GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 321: Cha con gặp lại

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sau khi Mặc Tu Nghiêu đi khỏi, thì mỗi ngày sống của Diệp Ly liền trôi qua bình tĩnh cùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bởi mang thai, nên mọi người trong Định Vương phủ cũng không lấy chính sự tới quấy rầy nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 toàn bộ từ trên xuống dưới trong cả phủ đều chăm sóc nàng thật cẩn thận, sợ bị lạnh, bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đói, bị mệt mỏi.

Đợi đến mấy ngày sau, khi tin tức Mặc Tu Nghiêu xuất hiện tại Hồng Nhạn quan được truyền ra thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũngkhông ít người âm thầm cảm thấy kỳ lạ,sao lại không nhìn thấy Vương phi vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luôn đi theo bên người Định Vương? lúc này, mọi người từ trên xuống dưới trong Ly thành mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết, thì ra Vương phi đã mang thai năm tháng rồi. vậy, tất nhiên lại một bữa ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mừng vui sướng, chỉ còn hơn một tháng nữa là bước sang năm mới, lúc ở bên ngoài vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn trong chiến hỏa, thì dân chúng Tây Bắc lại yên vui, tự tại và tưng bừng còn hơn cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đón tết.

Mỗi ngày, Diệp Ly nhàn rỗi không có chuyện gì làm, liền dẫn mấy đứa bé đến ồn ào trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt Thanh Vân tiên sinh. Bây giờ, Mặc Tu Nghiêu không trong phủ, Diệp Ly lại mang thai, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Từ nhị phu nhân liền dẫn Tần Tranh vào trong khách viện của Định Vương phủ. Thứ nhất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy ngày nay, vô luận Từ Hồng Vũ, Từ Hồng Ngạn hay Từ Thanh Trạch, thì cũng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bận rộn đến chân không chạm đất, nên cũng không rảnh để về nhà. Thứ hai, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể giải buồn cho Diệp Ly.

Ngày hôm đó, Diệp Ly Thanh Vân tiên sinh đang đánh cờ, ba cái bánh bao nhỏ được Từ nhị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phu nhân Tần Tranh trông chừng chơi trên mặt đất được trải thảm dày ở bên cạnh. Trong lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đánh cờ, Thanh Vân tiên sinh Diệp Ly trò chuyện về chuyện Tây Lăng. Thanh Vân tiên sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghe Diệp Ly nói chuyện của Mặc Tu NghiêuHoàng thành Tây Lăng xong, thì thở dài một tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi nói: “Định Vương hùng tàilược, tuệ mẫn trời sinh. Nếu cả đời đều trôi chảy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tất nhiên sẽmột thế hệ danh tướng trung thần lưu danh sử sách. Khi còn thiếu niên, lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phu thấy cháu rể thì liền cảm thấy hai đầu chân mày của người này có khí thế bức người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chính xác lớn hơn cả Thế tử Định Vương lúc đó bảy phần. Người như vậy. . . Tĩnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì thiên hạ có thể được an bình. Động, thì thiên hạ thật sự có thể gặp rắc rối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể nói, động hay tĩnh đều lôi đình, vui vẻ hay tức giận đều thể tác động đến đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế của thiên hạ. Nhưng hết lần này tới lần khác, Hoàng đế còn trẻ làm bậy, không bỏ qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Định Vương phủ, cho nên đã đúc thành sai lầm lớn. Hơn nữa, lại không biết, người như Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương, nếu không thể đẩy hắn ta vào chỗ chết trong một lần, thì chính đã chôn cho mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một con đường chết.”

Diệp Ly đặt một quân cờ xuống, hỏi Thanh Vân tiên sinh: “Lúc trước, ông ngoại đã dự đoán được sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111cục diện như hôm nay sao?”

Thanh Vân tiên sinh lắc lắc đầu, nói: “Lúc đó, Định Vương bị thương quá nặng, ngay cả lão phu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thể dự đoán được hắn ta còn thể khỏe lại. điều. . . Cho Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không khỏe lại được, thì chỉ sợ cũng sẽ không tránh được kết cụcchết lưới rách với Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đế. Chỉ là. . . Sáu năm trước, khi lão phu vừa đến Tây Bắc nhìn thấy Định Vương, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liền phát hiện, hắn ta rất khác với lúc còn thiếu niên.”

Diệp Ly mỉm cười, nói: “Rất nhiều người đều nói, tính tình bây giờ của chàng ấy xác thực khác biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất lớn với hồi còn thiếu niên.”

Thanh Vân tiên sinh lắc đầu, nói: “Không chỉ tính tình, còn cả sát ý không tiêu tan giữa hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu chân mày của hắn ta nữa. Tuy Định Vương phủ xuất hiện thế đại danh tướng lớp lớp, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều không phải là người hiếu sát chân chính. Nhưng khi lão phu gặp lại Định Vương, thì lại thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai đầu chân mày sát khí vẫn luôn chôn giấu không phát ra, trong đôi mắt chợt hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên ánh sáng thị huyết, ràng dấu hiệu của sát khí đại thịnh. Sau khi các cháu đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Lăng, lão phu nhàn rỗi cũng đã bói một quẻ cho Định Vương, trên quẻ tượng cũng đằng đằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sát khí. Nên kết quả như thế cũng không tính ngoài ý muốn.” Diệp Ly nói hơi xấu hổ: “Đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 do Ly nhi không để ý trong một phút, nên mớithể…” Thanh Vân tiên sinh khoát khoát tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Chẳng lẽ ông ngoại lại loại người cổ hủ như vậy sao? Cái gọi quẻ tượng tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mạo, cũng chỉ để tham khảo thêm thôi. Huống chi, người như Định Vương. . . Một khi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạ quyết tâm, thì sao thể bị quẻ tượng gây khó khăn. Mấy đời Từ gia chúng ta đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tu sinh dưỡng tính, nhưng mấy trăm năm trước, trên tay Từ gia cũng dính không ít máu. Chỉ là, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến cùng thì, chém giết quá nhiều sẽ tổn hại đến tâm tính, ông ngoại chỉ lo Định Vương sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rơi vào ma chướng, không công hao tổn tuổi thọ thôi.”

Diệp Ly gật đầu, “Làm phiền ông ngoại quan tâm, Ly nhi sẽ khuyên nhủ Tu Nghiêu thật tận tâm.”

Thanh Vân tiên sinh đặt một quân cờ xuống, cười nói với Diệp Ly: “Tuy trên người Ly nhi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khí sát phạt, nhưng tính tình trời sinh lại chính trực, ôn hòa, kết hợp với Định Vương, ngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vừa vặn hỗ trợ lẫn nhau. Trên đời này cũng chỉcháu mới có thể khuyên nhủ hắn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được. Trái lại, Ly nhi thật sự tinh mắt hơn mẹ cháu nhiều.” Nhắc tới đứa con gái đã mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sớm của mình, Thanh Vân tiên sinh cũng thương cảm vài phần. Đứa con gái duy nhất kia của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cái cũng tốt, nhưng chỉ có ánh mắt hơi kém một chút, tính tình cũng không kiên cường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bằng cháu gái. Năm đó, nếu biết trước sẽ có chuyện như vậy, thì ông cũng không nên để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến tâm ý của con gái, cứ gả con cho người ta, nói không chừng, bây giờ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn sống khỏe mạnh. Nhưng nếu như thế, thì chỉ sợ cũng sẽ không đứa cháu gái đầy kiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hãnh đã khiến cho người ta phải ca ngợi trước mắt này rồi.

Thấy Thanh Vân tiên sinh không tâm tình đánh cờ, Diệp Ly cũng thả quân cờ xuống theo, rồi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười nói: “Đang yên đang lành, sao ông ngoại lại nói đến chuyện này? Lại nhớ đến mẹ cháu ạ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Thanh Vân tiên sinh nhìn cháu gái, do dự một lát, rồi mới nói: “Vốn chuyện này, cậu cả cháu muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đích thân nói cho cháu, nhưng bây giờ, cũng bận rộn cùng, lão đầu tử ông lại nhàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rỗi khôngviệc gì, nên liền nói cho cháu biết. Cha cháu. . . Đã đến Ly thành rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Cha. . . Diệp Ly hơi giật mình. Ngay lập tức liền nhớ tới người cha nhìn bề ngoài như nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khắc, nhưng trong lòng lại yêu thương vợ con, hiếu kính trưởng bối cùng của mình ở đời trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trong nháy mắt, vốn rất nhiều hình ảnh cho rằng đã quên từ lâu liền xuất hiện liên tục trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu, rất nhiều hình ảnh rõ nét, đã qua nhiều năm, nhưng hầu như cũng không phai màu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút. Thấy sắc mặt của cháu gái không tốt, đáy mắt Thanh Vân tiên sinh liền hiện lên một tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lo lắng, “Ly nhi?”

Diệp Ly phục hồi tinh thần lại, lắc đầu, mỉm cười nói: “Ly nhi không sao, lại khiến cho ông ngoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải lo lắng rồi. Sao. . . Sao cha lại đến Ly thành ạ?” Chẳng trách trong phút chốc, Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly không nhớ ra Diệp Văn Hoa, vốn khi còn bé, lúc Từ thị vẫn còn sống, Diệp Ly vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luôn được Từ gia dạy dỗ, không tình cảm sâu với người cha luôn khiến cho mẹ buồn này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đợi đến sau khi đã trí nhớ của kiếp trước, so sánh giữa hai người cha của đời trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đời này, còn những lời nói việc làm của Diệp Văn Hoa nữa, nên tình cảm với cha, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vốn đã không còn lại bao nhiêu, cũng từ từ giảm dần theo thời gian. Đợi đến sau khi Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Văn Hoa dẫn đám người Diệp lão phu nhân về quê, thì theo thời gian trôi qua, Diệp Ly cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111thói quen chỉ nhớ đến người cha kiếp trước thôi, ngược lại cũng dần dần ném người cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của kiếp này ra sau đầu.

Thanh Vân tiên sinh mỉm cười nói: “Diệp gia ở vùng đất Tây Nam xa xôi, khi đại quân Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đông chinh thì nơi đứng đầu sóng ngọn gió chính chỗ đó. Con người của cha cháu, không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới nhân phẩm như thế nào, nhưng suy cho cùng thì cũng nhiều kiến thức hơn dân chúng bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thường một chút, nên đã dẫn già trẻ trong nhà đi khỏi đó trước. Hiện nay, đã đến Tây Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được hơn một tháng rồi. Theo ý của Đại ca cháu, thì cứ sắp xếp cho bọn họ ổn thỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được, không cần báo cho cháu biết. Nhưng đến cùng thì hắn ta cũng cha cháu, huống chi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúng ta sắp xếp cho hắn ta ổn thỏa cũng chưa chắc sẽ chịu an phận thủ thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong thành. Nếu ra bên ngoài nói lung tung đó, thì cũng sẽ gây trở ngại cho thanh danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của cháu và Định Vương. Mấy ngày trước không biết các cháu trở về thì cũng thôi. Nhưng mấy hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay nghe được tin tức cháu trở về, thì đã đến cầu kiến hai lần rồi. Lúc trước, Thanh Trạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói cháu vừa mới về, tinh thần mệt mỏi, để ngăn cản lại, nhưng nếu cứ không gặp bọn họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì chỉ sợ sẽ náo loạn lên.”

Diệp Ly hơi nhíu mày, trầm một lát, rồi mới mỉm cười nói: “Cũng không phải chuyện lớn gì, Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhi đã rõ, lát nữa liền gặp bọn họ được.”

Tần Tranh đang ngồi bên cạnh trêu chọc mấy bánh bao nhỏ chơi, liền ngẩng đầu lên, nói: “Ly nhi, Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thượng thư. . . Diệp lão gia kia thì cũng thôi, chỉ là, Diệp lão phu nhân Diệp Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thị kia, còn Diệp Dung kia nữa, trăm triệu lần muội đừng khách khí với bọn họ.” Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhướng mày, cười nói: “Sao vậy? Tranh nhi đã gặp bọn họ rồi hả?” Tần Tranh gật đầu, nói: “Chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cònnữa, Diệp Dung kia, năm nay cũng đã mười mấy tuổi rồi, nhưng lại bị Diệp Vương thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sủng đến nỗi không ra thể thống gì. Vừa tới Ly thành vẫn chưa tới một tháng đã dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đánh nhau với cháu út của Nguyên lão tướng quân rồi. Nếu như thế thì cũng thôi đi, đằng này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đánh không lại người ta còn gióng trống khua chiêng kêu la cái tỷ tỷ của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta Vương phi. Người nhà của Nguyên lão tướng quân cũng xem như hiểu chuyện, cho nên mới không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 truyền chuyện này ra ngoài. Nhưng lúc ấy, mấy đứa mặt đó đều chế giễu, nên cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có người tới nói với nhà chúng ta. Còn Diệp lão phu nhân kia nữa, mộttuổi to © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi, còn đi bốn phía, kết giao với các phu nhân trong thành, còn lấy thân phận của muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khoe khoang ngoài sáng trong tối với người ta.” Mấy năm nay, Tần Tranh đi theo Từ nhị phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quản gia, nên tính tình cũng linh động hơn khi còn trong khuê phòng không ít. Nói đến Diệp gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không chút khách khí nào. Hiển nhiên, khônghảo cảm gì với người của Diệp gia.

“Muội đã biết.” Diệp Ly gật đầu, cười nói, “Bọn họ an phận Ly thành, thì tất nhiên cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có ai có thể ức hiếp bọn họ. Nếu trong tộc người có năng lực vươn lên, thì tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên, trong tương lai cũng thểtiền đồ. Nhưng nếu còn muốn gây rối gì, thì muội cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không phải Bồ Tát sống được thờ trong miếu. Cha nội có quan hệ huyết thống với muội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn những người khác thì chẳngquan hệ gì.”

Lúc này, Tần Tranh mới yên tâm: “Trong lòng muội tính toán thì tốt rồi, lại nói tiếp, Diệp gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng được xem như đã từng hiển hách một thời, sao lại không hiểu biết như vậy chứ? Phá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoại thanh danh của muội thì lợi cho bọn họ?” Từ nhị phu nhân nhíu mày, nói: “Dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao cũng chỉmấy người ánh mắt thiển cận thích thế hiếp người thôi. Chỉ điều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong Ly thành này, chỉ sợ người có khả năng mua trướng của bọn họ cũng không nhiều.” Trong Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành cũng không tínhrộng lớn này, ngườisức ảnh hưởng chính thức đều tâm phúc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Định Vương phủ, nên tất nhiên đều biết rõ Vương gia Vương phithái độ gì với Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia. Tối đa cũng chỉ dọa một vài người ngoài không biết chi tiết thôi.

“Vương phi, Diệp. . . Diệp lão gia dẫn người nhà đến cầu kiến.” Ngoài cửa, Mặc tổng quản bẩm báo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bởi bây giờ Diệp Văn Hoa chỉ một người không công danh sự nghiệp gì, nên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phút chốc, Mặc tổng quản cũng băng khoăn không biết xưng ra sao.

Tần Tranh cười nói: “Thật sự nhắc Tào Tháo, thì Tào Tháo đến, đây không phải đã tới rồi sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Diệp Ly đứng lên, cười nói: “Cháu đi ra gặp bọn họ.” Thanh Vân tiên sinh nói: “Bây giờ cháu bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiện, cần phải đi ra tiền thính làm gì? Cứ trực tiếp để bọn họ đến đây, vừa lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng để lão phu gặp người cha này của cháu.”

“Ông ngoại, ông cần phải phí tinh thần như vậy?” Năm đó, ông gả đứa con gái yêu quý duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhất cho Diệp Văn Hoa xuất thân cũng xem như bần hàn, cuối cùng lại rơi vào kết cục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy. Nói không đau lòng thì ai cũng không tin, nên ai lại chịu để cho lão nhân gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gặp lại đứa con rể này để vô duyên vô cớ khiến cho thân thể bị chọc tức chứ?

Thanh Vân tiên sinh lắc đầu, nói: “Không sao, lão phu cũng muốn xem xem hắn ta còn muốn nói gì.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly bất đắc dĩ, chỉ đành lại kêu Mặc tổng quản mời mấy người đó tới đây. Tần Tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không muốn gặp mấy người khiến cho mình bực mình này, nên liền dắt Lãnh Quân Hàm Từ Tri © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Duệ vào phòng trong.

Không lâu sau, Mặc tổng quản liền dẫn người tới. Cũng không phải chỉ có mỗi Diệp Văn Hoa, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111năm, sáu người nữa, trong đó còn cả Diệp lão phu nhân Diệp Vương thị.

“Bà nội, cha.” Thần sắc Diệp Ly nhìn mọi người trước mắt đầy lạnh nhạt. Tính ra, cũng đã sáu, bảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năm, Diệp Ly chưa từng từng gặp Diệp Văn Hoa rồi, so với sáu, bảy năm trước, Diệp Văn Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 già đi rất nhiều, trên gương mặt còn thể xưng anh tuấn nho nhã ngày xưa đã xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiện thêm rất nhiều nếp nhăn, tóc cũng đã thành hoa râm, trong ánh mắt càng mang theo sự ảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đạm suy sụp. Nhìn thấy Diệp Ly thì thần sắc trên mặt càng phức tạp không rõ, khóe miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giật giật nhưng vẫn không nói được lời nào.

So với Diệp Văn Hoa, thì Diệp lão phu nhânDiệp Vương thị tốt hơn nhiều, năm nay, Diệp lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phu nhân cũng đã gần bảy mươi, nhưng vừa nhìn liền thấy vẫn mặc một thân trang phục ung dung, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cao quý như mấy năm trước, giống như vẫn còn vị lão phu nhân sống an nhàn sung sướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong phủ Thượng thư năm đó. Diệp Vương thị thì già nua phát phúc hơn năm đó một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng cũng mặc một thân trang phục phú quý, chỉ điều, trong ánh mắt càng biểu lộ ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều thêm mấy phần khôn khéocay nghiệt, so với bộ dáng luôn giả trang thành phu nhân hiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lành thì lại thấy hơi khác lạ. Đứng bên người Diệp Vương thị một thanh niên khoảng mười tám, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mười chín tuổi, hai đầu lông mày lờ mờ có một chút bộ dáng tuấn mỹ của Diệp Văn Hoa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng đáng tiếc, cả người lại mập mạp, béo tròn, ánh mắt không ánh sáng, cả người cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự điềm đạm, văn nhã trang nghiêm của người đọc sách. Thật giống như mấy thiếu gia nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giàu không học vấn Diệp Ly nhìn thấy trong mấy chương trình truyền hình không chất dinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dưỡng đời trước. Diệp Ly thật sự cảm thấy hơi kỳ quái, Diệp Vương thị đã làm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế nào dạy dỗ Diệp Dung hơi ương ngạnh nhưng ít nhất vẫn còn mấy phần tướng mạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lúc trước thành một tên ngu ngốc tai to mặt lớn như hôm nay vậy?

Đứng phía sau bọn họ một gái trẻ mấy phần giống Diệp Lâm, còn nam tử kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì Diệp Ly lại không biết.

“Con rể. . . Bái kiến nhạc phụ đại nhân.” Vừa nhìn thấy Thanh Vân tiên sinh ngồi trên ghế cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhất, sắc mặt Diệp Văn Hoa lại hơi đổi đổi, liền vội vàng bước lên, cúi người, bái thật sâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói.

Thanh Vân tiên sinh thong thả đặt chiếc tách sứ Thanh Hoa trong tay xuống, giương mắt, mỉm cười, nói: “Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không phải Diệp thượng thư sao, từ lúc lão phu ở Vân Châu đã nghe nói Diệp thượng thư cưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một người vợ hiền, hơn nữa, lại cha vợ của Tiên hoàng, cái tiếng “nhạc phụ đại nhân” này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lão phu không dám nhận.” Thanh Vân tiên sinh đức cao vọng trọng, nên tất nhiên, tu dưỡng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không phải người thường thể so sánh được. Nhiều năm như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên, Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly nghe thấy ông ngoại mở miệng ép buộc người khác như thế, thể thấy được ông ngoại đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cực kỳ bất mãn với Diệp Văn Hoa từ lâu rồi. Trước kia không gặp được thì cũng thôi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôm nay gặp được, thì tất nhiên cũng không cần nhẫn nhịn nữa. Khó trách lúc trước cậu cả còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói, nếu ông ngoại nghe nói những việc làm của Diệp gia sớm, thì chỉ sợ đã muốn vọt tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh thành đánh Diệp Văn Hoa một trận. Khi đó, nàng còn không tin vạn phần, cảm thấy, một học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giả uyên thâm đương thời như ông ngoại sẽ không làm như vậy. Nhưng lúc này, nhìn thần sắc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ông ngoại, thì Diệp Ly cũng biết, cho vị học giả uyên thâm này tu dưỡng tốt đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cỡ nào, thì cũng biết tức giận.

Gương mặt Diệp Văn Hoa đỏ lên, thần sắc hơi xấu hổ, lại ấp úng không nói ra lời. Lúc trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đúng sau khi kết hôn chưa được nửa năm, thì ông đã nạp thiếp, thậm chí, trưởng nữ, thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữ cũng không phải do chính thất sinh ra. Sau này lại càng sủng hạnh Vương thị, mà lạnh nhạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người vợ kết tóc. Cho nên, Từ thị mới buồn bực ưu sầu mà chết. Hơn nữa, qua nhiều năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy, từ lâu, ông đã ràng tính tình các việc làm của Vương thị, những điều đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không một điều nào có thể xưng tụng bằng hai chữ “vợ hiền” này. Càng nghĩ, Diệp Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoa càng thấy xấu hổ đỏ mặt tới tận mang tai, chân tay luống cuống.

“Thông gia, đến cùng thì chúng ta đều người một nhà, cần gì phải như vậy chứ? Hoa nhi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết sai rồi.” Thấy con trai bị bẽ mặt, Diệp lão phu nhân vội vàng bày ra bộ dáng tươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười, nói với Thanh Vân tiên sinh.

Thanh Vân tiên sinh nhướng mày, “Thông gia? Vương gia mới thông gia của Diệp gia, Từ gia ta thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự không nhận nổi đâu.” Lão thái này cho rằng ông không biết Diệp Văn Hoa vắng vẻ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gái của ông vào lúc trước cũng ta tác quái trong đó sao?

Vẻ mặt tươi cười của Diệp lão phu nhân cứng đờ, cười ngượng ngùng nói: “Sao lại như vậy chứ? Mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Ly nhi vĩnh viễncon dâu trưởng của Diệp gia mà. Ly nhi, mau tới đây để© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn xem, nhiều năm không gặp, khiến cho nhớ đến chết rồi.” Nói xong, Diệp lão phu nhân còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lau nước mắt, nhìn Diệp Ly với vẻ mặt yêu thương. Nhưng đáng tiếc, Diệp Ly lại không như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta mong muốn, chỉ mỉm cười nói: “Đã làm phiền nội nhớ thương rồi, cháu đang mang thai, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể đứng dậy hành lễ với nội. Mời nộicha ngồi.”

Đụng phải cái đinh mềm, Diệp lão phu nhân chỉ phải ngượng ngùng đi qua một bên, ngồi xuống. Diệp Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoa nhìn nhìn thần sắc lạnh nhạt của Thanh Vân tiên sinh, lại không dám ngồi xuống, chỉ đành phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đứng tại bên người Diệp lão phu nhân.

Mấy người khác cũng biết thân phận đặc biệt của Thanh Vân tiên sinh, nên ngay cả Vương thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không cam lòng, thì cũng đành phải đứng theo quy củ.

Chỉ là, Diệp Dung lại một kẻ không ánh mắt, mấy năm trước còn đọc mấy quyển sách, cũng học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được một chút, nhưng trong mấy năm nay đi theo Diệp thượng thư về quê, mấy quyển sách đọc được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước kia cũng đã trả lại cho thầy. Diệp lão phu nhânDiệp Vương thị che chở, Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Văn Hoa cũng không dạy dỗ hắn được, cho nên, đã dưỡng thành tính tình coi trời bằng vung của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn. Vừa đến Ly thành chưa đến một tháng đã dám đánh nhau với cháu trai của nhà lão tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quân lớn tuổi nhất trong Mặc gia quân. Nên tất nhiên lúc này cũng sẽ không chịu ngoan ngoãn đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yên. Nhìn nhìn mấy cái ghế trống bên cạnh, đôi mắt Diệp Dung xoay tròn một vòng, rồi đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngồi xuống một cái trong đó, hơn nữa, vẫn không quên nói: “Cha mẹ, Lục tỷ, mọi người đều đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó làm gì, nhanh ngồi xuống đi.”

Ngay lập tức, Diệp Văn Hoa tức giận đến xanh mặt, Thanh Vân tiên sinh lại nói một cách thản nhiên: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Ngược lại, cách giáo dưỡng của Diệp gia thật tốt.”

Diệp Dung chỉ cho rằng Thanh Vân tiên sinh đang khen hắn, nên liền cười đắc ý, nói: “Tất nhiên, mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của ta, vừa nhìn. . . .”

“Nghiệt súc! Con còn không đứng lên cho cha!” Diệp Văn Hoa tức giận đến phát run, chỉ cảm thấy cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đời này chưa bao giờ mất mặt như vậy, ngay cả khi Từ Hồng Ngạn vạch tội hắn không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cách dạy dỗ con gái vào năm đó, thì cũng không cảm thấy da mặt nóng lên như vậy.

Diệp Dung sững sờ, nhưng cũng không nghe theo: “Vì sao con không thể ngồi? Đây không phải nhà của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tam tỷ sao, chúng ta đợi lâu như vậy cũng mệt chết đi được. Con không đứng dậy nổi!”

“Con. . . Con. . .” Cả người Diệp Văn Hoa phát run, chỉ vào Diệp Dung, giống như bất cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lúc nào cũng sẽ ngã xuống. Diệp Ly cười khẽ một tiếng, nói: “Mà thôi, đã mệt mỏi thì ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xuống đi. Cha, Vương phu nhân, Lục muội, còn vị công tử này, cũng ngồi đi.”

Diệp Văn Hoa nhìn nhìn Thanh Vân tiên sinh, chỉ nghe Thanh Vân tiên sinh “Hừ” lạnh một tiếng, nói: “Ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi.” Lúc này mới cẩn thận ngồi xuống phía dưới Diệp lão phu nhân, Vương thị nhìn nhìn con trai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi vẫn đi đến ngồi xuống phía dưới Diệp Dung. Diệp Lâm lại cẩn thận từng li từngnắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay nam tử thanh niên kia, chọn vị trí cuối rồi ngồi xuống.

Từ nhị phu nhân ngồi uống trà bên cạnh hơi nhăn mày, nhưng cũng không nói gì. MặcTừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia không giữ lễ giáo một cách nghiêm khắc, nhưng quy củ nên vẫn đều đã khắc đến trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xương. Cái cách ngồi này của Diệp gia, theo Từ nhị phu nhân thấy, thì quả thật quá lễ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Mẹ, bọn họ ai,sao bọn họ không hành lễ với ông cố và mẹ ạ?” Mặc Tiểu Bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dựa vào bên chân Diệp Ly nháy đôi mắt to đen nhánh, hỏi với giọng đầy thanh thúy.

Diệp Ly vỗ nhẹ lên đầu nhỏ của con trai, mỉm cười nói: “Đây cố ngoại của con, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ông ngoại của con. Thần nhi đi đến hành lễ chào đi.”

Mặc Tiểu Bảo nhìn nhìn Diệp Văn Hoa Diệp lão phu nhân, rốt cuộc vẫn đành phải đứng dậy, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến trước mặt hai người, kêu một tiếng “Bà cố ngoại, ông ngoại.”

Vốn Diệp lão phu nhân còn nở nụ cười từ ái vươn tay ra, muốn đỡ Mặc Tiểu Bảo dạy khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bé quỳ xuống hành lễ để biểu hiện yêu thương một phen, nhưng lại không nghĩ tới, Mặc Tiểu Bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ đứng ở trước mặt, nhàn nhạt kêu một tiếng rồi xong. vậy, động tác đang vươn tay cúi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người liền trở nên hơi buồn cười xấu hổ. Nhưng ngược lại, Diệp Văn Hoa lại không để ý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại đang nhìn đứa bé tuấn mỹ mới sáu, bảy tuổi trước mắt đầy chăm chú, thấy giữa hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu lông mày lờ mờvài phần giống bóng dáng của người vợ đã kết tóc năm đó, liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nhịn được muốn vươn tay sờ đầu nhỏ của bé, “Cháu. . . Cháu ngoan, cháu là Ngự Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đúng không?”

Mặc Tiểu Bảo lui về phía sau nửa bước, nhìn thoáng qua ông ngoại đang nhìn mình chằm chằm một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầy tò mò, nói rất nghiêm túc: “Ông ngoại, không thể sờ đầu của cháu.” Diệp Văn Hoa khẽ giật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình, không nhịn được liền hỏi: “Vì sao?”

Mặc Tiểu Bảo nói đầy nghiêm túc: “Con trai đầu, con gái eo, chỉ thể nhìn, không thể sờ.” Dứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lời liền xoay người chạy về bên người Thanh Vân tiên sinh. Thanh Vân tiên sinh yêu thương ôm cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cố ngoại vào lòng, mỉm cười sờ lên đầu nhỏ của nó, nói: “Chỉ có thể nhìn, không thể sờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao? Ừ? Ai nói cho cháu mấy thứ linh tinh này?”

“Hàn Minh Tích!” Mặc Tiểu Bảo bán Hàn Minh Tích đi không chút do dự, hoàn toàn không nghĩ đến, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày thường, Hàn Minh Tích cống hiến cho bao nhiêu đồ ăn ngon, đồ chơi tốt.

Mặc Tiểu Bảo dựa vào trên chân Thanh Vân tiên sinh, đánh giá mấy người kỳ quái trước mắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cố ngoại đó thì tuyệt đối không thích, ông ngoại cũng không đẹp trai như ông cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả ông cậu hai. Còn cái tên mập mạp kia. . . Cũngcậu củasao? Thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự quá xấu rồi! Mặc Tiểu Bảo che mắt trốn vào trong lòng Thanh Vân tiên sinh, không muốn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn thằng ngốc béo núc ních, hết sờ đông lại sờ tây kia nữa. Dùng lời nói của Hàn Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tích chính là, quả thật động tác thần sắc kia quá thô tục rồi, nhìn nhiều sẽ gây tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thương cho mắt. Từ nhỏ đã yêu cầu cực cao với thẩm mỹ, Mặc Tiểu Bảo biểu thị, tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 béo ú thô tục này thật sự đã khiêu chiến giới hạn thẩm mỹ của quá rồi. Còn xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơn cả tên ăn mày dưới chân cầu thành Bắc nữa! Tuyệt đối không thể thừa nhận hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta là cậu của bé!

“Bái kiến Đại tiên sinh, bái kiến Nhị tiên sinh. Bái kiến Đại công tử, Nhị công tử.” Ngoài cửa vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên tiếng chào thanh thúy của thị nữ. Nhưng Diệp Ly lại vui vẻ, hóa ra Đại ca đã về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi sao?

Từ Hồng Từ Hồng Ngạn dẫn Từ Thanh Trần Từ Thanh Trạch đi vào.

“Cậu cả!” Đôi mắt của Mặc Tiểu Bảo sáng ngời, tuột xuống khỏi lòng Thanh Vân tiên sinh, vui mừng phóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới Từ Thanh Trần đang đi vào theo phía sau, “Cậu cả, Ngự Thần rất nhớ cậu…” Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trần cười khẽ một tiếng, cúi người bếlên, cười nói: “A? Thật sự nhớ cậu cả đến như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy sao?”

Đôi mắt Mặc Tiểu Bảo càng sáng hơn, nhìn tuấn nhan đã hơn ba mươi vẫn tuấn mỹ xuất trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như không nhiễm hồng trần của Từ Thanh Trần, gật đầu liên tục. Vừa mới gặp được một nam nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xấu xí, thô tục, cần gấp một dung nhan tuấn mỹ như cậu cả để an ủi thẩm mỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quan lung lay sắp đổ của bé.

“Ngự Thần thích cậu cả nhất!” Cho nên mới nói, cậu cả mới thật sự mỹ nam tử, Phụ vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111đó quả thật quá tàn bạo rồi. Thật muốn sờ sờ a. . . Mặc Tiểu Bảo nuốt nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 miếng. Cho nên mới nói, vẫn Hàn Minh Tích tốt hơn, thể tùy tiện sờ sờ. Cậu cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật lợi hại, chỉ thể nhìn. . . .

Nhìn thấy tia sáng không thua gì Hàn Minh Tích lóe lên trong đôi mắt to của con trai, Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nhịn đượcche mặt. Tu Nghiêu nói không sai chút nào, thật sự không nên để Tiểu Bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gặp mặt Hàn Minh Tích thường xuyên mà. Nhưng Diệp Ly đã quên, Mặc Tiểu Bảo háo sắc trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sinh, vốn nhìn thấy Hàn Minh Tích đẹp trai, nên mới thân cận với hắn ta, không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sau khi thân cận với Hàn Minh Tích, thì mới bắt đầu yêu thích sắc đẹp. Không may cho công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử Phong Nguyệt, nằm cũng trúng đạn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 321 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc