vĩnh viễn không chiếm được thế thượng phong. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93luận tình cảnh của Mặc Tu Nghiêu có thê thảm đến thế nào, thì ngay trong lúc nguy hiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, thật giống như người thua vĩnh viễn đều hắn. Nếu như hắn thực lực như Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiết Hàn hay cho Mộc Kình Thương cũng được, hắn cũng thể thừa dịp hiện tại xông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên phía trước cho Mặc Tu Nghiêu một kiếm. Nhưng cho cái cục diện như hiện tại, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn vẫn không dám nhích tới gần Mặc Tu Nghiêu. Hắn sợ Mặc Tu Nghiêu,trong lòng Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải thừa nhận sự thật hắn vẫn luôn xấu hổ thừa nhận.

“Giết hắn ta cho trẫm!” Nhìn bộ dáng ung dung bình thản của Mặc Tu Nghiêu, càng nhìn càng phiền lòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh đột nhiên mất đi kiên nhẫn nói.

Một nam tử áo đen tiến lên, hơi cảnh giác đi lên trên điện, lại thấy Mặc Tu Nghiêu cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93phản ứng, trong lòng càng tin chuyện Mặc Tu Nghiêu bị trúng độc nhiều hơn mấy phần, liền cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gan tiến lên thêm mấy bước. Nam tử kích động đến khóe mắt co rút mấy cái, muốn tự tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giết Định Vương, luận ai cũng sẽ không tâm bình khí hòa, rốt cuộc rút kiếm ra đâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẳng vào Mặc Tu Nghiêu. Cũng không ai thấy Mặc Tu Nghiêu ra tay, nhưng lại nghe thấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo đen kia kêu thảm một tiếng, bị đánh từ trên điện xuống,ngã xuống đất hộc máu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngừng. Hiển nhiên đã bị vòng bảo hộ của người nội lực cực cao chấn xuống.

Mọi người đây đều lần lượt thở ra một hơi, thấy Mặc Tu Nghiêu bình an sự, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không biết là may mắn hay tiếc nuối nữa.

Sắc mặt Mặc Cảnh càng thêm khó coi, “Ngươi không trúng độc?”

Mặc Tu Nghiêu cũng không để ý tới câu chất vấn của Mặc Cảnh Lê, lạnh nhạt nói: “Ngươi không giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được Bản vương, vậy hiện tại, ngươi muốn làm gì?” Sắc mặt Mặc Cảnhcực kỳ khó coi, thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu mới cười lạnh nói: “Không giết được thì thế nào? Trẫm cũng không tin bọn họ đều sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trúng độc giống ngươi! Giết hết toàn bộ!”

Người áo đen di theo Mặc Cảnh tới đều người liều mạng đã biết rõ chắc chắn phải chết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe thấy Mặc Cảnh ra lệnh cũng không quản tân khách ở đây đều thân phận gì, trực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp rút đao chém xuống.

“Sưu sưu sưu!” số mũi tên phá không đến, đồng thời, các tân khách ở đây cũng lần lượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng dậy. Biết công thì đứng dậy phản kích, không biếtcông thì đều vội vàng tránh qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bên. Chỉ trong chốc lát, người áo đen Mặc Cảnh mang đến đều ngã xuống đất không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dậy nổi. Cũng không phải bị tân khách đây chế ngự, cả người mềm nhũng ngã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống đất không dậy nổi như những tân khách lúc trước.

“Đây… Đây là sao?” Mặc Cảnh cả giận nói, mặc hắn cũng không trúng độc, nhưng người bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn, bao gồm cả Mặc Cảnh Du, cũng không một ai may mắn thoát khỏi.

“Loại vật thấp kém như Trầm Hương Túy này mà cũng mặt mũi lấy ra bêu xấu!” một góc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của đại điện, giọng nói bình thản của Trầm Dương vang lên, “Trầm Hương Túy đúng thuốc rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt, không màu không mùi, thể pha vào nước, cũng thể đốt cháy. Chỉ tiếc thuốc giải cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất dễ tìm. Hơn nữa… Thường thấy nhất lấy Băng Ngọc Lan để giải độc. Nhưng… Nếu như trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó đã uống thuốc giải chế từ quả trầm hương, thì khi ngửi hương của Băng Ngọc Lan, sẽ biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành một loại độc khác.”

Lúc này mọi người mới phát hiện, chung quanh đại điện tối nay đều dùng hoa lan để trang trí, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong đó lại hơn phân nửa Băng Ngọc Lan. Chỉ Băng Ngọc Lan một loại hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lan rất nhỏ, đặt giữa nhiều loại hoa lan danh quý, nếu không chú ý thì căn bản là không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy.

Sắc mặt Mặc Cảnhbiến thành màu đen, cắn răng nói: “Trầm Dương! Quả nhiên lại ngươi phá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện tốt của trẫm!”

Trầm Dương cười tủm tỉm nói: “Lê Vương quá khen, ngẫu nhiên thôi.”

Ngẫu nhiên cái rắm! Trên đời nào chuyện trùng hợp như vậy? ràng Mặc Tu Nghiêu đã biết trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kế hoạch của hắn, thậm chí ngay cả hắn định dùng độc cũng biết ràng.

“Định Vương thật thủ đoạn cao, bắt được trẫm, vậy mà không tiếc cầm tính mạng của nhiều tân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khách như vậy ra mạo hiểm.” Mặc Cảnh cắn răng nói. Nếu lúc vừa mới đi vào hắn liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không quản cái trực tiếp chém lung tung một trận, thì cho Mặc Tu Nghiêu âm thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sai người bảo vệ, cũng sẽ tuyệt đối không thể nào bảo hộ chu toàn từng người. Quả nhiên lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này vừa ra, sắc mặt các tân khách ở đây đều trở nên hơi khó coi. Định Vương muốn bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh Lê, bọn họ không xen vào, nhưng nếu như cầm tính mạng của bọn họ làm mồi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật quá đáng.

“Định Vương, ngài ý gì?” Sứ thần Tây Vực hiểu biết về Mặc Tu Nghiêu ít nhất, lên tiếng chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn đầu tiên.

Mặc Tu Nghiêu cười khẽ một tiếng, nói: “Đã làm cho chư vị sợ hãi, chỉ là… Ca múa không thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị, mời chư vị xem một vở kịch hay thôi. Bản vương bảo đảm tuyệt đối sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất kỳ một người nào bị thương.”

“Định Vương lấy gì bảo đảm?” người la hét hỏi.

“Chỉ bằng hiện tại đúng không có ai bị thương. Trấn Nam Vương, Gia Luật Thái tử, Nữ Vương Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chiếu, Hách Lan công chúa, mọi người cảm thấy thế nào?” Mặc Tu Nghiêu cười hỏi. Lôi Đằng Phong thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dài nói: “Nguyện đánh cuộc chịu thua, Định Vương cao minh, Bản vương bội phục.”

Gia Luật Hoằng càng trực tiếp hơn, “Tiểu Vương nhận thua, lại đưa thêm một ngàn con tuấn mã nữa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương.” Nếu ngựa đã cho, thì một vạn con hay một vạn một ngàn con cũng không khác biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn. Gia Luật Hoằng tự nhận vẫn còn thua được.

Công chúa An Khê đang lo lắng cho con, nên chỉ khẽ gật đầu nói: “Bản vương cũng bội phục.”

Hách Lan công chúa nháy nháy mắt, cười khanh khách ra tiếng. Ngay lập tức mọi người chỉ cảm thấy hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt tỏa sáng, diễm quang tỏa tứ phía, “Đều nói người Trung Nguyên rất thông minh, Định Vương lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người thông minh nhất trong đó, Bản công chúa cũng bội phục. Trong hai năm, giao dịch lông thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dược liệu của Bắc Cảnh ta với Định Vương phủ, Bản công chúa giảm cho ngươi hai phần giá tiền.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 430 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc