GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 412: Trấn Nam Vương chết

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Beta: Sakura

Trên tường thành, vài đường hào quang đẹp mắt lướt qua. Chỉ thấy ba bóng người đột nhiên nhanh chóng từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt đất bay lên, sau đó đánh thành một đoàn. Người tập bình thường căn bản không nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn hắn đánh nhau, chỉ thấy sốảnh trên không trung xẹt qua, còn kình lực của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếm khí bắn ra bốn phương tám hướng. Mọi người nhao nhao thối lui đến nơi an toàn ngẩng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn xem trận chiến một không hai này.

Duy nhất có thể nhìn ra cũng chỉ Hàn Minh Nguyệt mà thôi, nhưng lúc này Hàn Minh Nguyệt bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh nhìn cuộc đại chiến của ba người, ánh mắt chuyên chú nên cũng không có tâm trả lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vấn đề người bên cạnh.

Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, mọi người còn chưa kịp phản ứng chỉ thấy một bóng ảnh màu đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên trời rớt xuống, đập mạnh xuống mặt đất. Hai người Hàn Minh Nguyệt Tần Phong một trái một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải chắn trước Diệp Ly. Đợi đến lúc mọi người nhìn thấy, liền chứng kiến Lôi Chấn Đình té lăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên mặt đấy, tay phải hai chân đều máu tươi chảy xuống. Lôi Chấn Đình nhọc nhằn nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên mặt đất, ánh mắt ảm đạm, sắc mặt trắng bệch, Hàn Minh Nguyệt nhìn qua liền yên tâm. Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chấn Đình hiển nhiên đã bị người phế đi công, lại bị đã thương tay chân đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất kỳ lực sát thương nào rồi.

Rất nhanh, Mặc Tu Nghiêu Lăng Thiết Hàn đồng thời đáp xuống mặt đất. Tình trạng hai người cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt lắm. Mặc Tu Nghiêu quần áo tuyết trắng đã nhiễm vài đạo vệt máu, trên cánh tay trái© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đường vết thương nhìn thấy giật mình. Lăng Thiết Hàn mặc áo vải xanh da trời bên trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng vài chỗ rách, một đường vết thương xẹt qua cổ, chỉ cần một chút nữa chỉ sợ lưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bại câu thương rồi.

“Tu Nghiêu…” Diệp Ly nhìn thấy cả người đầy vết thương của Mặc Tu Nghiêu, chút nhíu mày. Đã xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong Lôi Chấn Đình, tâm tình Mặc Tu Nghiêu cùng tốt, những năm gần đây Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trăm phương ngàn kế muốn thu thập người thì đã thu thập gần hết. Mà ngay cả hai đầu lông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mày vốn một tia tăm tối phiền muộn đầy sát khí cũng tiêu tán đi nhiều.

“A Ly, ta thắng.” Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nói.

Diệp Ly khẽ gật đầu, nói khẽ: “Ta biết rõ.”

“Khục khục…” Lôi Chấn Đình ngã ngồi dưới đất ho hai tiếng, ho ra một ngụm máu. Quay đầu nhìn chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chằm Mặc Tu Nghiêu hỏi: “Tại sao không giết ta?” Mặc Tu Nghiêu lạnh lùng nói: “Bản vương đã nói…Nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định muốn ngươi sống không bằng chết! Bản vương nói phải làm!”

Lôi Chấn Đình khinh thường cười nói: “Bản vương ngược lại không nghĩ tới, Định Vương cũng yêu thích làm nhục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình bằng cách này.”

“Ngươi đã thừa nhận chính mình binh được rồi, ngươi không biết còn khá nhiều cách.” Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu cười nói, “Có muốn biết Bản vươngý định chiêu đãi ngươi thế nào không?” Trong mắt Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu bỗng nhiên bắn ra tia ác ý mãnh liệt, phảng phất rất muốn nát Lôi Chấn Đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lại càng muốn lão ta còn sống hơn.

Lôi Chấn Đình còn chưa kịp mở miệng, bên cạnh đột nhiên hiện lên một đạo kiếm quang. Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận tím mặt, “Lăng Thiết Hàn, ngươi muốn chết!” Chỉ thấy trường kiếm trong tay Lăng Thiết Hàn đâm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngực Lôi Chấn Đình, máu phun ra. Lại nhìn chỗ ngực của Lôi Chấn Đình đã xuất hiện một lỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy máu, lập tức gần chết cho thấy đã không sống nổi.

Lăng Thiết Hàn vốn đứng gần Mặc Tu Nghiêu, Mặc Tu Nghiêu lại một tay vịn Diệp Ly. Lăng Thiết Hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một kiến này vừa nhanh lại hung ác Mặc Tu Nghiêu làm sao ngăn trở được? Lôi Chấn Đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị Lăng Thiết Hàn đâm một kiếm, chẳng những không cảm thấy thống khổ, ngược lại mang theo trào phúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui vẻ nhìn về phía Mặc Tu Nghiêu. Phảng phất đang nói…, ngươi không phải muốn ta sống không bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết sao? Bản vương hiện tại sắp chết rồi.

“Ha ha…Lăng Thiết Hàn…Thập tam đệ…Đa tạ rồi.” Lôi Chấn Đình cười nhạt nói, ánh mắt ảm đạm thất sắc lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên người Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly, xẹt qua một tia tiếc nuối cùng với lo lắng. Lại cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không cách nào nói ra, thời gian dần qua, cuối cùng một tia sáng rọi trong đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dần giảm đi.

“Tu Nghiêu!” Diệp Ly giữ chặt tay Mặc Tu Nghiêu muốn chụp về phía Lăng Thiết Hàn, nói khẽ: “Ta hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mệt, chúng ta về nghỉ ngơi đi.”

Ánh mắt Mặc Tu Nghiêu ấm áp, cúi đầu nhìn gương mặt thanh lệ của Diệp Ly chưa lau đi vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máu, trong mắt càng thêm vài phần áy náy, “Được, chúng ta trở về nghỉ ngơi trước. Lãnh tướng quân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Tam, đây giao cho các ngươi.”

Phượng Chi Dao đau khổ gật gật đầu, hắn cũng đã một ngày một đêm không được nghỉ?

Diệp Ly quay đầu hướng Lăng Thiết Hàn nói: “Lăng Các chủ có thể trong thành dưỡng thương cho tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, chỗ Trầm tiên sinhkhông ít thuốc trị thương.”

Lăng Thiết Hàn chắp tay nói: “Đa tạ Vương phi.”

Nhìn Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly cùng nhau rời đi, Phượng Chi Dao quay đầu nhìn thoáng thi thể Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chấn Đình trên mặt đất, cau mày nói: “Cái này xử thế nào?” Tuy địch nhân, nhưng Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chấn Đình vẫn một đời kiêu hùng, Phượng Chi Dao cũng không muốn quá mức làm nhục lão rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tục ngữ nói, người chết khoản nợ tiêu, nhiều hơn nữa cừu hận người chết còn thể tính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ? Có điều nếu như Lôi Chấn Đình rơi vào tay Mặc Tu Nghiêu, chỉ sợ thật sự phải chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không toàn thây rồi.

Lãnh Hoài nhíu mày, cũng cùng với ý tứ Phượng Chi Dao. Lãnh Hoài xuất thân tướng chính thống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối với danh tướng luôn mang vài phần kính ý đấy. Trừ phi không thể làm khác, bình thường cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không muốn đương trường làm nhục thi thể địch nhân, đó khác hành vi của kẻ hèn.

Lăng Thiết Hàn nhìn lướt qua Lôi Chấn Đình trên mặt đất, nói: “Bản tọa đưa hắn về Tây Lăng, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biếtthể?”

“Đương nhiênthể.” Lãnh Hoài Phượng Tam liếc nhau, Phượng Chi Dao nói: “Nhưng mà…Phải do Định Vương phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏa táng, Lăng Các chủ chỉ thể mang tro cốt trở về.” Không phải Phượng Chi Dao quá mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cẩn thận, mà từng một Mặc Tu Nghiêu sắp chết phục sinh phát sinh những chuyện sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, Phương Chi Dao thật sự không muốn tái diễn chuyện nguy hiểm như vậy.

Lăng Thiết Hàn cũng không để ý, hắn thể Lôi Chấn Đình nhặt xác, cũng coirất nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí rồi, gật đầu nói: “Không sao cả. Bản tọa có thể đợi vài ngày.” Phượng Chi Dao nói: “Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần chờ vài ngày, rất nhanh được rồi.” Hắn cũng không muốn để Lăng Thiết Hàn chỗ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chờ vài ngày, nhìn ra Vương gia vẫn còn tức giận không tiêu, nói không chừng phục hồi tinh thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại muốn tìm Lăng Thiết Hàn phiền toái đây. Nếu chỉ như thế cũng thôi đi, hiện tại bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân Lăng Thiết bị trọng thương, không cần Vương gia ra mặt thì Định Vương phủ cũng nhiều biện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 pháp giết chết hắn. Nhưng ý tứ Vương phi lại ràng không muốn Lăng Thiết Hàn chết, vạn nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phi Vương gia hờn dỗi, đối với bọn họ…cũng khôngchỗ tốt gì.

Lãnh Hoài không như Phượng Chi Dao nghĩ nhiều đến vậy, chút quái nhìn Phượng Chi Dao, ngẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại cũng không gì không đúng, gật đầu đồng ý. Lăng Thiết Hàn gật đầu nói: “Như vậy đa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạ rồi.”

“Lăng Các chủ không cần khách khí, lại nói chúng ta còn muốn đa tạ Lăng Các chủ.” Phượng Chi Dao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân thành nói. Bất kể cái gì, Lăng Thiết Hàn cứu được bọn hắn kể cả Vương phi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều người bên trong thành đềusự thật. Nếu không Lăng Thiết Hàn đến kịp lúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm nay kết cục thật đúng khó nói.

Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu trở lên phủ Tướng Quân, rửa mặt một phen. Mặc Tu Nghiêu đi ra liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy Diệp Ly đang xuất thần nhìn điểm tâm trên bàn. Tuy mới trải qua trận đại chiến suýt toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân bị diệt, nhưng bọn hạ nhân phủ Tướng Quân chuẩn bị đồ ăn sáng rất ngon miệng, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người trở về không lâu tựu đưa đi lên ngay, để hai người rửa mặt xong có thể dùng ngay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Vừa mới rửa mặt đi ra, Diệp Ly thay quần áo đã bị nhuốm máu, tẩy đi mệt mỏi cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huyết tinh trên mặt, lộ ra càng thêm thanh lệ động lòng người. Nhìn bộ dáng xuất thần, Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu không vui cau mày lại, trực giác có chút không thích. Nhẹ nhàng đi ra, từ phía sau ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng vào trong ngực, Mặc Tu Nghiêu nhẹ giọng hỏi: “A Ly, đang nghĩ gì?”

Diệp Ly hồi phục tinh thần, lắc đầu nói: “Không gì…Những ngày này đều quá căng thẳng sụp, đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư giản ngược lại không biết làm thế nào.”

Mặc Tu Nghiêu áy náy cọ xát tóc nàng, ôn nhu nói: “Đềuta không tốt, A Ly…Về sau cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chuyện thể làm phiền nàng nữa. Về sau nàng muốn làm thì là cái đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được không?” Đúng vậy, từ nay về sau lại không cái gì có thể khiến lòng người phiền, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời này không còn bất luận kẻ nào thể uy hiếp được hắn và A Ly rồi. Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhung thất bại, ba năm năm mươi năm cũng không thể vựng dậy được. Lôi Chấn Đình chết rồi, đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đa số tinh binh Tây Lăng đều lựu tại Hồng Nhạn quan. Phía Nam còn đối mặt với Đại Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Mộ Dung Thận Nam Hầu dẫn đầu ba mươi vạn đại quân, trong nước cònân oán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ Trấn Nam Vương Tây Lăng hoàng thất, dùng năng lực Lôi Đằng Phong thể tự bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình coi như không sai rồi. Về phần phía nam Đại Sở, Mặc Cảnh bị lưu vong rồi, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị thành niên tiểu oa nhi đăng cơ, quyền hành lại do Hoàng thái hậu nắm trong tay thôi, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khôngnổi sóng gió gì. Về sau…Thiên hạ này cònai dám động đến hắn A Ly? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Diệp Ly hơi kinh ngạc nhìn hắn. Mặc Tu Nghiêu mở trừng hai mắt, cười nói: “Tại sao A Ly lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn ta như vậy?”

Diệp Ly hỏi: “Chàng có ý định thu binh rồi hả?”

“Nên đánh đều đánh xong, không thu binh cònthể làm gì?” Mặc Tu Nghiêu cười nói.

Diệp Ly im lặng không nói. Nhưng nàng không nghĩ tới Mặc Tu Nghiêu nhanh như vậy đã định thu tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại rồi, những kế hoạch sách lược của Mặc Tu Nghiêu luôn luôn khiến nàng cảm giác bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an. Cũng không phải nói tâm sai, Mặc Tu Nghiêu thực lực kia, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách đi vấn đỉnh thiên hạ, thậm chí thống nhất thiên hạ. Nhưng lẽ mấy ngày nay tới giờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 so với chiến sự khốc liệt, lại để cho nàng sinh ra loại ức chế chán ghét chiến tranh. Mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm nay chứng kiến người chết thật sự quá nhiều.

Ôm Diệp Ly vào trong ngực, khuôn mặt tuấn mỹ của Mặc Tu Nghiêu ôn hòa mỉm cười. Vỗ nhè nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng Diệp Ly dịu dàng nói: “A Ly mệt mỏi không, hay nghỉ ngơi trước, được không?”

Diệp Ly ý gật đầu, tựa lên người Mặc Tu Nghiêu nhắm mắt lại, nàng xác thựchơi mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút. Đợi đến lúc Diệp Ly ngủ say, Mặc Tu Nghiêu mới nhẹ chân nhẹ tay bế nàng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giường ngủ. Cúi người nhìn kiều nhan ngủ say đôi mi thanh hơi nhíu lại, Mặc Tu Nghiêu thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếc đưa tay nhẹ phác thảo lấy gương mặt nàng, thấp giọng cười nói: “A Ly ngốc, sao Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại không biết nàng đang suy nghĩ gì đấy? Huống chi… nếu Bản vương đánh xong thì chẳng phải Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Bảo biến thành phá gia chi tử rồi hả?”

Nhẹ nhàng đắp chăn cho Diệp Ly. Mặc Tu Nghiêu quay người ra ngoài, gian ngoài đặt tờ giấy Tuyên thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên trên mấy chữ viết chút mất trật tự, hiển nhiên chủ nhân viết chữ trong lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội vàng quên thu lại:

“Dứt chiến sông Hoài được mở thông

Lạnh trời quạ loạn réo trên không.

Đáng thương xương trắng mồ chung chạ

Quân bỏ mạng tướng lập công.”*

*Đây bài thơ Điếu Vạn Nhân Trũng của Trương Tân

Binh bãi Hoài biên khách lộ thông

Loạn nha lai khứ táo hàn không

Khả lân bạch cốt toàn trũng

Tận vị tướng quân mịch chiến công

Chú thích: Hoài, tên sông, phát nguyên từ núi Đồng Bách tỉnh Nam, chảy hướng đông, qua các tỉnh An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Huy, Giang rồi đổ ra biển đông.

Dùng bài thơ này để hình dung Mặc gia quân lẽ hơi bất công một chút, nhưng nhìn ra được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm tình người viết đối với thế cục trước mắt.

Xem ra Diệp Ly rất mệt mỏi, lúc tỉnh dậy sắc trời bên ngoài đã tối. Nếu Mặc Tu Nghiêu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lo lắng nàng quá lâu không ăn ảnh hưởng không tốt đến thể thì nói không chừng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ tiếp tục nằm ngủ.

Diệp Ly ngồi dậy, nhìn Mặc Tu Nghiêu khoan thai ngồi bên cạnh mình không chút biến hóa, đã hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn chưa từng nghỉ ngơi. Kỳ thật ngày hôm nay mệt mỏi không chỉ Diệp Ly còn đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người thủ Hồng Nhạn quan. Mặc Tu Nghiêu nửa đường nghe Diệp Ly còn ở Hồng Nhạn quan, liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mang theo người ra roi thúc ngựa gấp trở về, cùng Lôi Chấn Đình đại chiến một hồi, nói không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phiền lụy là không thể nào đấy.

“Tại sao không nghỉ ngơi?” Đôi mi thanh Diệp Ly nhẹ chau lại, nhẹ giọng hỏi

Mặc Tu Nghiêu mỉm cười lắc đầu, nói khẽ: “Nhìn A Ly, không phiền lụy…A Ly ngủ lâu rồi, nên ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tối.” Diệp Ly không nói nhìn dáng vẻ tươi cười ôn nhu của nam nhân trước mắt, phảng phất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ dáng âm trầm thô bạo lúc đánh với Lôi Chấn Đình và Lăng Thiết Hàn chưa bao giờ tồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại. Nhìn nàng không nói gì, dáng vẻ tươi cười của Mặc Tu Nghiêu hơi thu lại, đưa tay ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly vào trong ngực, nhẹ giọng hỏi: “A Ly giận ta à?”

Diệp Ly đã trầm mặc một lát, khẽ thở dài một cái lắc đầu nói: “Không, ta biết rõ…Chàng đúng.”

Mặc Tu Nghiêu cũng trầm mặc lại, sau nửa ngày mới mỉm cười nhìn Diệp Ly nói: “Chỉ không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp nhận đúng hay không? Không sai, chuyện lần này…Là ta cố ý đấy. Sao phế vật Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thể làm ta bị thương. Kỳ thật…Theo lúc ban đầu A Ly để cho người giao danh sách mật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thám núi Thương Mang cho ta thì ta đã quyết định này. Ta biết Mặc Cảnh bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ép tới thời điểm sẽ làm ra chuyện gì. A Ly xem, hiện tại…Hết thảy đều diễn ra theo hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta nghĩ. Chỉ là…Ta không nghĩ tới, A Ly nàng không nghe lời ta, ly khai Hồng Nhạn quan. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng Thiết Hàn không kịp đuổi tới …Thật may mắm, lúc trước cứu Lăng Thiết Hàn một mạng quả nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng…” Mặc Tu Nghiêu ôm Diệp Ly bên hông, tay chút run rẩy, nhưng hắn cúi đầu nhìn Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly trong giọng nói mang theo bộ dáng tươi cười nhàn nhạt. Cố tỏ ra vui vẻ làm cho trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng Diệp Ly càng thêm chua xót.

Nàng không thể trách người nam nhân này. Diệp Ly nhẹ nhàng tựa vào Mặc Tu Nghiêu mà yên lặng nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến. luận hắn làm nhiều việc đi nữa, nhiều cách làm của hắn không cách nào tiếp nhận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuy nhiên nàng vĩnh viễn cũng không thể nào trách hắn. Cái này không phải lỗi của hắn, hắn muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bào thù, muốn bảo hộ người nhà của mình, muốn Định Vương phủ phát triển, muốn tiểu nhân phải trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giá. luận từ chỗ nào hắn cũng không sai.

Mặc Tu Nghiêu nhẹ nhàng ôm Diệp Ly, hôn hôn mấy sợi tóc của nàng, nhẹ giọng cười nói: “Ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ giấu A Ly trong cung điện xinh đẹp an toàn nhất, không để người nào nhìn thấy, vĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viễn không ai tổn thương được A Ly. Thế nhưng ta không làm như vậy. Ta biết A Ly không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích như vậy. Cho nên…Ta muốn cùng A Ly đứng chung một chỗ, cùng nhau đối mặt hết tất cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho A Ly không thích. A Ly, nàng đừng chán ghét tađược không?”

biếtnàng chán ghét những thứ này. Nhưng ta nguyện đem những thứ tàn khốc nhấtrách trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt nàng. Bởi đây Mặc Tu Nghiêu…Mặc Tu Nghiêu không phải công tử thế gia tễ pguyệt phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quang*(trăng thanh gió mát), cũng không phải tiên nhân thế ngoại thanh khí xuất trần, Mặc Tu Nghiêu từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 núi thây biển máu bên trong ra tới Địa Ngục Tu La. Tuy A Ly cho tới bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ không phải tiểu thư được dưỡng tại nhà, bên trong yếu đuối, nhưng tận sâu trong đáy lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 A Ly vĩnh viễn mềm mại cùng lương thiện. Sao sẽ thích gió tanh mưa máu tàn khốc, tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toán cùng với chiến trường máu chảy thành sông đâu này? Thế nhưng mà…Làm sao bây giờ đâu này? Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu thầm nghĩ như thế vẫn muốn nàng cùng hắn.

“Tu Nghiêu…” Diệp Ly nhẹ giọng thở dài, ngẩng cao đầu nhìn đôi mắt ôn nhu nhưng tràn đầy cố chấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiên trì. Đưa tay sờ nhẹ mấy sợi tóc tuyết trắng, thấp giọng nói: “Không phải chàng sai, sao ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại trách chàng. Ta chỉ là…hơi khổ sở thôi. Ta rất muốn thuyết phục chính mình, bọn hắn hi sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều giá trị. cho Hồng Nhạn quan hai mươi vạn quân toàn bộ chết rồi, ít nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể rút ngắn mấy năm chiến loạn. Nhưng…tướng sĩ bách tính hi sinh dừng lại hai mươi vạn? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Huống chi…Ta khổ sở tính toán cái gì? Thậm chí đại đa số người trong bọn họ ta còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết tên, saothể khổ sở bọn họ? Nhiều người như vậy, cho ta khổ sở đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết, thì tình cảm cho bọn hắn cũng chưa tới nửa khắc đồng hồ, vậy khổ sở của ta với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn hắn thể được gọi gì? Chỉ là…Mỗi người trong bọn hắn đều người nhà, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân, bọn hắn đau khổ lạicả đời. Cho nên…Tu Nghiêu ta không sao, ta thật sự chỉ hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khổ sở thôi.Rất nhanh rồi cũng sẽ tốt.”

Mặc Tu Nghiêu cúi đầu, nhu hòa vỗ lưng Diệp Ly im ắng an ủi nàng. Đem hết thảy cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu ớt của Diệp Ly triệt tiêu hết. Mặc Tu Nghiêu ôm Diệp Ly trong ngực, hơi đơn bạc nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên môi mang theo cố chấp kiên trì đau xót.

“A Ly, thật lỗi.” Mặc Tu Nghiêu trầm giọng nói. Hắn thực sự cảm thấy lỗi với nàng, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn sẽ không nhận lỗi. Cũng giống Diệp Ly, thânThống soái tối cao của Mặc gia quân, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không bất kỳ một quyết định sai nào. cho hôm nay Mặc gia quân không kịp cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viện, toàn bộ tướngHồng Nhạn quan toàn bộ chết trận, thậm chí binh Tây Lăng xâm nhập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hồng Nhạn quan tàn sát bừa bãi, cũng không ai nói Định Vương quyết định sai đấy. Hắn suất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lĩnh nhân số thấp hơn địch nhân mấy lần, Mặc gia quân liên tục đối mặt ba quốc gia vây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công, lúc này đây một lần xong, rút ngắn thời gian chiến loạn. Thânmột thượng vị giả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn đã làm đúng.

Hắn thực sự xin lỗi chỉ có vợ hắn, người yêu của hắn. Lại khiến nàng nhận nhiều thống khổ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lựa chọn lấy hay bỏ, lại để nàng tự mình chôn vùi Kỳ Lân một tay nàng huấn luyện. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu tới cuối, Mặc Tu Nghiêu hắn thực xin lỗi, chỉ một người Diệp Ly tình cảm hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật chân thành đấy, đã từng quyết định muốn vĩnh viễn che chở nàng làm một thê tử ưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lo.

“Không sao.” Diệp Ly nói khẽ, trong lòng ruột mềm trăm mối. luận hắn làm nàng đều tha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ đấy, Diệp Ly mỉm cười thản nhiên. Hóa ra không biết từ lúc nào, nàng đã yêu hắn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế.

“A Ly, về sau không bao giờ…như vậy nữa.”

“Được, ta đã biết.” Trong lòng ẩn những nỗi đau đớn vĩnh viễn sẽ không biến mất, nhưng thời gian sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giảm đi. Nhân sinh chưa từng cái thập toàn thập mỹ, bây giờ, đã rất tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Một nam nhân thể bệ nghễ thiên hạ mây mưa thất thường nhưng lại tâm tình của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấp thỏm không yên, ba đứa con thông minh đáng yêu nhu thuận, nhiều người nhà luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lòng nàng, một đám bằng hữu thuộc hạ trung can nghĩa đảm. Cuộc sống như thế, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái chưa đủ sao? lẽ nàng và Mặc Tu Nghiêu vĩnh viễn không cùng quan điểm,dụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như nàng không thích âm mưu quỷ kế mà hắn lại am hiểu nhất giết người không đền mạng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lại dụ như nàng luôn quý trọng tánh mạng người khác, còn hắn không ngần ngại cầm tánh mạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác đùa bỡn đánh cược. Nhưng, hắn sẽ nàng nhượng bộ, nàng sẽ hắn bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dung. Cái này đủ rồi.

“Vương gia, Vương phi. Thuộc hạ cầu kiến.” Ngoài cửa vang lên giọng của Phượng Chi Dao

Chỉ chốc lát sau, Mặc Tu NghiêuDiệp Ly cùng xuất hiện bên ngoài khách sảnh. Đến cầu kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không phải chỉmột mình Phượng Chi Dao, Lãnh Hoài, Hàn Minh Nguyệt, Túc, mà ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyên Bùi tướng quân đã ngất đi buổi sáng cũng đềuđây. Chứng kiến hai người cùng nhau đến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Chi Dao ám ám thở dài một hơi.

Phượng Chi Dao không chỉ là huynh đệ hảo hữu cùng lớn lên với Mặc Tu Nghiêu, những năm gần đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng coi Diệp Ly bạn tốt rồi. Phượng Tam công tử cũng hiểu hai người này rõ hơn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác. Tưởng rằng về sau hai người sẽ một ít mâu thuẫn, lại thật không ngờ vậy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát sinh gì. Phượng Chi Dao không khỏi nhìn Diệp Ly vài lần, trong lòng lại đánh giá Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao vài phần.

Tiếp thu ánh mắt cảnh cáo của Mặc Tu Nghiêu, Phượng Chi Dao mới ho nhẹ một tiếng thu hồi ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt xét, cười nói: “Vương gia, Vương phi,quấy rầy.”

Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn: “Ngươi còn biết a, đã trễ như thế vậy tới làm gì?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Diệp Ly bất đắc đưa tay lôi kéo, mỉm cười với Nguyên Bùi nói: “Lão tướng quân, thân thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏe hơn không.”

Nguyên Bùi vội vàng nói: “Đa tạ Vương phi quan tâm, mạt tướng khá tốt. Chỉ lớn tuổi,chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn dùng được, thật khiến cho Vương phi chê cười.” Diệp Ly mỉm cười nói: “Lão tướng quân, may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắn lão tướng quân tọa trấn.”

“A Ly nói rất đúng, Nguyên lão tướng quân, mời ngồi đi.” Thấy Diệp Ly quét mắt về phía mình, Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu cũng biết nghe lời, lại cười nói, “Tất cả mọi người còn chưa dùng bữa tối, không bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng dùng đi.”

Phương Chi Dao yên lặng liếc mắt là ngươi và Vương phi còn chưa dùng bữa tối à?

Định Vương tự mình mời nên mọi người cũng không cự tuyệt, trong chốc lát, nha đầu liền đưa lên bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tối đã chuẩn bị từ trước. Đều đồ ăn cực kỳ thanh đạm, những ngày này tất cả mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người mệt mỏi nhiều, ai cũng không chăm chút bữa ăn. Trong lúc nhất thời khẩu vị thay đổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cùng vui sướng dùng một bữa tối ngon miệng.

Đợi đến lúc bọn nha đầu canh thừa đều rút lui ra ngoài, Mặc Tu Nghiêu mới hỏi nói: “Muộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, việc gấp gì?”

Lãnh Hoài đứng lên nói: “Khởi bẩm Vương gia, chúng ta muốn hỏi…Tù binh Tây Lăng nên xử trí như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào?” Kỳ thật chuyện này cũng không phải việc gì gấp, nhưng bọn họ bị Phượng Chi Dao kéo tới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Chi Dao lúc này bộ dáng ăn uống no sau giả bộ chết, Lãnh Hoài bất đắc chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất ra chuyện này nói một chút.

Tuy không gấp, nhưng cũng không phải chuyện nhỏ. Binh Tây Lăng bị bắt làm binh khoảng chừng gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mười vạn. Nhiều người như vậy,luận đểnơi nào đều là vấn đề lớn,luận xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí thế nào đều rất phiền toái.

Nghe vậy, đôi mắt Mặc Tu Nghiêu lóe lên. Đang muốn nói chuyện thì nhìn Diệp Ly bên cạnh một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trầm ngâm chốc lát nói: “Phái người đưa về cho Tây Lăng. Chúng ta cũng không cần nhiều. Một binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho năm mươi lượng bạc trắng.

Lãnh Hoài do dự một chút, “Người Tây Lăng sẽ đồng ý sao?” Năm mươi lượng cũng không nhiều, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mười vạn người cộng lại cũng rất nhiều rồi. Huống chi, ý niệm thu thập mười vạn binh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải việc khó. Ít nhất phải đổi năm sáu trăm vạn lượng bạc trắng, đối với Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói cũng không phải vụ mua bán lợi.

Mặc Tu Nghiêu cười lạnh nói: “Ngươi đem việc này thông báo thiên hạ, bọn hắn không đồng ý cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng ý. Nếu không đồng ý…liền mang toàn bộ người đến phương Bắc trồng trọt.” Phương Bắc bị người Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhung chà đạp không thành bộ dáng, vừa vặn thiếu người khai hoang.

Lãnh Hoài tưởng tượng, cũng vui lên. Quả nhiên Định Vương đa mưu túc trí, “Mạt tướng tuân mệnh.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 412 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc