GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 332: Khách quý đều tới, Thất hoàng tử phi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hiếm khi Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu tranh thủ lúc rảnh rỗi tán gẫu trong thư phòng được một lát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì Mặc tổng quản liền chạy vội vàng vào cửa bẩm báo, “Vương gia, Vương phi,Vương đánh nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với người ta Tiền viện.” Nghe vậy, trong mắt Mặc Tu Nghiêu hiện lên một tia phiền chán, cau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mày nói: “Thị vệ của Định Vương phủ đều ăn cơm trắng sao? Cứ ném ra ngoài cho Bản vương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần nể tình!”

Mặc tổng quản do dự một chút, vẫn nói ra: “Nhưng. . . Người đánh nhau với VươngVương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phu Nam Chiếu.”

Diệp Ly đứng dậy cười nói với Mặc Tu Nghiêu: “Sao hai người kia lại đánh nhau được, người tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khách, chúng ta nên đi xem sao đi.” Diệp Ly đã nói như vậy rồi, thì Mặc Tu Nghiêu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không vui cũng đành phải trầm mặt đi cùng với Diệp Ly đến Tiền viện.

Nơi đánh nhau nằm ngay trong sân rộng khi vừa bước vào cửa lớn của Định Vương phủ. Tiền viện của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương phủ trang hoàng cực kỳ hào phóng đơn giản, một bênmột bức tường xây làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình phong rất lớn hình một con rồng chín đầu đang bay lên lên không trung ngăn cách sân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rộng sau cửa lớn với phía sau. Lại khiến cho người ta vừa vào cửa liền nhìn thấy một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồng chín đầu đang bay đầy sống động, mang theo khí thế phi phàm làm cho người ta không khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ hãi. Nằm đối diện phía sau bức tường xây làm bình phong chính đại sảnh của Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phủ. Ngoài Đại sảnh, hai bóng dáng nam tử đang đánh nhau thành một đoàn. Điểm chết người nhất chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là, bọn họ cũng không phải đang luận bàncông, đang ngươi một quyền ta một cước như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những dân chúng bình thường. Không thể nhìn ra được một ngườiNhiếp Chính Vương gia của Đại Sở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người lại là Vương phu của Nam Chiếu một chút nào.

Gần đó, Công chúa An Khê, công chúa Diệp Oánh đều đứng một bên nhìn xem. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thị vệ áo đen đang chắn trước mặt Công chúa An Khê, để tránh cho hai người kia không cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thận đánh tới trước mặt bọn họ làm bị thương Công chúa An Khê đang mang thai. Khác với vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt tràn đầy lo lắng của Diệp Oánh và công chúa Hà, thần sắc của Công chúa An Khê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại cùng bình tĩnh, giống như không chút lo lắng chồng của mình sẽ đánh thua hay bị thương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngược lại là công chúa đứng bên cạnh, nhìn thấy Phổ A không chút lưu tình nào đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một quyền vào mặt Mặc Cảnh Lê, liền đau lòng đến nước mắt đều chảy ra, cầm lấy ống tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo của Công chúa An Khê, nói: “Hoàng tỷ, tỷ mau kêu hắn ta dừng tay đi! Hắn ta đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương gia bị thương rồi!”

Công chúa An Khê quét mắt nhìn lướt qua em gái, vươn tay nhẹ nhàng kéo cánh tay đang lôi kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ống tay áo của nàng ra, cau mày nói: “Nam tử hán bị chút vết thương thì tính là gì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngược lại Hà ngươi, qua nhiều năm như vậy, vốn ta tưởng rằng có lẽ ngươi đã học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được không ít quy củ của Đại Sở, nhưng hôm nay xem ra lại còn không bằng lúcNam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chiếu.”

công chúa nói một cách lo lắng: “Nhưng. . . Nhưng Hoàng tỷ…”

Công chúa An Khê nổi giận, nói: “Ngươi đã bị hoàng thất Nam Chiếu xoá tên rồi, ta không phải Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỷ của ngươi.” Với Mặc Cảnh Lê, trình độ chán ghét của Công chúa An Khê tuyệt đối không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn bất luận bất luận kẻ nào. Trước kia, Mặc Cảnh Lê và Thư Mạn Lâm thông đồng cùng nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gây cho nàng biết bao rắc rối, ngay cả em gái ruột của mình cũng hùa theo bọn họ đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghịch với mình. Tình cảnh lúc đó gian khó nguy hiểm đến nỗi cả đời này Công chúa An Khê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng sẽ không quên. Nếu không có Từ Thanh Trần âm thầm giúp đỡ, thì chỉ sợ chính mình đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị những người này hại chết từ lâu rồi. Lúc này lại thấy công chúa lôi kéo mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh Lê, thì sắc mặt Công chúa An Khê lại càng khó coi hơn, sự chán ghét© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căm hận Mặc Cảnhtrong lòng cũng càng nhiều hơn.

“Hoàng tỷ, sao tỷ thể như vậy?” Đôi mắt công chúa đỏ lên tức giận trừng Công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An Khê, nói: “Vương vị đã của tỷ rồi, tỷ còn có cái chưa hài lòng chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao tỷ cứ nhất định phải gây rắc rối cho Vương gia muội?”

“Gây rắc rối cho ngươi?” Công chúa An Khê khinh thường cười lạnh một tiếng, “Bản vương cần gây chuyện với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi sao?” Cáigọi Vương vị đãcủa nàng rồi, từ nhỏ nàng đã được phong làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Thái Nữ, cũng đã gánh vác trách nhiệm của Vương Thái Nữ. Khi còn đang vui chơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì nàng lại đang cầm kế sách trị quốc cố gắng nghiên cứu; khi Tê Hà đang muốn chết muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống Mặc Cảnh Lê, thì nàng lại đang thức trắng đêm để xử chính sự của Nam Chiếu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chẳng lẽ Vương vị Nam Chiếu bây giờ tặng cho nàng sao?

Thị vệ Định Vương phủ đang đứng bên cạnh bảo hộ Công chúa An Khê không nhìn được nữa, liền mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng nói: “Vị nương này, Vương gây sự với Vương phu Nam Chiếu trước đấy.”

Công chúa liền nghẹn lời, đồng thời cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu cách xưngcủa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thị vệ. Nàng không thân phận danh chính ngôn thuận, người khác nể mặt Mặc Cảnh gọi nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tiếng công chúa. Nhưng người Định Vương phủ lại không cho nàng mặt mũi, chỉ gọi một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nương. Nhưng cho công chúa xinh đẹp động lòng người đến cỡ nào, thì cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thay đổi được sự thật nàng đã 2526 tuổi. Tuổi này vẫn còn bị người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi nương thì cũng không phải khen ngợi gì.

“Cho như thế, thì hắn ta cũng không nên đánh Vương gia!” Công chúa cắn răng nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hai cái thị vệ lần lượt im lặng nhìn lên trời, cái gọi đánh Vương gia, hai người kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng là đang đánh nhau được chứ, đừng nói như chỉ có mỗi mình Vương bị ngược đãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy.

“Đã xảy ra chuyệnvậy?” Bên này đang đánh đến ồn ào, khiến cho những người đang đứng xem xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quanh chỉ cảm thấy tiếng nói đột ngột vang lên của công tử Thanh Trần tựa như tiếng nhạc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần tiên nhạc vào mùa đông. Quay đầu lại, liền nhìn thấy công tử Thanh Trần mặc một bộ áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng đang bước từ từ đến. cho đã qua tuổi 30, nhìn nhìn bề ngoài, công tử Thanh Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn như bảy tám năm về trước, cho bị công văn làm vất vả trong mấy năm nay nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chưa từng làm cho hắn mất đi nửa điểm phong hoa. Trên dung nhan tuấn mỹ xuất trần đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mang theo nụ cười mỉm thắc mắc, khiến cho ba gáiđây nhìn thấy trong lòng đều nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dựng lên.

Công chúa Tê Hà hơi xấu hổ ngậm miệng,thích Mặc Cảnh Lê, nhưng chỉ cầnnữ nhân thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuyệt đối sẽ không nguyện ý thất lễ trước mặt một nam tử phong hoa tuyệt đại như vậy.

Trong mắt Công chúa An Khê thoáng hiện lên một tia hoảng hốthoài niệm, nhưng rất nhanh liền quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về bình tĩnh. Mỉm cười hơi gật đầu rồi cười nói với Từ Thanh Trần: “Thanh Trần, đã lâu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp.”

Từ Thanh Trần nhìn Công chúa An Khê, ánh mắt rơi xuống phần bụng hơi nhô lên của nàng ấy, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt hiện lên một tia vui mừng, cười nói: “Đã lâu không gặp, xem ra Công chúa sống rất hạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phúc, chúc mừng.” Mấy ngày nay Từ Thanh Trần cũng bận rộn sự vụ, tuy hôm qua Công chúa An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khê đã đến nhưng cũng khôngthời gian gặp mặt một lần. Lại không nghĩ tới vừa mới hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ thì đã nhìn thấy một màn như vậy. Nghi hoặc nhướng đôi mày tuấn tú, Từ Thanh Trần nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua hai người đang đánh nhau đến không còn phong độ gì ở trước mắt.

Công chúa An Khê hơi ngượng ngùng cười cười, kể đơn giản lại chuyện đã xảy ra cho Từ Thanh Trần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hóa ra, sau khi Công chúa An Khê ra khỏi phủ thì mới phát hiện cái túi thơm luôn mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên người đã rơi mất trong Định Vương phủ. Vốn chuyện này cũng không phảichuyện quan trọng gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng trong cái túi thơm kia lại tín vật của Nam Chiếu Vương. vậy mới cùng Vương phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở lại Định Vương phủ để tìm. Nhưng vừa đi vào sân lại đụng phải Mặc Cảnh đang nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận đùng đùng xông ra ngoài. Mặc Cảnh chỉ lo đi về trước, nên suýt chút nữa đã đụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trúng Công chúa An Khê đang mang thai. Vốn chuyện như vậy thì chỉ cần Mặc Cảnh nói lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xin lỗi xong rồi, nhưng ai biết tâm tình Mặc Cảnh Lê đang cực kém, không xin lỗi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng thôi đi, lại còn mở miệng chửi mắng, châm chọc Công chúa An Khê đã lớn bụng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết an phận lại chạy khắp nơi. Sao Công chúa An Khê lại thểđối tượng mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho người ức hiếp được, cũng châm chọc lại rằng tuổi đã hơn nữa đời người rồi dưới gối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn không con còn ghen ghét người khác con không chút lưu tình nào. Ai ngờ lần này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trùng hợp đâm trúng chỗ đau của Mặc Cảnh Lê, sắc mặt Mặc Cảnh trầm xuống muốn đánh Công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúa An Khê. Thân chồng, đương nhiên Phổ A sẽ không cho phép người ức hiếp vợ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình, vậy hai người liền đánh nhau ngay tại Định Vương phủ.

Đánh một trận như vậy, cơn giận của Công chúa An Khê cũng đã dần dần tiêu tan. Dùng ngôn ngữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Nam Chiếu ra hiệu cho Phổ A đừng đánh nữa, Phổ A nghe thấy lời nói của Công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An Khê, ngay lập tức liền ngừng tay tránh qua một bên. Thấy hắn ta dừng tay, Mặc Cảnh Lê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không dây dưa nữa đứng dậy dùng tay lau vết máu bên môi.

Đợi đến khi Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu chạy tới, thì chỉ nhìn thấy hai người đã tự dừng tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ lẫn nhau đều không chịu thua mà đang trừng đối phương. Trên mặt hai người đều để lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ít vết thương. Trên mặt Phổ A sưng lên một khối lớn; trên môi của Mặc Cảnh thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị rách chảy máu, mắt cũng bầm một con. Mọi người đây nhìn thấy vậy thì đều im lặng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly đứng bên người Mặc Tu Nghiêu, trong lòng thầm bật cười. Qua nhiều năm như vậy, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã quen với việc văn nhân hào hoa phong nhã, quân tử chỉ động khẩu không động thủ; còn quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân thì đương nhiên mới dùng võ công để phân định thắng bại. Cho binh lính trong quân doanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì bình thường cũng sẽ không nghĩ đến cách đánh nhau như dân chúng bình thường nơi thôn dã như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy. Đột nhiên lúc này lại tận mắt nhìn thấy tạo hình của Mặc Cảnhthì thật sự là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng chút không nhịn được mà vui vẻ.

“Định Vương, Vương phi, thật lỗi.” Phổ A đi đến, dùng ngôn ngữ Đại Sở không được lưu loát xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗi Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly.

Mặc Tu Nghiêu cười khẽ một tiếng, nói: “Không sao, Vương phu Nam Chiếu không bị thương chứ?” Phổ A lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu, đứng bên người Công chúa An Khê. Công chúa An Khê thấy má nửa bên mặt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn bị sưng lên, thì liền lấy khăn tay ra lau sạch vết bụi dính trên mặt của hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói với Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu: “Là chúng ta thất lễ, mong Định Vương Vương phi thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗi.”

Trên đường đi đến đây, Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu cũng đã nghe Mặc tổng quản kể lại mọi chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã xảy ra, nên tất nhiên sẽ không trách lên đầu Phổ A, mỉm cười nói: “Ngay tại trong Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phủ suýt nữa lại để cho Nữ Vương bị thương, lỗi của chúng ta mới đúng.”

bên kia, công chúa Diệp Oánh cũng vây quanh Mặc Cảnh Lê, lau mặt cho hắn, hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 han ân cần. Mặc Cảnh nhìn lướt qua bên phía Công chúa An Khê đang vui vẻ hòa thuận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút không kiên nhẫn đẩy công chúa Diệp Oánh đang lau mặt cho hắn ra, xoay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người phẩy tay áo bỏ đi. Công chúa sửng sốt một chút, quay đầu lại nhìn Công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An Khê giậm chân thật mạnh rồi vội vàng đuổi theo. Chỉ còn lại có mỗi Diệp Oánh hơi thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần nhìn qua bóng lưng đã đi xa của Mặc Cảnh Lê, bên môi hiện lên một nụ cười khổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi gật đầu với đám người Diệp Ly rồi mới xoay người rời đi.

Nhìn Mặc Cảnh rời đi, Công chúa An Khê mới hỏi: “Ai chọc hắn ta vậy?”

Diệp Ly lại cười nói: “Người như Vương, không ai chọc đến hắn ta thì chính hắn ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nổi giận một cách không hiểu nổi. Tỷ không sao chứ, có muốn kêu đại phu xem không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Công chúa An Khê lắc lắc đầu nói: “Không sao, chỉ bị hắn ta đẩy một cái mà thôi, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị thương.” Lúc này, Diệp Ly mới yên tâm, gật đầu cười nói: “Không việc tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.”

Công chúa An Khê nhìn cửa lớn nhưđiều suy nghĩ. Nghĩ nghĩ một lát vẫn nói với Diệp Ly: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Mọi người vẫn nên coi chừng một chút, tỷ thấy với tính tình của Lê Vương không chừng sẽ gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra chuyện đó.”

Với sự nhắc nhở của Công chúa An Khê, tất nhiên Diệp Ly sẽ nhận một cách thoải mái, cám ơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lần nữa. Lại mời vợ chồng Công chúa An Khêlại Vương phủ dùng bữa trưa xong rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về.

Trong Dịch quán của Đại Sở Ly thành, Diệp Oánh đi vào đại sảnh liền nhìn thấy Mặc Cảnh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang ngồi trong đại sảnh uống trà. Chỉ nhìn sắc mặt của hắn ta thì đã biết lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm tình của hắn ta tệ cùng, mấy năm nay, Diệp Oánh cũng không còn thiếu nữ luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôm mộng đẹp không hiểu biết nữa, nên tất nhiên không muốn lại gần hắn ta vào lúc này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kinh nghiệm trong quá khứ nói cho nàng biết lúc này đụng vào thì sẽ chỉ trở thành nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trút giận của Mặc Cảnh thôi. Bước chân ngừng lại một chút, Diệp Oánh liền muốn xoay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời đi.

“Ngươi đi đâu vậy?” Sau lưng, giọng nói lạnh lùng của Mặc Cảnh Lê vang lên.

Diệp Oánh khẽ giật mình, phục hồi tinh thần lại nhìn hắn ta, nói: “Ta về phòng nghỉ ngơi.”

“Vì sao bây giờ mới về?” Mặc Cảnh hỏi. Diệp Oánh không khỏi cười khổ. Lúc nãy, Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi giận đùng đùng đi mất, công chúa cũng nhanh chóng đuổi theo trước nàng. Đợi đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng ra đến cửa chậm hơn một bước thì tất cả tùy tùng của Vương phủ cũng đã đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo mất. Cuối cùng, nàng chỉ đàng phải tự đi bộ từ từ về. Đường đường Vương phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại bị không để ý đến nước này, cũng được xem là hiếm thấy.

“Ta bên ngoài tản bộ, nên mới về trễ một chút.” Diệp Oánh nói một cách thản nhiên.

Kỳ thật ngay lúc Mặc Cảnh hỏi ra khỏi miệng thì cũng đã nghĩ tới chuyện lúc nãy. Chỉ là, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Diệp Oánh điềm đạm đáng yêu trước mắt lại giống như từng giây từng phút đều đang nhắc nhở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn đã từng mất đi cái gì. Đặc biệt dưới tình huống hắn vừa mới gặp Diệp Ly, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị nàng ta châm chọc một trận không chút lưu tình nào. Đã từng số lần, Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luôn nghĩ tới: Nếu ngày trước không cùng với Diệp Oánh, nếu lúc trước hắn cưới vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa là Diệp Ly, thì phải tất cả mọi chuyện sẽ không giống như bây giờ không? Không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt đầu từ lúc nào, mỗi lần nhìn thấy Diệp Ly mỉm cười xinh đẹp đứng cùng Mặc Tu Nghiêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì Mặc Cảnh đều cảm thấy trong lòng như đang một con rắn độc cắn hành hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy.

Trầm mặc một lúc, Mặc Cảnh mới hỏi Diệp Oánh: “Mấy hôm trước, Diệp Ly kéo ngươi đi ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói chuyện riêng, các ngươi đã hàn huyên những gì?”

Trong lòng Diệp Oánh lạnh lẽo, cúi đầu xuống nói một cách thản nhiên: “Cũng khônggì. Định Vương phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói, bây giờ, nội cha đều đang Ly thành, kêu ta có rảnh thì đến thăm họ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Chỉ như vậy?” Mặc Cảnh Lê bất mãn nhíu mày, Diệp Oánh gật đầu, “Chỉ như vậy, quan hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa taĐịnh Vương phi cũng không tốt, nên cũng không chuyện để nói.”

“Thật sao?” Mặc Cảnh trầmmột lát, rồi nói: “Nếu đã như vậy, thì ngươi liền sắp xếp thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian đi thăm đi.” Diệp Oánh trầm mặc gật đầu, nói: “Ta đã biết, ta về phòng nghỉ ngơi trước.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đợi đến khi Diệp Oánh đi khỏi, công chúa mới đi ra từ bên trong, đi đến ngồi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên người Mặc Cảnh Lê, hỏi: “Vương gia, chàng thật sự tin lời nàng ta nói sao?” Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiêng đầu nhìn nàng ta, hỏi một cách thản nhiên: “Nàng ý gì?”

Trong lòng công chúa cả kinh, vội vàng cười nói: “Gì ý gì, ta chỉ cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm đó nàng ta Định Vương phi hàn huyên với nhau rất lâu, sao chỉ thể nói mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện Diệp gia thôi.” Mặc Cảnh Lê “Hừ” khẽ một tiếng, nói: “Vô luận nàng ta đã nói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Diệp Ly, thì cũng đều không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của Bản vương.” Diệp Oánhbản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lãnh bao nhiêu, Mặc Cảnh biết rất rõ, hắn chưa từng cho rằng Diệp Oánh năng lực© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tạo thành uy hiếp cho chính mình. Lạnh nhạt liếc công chúaHà, Mặc Cảnh nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nàng cũng an phận một chút đi, ít đi trêu chọc nàng ta. Đến cùng thì nàng ta vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đích phi của Vương phủ, hơn nữa còn em gái của Diệp Ly. Đằng nào thì Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng phải cho Diệp Ly mấy phần mặt mũi.”

Nụ cười trên mặt công chúa Hà cứng đờ, đè nén hận ý dành cho Diệp Ly trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống, nũng nịu cười nói: “Ta đã biết, người ta đã đi theo chàng không danh không phận nhiều năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, đã từng nói sao?” Mặc Cảnh thoả mãn gật đầu, nói: “Vậytốt rồi, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên tâm. Sau này, chắc chắn Bản vương sẽ không bạc đãi nàng.” công chúa cố nặn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nụ cười, nói: “Ta biết Vương gia đối xử với ta tốt nhất.”

Ngoan ngoãn dựa vào lòng Mặc Cảnh Lê, trên dung nhan xinh đẹp của công chúa Hà đã bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở nên vặn vẹo. Trong đôi mắt xinh đẹp cũng tràn đầy hận ý. Nàng Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh mất thân phận Công chúa cao quý, không danh không phận bên cạnh hắn ta mười năm, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói nàng chưa từng hối hận thì đó tuyệt đối không thể, từ lâu nàng đã không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công chúa Nam Chiếu Mặc Cảnh không quan tâmcả đuổi theo đến tận Đại Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào năm đó nữa. Nhưng hối hận thì lại tác dụng gì? Nàng đã bị hoàng thất Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chiếu xoá tên, cho trở về Nam Chiếu thì cũng sẽ chỉ bị các thần dân phỉ nhổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khinh thường thôi, nàng chỉ có thể đi theo bên người Mặc Cảnh Lê. Nhưng Mặc Cảnh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một Diệp Ly, dùng đủ hết các loại do kéo dài không chịu phế bỏ ngôi vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phi của Diệp Oánh. Cảnhca ca, sao chàng lại thể đối xử với ta như thế? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cũng ôm công chúa Hà, Mặc Cảnh vẫn không yên lòng, vừa không để ý vuốt ve mái tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của công chúa Hà, vừa trầm tư, hắn nhớ. . . Hắn còn một quân cờ vẫn chưa sử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụng tới.

luận mọi người trong Dịch quán có những tính toán và tâm gì, thì toàn bộ Ly thành vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một mảnh ca múa mừng cảnh thái bình. Sáng sớm hôm sau, vị khách quý của quốc gia cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng đến tham dự tiệc mừng thọ cũng đã đến cửa Định Vương phủ. Vẫn do đích thân Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly Mặc Tu Nghiêu đi ra ngoài đón tiếp, nhìn một nhóm người mặc trang phục Bắc Nhung và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trung Nguyên khác nhau đang đứng trước cửa lớn, bên môi Mặc Tu Nghiêu câu lên một nụ cười cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh.

“Định Vương, Định Vương phi, nhiều năm không gặp, thật sự hạnh ngộ!” Thái tử Bắc Nhung Gia Luật Hoằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn đầu tiến lên chắp tay cười vang nói. Ngược lại Gia Luậtđang đứng bên cạnh vẫn mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo sắc mặt lạnh lẽo, cũng càng nhiều thêm mấy phần thách thức địch ý. Bây giờ, đại quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bắc Nhung còn đang giằng co với Mặc gia quân phương Bắc, Gia LuậtlạiThống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 soái của đại quân Bắc Nhung, nên tất nhiên sẽ không cho Mặc Tu Nghiêu sắc mặt tốt gì.

Mặc Tu Nghiêu cười khẽ một tiếng nói: “Thái tử khách khí, nhiều năm không gặp, uy nghiêm của Thái tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện hạ càng lớn.” Ngược lại, Gia Luật Hoằng lại nhìn Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly đầy hâm mộ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thở dài: “Không bằng Vương gia Vương phi vẫn trẻ mãi không già.” Dân tộc ở tái ngoại như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bắc Nhung luôn rất dễ trôngvẻ già, lúc gặp nhau vào mấy năm trước thì nhìn như tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tác của mọi người cũng không khác biệt quá lớn, nhưng bây giờ, nhoáng một cái đã qua sáu bảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm, lúc này gặp lại thì Thái tử Bắc Nhung đã râu ngắn, hơn nữa, thân hình cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn thon dài cao ngất như lúc trước nữa. Nhưng Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly lại vẫn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới hơn hai mươi, phiêu dật xuất trần. Hai người đứng cùng nhau lại càng như thần tiên quyến lữ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao thể không làm cho người ta sinh lòng hâm mộ?

“Thái tử quá khen.” Diệp Ly mỉm cười nói, nhìn thấy Từ Hồng Ngạn cùng về với bọn họ trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng hiện lên thêm mấy phần vui vẻ chân thật, “Cậu hai cũng xem như đã về rồi, đi đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vất vả, trên đường thuận lợi không ạ?”

So vói Trung Nguyên, ngược lại Bắc Nhung lại gian khổ hơn, Từ Hồng Ngạn chỉ đi mấy tháng nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rõ ràng cũng gầy không ít. Từ Hồng Ngạn nhìn Diệp Ly cười nói: “Mọi chuyện đều tốt, Ly nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh con, cậu cũng không về kịp. Hai cháu đều khỏe chứ?” Diệp Ly cười nói: “Lại khiến cho cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan tâm rồi, bọn chúng đều rất tốt.”

Mặc Tu Nghiêu nắm tay Diệp Ly cười nói: “A Ly, vẫn nên mời Thái tử Thất hoàng tử Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhung vào phủ uống tách trà rồi trò chuyện tiếp đi. Cậu đi đường cũng mệt mỏi rồi, vẫn nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào phủ nghỉ ngơi cho khỏe trước rồi nói sau.” Diệp Ly áy náy, gật đầu nói: “Gia Luật Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử, Thất hoàng tử, mời vào trong.” Gia Luật Hoằng mỉm cười gật đầu, ngược lại, lúc Gia Luật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi ngang qua bên người Diệp Ly lại liếc nhìn xuống nàng, giống như chán ghét Diệp Ly cùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thần sắc như thế thật ra khiến cho Diệp Ly hơi nhíu mày, tuy cho tới bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan hệ giữa nàng Gia Luật đều không thể nói tốt, nhưng Gia Luậtcũng chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng để lộ ra sự chán ghét dành cho nàng ràng như thế. Nói chính xác hơn là, chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng ai biểu lộ ra sự chán ghét ràng như thế trước mặt Diệp Ly, điều này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại làm cho nàng không thể không hiếu kỳ nhiều thêm mấy phần.

Vừa vào Vương phủ, Từ Hồng Ngạn liền trực tiếp tự đi rửa mặt nghỉ ngơi. Mặc Tu NghiêuDiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly dẫn khách vào đại sảnh ngồi uống trà. Diệp Ly dùng ánh mắt dò xét nhìn gái áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng đang mang khăn che mặt ngồi bên người Gia Luật Dã, ngược lại không để đến công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dung Hoa thân Thái tử phi Bắc Nhung. Dường như phát hiện ánh mắt xét Diệp Ly, Gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Luật hung hăng trừng mắt liếc nhìn Diệp Ly, sắc mặt hơi bất thiện. Gia Luật Hoằng ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối diện hắn ta khẽ nhíu mày, hình như hơi bất mãn với hành vi của em trai.

Mặc Tu Nghiêu dựa vào ghế, một tay không chút để ý nào vòng qua eo Diệp Ly, thần sắc lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhạt nhìn mấy người trước mắt.

Diệp Ly đặt chén trà xuống, gật nhẹ đầu với công chúa Dung Hoa, ngậm cười hỏi: “Từ khi từ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sở kinh vào năm đó, vậy mà đã qua gần mười năm. Công chúa Bắc Nhung vẫn mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏe chứ?”

Công chúa Dung Hoa tươi cười đúng mực, so với lúc ở Sở kinh năm xưa lại càng nhiều thêm mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần đại khí thuộc về tái ngoại rồi lại không mất tôn quý của hoàng tộc Trung Nguyên, “Cám ơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phi quan tâm, Bản cung Bắc Nhung đều rất tốt. Điện hạ cũng đối xử với ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng tốt.” Nói xong, liền ngẩng đầu cười khẽ với Gia Luật Hoằng một tiếng, Gia Luật Hoằng cũng cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại một tiếng, thoạt nhìn quan hệ vợ chồng cũng không bởi Bắc Nhung xuất binh đánh Đại Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã bị ảnh hưởng quá nhiều.

“Vậy tốt rồi.” Diệp Ly cười nói, nghiêng đầu nhìn qua gái che mặt bên người Gia Luật Dã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhướng mày nói: “Thất hoàng tử, vị này chính Thất hoàng phi sao?”

Gia Luật gật đầu nói: “Đúng vậy, đây chính ái phi của Bản vương, Thanh Y Na.”

Diệp Ly mỉm cười nói: “Bản phi nhớ không lầm, thì Thanh Y Na trong ngôn ngữ của Bắc Nhung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩa gái xinh đẹp nhất. Chắc Kỳ Vương phi một giai lệ tuyệt sắc.” Gia Luật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không phủ nhận, gật đầu nói: “Đúng vậy, ái phi của Bản vương đúnggiai nhân tuyệt sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế gian khó gặp.” Nghiêng người nắm tay của Thất Vương phi, trong mắt cũng mang theo dịu dàng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sủng nịch nhàn nhạt, giống như đang muốn so ân ái với đôi vợ chồng Diệp Ly Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu vậy. điều, xưa nay Gia Luật tự cho mình rất cao, nên gái thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho hắn ta cảm phục như thế, thì chắc hẳn dung nhan tuyệt đối sẽ không xấu chỗ nào.

Diệp Ly cũng không để ý lời nói mang theo mấy phần khiêu khích ràng của Gia Luật Dã, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười nói: “Không thể nhìn thấy dung nhan tuyệt sắc của Thất Vương phi, ngược lại Bản phi vẫn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi tiếc nuối.”

Công chúa Dung Hoa ngồi bên cạnh cười khẽ một tiếng, nói: “Vương phi cũng không cần tiếc nuối, Thất Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi đúng tuyệt sắc, nhưng xưa nay Đại Sở không thiếu nhất chính là tuyệt sắc. Năm đó khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phi vẫn còn Sở kinh, không phải cũng đã gặp không ít tuyệt sắc sao?” Đôi mắt Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chớp một cái, ánh mắt lại thoáng lướt qua người gái áo trắng, cười nói: “Công chúa nói rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng, những cái khác không nói, chính tuyệt sắc Sở kinh dưới ngòi bút của công tử Minh Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm xưa, luận lấy một người nào trong số đó ra cũng đủ để khuynh quốc khuynh thành, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng tiếc… thôi, đại hôn của Thất hoàng tử, Bản phi Vương gia lại không được biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian lại không thiếu được phải tìm Thất Vương tử đòi một ly rượu mừng mới được.”

Gia Luật Hoằng cười nói: “Vương phi không cần phải lo lắng, rượu mừng còn chưa muộn, đợi đến khi Thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đệđệ muội đại hôn, Vương phi lại đòi cũng không muộn.” Ngụ ý chính là, Gia Luật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái này căn bản còn chưa đại hôn.gái này cũng không được xem Thất hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi danh chính ngôn thuận.

Sớm đến như vậy, trong lòng Diệp Ly cũng đánh giá thấp thân phận của gái trước mắt. Mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói theo: “Như vậy, đến lúc đó cũng phải chúc mừng Thất hoàng tử rồi. Mong rằng đến lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thất hoàng tử vui lòng thưởng cho một ly rượu mừng.”

Gia Luật bình tĩnh đánh giá Diệp Ly, sau một lúc lâu, mới mở miệng nói: “Đến lúc đó chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn mời Định Vương Vương phi đại giá quang lâm. Mong rằng hai vị đừng ghét bỏ.”

Diệp Ly quay đầu mím môi cười cười với Mặc Tu Nghiêu, “Vương gia, Thất hoàng tử mời chúng ta tham © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia hôn lễ của ngài ấy, Vương gia nói đi hay không đây?”

Mặc Tu Nghiêu cúi đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn qua Diệp Ly, ôn nhu nói: “A Ly nói đi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, nói không đi thì không đi.”

Diệp Ly thoả mãn cười, ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy trong đôi mắt xinh đẹp lộ ra người lụa trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoáng hiện lên một tia oán hận.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 332 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc