GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 312: Có thai

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Tứ……Tứ ca?”

Diệp Ly kinh ngạc nhìn Từ Thanh Bách chắn trước người mình, một thanh trường kiếm đâm xuyên lưng hắn, máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tươi theo mũi kiếm chảy xuống vạt áo Diệp Ly, nhỏ giọt lên dung nhan thanh lệ như ngọc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nàng.

“Ly nhi…”Từ Thanh Bách chút bất đắc cười khổ, cơn đau đớn truyền đến khiến thân người hắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khỏi co quắp. Tần Phong sau lưng rốt cuộc rút được ra ngoài, lại thấy một màn kinh hồn táng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đảm trước mắt, tiện tay tránh thoát trường kiếm đánh tới bên người, trường kiếm trong tay đồng thời cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chém tới người nọ. Thích khách đang muốn rút kiếm bồi thêm một đao thì đã bị kiếm khí lẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liệt của Tần Phong chém thành hai đoạn.

“Vương phi! Tứ công tử!.” Thấy bên này gặp chuyện không may, những thị vệ khác cũng rốt rít lui lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bên này. Thật ra thì đây cũng sai lầm của bọn họ, sao mọi người đều biết thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thủ Vương phi không tệ, cho nên đại đa số người đều đặt sự chú ý lên người địch© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nghĩ tới Vương phi lại gặp chuyện ngoài ý muốn. Lúc này những thị vệ áp sát tới đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thu nhỏ vòng vây mặc không tiện chém giết những thích khách này nhưng những thích khách này muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xông lên lần nữa cũng khó.

Tần Phong nhìn lướt qua xung quanh, mới tiến lên hỏi: “Vương phi, người…”

Diệp Ly cắn nhẹ môi, trầm giọng nói: “Ta không sao, xem một chút Tứ ca thế nào?”

Tần Phong cũng nhìn ra thích khách kia không đả thương tới Vương phi, vết máu trên người Vương phi đa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 số đều của Từ Thanh Bách. Từ Thanh Bách cũng rơi vào trạng thái hôn mê, Tần Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lấy lại bình tĩnh, cẩn thận tra xét thương thế trên người Từ Thanh Bách, mới thở phào một hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhẹ nhõm, điểm mấy huyệt vị trên người Từ Thanh Bách nói: “Không đâm tới chỗ yếu hại, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tứ công tử mất máu quá nhiều, nếu không sớm băng bó cằm máu, chỉ sợ sẽ….” Nhưng giờ phút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này bọn họ bị thích khách bao vây, căn bản là không cách nào xông ra.

“Thuộc hạ đã thả tín hiệu, thị vệ trong thành sẽ nhanh chóng chạy tới.” Nhìn sắc mặt Diệp Ly tái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhợt, Tần Phong thấp giọng nói.

Diệp Ly gật đầu một cái, cẩn thận đỡ Từ Thanh Bách để tránh vết thương bị kiếm đâm của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếp tục chảy máu.

Thị vệ Định Vương phủ trong thành còn chưa đến kịp nhưng, chốc lát sau đại đội nhân chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến bên này. Người cầm đầu Phượng Chi Dao và Từ Thanh Phong. Từ Thanh Phong tiến vào vòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vây trùng trùng bên trong, thấy Từ Thanh Bách khắp người đầy máu nhất thời đỏ tròng mắt, “Tứ đệ! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly nhi….”

“Vương phi, Tứ công tử….” Phượng Chi Dao theo sát đến, trong lòng cũng căng thẳng, thấy Diệp Ly bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 an sự mới thoáng an tâm. Vốn dĩ hắn và Từ Thanh Phong nhàn rỗi không việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm ngồi nghỉ ngơitrạm dịch, lại không nghĩ rằng Tần Phong thả ra tín hiệu, vội vàng mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một đám người chạy tới hiện trường thì nơi này đã một mảnh máu tanh hỗn loạn. Trong mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Phượng Chi Dao hiện lên vẻ rét lạnh, “Giết! Lưu lại hai người sống là được.”

Thấy Phượng Chi Dao Từ Thanh Phong, Diệp Ly cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy trước mắt từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trận biến thành màu đen. Một tay giữ lấy Từ Thanh Phong nói: “Tam ca, đưa Tứ ca đi y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quán….Nhanh đi!.” Từ Thanh Phong trầm mặc gật đầu một cái nói: “Huynh biết rồi.” Cúi người ôm lấy Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh Bách cẩn thận tranh trường kiếm trên người, đứng dậy cùng mấy thị vệ rút lui ra ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly cũng được Tần PhongPhượng Chi Dao nâng dậy, nhưng thân thể cực kì khó chịu vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 buông lỏng nay lại càng thêm lạnh lẽo, trước mắt bỗng tối đen,xuống dưới đất.

“Vương phi?”

“A Ly!.” Một âm thanh lạnh lùng vang lên từ góc đường, trên đường phố một con tuấn nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chạy tới. Lập tức một bóng trắng lướt trên không mang theo kiếm khí ngang trời xẹt qua, mấy thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khách gần Diệp Ly toàn bộ bị kiếm khí gây thương tích, trên ngực rách ra một đạo vết máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngã nhào trên mặt đất.

Mặc Tu Nghiêu dừng trên mặt đất, sắc mặt âm trầm đón lấy Diệp Ly từ trong tay Phượng Chi Dao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lo lắng nói: “A Ly…A Ly….” Một tay đưa qua trên mạch Diệp Ly, nhưngngười từ xưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến nay nắm thị huyết bảo kiếm trong tay cũng chưa từng run rẩy một lần, lúc này ngón tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khẽ run ngay cả mạch đập cũng sờ không tới. vậy, trên dung nhan tuấn mỹ không khỏi lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra một tia nóng nảy, giữa hai đầu lông mày hồ bạo khí. Phương Chi Diêu thấy© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điểm bất thường, vội vàng nói: “Vương gia, Vương phi không bị thương. Chỉ ngất đi thôi.” Thật ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì không cần bắt mạch cũng nhìn ra được Diệp Ly hô hấp vững vàng, chẳng qua Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nghiêu quan tâm quá hóa loạn, cho nên thế nào cũng nghĩ không thông.

Mặc Tu Nghiêu dừng lại một chút, hình như đã tỉnh táo lại, đáy mắt thoáng qua một tia thanh minh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lúc này mới một lần nữa bắt lấy cổ tay Diệp Ly, mặc hắn không thông hiểu nhưng thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111người tập võ đối với chuyện này cũng chút nền tảng. Quả thật cảm giác được mạch tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly vững vàng không bị nội thương ngoại thương hay trúng độc cả…sắc mặt mới hòa hoãn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút. Phượng Chi Dao lại bồi thêm một câu, nói: “Thuộc hạ đã sai người mang đại phu tới, Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia không bằng trước an trí Vương phi thỏa đáng đã.”

“Vương gia, trong Hoa uyển chỗ nghỉ ngơi, không bằng tạm thời thu xếp đưa Vương phi vào trong.” Tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phu nhân đi tới, sắc mặt tái nhợt nói. Hôm nay xảy ra chuyện như vậy, nếu Vương phi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111chuyệncòn tốt, nếucái vạn nhất, bất kể liên quan đến Tôn gia hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thì cũng khó tránh khỏi tội trạng. Cho nên, bây giờ Tôn phu nhân vẫn còn bị dọa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến nhũn ra nhưng cũng không thể không tới đây nói chuyện.

Mặc Tu Nghiêu ôm lấy Diệp Ly, nhàn nhạt nhìn Tôn phu nhân một cái, nhấc chân đi vào bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoa uyển.

Đại phu nhanh chóng đi tới, Mặc Tu Nghiêu vừa ôm Diệp Ly đi vào một tiểu lâu được Tôn phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân an trí, thì Tần Phong Phượng Chi Dao ngoài cửa mỗi người mang theo một đại phu đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào. Hai người này không phải quân y trong Mặc gia quân đại phu được gần đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu ra lệnh mang từ y quán phụ cận tới. Hai người đột nhiên bị kèm hai bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến đây, bị hù dọa không nhẹ. Thấy bên giường Mặc Tu Nghiêu một đầu tóc trắng sắc mặt âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trầm ngồi đó, không khỏi hai chân mềm nhũn ngã ngồi trên mặt đất.

Tôn phu nhân vội kéo hai người lên nói : “Hai vị đại phu, mau mau chẩn mạch cho Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phi.”

Được nàng nhắc nhở, hai vị đại phu mới hồi phục tinh thần. Tay chânchút nhũn ra, hướng mép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giường đi tới, chẳng qua thấy Mặc Tu Nghiêu ngồi bên giường thế nào cũng không dám tới gần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu khẽ hừ một tiếng, nhìn hai gã đại phu một lát mới đứng dậy tránh ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mép giường.

Hai đại phu này mặc không phải nhân vật khó lường nhưng xưa nay y quán loại người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng có, tin tức cũng linh thông. Lúc này cũng đoán được cô gái nằng trên giường nơi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phi, thấy Mặc Tu Nghiêu nhìn chằm chằm không khỏi càng thêm cẩn thận. Tiến lên thay phiên vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly chẩn mạch, ánh mắt hai bên liếc nhau một cái, song phương trao đổi kết quả chuẩn bệnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu đứng sau không nhẫn nại như vậy, trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc A Ly thế nào?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Một đại phu cau mày xem lại mạch, tựa hồ xác nhận xong mới cùng đồng bạn bên cạnh hướng về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phía Mặc Tu Nghiêu chắp tay nói: “Xin Vương gia yên tâm, Vương phi không đáng ngại.”

Sắc mặt Mặc Tu Nghiêu cũng không khá hơn, trầm giọng hỏi: “Bản vương đang hỏi các ngươi sao Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phi hôn bất tỉnh!.”

Lão đại phu bị dọa sợ run lên vội vàng nói: “Khởi bẩm….Khởi bẩm vương gia, Vương phi đã thai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ba tháng.Cho nên hôm mê bất tỉnh…Đại khái là vì mới vừa rồi tiểu thế tử trong bụng bị kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợ….”

“Ngươi nói cái gì?” Mọi người đều sửng sốt, Mặc Tu Nghiêu một tay bắt lấy vạt áo đại phu hỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đại phu kia bị dọa không nhẹ, nào nói được gì. Đại phu bên cạnh vội vàng nói: “Khởi bẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương gia, Vương phi đúng thai, những chỗ khác….cũng không bị tổn thương gì….”

Trong phòng, Phượng Chi Dao, Tần Phong Tôn phu nhân đều thở phào nhẹ nhõm, chợt trong lòng càng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mừng rỡ. Phượng Chi Dao tiến lên giải cứu đại phu đáng thương bị Mặc Tu Nghiêu bóp chặt, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với Mặc Tu Nghiêu: “Vương gia, chúc mừng Vương gia. Định Vương phủ lại sắp thêm một tiểu thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử rồi.” Lúc này Mặc Tu Nghiêu mới hồi phục tinh thần, đi tới ngồi xuống bên mép giường, kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngạc nhìn người đang ngủ man trên giường. Phượng Chi Dao bất đắc nhún nhún vai, xoay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trao đổi với đại phu, “Vương phi thật sự không chuyệnchứ? Lúc nào mới có thể tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại?”

Đại phu thấp giọng nói: “Vương phi bị kinh hãi không nhẹ, chủ yếu bào thai tiểu thế tử còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yếu, chỉ sợ là bị kinh sợ. Vương phi lâm vào ngủ say cũng là để bảo vệ tiểu thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử, thảo dân sẽ mấy đơn thuốc dưỡng thai cùng an thần cho Vương phi dùng. Nhiều nhất hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ba ngày Vương phi sẽ tỉnh lại.”

Phượng Chi Dao trịnh trọng nhìn hai vị đại phu, hỏi: “Hai vị chắc chứ?”

Hai vị đại phu bất đắc vẻ mặt đau khổ gật đầu nói: “Thảo dân đảm bảo, Vương phi thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự không sao.Lại nói thân thể Vương phi cùng tốt, nếu như gặp phải sự cố hôm nay,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gái bình thường…chỉ sợ khó giữ được đứa bé. Lần này Vương phi chỉ bị động thai khí, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đáng ngại.” Lúc này Phượng Chi Dao mới hài lòng gật đầu một cái nói : “Vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tốt, mấy ngày nay liền phiền hai vị đại phu lại Định Vương phủ chiếu cố Vương phi. Dĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên, Định Vương phủ sẽ cho hai vị tiền xem bệnh hài lòng.”

Hai vị đại phu cũng biết mình không hội cự tuyệt, chỉ đành gật đầu đáp ứng, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được Phượng Chi Dao phái người đưa đi thuốc.

Đợi đến khi Diệp Ly uống xong thuốc, mặc vẫn còn ngủ say những sắc mặt ràng đã tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên. Mặc Tu Nghiêu mặt mũi âm u cũng thoáng tươi tỉnh lên. Đến khi Phượng Chi Diêu bẩm báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tất cả thích khách đã bị bắt lại, Mặc Tu Nghiêu mới cẩn thận lôi kéo góc chăn cho Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Bên ngoài sảnh, Tôn phu nhân vẫn chờ nơi đó không dám tự tiện rời đi. Thấy Mặc Tu Nghiêu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngoài, Tôn phu nhân mới bước lên quỳ xuống đất trầm giọng nói: “Tôn thị kính xin Vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giáng tội.”

Mặc Tu Nghiêu hừ nhẹ một tiếng, nhàn nhạt nói: “Trong vòng một canh giờ đem những thích khách kia tra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hỏi tới nơi cho Bản vương. Nếu không làm được…..” Không đợi Mặc Tu Nghiêu nói xong, Tôn phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vội vàng nói: “Đa tạ Vương gia khai ân, thuộc hạ hiểu.” Hướng về phía Mặc Tu Nghiêu thi lễ,vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vã xoay người ra cửa.

Mặc Tu Nghiêu đi ra ngoài cửa, liếc mắt nhìn ba người Tần Phong, Trác Tĩnh, Lâm Hàn đứng ở cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trầm giọng nói: “Tội thất trách, chờ A Ly tỉnh lại Bản vương sẽ tính sổ với các ngươi. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như A Ly xảy ra chuyện gì….” Tần Phong nghiêm nghị nói: “Thuộc hạ lĩnh mệnh.” Mặc Tu Nghiêu hừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lạnh một tiếng phất tay áo bỏ đi, Trác Tĩnh, Lâm Hàn đứng bên cạnh hắn thở dài, Trác Tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đưa tay vỗ vỗ bả vai Tần Phong coi như an ủi, vội vàng cùng Lâm Hàn đuổi theo Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu Nghiêu.

Lúc này, bên trong Hoa uyển, mặcnhân số hơi nhiều nhưng không khí lại ngưng trọng khiến người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợ hãi. Bên ngoài Hoa uyển, trên mảnh đất trống bên Thủy các, toàn bộ quý phụ tiểu thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới tham gia yến hội lần này đều bị giam giữ đây. Mới tháng chín nhưng Hoàng thành Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lăng đã chút rét lạnh, nhưng mấy thiên kim quý phụ quyền quý này đối mặt với bản mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tình của binh lính Mặc gia quân đứng hơn một canh giờ trong gió lạnh cũng không ai dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kêu một tiếng.

Bạch Thanh Ninh thất hồn lạc phách ngã ngồi bên người Bạch phu nhân, Bạch phu nhân đứngphía trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng bị dọa không nhẹ. Hai mẹ con một đứng một ngồi ở trong đám người không khác biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bao nhiêu, bởi lúc này những người khác cũng không tốt hơn bọn họ bao nhiêu. Càng không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải nói mấy thích khách bị thị vệ Định Vương phủ bắt lại cách đó không xa, sau khi lột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt nạ xuống trong đó không ít người các nàng nhìn quen mắt. Những người nhạy bén với thời cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảm nhận ràng một phen mưa gió sắp tới.

“Tham kiến Vương gia.” Thị vệ Định Vương phủ nghiêm nghị cung kính mà hành lễ, Mặc Tu Nghiêu mặc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trắng sải bước mà đến, tóc dài tuyết trắng trong gió tùy ý tung bay, không hiểu sao lại làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người ta không khỏi sinh ra một loại lạnh lẽo thấu xương. Mặc Tu Nghiêu cũng không nhìn đám nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quyến bị dọa không nhẹ, đưa mắt nhìn về phía mấy thích khách bị đè ngã xuống đất, tròng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt hỏi: “Thân phận gì?”

Phượng Chi Dao thấp giọng nói: “Khởi bẩm Vương gia, đã điều tra xong. Thân phận khác nhau, thị vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ngự lâm quân Tây Lăng, còntiểu quan bộ binh, đều xuất thân từ quý tộc Tây Lăng cũ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Rất tốt….” Mặc Tu Nghiêu thấp giọng cười nói, cúi đầu nhìn thanh niên bị bẻ gãy xương đùi đè chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên mặt đất nhưng vẫn như dùng ánh mắt phẫn hận trừng mình. Ngồi xổm xuống, Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tay nâng mặt người thanh niên kia lên, lạnh nhạt cười nói: “Thế gia Tây Lăng sao? gan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đúng không nhỏ…”

“Mặc Tu Nghiêu, ngươi đừngchiếm được Hoàng thành Tây Lăng, Trấn Nam Vương sẽ trở lại thôi!.” Người thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 niên nổi giận mắng.

Mặc Tu Nghiêu cũng không tức giận, “Lôi Chấn Đình? Thật đáng tiếc….Trong mắt Lôi Chấn Đình thì hình như Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành Tây Lăng cũng không quan trọng đến vậy. Nhưng ngươi yên tâm, Bản vương sẽ thỏa mãn tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nguyện của ngươi, tương lai Bản vương nhất định sẽ đem tro cốt Lôi Chấn Đình rắc khắp phố lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngõ nhỏ Hoàng thành Tây Lăng mặc cho người người chà đạp. hiện tại…cứ lo cho bản thân ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước đi.” Nói xong, chỉ nghe rắc rắc một tiếng, vẻ mặt người thanh niên vặn vẹo, xương ngực quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dị lõm vào bên trong, bên miệng không ngừng nôn ra máu tươi.

“Mặc Tu Nghiêu, ngươi…Ngươi sẽ không được chết tử tế! Ngươi, còn Diệp Ly cũng——-?” Câu nói kế tiếp còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chưa ra khỏi miệng, thân thể người thanh niên đột nhiên bay ra ngoài, bay qua đám người thẳng tắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đụng vào tường vây xa xa. Chỉ nghe một tiếng nặng nề trầm đục, trên tường vây nhuộm đầy vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 máu đỏ sậm. Thân thể người thanh niên rơi trên mặt đất mềm thành một đoàn, đã sớm mất đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơi thở, “Không biết sống chết!.”

Trong Hoa uyển nhất thời lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người sợ hãi nhìn nam tử tóc trắng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt, giống như trước mắt không phải Vương gia tuấn danh chấn thiên hạ ác quỷ Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 La từ trong địa ngục đi ra.

Mặc Tu Nghiêu cũng không nhìn thi thể người kia bên góc tường, cúi đầu nhìn về phía một thích khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khác, cười nhạt nói: “Ngự lâm quân thị vệ? Tây Hăng hoàng phái ngươi tới ám sát A Ly của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bản vương ?”

Mới vừa rồi giật mình như vây, cho thị vệ ngự lâm tinh nhuệ Tây Lăng cũng không khói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút sợ.

“Là chủ ý của mình ta, không liên quan tới người khác. Muốn chém muốn giết hay lột da róc thịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì tùy ngươi!.” Cố nén lạnh lẽo trong lòng, thị vệ Ngự lâm cắn răng nói.

Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Rất tốt, cốt khí. Bản vương thành toàn cho ngươi. Diệt tộc!”

Nghe vậy người nọ bỗng dưng trợn to hai mắt, “Không….Ngươi không thể!.”

Bản vương sẽ cho ngươi thấy Bản vương rốt cuộc thể hay không.” Mặc Tu Nghiêu bình tĩnh cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói, “Phượng Tam, người mang đến chưa?” Phượng Chi Dao đứng bên cạnh nhìn Mặc Tu Nghiêu nói nói cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười, trong lòng khe khẽ thở dài, che giấu lo lắng nơi đáy mắt gật đầu nói: “Khởi bẩm Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia, tam tộc tất cả thích khách tra được đã ngoài cửa chờ xử trí.”

Mặc Tu Nghiêu bình tĩnh nói: “Giết.”

“Không! Định Vương, ngươi không thể làm như vậy.” Trong đám người, công chúa Lăng Vân đứng ra nhìn chằm chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu nói.

Mặc Tu Nghiêu khinh thường nhếch khóe môi, nhàn nhạt nói: “Bản vương không cần ngươi nói cho Bản vương biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên làm thế nào.” Công chúa Lăng Vân lạnh lùng nói: “Bọn họ là thần tử Tây Lăng, Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phủ không có quyền xử trí.”

Phượng Chi Dao tiến lên một bước, ngăn công chúa Lăng Vân lại cười nhạt nói: “Bọn họ thích khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ám sát Định Vương phi, Định Vương phủ quyền xử trí bọn họ.” Công chúa Lăng Vân không khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghẹn lời, cãi chày cãi chối nói: “Nhưng tộc nhân của bọn họ tội.” Phượng Chi Dao cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xuy một tiếng, chút hăng hái nhìn công chúa Lăng Vân nói: “Ám sát Định Vương phi, cho© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giết cửu tộc cũng không coi quá đáng đúng không? Huống hồ Định Vương phủ chỉ truy xét tam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tộc, coi như cho Tây Lăng Hoàng mặt mũi rồi.”

Sắc mặt công chúa Lăng Vân khó coi, những thích khách này thân phận không cao, thậm chí thể nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bình thường. Nhưng tộc nhân của bọn họ ai ai không phải vọng tộc Tây Lăng, trong đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đa số đều đi theo Trấn Nam Vương phủ. Huống hồ, giữa nhà quyền quý đều đám hỏi, tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi tính lại đều người nhà trong đó, nếu truy xét tam tộc thì quyền quý Tây Lăng Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành ít nhất cũng chết hơn phân nửa. Thế lực Trấn Nam Vương phủ thể nói là sắp toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 diệt. So với phụ hoàng mình bất tranh bất khí mềm yếu thì xưa nay công chúa Lăng Vân còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sùng bái thúc phụ trác tuyệt Lôi Chấn Đình nhà mình hơn. Quan hệ giữa nàngTrấn Nam Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phủ không tệ, tất nhiên không hi vọng thế lực của Lôi Chấn Đình trong Hoàng thành bị Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nghiêu toàn diệt.

“Cho như vậy thì chuyện này cũng nên bẩm báo phụ hoàng ta rồi mới xử trí.” Công chúa Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vân nói.

Phượng Chi Dao cười lạnh một tiếng nói: “Hoàng thành Tây Lăng bây giờcủa Đinh Vương phủ, hoàng tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Lăng của ngươi chẳng qua tạm nơi nàythôi. Từ lúc nào chủ nhân muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm việc còn phải hỏi ý kiến khách?”

“Ngươi…Ngươi vô sỉ.” Công chúa Lăng Vân không còn lời nào để nói, chỉ đành mở miệng nổi giận mắng.

Phượng Chi Dao im lặng liếc mắt, đang định mở miệng chẹn họng Lăng Vân công chúa mấy câu thì trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt một đạo bóng trắng như gió thổi qua, công chúa Lăng Vân mới vừa rồi còn vênh váo hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hăng đã bị người ta bóp cổ, cặp mắt trợn trắng. Mặc Tu Nghiêu từ trên cao nhìn xuốn, thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sắc lạnh lùng nhìn chằm chằm nữ nhân trang điểm tinh sảo trước mặt, thanh âm rét lạnh thấu xương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Chuyện của Bản vương từ lúc nào đến phiên ngươi chen miệng vào? Ngươi cho rằng…Ngươi công chúa Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lăng thì sẽ không chuyện sao?”

Công chúa Lăng Vân bị Mặc Tu Nghiêu bóp chặt cổ, cơ hồ sắp không thở nổi, gian nan nói: “Ta….Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liên quan…Ta, ặc ặc…” Mặc Tu Nghiêu không chút hạ thủ lưu tình, công chúa Lăng Vân dùng hết khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lực cũng không thể nói ra một câu đầy đủ, chỉ thể trơ mắt nhìn mình hấp càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày càng khó khăn, trong ngực đau đớn như sắp nổ tung.

“Trong này mấy người ngươi mang đến? Hả?” Mặc Tu Nghiêu hỏi.

Công chúa Lăng Vân biến sắc, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ. Sợ hãi nhìn dung nhan tuấn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu, trong con ngươi thâm thúy không che dấu chút nào sát ý, “Không…” Đây chữ cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng Lăng Vân công chúa phun ra, dưới con mắt mọi người chỉ thấy công chúa Lăng Vân mới vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi còn lớn tiếng cãi cọ nay đã lặng lẽ không tiếng động trượt xuống đất, bên mép tràn xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bọt máu.

“A?” Không biết người nào rốt cuộc không nhịn được một màn kinh khủng trước mắt, lên tiếng hét ầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên. Nhất thời trong Hoa uyển một mảnh huyên náo, nhóm nữ quyến rối rít quỳ xuống luôn miệng cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xin tha thứ. Ngay cả công chúa Lăng Vân Định Vương còn không chút do dự nói giết liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giết huống hồ các nàng?

“Im miệng!.” Phượng Chi Dao liếc mắt nhìn nơi ầm ĩ tiếng khóc, thấy Mặc Tu Nghiêu sắp không nhịn được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vội vàng quát.

Bị hắn rống một tiếng như vậy, tiếng khóc liền ngưng bặt. Mặc Tu Nghiêu đi tới ngồi xuống chiếc ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cách đó không xa, ánh mắt từ từ rơi xuống mẹ con Bạch gia trong đám người. Bạch Thanh Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phát hiện ánh mắt Mặc Tu Nghiêu rơi trên người nàng lập tức không tự chủ rùng mình một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tận lực dựa vào bên người Bạch phu nhân. Trải qua chuyện vừa rồi, trong lòng nàng nào còn nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút ý chí quý tộc hay phong thái địa vị Định Vươngnữa. Lúc này, trong lòng nàng hiển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên Định Vương còn đáng sợ hơn Diêm La ác quỷ, nếu như nàng thể lập tức rời đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nơi này, nàng chỉ hy vọng cả đời không gặp lại hắn nữa.

“Bạch Thanh Ninh?” Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt kêu lên, giọng nói không nghe ra nửa điểm vui buồn.

Mới vừa rồi hiện trường hỗn loạn, Bạch phu nhân cũng không thấy rốt cuộc Bạch Thanh Ninh làm cái gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc lúc này cực kỳ sợ hãi Mặc Tu Nghiêu, nhưng chỉ tưởng là Định Vương nhìn trúng nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhi nhà mình, vội vàng vươn tay đẩy Bạch Thanh Ninh một cái. Người Bạch Thanh Ninh run lên, lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu liên tục, núp bên người Bạch phu nhân không dám nhúc nhích. Phượng Chi Dao đứng bên cạnh Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu Nghiêu phất phất tay, hai thị vệ tiến lên dễ dàng xách Bạch Thanh Ninh đến trước mặt Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu Nghiêu.

Mặc Tu Nghiêu cẩn thận quan sát Bạch Thanh Ninh hồi lâu mới nhàn nhạt nói: “Dáng dấp không tệ.”

ràng lời khen ngợi nhưng nghe vào trong tai Bạch Thanh Ninh lại tựa như bùa đòi mạng. Nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới vừa rồi Mặc Tu Nghiêu còn khen ngợi hai thích khách kia rất tốt, cốt khí…Sắc mặt Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh Trữ càng thêm trắng bệch như tờ giấy, run rẩy quỳ xuống đất, Bạch Thanh Trữ cố nén sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hãi nói: “Vương gia…Tạ Vương gia khen ngợi…”

Mặc Tu Nghiêu cười lạnh một tiếng, “Bản vương không khen ngợi ngươi, Ái phi của Bản vươngngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôn mê bất tỉnh, ngươi thật to gan!.”

“Không!.” Bạch Thanh Trữ thất thanh kêu lên: “Chuyện đó không liên quan đến ta! Ta không có…Ta không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả!.” Quả thật nàng không làm gì, không sai, nàng quả thực kéo Diệp Ly một phen nhưng đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111ngoài ý muốn, người nàng muốn kéo cũng không phải Diệp Ly. Huống hồ, nàng vẫn còn muốn sống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong trường hợp như vậy nàng tay trói gà không chặt muốn sống chẳng lẽ lạilỗi sao?

“Không làm gì cả?” Mặc Tu Nghiêu nhìn chằm chằm nàng. Bạch Thanh Trữ gật đầu liên tục nói: “Đúng vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyện đó không liên quan tới ta. Ta không làm gì cả!.”

“Không làm gì…cũng phải chết!.” Lệ khí trong mắt Mặc Tu Nghiêu dâng lên, chán ghét thậm chíoán hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn chằm chằm Bạch Thanh Ninh, nhẹ nhàng chậm rãi nói: “Ngươi đang bên cạnh A Ly, tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thay nàng cản một kiếm?”

Bạch Thanh Ninh á khẩu không trả lời được, thì ra trong mắt Định Vương không thay Định Vương phi cản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một kiếm cũng một trong nhữngdo đáng chết sao? Không! Bạch Thanh Ninh lắc đầu liên tục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong lòng dâng lên một cỗ không cam lòng cùng tức giận.

Tại sao? Tại sao nàng không thay Định Vương phi cản một kiếm lại đáng chết? Tại sao muốn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gái tay trói gà không chặt thay một người công cùng không quan hệ tới nàng đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kiếm? Nàng chỉ muốn sống thôi, chẳng lẽ đây cũng tội sao?

“Không! Ta không phục!” Bạch Thanh Ninh the thé kêu lên.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 312 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc