GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 414: Tây Lăng Trấn Nam Vương

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Hồng Rica
Beta: Sakura

Tây Lăng Hoàng An Thành

Từ khi Hoàng thành phương bắc của Tây Lăng bị ép tặng cho Mặc Tu Nghiêu, Tây Lăng hoàng dời đô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến An thành hiện nay. Cũng may mắn An thành Mộ Dung gia mấy trăm năm kinh doanh, tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng thành Tây Lăng không khí thế bàng bạc nhưng cũng thành trì phồn hoa số một số hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng. Lại trải qua hai năm cải cách, cũng miễn cưỡng không phụ cái tên Hoàng thành này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.

Nói đến, cũng khó trách thế lực khắp thiên hạ đều xem Mặc Tu Nghiêu không vừa mắt rồi. Đừng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bắc Nhung, vương đình Bắc Nhung ngoài trừ Bắc Nhung Vương một tòa thành bằng đá không tính lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm, các quyền quý khác cũng sống trong lều vải. Vốn hai đại cường quốc Tây LăngĐại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sở lại mất Hoàng thành. Đại Sở đành phải về Nam Kinh, còn Tây Lăng phải chạy về An thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng thời hai tòa thành lại bị Định Vương cầm trong tay nhưng không ý muốn đăng cơ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng khó trách làm người khác hâm mộ cùng với ghen ghét.

An Thành phủ Trấn Nam Vương, Lôi Đằng Phong ngồi thủ tọa trên, nhìn qua dưới đại điện chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trống rỗng xuất thần. Hắn đã từng mong muốn leo lên vị trí này, hắn từ nhỏ kiêu ngạo© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ Trấn Nam Vương. Trong lòng hắn, vị trí Trấn Nam Vương còn cao hơn ngôi vị hoàng đế dối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trá kia nhiều. Dù sao phụ vương hắn cường đại hơn cái vị chỉ biết trốn trong hoàng cung sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phóng túng nhiều lắm. Cho nên, hắn đã từngước đạt được thành tựu để phụ vương tán thưởng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chấp chưởng phủ Trấn Nam Vương. Nhưng khi hắn chính thức ngồi trên vị trí này, cảm giác thê lương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93u lãnh.

“Thế tử chúng ta nên làm thế nào?” Dưới điện, ba tướng cùng với mấy quan văn chút lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắng hỏi.

Kỳ thật, những người này lo lắng làm saothể bằng Lôi Đằng Phong. Bọn hắn một đường ra roi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thúc ngựa chạy về Tây Lăng, cho nên tin tức Hồng Nhạn quan chưa kịp truyền về. Nhưng trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lôi Đằng Phong hiểu, phụ vương hắn…Đã mất.

Phủ Trấn Nam Vương mất đi Trấn Nam Vương, trong lòng Lôi Đằng Phong run lên, chỉ cảm thấy toàn thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rét run

Thật lâu, Lôi Đằng Phong mở to mắt bình tĩnh nhìn qua mọi người đang ngồi phía dưới. Lôi Đằng Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giơ tay lên, trong tay xuất hiện một khối lệnh bài màu vàng, trên lệnh bài Kim Long bốn trảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếm giữ phía trên, chính giữa khắc hai chữ Trấn Nam.

Ngoại trừ ba tướng, mọi người không khỏi sợ hãi. Đây lệnh bài trọng yếu nhất phủ Trấn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương, đại biểu thân phận cùng với quyền lợi cho Trấn Nam Vương. Gặp lệnh bài như gặp Trấn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương, “Bọn thần bái kiến Vương gia!”

Vừa thấy lệnh bài này, với những người kiến thức lập tức biến sắc, biết sự tình không tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm. Vốn Thế tử chinh chiến bên ngoài đột nhiên trở về cũng đã không bình thường, hiện tại mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo lệnh bài đại biểu cho quyền lợi Trấn Nam Vương, saothể không làm người ta bất an. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Chư vị đứng dậy đi.” Lôi Đằng Phong trầm giọng nói: “Phụ vươnglệnh, từ giờ trở đi phủ Trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Vương hết thảy đều do Bản vương điều khiển.” Mọi người hai mặt nhìn nhau, nhưng lại có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do dự. Nếu như Trấn Nam Vương, mọi người sẽ theo Trấn Nam Vương một chuyến đấy.sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng Hoàng không bản lãnh gì, người sáng suốt đều thể nhìn ra được Trấn Nam Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạnh hơn nhiều. Nhưng nếu Thế tử Trấn Nam Vương nói lại không giống trước, không phải Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đằng Phong không tốt,Lôi Đằng Phong quá trẻ tuổi, còn kém thanh danh của Lôi Chấn Đình rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều.

“Mạt tướng nghe theo lệnh của Vương gia.” Ba tướng lãnh cùng bái kiến nói.

Lôi Đằng Phong giờ mới hiểu được dụng ý cố tình lựa chọn ba tướng lãnh này của phụ vương mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trong quân đương nhiên tướng lãnh ưu tú hơn. Nhưng những người kia đều lão tướng đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ vương đã nhiều năm, quân công sặc sỡ chính mình ép không được. Sau lưng thế lực đấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 e sợ lòng sinh dị tâm. Ba người này đều tướng bình thường được phụ vương đề bạt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn nữa hắnquan hệ khá tốt, tất nhiên trong thời gian ngắn không lo sinh ra hai lòng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Ngô đại nhân, ngươi nói như thế nào?” Lôi Đằng Phong gật đầu, đem ánh mắt quét chậm qua tỏ thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độ. Ngô đại quân nhìn qua Lôi Đằng Phong, cung kính nói: “Không biết…Thế tử tính toánkhông?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Ánh mắt Lôi Đằng Phong trầm xuống, nhìn chằm chằm mọi người đột nhiên bên môi cau dẫn một tia vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ, “Bản vương…Ý định đi xem thử ghế dựa bên trong điện Vĩnh Yên, các ngươi cảm thấy thế nào?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thần sắc Ngô đại nhân biến hóa, cùng cười nói: “Thế tử, cái này…Có phảichút quá nóng nảy không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lôi Đằng Phong đang muốn nói chuyện, ngoài cửa thị vệ bẩm báo: “Khởi bẩm Thế tử, Hoàng thượng triệu kiến.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lôi Đằng Phong khẽ hừ một tiếng nói: “Bản vương đã biết. Đi xuống trước đi.”

Lôi Đằng Phong đứng dậy đi xuống, mọi người phía dưới vội vàng khuyên nhủ: “Thế tử, Hoàng thượng đúng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 triệu kiến chỉ sợ không yên lòng, Thế tử thận trọng.” Lôi Đằng Phong nhàn nhạt cười nói: “Bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vương đột nhiên hồi kinh, hắn không triệu kiến mới kỳ quái. Huống chi có một số việc…Nên sớm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên trễ.”

Không đếm xỉa đến Ngô đại nhân trước mắt, Lôi Đằng Phong cười nói: “Ngô đại nhân, ngươi nói có đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”

Ngô đại nhân lập tức sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh lặng lẽ chảy xuống, “Thế…Thế tử…” Lôi Đằng Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hừ nhẹ một tiếng, một đạo hàn quang hiện lên. Mọi người chỉ nghe thấy âm thanh kiếm vào vỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lôi Đằng Phong hướng ngoài điện đi đến. Mọi người cúi đầu, đã thấy Ngô đại nhân mở to hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt trên mặt đất, một tia máu lưu trên cổ dần dần tràn ra.

“Bọn thần thề sống chết thuần phục Thế tử!”

Lôi Đằng Phong quay đầu lại, thản nhiên nói: “Các vị đại nhân không cần khẩn trương, tất cả mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đềuthân tín tâm phúc của phụ vương. Về phần Ngô đại nhân…Phụ vương đã nói, hắn…Cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải người của phụ vương. Đồ đạc đều đây, mọi người có thể nhìn xem.” Lôi Đằng Phong lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra một phong sổ con đặt lên bàn, cũng không nhìn phản ứng của mọi người đi thẳng ra ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lôi Đằng Phong bước nhanh hành tẩu vào hoàng cung, nói hoàng cung không bằng nói vài tòa liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khu nhà cấp cao cải biến thành biệt uyển. sao một tòa hoàng cung cũng không phải trong thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian ngắn thể dựng lên.

“Thể tử Trấn Nam Vương, Duệ Quân Vương Lôi Đằng Phong cầu kiến Hoàng thượng.” Đi đến cửa ra vào một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn cung điện hoa lệ, Lôi Đình Phong cất cao giọng nói.

Trong đại điện âm thanh đàn sáo rất nhanh dừng lại, chỉ chốc lát sau liền người hầu đi ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cẩn thận từng li từng nói: “Duệ Quận Vương, Hoàng thượng tuyên ngài đi vào.” Lôi Đằng Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gật đầu, nhấc chân muốn đi vào, lại bị thái giám chặn lại. Tên thái giám cười chỉ chỉ mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thị vệ đi theo bên hắn, nói: “Quận Vương, cái này…Có chút không thích hợp?”

Lôi Đằng Phong nhướng mày nói: “Bản vương mang ba vị tướng quân hồi kinh báo cáo, cáikhông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng?”

“Cái này…” Thái giám đau khổ khó xử, hắn biếttướng lãnh hồi kinh hồi báotất nhiên muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp mặt Hoàng thượng, nhưng Hoàng thượng cũng ra lệnh chỉ cho phép một mình Lôi Đằng Phong đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 a.

Lôi Đằng Phong trầm giọng nói: “Ngươi không cần lo lắng, nếu Hoàng thượng trách tội, Bản vương một mình gánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu.” Thái giám thấy Lôi Đằng Phong mạnh mẽ như thế, cũng không dám ý ngăn trở, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người phủ Trấn Nam Vương trong hoàng cung trước sau đều không quá khách khí. Đừng nói bọn hắn..mà ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả Hoàng thượng đều sớm đã thành thói quen.

Lôi Đằng Phong đi vào trong đại điện, mùi rượu cùng hương phấn son lại làm cho người ta váng đầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ngoại nhân không biết nội tình, nhưng thời điểm phụ vương chết trận chứng kiến màn trước mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lôi Đằng Phong không khỏi hiện lên một tia lãnh ý.

“Thần Lôi Đằng Phong bái kiến Hoàng thượng.” Lôi Đằng Phong cúi đầu hành lễ.

Đi theo phía sau hắn ba tướng lãnh cũng hành lễ, “Mạt tướng Phùng Lễ, Trương Nghi, Thượng Quan Thanh bái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiến Hoàng thượng.”

Tây Lăng Hoàng mắt say lờ đờ mông lung nhìn xuống, dáng tươi cừoi chân thành nói: “Là Đằng Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 a, nhanh, lại đây ngồi đi” Lôi Đằng Phong đi đến vị trí phía trước ngồi xuống, nói: “Đằng Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đa tạ Hoàngphụ.”

Tây Lăng Hoàng so về hai năm trước tại thời điểm Hoàng thành Tây Lăng chút gầy gò, quanh năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tửu sắc cũng ăn mòn lấy thân thể hắn, môi mỉm cười mắt cũng lộ ra đục ngầu thần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chỉ là lúc này đôi mắt kia nhìn về phía Lôi Đằng Phong, làm cho người ta cảm thấy tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy ý tứ hàm xúc, “Đằng Phong, cháu không theo chân phụ vương đánh Mặc gia quân, sao lại trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về?”

Lôi Đằng Phong nói: “Khởi bẩm Hoàng phụ, nhận được tin tức phụ vương, Nam Sở ruồng bỏ kết minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với ta, đã đầu hàng Định Vương phủ bên kia. Định Vương phủ cùng Mộ Dung Thận và Nam Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự mình thống lĩnh ba mươi vạn quân đội Nam Sở lướt qua sông Vân Lan xâm chiếm Tây Lăng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phụ vương đặc biệt lệnh cho Đằng Phong trở về xử việc này.”

“A?” Tây Lăng Hoàngchút ngoài ý muốn nhìn Lôi Đằng Phong, “Có đây là?”

“Đằng Phong nói chắc chắn 100%, nếu Hoàngphụ không tin, thể phái người xét. Chỉ sợ hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại sông Vân Lan đã động rồi.” Tây Lăng Hoàng gật đầu nói: “Nếunhư thế, Đằng Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính toán không?” Lôi Đằng Phong ngẩng đầu nhin qua Tây Lăng Hoàng nói: “Đằng Phong ý định lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thượng Quan Thanh Phùng Lễ lĩnh suất năm mươi vạn đại quân tiến đến nghênh đón Mộ Dung Thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Hầu.”

“Năm mươi vạn?” Tây Lăng Hoàng nhìn Lôi Đằng Phong hỏi, “Chúng ta làm nhiều binh như vậy?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lôi Chấn Đình xuất chinh đánh Mặc gia quân đã mang đi đại đa số tinh binh Tây Lăng, huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chi còn đại lượng binh trú đóng ở sông Vân Lan. Lại từ Tây Lăng mang đi nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 binh ra ngoài, cũng khó trách Tây Lăng Hoàng lo lắng rồi.

Lôi Đằng Phong rủ mắt, lạnh nhạt nói: “Bằng không thì, Hoàng phụ thấy nên làm thế nào?”

Tây Lăng Hoàng tức cười, hắn bị Lôi Chấn Đình áp chế cả đời, quân chính dân vụ một mực không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có sờ qua. Coi như thiên tài cứ tiếp tục như vậy cũng ngày khô kiệt trí tuệ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại càng không phải nói hắn vốn không phải thiên tài gì.thể cùng Lôi Chấn Đình ngoài sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngầm đấu nhiều năm như vậy, đều dựa vào hắn quang minh chính đại đã sinh ra trong hoàng gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối với lục đục cũng chút tinh thông. Nhưng nói về chiến tranh hiển nhiên không thể thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện được. Tây Lăng Hoàng cả đời đều muốn cầm lấy chi quyền hoàng đế của mình, nhưng lại chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao giờ nghĩ tới, cầm lại phần quyền này về sau hắn muốn làm hoàng đế tốt như thế nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lôi Đằng Phong che lại tia khinh thường, giọng nói lạnh lùng nói: “Mộ Dung Thận và Nam Hầu đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân lão tướng bách chiến, phụ vương bây giờ không đây…Nếu không phải phái đại quân ra ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chặn. Chỉ sợ Mặc gia quân lại một lần nữa binh lâm thành hạ…ngay trước mắt.

Tây Lăng Hoàng nhíu mày, thở dài. Thói quen thò tay muốn lấy chén rượu trên bàn,chút không kiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẫn hướng Lôi Đằng Phong phất tay nói: “Mà thôi, cháu đi đi. Cứ làm theo như cháu nói.” Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đằng Phong nhẹ nhàng thở ra, đột nhiên một tên thái giám từ bên ngoài vội vàng tiến đến, bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người Tây Lăng Hoàng thấp giọng nói vài câu. Thần sắc Tây Lăng Hoàng biến đổi, nhìn về phía Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đằng Phong cũng biến thành tràn ngập thăm dò.

Phất tay cho tên thái giám lui ra, Tây Lăng Hoàng nhíu mày suythoáng một phát, hỏi: “Đằng Phong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháu chưa nói với trẫm, chiến sự quân taĐịnh Vương phủ thế nào rồi?”

Lôi Đằng Phong lạnh nhạt nói: “Hoàng thượng nói rất đúng, Đằng Phong đang định bẩm báo với Hoàng thượng.”

Tây Lăng Hoàng thỏa mãn gật đầu nói: “Vậy là tốt rồi, trẫm cũng có chút bận tâm. Cháu cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên…lừa gạt trẫm a.” Khi quân…là tử tội.

Hai đầu lông mày Lôi Đằng Phong xẹt qua một tia lãnh ý, trầm giọng nói: “Đằng Phong không dám, khởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bẩm Hoàng thượng, quân ta chỉ sợ là…không chống được Mặc gia quân…Tất bại!”

“Cái gì?!” Tây Lăng Hoàng chút khiếp sợ nói. Hắn tuy năng nhưng giang sơn chính mình lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cừu oán. Vốn hắn nghe bẩm bảo Lôi Chấn Đình binh bại chút hả hê. Nhưng lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe được câu tất bại trầm trọng của Lôi Đằng Phong, không khỏi kinh hãi lên. Hắn thật sự không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn trải qua cảm giác Hoàng thành bị Mặc gia quân chiếm lần nữa. Huống chi…Vừa từ phương Bắc đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An Thành, lúc này Mặc Tu Nghiêu lần nữa binh lâm hạ thành, bọn hắn còn biết đi đâu?

Tây Lăng Hoàng bình sinh phát hiện, Tây Lăng khôngLôi Chấn Đình lẽ không phải một chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt.

“Đằng Phong…phụ vương cháu…”

Lôi Đằng Phong cũng không giấu diếm, trầm giọng nói: “Đúng vậy, nếu như Đằng Phong đoán không lầm, phụ vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã…Hi sinh cho tổ quốc rồi.” Nghe vậy, Tây Lăng Hoàng không khỏi ngẩn ngơ, hắn bị Lôi Chấn Đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uy áp sống lo sợ nơm nớp cả đời, tuy lúc nào cũng muốn giết chết Lôi Chấn Đình. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi hắn thực sự nghe tin Lôi Chấn Đình chết, phản ứng đầu tiên không phải cao hứng, mà là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngờ.

“Hiện tại…Chúng ta nên làm bây giờ?” Tây Lăng Hoàng nói.

Lôi Đằng Phong rủ mắt, lạnh nhạt nói: “Ba vị tướng quân đềunhân tài Tây Lăng phụ vương lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, Đằng Phong ý định phái bọn họ đón đánh Mộ Dung Thận Nam Hầu. Nếu như Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu tự mình dẫn binh đánh Tây Lăng nói…, Đằng Phong nguyện cùng Tây Lăng tồn vong.”

Hiện tại cũng không còn biện pháp khác, Tây Lăng Hoàng cũng không dài dòng, gật đầu nói: “Tốt, trẫm hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại sắc phong cháu Trấn Nam Vương, thay thế Hoàng đệ trấn thủ Tây Lăng. Mặt khác, Phùng, Trương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thượng Quan ba vị tướng quân, trẫm phong bọn họ là Hộ Quốc Đại tướng quân, Tĩnh Quốc Đại tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân cùng An Quốc Đại tướng quân.” Tây Lăng Hoàng nói một câu, ba vị phó tướng quân lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhảy lên thành nhất phẩm Đại tướng quân Tây Lăng.

“Đa tạ Hoàng thượng.” Lôi Đằng Phong cúi đầu nói.

“Đa tạ Hoàng thượng ân điển.”

Đợi đến lúc Lôi Đằng Phong rời khỏi đại điện, cung điện vàng son lộng lẫy lần nữa khôi phục vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên lặng. Mộ thái giám từ phía sau tiến tới, cẩn thận từng li từngnhìn Tây Lăng Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi Long ỷ nhắm mắt dưỡng thần, nói khẽ: “Hoàng thượng, người làm vậy…không…” Vốn bọn hắn đã bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí thật tốt, chỉ cần Lôi Đằng Phong đến thể bắt giữ hắn. Không Lôi Chấn Đình, Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đằng Phong lợi hại đến đâu vẫn còn trẻ người. Nhưng nếu để cho hắn thời gian, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để cho hắn đủ lông đủ cánh nhất định rất khó đối phó.

Nhưng vẫn không nghe được tín hiệu của Tây Lăng Hoàng, tử sĩ mai phục bên cạnh chỉthể trơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt ếch nhìn Lôi Đằng Phong đi ra ngoài.

Tây Lăng Hoàng khoát tay nói: “Lôi Chấn Đình đã chết…Nếu lại giết Lôi Đằng Phong…Tây Lăng nên làm sao?” Những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm gần đây, nữ nhi của hắn cùng đều đã chết, còn sống thì đã xuất giá, trong hoàng cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoại trừ những phi tử bên cạnh a dua ra thì chỉ còn mình hắn, thể nói một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đơn. Hiện tại địch nhân cả đời cũng chết rồi, nhưng Tây Lăng vẫn còn..Hắn cũng nên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng lưu lại chút đó.

“Được rồi, đi thôi. Truyền mệnh lệnh của trẫm, sắc phong Lôi Đằng Phong làm Trấn Nam Vương. Trấn Nam Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lôi Chấn Đình dùng thân hi sinh cho tổ quốc, thêm thụy “trung liệt”. Mặt khác, trẫm…thân thể không khỏe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trấn Nam Vương làm giám quốc a.”

Trong lúc này tùy tùng có chút sững sờ, hiển nhiên chút không hiểu sao Tây Lăng Hoàng trong thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian ngắn lại biến hóa như vậy. Nhưng không thể không tuân theo mệnh lệnh của Tây Lăng Hoàng, “Nô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài tuân chỉ, tài cáo lui.” Xem ra, Tây Lăng Hoàng về sau…vẫn do phủ Trấn Nam Vương định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoạt rồi.

Lôi Đằng Phong ra khỏi hoàng cung, tuy nhận được quyền chỉ huy toàn bộ đại quân Tây Lăng như nguyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý, nhưng mặt vẫn trầm như nước. Vừa rồi, hắn thật sự sát ý với Tây Lăng Hoàng. Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng biết Tây Lăng Hoàng cũng bày biện binh sĩ, nhưng hắn thật không ngờ Tây Lăng Hoàng ngu ngốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năng lại đột nhiên ra quyết định như vậy. Trong chốc lát do dự, cũng mất đi sát khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đó. Lôi Đằng Phong không khỏi cười khổ, so cùng phụ vương quả thật hắn kém xa.

“Lôi Đằng Phong…”

“Người nào?” Đột nhiên âm thanh trầm thấp nhưnhư không truyền vào tai hắn, Lôi Đằng Phong biến sắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên nhìn lại hướng âm thanh. Chỉ thấy cách vài bước, một người nam tử trung niên mặc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vải xanh da trời, thần sắc ảm đạm nhìn qua hắn.

“Lăng Thiết Hàn!” Lôi Đằng Phong cắn răng nói. Hắn vừ nghe âm thanh ràng rất xa, nhưng Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiết Hàn lại lặng yên không một tiếng động xuất hiện trước mặt hắn. Đã lâu không gặp, công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tu vi của Lăng Thiết Hàn lại nâng cao một bậc rồi.

Lăng Thiết Hàn gật gật đầu, khoát tay một thứ hướng Lôi Đằng Phong phóng tới. Lôi Đằng Phong phản xạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn vung ra, nghiêng người lập tức nghĩ đến cái gì, thò tay bắt được thứ Lăng Thiết Hàn ném © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới. Đó một bình sứ trắng bình thường, tuy bị bao một tầng vải, nhưng Lôi Đằng Phong cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giác được bên trong thứ gì. Đồng thời suy đoán Lăng Thiết Hàn cái gì mà giao đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vật này cho hắn.

“Cái này…Đây là….” Lôi Đằng Phong chặt chẽ nắm lấy đồ vật trong tay, chằm chằm nhìn Lăng Thiết Hàn nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lăng Thiết Hàn hờ hững nói: “Đây tro cốt của Lôi Chấn Đình.”

“Ngươi hỏa thiêu phụ vương ta!” Lôi Đằng Phong cảm thấy một cơn tức giận dồn thẳng vào đầu, trừng mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 oán hận nam nhân trước mắt. Lăng Thiết Hàn quét mắt nhìn hắn, cười lạnh một tiếng: “Ngươi may mắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu còn đuổi theo ta sao để ta hỏa thiêu Lôi Chấn Đình mang về.”

Lôi Đằng Phong im lặng. Hắn đương nhiên biết rất nhiều người đối đãi thế nào với tướng lãnh quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địch, đặc biệtngườiđịa vị không tầm thường. Nhưng ít nhất..Trấn Nam Vương cuối cùng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút tôn nghiêm.

“Phủ Trấn Nam Vương nhất định nhớ chuyện này đấy.” Lôi Đằng Phong rất nghiêm túc nói.

Lăng Thiết Hàn bên môi câu dẫn ra một tia vui vẻ giễu cợt, liếc Lôi Đằng Phong, quay người phẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay áo bỏ đi.

Bên ngoài cửa Trấn Nam Vương phủ, Lôi Đằng Phong bưng trong tay tro cốt im lặng xuất thần, “Phụ vương…Hài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhi nhất định không phụ kỳ vọng của người…”

Chiến sự Hồng Nhạn quan kết thúc, Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly lên đường trở về Ly Thành. Giành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính quyền dựa vào lực nhưng thống trị thiên hạ lại không thể dựa vào lực. cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93công tử Thanh Trần tọa trấn, nhưng Ly thành vẫnkhông ít việc cần Mặc Tu Nghiêu tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình xử lý. Từ năm trước ly khai Ly thành đi Bắc Cảnh, vậy đã mười tháng rồi. Mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tháng nhìn như rất dài, nhưng bình định Bắc Cảnh, đánh đuổi Bắc Nhung, đả bại Nam Sở cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng, nhiều sự tình cần tính toán như vậy trong thời gian ngắn thật kinh người. Nhiều chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tích quân công như vậy, luận đặt trên người ai cũng đều hưởng thụ ba đời rồi.Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu Diệp Ly chỉ dùng đến mười tháng, đến lúc mọi người nghĩ đến những chiến tích bưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãn này ngoài trừ thán phục sợ hãi ra thì không thốt lên lời.

Mười tháng nhìn như rất ngắn, nhưng lại rất dài. Hai tiểu bảo bảo vừa đầy tháng hai người bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã ra chiến trường,bây giơ đứa đã trong lòng người lớn nhìn bốn phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học nói. Diệp Ly thấy hai bảo bảo trong lòng hai vị Từ phu nhân một lúc, rốt cục không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhịn được nước mắt lần lượt rơi xuống. Hai Bảo Bảo vừa đầy tháng đã bị đem gửi nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ gia, một năm liền chưa từng gặp cha mẹ, sao Diệp Ly lại có thể không sinh lòng áy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 náy.

May mắn là, tuy chưa nhớmặt cha mẹ, nhưng hai đứa lại cảm giác thân sinh. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại phu nhân mỉm cười đặt tiểu tử mặc áo gấm bạch hồ sợi lông màu xanh nhạt trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay Diệp Ly, mỉm cười trêu chọc nói: “Lân nhi, gọi mẹ…Gọi mẹ…”

Tiểu tử mở cặp mắt to tròn đen nhánh, nhìn Diệp Ly, chỉ cảm thấy người ôm mình có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hương thơm mềm mại rất thoải mái, khác với mùi hương của ông cậu bà mợ, nhưng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ưa thích. Tiểu tử nhao nhao ôm lấy Diệp Ly nở nụ cười tươi rói, học theo Từ đại phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân kêu: “Mẹ …mẹ…”

“Lân nhi gọi mẹ?” Diệp Ly kinh hỉ nói, giương mắt nhìn Từ nhị phu nhân bên cạnh đang ôm trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay tiểu bảo bảo mặc cẩm y hồng nhạt. Từ nhị phụ nhân cười nói: “Hai đứa bé này giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Bảo, đều rất thông minh. Tâm nhi, gọi mẹ đi!”

Tiểu Tâm nhi cười khanh khách với Diệp Ly, trên khuôn mặt ngọt ngào nhỏ nhắn tràn đầy ý thân cận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hiển nhiên không hề xa lạ, bàn tay nhỏ hướng Diệp Ly kêu lên: “Mẹ…ẵm ẵm…”

Diệp Ly cảm thấy trong lòng mềm nhũn đấy, phảng phất một chút nóng lên. Ôm cả hai đứa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào ngực, may mắn cả hai đã gần một tuổi, nên một trái một phải ngồi trong lòng Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly vẫn được. Hai tiểu bảo bảo từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cảm tình cũng rất tốt. Chẳng những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tranh giành ôm ấp, trong ngực Diệp Ly còn nắm tay nhau nói những lời người khác nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không hiểu.

Mặc Tu Nghiêu đứng sau lưng Diệp Ly, thỉnh thoảng thò tay giúp nàng vịn tiểu hài tử trong lòng, bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 môi cũng nở nụ cười thản nhiên, sát khí từ trên chiến trường đã biến mất sạch sẽ.

Mặc Tiểu Bảo đứng bên người Diệp Ly,chút tiếc nuối quan sát hai tiểu bảo bảo trong lòng Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly. Cậu đã lớn, không thể lại để mẹ ôm một cái…Ít nhất…không thể tranh mẹ với đệ đệ muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muội.

“Mẹ, Tiểu Bảo cũng rất nhớ mẹ.” Đôi mắt Mặc Tiểu Bảo trông mong nhìn Diệp Ly nói.

Diệp Ly lại cười nói: “Mẹ cũng nhớ con, những ngày này nghe lời cậu cả không?” Nhớ lúc đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tiểu Bảo trở lại Ly thành, lúc gần đi điệu bộ ủy khuất của Tiểu Bảo, Diệp Ly cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút áy náy. Tuy nhiênan toàn của bé, không thể không làm vậy, cho nên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa điểm dong dài, cho thị vệ mang đi. Những ngày này chỉ sợ cũng lo lắng cùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mặc Tiểu Bảo liên tục gật đầu, “Tiểu Bảo nghe lời nhất, không tin mẹ hỏi cậu cả.” Mặc Tiểu Bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng lớn càng tinh nghịch, đầu óc lại thông minh. Hết lần này đến lần khác, không ai thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉnh không chứng cớ. Toàn Ly thành chỉ Từ Thanh Trần mới thể trị được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bé.

“Cháu nghe lời? Ngày hôm qua ai đi náo lấy sống chết muốn đi Hồng Nhạn quan?” Ngoài cửa, Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trần mang theo nụ cười thản nhiên truyền vào. Rất nhanh, một thân áo trắng như tuyết của công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thần Tiên xuất hiện trước mặt mọi người. Có một loại người, vừa sinh ra bị Thượng Thiên chiếu cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền đấy.ngay cả thời gian trên người hắn phảng phất như dừng lại. Nếu như nói Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu nhiều năm vẫn tuấn mỹ không thay đổi công lực thâm hậu, thì Thanh Trần chính sủng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhi trời sinh được bề trên chiếu cố đấy. Tuổi trẻ của Từ Thanh Trần cũng không để cho người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cảm thấy non nớt, dung nhan tuấn mỹ xuất trần phảng phất sự trầm ổn của nam tử trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên, không giống với quanh năm triều thần công văn lao hình. một cỗ khoan thai nhàn vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạc.

Từ Thanh Trần bước vào trong sảnh, lại cười nói: “Không đến một năm, liên tiếp đánh bại bốn nước. Chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tích trước giờ chưa từng có, chúc mừng Vương gia.”

Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Đâu có, nếu không Thanh Trần huynh tọa trấn Ly thành, Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể yên tâm? Lại càng không cần phải nói chinh chiến thiên hạ.” lời này cũng không phải nói ngoa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục ngữ nói, binhchưa động, lương thảo đi trước, tầm quan trọng của quân nhu đối với chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tranh không cần nói cũng biết. Một năm gần đây chính mấy vị Từ gia tọa trấn Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bắc, Mặc gia quân gần như chưa từng vấn đề quân nhu lương thảophiền não.hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần ủng hộ, muốn đánh thắng trận cũng dễ dàng hơn nhiều.

Từ Thanh Trần cười nhạt một tiếng, cũng không khiêm tốn. Đều là người thông minh, tự nhiên nhìn ra được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu nào của đối phương thực câu nào là giả. Huống chi dùng quan hệ của Diệp Ly với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ gia, khiêm tốn từ chối chẳng phải lộ ra dối trá xa cách sao.

Từ Thanh Trần ngồi xuống, hai vị Từ phu nhân biết rõ bọn họ muốn nói chuyện chính sự liền đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dậy đi ra ngoài. Diệp Ly vừa trở về cũng không nỡ xa hai đứa bé, nên cũng giữ hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại. Hai tiểu bảo bảo ngồi trong lòng Diệp Ly, thấy hai mợ bỏ đi cũng không khóc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ nhị phu nhân không khỏi cười mắng haikhông lương tâm đấy.

Mặc Tu Nghiêu trực tiếp ôm tiểu bảo bảo mặc cẩm y hồng nhạt, đeo vòng tay vòng chân bạc, khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ái đáng yêu từ trong lòng Diệp Ly. Rời khỏi ôm ấp của mẹ tiểu Tâm nhi cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc náo,vậy nênrất nhiều người ưa thích bé. Hiếu kỳ cầm lấy sợi tóc trắng dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu bất đắc liếc nhìn con gái, đưa tay lấy một viên ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 châu to bằng trứng bồ câu chạm rỗng nhét vào tay cho chơi. Tiểu Tâm nhi cũng không chê, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cúi đầu hiếu kỳ chơi ngọc châu trong tay.

Mặc Tiểu Bảo nhìn xem đệ đệ trong lòng mẹ cùng với muội muội trong lòng phụ vương, tội nghiệp cọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên người Từ Thanh Trần. Từ Thanh Trần mỉm cười lắc đầu, chỉ chỉ vị trí bên cạnh mình. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Bảo lúc này mới ngồi xuống vị trí bên cạnh Từ Thanh Trần.

Trong đại sảnh an tĩnh một lát, Từ Thanh Trần mới nói: “Vốn các ngươi vừa trở về, không nên tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quấy rầy. Nhưng sự tình Vương gia nên tự mình xem qua.” Từ Thanh Trần lấy một cuốn sổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay trong tay áo. Diệp Ly chỉ nhìn thoáng qua đã biết rõ là rồi, phong thư màu vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được phong ấn bởi dấu son hình con sói giương nanh đây quốc thư của Bắc Nhung.

“Bắc Nhung lạichuyện gì?” Diệp Ly nhíu mày hỏi. Diệp Ly luôn không có ấn tượng tốt với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bắc Nhung, cho dùng bọn họ đã từng hợp tác với thái tử Bắc Nhung.

Mặc Tu Nghiêu một tay ôm con gái, một tay đón lấy quốc thư cau mày nói: “Dùng công chúa Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoa đổi về di thể Gia Luật tướng Bắc Nhung?” Mặc Tu Nghiêu trầm mặc hồi lâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngẩng đầu lên có chút phiền não nhìn về Diệp Ly, “Di thể Gia Luật đâu?”

Diệp Ly tức cười, nàng còn thật không nhớ di thể Gia Luật ở nơi nào. Lúc ấy loay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoay quét dọn chiến trường cũng không do nàng quản, sao nhớ rõ chuyện này.

Mặc Tu Nghiêu chút bất mãn nói: “Bọn hắn muốn đổi di thể Gia Luật về, sao hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới đến?” Thời gian dài như vậy, ai biết được di thể Gia Luật bị nhét đến chỗ nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ ?

Từ Thanh Trần không nhịn được khóe môi cong lên, nói: “Mùa đông Bắc Nhung ngàn dặm đóng băng, hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới vừa vặn đầu xuân không lâu, bọn sứ giả đến Ly thành, xem như nhanh.” Hơn nữa Bắc Nhung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẳng định muốn quan sát thế cục một chút, nếu như Mặc gia quân bại bởi Tây Lăng liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân Đại Sở, ai còn đổi với ngươi. Trực tiếp xua quân đánh tới được.

Mặc Tu Nghiêuchút không kiên nhẫn gật đầu nói: “Bản vương đã biết. Nói cho bọn hắn biết, đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 di thể Gia Luật tướng Bắc Nhung, chỉ một công chúa Dung Hoa không đủ.”

“Ngươi còn muốn cái gì?” Từ Thanh Trần khiêu mi nói.

Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Vậy thì công tử Thanh Trần thể làm cho bọn họ đổi mấy thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.” Chỗ tốt tự nhiên càng nhiều càng tốt, Định Vương phủ phú khả địch quốc, nhưng phải nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều người, địa phương nào không cần tiền?

Từ Thanh Trần gật đầu nói: “Ta đã biết, điều…Ngươi thể tìm di thể Gia Luật Dã?” Lấy tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách Mặc Tu Nghiêu, không cần nghĩ cũng biết kết cục cuối cùng Gia Luậtkhông phải nhập thổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vi an rồi.

Mặc Tu Nghiêu choáng váng nhìn xem Thanh Trần, “Tro cốt Gia Luật làm từ vàng hay bên trên khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chữ rồi hả?”

Lần đầu tiên trong đời Từ Thanh Trần nghi ngờ đầu óc mình, nhưng công tử Thanh Trần cam bái hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phong: cho nên ngươi định tùy tiện dùng tro giả lừa gạt người ta sao?

“Ngươi thật sự ý định đổi công chúa Dung Hoa về sao?” Từ Thanh Trần hơi hoài nghi nhìn Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu, trong ấn tượng Mặc Tu Nghiêu thỉnh thoảng lương thiện, trừ phi lợi. Nhưng công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử Thanh Trần thật không nghĩ tới Bắc Nhung còn lợi để Mặc Tu Nghiêu trao đổi. Đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đai thì không cần nghĩ cho Bắc Nhung chịu cho, biên quan mênh mông thảo nguyên. Cũng không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy người chịu ở, một năm chí ít có tám tháng người Bắc Nhung đi di cư. Hiện tại người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trung Nguyên mình cũng không còn chưa ổn đâu, Mặc Tu Nghiêu tuyệt đối không ở thời điểm này bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay duỗi ra ngoài. Còn có, Bắc Nhung cũng không có gì có thể vừa mắt Mặc Tu Nghiêu.

Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Cái này hiển nhiên. Người Bắc Nhung không nói sao, cho rằng công chúa Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoa nghĩa muội của A Ly. Nếu nghĩa muội Định Vương phi bị người Bắc Nhung bắt, còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất mặt Định Vương phủ ta?”

“Chúng ta biết đây không phải sự thật.” Từ Thanh Trần nhướng mày nói. Diệp Ly công chúa Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoa không quan hệcả lại cũng khôngý kết bái.

Mặc Tu Nghiêu phất phất tay nói: “Cái này không sao cả, đúng rồi, tốt nhấtnói cho người Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhung, Bản vương hứng thú với chiến bọn họ.”

“Nếu như bọn hắn không đồng ý?” Chiến Trung Nguyên không bằng Bắc Nhung thậm chí là Tây Vực.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chonhập giống tốt ngoại bang về, thời gian lâu cũng không bằng lúc trước. Bắc Nhung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trung Nguyên nhiều thế hệ thù địch, chiến mã càng là nghiêm cấm bất luận con đường nào vào Trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyên. Tuy những năm này, [T R U Y E N F U L L . V N] Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ vụng trộm theo đủ con đường cũng đã nhận được không ít, nhưng số lượng kia thật sự không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng kể.

Cũng khó trách Mặc Tu Nghiêu lần này muốn lớn như vậy.

“Không đồng ý?” Mặc Tu Nghiêu cười lạnh nói: “Bản vương tự mình đi lấy.”

“Ta đã biết.” Từ Thanh Trần gật đầu, biểu thị đã hiểu quyết tâm của Mặc Tu Nghiêu.Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trần bày tỏ thái độ, thần sắc Mặc Tu Nghiêu liền bắt đầu hòa hoãn,… ném chuyện này qua một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên. Chuyện công tử Thanh Trần, tám chín phần không vấn đề gì phải lo.

Nói xong chuyện Bắc Nhung, Từ Thanh Trần nhìn Mặc Tu Nghiêu nhướng mày cười nói: “Mặt khác, mấy ngày nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đến nhờ ta một việc. Nhưng là…ta không biết trả lời thế nào cho thuyết phục, vừa vặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi ý kiến Vương gia một chút.”

“Sự tình thể làm khó công tử Thanh Trần?” Mặc Tu Nghiêu không cho đúng hỏi. Hiển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên cho rằng Từ Thanh Trần quá mức nhàm chán muốn phiền toái mình. Từ Thanh Trần vuốt vuốt chén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trà Thanh Hoa trong tay, đôi mắt tuấn tú nhìn chằm chằm vào Mặc Tu Nghiêu nói: “Rất sớm trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia người hỏi ta, Vương gia…có ý định khi nào đăng cơ.”

“Đăng cơ?” Mặc Tu Nghiêu nắm tay Tiểu Tâm nhi vuốt vuốt, cau mày nói: “Ai nói Bản vương ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định đănglàm đế?”

Từ Thanh Trần cau mày nói: “Không ai nói, hiển nhiên mọi người cho là như thế đấy.”

“Kể cả công tử Thanh Trần sao?” Mặc Tu Nghiêu hỏi.

Từ Thanh Trần mỉm cười không nói đáp ánràng.

“Bản vương không ý định đăng cơ.” Mặc Tu Nghiêu nghiêm mặt nói, muốn làm hoàng đế hắn đã sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm, làm lề mề nhiều năm như vậy? Từ Thanh Trần nhẹ giọng thở dài, khẽ cau mày nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Ngươi nên biết lợi hại của việc đó.” Công tử Thanh Trần là đơn thuần góc độ thống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trị thiên hạ, cái gọi danh chính ngôn thuận, Mặc Tu Nghiêu đều không kém, quân lâm thiên hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vốn chuyện tất nhiên. Nhưng chỉ cần một ngày chưa đăng cơ, còn kém cái danh này. Điều này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không ảnh hưởng tới Mặc Tu Nghiêu khống chế Định Vương phủ thậm chí Định Vương phủ hiện nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang chiếm cứ sở hữu tất cả lãnh thổ, nhưng tổng hội lại làm người ta chút bất an. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hơn nữa, bởikhông phải một triều đình chính thức, quan viên dưới trướng Định Vương phủ cũng loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó coi. Nhiều năm như vậy, ràng không loạn, công tử Thanh Trần cũng cảm thấy hết sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngạc nhiên rồi.

“Cho Định Vương không muốn ngai vàng, cũng nên cân nhắc những người tâm tình kia.” Nhiều người như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy thuần phục Định Vương phủ đương nhiên là vì trung nghĩa, nhưng tuyệt đối sẽ không chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trung nghĩa. Mặc công tử Thanh Trần không thèm để ý tới danh lợi quyền thế, nhưng lại cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không coi nhẹ người vì quyền thế danh lợi cố gắng. Giỏi vănđể dốc sức đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vương gia. Đây làm quan niệm ngàn năm qua đã thâm căn cố đế trong lòng thế nhân, trong mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nhân, chỉ hoàng gia mới là chính thống. Chỉ sẵn sàng góp sức với hoàng gia mới thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự xuất thân. Hiện nay Định Vương phủ sớm không Định Vương phủ năm đó rồi, hiện nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưới trướng Định Vương không chỉnhiều thế hệ tướng lãnh Định Vương phủ thuần phục, còn có thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều người và gia tộc đến đầu nhập.

“Như thế nào? Công tử Thanh Trần cũng có ý tứ này? Bản vương phong ngươi làm Thừa tướng nhé?” Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu tươi cười nhìn Từ Thanh Trần. Từ Thanh Trần nhắm hờ mắt, “Đa tạ, ta không nhận nổi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, quăng cho hắn một ánh mắt hơi đắc ý. Cho nên, nếu Bản vương muốn đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93làm hoàng đế, lại sắp xếp quan viên một lượt Từ gia ngươi chẳng phải lập tức muốn từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quanẩn rồi? Coi Bản vương người ngu xuẩn sao? Một Từ Thanh Trần thể chống đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa cái triều đình, huống chi có toàn bộ Từ gia.

Càng quan trọng hơn là, đăng làm gì? Trở thành Hoáng đế, sáng sớm nghe những đại thần kia đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới nhao nhao ngất trời. Một ngày không vào triều sẽ bị Ngự Sử làm cho lỗ tai run lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Như bây giờ thật tốt, chuyện thì xử lý, không việc thì muốn làmthì làm. Tổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đến mức ép Vương gia phải vào triều mỗi ngày đi?

Nếu Từ Thanh Trần không biết Mặc Tu Nghiêu đang suy nghĩ cái gì, nhiều năm như vậy coi như sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụng rồi. Cũng không hề có ý để ý tới hắn, nhìn về Diệp Ly cười nói: “A Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy thế nào?” Diệp Ly một bên đùa với bảo bảo, một bên cười nói: “Loại chuyện này, Đại ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi Tu Nghiêuđược rồi.”

Mặc Tu Nghiêu đắc ý nhìn Từ Thanh Trần nói: “Ta A Ly vợ chồng, đương nhiên phu xướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ tùy đấy. Nhưng…Nếu A Ly muốn làm hoàng hậu…, ngược lại Bản vương không ngại đăngmột phát.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Diệp Ly chút nhíu mày, đương nhiên nàng biết Từ Thanh Trần chịu nói những điều này đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn tốt cho bọn họ. sao Từ Thanh Trần không nói, rất nhanh cũng người nói ra. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là… không phải Diệp Ly chưa nghĩ tới chuyện làm hoàng hậu, thật ra không hứng. Coi tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình của nàng bây giờ thì chuyện làm Hoàng hậu đối với nàng cũng không tốt lắm, ngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều ràng buộc. Loại ràng buộc này, cũng không phải Mặc Tu Nghiêu hay bất luận kẻ nào, mà là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều thế hệ đặc biệt trói buộc.

“Không cần cân nhắc, Bản vương đã quyết định.” Thấy Diệp Ly nhíu mày, Mặc Tu Nghiêu trực tiếp vỗ án © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyết định, “A Ly chúng ta không cần lo chuyện hoàng hậu? Về sau để cho Mặc Tiểu Bảo phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng làm Hoàng Thái hậuđược rồi.”

Từ Thanh Trần nhướng mày, Mặc Tu Nghiêu nói ra như vậy, biểu lộ người thừa kế Định Vương phủ kế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiệm, thậm chí chủ nhân tương lai của thiên hạ này không thể nghi ngờ chính Mặc Tiểu Bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.

Nhìn hai người trong cuộc, Từ Thanh Trần nhẹ giọng thở dài nói: “Mà thôi, tâm các người nắm chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được rồi. điều…bất kể như thế nào, Ly nhi, Từ gia đều ủng hộ muội.”

Diệp Ly nhẹ nhàng gật đầu, mỉm cười nói: “Đại ca, ta biết.” Nàng biết rõ, Từ gia một mực đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau nàng ủng hộ. Nếu không Từ gia,cho nàng năng lực cũng khó làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều người trong Định Vương phủ thần phục. Xuất thân Từ gia gia thế thanh quý cùng với ông ngoại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu, biểu ca được thế nhân xem cùng lợi hại, vẫn luôn cường đại hậu thuẫn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng.

Từ Thanh Trần đứng dậy, nói với hai người: “Cho dù không cân nhắc chuyện đăng cơ. Lân nhi Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tâm nhi cũng gần một tuổi rồi. Năm nay phải làm lớn mới được.” Bất kể khao thưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tam quân, còn khắp nơi muốn tìm hiểu. Cho không làm, đến lúc đó nên đến hay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng vẫn đến, điều không mờiđến.

Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Bản vương đã biết, cứ làm theo lời huynh nói.”

Từ Thanh Trần đi ra ngoài, Mặc Tiểu Bảo biết phụ vương mẫu hậu nói chuyện riêng, nhanh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chớp cũng chạy ra ngoài.

Trong đại sảnh, Diệp Ly mỉm cười nhìn Mặc Tu Nghiêu nói: “Tu Nghiêu, chàng thật sự không có ý định…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Ta cho tới bây giờ không ý định làm hoàng đế.” Đứng dậy ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiểu bảo bảo bên người Diệp Ly rồi ngồi xuống ghế. Mặc Tu Nghiêu một bên đùa với con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hướng Diệp Ly cười nói: “Chúng ta hiện tại rất tốt, để ý đến nhiều chuyện ngột ngạt làm gì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Những năm này đều trôi qua như vậy, Bản vương không tin vài năm lại không thể không qua nổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đến lúc đó, đều giao mọi phiền não cho Mặc Tiểu Bảo rồi.” sao hai năm qua, Từ gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giáo dục Tiểu Bảo cũng bắt đầu thiên hướng đạo đế vương rồi. Lại vừa vặn dạy làm hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào. Mặc Tu Nghiêu hắn cũng chưa học qua làm hoàng đế thế nào.

Diệp Ly giống như cười không cười nhìn hắn nói: “Chàng không sợ tương lai Tiểu Bảo hận chàng sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mặc Tu Nghiêu lời lẽ chính nghĩanói: “Bản vương thật sự bồi dưỡng năng lực của nó, nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái Bản vương làm cho, còn muốn nó làm nữa?” sẵn đồ vật chỗ nào nhặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao? Quan trọng nhất là, hắn nửa đời mệt mỏi, dựa vào cái để Mặc Tiểu Bảo an an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ổn ổn hưởng thiên tử thái bình?

Diệp Ly khẽ thở dài nói: “Ta mặc kệ chàng, chính chàng đi nói với những người kia đi.”

Mặc Tu Nghiêu cười nhìn Diệp Ly nói: “Ta biết rõ, ta không làm Hoàng đế, A Ly cũng cao hứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy. Đúng không?”

Diệp Ly cũng không giấu diếm, hào phóng gật đầu thừa nhận, “Chàng không làm Hoàng đế, xác thực làm ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao hứng đấy.” Tuy nói như vậy chútlỗi với tướng lãnh thuộc hạ vì Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ liều sống liều chết. Nhưng Diệp Ly thừa nhận Mặc Tu Nghiêu không sai. Hoàng đế cái gì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiên tử, Thượng Thiên chi tử, thiên hạ chi quân. Nhưng tóm lại không độc thuộc về ai cả. Lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng không phải nói lúc này, tất nhiên không ít người muốn tam cung lục viện đó. Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không muốn cùng bất kỳ nữ nhân nào tranh giành Mặc Tu Nghiêu, nàng đến cuối vẫnnữ tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh ra hiện đại. Mặc Tu Nghiêu chỉ còn thể nàng hoặc không, nhưng khả năng này rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấp. Trong lòng Diệp Ly mỉm cười thản nhiên, nàng yêu hắn…Cho nên, không muốn san sẻ với người khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Chuyện đó không phải tốt sao? Mặc Tiểu Bảo đã chín tuổi. Cùng lắm qua vài năm, thể giao Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phủ cho nó. Đến lúc đó bọn họ muốn Hoàng đế cũng không liên quan đến chúng ta. Nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm như vậy…Bản vương cũng mệt rồi. A Ly, nàng sẽ không nhẫn tâm để ta mỗi ngày trời chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng đã phải vào triều sớm chứ? Lại nói kỳ thật năm đó ta cảm thấy, vị trí Hoàng đế….Qủa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực cũng không phải cho người làm. Thức sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, việc mình thích thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể làm. Nữ nhân mình yêu chưa chắc đã lấy được, cưới được thì chưa chắc đã nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân mình yêu. Hơi đi sai bước đã bị Ngự Sử mắng, vẫn phải nhịn lấy biểu thị rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lượng. Bằng không sử quan ghi lại sử sách…”

“Được rồi, càng nói không ra hình dáng gì.” Diệp Ly dở khóc dở cười, lại không phải không thừa nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu nói chút đạo lý, càng quan trọng hơn là, bị Mặc Tu Nghiêu nói như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì tâm trạng nàng vui lên nhiều, “Chàng không hối hận là được rồi.”

“Cái kia…A Ly phải kiên trì với Bản vương. Chúng ta không làm Hoàng đế, về sau đợi Mặc Tiểu Bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đăng rồi, chúng ta sẽ làm Thái Thượng hoàng Hoàng Thái hậu…Ách?!” Mặc Tu Nghiêu cao hứng, đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên sắc mặc cứng đơ. Diệp Ly kỳ quái nhìn hắn một cái, “Làm sao vậy?”

Mặc Tu Nghiêu cứng ngắc liền bưng lấy Tiểu Tâm nhi, tiểu nương đôi mắt đen nhánh vô tội nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ.

Định Vương điện hạ mặc quần áo tuyết trắng đã nhiễm một vệt nước lớn, theo vạt áo lặng lẽ chảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 414 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc