GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 381: Gừng càng già càng cay

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Xiao Min
Beta: Sakura

Chuyện Bắc Nhung Vương phái sứ giả tới Đại Sở đương nhiên không thể giấu diếm được Định Vương phủ . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trong đại doanh Mặc gia quân, Diệp Ly nhìn sổ đen trong tay mới vừa được đưa đến, cau mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Bắc Nhung Vương lúc này phái sứ giả đến. . . bắt đầu không tín nhiệm Gia Luật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111à?”

Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Cũng không phải đến mức không tín nhiệm . điều . . mấy ngày nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Gia Luật liên chiến liên bại, lãnh thổ đại quân Bắc Nhung hiện nay chiếm cứ cũng chưa bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một nửa lúc đầu Bắc Nhung chiếm cứ Đại Sở đương nhiên Bắc Nhung Vương không hài lòng. Nhưng mà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . . tên sứ giả được chọn này cũng hơi thú vị. Chỉ sợ bây giờ Gia Luật không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tín nhiệm Bắc Nhung Vương đi.”

Diệp Ly chăm chú nhìn một chút, trầm ngâm chốc lát nói: “Cái này. . . Sứ giả người của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Gia Luật Hoằng ?”

Mặc Tu Nghiêu gật đầu, vẻ mặt thoạt nhìn cũng rất thỏa mãn, “Gia Luật Hoằng cuối cùng không có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phụ kỳ vọng của Bản vương . thể làm được đến mức này. . . thể ổn thỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vị trí Thái tử Bắc Nhung nhiều năm như vậy, quả nhiên cũng không phải hạng người bình thường.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Gia Luật Hoằng muốn Gia Luật hoài nghi Bắc Nhung Vương không tín nhiệm hắn, hiện nay khiến hắn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sinh ra dị tâm? Hắn không sợ biến khéo thành vụng à, tương lai Gia Luật sẽ trở lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc Nhung tìm hắn phiền toái?” Diệp Ly nhướng mày nói. Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Bởi hắn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khẳng định, Gia Luật sẽ về không được Bắc Nhung . Cho may mắn trở về. . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cũng tuyệt đối không thực lực tranh giành với hắn nữa.”

Diệp Ly gật đầu, suy nghĩ một chút lại lắc đầu nói: “Gia Luật Hoằng muốn điều khiển binh quyền của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Gia Luật , chỉ sợ không dễ dàng như vậy. Ngược lại. . . sứ giả kia thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ mất tánh mạng.” Mặc gặp Gia Luật không nhiều lắm, nhưng Diệp Ly cũng hơi hiểu tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tình hắn ta. Quả thật hắn rất thể hoài nghi Bắc Nhung Vương không tín nhiệm hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sinh ra dị tâm, thậm chí làm một chút việc không nên làm. Nhưng Gia Luật Hoằng muốn nhúng chàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 binh quyền không dễ dàng như vậy, trừ phi Gia Luật Hoằng tự mình giá lâm, nếu không, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn phái tới chỉ sợ cuối cùng cũng sẽ chết ở trong tay Gia Luật .

“Chúng ta nên âm thầm giúp bọn họ một chút?” Diệp Ly hỏi.

Mặc Tu Nghiêu lắc đầu nói: “Không cần, Gia Luật thích làm sao thì làm, nếu như hắn không giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được người của Gia Luật Hoằng , chúng ta cũng thể giúp hắn một tay.” Diệp Ly mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 suy nghĩ một lát thì đã hiểu ý của Mặc Tu Nghiêu. Bọn họ cùng Gia Luật Hoằng tạm thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hợp tác nhưng lại không phải bằng hữu, đương nhiên cũng không đáng lúc nào cũng khắp nơi nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới giúp hắn. Hơn nữa, Gia Luật Hoằng muốn khống chế binh quyền, rút tướng Bắc Nhung về quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngoại, Mặc Tu Nghiêu muốn toàn bộ binh lính Bắc Nhung này táng thân quan nội, hiển nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lập trường hai bên không giống nhau. Nếu Gia Luật Hoằng muốn cướp, vừa lúc để cho này hai huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đệ tự giết lẫn nhau, bọn họ ngư ông đắc lợi.

Diệp Ly gật đầu, nhẹ nhàng cười nói: “Vương gia thật giỏi tính toán.”

Mặc Tu Nghiêu hơichút đắc ý cười với Diệp Ly một tiếng rồi nói: “Nương tử cũng cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vi phu hết sức thông minh phải hay không?” Diệp Ly mỉm cười không nói, nhưng trong lòng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 âm thầm đổ mồ hôi. Tâm kế Mặc Tu Nghiêu đâu chỉthông minh? Cõi đời này người thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 minh rất nhiều, nhưng cũng sẽ thiếu một chút gì đó. Nói thí dụ như Từ Hồng Vũ, hơi thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một chút tâm. Nữa ,nói thí dụ như công tử Thanh Trần, vừa thiếu một chút âm tàn , © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng Mặc Tu Nghiêu không thiếu thứ gì. Quan trọng nhất là, hắn thể ẩn giấu những thứ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dưới lớp áo ngoài hại, bằng không năm đó Mặc Cảnh Kỳ cũng không thể dung hắn nhiều năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy. Thông minh, quyết đoán, ẩn nhẫn, tâm, âm tàn , đúng Mặc Tu Nghiêu không thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mọi thứ. Cho nên hắn mới thể một tay đem Định Vương phủ đang lảo đảo muốn ngã liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biến thành bộ dáng hôm nay. Cho nên hắn mới có thể từ nhiều năm trước bắt đầu bố cục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để cho ngày hôm nay ,thế cục trên thiên hạ đều trong lòng bàn tay của hắn.

“A Ly, chẳng lẽ Bản vương không thông minh sao?” Mặc Tu Nghiêu không thuận cứ cọ cọ trên người Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly, Diệp Ly bất đắc nói: “Trong thiên hạ ai dám nói Định Vương không thông minh?” Thật cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy người thể thông minh hơn Định Vương hoặc là kẻ ngu,hoặc người thật sự thông minh. Loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước sớm đã chết rồi, sau phía sau tuyệt đối biết cái thể nói cái không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói.

Lúc này Mặc Tu Nghiêu mới thỏa mãn gật đầu, trên mặt Diệp Ly hôm một cái, “Cho nên,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể trở thành ái thê của Bản vương, A Ly cũng nữ nhân thông minh nhất .” Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bất đắc liếc mắt, một tay đẩy gương mặt tuấn của hắn ra, nói: “Vương gia tính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỗ này tự biên tự diễn sao? Không sợ người khác chê cười?”

“Ai dám chê cười A Ly của Bản vương , Bản vương giết bọn họ.” Mặc Tu Nghiêu trầm giọng nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Rốt cục vẫn không nỡ đánh lên dung nhan tuấn mỹ của nam tử tóc trắng kia, Diệp Ly đổi thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đưa tay nắm mặt của hắn dùng sức nhéo. Mấy năm nay, Định Vương gia càng ngày càng không mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mũi không da , cùng với vương gia lúc mới gặp: ôn văn nhĩ nhã, hơi chút ít xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cách hơi thở tôn quý vương gia một trời một vực. Diệp Ly thật sự hoài nghi ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình lúc đó xảy ra vấn đề .

Hóa ra A Ly thích mặt bổn vương sao? Yêu thích không buông tay được phải hay không? Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao, A Ly thích thì tùy A Ly nhéo.” Diệp Ly cũng không nhéo đau Mặc Tu Nghiêu, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên Mặc tu Nghiêu cũng vui vẻ hưởng thụ, dứt khoát ngửa mặt nằm trên đùi Diệp Ly , © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhắm mắt lại cười nói.

Bị hắn nói như thế, Diệp Ly thì ngược lại nhéo không nổi nữa. Chỉ đành phải ngượng ngùng thu tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Vương gia, ta phát hiện chàng càng ngày càng. . . . . .”

“Vương gia, thuộc hạ. . . . . .” Phượng Chi Dao vội vã đi vào đứng ngay tại cửa. Nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thoáng qua hai người bên trong, Phượng Chi Dao khắc sâu cảm giác trước kia ra cửa đã quên nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng lịch. Ho nhẹ một tiếng, Phượng Chi Dao nghiêm trang nói: “Các ngài tiếp tục, thuộc hạ cáo lui.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Mặc Tu Nghiêu ngồi dậy, không vui nhìn Phượng Chi Dao hỏi: “Chuyện gì?”

Phượng Chi Dao đung đưa đồ trong tay nói: “Cũng không phải chuyện lớn gì, tên sứ giả mới tới kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111trong đại doanh Bắc Nhung , hình như sắp không được rồi.”

“Nhanh như vậy?” Diệp Ly nói. Mặc đã sớm liệu đến sứ giả kia sẽ không sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được lâu, nhưng vừa mới đến chưa được hai ngày , phải quá nhanh hay không . Phượng Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dao nói: “Cái này . . . Nghe nói khí hậu không hợp.” Khí hậu không hợp, tình huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không phải không có, nhưng nghiêm trọng đến mất mạng cũng là hiếm thấy. Hơn nữa bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ví dụ như từ cực bắc đến cực nam , hoặctừ nơi lạnhkhô ráo đến nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nóng ướt. Mặc phương bắc Đại Sở hơi khác Bắc Nhung, nhưng hiện tại mùa này tuyệt đối không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khác nhau lắm. Nhưng so với Bắc Nhung, mùa đông cũng không lạnh hơn thôi , người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ tin tưởng sứ giả này bởi vì khí hậu không hợp chết? Nhưngtin hay không không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quan trọng, dođược.

Mặc Tu Nghiêu suy nghĩ một chút, nói: “Bảo người đưa phong thư cho Gia Luật Hoằng đi, bọn hắn kịp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới cứu người hay không, cũng không phải chuyện của Định Vương phủ.” Phượng Chi Dao sáng tỏ, gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu cười nói: “Thuộc hạ một lát, không. . . Ngày mai sẽ cho người ta đưa tin.” Đưa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong tay người của Gia Luật Hoằng ít nhất cũnghai ba ngày sau, đợi thêm người của Gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Luật Hoằng chạy tới nữa, vừa lúc đủ thu thập sứ giả kia.

Xem một chút, hình như hết việc rồi, Phượng Chi Dao hết sức tự giác sờ sờ lỗ mũi nói: “Thuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạ cáo lui.”

Mặc Tu Nghiêu hừ nhẹ một tiếng khinh thường hắn ta. Phượng Chi Dao nhún nhún vai bản thân xoay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi ra ngoài, đứng cửa lều lớn, Phượng Chi Dao yên lặng nhìn trời :bị hắn thấy cái chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kia, đỏ mặt xấu hổ không phải Vương phi sao? Tại sao vẻ mặt Vương phi như thường, ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại Vương gia đỏ mặt?

Nhìn vẻ mặt quỷ dị tiêu sái của Phượng Chi Dao đi rồi, Diệp Ly bên cạnh xem gương mặt tuấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111của Mặc Tu Nghiêu bị bấm hơi đỏ lên một chút, không khỏi buồn cười lên tiếng. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu Nghiêu sờ sờ mặt của mình, cũng hiểu nàng đang cười cái gì. Bất đắc nhẹ giọng thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dài nói: “A Ly. . . Nếu cũng đã bị Phượng Chi Dao thấy được. . . . . .” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Chàng muốn làm gì?” Diệp Ly cảnh giác nhìn chằm chằm hắn.

Mặc Tu Nghiêu nhào tới Diệp Ly, tâm tình vui vẻ vừa hôn vừa nói: “Nếu cũng đã bị thấy được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nếu Bản vương không làm chút chẳng phải đã phí để cho Phượng Tam cười một trận?”

“Mặc Tu Nghiêu!” Diệp Ly giả vờ giận, mắt đẹp nhìn chằm chằm hắn.

Tâm tình Mặc Tu Nghiêu khoái trá, nụ cười chân thành nhìn Diệp Ly, “Bản vương muốn ban ngày tuyên dâm!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Diệp Ly đỏ mặt lên, giận nhìn chằm chằm hắn. Ban ngày tuyên dâm, loại chuyện này nói ra rất đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được kiêu ngạo sao? Nhìn Mặc Tu Nghiêu cười đắc ý, Diệp Ly nhất thời buồn bực ngẩng đầu cắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mép môi hắn một cái. Mặc Tu Nghiêu sửng sốt, sau đó cười lên ha hả. Cúi đầu thưởng thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đào của ái thê say sưa, mắt đẹp nén giận, “A Ly, A Ly. . . Nàng thật đẹp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . . . . .”

Diệp Ly còn chưa kịp phản ứng, đôi môi đỏ bừng liền bị người khác nhiệt tình nuốt lấy, trong nháy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt hai người liền lâm vào lửa nóng triền miên lưu luyến . . . . . .

Cuộc chiến của Mặc gia quân với Bắc Nhung vẫn tiếp tục, nhưng bên trong đã phát sinh rất nhiều biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hóa quả thật không như người ngoài nói vậy. Vị kia mới vừa tới đại doanh Bắc Nhung, sứ giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mưu toan nhúng chàm binh quyền đại quân Bắc Nhung nhưngvài ngày sau bởi khí hậu không hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chết. Đợi đến người của Gia Luật Hoằng chạy tới nhặt xác đã không kịp, đã bị Gia Luật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một mồi lửa đốt , ngay cả mảnh vụn cũng không còn dư lại.

Đương nhiên người của Gia Luật Hoằng giận tím mặt, nhưng đã thấy được thủ đoạn của Gia Luật cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không dám chính diện đối địch hắn nữa, trực tiếp viết một phong mật thư đưa về cho Vương đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc Nhung, bẩm báo ngay trước mặt Bắc Nhung Vương .

Tất nhiên Bắc Nhung Vương giận dữ, vốn Gia Luật xuất binh tiến công Đại Sở, sau khi chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cứ Đại Sở tảng lớn thổ địa này thì công trận sặc sỡ thể nói đứng đầu trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng tử tướng Bắc Nhung. Lại bắt đầu hồ không nghe chỉ huy rồi, sau đó© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly thành, lại để cho Thanh Y Na Bắc Nhung Vương đang sủng ái cớ bỏ mình. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khi Gia Luật Hoằng trở về đương nhiên không tránh được thêm dầu thêm mở, để cho Bắc Nhung Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 càng thêm chút không yên lòng Gia Luật Dã. Nhưng cho như thế cũng không cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Gia Luật sẽ dị tâm gì, cho nên thời điểm Gia Luật cầu viện , Bắc Nhung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương nói cũng không nói liền chọn Hách Liên Chân mình không quá thích, phái binh tăng viện đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lại không nghĩ, lần này mình chỉ phái người đi khiển trách hắn mấy câu, thì sứ giả đó lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 duyên cớ chết đi . Nếu nóicái khí hợp không hợp, Bắc Nhung Vương căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bản không tin. Bắc Nhung Vương sởphái hắn đi trước Đại Sở truyền chỉ, bởi hắn từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi qua Đại Sở.

Sau khi Bắc Nhung Vương giận dữ, lập tức hạ lệnh chiếu Gia Luật lập tức trở về Bắc Nhung, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chiến sự giữa Mặc gia quân cùng binh quyền toàn bộ giao cho Thái tử Gia Luật Hoằng xử lý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhận được ý chỉ Bắc Nhung Vương, Gia Luật Hoằng mừng rỡ, không nói hai lời liền thu thập hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trang ra roi thúc ngựa chạy tới Đại Sở.

Trên chiến trường, mấy ngày nay đại quân Bắc Nhung Mặc gia quân liên tục giao chiến cũng thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bại. Nhưng chiến tuyến đại quân Bắc Nhung từ từ bắt đầu chuyển dời về phía sau. Hiện nay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phương bắc càng rét lạnh, cảnh nội Bắc Nhung lại càng đã ngàn dặm đóng băng vạn dặm tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bay. luận lương thực hay binh lính cũng cực kỳ khó khăn bổ sung thêm. Địa phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đại Sở mà bọn họ sở chiếm cứ mấy năm này lại bị tao đạp đất cằn ngàn dặm, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111người ở. vậy so với Mặc gia quân liên tục lương thực thì các tướngBắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhung mùa đông này trôi qua đáng được xưng thống khổ rồi.

Một ngày kia, Mặc Tiểu Bảo hưng phấn từ màn trướng của mình lao ra, như gió xông vào trong đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trướng Mặc Tu Nghiêu, trong tay đắc ý quơ mấy tờ giấy tràn ngập chữ “Phụ vương! Mẫu thân! Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã nghĩ ra!”

Lúc này đã gần cuối năm, Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly đang cùng các tướng lĩnh thương nghị bước kế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếp nên làm như thế nào. Mặc bọn họ bên này mắt thấy nắm chắc phần thắng, nhưng phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nam bên kia đọ sức với Lôi Chấn đình quả thật cực kỳ khó khăn. Mặc có mấy lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tướng liên thủ khó khăn lắm mới ngăn cản được bước chân của Lôi Chấn đình, nhưng nếu như bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 họ bên này cứ kéo dài thì đợi đến sau khi đại quân Mặc Cảnh chạy tới chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế cục tiền tuyến phía nam sẽ lập tức bại.

Thấy Mặc Tiểu Bảo xông tới, các tướng lĩnh không khỏi hiếu kỳ nhìn Mặc Tiểu Bảo. Mặc Tu Nghiêu nhíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mày, nhận lấy phương án Mặc Tiểu Bảo viết ra nhìn một chút, chẳng nói đúng sai. Mặc Tiểu Bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đắc ý vô cùng cười nói: “Như thế nào? Phụ vương, suy nghĩ của hài nhi không tệ chứ?”

Mặc Tu Nghiêu tiện tay giao đồ cho Diệp Ly, Diệp Ly nhìn xong rồi cười với Mặc Tiểu Bảo một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cái, qua tay giao cho Vân Đình phía dưới sớm đang duỗi cổ hóng. Mặc Tiểu Bảo thấy mẫu thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười với mình, nhất thời trong lòng cũng yên tâm.

Phía dưới, mấy tướng lãnh châu đầu ghé tai nhìn đồ trong tay Vân Đình, gật đầu lia lịa khen ngợi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Lấy bẫy rập vây khốn kỵ binh Bắc Nhung, còn chông sắt. . . Ừ, chém đùi ngựa. . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . Dụ đại quân Bắc Nhung vào trong núi vây lại. . . . . . Ý kiến hay, do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế tử nghĩ ra được?” Cũng không phải nói những thứ chủ ý làm trò này đến cỡ nào kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thái tuyệt diễm, sao nơi này một phần lớn cũng mấy ngày nay bọn họ đã chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đùa qua. Huống chi một chút biện pháp đối phó kỵ binh mọi người đã biết. Nhưng Mặc Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bảo thì khác, mới bảy tám tuổi, thể nghĩ tới nhiều như vậy, thậm chí ngay cả đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điểm binh lực của đại quân Bắc Nhung cùng với địa hình hai bên phương giao chiến đều hiểu rõ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cái này cũng không phảimột đứa thể làm được. Mọi người không khỏitrong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 than thở, không hổ Tiểu thế tử của Định Vương phủ , quả nhiên là sớm tuệcùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Mặc Tiểu Bảo dương dương đắc ý ngó chừng Mặc Tu Nghiêu, nhìn chằm chằm hắn đợi nói nhận thua.

Mặc Tu Nghiêu lười biếng nhìn một cái, nhìn Tôn Diệu phía dưới hỏi: “Diệu Võ, ngươi nói, phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kế hoạch này của Thế tử, thể áp dụng sao?” Tôn Diệu chút làm khó nhìn vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt mong đợi của tiểu Thế tử một cái, do dự nói: “Cái này. . . kế hoạch của tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thế tử rất khá. Nhưng . . . địa hình này cách chỗ hiện tại của chúng ta một hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trăm dặm xa a. Hôm nay chúng ta vùng đất bằng phẳng, tiểu Thế tử này. . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dụ vào thâm sơn, diệt cùng lúc, chỉ sợ hơi khó khăn.”

A? Mặc Tiểu Bảo nhất thời há hốc mồm, thấy phụ vương nhà mình cười, không cam lòng giơ chân nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Này không công bằng! Tôn tướng quân chỉ cần nói kế hoạch của Bản thế tử lúc trước thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thực hiện hay không được .”

Tôn Diệu suy nghĩ một chút, rất thành tâm nói: “Mặc còn có khuyết điểm nhỏ, điều khuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điểm cũng không che lấp được ưu điểm, chắc thể .”

“Phụ vương. . . . . . .” Mặc Tiểu Bảo đắc ý quay đầu lại, Mặc Tu Nghiêu mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn bé, ôn hòa từ ái nói: “Tiểu Bảo à, một câu cha muốn nói là mặc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết người dạy con chưa, nhưng vẫn phải nói cho con biết.câu . . Binh quý thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tốc. Hiện tại đã qua hơn một tháng rồi, nếu để cho con lãnh binh đánh giặc, chẳng lẽ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn nói với Gia Luật Dã, Bản thế tử còn chưa nghĩ ra kế sách đối địch, chúng ta qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tháng sau đánh tiếp? Hử?”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Mặc Tiểu Bảo đang đắc ý nhất thời xụ xuống, đáng thương nhìn Diệp Ly. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly nở nụ cười chân thành nhìn bé, vừa nhìn vẻ mặt của mẫu thân, Mặc Tiểu Bảo cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết cầu trợ vọng rồi. Về mặt khác, Mặc Tiểu Bảo cũng hiểu Mặc Tu Nghiêu nói cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sai, tự cho thông minh tuyệt đỉnh, nhưng nếu quả thật để cho ra trận đánh giặc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 địch nhân lại sẽ cho thời gian một tháng để cho từ từ suy nghĩ kế sách? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lại nghe tình hình chiến đấu của Mặc gia quân hơn một tháng nay, trên khuôn mặt trắng noãn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhắn của Mặc Tiểu Bảo chút tối tăm rồi, thì ra mình không hề thông minh giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình suy nghĩ.

Thật ra Mặc Tiểu Bảo quá mức nghiêm khắc bản thân, lấy tuổi của thể trong thời gian hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tháng nhìn xong binh thư Mặc Tu Nghiêu cho bé, còn có thể nghĩ ra kết hợp địa hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng với chiến lực hai quân ngay lúc đó, thể làm cho tướng lãnh như Tôn Diệu Vũ đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giá kế hoạch khuyết điểm không che lấp được ưu điểm , đã đủ để tự kiêu ngạo rồi. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly cũng không đi an ủi bé. Thế tử Định Vương phủ trời sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ phải gánh vác trách nhiệm nặng hơn so với các hài tử bình thường khác , tới thời điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thích hợp cho Mặc Tiểu Bảo một chút áp lực cũng thể.

Thấy nhận thua, Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nhìnnói: “Như vậy. . . Bây giờ không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên đi thực hiện hứa hẹn rồi?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mặc Tiểu Bảo nhất thời tối sầm, cứng ngắc nghiêng đầu đi nhìn Diệp Ly. Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly cười nói: “Tiểu Bảo, nguyện đánh cược rồi khi thua thì phải chịu thua. Lần này. . . Coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như mua một cái giáo huấn đi. Học được khôn ngoan nhìn xa trông rộng.” Sau này không nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tùy tiện cùng phụ vương con đánh cuộc nữa.

Mặc Tiểu Bảo hung hăng trừng mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu một cái, tức giận chạy ra khỏi doanh trướng. Thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bộ dáng như thế, tất cả mọi người hơi ngạc nhiên, rốt cuộc tiểu Thế tử cùng Vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đánh cuộc cái gì? Rối rít cáo từ Mặc Tu Nghiêu cùng Diệp Ly, chuồn ra lều lớn đi xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiểu Thế tử thực hiện đánh cuộc đi. Mặc Tu Nghiêu cũng không làm khó, vung tay lên để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tất cả mọi người đi ra ngoài.

Mặc Tiểu Bảo chắp tay sau lưng đứng vị trí trong đại doanh nhiều người đi lại nhất. Binh lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới thấy vóc dáng nho nhỏ của tiểu Thế tử, khuôn mặt lớn lên như một tờ giấy tinh sảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhỏ nhắn nhưng vẻ mặt nghiêm túc, không khỏi làm như người ta dừng bước lại để xem một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiểu Thế tử đang làm đó.

Mặc Tiểu Bảo cắn răng, ánh mắt như đao hung hăng bắn càn quét tướng chung quanh. Bất đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại phát hiện người chung quanh không chỉ không bởi hắn nhìn chằm chằmgiảm bớt ngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn càng ngày càng nhiều. Chỉ đành phải cắn răng một cái, nhắm mắt lại kêu lớn: “Bản Thế tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gọi Mặc Tiểu Bảo!”

Tại chỗ các tướng cũng sửng sốt, cũng không biết là người nào bật cười một tiếng, người chung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng ầm ầm cười to. Thật ra cái tên Tiểu Bảo này thì rất thường gặp, nhưng , bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 các nhà không biết chữ đặt hoặc lấy làm nhũ danh. Cũng thường ở trong nhà mới gọi. Hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay, một cái tên vừa thân thiết hòa ái vừa đại chúng đặt trên Thế tử Định Vương phủ tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quý cùng, lại làm cho người cảm thấy cùng buồn cười. Đang nhìn nhìn tiểu Thế tử mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cẩm y màu đen, bộ dáng tuyết ngọc khả ái, lại cảm thấy cái tên này thế nhưng lại đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biệt chuẩn xác.

Cảm giác bị cười nhạo, khuôn mặt nhỏ Mặc Tiểu Bảo đỏ lên, dậm chân liền một lần nữa xông vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong đại trướng. Vọt vào trong ngực Diệp Ly , ủy khuất cùng, “Mẫu thân. . . . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 .

“Tốt lắm, mọi người không phảicười nhạo con.” Diệp Ly mỉm cười trấn an nhi tử . Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nghiêu cũng cười đặc biệt vui vẻ, không chút nào để ý lòng tự ái của nhi tử. Chỉ nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy Mặc Tiểu Bảo nghiến răng nghiến lợi, ôm hận không dứt. trong lòng yên lặng oán giận tổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phụ của mình, tại sao ban đầu thế nhưng khôngcho phụ vương một nhũ danh để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gọi.

“Mẫu thân, phụ vương xấu, phụ vương bắt nạt Tiểu Bảo.” Mặc Tiểu Bảo nước mắt rưng rưng nói.

Diệp Ly cúi đầu hôn nhẹ trán rồi cười nói: “Ai bảo con muốn với đánh cuộc phụ vương con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ? Nói một chút xem, lúc cùng phụ vương đánh cuộc đang suy nghĩ gì?” Mặc Tiểu Bảo cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nói gì, khi phụ vương nói đánh cuộc với thì chỉ nghĩ đến mình thành công sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như thế nào như thế nào, nhưng không cẩn thận nghĩ mình rốt cuộc thể thành công hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không . Mặc đây phụ vương mai phục cho mình một cái bẫy, nhưng nếu như mình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đắc ý vừa tự cao tự đại nói…, lẽ căn bản sẽ không mắc lừa.

“Mẫu thân. . . . . .”

Diệp Ly nhướng mày nói: “Biếtsai rồi.”

“Vâng. . . . . .” Mặc Tiểu Bảo gật đầu lia lịa, xấu hổ núp trong ngực Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không chịu ra. Diệp Ly kéo ra cười tủm tỉm nói: “Hài tử ngốc, thua phụ vương con thì xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hổchứ? Chỉ cần nhớ kỹ bài học lần này được, phụ vương của con lúc bằng tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con cũng như con vậy, cả ngày nghĩ tới đấu pháp với ông nội bác đấy.”

“Thật?” ánh mắt Mặc Tiểu Bảo sáng lên, lấp lánh có thần nhìn Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu hừ nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tiếng, hài hước liếc Mặc Tiểu Bảo một cái nói: “Nhưng Bản vương cũng khôngđần như vậy.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Bản thế tử một ngày nào đó sẽ thắng !” Mặc Tiểu Bảo hừ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn kiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngạo vênh lên.

Mặc Tu Nghiêu mạn bất kinh tâm gật đầu nói: “Bản vương chờ.”

“Hừ!” Mặc Tiểu Bảo hầm hừ quay đầu đi, “Bản thế tử sẽ không để cha chờ lâu. Cha chờ đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bản thế tử nhất định cũng làm cho cha trước mặt mọi người tuyên cáo nhũ danh của mình.”

“Tùy .”

Hình như bị thái độ Mặc Tu Nghiêu giận đến không nhẹ, Mặc Tiểu Bảo dậm chân một cái, như một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cơn gió chạy ra khỏi lều lớn.

Nhìn bóng lưng Mặc Tiểu Bảo rời đi, Diệp Ly bất đắc thở dài, mỉm cười nhìn Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Hiện tại chàng cao hứng?” Mặc Tu Nghiêu cười nói: “A Ly, ta cũng Tiểu Bảo tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nàng xem một chút tiểu tử này, tuổi còn nhỏ ánh mắt cũng để trên đỉnh đầu đi. Không hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hăng chèn ép nó, chừng hai năm nữa chỉ sợ ngay cả mình họcũng không biết nữa.”

Diệp Ly nhún nhún vai nói: “Chàng phụ thân, chàng dạy thế nào , ta không quản, nhưng. . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 . Nếu tương lai chàng thật bị Tiểu Bảo dẫm dưới lòng bàn chân, cũng đừng khiến ta© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chàng cùng mất thể diện.”

Mặc Tu Nghiêu đưa tay lên ôm nàng vào lòng, cười nói: “Vợ chồng nhất thể, nếu như ta thật mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể diện, A Ly nhất định cũng mất thể diện . Nhưng mà . . Mặc Tiểu Bảo muốn dẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bản vươngdưới chân chỉ sợ còn muốn tu luyện mấy chục năm nữa. Hơn nữa. . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt mũi của A Ly, Bản vương cũng sẽ không mất thể diện .”

Diệp Ly cười như không cười nhìn của hắn nói: “Ta chỉ biết câu gọi ‘mười nămĐông mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năm Tây’, còn có một câu gọi ‘Trường Giang sóng sau đè sóng trước, sóng trước chết tại trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bãi cát’( nguyên văn: Trường Giang hậu lãng thôi tiền lãng, tiền lãng tử tại sa than thượng). Vương gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tự mình cẩn thận. . .”Mặc Tiểu Bảo thông minhtrí, bản thân kiêm hai nhà Từ gia cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Định Vương phủ, nàng cũng cảm thấy tương lai Mặc Tiểu Bảo vượt xa Mặc Tu Nghiêu nói không chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng thể.

“Ha hả, Bản vương cũng nghe quá một câu nói, kêu gừng càng già càng cay.” Mặc Tu Nghiêu cười nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Trong màn trướng của Mặc Tiểu Bảo , Mặc Tiểu Bảo đang gục bàn đọc sách liền cố gắng cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bút viết nhanh. Thị vệ tùy thân hầu hạ của nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tiểu Thế tử thỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thoảng vặn vẹo dữ tợn thỉnh thoảng si ngốc bật cười, trong lòng không khỏi nhảy một cái, “Tiểu thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử, ngài muốn làm cái gì?”

Mặc Tiểu Bảo cười quái dị, búng thư đang viết trong tay , “Ta muốn cậu cả gửi một số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sách tới đây cho ta. Từ hôm nay trở đi Bản thế tử muốn hàn song khổ độc*!” Thị vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quay đầu đã một cái che đậy màn phía ngoài, gật đầu: bây giờ đủ hàn .

* Hàn song khổ độc: là chỉ mấy thư sinh nghèo cố gắng học tập trong những ngày giá lạnh bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cửa sổ.

Một tháng sau, công tử Thanh Trần gửi sách cho Mặc Tiểu Bảo : Hậu Hắc Học 》, 《 Cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kim trí giả kỳ lược》,Thái tổ binh điển 》, Rắp tâm mưu lược 》, 《xx binh pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 》, Hoàng đế tâm thuật》. . . . . .

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 381 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc