GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 335: Bá đạo một cách đương nhiên

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Nhị tỷ, đã nhiều năm không gặp, cứ đi như vậy sao?”

Vừa đi tới cửa ra vào, lưng của Diệp Nguyệt liền cứng lại, nhìn hai thị vệ áo đen mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khuôn mặt không biểu tình gì đang đứng hầu ngoài cửa, rối cuộc Diệp Nguyệt vẫn phải mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc mặt tái nhợt xoay người lại. Nhìn Diệp Ly đang nở nụ cười tươi không màng danh lợi ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên chủ vị, nói một cách thản nhiên: “Tam muội, đã thật nhiều năm không gặp rồi.” Cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều năm sao, khoảng cách từ lần gặp cuối cùng của bọn họ tới bây giờ, chỉ còn thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút nữa thì cũng đã gần mười năm rồi. Thiếu nữ vẫn còn hơi non nớt trong mắt Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyệt ngày nào bây giờ đã trưởng thành thành Định Quốc Vương phi danh chấn thiên hạ bất cứ lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào cũng thể tự mình đảm đương một phía.

Cho chỉ mỗi dung mạo thôi, thì dung mạo xinh đẹp Diệp Nguyệt luôn tự lấy làm kiêu ngạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặt Diệp Ly cũng lộ ra yếu ớt và buồn cười như vậy. lẽ Diệp Ly không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải nữ nhân đẹp nhất trên đời này, nhưng nàng ta tuyệt đối nữ nhânkhí chất đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biệt nhất, cũng khả năng hấp dẫn người nhất trên đời này. Nàng ta một sự trầm tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dịu dàng, bình tĩnh ưu nhã, hào phóng ung dung hoàn toàn khác với bất kỳ một giai nhân tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc nào trên đời này, lại càng thêm một sự cứng cỏi lợi hại ngay cả nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử cũng không bằng. Vốn nhiều khí chất trái ngược một trời một vực như vậy tuyệt đối sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất hiện cùng một lúc trên cùng một người, nhưng chính bởi như thế, nên mới khiến cho Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly nổi bật ra sự khác biệt hoàn toàn với bất kỳ một gái nào khác. Cũng khó trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến hiện tại Mặc Cảnh vẫn còn nhớ mãi không quên, thậm chí cực kỳ oán hận Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu.

Định Vương thật sựphúc khí tốt, ánh mắt tốt. Những lời này đã từng rất nhiều người đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói. Chocao ngạo như Diệp Nguyệt cũng không thể không thừa nhận, em gái cùng cha này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của nàng quả thật đủ để khiến cho Định Vương luôn ngạo thị thiên hạ phải khom lưng.

Nhìn Diệp Nguyệt bình tĩnh, trong mắt Diệp Ly hiện lên một tia tán thưởng, “Mấy năm qua, Nhị tỷ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt chứ?”

Diệp Nguyệt cúi đầu, mỉm cười nói: “Có cái tốt hay không, chỉ sống tạm qua ngày thôi.”

Diệp Nguyệt đánh giá Diệp Ly, đồng thời, Diệp Ly cũng đang đánh giá Diệp Nguyệt. Cũng khó trách người Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phủ an bài tại Diệp phủ không nhận ra nàng ta. Không nói Diệp Nguyệt vẫn luôn ru © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong nhà cực ít khi gặp người, mà chính là kỳ thật dung mạo hiện tại của nàng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ khiến cho người ta liên hệ nàng với Diệp Chiêu nghi xinh đẹp động lòng người nhiều năm trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với nhau. Qua nhiều năm như vậy, bề ngoài của Diệp Nguyệt cũng thay đổi rất lớn. Diệp Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước kia kiều nhan vũ mỵ, mà Diệp Nguyệt bây giờ cũng vẫn xinh đẹp như trước nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng nhiều thêm mấy phần dịu dàng mảnh mai. Nếu lúc trước Diệp Nguyệt hải đường, thì như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy hiện tại Diệp Nguyệt lại càng như hoa quế. Nhìn bề ngoài đã không còn chói mắt như trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu nhìn kỹ lại vẫn vị khiến cho người ta lưu luyến. Nếu không biết mọi chuyện lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước, thì cho người bình thường quen biết với Diệp Nguyệt nhìn thấy nàng ta ở noi khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ sợcũng chỉ cho rằng đây một người vài phần tương tự với nàng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi.

“Nếu đã sống tạm qua ngày, vậy sao không dứt khoát chết đi?” Bên người Diệp Ly, Mặc Tu Nghiêu mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng nói một cách thờ ơ. Lời nói ra cũng bình thản gần như không bất kỳ tình cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng vẫn thể khiến cho người ta cảm nhận được sát ý tận.

Sắc mặt Diệp Nguyệt trắng bệch, trong cả Ly thành, nàng kiêng kỵ nhất không ai khác ngoài Mặc Tu Nghiêu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu Diệp Ly, thì nàng còn thể đấu khẩu với nàng ta, nhưng chống lại Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cái gì cũng không làm được. Nếu như thể, Diệp Nguyệt thật sự không muốn chống lại với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly, thậm chí không muốn bất kỳ liên quan với Định Vương phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa. Nhưng từ một giây nàng đi vào Ly thành này thì lẽ cũng đã định sẵn chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng sẽ phải đối mặt với Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly vào giây phút này.

Không chỉ Diệp Nguyệt, ngay cả sắc mặt của Diệp Văn Hoa, Diệp lão phu nhân Vương thị đang đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bên cũng trắng bệch. Vương thị cố gượng chống nỗi sợ hãi trong lòng chắn trước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Nguyệt nói: “Vương gia ý gì… Nguyệt nhi là con gái của Diệp gia, chẳng lẽ không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ở đây sao?”

Một tay của Mặc Tu Nghiêu nắm tay Diệp Ly, một tay khẽ lên tay vịn ghế không nhanh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chậm, lại nhấc cả trái tim của những người đây lên tới cổ. Sau một lúc lâu, Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu mới mỉm cười nói: “Xem ra, Diệp phu nhân đã quên chuyệnlệnh ái đã làm với A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly lúc trước rồi nhỉ?” Diệp Vương thị khẽ run lên, “Chuyện trước kia đã qua lâu như vậy rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huống chi. . . Không phải Diệp Ly đã không chuyện rồi sao?”

Đôi mắt trí của Mặc Tu Nghiêu nhíu lại, giận quá hóa cười, “Nói rất có lý. . . Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã như vậy, để cho Bản vương chém Diệp Nguyệt một đao, nếu nàng ta không chết, thì chuyện hãm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hại A Ly vào năm đó liền xóa bỏ.”

Nghe vậy, Diệp Vương thị bị dọa đến suýt nữa thét ra, Diệp Nguyệt cũng cắn chặt răng nói không ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời. Nếu Định Vương muốn giết chết một người, thì sao một đao thể không chém chết được chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Nguyệt cũng không phải cao thủcông, trên thực tế nàng cũng chỉ một gái yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ớt tay trói không chặt thôi. Luận võ lực, thậm chí còn kém xa Mộ Dung Đình, Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiên Hương xuất thân trong nhà tướng Liễu quý phi được xưng văn song toàn.

“Ly nhi.” Diệp lão phu nhân nhíu nhíu mày, mở miệng nói: “Chuyện năm đó đúng Nguyệt nhi lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với cháu, nhưng Nguyệt nhi cũng bị người ta uy hiếp. Mấy năm nay, con cũng đã chịu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít khổ cực, niệm tình các cháu chị em, hãy đừng so đo nữa.” Diệp Ly nghiêng đầu, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp lão phu nhân cười như không phải cười. Nóicầu tình khuyên bảo, nhưng ngữ khí của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp lão phu nhân lại giống như chưa từng xảy ra chuyện này vậy. Ngược lại hàm chứa một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút ý tứ của trưởng bối ra lệnh cho vãn bối, tuy Diệp lão phu nhân đúng trưởng bối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Diệp Ly, nhưngta lại quên rằng, từ lâu Diệp Ly đã không phải người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta có thể ra lệnh được, “Bà nội, năm đó, thiếu chút nữa Nhị tỷ đã giết cháu. Tuy từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏnội luôn yêu thương Nhị tỷ hơn một chút, nhưng đều cháu gái ruột, lòng của© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nội cũng không khỏi quá thiên vị đi.”

Diệp lão phu nhân sững sờ, đương nhiênbiếtmình thiên vị, cũng vẫn cho rằng mình thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị đương nhiên. So với Diệp Ly lớn lên tại Từ gia hơn phân nửa thời gian, một nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn lại bên người Từ thị; thì Diệp Nguyệt mới lớn lên bên người bà. Diệp Nguyệt xing đẹp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thông minh lại rất biết nói chuyện làm vui, cái không thiên vị đây? Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là, đây vẫn lần đầu tiên nghe thấy Diệp Ly nói ra một cách thoải mái như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi. Cau đôi mày hoa râm lại, Diệp lão phu nhân nhíu mày nói: “Bà biết cháu bị thiệt thòi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng hiện nay Diệp gia cũng chỉ còn mấy chị em các cháu thôi, chẳng lẽ cháu không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rộng lượng một chút sao?”

Hai mắt Diệp Ly mở to, buồn cười. Đừng nói Diệp lão phu nhân cho rằng nàng đang oán trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình không được yêu thương đó? Ngẩng đầu nhìn Mặc Tu Nghiêu, Mặc Tu Nghiêu nhíu mày: Diệp lão phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân chính ý đó.

Diệp Ly cong môi cười cười, hỏi một cách thật chậm rãi: “Bà nội, nếu cháu buông tha cho Nhị tỷ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì mọi người định giải quyết thế nào?”

Diệp lão phu nhân còn chưa nói, thì Diệp Văn Hoa bên cạnh đã nghiêm mặt nói: “Vi phụ sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xây một tòa Phật đường trong phủ, sau này sẽ ở trong phủ ăn chay niệm Phật, vĩnh viễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không đi ra ngoài nửa bước.”

“Hồ đồ!” Sắc mặt Diệp lão phu nhân trầm xuống, tức giận trừng Diệp Văn Hoa. hao tâm tổn trí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuyết phục Diệp Ly như vậy cũng không phải vì để trong phủ thêm một tòa Phật đường, nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm một người nhàn rỗi nữa. Diệp Ly nhướng mày, mỉm cười liếc nhìn Diệp Văn Hoa cười nói: “Như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, ý của bà nội là?” Diệp lão phu nhân giương mắt nói: “Nếu ngươiĐịnh Vương đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chào đón chúng ta, thì ta cha ngươi định đi Giang Nam cùng Oánh nhi. Ngươi niệm tình chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em với Nguyệt nhi, liền để con đi cùng chúng ta.”

“Cha, cha cũng ý này sao?” Diệp Ly nhìn Diệp Văn Hoa hỏi một cách bình bình đạm đạm. Quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ của Định Vương phủ Mặc Cảnh thế nào, nàng không tin Diệp Văn Hoa không biết. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ta cũng lựa chọn cùng đi theo, thì đã nói lên ông ta cũng định từ nay về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địch với Định Vương phủ rồi, như vậy, nàng cũng không cần phải khách khí nữa.

“Không.” Diệp Văn Hoa lắc đầu, nói: “Cha sẽ không rời khỏi Ly thành, Diệp Dung cũng sẽ không đi. Vi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ không còn cầu mongnữa, chỉ mong có thể nhìn thấy Dung nhi được an an ổn ổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy vợ sinh con.” Diệp Ly hết sức hài lòng với sự lựa chọn của Diệp Văn Hoa, dù nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chào đón Diệp Văn Hoa thế nào đi nữa, thì cũng không thể thay đổi sự thật ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cha ruột của nàng. Diệp Ly cũng không phải loại người nhẫn tâm giết cha thí thân, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không muốn là chuyện này. Không nói kiếp này như thế nào, sao kiếp sống thế gia quân nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn hai mươi năm kiếp trước đã khiến cho nàng vẫn đoan chính cùng. Chỉ cần Diệp Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoa không làm ra chuyện nguy hại đến Định Vương phủ, thì phụng dưỡng ông ta bình an trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc tuổi già, Diệp Ly cảm thấy cũng không khó. Đương nhiên cũng chỉ như thế thôi.

Diệp Ly hài lòng, nhưng những người khác lại bất mãn. Diệp Vương thị Diệp lão phu nhân lại càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thở hổn hển trừng Diệp Văn Hoa hét ầm lên.

Diệp Văn Hoa luôn thỏa hiệp trước mặt mẹ vợ, lúc này lại ý chí kiên định hiếm có, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc kệ Diệp lão phu nhân nổi giận mắng như thế nào thì cũng cắn chặt răng không chịu lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng. Cảm giác đã lăn lộn trong quan trường nửa đời người của Diệp Văn Hoa sẽ tuyệt đối nhạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm hơn Diệp lão phu nhân Diệp Vương thị, thậm chí Diệp Nguyệt nhiều. Một khi ông thỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiệp thì chính là cũng nghĩa đã nguyện ý cùng rời khỏi đây, như vậy, chỉ sợ hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ chínhtận thế của cả Diệp gia. Ông tin tưởng Diệp Ly niệm tình cha con nên sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần mạng của ông, nhưng sự tàn nhẫn của Mặc Tu Nghiêu cũng thật sự nổi danh thiên hạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mặc Tu Nghiêu vẫn luôn ngồi dựa trên ghế xem kịch hay lại như càng nhìn càng chán ghét trò khôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hài trước mắt này, ngồi dậy nhìn mọi người mỉm cười nói: “Diệp lão phu nhân. . . Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết, Định Vương phủ Đại Sở thù oán không?”

Diệp lão phu nhân sững sờ, hiển nhiên hơi không hiểu rõ lời nói của Mặc Tu Nghiêu có ý gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Chỉ nghe Mặc Tu Nghiêu nói một cách thờ ơ: “Diệp gia đã định cư Ly thành, đã chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người dưới trướng Định Vương phủ rồi. Bây giờ các ngươi nói với Bản vương định mang theo kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã từng ám sát ái phi Bản vương đang trốn trong nhà đến Giang Nam đầu nhập vàoVương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ. Bản vương nên cho rằng các ngươi ý định… Phản nghịch không?” Diệp lão phu nhân hoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ mở to hai mắt,nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra sao chuyện này lại liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan đến phản nghịch. Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng biết phản nghịch loại trọng tội nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Sao lại như vậy được? Chúng ta không phải người của Định Vương phủ ngươi!” Vương thị thét to.

Khóe môi Mặc Tu Nghiêu câu ra một nụ cười, “Không phải người của Định Vương phủ? Vậy thì chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người của Mặc Cảnh Lê rồi. Như vậy. . . Bản vương cũngthể xử các ngươi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gián điệp. Sao? Nể mặt A Ly, Bản vương cho phép chính các ngươi tự chọn một kiểu chết theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý thích đó.” Lúc này đây, Diệp lão phu nhân và Diệp Vương thị đã thật sự sợ hãi, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến dung nhan tuấn mỹ đang cườinhư không phải cười của Mặc Tu Nghiêu liền phát run liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồi, “Đừng. . . Đừng. . .”

Diệp Nguyệt vẫn luôn đứng bên cạnh không nói chuyện liền lui ra sau một bước, hơi lực ngã xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế sau lưng. Đúng nàng vẫn còn quá xem nhẹ năng lực của Định Vương phủ rồi. Tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều được nàng tính toán rất tốt, nàng tránh thoát chiến loạn, đi theo Vương thị tới Ly thành, gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được Mặc Cảnh Lê, cũng thuyết phục được Mặc Cảnh như ý nguyện. Nhưng lại không nghĩ rằng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thua ngay tại một bước cuối cùng này. Cuối cùng, nàng cũng chỉ một cô gái yếu ớt tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tróikhông chặt thôi. thông minh tuyệt đỉnh đến thế nào thì cũng không đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lợi thế, chống lại con quái vật khổng lồ như Định Vương phủ cũng đã không chịu nổi một kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi. hiển nhiên, Diệp Nguyệt cũng không phải người đầy đủ lợi thế kia. Lợi thế trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng, ngoại trừ có tác dụng với Mặc Cảnh ra, thìtrong mắt người khác đều chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gân gà mà thôi.

Mặc Tu Nghiêu đứng dậy, bước từ từ đến trước mặt Diệp Nguyệt, nâng cằm của nàng ta lên, đứng từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên cao nhìn xuống đánh giá thật kỹ, một lúc lâu sau, mới nói một cách thản nhiên: “Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đầu tiên dám ra tay hại A Ly. Bản vương. . . Vẫn luôn nhớngươi.” Nghe vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Nguyệt lại không cảm thấy chút vui sướng bất ngờ nào, trái lại liền rùng mình một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần sắc sợ hãi hiển lộ ra không sót chút nào trong đôi mắt xinh đẹp.

điều, Diệp Nguyệt thể tránh thoát sự diệt khẩu của Thái hậu hoàng gia, thể tránh thoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự truy lùng của Định Vương phủ, vượt ngàn dặm xa xôi chạy từ kinh thành về quê hương của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp thị Tây Nam, thậm chí còn có thể sống an an ổn ổn nhiều nhiều năm như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất nhiên cũng không phải dễ bị dọa như vậy. Lấy lại bình tĩnh, Diệp Nguyệt cố gắng để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giọng nói của mình trở nên bình thản hơn một chút, nói với Mặc Tu Nghiêu: “Vương gia, chuyện đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm với Tam muội lúc trước. . . Thái hậu uy hiếp ta. Ta cũng bất đắc thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kính xin Vương gia giơ cao đánh khẽ. ChoDiệp Nguyệt kết thảo hàm hoàn (*) cũng sẽ báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáp ơn không giết của Vương gia.”

(*)kết cỏ ngậm vành: ý chỉ đền ơn trả nghĩa cho người từng cứu giúp mình. Bắt nguồn từ câu chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngụy Khỏa không mang ái thiếp của cha đi chôn sốnglại gả cho người khác. Sau này Ngụy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khỏa bị giặc bao vây, nhờ hồn của người ái thiếp này kết cỏ vào chân ngựa của giặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Ngụy Khỏa thoát được.

“Uy hiếp ngươi thì sao?” Mặc Tu Nghiêu cười lạnh một tiếng, khinh thường bỏ cằm của Diệp Nguyệt ra, “Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho rằng Bản vương sẽ bỏ qua lão thái kia sao? Bản vương mặc kệ phải ngươi bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uy hiếp hay không, những người hãm hại A Ly đều đáng chết, cho người uy hiếp thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi cũng có thể tự tử mà. Vì sao ngươi lại không chết chứ, nếu ngươi chết, nói không chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bản vương còn có thể báo thù thay ngươi, còn thể cho con của ngươi làm Hoàng đế đấy.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Người không nói đạo thì Diệp Nguyệt đã từng thấy rất nhiều. Nhưng người hỏi “Vì sao ngươi không chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ” một cách đương nhiên như thế này thì Diệp Nguyệt vẫn mới gặp lần đầu tiên. Trong thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngắn vẫn không phục hồi tinh thần lại, một lúc lâu sau mới run lên một cái, nói: “Vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý là. . . Thái hậu ép ta giết Tam muội, ta nên tự tử?”

“Đúng vậy.” Mặc Tu Nghiêu gật đầu một cách thoả mãn, nói: “Các ngươi đều thể chết, chỉA © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly Bản vương thì ai cũng không được phép làm hại. Ai dám hại nàng ấy, Bản vương muốn hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta phải hối hận khi còn sống. Đã sống nhiều năm như vậy, ngươi cũng thể thỏa mãn rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Tên điên!” Giọng nói của Diệp Nguyệt run run, nghiêng đầu nhìn qua Diệp Ly đang ngồi bên cạnh, cười mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như mếu, nói: “Tam muội, đi theo một tên điên như vậy, muội thật sự không sợ sao?”

Sắc mặt Mặc Tu Nghiêu trầm xuống, trong mắt thoáng lướt qua một tia tàn khốc. Lúc vươn tay muốn vỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống đầu Diệp Nguyệt, thì Diệp Ly ở sau lưng đã vươn tay bắt được cổ tay của hắn, lật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay kéo tay hắn lại rồi cầm tay của hắn theo cách mười ngón đan xen. Nhìn thần sắc kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngạc của Diệp Nguyệt, Diệp Ly hơi mỉm cười nói: “Tại sao ta phải sợ chứ? Ta tin tưởng, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên đời này chỉ một người không làm hại ta, thì như vậy chắc chắnchàng ấy. Nhị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỷ không biết rằng, một người như vậy làm bạn là một chuyện rất chuyện hạnh phúc sao?”

“Hạnh phúc?” Diệp Nguyệt kinh ngạc nhìn hai người đang đứng sóng vai trước mắt, trong mắt hiện lên một tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mờ mịt. Một khi quay đầu, nàng mới phát hiện, cả đời này, nàng chưa từng biết được cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọihạnh phúc. Thời gian cảm thấy vui sướng duy nhất cũng chỉ thời thiếu nữ khi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa vào cung, cộng thêm nữa thời gian sau khi Từ phu nhân qua đời Vương thị được phù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính (thiếp được nâng lên làm vợ cả), bởi vì trước đó nàng cũng chỉ một thứ nữ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp gia thôi. Cuộc sống như vậy cũng chỉ kéo dài được hai ba năm thôi, đợi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi tiến vào trong nội cung, khắp nơi đều phải cẩn thận thìđâu còn hạnh phúc đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói? Mặc Cảnh Kỳ chưa từng yêu nàng, đương nhiên nàng cũng chưa từng yêu Mặc Cảnh Kỳ, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng không thể hiểu hạnh phúc trong lời nói của Diệp Ly gì. Nhưng nhìn hai bàn tay đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đan xen chặt chẽ vào nhau của hai người, trong lòng nàng lại thấy hâm mộ đơn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng.

“Nhị tỷ, nói cho ta biết, ngươi lấy cái để trao đổi với Mặc Cảnh Lê?” Diệp Ly nhẹ giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi.

Diệp Nguyệt nhắm mắt không nói, Diệp Ly cũng không tức giận, mỉm cười nói: “Nhị tỷ, ta không muốn tra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tấn ngươi. Lấy xương cốt của ngươi, chỉ sợ cũng không chịu được.” Giọng nói Diệp Nguyệt lạnh lùng, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Chịu đựng được hay không không chịu đựng được thì khác nhau, chẳng lẽ Định Vương sẽ tha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ta sao?” Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Sẽ không, nhưng mà. . . Hình như ta nhớ năm đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khám nghiệm tử thi từng bẩm báo, dường như đứa bé chết trong đám cháy năm đó cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải Ngũ hoàng tử. Sao?”

Rốt cuộc sắc mặt Diệp Nguyệt cũng trở nên bắt đầu khó coi, “Mặc Tu Nghiêu, ngươi dám!”

“Thiên hạ này chuyện Bản vương không dám làm sao?” Mặc Tu Nghiêu hỏi, “Ngươi rất thông minh, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa đứa kia đến Ly thành. Đứa kia càng lớn lên càng giống Mặc Cảnh Kỳ mấy phần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng không? Có điều, ngươi còn chưa đủ thông minh, đó chính ngươi không nên đưa đến Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bắc.”

Khuôn mặt Diệp Nguyệt đã tái nhợt, cắn răng nói: “Ta nói. . . Năm xưa, Hoàng Thượng đã hạ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnhmột loại độc, ta có thuốc giải…”

Mặc Tu Nghiêu nhíu mày, “Thuốc giải? Không phải nói không thuốc giải sao?” Lúc trước hắn cũng từng tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thẩm Dương nghiên cứu cái độc kia, Thẩm Dương nhìn thoáng qua liền tiện tay ném đi, nói không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuốc nào chữa được.

Diệp Nguyệt nói: “Trên đời này không thuốc nào không chữa được, không phải ngay cả kịch độc trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương gia nặng như vậy cũng được giải rồi sao?”

“Ngươi cũng biết không ít.” Mặc Tu Nghiêu nhướng mày nói, nếu không phải nữ nhân này chạm vào tối kỵ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn, thì ngược lại hắn cũng không ngại tán thưởng nàng ta mấy phần. Diệp Nguyệt mắt điếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tai ngơ, nói tiếp: “Sở dĩ thuốc này không thuốc nào chữa được thuốc độc thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải đều được chắt lọc từ cùng một gốc cây, hơn nữa lại không cách nào thay thế được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cũng nghĩa là, cho tìm được cây thuốc cùng loại để chế ra thuốc giải thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ thể giải được chất độc được chế ra từ cùng một cây đó thôi. Cho nên, mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một phần thuốc độc thuốc giải đều chỉ một không hai. Thuốc giải của phần thuốc độc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnhdùngtrong tay ta.”

“Nếu như thế, cũng khó trách Mặc Cảnhdám tác quái dưới mắt của Bản vương.” Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhướng mày cười nói. Với Mặc Cảnh Lê, Diệp Nguyệt không có tác dụng khác, nhưng chỉ cần mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều này thì đã đủ để Mặc Cảnh dốc hết toàn lực mang nàng ta đi khỏi đây rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao, dưới gối không con,thể nói nỗi khổ riêng nhược điểm lớn nhất ngoài ngôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị hoàng đế của Mặc Cảnhhiện nay, “Thuốc đâu?” Mặc Tu Nghiêu hỏi.

Diệp Nguyệt cắn răng, Mặc Tu Nghiêu nói một cách lạnh nhạt: “Bản vương không cần thứ thuốc đó, Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần Mặc Cảnh không lấy được thôi. Ngươi nói. . . Bây giờ Bản vương có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giết ngươi không?”

Chống lại đối thủ như vậy, ngoại trừ bại lui không ngừng ra thì không còn đường khác thể đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa. Cuối cùng, Diệp Nguyệt cũng chỉ thể không cam lòng rút một cây trâm đơn giản trên đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình ra ném vào tay Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu tiện tay ném cho Tần Phong đang đứng ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa, nói: “Cầm đưa cho Trầm Dương nhìn xem.”

Đã mất đi hầu hết lợi thế, ngược lại Diệp Nguyệt lại như thoải mái hơn rất nhiều. Ngã ngồi trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế nhìn Mặc Tu Nghiêu nói: “Ta không còn gì để nói nữa, các ngươi còn muốn thế nào?”

Mặc Tu Nghiêu còn muốn nói điều gì nữa, thì thị vệ ngoài cửa bẩm báo: “Vương gia, Vương phi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương đến rồi.”

Mặc Tu Nghiêu dựa vào vai Diệp Ly trầm thấp cười nói: “Quả nhiên đã đụng trúng tử huyệt của Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh rồi, tới thật đúng lúc mà.”

Diệp Ly bất đắc nhìn hắn một cái, trong loại chuyện như thế này mà lại nhìn người ta hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui sướng khi người ta gặp họa thật sự rất tốt sao?

Mặc Tu Nghiêu cười đủ rồi, liền nắm tay Diệp Ly quay đầu nói với Diệp Văn Hoa: “Nhạc phụ đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân?” Cả đời này Diệp Văn Hoa cũng không được nghe Mặc Tu Nghiêu kêu nhạc phụ đại nhân mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần, nhưng lúc này ông lại cảm thấy còn không bằng vĩnh viễn đều không nghe được thì tốt hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi hãi hùng khiếp sợ bước lên, lại nghe Mặc Tu Nghiêu nói: “Diệp Nguyệt tạm thời giao cho ngươi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn. . . Cả nhà các ngươi cũng không cần sống nữa.”

“Vâng. . . Ta đã biết. Tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ làm bậy nữa.” Diệp Văn Hoa hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần như vừa vui sướng vừa bất ngờ. Chuyện hôm nay, gần như ông không ôm sẽ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái kết tốt, cho rằng Diệp Nguyệt đã chết chắc rồi. Nhưng lại không nghĩ rằng Mặc Tu Nghiêu thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93lại nhả ra một cách ngoài ý muốn, nên đương nhiên liền vội vàng thề hứa. sao, Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyệt vẫn con gái của ông.

Mặc Tu Nghiêu gật đầu đầy thoả mãn, dắt tay Diệp Ly đi ra ngoài.

Trong thư phòng, thẳng đến khi tất cả thị vệ bên ngoài thư phòng rời đi hết, thì đám người Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão phu nhân mới từ từ thở ra.

Vương thị kéo ống tay áo Diệp Văn Hoa khóc sướt mướt, “Lão gia, bây giờ chúng ta phải làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây?” Khuôn mặt Diệp Văn Hoa âm trầm như nước, nhìn Vương thị đang thút thít nỉ non chằm chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lúc lâu, ngay tại lúc Vương thị cho rằng ông ấy muốn nói gì, thì một bạt tai thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạnh liền quăng thẳng lên mặt bà. Thậm chí bạt tai này còn mạnh hơn nặng hơn cái trước. Đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương thị trực tiếp đụng trúng vào mép bàn bên cạnh, máu liền chảy ra như suối.

“Lão gia?”

“Cha!”

“Hoa nhi, con làm vậy?” Ba người bị dọa đến la hoảng lên. Ánh mắt Diệp Văn Hoa âm trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hung ác nhìn chằm chằm vào Vương thị, nói: “Sống an phận trong phòng của mình cho ta. Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dám đi ra ngoài nửa bước thì tự nhận lấy hưu thư (đơn bỏ vợ) rồi cút đi.”

“Lão gia…” Vương thị bị dọa đến ngây người, ngay cả khóc cũng quên luôn. Diệp Văn Hoa nói xong, liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không để ý tới ta nữa, nhìn qua Diệp Nguyệt bên cạnh, “Còn con nữa, không muốn chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng đừng tự chothông minh. Chính con tự tìm đường chết thì cũng đừng làm liên lụy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến cả Diệp gia.” Diệp Nguyệt cúi đầu, nắm tay giấu trong tay áo xiết chặt, “Cha, con đã biết.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Con đã biết thì tốt nhất.” Diệp Văn Hoa trầm giọng nói.

“Hoa nhi…” Diệp lão phu nhân cau mày nói, không đồng ý với hành vi cương quyết như vậy của con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai. Diệp Văn Hoa không đợi mẹ nói xong, liền nói một cách lạnh lùng: “Mẹ, mẹ thật sự muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy Diệp gia đoạn tử tuyệt tôn thì mới cam lòng sao?” Diệp lão phu nhân kinh hãi, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Sao lại như vậy? Con cha ruột của Diệp Ly, chẳng lẽ còn dám…”

Diệp Văn Hoa cười khổ, nói: “Ly nhi thì lẽ sẽ không, nhưng Định Vương đã lúc nào thật sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem concha vợ chứ? Mấy năm nay Định Vương đã giết bao nhiêu người, mẹ không biết sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Có phải mẹ cảm thấy hắn ta không xuống tay được không?”

Diệp lão phu nhân im lặng, mấy năm nay, không nói Mặc Tu Nghiêu đã giết bao nhiêu người trên chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường, chỉ nói đã vì Diệp Ly giết bao nhiêu người. . . Nghĩ đến đây, Diệp lão phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân cũng không nhịn được rùng mình một cái.

Diệp Văn Hoa “Hừ” lạnh một tiếng, không để ý đến Diệp lão phu nhân đang muốn nói lại thôi nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền xoay người phẩy tay áo bỏ đi.

Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu ra khỏi thư phòng, sóng vai đi đến sảnh trước. Diệp Ly hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi: “Chàng định xử Diệp Nguyệt như thế nào?” Không phải nàng không tin Mặc Tu Nghiêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buông tha dễ dàng như thế thật sự không giống với tính cách của Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cúi đầu, trong ánh mắt nhìn Diệp Ly tràn đầy vui vẻ dịu dàng, “Niệm tình nàng ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải trí cho Bản vương một lát, trước hết cứ để cho nàng ta sống vui vẻ hai ngày đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Diệp Nguyệt không giống người sẽ mặc cho số phận.” Lúc trước trong hoàng cung cũng thể tìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường sống từ trong chỗ chết, lại càng không cần phải nói đến hiện tại. Hơn nữa, Diệp Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người thông minh, nàng ta không khả năng không đoán ra được Mặc Tu Nghiêu sẽ không thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buông tha cho nàng ta. Cứ để như vậy, chỉ sợ đến lúc đó lại xảy ra rối loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó.

Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nói: “Bản vương chỉ sợ nàng ta nghe theo mệnh trời thôi. Năm đó. . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Không phải nàng ta muốn thiêu chết A Ly sao? Cứ chết như vậy thì đã quá tiện nghi cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng ta rồi. A Ly không cần để ý tới nàng ta, đi trêu chọc Mặc Cảnh với Bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vương đi.” Nói xong, cũng không cho Diệp Ly thời gian suy nghĩ, liền kéo Diệp Ly đi nhanh đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiền viện.

Trác TĩnhVệ Lận đi theo phía sau bọn họ không nhịn được liền rùng mình một cái, cùng song © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 song liếc nhìn đối phương. Đừng nói Vương gia định thiêu sống Diệp Nguyệt đó? Nếu thật sự như thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì bọn họ cũng muốn đồng tình với nàng ta, như vậy còn không bằng lúc nãy liền trực tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị Vương gia giết luôn. Còn có, cái đi trêu chọcVương chơi, Vương gia, ngài xác định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngài nói Vương không phải con chó con màu trắng do phiên bang mang đến trong nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ thiếu phu nhân nuôi chứ?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 335 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc