GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 387: Sở Hoàng Mặc Cảnh Lê

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Xiao Min
Beta: Sakura

“Chậm đã!” Đột nhiên, Gia Luật Hoằng đứng lên nói.

“Thái tử!” Bắc Nhung Vương đột nhiên giận dữ. Người càng ngu ngốcnăng bảo thủ thì càng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chịu được người khác phản đối ý kiến, huống chi Bắc Nhung Vương lúc này đang trong cơn thịnh nộ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thấy Gia Luật Hoằng lại một nữ nhân Đại Sở phản bác mình, nhất thời giận dữ. Ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quét về phía Gia Luật Hoằng tràn đầy sát khí. Gia Luật Hoằng rủ mắt xuống, trầm giọng nói: “Phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vương xin nghe nhi thần , không thể giết công chúa Dung Hoa được.”

Ngoài cửa, công chúa Dung Hoa đột nhiên nghe được giọng nói của Gia Luật Hoằng cũng sững sờ. Xoay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn Gia Luật Hoằng, trong mắt đẹp hiện lên một tia cảm động. Cứ tưởng rằng nàng đã hết hy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vọng rồi, lại không nghĩ rằng Gia Luật Hoằng sẽ nàng nói chuyện.

Bắc Nhung Vương giận quá thành cười, ngó chừng Gia Luật Hoằng nói: Không giết được? Sao Bản vương không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết Bắc Nhungngười nào đó Bản vương không giết được?” Gia Luật Hoằng thấp giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Nhi thần biết Thất đệ chết trận sa trường, trong lòng phụ vương rất bi thống. Nhưng kính xin phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vương giang sơn Bắc Nhung làm trọng.”

Bắc Nhung Vương mắt, nhìn Gia Luật Hoằng cười lạnh nói: “Ý của ngươi Bổn vương giết nữ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này, sẽ ảnh hưởng đến giang sơn Bắc Nhung ?”

Gia Luật Hoằng nghiêm mặt nói: “Dung Hoa tỷ muội kết nghĩa của Định Vương Phi , quan hệ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng tốt với Định Vương Phi. Thiên hạ đều biết Định Vương sủng ái Vương Phi, nếu phụ vương giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tỷ muội kết nghĩa của Định Vương Phi , chỉ sợ Định Vương dưới cơn nóng giận, sẽ bất lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với Bắc Nhung ta.” Gia Luật Hoằng bịa ra chuyện công chúa Dung Hoa Diệp Ly là tỷ muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kết nghĩa, dù sao Đại Sở cách Vương đình Bắc Nhung đường xá xa xôi, Bắc Nhung Vương lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không thể phái người đi trước chứng thực. Gia Luật Hoằng sở nói như thế chỉ bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc Nhung, tình kết nghĩa cùng quan trọng ,quan hệ huynh đệ tỷ muội kết nghĩa trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó không kém hơn người thân chút nào.

Bắc Nhung Vương hừ lạnh một tiếng nói: “Bất lợi với Bắc Nhung ta? Bản vương đang muốn khởi binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111nhi báo thù!” Gia Luật Hoằng giương mắt nhìn Bắc Nhung Vương, bình tĩnh nói: “Phụ vương, hiện nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc Nhung ta còn binh để điều sao? Phụ vương báo thù cho Thất đệ như thế nào?” Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhung hoang vắng, hai trăm vạn đại quân cũng đã thể nói lực khuynh quốc . Trong hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mươi ba mươi năm , Bắc Nhung không thể đánh nổi một trận chiến. Lúc này, Gia Luật Hoằng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiểu ý tứ của Mặc Tu Nghiêu . Mặc Tu Nghiêu muốn đối phó Tây Lăng Trấn Nam Vương cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với Đại Sở Mặc Cảnh Lê, từ vừa mới bắt đầu thì không khả năng để lại cho Bắc Nhung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hội khôi phục nguyên khí . Đợi đến mấy chục năm sau, Bắc Nhung khôi phục như cũ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ sợ Định Vương Phủ đã sớm nhất thống thiên hạ rồi. Chẳng biết tại sao, tình thế Trung Nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không nhưng Gia Luật Hoằng chắc chắn rằng Định Vương Phủ sẽ trở thành người thắng cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 .

“Phụ vương, xin phụ vương lấy Bắc Nhung làm trọng, tạm ngưng lôi đình chi nộ *(cơn giận như sấm). Giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công chúa Dung Hoa cũng chỉ thể xả giận thôi, nhưng nàng công chúa Đại Sở cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phảicông chúa Định Vương Phủ , cho phụ vương muốn bắt nạt chỉ sợ cũng cực kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạn . Sao không lấy nàng đổi lại một chút giá trị hữu dụng?”

Thật ra thì Bắc Nhung Vương làm sao không biết Bắc Nhung của ngày nay căn bản không năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lực chống lại Mặc gia quân , muốn dẫn kỵ binh báo thù cũng chỉ trong lòng tức giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thôi. Lời của Gia Luật Hoằng vừa lúc cho lão một cái hạ bậc thang , lão cũng thuận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế xuống. Nhìn Gia Luật Hoằng hỏi: Giá trị tác dụng ? Một nữ nhânthể có bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiêu trị giá?”

Gia Luật Hoằng trầm chốc lát nói: “Chúng tathể dùng công chúa Dung Hoa cùng Mặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đổi lại hài cốt Thất đệ tướng Bắc Nhung ta. Những tướng nàyBắc Nhung ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chết trận sa trường, nếu như có thể đưa hài cốt bọn họ về thảo nguyên,lẽ đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bách tính Bắc Nhung cũng một loại an ủi.”

Bắc Nhung Vương cúi đầu suy tư, mặc dù lão ngu ngốc nhưng cũng không phải cáicũng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không hiểu , lúc tuổi còn trẻ cũng lúc anh minh thần. Cũng hiểu ý của Gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Luật Hoằng, hơn nữa chỉ cần giao ra một nữ nhân cũng được không cũng không sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 , đúng là một chuyện rất lời . Ngẩng đầu nhìn lướt qua công chúa Dung Hoa ngoài cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hỏi: “Định Vương Phủ đáp ứng sao?”

Gia Luật Hoằng gật đầu nói: “Không nói đến giao tình của công chúa Dung Hoa Định Vương Phi , © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ nói công chúa Dung Hoa Đại Sở hòa thân mới đến Bắc Nhung . Mặc hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay được thế chính Định Vương Phủ, nhưng dân chúngĐịnh Vương Phủ quản cũng từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con dân Đại Sở. Nếu như Định Vương Phủkhông để ý tới sự sống chết của công chúa Dung Hoa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ khiến dân chúng Đại Sở bất mãn.”

Bắc Nhung Vương có chút phiền não gật đầu, phất tay nói: “Chuyện này liền giao cho con xử lý. Tóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại Bản vương không muốn tại Bắc Nhung thấy nữ nhân này! Đều đi xuống đi!”

Gia Luật Hoằng gật đầu lĩnh mệnh, suy nghĩ một chút hỏi: “Phụ vương, không biết hậu sự của Thất đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ?”

“Con xem rồi làm sao.” Hàng năm rượu mạnh sắc đẹp, khiến cho thân thể Bắc Nhung Vương trở nên già © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yếu, sau khi phát giận liền cảm thấy chút mỏi mệt rồi, không kiên nhẫn nói. Gia Luật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoằng lên tiếng lui ra, đi tới cửa lúc quay đầu lại nhìn thoáng qua người đang bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ôm một thiếu nữ Bắc Nhung đang giở trò , khóe miệng lộ ra nụ cười giễu cợt. Thì ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thất đệ chết đi đối với phụ vương nói cũng chỉmột trận tức giận thôi.

Trở lại trong phủ Thái tử, công chúa Dung Hoa đã bị người ép trở về phòng thu dọn đồ đạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngay cả con của mình cũng không cho gặp mặt. Công chúa Dung Hoa thu thập đồ trong mấy năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ở Bắc Nhung, nhìn gian phòng này mà mìnhmười mấy năm nay không khỏi lên tiếng khóc lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên.

“Công chúa, Thái tử cũng đã cứu ngài.” Trong phòng, một thị nữ trầm giọng nói.

Công chúa Dung Hoa ngẩng đầu lên nhìn về phía người đó , đây người Định Vương Phủ đưa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nàng để bảo vệ an toàn của nàng cùng với trợ giúp nàng, trải qua những năm này chung đụng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công chúa Dung Hoa cũng mấy phần tín nhiệm với nàng. Lau nước mắt, gật đầu cười khổ nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Ta biết, hắn chịu lên tiếng lên tiếng cứu ta một mạng, ta đã hài lòng.” gái không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thêm gì nữa, chẳng quamang theo một tia nhàn nhạt ấm áp bình tĩnh nhìn công chúa Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoa. Một người công chúa Đại Sở, một ngườithái tử Bắc Nhung. Trong lúc xung đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trang của hai quốc , công chúa Dung Hoa thể kết cục hôm nay đã coi như© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất tốt.

“Công chúa thoải mái, buông lỏng tinh thần, trở lại Đại Sở càng phải bắt đầu cuộc sống mới tốt hơn.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hồi lâu, gái mới nhẹ giọng nói.

Công chúa Dung Hoa cười nhạt, gật đầu nói: “Đúng vậy a, ta đã thật lâu chưa trở về Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kinh rồi, cũng không biết còn như trước không.” Nàng biết, mình thể nhặt về một cái mạng về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đại Sở cũng bởi Gia Luật Hoằng không nhẫn tâm, còn sự trợ giúp của Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Phủ . Mặc không nỡ xa con, nhưng luận Bắc Nhung Vương hay Gia Luật Hoằng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho phép mình mang con đi . Chỉ hy vọng mẹ con bọn họ kiếp này còn thể gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhau .

Trong một lều của quân doanh Đại Sở, Dao Cơ an nhiên ngồi trong trướng lấy một quyển sách thản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên liếc nhìn. Bên người nàng, Mộc Liệt cũng nắm một quyển sách nhưng nghiêm túc đọc.

Dao lười biếng dựa vào giường êm, ánh mắt yên lặng trầm tư. để cho Mộc Dương mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 theo nàng và Mộc Liệt cùng đi trong quân, Dao cũng đã tốn đi không ít công phu . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 May quy củ quân doanh Đại Sở không sâm nghiêm như Mặc gia quân. Huống chi, tiền lệ Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương Phi tùy tùng theo Định Vương xuất nhập quân doanh , muốn phá lệ thì càng dễ dàng hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều. Mặc nàng không bản lãnh bày mưu nghĩ kế như Định Vương Phi kia, nhưng chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể nói độngVương thì thể chứ? nói động Mặc Cảnh Lê, dường như cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khó. Nhớ tới mấy mỹ nhân tuyệt sắc kia bên trong màn củaVương, Dao cười nhạt.

Mộc Liệt nhìn thoáng qua nụ cười nhạt nhẽo không biết đang suy nghĩ cái của Dao Cơ, khiêu mi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Nương, mẹ đang cười cái thế?”

Daonhướng mày, cười nói: “Con càng ngày càng quen rồi.”

Mộc Liệt hất càm lên, ngạo nghễ nói: “Bản công tử chưa từng chuyện không quen , mẹ không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mẹ con sao?” Daomỉm cười ôm Mộc Liệt, giơ tay lên vuốt vuốt cái đầu nhỏ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn nói: “Đúng, mẹ chính mẹ con!” lẽ bởi quá sớm bắt đầu tập làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tổn thương gân cốt, mặc thực tế Mộc Liệt đã mười một mười hai tuổi rồi, nhưng nhìn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn lại vẫnđứabảy tám tuổi. Mấy năm này hai người chung sống cũng một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tình cảm, Mộc Liệt liền nhận Dao làm nghĩa mẫu.

Daocũng thật lòng thương yêu Mộc Liệt, huống chi đứa nhỏ này còn nhỏ tuổi liền Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Phủ lập nhiều công lớn, tương lai nhất định tiền đồ bất khả hạn lượng. Ở ngoài sáng biết© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thân phận mình còn đuổi theo nhận mình làm nghĩa mẫu, Daocàng vui mừng hơn, cũng càng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thương yêu Mộc Liệt.

Mộc Liệt cười hắc hắc với nàng, Daokhông khỏi cảm thấy sau lưng chợt lạnh, chỉ nghe Mộc Liệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chậm rãi nói: “Quên chưa nói với mẹ, mấy ngày trước con cũng nhận Tần thống lĩnh làm nghĩa phụ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Nụ cười trên mặt Dao Cơ nhất thời cứng lại, im lặng nhìn Mộc Liệt vui vẻ một hồi lâu.

Phảng phất không thấy được thần sắc của Dao , Mộc Liệt dựa vào cái ghế cười híp mắt nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Chúng ta rất nhanh thể về nhà, chẳng lẽ mẹ không ý định sau khi trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 theo cha nuôi sao ?” Lẽ ra cũng không còn cái gì, Mộc Liệt riêng biệt nhận nghĩa phụ nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mẫu, nếu nói cùng nhau lại làm cho người không khỏi đỏ mặt lên. Bất đắc liếc Mộc Liệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cái nói: “Tiểu hài tử, quản nhiều chuyện vớ vẩn như vậy làm gì?”

Mộc Liệt cười tủm tỉm nói: “Vớ vẩn sao? Con chỉmột nghĩa mẫu một nghĩa phụ, cũng không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quay đầu lại nhận thêm một nghĩa mẫu hoặc nghĩa phụ nữa. Nghĩa mẫu, mẹ nói phải không ?”

Dao giơ tay lên đập cuốn sách trong tay mình trên mặt Mộc Liệt, “Đừng nói nhảm , cẩn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một chút chớ đắc ý quên hình. Nếu còn bước cuối cùng bị lật thuyền trong mương, con sẽ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người ta cười chết .” Mộc Liệt sờ sờ lỗ mũi, cũng hiểu Daonói đúng, càng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bước cuối cùng càng phải chú ý cẩn thận.

“Mộc tướng quân.” Lều lớn ngoài, truyền đến tiếng hô của thị vệ . Mộc Liệt và Daoliếc nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cái cùng đứng dậy, Mộc Dương đã từ bên ngoài đi vào. Thấy Mộc Liệt cầm quyển sách trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay, trên mặt không khỏi nở nụ cười. Đưa tay vỗ vỗ bả vai Mộc Liệt cười nói: “Liệt nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng dụng công, điều cũng không cần quá cực khổ .” Mộc Liệt yên lặng gật đầu, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng liếc mắt. Bằng lương tâmnói thì người cha hờ này đối với hắn không tệ , chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếc. . . Ai bảo Mộc gia đắc tội Định Vương điện hạ đây. Nếu như cuối cùng để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mộc Dươnglão Mộc Dương Hầu biết cháu ruột Mộc gia mà bọn họ cưng chìu đã nhiều năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ một đồ giả mạo, hơn nữa còn là một gián điệp, thật không biết hai người kia sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giận thành cái dạng gì? Nghĩ đến đây, Mộc Liệt hơichút đồng tình nhìn Mộc Dương một cái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Đương nhiên Mộc Dương không thể lãnh hội được hàm nghĩa của cái nhìn này, cho rằng nhi tử lo lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công khóa, cười nói: “Hài tử ngốc, kiến thức con học đã nhiều hơn đứa tám chín tuổi bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thường rồi, không cần ép buộc mình quá.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Liệt nhất thời đen lại, đương nhiên kiến thức hắn học nhiều hơn so đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trẻ tám chín tuổi, bởi bản thân hắn cũng không phải đứa trẻ tám chín tuổi. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm nhiệm vụ rất dễ dàng, nhưng mấy năm nay cũng dáng người cũng không cao qua , điều này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nỗi đau trong lòng Mộc Liệt không thể chạm tới .

Trời ơi, hãy để cho Mộc Dương Mộc Dương Hầu phủ đi chết hết a.

Mộc Dương ngồi xuống ghế cạnh giường êm, Dao Cơ từ trên bàn rót một chén trà nóng cho hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mỉm cười hỏi: “Lúc này làm sao còn tới đây?” Đại quân mới vừa tới cách tiền tuyến Mặc gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quân không xa, mấy ngày nay Mộc Dươnglão Mộc Dương Hầu đều cùng Mặc Cảnh bận rộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyện trong quân . Mặc Dao Mộc Liệt đi theo Mộc Dương vào trong quân, nhưng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy ngày chưa từng gặp mặt .

Mộc Dương nói: “Mặc gia quân do Định Vương suất lĩnh, đã toàn diệt đại quân Bắc Nhung, hôm nay Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương đã trở lại Hồng Nhạn quan giằng co với Lôi Chấn Đình, đại quân Lữ Cận Hiền đã di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 động đến tiền tuyến, mấy ngày nay chỉ sợ ta không thời gian chiếu cố các nàng, lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơi rãnh rỗi liền trở lại xem một chút.” Dao thản nhiên cười nói: “Ta sẽ cố gắng chiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cố Liệt nhi, chàng không cần lo lắng cho chúng ta .”

Mộc Dương gật đầu, nắm tay Dao cười nói: “Vậy thì tốt, đi theo chúng ta một đường hành quân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cực khổ nàng.” Dao Cơ tròng mắt, nhợt nhạt cười một tiếng nói: “Cũng là ta phải làm , nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cái gì cực khổ hay không cực khổ chứ ?”

Mộc Dương nhìn dung nhan mỹ lệ ôn nhu của Dao , trong mắt hiện lên một tia vui mừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 và nhu tình. Nắm tay Dao gật gật đầu nói: “Tốt lắm, ta đi về trước. Hai mẹ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hãy chiếu cố mình.”

Dao Cơ và Mộc Liệt đứng dậy đưa Mộc Dương đi ra ngoài, quay đầu lại ngồi xuống, Mộc Liệt cau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mày nói: “Mộc Dương không trở lại, chúng ta lại không thể đi loạn phía ngoài nữa, đến lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải làm sao mới thể bắt được bố phòng tin tức của binh Mặc Cảnh ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Dao Cơ lạnh nhạt mỉm cười nói: “Không cần phải gấp. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, đến lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩ phương pháp liên lạc với Lữ tướng quân là được.” Mộc Liệt gật đầu, Vương Phi cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yêu cầu bọn họ phải lấy được bản đồ bố phòng của Đại Sở , chắc cònchuyện quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trọng hơn muốn phân phó bọn họ, bọn họ chỉ cần chờ đợi tin tức, lúc cần thiết cho Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia quân một chút hiệp trợ được rồi.

Trong đại trướng của quân Đại Sở , bởi hoàng đế ngự giá thân chinh, lều lớn quy cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khác hoàn toàn với chủ soái tầm thường , càng lộ ra vẻ rộng rãi hoa lệ. Cho khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trời phương bắc giá lạnh nhưng được lót một miếng thảm thật dày từ Tây Vực mang đến, ngân than © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thượng hạng lẳng lặng thiêu đốt lên, cả trong đại trướng ấm áp thư thái.

Nhưng sắc mặt Mặc Cảnh cũng không bởi lều lớn ấm áp thư tháitrở nên hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ái, ngược lại càng thêm âm chí. Tướng lãnh phía dưới rối rít sợ hãi cúi đầu, không dám nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới Đế vương phía trên cao cao tại thượng . Quân lâm thiên hạ chuyện này cũng không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho tâm tình Mặc Cảnhtốt hơn, kể từ khi năm trước, khi Vương phủ sau đêm hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó , lãnh khí quanh thân Mặc Cảnh cũng đủ để cho bất luận kẻ nào nhượng bộ lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 binh. Người không biết không dám đi hỏi, số ít người biết cũng không dám nói. Mọi người chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111tiểu hoàng đế đột nhiên sinh bệnh nặng rồi sau đó băng hà, sau đó Vương lên ngôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hết thảy nhanh đến mức khiến cho rất nhiều người cũng không kịp phục hồi tinh thần lại ,Lê Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng đã đăng làm Đế. Nhưng sau khi lên ngôi tính tình Mặc Cảnh càng trở nên lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lẽo cổ quái hơn trước, hỉ nộ không chừng. Làm một đế quân vương mới vừa đăng , không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vội đi trấn an triều thần tôn thất dân chúng, lại bận rộn ngự giá thân chinh , Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh coi như người đầu tiên.

“Bắc Nhung thua, Mặc Tu Nghiêu lực chú ý tất nhiên sẽ phóng đến nam tuyến . Hiện nay Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nghiêu phái Lữ Cận Hiền suất lĩnh bốn mươi vạn đại quân đón đánh binh Đại Sở ta, chư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vị ái khanh ý kiến không?” Mặc Cảnh trầm giọng hỏi.

Các tướng lĩnh hai mặt nhìn nhau, không một người dám mở miệng nói chuyện. Bắc Nhung không chỉ thua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơn nữa còn toàn quân bị diệt. Điều này không khỏi làm trong lòng các tướng lĩnh Đại Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sinh ra vài phần lạnh lẽo. Huống chi, Đại Sở vàTây Lăng liên minh thừa dịp Mặc gia quân giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thủ với Bắc Nhung, mình xuất binh đã có chút ít chột dạ. Tây Lăng Mặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đối địch trời sinh , đương nhiên sẽ dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Nhưng Đại Sở© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc gia quân cắt đứt xương còn với gân , Vương làm như thế khó tránh khỏi sẽ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dân chúng cùng với các tướng cảm thấy trái tim băng giá.

“Làm sao? Các vị đều không biện pháp?” Mặc Cảnh mắt, lạnh lùng nói.

“Hoàng thượng tựthánh đóan,chúng mạt tướng cung ( cung kính) nghe hoàng thượng phân phó.” Các tướng lĩnh cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kêu lên nói.

Mặc Cảnh hừ nhẹ một tiếng, sao hắn lại không biết những người này đánh cái chú ý gì, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lướt qua mọi người đem ánh mắt rơi vào lão Mộc Dương Hầu phía sau, trầm giọng nói: “Mộc Lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hầu Gia, ngươi nói xem?”

Lão Mộc Dương Hầu vội vàng bước ra khỏi hàng, cung thanh bẩm báo nói: “Khởi bẩm hoàng thượng, thần cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy, nếu như chỉ là bốn mươi vạn đại quân Lữ Cận Hiền nói…, cũng không cần lo lắng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhưng mà. . . . . .”

“Nhưng cái gì?” Mặc Cảnh Lê hỏi. Lão Mộc Dương Hầu nói: “Nhưng Sở kinh còn Lãnh Hoài hai mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vạn đại quân, Lãnh Hoài bản thân cũng người tài mới hiếm có , ban đầu đại quân Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh tiếp cận, Lãnh Hoài một mình một người trấn thủ Tử Kinh quan mấy tháng, cũng làm cho trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vạn đại quân Bắc Cảnh không thể nào lướt qua Tử Kinh quan một bước. Bởi vậy thể thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được, người này cũng tuyệt đối không thể khinh thường. Khác. . . Thần cho là. . . chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Định Vương Định Vương Phi còn một vị sẽ đi qua. Đến lúc đó. . . . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . .”

“Lãnh Hoài. . . Mặc Tu Nghiêu, Diệp Ly?” Mặc Cảnh vuốt vuốt ngọc ban chỉ( chiếc nhẫn ngọc đeo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu ngón tay cái) trên tay ,hừ lạnh một tiếng nói: “Lãnh Hoài thâm thụ hoàng ân, nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phản quốc đầu nhập vào Định Vương Phủ, tội nên chém! Về phần Định Vương Phủ. . . Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợ lần này tới chính là Diệp Ly, tới vừa đúng lúc. . . . . . .”

Nghe được lời nói của Mặc Cảnh …, các tướng lĩnh yên lặng trong lòng oán thầm : Lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoài một người đau khổ trấn thủ Tử Kinh quan, Vương không chỉ không trợ giúp, còn khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nơi khấu trừ quân lương của Lãnh Hoài, cuối cùng thậm chí ngay cả lương thảo cùng quân lương đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lẽ nên cho Lãnh Hoài đều mang đi. Nếu không phảiMặc gia quân thì không biết cỏ trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mộ phần của Lãnh Hoài giờ đã mọc cao bao nhiêu rồi. Chỗ nào thể nói cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thâm thụ hoàng ân? Huống chi,bảo vệ cho Sở Kinh, Lãnh Hoài còn đã chết một đứa con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trai, Mặc Cảnh nói mấy lời này thật sự không có sức thuyết phục.

Nhưng Mặc Cảnh hoàng đế, hắn nói như thế nào thì như thế đó. Phía dưới , tướng lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không dám mở miệng đi phản bác lời của hắn. Chỉ im lặng nghe phân phó của hắn. trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng Mặc Cảnh không vui, vung tay lên thản nhiên nói: “Mộc lão Hầu Gia, Mộc Dương Hầu, Lữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cận Hiền liền giao cho các ngươi. Về phần Định Vương Phi. . . Bản vương sẽ đích thân xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lý!” Cha con Mộc Dương vội vàng chắp tay lĩnh mệnh, “Mạt tướng lĩnh mệnh.”

“Khởi bẩm hoàng thượng, Thế tử Trấn Nam Vương Tây Lăng cầu kiến.” Ngoài cửa binh lính hắng giọng bẩm báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói. Mặc Cảnh khẽ cau mày nói: “Lôi Đằng Phong, hắn tới làm gì?” Binh lính trả lời: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thế tử Trấn Nam Vương chỉ nói phụng mệnhTrấn Nam Vương,chuyện trọng yếu cầu kiến hoàng thượng.”

“Để cho hắn đi vào.” Mặc Cảnh phân phó nói.

Chỉ chốc lát sau, Lôi Đằng Phong được người mang đến, nhìn một chút trong trướng các tướng lĩnh cùng Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnhngồi trên ghế rồng, cười nhạt, khom người vái chào nói: “Tại hạ Lôi Đằng Phong ra mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sở Hoàng.”

Thế tử Trấn Nam Vương bình thân.” Mặc Cảnh mắt, đánh giá Lôi Đằng Phong trước mắt. Hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tại Lôi Đằng Phong trầm ổn hơn lúc ban đầu nhìn thấy Nam. Chohiện tại hắn đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt với Mặc Cảnh đã trở thành hoàng đế Đại Sở nhưng như thể không kiêu ngạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không siểm nịnh, lạnh nhạt tự nhiên. Khó hơn được chính là, ánh mắt của hắn cũng trở nên cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kỳ bình thản ổn định, đâyLôi Đằng Phong lúc trước không .

Mặc Cảnh Lê nhìn chăm chú vào Lôi Đằng Phong, một hồi lâu mới hỏi: Thế tử Trấn Nam Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Lăng tới đây, việc gì?”

Lôi Đằng Phong lạnh nhạt cười nói: “Hồi Sở Hoàng, phụ vương nghe nói Sở Hoàng đã suất binh tới tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tuyến, đặc biệt mệnh lệnh Đằng Phong đến đây nghênh đón.”

Nghe vậy, ánh mắt mấy lão tướng tại chỗ nhìn về phía Lôi Đằng Phong không khỏi nhiều mấy phần tán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành. Năm đó đám cưới Định Vương, lúc Lôi Đằng Phong làm thế tử Trấn Nam Vương đến Sở kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tham gia hôn lễ cái phần ngạo nghễ như như không kia , mặc cũng không cuồng vọng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng lại khó tránh khỏi làm cho người ta cảm thấymấy phần cao ngạo. Nhưng hiện tại Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đằng Phong không chỉ trầm ổn hơn mười năm trước rất nhiều, tâm thái lại càng bình thản không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ít. Trấn Nam Vương khẳng định không phải phân phó hắn tới đón tiếp Mặc Cảnh , nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khó được chính là bản thân hắn thể cúi thấp cái đầu này.

Hiển nhiên, lời của Lôi Đằng Phong cũng làm cho Mặc Cảnhvui vẻ vài phần, ánh mắt nhìn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phía Lôi Đằng Phong cũng nhiều mấy phần ấm áp. Mặc Cảnh gật đầu cười nói: “Trấn Nam Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khách khí, Thế tử mời ngồi.”

“Đa tạ Sở Hoàng.” Lôi Đằng Phong nó cười thản nhiên không một chút từ người trước mắt mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người mình luôn nhìn không thuận mắt , hiện này cao cao tại thượngbất mãn cùng với lúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 túng.

Sau khi tạ ơn, Lôi Đằng Phong vị trí đầu não thứ nhất ngồi xuống. Đợi đến thị vệ dâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trà lui ra, Mặc Cảnh Lê cũng vẫy lui các tướng lĩnh, lưu lại cha con Mộc Dương Hầu cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với mấy tướng lãnh tâm phúc. Mặc Cảnh mới hỏi: “Nghe nói Thế tử Trấn Nam Vương nhất cử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phá được Vệ thành, Trẫm còn chưa chúc mừng Thế tử.”

Lôi Đằng Phong cười nói: “Tại hạ chỉ may mắn thôi, trước đó vài ngày bị Nam Hầu Mộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dung tướng quân làm khó, suýt nữa bỏ mạng. Nếu không phải phụ vương an bài chu toàn, lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã sớm không Lôi Đằng Phong người này, tại hạ không dám lãnh công.”

Mặc Cảnhcười nhạt, cũng không nhiều lời, “Thế tử đến, Trấn Nam Vương thể cái phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phó.”

Lôi Đằng Phong nói: “Phụ vương phân phó tại hạ, hết thảy mặc cho Sở Hoàng phân phó . Nhưng . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . Khi tại hạ đến đây , trên đường đã nghe đến tin tức, Định Vương Phi Diệp Ly đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến trong quân Lữ Cận Hiền , chỉ sợ ít ngày nữa sẽ phải cùng Lữ Cận Hiền đấu trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiền tuyến.”

“Lần này Mặc gia quân là Diệp Ly lĩnh quân?” Mặc Cảnh lê cau mày hỏi.

Lôi Đằng Phong lắc đầu nói: “Không, theo tại hạ biết, Định Vương Phi nhận chức quân sư.”

Mặc Cảnh cười lạnh một tiếng nói: “Nàng ta co được dãn được. Đa tạ tin tức của Thế tử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trẫm biết rồi.” Lôi Đằng Phong khẽ cau mày nói: “Không biết Vương có đối sách gì?”

Mặc Cảnhcười nói: “Thế tử không cần phải lo lắng, Bản vương tự kế sách ứng phó, Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử chỉ cần mỏi mắt mong chờ chính là.” Thấy Mặc Cảnh không muốn nhiều lời, Lôi Đằng Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không nói tiếp nữa, cười nhạt một tiếng nói: “Đã như vậy, tại hạ liền kính đợi tin lành.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Mặc Cảnh cười ngạo nghễ, nói: “Đương nhiên.” Nhìn Mặc Cảnh Lê mặc long bào màu hoàng kim cao cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tại thượngcuồng ngạo, Lôi Đằng Phong nhắm hờ mắt, khóe miệng cong lên nụ cười lạnh không dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dàng phát giác .

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 387 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc