GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 330: Tình chị em?

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Nhậm Kỳ Ninh đến Ly thành không đến hai ngày, thì Mặc Cảnh Lê Lôi Chấn Đình cũng lần lượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy tới. Hơn nữa, khoảng cách thời gian hai phe nhân đến cũng đều không chênh lệch nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lúc Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly đang đứng cửa lớn để nghênh đón Lôi Chấn Đình, thì người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía dưới liền tới bẩm báo Vương Đại Sở Mặc Cảnh đã đến. Bây giờ, mặc giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lôi Chấn Đình Mặc Cảnh Lê chưa từng phát sinh xung đột gì, nhưng nếu chỉ đứng cách một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con sông nhìn nhau, thì cũng thôi đi, nhưng Lôi Chấn Đình vẫn còn chiếm một vùng đất lớn ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giang Bắc. Cái gọi là: Sao bên giường lại để cho người khác ngủ ngáy, nên đương nhiên, khi hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người này đụng phải, thì không khí cũng không tốt đẹp gì.

điều, Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu cũng đều mặc kệ. Bởi khi Mặc Tu Nghiêu Lôi Chấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đình gặp mặt, thì không khí cũng không tốt đẹp gì. Trước do Mặc Tu Nghiêu tính kế Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chấn Đình một trận thật đau, còn nhân lúc Lôi Chấn Đình xuất binh, đoạt lấy Hoàng thành Tây Lăng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn nữa, còn giết hết tất cả tâm phúc của Lôi Chấn Đình đến nỗi không còn lại mấy người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu Lôi Chấn Đình không nổi giận lôi đình với Mặc Tu Nghiêu thì mới kỳ quái đó. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện tại, ngay cả trong lòng Lôi Chấn Đình hận đến nỗi không thể quất chết Mặc Tu Nghiêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì hiện thực vẫn phải dùng một sắc mặt bình tĩnh để tới tham gia tiệc mừng thọ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh Vân tiên sinh. Bởi vì nếu lão không đến, thì Tây Lăng Hoàng cũng sẽ đến. Bây giờ, Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chấn Đình đã mất đi ưu thế để áp chế Tây Lăng Hoàng gắt gao, nên tất nhiên không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để cho lão ta lại bắt tay với Định Vương phủ tính kế mình một lần nữa.

Mặc Cảnh thì hiện nay đã nắm quyền, nên càng phô trương hơn mấy năm trước. Đi theo sau lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là một số lượng lớn thị vệ, nội thị, bắt đầu phô trương nhân số chẳng khác vua của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nước. Nhưng ngược lại thì người đi theo bên người lại vẫn như Diệp Oánh công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúaHà. Bây giờ, Mặc Cảnh nắm giữ quyền to của Đại Sở, nhưng Diệp Oánh cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở nên ung dung hoa quý, ngược lại, lại càng gầy yếu, tiều tụy hơn vài phần. Nhưng trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, công chúa đứng bên tay phải Mặc Cảnh Lê thì vẫn đôi mắt sáng, răng trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tinh, diễm lệ khôngsánh được. Thấy tình hình này, thì ngược lại, Diệp Ly đã hơi hiểu vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao lúc trước, mọi người của Diệp gia không đi Giang Nam,trái lại, lại chạy đến Tây Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi. Chỉ sợ do Diệp Oánh sốngGiang Nam cũng không được như ý đi.

Thần sắc của Mặc Cảnh vẫn lạnh lùng, kiêu ngạo, bễ nghễ, trong mắt không có ai trước sau như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một, chỉ là, khi nhìn thấy chứng kiến Mặc Tu Nghiêu đứng sóng vai với Diệp Ly thì lại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm mấy phần hung ác, nham hiểm. Hiển nhiên, Mặc Tu Nghiêu cũng không tâm tình chào hỏi hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, nên chỉ hơi nhíu nhíu mày. Mặc Cảnh Lê nhìn nhìn Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu, khi nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy ràng là Lôi Chấn Đình vừa mới đến thì khẽ “Hừ” một tiếng, nói: “Hóa ra Trấn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương đến sớm hơn một bước, sao lại không đi vào đứng tại cửa vậy?”

Sao Lôi Chấn Đình sẽ xem chút khiêu khích nho nhỏ này của hắn ta vào mắt, cao giọng cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Không phải Bản vương đang trò chuyện với Định Vương Vương phi vài câu sao? Không nghĩ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương lại đến vào lúc này. Đúng lúcthể cùng đi vào.”

“Sao? Không biết mấy vị đang nói gì? Bản vương vinh hạnh được nghe không?” Mặc Cảnh nhìn chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chằm vào Lôi Chấn Đình, nói một cách thản nhiên.

Lôi Chấn Đình cười nói: “Bản Vương chỉ đang chúc mừng Định Vương vừa mới nhận được thành Trường Hưng, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa mừng được quý tử, có thể nói là song hỷ lâm môn rồi.”

Nghe vậy, ngay lập tức, sắc mặt Mặc Cảnh Lê liền trầm xuống. Lúc này, Lôi Chấn Đình đứng đây nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến thành Trường Hưng, thì không khác đánh thẳng mặt của hắn. Sở kinh không phải bị hắn vứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ sao? Giương mắt liếc nhìn Lôi Chấn Đình, Mặc Cảnh lộ ra một nụ cười lạnh, “Đâu chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93song hỷ, không phải năm ngoái vừa mới nhận được Hoàng thành Tây Lăng sao? Thế tử Trấn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương gia quyến vẫn mạnh khỏe chứ?” Sở kinh đúng là rơi vào trong tay Mặc Tu Nghiêu, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng thành Tây Lăng cũng lọt vào trong tay Mặc Tu Nghiêu. Không chỉ như vậy, cả tâm phúc phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưới, cháu trai cháu gái của Lôi Chấn Đình cũng đều bị Mặc Tu Nghiêu giết sạch sẽ, so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sánh lên thì rốt cuộc ai càng khó coi hơn, còn chưa biết được đâu!

Lời này vừa nói ra, thì Lôi Chấn Đình cũng không cười nổi nữa. Tuy Hoàng thành Tây Lăng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị mất trong tay lão, nhưng ít nhất cũng do lão không về kịp để cứu viện.

Đứng trên bậc thang, trong lòng Diệp Ly bất đắc dĩ thở dài, chọn lúc này để mời khách quả nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự tìm tội để chịu. Hiện nay, trong số các quốc gia chung quanh này, thì xem ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luận nước nào cũng không phảibằng hữu của Định Vương phủ, đặc biệt hai người trước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, đứng cửa lớn thảo luận Hoàng thành nhà mình bị vứt bỏ, thật sự không sao chứ? Chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ bọn hắn còn hy vọng Mặc Tu Nghiêu nhổ đồ đã nuốt vào ra?

Cười khẽ một tiếng, Diệp Ly nhẹ giọng nói: “Hai vị Vương gia đi đường xa mà đến, đã đi đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mệt nhọc rồi. Không bằng vào phủ uống chén trà rồi lại ôn chuyện?”

Hai người nghe vậy thì mỗi người liếc nhìn đối phương một cách chán ghét, ai muốn ôn chuyện chứ? Huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chi bọn hắn cũng không chuyện để ôn.

Dẫn một đoàn người vào phủ, đi vào đại sảnh ngồi xuống , đợi đến khi nha đầu dâng nước trà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, thì Diệp Ly mới cười nói: “Ông ngoại đã cao tuổi, mấy ngày gần đây cũng hơi mệt mỏi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ sợ không thể tiếp hai vị, kính xin đừng trách.”

Hai người cũng biết Thanh Vân tiên sinh đã tám mươi tuổi, nên Diệp Ly nói do này tất nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã khiến cho người khác không tìm ra được sai lầm gì. Lôi Chấn Đình gật đầu nói: “Chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy tới để chúc thọ Thanh Vân tiên sinh, thì sao thể để ông cụ mệt mỏi được. Đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến tiệc mừng thọ rồi lại chúc thọ Thanh Vân tiên sinh cũng được.”

Diệp Ly mỉm cười tạ ơn, bầu không khí trong đại sảnh liền hơi cổ quái. Hiển nhiên, trong ba nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân đây, ai cũng không phải bằng hữu của nhau, nên tất nhiên sẽ khônglời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể nói. Diệp Ly lại khôngcảm tình với Lôi Chấn Đình Mặc Cảnh Lê, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không tâm tình để điều hòa không khí, vì vậy liền nghiêng đầu cười nói với Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu: “Ta mấy lời muốn nói với Tứ muội, Trấn Nam Vương và Lê Vương liền làm phiền Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia tiếp đãi, được không?”

Mặc Tu Nghiêu không sao cả, chỉ nhẹ gật đầu, Diệp Ly liền đứng dậy, cười nói với Diệp Oánh đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi ở bên người Mặc Cảnh ở đối diện một tiếng: “Tứ muội, chúng ta đi ra ngoài một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút đi.”

Hiển nhiên, Diệp Oánh cũng lời muốn nói với Diệp Ly, nên cũng không nói đứng dậy đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo Diệp Ly ra ngoài. Hai người vừa đi, trong đại sảnh cũng chỉ còn nột nữ quyến là công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúa Tê Hà, công chúa nhìn nhìn cửa ra vào, vẫn đứng lên, nói: “Ta cũng đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài một chút.”

Rất nhanh, trong đại sảnh rộng lớn như vậy cũng chỉ còn lại ba nam nhân. Bầu không khí cũng càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở nên cứng ngắc nặng nề hơn.

Một lúc lâu sau, mới nghe thấy Mặc Cảnh cười lạnh một tiếng, nói: “Mặc Tu Nghiêu, thủ đoạn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi thật cao, cả một năm trước, mọi người trên khắp thiên hạ đều bị ngươi chơi đùa rồi, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?” Sắc mặt Lôi Chấn Đình nhìn Mặc Tu Nghiêu cũng hơi âm trầm. thể nói, hơn một năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay, giữa mấy quốc gia đánh tới đánh lui, ai cũng không chiếm được tiện nghi một cách chân chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả. Còn kẻ được lợi chân chính chính nam tử tóc trắng đang lười biếng dựa vào ghế kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương phủ không chỉ đoạt được một vùng đất rộng lớnhai tòa đô thành của Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Sở, mà càng quan trọng hơn là, chuyện này mới chính thức đánh dấu Mặc gia quân thoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi cái gánh nặng trói buộc Đại Sở này hoàn toàn. Bây giờ, luận Mặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn đánh chỗ nào, thì cũng đều danh chính ngôn thuận, bất kỳ ai cũng không nói được. Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên, từ khi vừa mới bắt đầu, Mặc Tu Nghiêu liền chờ đợi, mở to mắt nhìn Bắc Nhung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng tiến công Đại Sở. Bởi vì, với cách vốnthần tử của Đại Sở, thì mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đã quyết liệt với Đại Sở, nhưng cũng tuyệt đối không khả năng vượt lên ra tay với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Sở trước.bây giờ, cái kiềm chế này đã bị họ phá vỡ hoàn toàn.

Tuy qua thời gian dài, thì ai cũng có thể suy nghĩ cẩn thận ra được huyền trong đó, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc này suy nghĩ cẩn thận lại thì cũng đã chậm. Mặc Tu Nghiêu lợi dụng người khác trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suốt một năm đã chiếm hết thế thượng phong từ lâu. cao ngạo như Lôi Chấn Đình thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể không cảm thán sự nhẫn nại tâmcủa Mặc Tu Nghiêu.

Mặc Tu Nghiêu miễn cưỡng nhìn Mặc Cảnh Lê, bên môi câu lên một nụ cười trào phúng, “Bản vương rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lượng, không ngại cho kẻ thất bại được kêu gào vài câu.”

“Mặc Tu Nghiêu!” Mặc Cảnh gào thét, đối mặt với phía Mặc Tu Nghiêu, giống như hắn vĩnh viễn đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kẻ thất bại. Nhưng Mặc Cảnhchưa bao giờ hy vọng Mặc Tu Nghiêu chưa từng xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện trên đời này mãnh liệt như giờ khắc này. Bởi vì tính toán của hắn ta, hắn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải vứt bỏ nửa giang sơn Đại Sở, vứt bỏ đô thành Đại Sở, chỉ thể an phận© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một góc. Cho dù Giang Nam, hắn cầm quyền cao trong tay, nói một không nói hai, nhưng mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi chỉ cần nghe thấy người đang đàm luận về Mặc Tu Nghiêu, thì hắn giống như nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người đang trào phúng bất mãn với hắn trong lòng. Bởi đô thành bị chính hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vứt bỏ, lại được Định Vương giải cứu, Sở kinh có được giải cứu thì đến cùng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn thuộc về Đại Sở nữa. Tất cả điều này, đều tại Mặc Tu Nghiêu…

Mặc Tu Nghiêu lười biếng giương mắt, “Bản vương không muốn ở đây nghe ngươi gào thét, không chuyện thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về dịch quán đi. Trấn Nam Vương còn lời muốn nói không, nếu không, thì xin thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗi, Bản vương không tiếp được.”

Sắc mặt Mặc Cảnh Lê tái nhợt, nắm tay nắm thật chặt đến nỗi vang lên tiếng “Răng rắc”. Nhưng ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, Lôi Chấn Đình vẫn còn giữ được bình thản một chút, cười nói: “Định Vương chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nóng vội như thế?”

Mặc Tu Nghiêu cười đắc chí, hài lòng, nói: “Bản vương muốn trở về xem Tiểu Quận chúa của ta.”

Tin tức Định Vương phi sinh hạ một đôi long phượng thai, thì tất nhiên tất cả mọi người đều biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng nhìn thần sắc của Mặc Tu Nghiêu thì hiển nhiên càng yêu thương con gái hơn. Cũng thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến cho Lôi Chấn Đình hơi mò, sao với đại đa số mọi người thì vẫn là con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai quan trọng hơn. Mà trước mắt, Mặc Tu Nghiêu cũng chỉ mới hai đứa con trai, thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tính nhiều. So với Lôi Chấn Đình vẫn thong dong bất định, thì trên mặt Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại sự ghen ghét không thể che hết. Với Mặc Cảnh Lê, Mặc Tu Nghiêu khoe khoang khắp nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế quả thật chính đang xát muối lên miệng vết thương của hắn.

“Không biết Bản vương vinh hạnh nhìn thấy Tiểu Quận chúa của Định Vương phủ không?” Lôi Chấn Đình hỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đương nhiên, Mặc Tu Nghiêu sẽ không đồng ý, “Tiểu nữ mới vừa đầy tháng không lâu, không thể gặp gió. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chỉ sợ phải làm cho Trấn Nam Vương thất vọng rồi.”

Với chuyện này, Lôi Chấn Đình cũng không ngoài ý muốn, quan hệ giữa lão Mặc Tu Nghiêu cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt đến nỗi thể yên tâm để cho lão đến gần đứa trẻ vừa mới sinh của Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ. Nên cũng không để ý lời từ chối của Mặc Tu Nghiêu, chỉ mỉm cười nói: “Vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự phải tiếc nuối cùng rồi.” Mặc Tu Nghiêu vung tay lên, nói một cách thản nhiên: “Trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Vương lời gì, nếu không ngại, thì cứ nói thẳng đi.”

Lôi Chấn Đình cúi đầu xuống, mỉm cười nói: “Ngược lại vẫn Định Vương sảng khoái. Cũng được, Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọn lúc này mời quyền quý các nước đến, thì tất nhiên trong lòng đãtính toán. Cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết Định Vương rảnh nói chuyện riêng với Bản vương không?”

Mày kiếm Mặc Tu Nghiêu nhướng lên, cười nói: “Tất nhiên không vấn đề gì, mấy ngày gần đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều chuyện phức tạp, không bằng đợi đến sau thọ thần của ông ngoại thì lại nói chuyện, thế nào?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lôi Chấn Đình thoả mãn gật đầu, nói: “Vậy Bản vương xin đợi đại giá của Định Vương.”

Trong vườn hoa trong hậu viện của Vương phủ, Diệp Ly dẫn Diệp Oánh đi dạo từ từ trong đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêng đầu nhìn thoáng qua Diệp Oánh đang đi sau mình một bước, không khỏi nhớ lại Diệp Oánh lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn chưa đại hôn vào năm đó. Khi đó, Diệp Oánh vẫn còn một thiếu nữ mới lớn vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới mười bốn tuổi, dung mạo, tài hoa đều một không hai trong kinh thành, cũng lúc được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số thiếu nam, thiếu nữ hâm mộ. Hôm nay, vừa chớp mắt đã qua mười năm, Diệp Oánh trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt cũng chỉ còn lại một thân ảnh gầy yếu, tái nhợt. Dù cho dung nhan vẫn xinh đẹp như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước, nhưng đã không còn sự rực rỡ xinh xắn như lúc trước nữa, giống như một mỹ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bằng gỗ không hề có linh hồn.

Dắt tay Diệp Oánh ngồi vào trong lương đình, Diệp Ly nhẹ giọng hỏi: “Hiện nay, Tứ muội vẫn tốt chứ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Diệp Oánh ngẩng đầu nhìn nàng ấy, trong mắt hiện lênsố thần sắc rối rắm phức tạp, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuối cùng vẫn trở thành bình tĩnh, cười khổ nói: “Chuyện của Vương phủ, chẳng lẽ Tam tỷ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết sao? Chỉ sống thôi, ngược lạiTam tỷ. . . Chắc mấy năm nay sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng tốt.” Diệp Oánh nhìn Diệp Ly trước mắt, trong lòng lại càng chua xót cùng. Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nàng đã từng ngạo nghễ khinh thường lúc trước, từ lâu đã trở thành sự tồn tại nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vĩnh viễn cũng không cách nào với tới được. Năm xưa, trong phủ Thượng thư, vầng sáng nàng ấy bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác che lại, chỉ chừa cho thế nhân một ấn tượng bình thường, không lạ. Nhưng mà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã là Minh Châu thì bụi che mất, thì cuối cùng cũng sẽ một ngày phát ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh sáng chói mắt. Từ khi vừa mới bắt đầu, thì Diệp Ly đã không giống như các nàng rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Diệp Ly hơi mỉm cười, “Đúng tỷ sống cũng không tệ lắm. Bây giờ, cha nội cũng đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly thành, nếu muội rảnh thì thể đi thăm bọn họ.”

Diệp Oánh hơi ngơ ngác một chút, rồi lắc đầu nói: “Thôi, bây giờ muội cũng không bản lãnh mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến vinh hoa phú quý gì cho Diệp gia, chắc nội cha cũng không muốn nhìn thấy muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu.” Từ khi Diệp gia lựa chọn đến nương tựa Diệp Ly luôn quan hệ lãnh đạm với bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ mà không đến Giang Nam tìm mình, thì Diệp Oánh đã hiểu. Kỳ thật, cha cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không xem trong mình rồi. Nhưng mà, quyết định này cũng đúng, nếu Diệp gia thật sự đến Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam, thì sao người trong tay không có chút quyền lợi nào, thậm chíthể nói như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đày vào lãnh cung như mìnhthể biện pháp để sắp xếp cho mọi người trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp gia? Chỉ sợ đến lúc đó Mặc Cảnh còn muốn phát lửa giận lên người bọn họ nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng Diệp Ly thì khác, cho quan hệ lãnh đạm với Diệp gia, thì ít nhất cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể cho bọn họ một con đường yên ổn.

Diệp Ly nhìn gái gầy yếu trước mắt như điều suy nghĩ, “Tứ muội thật sự đã thay đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều.”

“Có thể không thay đổi sao?” Diệp Oánh nhẹ giọng thở dài, kể từ khi biết đứa con traimình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã yêu thương nuôi dưỡng mấy năm không phải con ruột của mình, thì Diệp Oánh mới chính thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biếtrốt cuộc Mặc Cảnh Lê hạng người gì. Ân ái triền miên, thề non hẹn biển ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xưa, từ lâu đã như mây khói thoáng qua. Những mà Diệp Oánh đối mặt vĩnh viễn đều© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh mắt lạnh lùng phiền chán của Mặc Cảnh gương mặt tươi cười đắc ý của công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúa Hà. Tuy Diệp Oánh tài mạo song toàn, nhưng bản thân lại không phải người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh mắt nhìn người, thậm chí bởi vì ánh mắt Vương thị thiển cận, nên cách xử thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoạn của nàng còn kém các tiểu thư xuất thân danh môn. Nhưng ngay cả như thế, thì qua nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm như vậy, Diệp Oánh có không muốn thì cũng phải thừa nhận đã nhìn rất nhiều chuyện. Năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xưa, Mặc Cảnh Lê đã bỏ Diệp Ly lấy mình, cũng không phải chính mình, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái phải yêu thích mình đến không xa rời chứ?. Năm xưa, nàng tự cho rằng thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đả kích Diệp Ly, dẫm nát hôn sự của nàng ấy dưới chân, nhưng kỳ thật cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái cớ để Mặc Cảnh thoát khỏi Diệp Ly thôi. hiện tại, khi Mặc Cảnh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt đầu hối hận với quyết định lúc trước, thì Diệp Oánh lại càng trở thành nơi để trút giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể tránh né.

“Còn nhớ năm đó, tỷ đã từng nói với Tứ muội, nếu uất ức thì thể nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỷ biết, nói không chừng tỷ cũng thể giúp đỡ một chút. Nhưng lẽ, từ đầu Tứ muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã không tin tỷ rồi, mấy năm nay, chúng ta cũng không qua lại gì…” Thần sắc của Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôn hòa nhìn đôi mắt đang đỏ hồng của Diệp Oánh trước mặt, nhẹ giọng thở dài nói.

“Tam tỷ. . . Muội. . .” Diệp Oánh sửng sờ, cũng nhớ tới lời nói Diệp Ly đã nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với mình Vương phủ vào năm đó. Chỉ là, mấy năm nay, những chính mình phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối mặt đều cách biệt một trời một vực với Diệp Ly, còn sự ghen tỵ bị đè nén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng kia, cũng khiến cho nàng không thể bỏ qua mặt mũi đi cầu Diệp Ly. Lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại nghe Diệp Ly nhắc tới, ấm ức trong lòng Diệp Oánh cũng không nén nổi nữa xông ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất cả. Chỉ cảm thấy lúc trước, mình nhắm vào Diệp Ly khắp nơi quả thật hơi quá đáng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến tận bây giờ, toàn bộ Diệp gia, ngoại trừ Diệp Ly ra, lại cònai nhớ đến chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình chứ?

Diệp Oánh cắn cắn góc môi, thấp giọng nói: “Tam tỷ, Oánh nhi cầu tỷ. . . Cầu tỷ giúp muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm lại con của muội, được không?”

“Con của muội?” Diệp Ly nhướng mày. Lúc trước, chuyện Mặc Cảnhdùng một cước đá chết Tiểu Thế tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phủ, thì mặc phần lớn những người có tin tức con đường riêng đều biết chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng, nhưngdo nói với bên ngoài thì vẫn Tiểu Thế tử Vương phủ bị nhiễm bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nặng nên chết non. Diệp Oánh gật gật đầu, cười khổ nói: “ChuyệnSở kinh vào hai năm trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc Tam tỷ cũng biết. Con của muội. . .” Nhớ tới đứa con từ khi sinh ra vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng được gặp mặt của mình, Diệp Oánh cũng không nhịn được nữa rơi lệ. Lúc trước, nàng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng dựa vào con để tranh sủng với công chúa Hà, nhưng đợi đến khi biết rõ con ruột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình không biết tung tích, thì nàng mới thật sự đau lòng đến gần chết. Nếu thể tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại được con của nàng, chochỉthể biết vẫn sống bình an, thì cũng đã tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm rồi.

Nén nước mắt nói lại chuyện con Mặc Cảnh Kỳ đánh tráo cho Diệp Ly nghe, thậm chí ngay cả chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh khả năng không thể con nối dõi nữa, cũng nói ra luôn. Tuy Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã biết trước rất nhiều tình huống trong đó, nhưng cũng không thể không cảm thán hai anh em Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh KỳMặc Cảnhnày đúng dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Suy nghĩ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lát, Diệp Ly liền gật đầu nói: “Muội yên tâm, chỉ cần đứa còn sống, thì tỷ nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ giúp muội tìm về.”

Diệp Oánh vui mừng không thôi, không ngừng nói: “Cảm ơn Tam tỷ, Tam tỷ, muội…” Thấy thần sắc áy náy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong mắt Diệp Oánh, Diệp Ly hơi mỉm cười nói: “Trước kia, mọi người đều còn nhỏ không hiểu chuyện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện đã qua cứ cho qua đi. Muội yên tâm, muội Tứ muội của tỷ, tỷ sẽ không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho công chúa Nam Chiếu kia lấn đến trên đầu muội.” Diệp Oánh gật đầu liên tục, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại càng biết ơn Diệp Ly, “Cảm ơn Tam tỷ.”

“Cám ơn cái gì, tiện tay thôi. Hai ngày nữa, nếu rảnh thì vẫn trở về thăm cha© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bà nội đi. Lúc còn ở nhà, cha cũng đều yêu thương muội nhất, hơn nữa, tỷ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói, rất nhiều chuyện, muội thật sự phải xin bà nội chỉ dạy. Tuy nể mặt tỷ, thì Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể sẽ không dung túng cho công chúa làm càn quá mức, nhưng vẫn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều chuyện, tỷ cũng không thể giúp muội được.” Diệp Ly dịu dàng nhắc nhở.

Diệp Oánh gật đầu, nàng hiểu Diệp Ly đang nói gì. Những thủ đoạn của phu nhân đương gia danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 môn này, lúc trước, bà nội và mẹ đều đã từng muốn dạy cho nàng, chỉ là, tại chính nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng thèm ngó tớithôi. Càng về sau này thì lại càng hối hận, không phải bị Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh Kỳ giam cầm, thì chính đã trong Vương phủ, làmcòn ai chịu dạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho nàng. Cho tới bây giờ, quyền lợi của Nhiếp Chính Vương phủ vẫn còn nằm trong tay Hiền Chiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thái phi, nhưng công chúa cũng thể sử dụng một ít. bị Mặc Cảnh Lê chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghétvứt bỏ vắng vẻ như nàng thì ngay cả chạm cũng không chạm vào được một chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Kỳ thật, nói đến cách cư xử và thủ đoạn của phu nhân danh môn, thì Diệp lão phu nhân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương thị cũng không truyền đạt cho Diệp Oánh được quá nhiều thứ có tác dụng. Đều xuất thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong gia đình nhỏ, nên những thứ Diệp lão phu nhân Diệp Vương thị biết cũng cực kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có hạn. Nếu Diệp Ly thật sự cố ý muốn bồi dưỡng Diệp Oánh, thì sẽ mời Từ đại phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân, Từ nhị phu nhân hoặc Hoa Hoàng hậu dạy bảo nàng ấy. Chỉ là, thứ nhất, không có điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiện này; thứ hai, Diệp Ly cũng không cần Diệp Oánh trở nên quá thông minh.

Thấy Diệp Oánh khóc đến trang dung mất trật tự, Diệp Ly liền kêu người dẫn nàng ấy xuống rửa mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93trang điểm lại. Nhìn thân ảnh càng ngày càng đi xa của nàng ấy, nụ cười dịu dàng trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt Diệp Ly liền dần dần phai nhạt đi, “Tần Phong, ta làm như vậy, phải đã quá độcc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ác rồi không?”

Ngoài lương đình, sắc mặt Tần Phong vẫn bình tĩnh, trầm giọng nói: “Những việc Vương phi làm đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương phủMặc gia quân. Huống chi, Vương phi cũng không phải người lương thiện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tội gì.”

Diệp Ly hơi mỉm cười nói: “Nói cũng đúng, Diệp Oánh bị Vương thị dạy dỗ từ nhỏ, luônlợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ích riêng của chính mình. Bây giờ, nàng ta mang ơn ta, nhưng nếu một ngày ta gây nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hại đến ích lợi của nàng ta, thì tất nhiên nàng sẽ không hề do dự cắn ngược lại ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái. Chỉ tiếc. . . Nàng ta không hội này.” Hỏi như thế, cũng không phải Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly muốn ra vẻ giả nhân giả nghĩa, chỉ là, trong đại thế thiên hạ hiện nay, Diệp Oánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự một người cực kỳ vô tội. Chỉ tiếc, đã đi vào trong đó, nếu không thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lực để nắm giữ được vận mệnh của chính mình, thì cũng chỉ thể trở thành quân cờ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay người khác thôi. Đây vận mệnh của Diệp Oánh, hoặc nói là, ngay tại lúc nàng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lựa chọn gả cho Mặc Cảnh Lê, thì cũng đã định trước bị kịch của nàng ta. Cho tới bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ, Mặc Cảnh cũng không phải một người chồng tốt.

Diệp Ly đứng dậy đi ra ngoài lương đình, đúng lúc lại nhìn thấy công chúa đang đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặt. Nhiều năm đã trôi qua, tính tình của công chúa cũng trầm ổn hơn rất nhiều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn công chúa được nuông chiều vừa nói một lời không hợp ý thì liền vung roi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm đó nữa rồi, nhìn thấy Diệp Ly thì cũng chỉ hơi nhướng mày, nói: “Định Vương phi, không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Oánh đang cùng ngươi sao?”

Diệp Ly hơi mỉm cười nói: “Công chúa Hà, như thế nào thì Tứ muội cũng là Đích phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 danh chính ngôn thuận được Vương cưới vào cửa. Ngươi gọi thẳng tục danh như vậy, phải có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút không thỏa đáng hay không?”

Công chúa nhướng mày khinh thường, nói: “Vậy thì thế nào? Chỉ một nữ nhân bị Vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chán ghét vứt bỏ thôi. Hay Định Vương phi muốnvào thân phận của mình làm chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dựa cho nàng ta?” Diệp Ly che miệng cười, đôi mắt thanh lệ, xinh đẹp đảo một vòng trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công chúa Hà, rồi cười nói: “Sao lại như vậy được? Chỉ là, Bản phi hơi tò mò mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi. Lại nói tiếp, Vương cũng xem như thâm tình với công chúa, sao mấy năm nay lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thấy Vương cho công chúa một danh phận danh chính ngôn thuận vậy? Nếulúc trước thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng còn dễ nói. Nhưng bây giờ, Vương đã nắm quyền, sao còn không nhớ tới việc này được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây? Bản phi nhớ, công chúa đã bị Nam Chiếu tước đoạt tước vị công chúa từ lâu rồi, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không? Ngược lại, có lẽ nên kêu một tiếng nương mới đúng.”

Diệp Ly nói một phen, cũng nói đến nỗi khiến cho sắc mặt của công chúa Tê Hà trở nên cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ khó coi. Mấy năm nay, nàng đi theo bên người Mặc Cảnh Lê, tuy Mặc Cảnh Lê không bạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đãi nàng, nhưng cũng không cưới hỏi đàng hoàng rước nàng vào cửa. Tuy Nam Chiếu cũng không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý mấy thứ nghi thức xã giao này bằng Trung Nguyên, nhưng cũng chính bởi không tầng danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phận này, nên cho bây giờ Mặc Cảnh đã nắm quyền, thì nàng cũng vẫn không thể ngẩng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu lên được giữa các phu nhân của Đại Sở.

“Hai ngày nữa, Nữ Vương Nam Chiếu cũng sẽ đến. Nếu để Nữ Vương biết em gái của mình lại trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên như vậy… Cũng không biết trong lòng Nữ Vương sẽcảm tưởng đây?” Diệp Ly nói như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý, lại như sâu kín tiếc hận. Công chúa Tê em gái ruột của công chúa An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khê, nhưng từ nhỏ lại luôn đối nghịch với chị của mình, ngược lại, lại thân cận với Thánh nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Cương Thư Mạn Lâm lúc trước, cuối cùng lại càng không để ý danh phận đi theo Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh Lê. Có thể nói đã đoạn tuyệt quan hệ với công chúa An Khê hoàn toàn. Bây giờ, chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ruột của mình trở thành Nữ Vương một quốc gia, mà chính mình thì ngay cả cái danh phận Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi cũng không kiếm được. Đợi đến khi gặp được công chúa An Khê, không biết trong lòng công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công chúa sẽ cảm giácđây?

“Ngươi đừng đắc ý! Vương gia nhất định sẽ cưới ta làm Đích phi!” Công chúa Tê nói một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiêu ngạo.

Diệp Ly mím môi cười, “Tê nương đã hiểu lầm. Bản phi là Định Vương phi, Vương lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai làm Đích phi cũng không liên quan đến Bản phi. Chỉ là, Bản phi vẫn muốn nhắc nhở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nương, Đích phi của Vương đã người từ lâu rồi. Cho Vương muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cưới nữa, thì tối đa cũng chỉ Bình phi thôi. Trung Nguyên, cũng không quy củ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai đầu đều lớn. Cho Bình phi, thì trước mặt Đích phi cũng vẫn phải thấp hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đầu.”

Công chúa ôm hận trừng Diệp Ly, “Hừ” khẽ một tiếng, rồi xoay người đi mất.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 330 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc