GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 338: Tính toán của Định Vương

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đợi đến sau khi Diệp Ly Hách Lan Vương hậu thương nghị xong, hơn nữa hai bên đã đạt thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiệp nghị bộ một cách hài lòng, thì Hách Lan Vương hậu mới cầm một đống lớn trang sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã được chọn xong mang theo vẻ mặt vui sướng đi xuống lầu với Diệp Ly. Trải qua lần nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện này, hai người đều càngsự hiểu biết sâu hơn về đối phương, lại càng nhiều thêm mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần thưởng thức và bội phục.

Vừa xuống lầu liền nhìn thấy đám người Mặc Tu Nghiêu đang ngồi trong khách sảnh lầu dưới chờ các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng. Không chỉ Mặc Tu NghiêuNhậm Kỳ Ninh đến tìm người, ngay cả Gia Luật© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Liễu quý phi cũng mặt.

Nhìn thấy Hách Lan Vương hậu ôm một đống hộp lớn nhỏ, hơn nữa trên búi tóc phi tiên còn thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bộ trang sức tinh mỹ đang rất thịnh hành của các gái Trung Nguyên, trong mắt Liễu quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi Vân phi cũng không khỏi hiện lên một tia kỳ lạ.

Vốn Phong Hoa lâu cũngsản nghiệp trên danh nghĩa của Định Vương phủ, cũng cửa hàng trang sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số một số hai của cả Đại Sở, những món đồ được làm ra đương nhiên cũng tinh mỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 song, chỉ cần nữ nhân thì sẽ không ai không thích sở hữu.

Thấy bọn họ đi xuống, Mặc Tu Nghiêu đứng dậy tiến lên nắm tay Diệp Ly cười nói với Hách Lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương hậu: “Xem ra Vương hậu rất hài lòng với trang sức đây, đúng không?”

Hách Lan Vương hậu vui sướng cười nói: “Đúng vậy, trang sức của Trung Nguyên thật sự rất xinh đẹp. Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phi nói những cái này đều tặng cho ta, thật sao?”

Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nói: “A Ly đã nói như vậy, thì tất nhiên được rồi. Vương hậu có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể thích, thì cũng vinh hạnh của Định Vương phủ.” Hách Lan Vương hậu nâng cái hộp trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, sự yêu thích cũng bộc lộ ra trong lời nói, “Vậy ta liền không khách khí nữa, cám ơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương Vương phi.”

“Vương hậu không cần phải khách khí.”

Diệp Ly mỉm cười nhìn hai người trò chuyện, hơi khó hiểu hỏi: “Sao mọi người lại đây?”

Mặc Tu Nghiêu ôn nhu nói: “Nghe nói các nàng đã tới Phong Hoa lâu, nên liền tới đây chờ các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng. Sao chỉ mỗi Hách Lan Vương hậu chọn vậy, A Ly không nhìn trúng món nào sao?”

Diệp Ly khoát khoát tay nói: “Ta không dùng được những thứ đó, cứ để đó trước đi.” Trang sức của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng thật sự không ít, nhưng thật sự dùng lại không nhiều. Rất nhiều món đều để trưng bày hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm quà tặng cho người khác.

Mặc Tu Nghiêu cũng không để ý, cười nói: “Mấy ngày trước, Phong Hoa lâu tìm được một khối bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngọc rất tốt, khi nào về ta làm cho nàng một cây trâm.”

Định Vương ôn nhu săn sóc như thế, khiến cho mấy gái đang đứng bên cạnh đều vừa ao ước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại vừa ghen tỵ. Vân phi cũng không nhịn được mà khen ngợi: “Tình cảm của Định Vương Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi thật tốt, Vương thượng, ngài nói đúng không?”

Nhậm Kỳ Ninh gật đầu một cách không kiên nhẫn, nói: “Nếu Vương phi Vương Hậu đã trò chuyện xong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì chúng ta cũng nên trở về Dịch quán thôi.”

Tuy Hách Lan Vương Hậu vẫn còn hơi lưu luyến, nhưng cũng thấy đã muộn rồi, nên liền cười nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly: “Định Vương phi, cám ơn ngươi đã tặng ta nhiều thứ như vậy. Ta rất nhiều trân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 châu xinh đẹp, khi về sẽ sai người đưa qua cho ngươi, được không?”

Tuy Bắc Cảnh cực Bắc, nhưng cũng nơi gần biển. Trân châu cũng không hiếm có, lại có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều, thậm chí còn tốt hơn Trung Nguyên. Diệp Ly cũng không khách khí, cười nói: “Vậy liền cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ơn Hách Lan Vương hậu trước.”

Nhậm Kỳ Ninh dẫn Hách Lan Vương hậu Vân phi đi rồi, vốn Liễu quý phi còn muốn nói điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cũng bị Gia Luật mang đi. Lúc này Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly mới sung sướng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi Phong Hoa lâu, đi về Định Vương phi. Chỉ nhìn thần sắc sung sướng trên mặt hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng biết trong lần đàm phán này, hai bên đều hết sức hài lòng.

Còn chưa đi đến cửa Định Vương phủ, thì đã nghe thấy trước cửa không còn yên tĩnh trang nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như ngày thường nữa, mà lại hơi ồn ào. Đi đến gần thì liền nhìn thấy một bóng dáng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng quen mắt.

Thanh niên tóc vàng cũng nhìn thấy bọn họ, ngay lập tức liền lộ ra một hàm răng trắng sáng, vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng chạy tới bọn họ.

“Vương phi xinh đẹp, gặp ngài đây thật sự quá tốt.”

Sắc mặt Mặc Tu Nghiêu liền trở nên u ám, “Thật sao? Sao Bản vương lại không thấy tốt vậy? Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến Định Vương phủ làm gì?” Tốt nhất đến gây chuyện, như vậy Bản vương liền do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt ngươi lại, sau đó. . . Trong đáy lòng cùng âm u của Mặc Tu Nghiêu đang bổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 não ra đủ các loại biện pháp tra tấn người.

Tuy nam tử tóc vàng không nhìn ra suy nghĩ của Mặc Tu Nghiêu, nhưng trực giác vẫn khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể không nhịn đượcrun rẩy lại càng nhích đến gần Diệp Ly hơn.

Diệp Ly bất đắc dĩ, mỉm cười nói: “Các hạ ai? Đến Định Vương phủ việcthế?”

Nam tử tóc vàng hưng phấn cười nói: “Đương nhiên có chuyện. Ta thương nhân Tây Vực đến từ Già © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lam quốc, tên của ta là Lan Tư. Ta muốn làm ăn với chủ nhân của tòa thành thị này.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, nói một cách thản nhiên: “Không phải bây giờ ngươi đang kinh doanh trong Ly thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao? Chẳng lẽ ngươi món đồ đặc biệt muốn bán cho Bản vương ư?”

Nam tử tóc vàng lắc đầu liên tục nói: “Không, không, ta muốn làm một vụ làm ăn rất lớn. Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đông rất nhiều đồ vật thần kỳ, ta muốn bán đến Phương Tây xa xôi bên kia. Khi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đã từng cùng cha đi qua đó, ngươi đó người rất nhiều vàng, nhưng bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại khôngvải vóc xinh đẹp, không đồ sứ xinh đẹp, cũng không lá trà thần kỳ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu bán qua bên đó, thì rất nhanh ta thể trở thành phú ông rồi.” Cuối cùng nam tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tóc vàng còn khả năng xem sắc mặt, nhìn thấy sắc mặt Mặc Tu Nghiêu không tốt đẹp gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn bỏ thêm một câu, “Đương nhiên, còn các hạ nữa. Chúng ta đều trở thành người giàu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất.”

Nói đến chỗ hưng phấn, nam tử tóc vàng vừa khoa chân múa tay vui sướng phụ họa theo.

Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly trao đổi một ánh mắt. Định Vương phủrất nhiều tiền, nhưng bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều không ngại càng nhiều tiền hơn. sao. . . Nuôi quân đội để chinh chiến, cho tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ đềuviệc đốt tiền.

“Không bằng các hạ đi vào với chúng ta, chúng ta lại bàn kỹ lại?” Diệp Ly mỉm cười nói.

“Đương nhiên,vinh hạnh của ta. Vương phi xinh đẹp.” Nam tử tóc vàng cao hứng nói. Người làm thuê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn đã cảnh cáo hắn rằng rất có thể hắn sẽ bị đuổi ra, nhưng hắn lại rất may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắn đã được cơ hội ngay lần đầu tiên. Quả nhiên ông trời rất quan tâm đến hắn nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới đưa đến hội này. Người trẻ tuổi hạnh phúc nghĩ, hắn như thấy được vô số thỏi vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 óng ánh đang vẫy tay với mình.

“Xinh đẹp sao?” Đi ở phía trước, Mặc Tu Nghiêu cười lạnh một tiếng, vẫy tay gọi thị vệ, “Gọi Hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh NguyệtHàn Minh Tích tới. Còn công tử Thanh Trần nữa, người này liền giao cho bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ giải quyết.”

Thương nhân trẻ tuổi tên Lan của Tây Vực mang theo vẻ mặt phấn khởi đi theo thị vệ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong Định Vương phủ to lớn. Vị Vương giả tóc trắng kia nói với hắn rằng bản thân của ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy cũng không hiểu chuyện kinh doanh, cho nên phải chờ chuyên gia đến thương lượng với hắn, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn đề nghị hắn thể đi dạo trong vườn hoa của Vương phủ.

Điều này khiến cho ấn tượng tốt của Lan dành cho Định Vương bay thẳng lên cao. Sau khi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng gặp số thượng vị giả không biết lại giả biết, thì vị Vương giả dũng cảm thừa nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhược điểm của mình này đại đến cỡ nào. Khó trách tòa thành thị này lại phồn vinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an bình hơn bất kỳ một tòa thành trì nào hắn đã từng đến.

Tháng sáu, trong Định Vương phủ vẫn không ít hoa tươi đua nở. Lan Tư hiếu kỳ ngắm nhìn những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoa cỏ chỉ Phương Đông này, hơn nữa vừa suy nghĩ xem có thể mang về Tây Vực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để gieo trồng hay không.

Ngay trong lúc đang thưởng thức cảnh đẹp trong vườn hoa, thì liền nhìn thấy hai người đang đi tới đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hai người một đỏ một trắng đi trong vườn hoa có trăm hoa đang đua nở này đặc biệt làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho người ta chú ý.

Ánh mắt Lan đã tập trung vào thân người mặc áo đỏ kia. Dáng người cao lớn thon gầy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn dung nhan xinh đẹp kia. Một sợi dây lụa tùy ý cột lại mái tóc đen nhánh, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nụ cười mỉm bên môi kia nữa. Không một chỗ nào không khiến cho người ta có một loại cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giác xinh đẹp đặc biệt.

Mặc không phát ra sự dịu dàng tinh xảo như Vương phi xinh đẹp, nhưng lại thêm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần phong thái khác. Vì vậy, lại một lần nữa, Lankhông để ý đến nam tử áo trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang đi bên cạnh người áo đỏ, liền hái một đóa hoa rồi chạy tới.

“Tiểu thư Phương Đông xinh đẹp, thể có vinh hạnh cùng ngồi uống một tách trà chiều với nàng không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu nàng vẫn chưa kết hôn như Vương phi xinh đẹp, thì xin hãy suy nghĩ tiếp nhận tình yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân thành của ta.”

Hai người trước mặt đều ngây ngẩn cả người, hiển nhiên đã bị lời tỏ tình bất thình lình của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mắt làm cho hoảng sợ. Chỉ chốc lát sau, người áo đỏ mới trầm giọng hỏi: “Ngươi nói cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì?”

Lan sững sờ, giọng nói của vị tiểu thư này hơi khác với Vương phi xinh đẹp một chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều, mỹ nhân hoàn mỹ không khuyết điểm gì như Vương phi lẽ không được nhìn thấy nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng vị mỹ nhân áo đỏ này cũngtiểu mỹ nhân khó gặp.

“Nếu nàng chưa kết hôn, thì xin hãy tiếp nhận tình yêu chân thành của ta.” Lan Tư ngẩng đầu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cách chân thành.

“Bốp!”

Trả lời hắn chínhmột nắm đấm vừa mạnh lại vừa nặng, ngay lập tức Lan Tư bị đánh đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nỗi đầu óc không rõ, trong nháy mắt phản ứng hơi chậm, lắc đầu, “Tiểu thư xinh…”

“Bốp!”

Hàn Minh Tích lại đánh thêm một không chút lưu tình nào, biến tạo hình chó hoang đangcủa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nam tử tóc vàng thành quốc bảo, “Mở to mắt chó của ngươi ra, lão tử nam nhân!”

Ách? Vốn còn đang vẻ mặt tủi thân vị tiểu thư Phương Đông này quá bạo lực, trong chớp mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lan Tư liền ngây dại. Lại nhìn kỹ một thân áo đỏ khuôn mặt tuấn mỹ của Hàn Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tích. Lúc này mới chú ý tới mỹ nhân áo đỏ này lại cao tương đương với chính mình. Hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa…

Đứng bên cạnh, Hàn Minh Nguyệt nhìn em trai đang phẫn nộ, lại nhìn nam tử tóc vàng đang có một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đôi mắt gấu mèo0.0. Cũng không nhịn được mà cúi đầu cười khẽ ra tiếng.

“Ca!” Hàn Minh Tích thẹn quá hoá giận, tránh Hàn Minh Nguyệt đang kéo tay của mình ra, “Ca đừng cản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đệ, lão tử muốn giết chết hắn ta!”

“Được rồi, lẽ hắn ta khách của Định Vương phủ. Đệ đánh hai quyền hả giận được rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Không phải Định Vương phi đang chờ đệ đến nghị sự sao?” Hàn Minh Nguyệt khuyên nhủ.

Nghe thấy lời nói của huynh trưởng, lúc này Hàn Minh Nguyệt mới tức giận buông tha cho ý định tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục đánh Lan Tư, quăng qua một ánh mắt hung dữ như đao rồi đi đến thư phòng của Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly.

Lan đi theo sau, vẻ mặt chán nản, hắn lại thổ lộ với một nam nhân, tưởng tượng thôi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy cả người nổi da gà rồi. Run rẩy, Lan quyết định vẫn dựa theo đề nghị của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người làm thuê của hắn, mời một người gọi mối đến, giới thiệu cho hắn một tiểu thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xinh đẹp dịu dàng để làm vợ. Phương Đông thật sự quá kinh khủng, hắn căn bản không phân biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được nam tử nữ tử, gay go nhất chính là bọn họ đều để kiểu tóc thật dài.

Lan đáng thương vĩnh viễn cũng sẽ không biết được, rốt cuộcsao hắn lại bị đánh hai quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này.

Trong thư phòng của Diệp Ly, lúc ba người Hàn Minh Tích đến thì Mặc Tu Nghiêu Từ Thanh Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều đã đến rồi.

Nhìn thấy tạo hình mới của Lan Tư, Diệp Ly hơi kinh ngạc ngẩn người. Cùng lúc đó, Lan cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy Từ Thanh Trần đang ngồi một bên càng tuấn mỹ xuất trần hơn Hàn Minh Tích, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Hàn Minh Tích vẫn còn trừng mắt nhìn như hung thần ác sát ngồi bên cạnh chờ đợi mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tủi thân cúi đầu.

Cái ánh mắt tội nghiệp kia khiến cho công tử Thanh Trần vừa nhìn thấy thì khóe miệng liền co rút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, nghi hoặc nhướng mày.

Không ai nhìn thấy, người nào đó ngồi bên người Diệp Ly đang cúi đầu uống trà, nhưng bên môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại câu dẫn ra một nụ cười thực hiện được.

Tuy chuyện của Lan rất quan trọng, nhưng lại không ý nghĩa lớn với tình hình trước mắt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương phủ. Cho hợp tác với Lan thì cũng không thể nhìn thấy lợi nhuận trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian ngắn được. Cho nên sau khi nói đơn giản về kế hoạch, thì chuyện này liền trực tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giao cho Hàn Minh Tích xử lý. Mấy năm nay, Hàn Minh Nguyệt vẫn cứ bị đối xử không lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nóng như vậy. Mặc Tu Nghiêu cũng không để ý đến ý kiến của hắn ta, sao Hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Tích gặp phải rắc rối thì Hàn Minh Nguyệt sẽ tự nhiên ra tay giải quyết giúp thôi. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93không giao tình với Hàn Minh Nguyệt, nhưng ít nhất đầu óc Hàn Minh Nguyệt rất tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thể dùng miễn phí thì cớ saokhông làm?

Đuổi ba người Hàn Minh Tích đi, ba người Mặc Tu Nghiêu mới lại ngồi xuống bàn bạc chính sự. Nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly kể lại chuyến đi dạo ngày hôm nay xong, lực chú ý đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Từ đại công tử lại nằm trên Phượng Hoàng Cầm còn chưa tới tay, không phải trong việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly lại tính kế mấy người kia. Nhìn Mặc Tu Nghiêu chằm chằm, hỏi: “Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh Lê thật sự sẽ đưa mấy thứ đó cho đệ sao?” Vứt bỏ Sở kinh đã đủ mất mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, nếu lại vứt bỏ cả bảo vật trấn quốc của Đại Sở nữa, thì cái mặt Nhiếp Chính Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này của Mặc Cảnh cũng thật sự bị người ta đạp dưới chân rồi.

Mặc Tu Nghiêu cười đến đắc ý vừa lòng, “So với mấy món đồ chết không thể ăn, thì chẳng lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy con trai vui vẻ khỏe mạnh không quan trọng hơn sao?”

Công tử Thanh Trần im lặng trong chốc lát, quả nhiên Mặc Cảnh cũng không phải ngườithể hiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngang lẫm liệt, “Đưa Phượng Hoàng Cầm cho ta.”

Mặc Tu Nghiêu cười càng sung sướng hơn, “Từ huynh, đây chính bảo vật trấn quốc của Đại Sở đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cho huynh ta thì cũng không thể đưa cho huynh một cách tùy tùy tiện tiện như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy đi?” Từ Thanh Trần liếc đệ ấy, “Đệ biết đánh đàn sao?”

“Biết một chút.” So với công tử Thanh Trần, thì cầm kỹ của Định Vương thật sự chỉ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói biếtthôi. Huống chi hứng thú của Định Vương cũng không nằm đây, nên tất nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng sẽ không quan tâm đến cùng trong tay là cây đàn này mới làm từ năm ngoái hay danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầm truyền lưu đến đời sau. Nhưng công tử Thanh Trần thì lại khác, với công tử Thanh Trần, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ Bạch Ngọc Phượng Hoàng Cầm còn lực hấp dẫn lớn hơn cả mỹ nhân tuyệt thế nữa. Công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử Thanh Trần thông minh đến cỡ nào, sao lại không biết ý của Mặc Tu Nghiêu chứ? “Hừ” khẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tiếng không nói đến chuyện đàn nữa. Hắn không lấy được không có nghĩa người khác cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy được. Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, cười cười với Từ Thanh Trần. Tuy hắn không thể bảo đảm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác không lấy được, nhưng lại thể cam đoan công tử Thanh Trần tuyệt đối không nhìn thấy được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhìn ánh mắt chém giết giữa hai người, Diệp Ly bất đắcmở miệng đánh gãy, “Đồ thì vẫn nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đợi Mặc Cảnh đưa tới rồi nói sau. Đại ca, Tu Nghiêu, chúng ta nên nói đến chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người trong Ly thành này không?”

Từ Thanh Trần cũng không muốn giằng co với Mặc Tu Nghiêu về chuyện này tiếp nữa, sao mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều bằng bản lãnh của mình, liền suy nghĩ theo lời nói của Diệp Ly, một lúc sau liền nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Cho nên, Bắc Nhung muốn nghị hòa với chúng ta, tốt nhất thể kết minh cùng đối phó với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng Gia Luật Hoằng? Gia Luật cho rằng người của Định Vương phủ đều người ngu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?” Nếu lúc trước, thì đề nghị này của Gia Luậtvẫn thể tin mấy phần. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau khi Mặc gia quân chiếm lĩnh Hoàng thành Tây Lăng, thì những nơi giáp biên giới với Bắc Nhung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đây cũng đã thuộc về Định Vương phủ. Nói cách khác, tạm thời, Bắc Nhung và Tây Lăng căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản không xung đột gì. Tục ngữ nói, xa giao gần phạt (ở xa thì kết giao, gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì chinh phạt). Gia Luật lại chọn một còn đường riêng ngược lại mà đi, căn bản không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút ý nghĩa nào, cũng không lợi với Bắc Nhung.

Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Cũng không phải đã xem tất cả chúng ta là người ngu sao? Ta đoán chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý ngu ngốc như vậy cũng không phải chính Gia Luậttự nghĩ ra được. điều, mùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm nay, Bắc Nhung bị hạn hán, nhưng hết lần này tới lần khác, vùng đất phương Bắc mà bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng chiếm lĩnh lại vừa mới trải qua chiến loạn, lương thực không còn được một phần. Gia Luật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn giao dịch với Định Vương phủ cũng không khó hiểu. Nếu hắn ta thể khống chế lương thảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Bắc Nhung, thì trong trận tranh phong với Gia Luật Hoằng, ngay lập tức hắn ta thể chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được ưu thế.”

“Đáng tiếc, Vương gia đã quyết định giúp Gia Luật Hoằng rồi.” Từ Thanh Trần mỉm cười nói.

“Có tính toán như thế nào, thì Gia Luật Hoằng cũng xem như con rể của Trung Nguyên chúng ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần công chúa Dung Hoa vẫn là Thái tử phi, thì Bản vương cũng không ngại giúp hắn ta.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu cười nói.

Từ Thanh Trần nhướng mày, “Đây là điều kiện của đệ dành cho Gia Luật Hoằng?” Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Loại chuyện này, trong lòng mọi người hiểu được rồi, nói ra sẽ không vui.”

Từ Thanh Trần gật đầu, “Vậy Bắc Cảnh thì sao? Hách Lan Vương hậu chống lại Nhậm Kỳ Ninh, có nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc không?”

Diệp Ly mỉm cười nói: “Chỉ bằng việc đến bây giờ Nhậm Kỳ Ninh còn chưa nhìn ra bộ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật của Hách Lan Vương hậu, thì muội cảm thấy có thể đánh cược một lần.” sao thua cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tổn thất gì. Từ Thanh Trần gật đầu, vừa suy vừa nói: “Như vậy phải đề phòng Gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Luật và Nhậm Kỳ Ninh thật sự liên thủ rồi.” Lúc trước, khi hai phe kết minh chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để đánh hạ Sở kinh nên mới tạm thời hợp tác. Một khi đánh hạ Sở kinh thì sớm muộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn sẽ trở mặt. Nhưng nếu Mặc gia quân lựa chọn trợ giúp Gia Luật Hoằng Hách Lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương hậu, thì ngược lại liên minh của hai người kia sẽ càng vững chắc hơn.

Mặc Tu Nghiêu nói một cách lạnh nhạt: “Không sao, sao. . . Bản vương cũng không ý định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buông tha cho bọn chúng.” Tiến vào trong lãnh thổ của Đại Sở, thì sớm muộnđại quân Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhung và Mặc gia quân cũng sẽ một trận quyết chiến sinh tử, còn về phần cái tên luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm tâm niệm niệm muốn phục quốc Nhậm Kỳ Ninh kia thì tất nhiên cũng sẽ không bỏ qua.

Từ Thanh Trần gật đầu nói: “Trong lòng đệ nắm chắc được rồi. Bên phía Gia Luật Hoằng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huynh sẽ nói với Nhị thúc, còn bên phía Hách Lan Vương hậu thì phải làm phiền Ly nhi rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly cười nói: “Chuyện trong bổn phậnthôi, Đại ca nói gì mà làm phiền chứ.”

“Còn Diệp Nguyệt của Diệp gia, các muội định xử thế nào?” Từ Thanh Trần nhíu mày hỏi. Với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Diệp gia, Từ Thanh Trần khôngchút hảo cảm nào. Trong đó, đặc biệt nhất Diệp Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, cho lúc trước nàng ta bị người khác uy hiếp, thì cũng không thay đổi được sự thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nàng ta đã từng mưu sát Diệp Ly. Cho thế gia thư hương như Từ gia, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân cũng phân chia rõ ràng cùng. Trong mắt Từ gia, tất nhiên một sợi tóc của Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly cũng quan trọng hơn Diệp Nguyệt ngàn vạn lần. Lúc trước đã cho rằng Diệp Nguyệt đã chết thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng thôi, nhưng hiện nay người vẫn còn êm đẹp xuất hiện tại Ly thành, hơn nữa lại chưa từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ ý địnhvẫn muốn muu tính tiếp, vậy thì đã không nằm trong phạm vi thể tha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ một cách dễ dàng của công tử Thanh Trần rồi. Thậm chí cũng mấy phần không hài lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Mặc Tu Nghiêu khi không xử việc này gọn gàng.

Mặc Tu Nghiêu thong thả cười nói: “Không cần lo lắng, tự nhiên sẽngười xửsạch sẽ nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta giúp chúng ta thôi.” Trong đôi mắt đang mỉm cười thoáng hiện lên một tia sáng tàn nhẫn, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn sẽ bỏ qua cho người đã từng muốn làm hại A Ly chứ?

Trong một sương phòng hẻo lánh nhất trong Diệp phủ, Diệp Nguyệt thất hồn lạc phách ngồi trên giường xuất thần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nàng biết rõ, bị Định Vương phủ phát hiện liền nghĩa tất cả kế hoạch của nàng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã sụp đổ triệt để. Nhưng nàng thật sự không cách nào cam tâm, nhiều năm như vậy, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu bao nhiêu gian khổ mới sống đến ngày hôm nay. Vì tránh sự truy tìm của Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ, nàng nhẫn nại, cẩn thận từng li từng để lúc nào cũng không để cho mình lộ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một dấu vết tương tự như Diệp Nguyệt trước kia. Thật vất vả mới chịu đựng cho tới bây giờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Nguyệt hơi hối hận. Nếu lúc trước không nghĩ muốn mưu lợi, nếu mình trực tiếp đi đến Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam, thìlẽ không chừng đãthể bình an, có lẽ sẽ không bị người của Thái hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát hiện… Chỉ tiếc, bây giờ hối hận thì đã muộn.

“Diệp Nguyệt.” Một giọng nói lạnh lùng truyền vào trong tai nàng, Diệp Nguyệt sửng sốt một chút, quay đầu mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy Mặc Cảnh đang đứngcửa.

“Lê Vương, sao ngươi lại đây?” Diệp Văn Hoa đã phái người trông coi cửa phòng cửa sân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoại trừ mẹ đến đưa cơm cho nàng thì không cho bất luận kẻ nào tiến vào. Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn chằm chằm vào nàng ta đầy lạnh lùng, nói: “Bản vương muốn vào, thì liềnthể vào.” Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyệt cười, “Ngươi tới để mang ta rời khỏi đây sao?”

Mặc Cảnh nhìn chằm chằm vào nàng ta, “Thuốc ta muốn đâu?”

Sắc mặt Diệp Nguyệt thay đổi, cười nói: “Chúng ta đã nói rồi, sau khi đến Giang Nam. . . Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi chuyện thành công thì ta mới thể cho ngươi.” Mặc Cảnh Lê hất tay lên, quăng mạnh nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta lên trên giường, “Ngươi đưa thuốc cho Mặc Tu Nghiêu rồi đúng không?”

Nghe vậy, Diệp Nguyệt biến sắc. Mặc Cảnh liền nổi giận, “Tiện nhân!” Vốn hắn chỉ ôm một tia hy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vọng khi đến đây, nhưng khi thật sự nghe được sự thật này thì vẫn không cách nào nén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được lửa giận ngập trời. Tất cả đều bị hủy trong tay tiện nhân này, cũng bởi nàng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự cho thông minh, nên hắn phải lấy ra một cái giá lớn hơn dự tính gấp mười, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chí gấp trăm lần thì mới có thể lấy lại được thứ vốn thể lấy được dễ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở bàn tay.

“Lê Vương…” Diệp Nguyệt kêu lên. Mặc Cảnh thật sự đang nổi nóng cùng, “Ngươibiết Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu yêu cầu ta cái không? Trấn quốc tứ bảo (bốn bảo vật trấn quốc)! Cũng bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi…” Diệp Nguyệt bị Mặc Cảnh Lê kéo vạt áo lắcđến nỗi đầu choáng mắt hoa. Trấn quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tứ bảo. . . Nàng biết, bốn món bảo bối trân quý nhất trong Sở cung trước kia. Khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng được sủng ái nhất đã muốn nhìn xem, nhưng chỉ mới nói ra một câu “Bảo bối” thì đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị Mặc Cảnh Kỳ răn dạy lạnh nhạt hơn nửa tháng. Nghe nói ngay cả Liễu quý phi được sủng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ái nhất cũng chưa bao giờ được nhìn thất trân bảo một không hai này. Mấy bảo bối này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chỉ đại biểu cho giá trị liên thành, hơn nữa, còn là thể diện tôn nghiêm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàng thất Đại Sở.

Diệp Nguyệt biết lúc này Mặc Cảnh đang hận mình cực kỳ, nên vội nói: “Lê Vương, ngươi dẫn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời khỏi đây đi. Cho đã không có. . . Thì ta vẫn có thể giúp ngươi đối phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Thái hậu…”

Mặc Cảnh cười lạnh, “Đối phó với Thái hậu? Bản vương cần đích thân ngươi đi sao, ngươi cho rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi ai? Bản vương phát hiện. . . Sở dĩ lúc trước không thể lấy được đồ từ chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi, cũng bởi đã đối xử với ngươi quá nhẹ nhàng rồi. Bây giờ Bản vương sẽ không lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phạm phải lỗi này nữa, thành thành thật thật nói hết những ngươi biết ra, Bản vương cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi ít phải chịu khổ một chút.”

“Không khả năng!” Diệp Nguyệt cắn răng nói. Đây đã là lợi thế cuối cùng cũng duy nhất của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng rồi, nếu nói ra thì tử kỳ sẽ thật sự đến. Mặc Cảnh lộ ra một nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tàn khốc, “Không có khả năng? Vậy liền thử gặp người này xem, ngươi còn cảm thấy không thể hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?” Vung tay lên, hai thị vệ liền dẫn một đứa chưa đến mười tuổi vào cửa.

“Hoàng nhi!” Diệp Nguyệt quá sợ hãi, nàng đã giấu con trai cùng kín đáo ở ngoài thành, sao bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ lại. . .

Mặc Cảnh cười đầy thoả mãn, nói: “Diệp Nguyệt, ngươi đã tự cho thông minh quá rồi. Ngươi thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự cho rằng Bản vương sẽ giúp ngươi nâng đỡ tiểu tử này kế vị sao? Con trai của Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh Kỳ, Bản vương hận không thể. . . Gặp một đứa liền giết một đứa! Nàng ta liền giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho các ngươi, mặc kệ dùng biện pháp gì, phải hỏi ra thứ Bản vương muốn.” Nói xong, Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh Lê nhìn thoáng qua Diệp Nguyệt một cách đầy chán ghét rồi quay người đi ra cửa.

Trong tiểu viện vắng vẻ vang lên tiếng kêu thê thảm của nữ nhân, chưa đầy nửa canh giờ, thị vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên trong đã đi ra. Trong phòng, Diệp Nguyệt quỳ dưới đất, trên người đã vết thương loang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lổ, im lặng ôm đứa đang hấp hối trong ngực, không nhịn đượckhóc lớn. Giờ khắc này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng thật sự đã hối hận. Nếu liền trở về quê của gia tộc, chocả đời nghèo khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng vẫn tốt hơn bây giờ…

“Nhị tỷ.” Ngoài cửa, Diệp Oánh xinh đẹp mặc một bộ quần áo màu nhạt đứng đó. Đôi mắt mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Diệp Nguyệt, ánh mắt dịu dàng tinh khiết động lòng người.

“Oánh nhi!” Diệp Nguyệt phục hồi tinh thần lại, vội vàng xông tới giữ chặt cánh tay Diệp Oánh, nói: “Oánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhi, mời đại phu giúp tỷ. Con, con của tỷ bị thương…” Diệp Oánh nhẹ nhàng kéo tay của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta ra, trên khuôn mặt luôn yếu ớt hiện lên một nụ cười lạnh sảng khoái, “Nhị tỷ, Vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra lệnh không cho phép bất kỳ ai mời đại phu, tiểu muội không thể làm chủ được.”

“Oánh nhi…” Thấy trên mặt thần sắc Diệp Oánh, Diệp Nguyệt khiếp sợ nhìn em gái luôn nũng nịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yếu ớt của nàng, “Vì sao?”

“Vì sao?” Diệp Oánh cười lạnh, “Nhị tỷ, lúc tỷ muốn trèo lên Vương gia, sao không nghĩ đến sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ? Ngược lại tỷ đã nói thế nào? sao Vương gia cũng không sủng muội, tỷ thì còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khả năng sẽ giúp đỡ giúp muội? Tỷ giúp muội cái gì. . . Đoạt phu quân của muội, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm giúp muội sao?”

“Tỷ không có…” Diệp Nguyệt nói một cách gian nan, nàng chưa từng nghĩ tới muốn cướp Mặc Cảnh Lê. Đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ kế thích ứng tạm thời thôi. sao muội muội lại không hiểu? “Oánh nhi, van muội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháu ngoại của muội. Giúp tỷ cứu đi…” Trên mặt Diệp Oánh hiện lên một tia oán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độc, “Cha của nó giấu con của ta ở đâu? Con của ta còn đang mất tích,cũng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết đi.” Nói xong, Diệp Oánh đẩy Diệp Nguyệt ra, xoay người đi ra ngoài không chút lưu tình nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Oánh nhi…” Diệp Nguyệt lực kêu, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn muội ấy đi càng ngày càng xa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 338 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc