GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 385: Vệ thành thất thủ. Định Vương về

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Xiao Min
Beta: Sakura

Lạimột cuộc ác chiến, đợi đến lúc sắc trời đã tối thì cũng lúc thật vất vả lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa đánh lùi đại quân Tây Lăng, ngay cả Mộ Dung Thận cũng bị một chút vết thương nhẹ. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người đứngtrên cổng thành, nhìn đại quân Tây Lăng dần dần thối lui, rốt cục lộ ra vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 uể oải nhưng nụ cười khoái trá .

Nụ cười vẫn chưa tắt, Nam Hầu không khỏi nhăn lại lông mày , trầm giọng nói: “Mộ Dung tướng quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tối nay nghỉ ngơi thật tốt. Hết thảy chuyện do lão phu chịu trách nhiệm.” Mộ Dung Thận mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liên tiếp mệt nhọc, còn bị thương. Nếu không nghỉ ngơi chỉ sợ thật muốn ngã xuống. Mộ Dung Thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cau mày, nhìn đại doanh Tây Lăng nơi xa một cái nói: “Ta chỉ sợ đại quân Tây Lăng tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay còn có thể đánh lén.” Hai ngày này, thế công đại quân Tây Lăng ràng mãnh liệt cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 táo rất nhiều. quân Vệ thành coi giữ trải qua mấy ngày liên tiếp khổ chiến, thể thừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhận áp lực cũng đã nhiều lần lâm vào cực hạn. Chỉ cần đại quân Tây Lăng thêm mấy lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cường công, chỉ sợ Vệ thành sẽ không chịu nổi .

Nam Hầu cười nhạt một tiếng nói: “Yên tâm . Không phải còn Bản hầu coi chừng dùm sao? Mộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dung tướng quân yên tâm đi nghỉ ngơi đi.”

Mộ Dung Thận cũng hiểu ý tốt của Nam Hầu , gật gật đầu nói: “Như thế, vậy làm phiền Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia.”

Nam Hầu gật đầu, cười nhạt không nói.

Trong đại trướng đại quân Tây Lăng, Lôi Đằng Phong vừa xem xét thương thế trên cánh tay mình, vừa cau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mày nói: “Không nghĩ tới, Nam Hầu Mộ Dung Thận đã vậy còn thể đánh.” Trận ác chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôm nay, không chỉ Mộ Dung Thậntổn thương, ngay cả Lôi Đằng Phong trong loạn quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng bị mấy vết thương nhẹ. điều không đáng ngại thôi.

Lôi Chấn Đình không hề ngạc nhiên, lạnh nhạt nói: “Nam Hầu năm đó cũngmột thành viên trong danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tướng Đại Sở, lấy chiến công phong hầu. Mộ Dung Thận lúc còn thiếu niên lại càng thủ hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mãnh tướng số một số hai của Mặc Lưu Danh. Hai người bọn họ liên thủ, lấy khả năng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngươi, muốn công phá Vệ thành cũng không phải là trong thời gian ngắn thể làm được.”

Bị Lôi Chấn Đình nói như thế, trên mặt Lôi Đằng Phong hơi lúng túng, nói: “Xin phụ vương chỉ giáo.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Nhìn Lôi Đằng Phong, Lôi Chấn Đình bất đắc thở dài. Mặc lão chỉ Lôi Đằng Phong này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một đứa con trai, nhưng so với Mặc Lưu Danh khôngdạy qua nhi tử. Lôi Đằng Phong không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải không ưu tú, chẳng qua so với Mặc Tu Nghiêu còn chưa đủ ưu thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhưng cũng chính như vậy, mới để cho trong lòng người càng thêm buồn bực. Mà Lôi Đằng Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không thoải mái, tuổi của hắn xấp xỉ Mặc Tu Nghiêu, nhưng thế nhân lại rất ít người lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn so với Mặc Tu Nghiêu. Đơn giản là. . . Hắn không cách kia.

Lôi Chấn Đình nói: “Nam Hầu Mộ Dung Thận hiện tại cũng đã thế suy sức yếu, chỉ cần con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia tăng công thành, nhất định thểlúc Mặc Tu Nghiêu đang gấp gáp trở vềđánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạ Vệ thành. Cái này con không cần gấp gáp. điều… con muốn thu phục Nam Hầu và Mộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dung Thận?”

Trong lòng Lôi Đằng Phong hốt hoảng, cúi đầu nói: “Nhi tử. . . Nhi tử chỉ cảm thấy hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này cũng nhân tài khó được. . . . . .”

Lôi Chấn Đình bất đắc cười khổ, khoát tay một cái nói: “Phụ vương cũng không phải là không đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý con thu phục những thứ người thể mình sở dụng. là. . . cần phải nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xem, người con muốn rốt cuộcnhững người nào. Nam HầuMộ Dung Thận, con ép không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được bọn họ.”

Lôi Đằng Phong nhướng mày, trên mặt lộ ra một tia không phục. Lôi Chấn Đình lạnh nhạt nói: “Hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kia đều được gọi danh tướng bách chiến, tính tình Mộ Dung Thận cao ngạo muốn thu phục hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trừ phi con năng lực tuyệt đối mạnh hơn hắn, hắn bộ hạcủa Mặc Lưu Danh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều thiện cảm với Mặc gia quân. Hiện nay một lần nữa quy phục Mặc gia quân chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trung thành hơn. Huống chi ,nữ nhi duy nhất của Mộ Dung Thận lại gả cho con thứ hai Lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoài Lãnh Hạo Vũ. Lãnh Hạo Vũ là người bên cạnh Mặc Tu Nghiêu địa vị gần với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thân tín như Phượng Chi Dao. Dưới tình huống như thế, con cảm thấy Mộ Dung Thận hiệu trung( © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghe lệnh , trung thành) với con? Về phần Nam Hầu, lại càng không dễ đối phó như Mộ Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thận, mặc những năm nay đã sớm yên lặng, danh tiếng không hiện. Nhưng lúc tuổi còn trẻ ngạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khí tuyệt không thấp hơn Mộ Dung Thận. Cho nên, lâm trận đi theo địch chuyện tình tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ không phát sinh trên người bọn họ.”

Tay không bị thương kia của Lôi Đằng Phong nắm lại thật chặy , thật ra thì phụ thân nói nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy hắn cũng không phải không rõ. Nhưng nghe vào trong tai của hắn cũng khác một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tầng ý tứ: năng lực hắn chưa đủ, cho nên không thu phục được Mộ Dung Thận Nam Hầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nghe được phụ thân nói như vậy, trong lòng Lôi Đằng Phong cảm thấy phụ thân không khác nào đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111ngay trước mặt hắn nói hắn vô năng.

“Hài nhi năng, xin phụ vương thứ tội.” Lôi Đằng Phong rủ mắt, trầm giọng nói.

Nhìn bộ dáng kia của hắn, Lôi Chấn Đình cũng chỉ biết thở dài. Một hồi lâu mới nói: “Cái này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không trách con, đừng nghĩ nhiều như vậy. Trước mắt chuyện trọng yếu nhất hạ Vệ thành.” Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đằng Phong chỉnh đốn lại tâm trạng, gật đầu nói: “Phụ vương yên tâm, nhi tử biết nên làm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế nào.”

Đêm khuya, trên Vệ thành trống trải lộ ra bộ dáng vẻ chút linh. Dưới bóng đêm, binh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc gia quân đứng thẳng trên cổng thành, kiên định thủ hộ một cái thành nhỏ này. Trong bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tối, một đoàn người lặng yên không một tiếng động nhích tới gần thành tường phụ cận. Người áo đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lặng lẽ lên trên cổng thành.

“Vèo!” Một mũi tên từ chỗ tối bắn ra, người áo đen đến trên tường rơi xuống đất. Trên đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành một đạo ánh sáng dấy lên, thành nhỏ đang yên tĩnh lập tức náo loạn lên, trong chốc lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếng chém giết cùng không khí huyết tinh tràn ngập cả vùng quê.

Trận đánh lén ban đêm này vẫn kéo dài đến lúc gần sáng. Đã khổ chiến mấy ngày, binh Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia quân rốt cục không chịu đựng được rồi. Cọc gỗ nặng trĩu đã đụng vỡ đại môn Vệ thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . Một phen khổ chiến, song phương đều tổn thất nghiêm trọng, đến lúc trời sáng hoàn toàn, Nam Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rốt cục hạ lệnh tướngMặc gia quân rút lui ra khỏi Vệ thành.

Lôi Đằng Phong lãnh binh vào thành nhìn Mặc gia quân rút quân đi , trong mắt hiện lên một tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lạnh lùng, trầm giọng phân phó nói: “Đuổi theo! Người nào lấy được đầu Nam Hầu Mộ Dung Thận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phần thưởng vạn lượng hoàng kim.”

“Thế tử, Vương gia phân phó. . . . . .” tướng lãnh bên cạnh đi theo Lôi Đằng Phong do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dự một chút, không nhịn được thấp giọng khuyên nhủ. Ánh mắt Lôi Đằng Phong như đao, lạnh lùng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Bây giờ Bản vương lãnh binh! Sau đó Bản vương sẽ giải thích với phụ vương. Mặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chạy trối chết, quân ta phải thừa dịp tinh thần đang thịnh, thừa thắng xông lên.”

“Nhưng là. . . . . .”

Lôi Đằng Phong lạnh lùng nói: “Câm mồm ! Đây Bản vương ra lệnh!”

Bất đắc dĩ, tướng lãnh chỉ đành phải gật đầu đồng ý, “Mạt tướng lĩnh mệnh.”

Lôi Đằng Phong một ngựa dẫn đầu, suất lĩnh đại quân Tây Lăng xuyên qua Vệ thành, tiếp tục truy kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc gia quân bỏ chạy. Không lâu lắm, đi theo phía sau, Lôi Chấn Đình đã đến Vệ thành, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thấy Lôi Đằng Phong, khuôn mặt tối tắm, hỏi: “Thế tử đâu ?”

Dưới các tướng lĩnh nhìn nhau mấy lần, mớimột người bước ra khỏi hàng, bẩm báo nói: “Khởi bẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương gia, Thế tử suất quân truy kích Nam hầuMộ Dung thận đi.”

Nghe vậy, Lôi Chấn Đình mặt liền biến sắc, một chưởng nặng nề vỗ vào trên thư án, cả giận nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Càn rỡ! Bản vương đã phân phó hắn không nên hành động thiếu suy nghĩ!” Tướng lãnh làm khó nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Nhưng Thế tử. . . . . . .”

Lôi Chấn Đình nhìn các tướng lĩnh phía dưới hơi bất đắc thở dài. Lôi Đằng Phong Thế tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trấn Nam Vương, cũng là người thừa kế duy nhất của Trấn Nam Vương phủ. Những tướng lãnh này đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên không dám không nghe phân phó của hắn, nếu như hắn cố ý muốn làm cái gì, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dám thật ngăn cản hắn. Lôi Chấn Đình vốn là một đời kỳ tài, chỉ cần một chút nghĩ liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiểu nguyên nhân Lôi Đằng Phong đột nhiên vọng động như vậy, hay bởi vì lời khuyên cáo của lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước của mình. Chỉ sợ Lôi Đằng Phong căn bản không có nghe lọt lời khuyến cáo kia, ngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn cho rằng bản thân người làm cha này xem nhẹ năng lực của hắn.

“Vương gia, hiện tại nên làm thế nào cho phải?” Phía dưới tướng lãnh thấp giọng hỏi.

Lôi Chấn đình suy nghĩ một chút nói: “Hữu tướng quân, mang năm vạn nhân tiếp ứng Thế tử.” Suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩ một chút, Lôi Chấn Đình lại nói: “Nếu như Thế tử chiến thắng ngươi cũng không cần quản, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như Thế tử lâm vào bẫy rập,ngươi cứu hắn ra .”

Hữu tướng quân bước ra khỏi hàng, trầm giọng nói: “Mạt tướng tuân lệnh!”

Lúc này Lôi Đằng Phong thật sự lâm vào trong cạm bẫy. Trên con đường sơn đạo hẹp hòi thông qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hồng Nhạn quan, Lôi Đằng Phong mang theo mấy vạn binh bị vây trong sơn đạo tiến thối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lưỡng nan. Mộ Dung Thận Nam Hầu đứng trên sườn núi sóng vai cách đó không, Mộ Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thận cười lạnh nhìn Lôi Đằng Phong phía dưới tức giận . Mộ Dung Thận từ trong tay binh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bên cạnh nhận lấy cung tên chỉ về hướng Lôi Đằng Phong, một bên cười nói: “Đã mất Vệ thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng giết Thế tử Trấn Nam Vương Tây Lăng, coi như một thu hoạch đi?” Trấn Nam Vương Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Chấn Đình chỉ Lôi Đằng Phong một đứa con, con gái của Lôi Đằng Phong hơn một năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước đã bị Định Vương giết hết. Nếu như Lôi Đằng Phong đã chết, đối với Lôi Chấn Đình tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đối một đả kích trí mệnh.

Nam Hầu đưa tay cản lại tay của hắn muốn thả tiễn, lắc đầu nói: “Không được, nếu hiện tại giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lôi Đằng Phong, Lôi Chấn Đình nhất định sẽ nổi điên.”

“Vậy thì như thế nào?” Mộ Dung Thận nhướng mày nói.

Nam Hầu bất đắccười khổ nói: “Ngươi đừng quên Vệ thành còn mười mấy vạn dân chúng bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thường. Lôi Chấn Đình quả thật không giống với Bắc Nhung, giết tàn bạo dân chúng tầm thường dân, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không đại biểu hắn sẽ không giết.” Nỗi đau mất con đủ để cho Lôi Chấn Đình làm ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bất kỳ chuyện điên cuồng nào. Huống chi, hiện tại giết Lôi Đằng Phong chỉ sợ bọn họ sẽ phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đối mặt với Lôi Chấn Đình. Đến lúc đó e rằng bị bại nhanh hơn.

“Nam hầu ý là?” Mộ Dung Thận thể tung hoành sa trường, đương nhiên sẽ không chỉ bằng mượn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một thân lực, rất nhanh đã hiểu ý của Nam Hầu . Cười nói: “Núi này nói dễ thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khó công, chúng ta vây Lôi Đằng Phong bên trong, để cho Lôi Chấn Đình sợ ném chuột vở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đồ, vừa lúc thể kéo thêm mấy ngày.” Nam Hầu vuốt râu, gật đầu cười nói: “Đúng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế.”

“Nam Hầu, Mộ Dung Thận! Đi ra ngoài nói chuyện!” Bị vây ở trên sơn đạo tiến thối lưỡng nan , © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lôi Đằng Phong trầm giọng quát. Hắn quả thật không nghĩ tới Nam Hầu Mộ Dung Thận lúc thối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lui khỏi Vệ thành lại vẫn lưu lại một tay, mình tùy tiện mang theo chưa đầy mười vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 binhđuổi theo, thế nhưng lại mắc bẫy hai người này. Thật ra thì sơn đạo hẹp hòi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy, mình tùy tiện bước vào như vậy đã là một chuyện sai lầm. Tỉnh táo lại Lôi Đằng Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyện mình vọng động âm thầm hối hận không thôi.

Mộ Dung Thận hắng giọng cười to nói: Thế tử Trấn Nam Vương, không nghĩ tới chúng ta nhanh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy lại gặp mặt.”

Lôi Đằng Phong ngửa đầu nhìn Mộ Dung Thận Nam Hầu cao lâm hạ cách đó không xa, trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giọng nói: “Muốn quát muốn giết ,cứ tự nhiên ,muốn làm cũng được!”

Mộ Dung Thận khinh thường hừ nhẹ một tiếng, vẻ mặt tươi cười nhìn Lôi Đằng Phong nói: “Có chút ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tứ, Trấn Nam Vương xưa nay khôn khéo lãnh tĩnh( bình tĩnh), không nghĩ tới lạimột nhi tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiệt huyết như thế. Ngày hôm qua Thế tử Trấn Nam Vương không phải còn muốn Bản tướng quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng với Nam Hầu quy hàng Tây Lăng sao? Hiện tại. . . Thế tử Trấn Nam Vương có muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 suy nghĩ quy hàng Định Vương Phủ ta hay không?”

Nam Hầu nở nụ cười hòa ái, nhàn nhạt cười nói: “Lôi thế tử, lời của ngươi ngày hôm qua …, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đối với Bản hầu Mộ Dung tướng quân nói cũng không khác hẳn với nhục nhã. Nếu mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người đều biết chuyện không thể nào, cầnphải nói ra khỏi miệng?” Lôi Đằng Phong im lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nói, Mộ Dung Thận cười nói: “Đây không phải bởi Thế tử Trấn Nam Vương tràn đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tự tin nhất định thể đánh bại chúng ta sao? Lại không nghĩ rằng, phong thủy luân chuyển, hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay đổi thành chính mình bị vây mệt nhọc. Đáng tiếc. . . Trấn Nam Vương Tây Lăng anh hùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả đời, sinh ra một nhi tử ngu ngốc như thế.”

Lời này của Mộ Dung Thận , lại làm cho sắc mặt Lôi Đằng Phong trắng nhợt. Thật ra thì lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năng lực của Lôi Đằng Phong như thế nào cũng không thể xưngngười ngu ngốc. Nhưng cõi đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này vốn sơn ngoại hữu sơn nhân ngoại hữu nhân, Lôi Đằng Phong từ nhỏ tại lớn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dưới hào quang của phụ thân chính mình,thể nói bị che lấp, u ám không sáng. Như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mộ Dung Thận tâm giễu cợt thứ hắn không thể thừa nhận được nhất.

Chỉ thấy sắc mặt Lôi Đằng Phong lúc trắng lúc xanh, một hồi lâu mới cắn răng nói: “Mộ Dung Thận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngươi dám nhục nhã Bản vương!”

Lôi Đằng Phong cười thảm một tiếng nói: “Mộ Dung tướng quân nói đúng. Phụ vương anh minh cả đời. . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . Cũng chỉta đây một nhi tử ngu. Quả nhiên làm mất thể diện của phụ vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . . . Bản vương binh bại đến đây, còn mặt mũi nhìn tướng Tây Lăng ta. . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . . . . .” Vừa nói, giơ trường kiếm trong tay liền hướng trên cổ quét đi.

“Này. . . . . .” Mộ Dung Thận cũng sững sờ, kiểu ông cũng không nghĩ ra mình tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tùy tiện tiện một câu nói thế nhưng thể làm cho Lôi Đằng Phong sinh lòng muốn chết. Nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử Trấn Nam Vương yếu ớt như vậy sao? Lãnh Hạo từ nhỏ đến lớn bị mắng bao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 câu quần áo lụa là, người ngu ngốc, tay ăn chơi cũng hay vẫn vui vẻ.

“Phanh” một tiếng,thi vệ bên cạnh Lôi Đằng Phong kinh sợ vội vàng rút kiếm chặn lại kiếm phong của Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đằng Phong , kêu lên: “Thế tử, Mộ Dung Thận nhất phái nói bậy, ngài cần để ở trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng. Ngài dễ dàng như thế liền đã mất tánh mạng của mình, làm sao đối mặt với Vương gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngài người thừa kế duy nhất của Trấn Nam Vương phủ!”

Lôi Đằng Phong định thần lại, nhìn trường kiếm trong tay mình xuất thần. Thật ra thì mới vừa rút kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tự vận chỉ nhất thời vọng động và bi thương , lúc này phục hồi tinh thần lại nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kiếm trong tay mình trong lòng từng đợt lạnh cả người.

Mộ Dung Thận thấy Lôi Đằng Phong không chuyện gì, cũng thở phào nhẹ nhõm hắng giọng hắc hắc cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lạnh nói: “Bản tướng quân hiện tại mới biết được, thì ra Thế tử Trấn Nam Vương này chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trốn tránh thất bại chết nhát sao?” Lôi Đằng Phong bị hạ nhục như vậy, lập tức bình tĩnh lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trầm giọng nói: “Đa tạ Mộ Dung tướng quân dạy bảo, Bản thế tử nhất thời chướng . Lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này là Bản thế tử thua, nhưng Bản thế tử tuyệt sẽ không như vậy nữa . Nếu để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bản thế tử còn sống rời khỏi nơi này thì tất báo thù này!”

Mộ Dung Thận xem vẻ mặt kiên định của Lôi Đằng Phong phía dưới, cười nói: “Tiểu tử này thú vị.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Nam Hầu cười nói: “Bị Trấn Nam Vương bảo vệ quá tốt, trải qua lần này nếu còn sống, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy sẽ tiến bộ không nhỏ.”

Không lâu lắm, Hữu tướng quân Tây Lăng liền suất lĩnh binh chạy tới, song phương tự nhiên lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một trận kịch chiến. MặcMặc gia quân nhân mệt mỏi, nhưng ỷ vào địa hình đánh với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại quân Tây Lăng, lực lượng ngang nhau, nơi sơn đạo nho nhỏ này kiên trì một ngày một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tối. Sáng ngày thứ hai, rốt cục Lôi Đằng Phong vết thương chồng chất lao ra vòng vây của Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia quân hội hơp với viện quân Tây Lăng, chính lúc phản công, viện quân Mặc gia quân cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến.

Viện quân Mặc gia quân cũng không nhiều, chỉ bốn năm người. Cầm đầu hai người chính Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 NghiêuDiệp Ly đồng dạng áo trắng. Thậm chí trên lưng ngựa Mặc Tu Nghiêu còn Mặc Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bảo đang ngồi buồn ngủ. Đi theo phía sau hai người Phượng Chi Dao, Vân Đình cùng Trác Tĩnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc cũng không nhìn tới đại quân tăng viện, nhưng Lôi Đằng Phong lại không dám hành động thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 suy nghĩ.

Thấy đám người Mặc Tu Nghiêu , Nam Hầu Mộ Dung Thận cũng thở phào nhẹ nhỏm, “Tham kiến Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia, mạt tướng thủ thành bất lợi, xin Vương gia thứ tội!”

Mặc Tu Nghiêu ống tay áo phất một cái, một cỗ lực đạo không nhẹ không nặng nâng hai người đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn quỳ xuống xin tội lên, “Hai vị đã cố hết sức , không nên tự trách.” Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mỉm cười nhìn về Lôi Đằng Phong phía đối diện nhìn chằm chằm cười nói: “Lôi thế tử, ngươi muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình đi hay lưu lại cùng Bản vương tự ôn chuyện?”

Trong mắt Lôi Đằng Phong chợt lóe, đáy lòng đang đấu tranh . Chuyện này đại quân binh lực Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàn toàn trên cơ, nếu cường công đi tới nhất định thể nhất cử tiêu diệt quân đội Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hầu Mộ Dung Thận. Nhưng . . . đám người Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nơi này, không mang viện binh sao? Lôi Đằng Phong không tin. Nhưng nếu như Mặc Tu Nghiêu thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không mang viện binh, đây cũng hội tốt nhất để mình không công một rửa sạch nhục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lúc trước.

Trong lòng đau khổ đấu tranh, Lôi Đằng Phong ngó chừng Mặc Tu Nghiêu đây cũng thế khó xử. Hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lâu, hắn vẫn còn không dám đánh cuộc, thở dài, trầm giọng nói: “Tiểu Vương ra mắt Định Vương điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạ. Không nghĩ tới Định Vương điện hạ tới cũng kịp thời.”

Mặc Tu Nghiêu lại cười nói: “Lôi thế tử quá khen, Bản vương cũng trùng hợp thôi . Nếu Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có thể đến trước khi Thế tử đánh hạ Vệ thành, mới xem như kịp thời. Thế tử, hiện tại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . .định động thủ với Bản vương sao?” Lôi Đằng Phong miễn cưỡng cười một tiếng nói: “Tiểu Vương tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhận không phải đối thủ của Vương gia , huống chi, lúc này song phương đã hết sức mỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mệt , sao không hẹn ngày khác tái chiến?”

Mặc Tu Nghiêu trầm ngâm chốc lát, rốt cục gật đầu nói: “Như thế, thế tử mời.”

Sắc mặt Lôi Đằng Phong trầm xuống, gật đầu nói: “Tiểu Vương cáo từ.”

Nhìn Lôi Đằng Phong mang theo đại quân thối lui, Mộ Dung Thận nhướng mày nói: “Vương gia mang bao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 viện binh tới ?” Thế cục bây giờ rất ràng, trong tay bọn họ binh mã tuyệt đối cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không quá Lôi Đằng Phong , Lôi Đằng Phong cũng đang lúc này rời đi, hiển nhiên kiêng kỵ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 viện binh Định Vương mang đến .

Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói: “Viện quân còn đang ngoài trăm dặm, Bản vương chỉ đem theo chúng ta mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người này.”

“Kia Lôi Đằng Phong. . . . . . .”

“Hắn cho Bản vương đem rất nhiều người, ta lừa gạt hắn không mang người.” Nhưng hắn thật sự không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mang người, cho nên, kẻ làm tướng quá vọng động rồi cố nhiên không tốt, quá cẩn thận cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tốt. Nhưng Lôi Đằng Phong lựa chọn lúc này rời đi cũng không tồi. MặcMặc Tu Nghiêu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mang binh đến, nhưngtrong loạn quân giết Lôi Đằng Phong vẫn rất đơn giản .

——-Vệ thành, Trấn Nam Vươngtạm trong thư phòng——-

Lôi Đằng Phong một người quỳ rạp xuống đất , trầm mặc không nói. Lôi Chấn Đình tập trung tinh thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bắt tay vào làm trong sổ con, phảng phất hoàn toàn không nhìn tới người đang quỳ trên mặt đất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hồi lâu, đợi đến Lôi Chấn Đình trong tay một chồng sổ con đã toàn bộ xem xong rồi, mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngẩng đầu lên nhìn lướt qua Lôi Đằng Phong nói: “Đứng lên”

Lôi Đằng Phong rủ mắt nói: “Nhi tử hành động thiếu suy nghĩ, tham công liều lĩnh, suýt nữa rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong tay Định Vương phủ . Xin phụ vương trách phạt.”

“Trách phạt?” Lôi Chấn Đình cười lạnh một tiếng nói: “Bản vương chỉ nói con hai câu mà con vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn đi chịu chết rồi, Bản vương chỗ nào còn dám trách phạt con?” Nghe Lôi Chấn Đình nói…, Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đằng Phong càng thêm xấu hổ , “Nhi tử biết sai.”

“Phanh!” Lôi Chấn Đình một chưởng vỗ mạnh trên thư án, tức giận nói: “Biết sai rồi! Con biết sai chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rút kiếm tự vận? Thật tốt cho anh hùng khí phách, Bản vương cũng đã sinh ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhi tử đỉnh thiên lập , quả nhiên Bản vương mặc cảm! Con đã không sợ chết như vậy, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con còn trở về làm gì?” Lôi Chấn Đình giận dữ, vung tay lên, bên cạnh trên tường treo bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kiếm từ vỏ kiếm trung bay ra, rơi xuống trước mặt Lôi Đằng Phong. Chỉ nghe Lôi Chấn Đình nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Không phải con muốn tự vận tạ tội sao? Bản vương cho con cáihội!”

“Phụ vương, hài tử biết sai rồi. Nhi tử nhất thời hồ đồ, cầu xin phụ vương tha thứ.” Lôi Đằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Phong quả nhiên vừa thẹn vừa mắc cỡ, không nhịn được đỏ mắt. Quỳ trên mặt đất cọ đầu gối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến trước mặt Lôi Chấn Đình , ôm lấy bắp đùi của lão khóc ròng nói.

Nhìn bộ dáng nhi tử như thế, trong lòng Lôi Chấn Đình cũng mềm nhũn. Bất đắc thở dài nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Thôi, đứng lên đi.” Lôi Đằng Phong lúc này mới nhìn Lôi Chấn Đình một cái, đứng dậy, “Tạ ơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phụ vương.”

Nhìn bộ dáng Lôi Đằng Phong, trong lòng Lôi Chấn cũng chút áy náy. Lão tự biết nhi tử thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra thì đã rất xuất sắc, thiên tài giống như Mặc Tu Nghiêu như vậy vốn chỉ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngộ mà khôngthể cầu . Nhưng Lôi Đằng Phong từ nhỏ bởiphụ thân mình nghiêm khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yêu cầu mình, vĩnh viễn cũng không được nghe lời khen ngợi. Làm tốt điều hắn hiển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên phải làm , bởi hắn nhi tử Trấn Nam Vương, hổ phụ khuyển tử. Làm sai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chínhlàm mất mặt Trấn Nam Vương . Bản thân Lôi Đằng Phong cũng không phải người tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cách vọng động , nếu không phải bị mình đưa cho dư áp lực làm cho không chịu nổi rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tuyệt đối sẽ không chuyện hai ngày nay làm ra những chuyện xúc động như vậy .

“Đằng Phong. . . . . . Những năm này, phụ vương thật xin lỗi con.” Lôi Chấn Đình thở dài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trầm giọng nói. Lôi Đằng Phong không khỏi sửng sốt, kinh ngạc nhìn Lôi Chấn Đình áy náy nhất thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có chút nói không ra lời, chỉ đành phải ấp úng nói: “Phụ vương. . . Nhi tử. . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . . . .”

Lôi Chân Đình khoát tay một cái nói: “Những năm nay, người khác luôn nói nhi tử Trấn Nam Vương như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế nào như thế nào, nhưng đã quên rằng con đã là người lớn rồi. Cũng lỗi của phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vương , phụ vương vẫn cảm thấy, những thứ áp lực này không phải một động lực để con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cố gắng hăm hở tiến lên, nhưng không nghĩ tới con khó thể thừa nhận như thế.”

“Phụ vương,nhi tử năng.” Lôi Đằng Phong thấp giọng nói: “Nhi tử bằng tuổi Định Vương, ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một thành tựu như Định Vương cũng không bằng. Nhi tử làm phụ vương mất thể diện.”

Lôi Chấn Đình cười khổ nói: “Mặc Tu Nghiêu. . . Phụ vương chẳng bao giờ bắt con so sánh với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu.”

Lôi Đằng Phong trắng nhợt, nói: “Nhi tử. . . Cũng không xứng đánh đồng với Định Vương.”

Lôi Chấn đình thở dài nói: “Đằng Phong, phụ vương quả thật hâm mộ qua Mặc Lưu Danh nhi tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năng lực xuất chúng như Mặc Tu Nghiêu như vậy. Nhưng con phải biết rằng, Định Vương thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành tựu năng lực của ngày hôm nay, không hề chỉ bởi hắn kỳ tài ngút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trời, lại càng bởihắn tự thân sở chịu đựng khổ nạn vốn vượt quá người thường. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khôngmột cuộc tai nạn mười chín năm trước kia, thì hiện nay Mặc Tu Nghiêu có lẽ chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 là một đời danh tướng Đại Sở , khí phách dương dương thong dong qua ngày mà thôi. Nhưng phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vương còn khônghi vọng con cũng trải qua tai nạn như vậy, con rõ chưa?”

Lôi Đằng Phong gật đầu, “Nhi tử hiểu. Phụ vương. . . Vẫn đều bảo vệ nhi tử.” Trước kia khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn hai mươi tuổi , quả nhiên hắn trôi qua không buồn không lo, thể nói tôn quý hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả các hoàng tử Tây Lăng. Mặc Tu Nghiêu mười bốn mười lăm tuổi chinh chiến sa trường, mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bảy mười tám tuổi trọng thương nhiều lần chết, đau khổ chống đỡ Định Vương phủ lớn như thế, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thứ này hắn cũng không trải qua. Cho nên hắn cũng không lập trường đi ghen tỵ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành tựu cùng với năng lực của Mặc Tu Nghiêu. Hắn chỉ thể mình vô năng xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hổ.

Lôi Chấn Đình thở dài nói: “Có lẽ phụ vương bảo vệ ,ngược lại hại con, nhưng ngay cả như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phụ vương không hy vọng con sẽ trải qua thống khổ hành hạ như vậy. Huống chi. . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đằng Phong, phụ vương chưa bao giờ thất vọng về con.”

“Phụ vương. . . . . .” Lôi Đằng Phong ngơ ngẩn.

Lôi Chấn Đình cười nói: “Con nhi tử của Bản vương , Bản vương cho rằng con đã rất tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 .”

“Phụ vương, nhi tử hiểu .” Lôi Đằng Phong cúi đầu xuống, che giấu lệ trong mắt, trầm giọng nói: “Nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử sẽ không để cho phụ vương thất vọng .”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 385 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc