GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 301: Dân chúng vô tội

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Định Vương, hạnh ngộ.” Long Dương nhìn nam tử trước mặt hồi lâu, mới từ từ phun ra mấy chữ.

Đây lần đầu tiên Long Dương nhìn thấy vị Định Vương danh dương thiên hạ này. Từ một phương diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác nói, thậm chí danh khí của Mặc Tu Nghiêu còn lớn hơn cả vị phụ thân văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể trị quốc thể an bang, chiến công lớn lao với Đại Sở Mặc Lưu Danh. Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn người đầu tiên lấy danh nghĩa Định Quốc Vương phủ làm ra những chuyện mấy Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương đời trước chưa từng làm. Đó chính ân đoạn nghĩa tuyệt với Đại Sở, từ đó Mặc gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân Định Vương trở thành một thế lực riêng biệt trên cõi đời này tranh bá thiên hạ. Cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ đây chân chính thoát khỏi ràng buộc với Đại Sở, sau này thành bại vinh nhục của Mặc gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân không còn chút quan hệ nào với Đại Sở.

Nam tử trước mắt mặc một bộ áo trắng như tuyết, hơn nữa một ít tóc dài tuyết trắng tùy ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thả xuống, sạch sẽ khác hẳn chiến trường máu tanh, lại làm cho Long Dương sinh ra cảm giác nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểm. Long Dương tin tưởng vào trực giác của mình, cho lão đã hơn hai mươi năm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra chiến trường. Nam tử trước mắt này, cái biểu hiện ôn văn bình thản, trong trẻo như tuyết trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỉnh núi cao dường như bắt đầu khởi động mang theo sát khí ràng càng khiến cho người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ hãi.

Mặc Tu Nghiêu bình tĩnh nhìn Long Dương, một tay mạn bất kinh tâm (tùy ý) vuốt vuốt cốc sứ thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoa trong tay, vừa thản nhiên nói: ” Bản vương ý định nói chuyện với Long Tướng quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chu tướng quân một chút. Nhưng Long Tướng quân, không thể không nói. . . Hiện giờ tâm tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Bản vươngcùng không tốt. Long Tướng quân có biết, bình sinh Bản vương ghét nhất chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”

Long Dương nhìn Mặc Tu Nghiêu, trầm giọng nói: “Xin Định Vương chỉ giáo.”

Mặc Tu Nghiêu từ từ đặt chén trà xuống, sự yên lặng trong phòng khiến cho chén trà đụng phải mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn phát ra tiếng kêu thanh thúy, “Là bị người uy hiếp. Bình sinh Bản vương hận nhất chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị uy hiếp. Hơn nữa, Bản vương tương đối hiếu kỳ, sao Long Tướng quân lại cho rằng Bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vương sẽ những người Đại Sở kia,bỏ qua chuyện công thành ?” Dường như nói đến chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì buồn cười, Mặc Tu Nghiêu từ từ cười ra tiếng. Long Dương trầm mặc chốc lát, mới vừa nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Là lão phu khinh suất. Ước chừng là. . . Người đã già nên mềm lòng. Nếulão phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc tuổi còn trẻ, ước chừng cũng sẽquyết định giống như Định Vương lúc này.”

Mặc Tu Nghiêu gật đầu cười nói: “Quả nhiên vẫn Long Tướng quân thể hiểu được Bản vương. Đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy. . . Long Tướng quân đã chuẩn bị tiếp nhận hậu quả của quyết định này chưa?”

Nghe vậy, mặt Long Dương liền biến sắc, trầm giọng nói: “Định Vương, Biện thành ngươi đã dẹp xong cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạo thêm nhiều sát nghiệt hơn nữa? Chuyện này một mình lão phu gây nên, nếu Định Vương© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì tức giận, không ngại lấy cái mạng này của lão phu.” Mặc Tu Nghiêu cười nhạt không tỏ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thái độ, “Đã nói cho Long Tướng quân, mặc đêm qua Long Tướng quân để cho hơn phân nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dân chúng trong thành chạy đi. Nhưng là. . . Mặc gia quân cũng vẫn bắt sống được không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 binh Tây Lăng. Miễn cưỡng. . . Cũng có thể bổ khuyết cho số lượng dân chúng chạy trốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia?”

“Định Vương. . . . . .” Long Dương thống khổ nhắm hai mắt lại, “Lão phu một người làm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người chịu, Định Vương thiên đao vạn quả lão phu thì lão phu cũng tuyệt không nói một chữ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chỉ xin ngài. . . Bỏ qua cho dân chúng tội tướng sĩ.”

Mặc Tu Nghiêu làm như không nghe thấy, hướng về phía cửa phất tay một cái, cười nói: “Mang Long Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng quân đi xem một chút. . . . . .”

Ngoài cửa, Trác Tĩnh phất tay một cái, hai thị vệ đi vào mang Long Dương ra ngoài. Trong phòng, Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu từ từ nhắm mắt lại, hồi lâu, giọng nói trầm thấp truyền ra, “Những người này. . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thật là chán ghét! Phụ vương, đại ca. . . Chờ ta giết toàn bộ bọn họ xong các người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể an nghỉ rồi. . . Cũng sẽ không còn ai có thể gây tổn thương cho A Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa. . . . . .”

Lúc Diệp Ly xử xong chuyện trên chiến trường, mang theo đám người Phượng Chi Dao trở lại Biện thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì trong thành ngoài thành binh Mặc gia quân đang dọn dẹp chiến trường. Trong không khí còn phiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tán nồng đậm mùi máu tươi. Đoàn người đi trên đường phố trong thành, thỉnh thoảng binh đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dọn dẹp trên đường phố tiến lên hành lễ.

Phượng Chi Dao nhíu nhíu mày,chút khó hiểu hỏi: “Đây chuyện gì? sao trong thành không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nguời dân nào?” Coi như mới vừa đánh giặc xong, bách tính đều sợ hãi không dám ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa, nhưng cũng không đến mức trong thành không đến một người chứ. Thậm chí ngay cả hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên đường, các cửa sổ trên lầu cũng không ai nhìn lén đó. Cả thành trì im ắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trừ những binh sĩ vẫn còn đang dọn dẹp đường phố kia thì không khác một tòa thành chết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Binh trước mặt do dự một chút, liếc nhìn đám nguời Diệp Ly một chút mới bẩm: “Khởi bẩm Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phi, Phượng tướng quân, Vương gia mới vừa hạ lệnh đem tất cả dân chúng cùng tù với binh đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến ngoại thành phía Tây.”

Diệp Ly nhíu mày, hỏi: “Kéo đến ngoại thành phía Tây? Làm cái gì?”

“Ngoại thành phía Tây. . . pháp trường của Biện thành.”

“Pháp trường?” Phượng Chi Dao suy nghĩ một chút nói: “Bắt được tướng lĩnh trọng yếu của Tây Lăng rồi? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Long Dương hay Lôi Đằng Phong? Không đúng, cho bắt được bọn họ cũng không cần phải vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xử hình lúc này?” Giết Long Dương còn dễ nói, thể đả kích sĩ khí của Tây Lăng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng thân phận Lôi Đằng Phong thì việc hắn sống so với chết thìgiá trị hơn nhiều. Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tam công tử nhất thời choáng váng đầu nhớ đến Lôi Đằng Phong tối hôm qua mới chạy trốn từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưới tay hắn.

Binh lính nhìn Diệp Ly một chút không nói tiếp. Diệp Ly nhíu mày nói: “Nói chi tiết đi.”

Binh lính trầm giọng nói: “Vương gia hạ lệnh đem tất cả binh dân chúng trong Biện thành, toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ giết!”

“Cái gì? !” Diệp Ly Phượng Chi Dao đều giật mình, liếc nhau một cái, Phượng Chi Dao ổn định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm thần lại hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì?”

Binh lính kia liền tranh thủ tình huống một ngày một đêm giao chiến kia nói, nhiên cũng bao gồm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả chuyện Long Dương mang dân chúng Đại Sở trong Biện thành uy hiếp bọn họ rút quân. Còn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kịp nghe xong, đoàn người vội vàng hướng về phía pháp trường ngoại thành Tây.

Ngoại thành phía Tâymột khoảng đất rộng lớn để trống, từ khi Biện thành được xây tới nay thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi này chính pháp trường. Song không nghi ngờ chút nào, hôm nay ở chỗ này, số người sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sửa rơi đầu xuống đất sẽ còn nhiều hơn số người bị xử tử Biện thành này mấy trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm qua cộng lại. Long Dương bị hai binhKỳ Lân đè ép, mặt ngó về phía pháp trường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lực nhìn đám binh bị buộc quỳ rạp xuống đất trước mắt. Trong những người này thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cònrất nhiều người còn mang theo thương tích, lúc này bọn họ cũng chỉ thể bị người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ép quỳ rạp xuống đất nghển cổ lên nhìn.

Trên mặt đất bằng phẳng lát đá xanhlạnh như băng đã bị nhiễm những vết máu đỏ sậm, hiển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên những người đang quỳ lúc này cũng không phải nhóm đầu tiên. Long Dương bị người phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áp đến không thể động đậy, tròn mắt muốn nứt ra, “Đủ rồi! Định Vương! Đủ rồi. . . Đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là lỗi của lão phu, bây giờ ngài hãy giết lão phu đi!” Hai mắt Long Dương đỏ bừng, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trán nổi gân xanh. Lão thật sai lầm rồi,bảo vệ Biện thành tình lại chọc giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một con tử mạnh mẽ khát máu đã ngủ đông nhiều năm. lẽ lúc còn trẻ sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệt quá nặng, đến lúc lão về già mớithể khiến cho những tướng dân chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tội này phải trả giá.

“Định Vương! Ngươi giết lão phu đi!” Long Dương quát um lên.

Khóe miệng Mặc Tu Nghiêu khẽ nhếch ra một nụ cười, giơ tay lên chỉ vào vũng máu người cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Ta sẽ không giết ngươi, Long Dương tướng quân đã nhìn kỳ rồi chứ. Nhìn một chút những tướng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, những dân chúng nàychết như thế nào.ngươi. . . hại chết bọn họ. Hai quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giao chiến, Bản vương cũng không muốn khiến dân chúng gặp họa, lần này. . . ngươi ép Bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vương. Trải qua lần này, Bản vương tin tưởng, sau này trên chiến trường sẽ không xuất hiện tình huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày hôm qua nữa. Ngươi nói đúng không?”

“Lạm sát người tội như thế, ngươi không sợ báo ứng sao?” Long Dương bi thương nói. Nếu lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước, Long Dương cũng không tin báo ứng, lão chỉ tin nhân định thắng thiên. Nhưng đã đến hiện tại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão lại không thể không thừa nhận, cõi đời này đích xác có báo ứng.

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày cười khẽ, “Bản vương sợ báo ứngchứ? Định Vương Phủ nhiều đời trung thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước, lại cái hồi báo nào?”

“Chẳng lẽ Vương PhiThế tử gia không sợ sao?” Long Dương nói. Lời vừa nói ra, Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cau mày hơi thở nhất thời đông lạnh như sương. Mặc Tu Nghiêu đột nhiên giương mắt nhìn về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Long Dương, ánh mắt lãnh huyết tối sầm cũng khiến cho Long Dương cũng nhịn không được trong lòng run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, chỉ nghe Mặc Tu Nghiêu lạnh lùng nói: “Giết cho ta!” Quay đầu lại nhìn về phía Long Dương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu lãnh đạm nói: “Ngươi tốt nhất cầu nguyện A Ly cả đời bình an, nếu không. . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . Bản vương muốn thiên hạ muôn dân trăm họ bồi theo nàng!”

Nghe được mệnh lệnh của Mặc Tu Nghiêu, đám người hành hình trên pháp trường lại một lần nữa giơ đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tay lên. . . . . .

“Dừng tay!” Giọng nữ trong trẻo từ phía sau truyền đến, mọi người chỉ nhìn thấy một bóng ảnh áo trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như một đám mây trắng rơi xuống giữa pháp trường. Diệp Ly xoay người lại nhìn vết máu đỏ sậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưới chân nhíu nhíu mày, nhìn nhìn lại xung quanh dân chúng bị giải đến pháp trường đang nức nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng vẫn tới kịp. . .

“A Ly, sao nàng lại tới đây?” Mặc Tu Nghiêu ngẩn ra, gương mặt lạnh lùng lại nhiều thêm mấy phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấm áp, đứng dậy nhìn bóng ảnh màu trắng giữa pháp trường ôn nhu hỏi. Diệp Ly đưa mắt, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên nam tử cao ngất trên đài áomái tóc trắng như tuyết, trên dung nhan tuấn mỹ mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo nhàn nhạt ấm áp và ôn nhu. Làm còn thấy bóng dáng của âm thanh lãnh khốc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình không kháctu la.

Phượng Chi Dao cũng bước chậm theo đi lên đài cao, Phượng Chi Dao đi trước một bước lãnh hội đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh mắt lạnh lẽo như đao của Vương gia nhà mình. Bất đắc sờ sờ lỗ mũi đứng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bên, Vương Phi trở lại đúng lúc này, cũng không liên quan đến hắn.

“A Ly, sao nàng lại tới đây? Mấy ngày nay cực khổ rồi sao không trở về đi nghỉ ngơi?” Nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai đầu lông mày thanh lệ của Diệp Ly khó mà che dấu vẻ mỏi mệt, Mặc Tu Nghiêu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui trầm giọng hỏi.

Diệp Ly bất đắc liếc hắn một cái, nàng không thể trở về nghỉ ngơi là ai làm hại?

“Đây tại sao? Làm sao đột nhiên lại. . .” Diệp Ly thấp giọng hỏi, nếu như có thể nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không muốn hỏi Mặc Tu Nghiêu chỗ này. Nhưng bây giờ không phải lúc nàng thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọn địa điểm, hơi chần chờ một chút, thì gần mười vạn người thể rơi đầu xuống đất rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kiếp trước kiếp này, Diệp Ly từ trong xương vẫn quân nhân. Nàng không sợ hãi đánh giặc, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không dặt cái chết. Nhưng giết binh, giết dân chúng tội ràng không nằm trong mấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chốt đạo đức của nàng. Huống chi, chuyện này cũng không tốt cho danh tiếng của Mặc Tu Nghiêu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc gia quân. Mấy năm trước, Mặc Tu Nghiêu Tây Bắc giết mấy ngàn binh lính Đại Sở, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến cho rất nhiều văn nhân lên án rồi. Nếu như thêm dân chúng của cả thành này nữa, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối với Mặc Tu Nghiêu nói thật không phảichuyện tốt.

Mặc Tu Nghiêu khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: “A Ly không cần phải để ý đến những chuyện này. Đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về trước nghỉ ngơi đi? Chờ ta xử xong những chuyện này rồi trở về cùng nàng. Chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thểBiện thành nghỉ ngơi hai ngày.”

“Tu Nghiêu.” Gặp Mặc Tu Nghiêu ràng muốn dời sang đề tài khác, Diệp Ly nhíu mày lại lẳng lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn hắn, trong con ngươi nhiều hơn một tia lo lắng, “Tu Nghiêu, ta hơi mệt mỏi. Chàng theo ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về nghỉ ngơi được không? Những chuyện này ngày khác chúng ta thương thảo lại.” Diệp Ly ôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhu nói, âm thanh nhiều mấy phần yếu ớt cùng với mệt mỏi.

Trong lòng Mặc Tu Nghiêu mềm nhũn, cúi đầu nhìn hốc mắt Diệp Ly đã có quầng thâm. Rốt cục cúi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ôm lấy Diệp Ly đi ra ngoài, Diệp Ly tựa vào trong ngực Mặc Tu Nghiêu, ngẩng đầu lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa cho Phượng Chi Dao một ánh mắt. Phượng Chi Dao khẽ gật đầu, tỏ vẻ cứ để cho mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau mới yên tâm dựa vào Mặc Tu Nghiêu nhắm hai mắt lại. Mấy ngày nay, nàng thật sự hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mệt mỏi.

Mặc Tu Nghiêu ôm Diệp Ly đi ngang qua bên cạnh pháp trường, ánh mắt nhàn nhạt quét qua đám tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng đang quỳ. Con ngươi trong trẻo lạnh lùng xẹt qua một tia khinh thường cùng mỉa mai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Những tướng Tây Lăng này bên trong không thiếu người cương liệt bất khuất người, binh bại bị bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay đã muốn liều chết, lúc này lại nhìn đến ánh mắt đùa cợt này của Mặc Tu Nghiêu nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào còn nhịn được. Một người trong đó hung hăng chửi thề một tiếng nhổ nước bọt, cười lạnh nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Họ Mặc, muốn giết cứ giết, hai mươi năm sau ông đây lại một trang hảo hán. Nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tàn sát hết cả nhà Định Vương Phủ ngươi!”

Mặc Tu Nghiêu mâu quang lạnh lẻo, lạnh nhạt nói: “Đã như vậy, Bản vương thành toàn ngươi. Giết!” Dứt lời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không nữa để ý tới đám người trước mắt, ôm Diệp Ly bước chậm đi ra khỏi pháp trường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lưu lại đám tướng sĩ nhìn nhau xét, ý Vương Phi hiển nhiên không cho giết người, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương gia lại muốn giết. Này giết hay không giết đây, theo thuyết bọn họ hẳn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe theo Vương gia phân phó, nhưng mấy năm qua Vương gia cho tới bây giờ chưa bao giờ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trái với tâm ý của Vương Phi. Hơn nữa, tướngMặc gia quân cũng chiến tinh nhuệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất, mỗi người đều kiêu ngạo của một chiến sĩ. Trên chiến trường giết người là một chuyện, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tru diệt dân chúng bình thường không chút sức phản kháng nào, bọn họ thật sự chút hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ không được.

“Phượng tướng quân, vậy phải làm sao bây giờ?” Tướng lãnh giám sát xử trảm tiến lên hỏi.

Phượng Chi Dao sờ sờ cằm, trầm chốc lát, sau đó chỉ vào một nhóm người còn quỳ gối trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 pháp trường, nói: “Những thứ kia, toàn bộ giết. Còn lại thì trước giữ lại.” Vương gia nói giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn bộ nha, nhục mạ nguyền rủa Định Vương, cũng thật quá muốn chết. Chẳng qua đáng thương cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một trăm người cùng hắn, cũng chỉ thể trách bọn hắn xui xẻo. Người quỳ gối trên pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường toàn bộ giết, những người khác. . . nhiên phải đợi Vương gia Vương Phi ra lệnh. Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi Dao lặng yên nghĩ.

Tướng lãnh giám sát hành hình hài lòng đi đến thi hành mệnh lệnh. Phượng Chi Dao nhìn một chút Long © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dương bên cạnh mặt xám như tro tàn âm thầm lắc đầu. Long Dương cũng là phạm vào tối kỵ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Mặc Tu Nghiêu, dùng dân chúng Đại Sở làm bia thịt, nếu Mặc Tu Nghiêu lui một lần, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám tướng lĩnh Tây Lăng phía sau cũng sẽ đi theo tiến lên công kích đấy. trọng yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn, lúc ấy trong thành còn gần ngàn Kỳ Lân đã đi trước vào thành. Nếu Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự hạ lệnh lui binh, Long Dương xuất thủ thì gần ngàn Kỳ Lân bên trong Biện thành sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp tai ương rồi. điều. . . lửa giận này của Vương gia cũng quá lớn rồi?

Khi Diệp Ly tỉnh lại thì phía ngoài sắc trời đã tối, ngồi dậy vuốt vuốt mi tâm cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút không đúng lắm. Mặcnàng mệt chết đi nhưng cũng không đến mức bị Mặc Tu Nghiêu ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào trong ngực liền ngủ mất đi chứ. Đột nhiên nhớ tới chuyện lúc trước pháp trường, Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngẩng đầu lên qua sa mỏng thấy bình phong sơn thủy phía ngoài, Mặc Tu Nghiêu đang ngồi dưới đèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầm bút viết chữ. Tựa hồ thấy Diệp Ly muốn đứng dậy, Mặc Tu Nghiêu để bút xuống đứng dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi vào phòng trong, mỉm cười nói: “Tỉnh?”

Diệp Ly gật đầu, nhìn kỹ Mặc Tu Nghiêu một chút. Dưới ánh sáng của dạ minh châu, trên dung nhan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuấn mỹ mang theo nụ cười nhẹ nhàng, ôn hòa thư thái.

Diệp Ly áp vào trong lồng ngực hắn, ngẩng đầu nhìn gương mặt chút mỏi mệt của hắn nhẹ giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Sao không nghỉ ngơi một lát? Không phải muốn lại Biện thành nghỉ ngơi hai ngày sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện gì ngày mai nữa xử cũng được.” Mặc Tu Nghiêu đem cằm đặt trên đỉnh đầu nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vuốt ve lọn tóc mềm mại của nàng khẽ cười nói: “Ngủ không được. . . Đem chuyện phải xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều xử xong, ngày maithể bồi nàng nhiều hơn. A Ly, mấy ngày nay nàng cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khổ rồi.”

Không biết làm sao, đột nhiên Diệp Ly nhớ lại vẻ mặt Chu Lăng trước khi chết, áo bào màu xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhạt nhiễm đầy máu nằm trên mặt đất đã bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ sậm, ánh mắt u © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ám không sáng. . . . . . Nụ cười trên mặt dần dần nhạt đi một chút, Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút nhức đầu nhắm nghiền hai mắt.

“A Ly sao vậy?” Mặc Tu Nghiêu nhẹ giọng hỏi.

“Không gì.” Diệp Ly thấp giọng nói, “Hơi mệt chút thôi.”

Ánh mắt Mặc Tu Nghiêu khẽ động, nhẹ nhàng vỗ vỗ cái lưng gầy yếu của nàng, ôn nhu nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nếu mệt mỏi, vậy thì ngủ tiếp một lát. chuyện gì ngày mai hãy nói được chứ?” Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gật đầu, tựa vào trong ngực Mặc Tu Nghiêu quả thật làm cho nàng chút buồn ngủ, mạnh mẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chống lại cơn buồn ngủ, Diệp Ly thấp giọng nói: “Tu Nghiêu, chiến tranh không liên quan đến dân chúng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Không nên lạm sát kẻtội, dân tâm. . . . . .”

Mặc Tu Nghiêu cúi đầu, nhìn dung nhan thanh lệ dần dần lâm vào ngủ say của nàng. Cúi đầu nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhàng hôn xuống, “A Ly quá mềm lòng rồi, như vậy cũng không hay. Sẽ rất dễ dàng bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổn, tội. . . Thiên hạ này ai tội chứ?”

Phủ Thái Thú tạm thời dọn tới trong thư phòng, Mặc Tu Nghiêu ngồi trên ghế, thần sắc lạnh nhạt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Chi Dao Tần Phong trước mắt. Trong lòng Phượng Chi Dao vạn phần bất đắc nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không dám đi tim xui xẻo khitâm tình Mặc Tu Nghiêu đang cực kỳ không tốt. Trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vốn là nụ cười lười biếng nhàn nhã cũng dần dần biến thành cứng ngắc, cuối cùng dần dần không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể duy trì nữa.

Nhìn thoáng qua Tần Phong ràng khôngý định mở miệng, Phượng Chi Dao ho nhẹ một tiếng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Vương gia. . . . . .”

Mặc Tu Nghiêu giương mắt, lạnh nhạt nhìn của hắn hỏi: “Người trên pháp trường xử xong rồi?”

“Xử xong.” Phượng Chi Dao vội vàng đáp.

“Xử lý xong rồi?” Mặc Tu Nghiêu nhướng mày cười lạnh, “Như vậy, trại tù bình ngoài thành cái gì?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Chi Dao cười làm lành nói: “Kẻ nhục mạ Vương gia kia, còn đám người lúc ấy quỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gối trên pháp trường quả thật đều đã giết, Vương gia minh giám. Còn lại . . . Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia chưa phân phó mà?”

“Vậy sao?” Mặc Tu Nghiêu quay đầu, tự tiếu phi tiếu nhìn hắn, hỏi: “Như vậy bây giờ Bản vương phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phó, ngươi đi giết bọn chúng đi”

“Vương gia. . .” Phượng Chi Dao vẻ mặt đau khổ, thấp giọng nói: “Xin Vương gia nghĩ lại.”

Mặc Tu Nghiêu mắt lạnh nhìn hắn, Phượng Chi Dao tiếp tục nói: “Vương gia, Mặc gia quân chúng ta quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỷ nghiêm minh cũng không giết chóc dân chúngtội. Nếu nhất thời Vương gia tức giận giết những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người này đi thì danh tiếng của Mặc gia quân Định Vương Phủ sẽ bị hủy hoại chỉ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chốc lát. Hơn nữa, người Tây Lăng trời sinh tính tình dũng mãnh, nếu bọn họ biết Mặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tàn sát hàng loạt dân trong thành, nhất định sẽ toàn lực trợ giúp quân Tây Lăng coi giữ thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành. Đối với chiến sự sau này của chúng ta thật sự bất lợi to lớn.” Nhìn một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu vẫn bất vi sở động, trong lòng Phượng Chi Dao thở dài, chỉ đành phải tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Hơn nữa, Vương Phi hiền hòa, tất nhiên sẽ không tán thành hành động lần này của Vương gia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương gia tội những người không liên quan khiến Vương Phi không vui?”

Nói đến chỗ này, Phượng Chi Dao giương mắt nhìn lén Mặc Tu Nghiêu một cái, thấy hắn mày kiếm hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhíu hiển nhiên đang suy mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nếu Vương gia liều mạng không thể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giết những người đó, vậy chỉ sợ ai cũng khuyên không được.

Qua thật lâu, mới nghe được Mặc Tu Nghiêu lãnh đạm nói: “Những binh kia toàn bộ giết, dân chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình thường toàn bộ trục xuất khỏi thành đi. Phượng Tam, nếu còn không làm được nữa, ngươi tự mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận tội đi!”

Phượng Chi Dao thở phào nhẹ nhõm, thời đại này cũng không cái quy củ không giết binh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó. Các quốc gia trên chiến trường bắt được binh trừthể trao đổi cùng làm đầy tớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, ngoài ra cũng giết. Mặc Phượng Chi Dao khinh thường giết những binh lính Tây Lăng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93năng lực phản kháng này, nhưng cũng biết những người này tuyệt đối không thể thả ra lần nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mình giữ lại cũng phiền toái, nếu như Mặc Tu Nghiêu nhất định phải giết, hắn cũng không để ý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Thuộc hạ tuân lệnh.” Phượng Chi Dao lên tiếng đáp, nhìn một chút Mặc Tu Nghiêu lại hỏi: “Vương gia, Long © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dương. . . Xử trí như thế nào?”

Nhắc tới Long Dương, sắc mặt Mặc Tu Nghiêu trầm xuống, thần sắc tối tăm nói: Dẫn Long Dương tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 pháp trường, để cho hắn nhìn đám người Tây Lăng kia chết như thế nào.”

Phượng Chi Dao giờ mới hiểu được sao lúc ban ngày Long Dương lại xuất hiện trên đài giám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trảm. Dưới đáy lòng lắc đầu, Long Dương đã đắc tội cực lớn với Vương gia, chỉ sợ người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khuyên cũng không hữu dụng , “Thuộc hạ tuân lệnh.”

“Không cho để cho Vương Phi biết.” Mặc Tu Nghiêu chậm rãi bổ sung thêm một câu.

Phượng Chi Dao Tần Phong liếc mắt nhìn nhau, loại chuyện này. . . giấu được sao?

“Thuộc hạ tuân lệnh.”

Nói xong, Mặc Tu Nghiêu lại không ý để cho bọn họ lui ra. Trong lúc nhất thời hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều chút mờ mịt. Mặc Tu Nghiêu nhìn hai người hồi lâu, mới hỏi nói: “A Ly đã xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra chuyện gì?” Hai đều sửng sốt, chút khôngý tứ của Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cau mày,chút phiền não nói: “Tâm tình A Ly vẫn không tốt, lần này các ngươi đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài đã xảy ra chuyện gì?”

Tâm trạng Vương Phi không tốt?

Hai người suy tư chốc lát, cũng không nghĩ ra được khiến cho tâm trạng Vương Phi không tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chiến sự vẫn rất thuận lợi, mặc Mặc gia quân chút tổn thất nhưng cũng những tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thất không thể tránh nằm trong dự liệu, ngoài ra cũng không cái gì. Nhìn sắc mặt Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu càng ngày càng khó coi, Tần Phong mở miệng nói: “Tôn tử của Chu Diễm tướng quân Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng thay Vương Phi cản một ám khí đã chết, còn có Chu Diễm tướng quân ngay trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Phi từ trên cổng thành nhảy xuống, tự vẫn hi sinh cho tổ quốc.” Tần Phong suy tư một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồi lâu, cũng chỉ này hai chuyện này thể được coi đặc biệt.

“Chu Lăng?kẻ nào?” Mặc Tu Nghiêu hỏi.

Tần Phong đem chuyện lần này từ đầu tới đuôi nói qua một lần. Diệp Ly Tần Phong chỉ định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi trước hiệp trợ Trương Khởi Lan để khiến cho đám người Tĩnh Quốc quân Chu Diễm đang ẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 núp lộ diện. Về sau chuyên Diệp Ly Lâm Hàn đơn độc lẻn vào chỗ của Tĩnh Quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân cũng chuyện Diệp Ly đột nhiên quyết định, cũng không báo cho Mặc Tu Nghiêu, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn không biết.

Càng nghe, sắc mặt Mặc Tu Nghiêu càng thêm âm trầm. Phượng Chi Dao đứng bên cạnh cũng không khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được sau này, không để lại dấu vết lui hai bước. Đợi đến khi Tần Phong nói xong, trong thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng hoàn toàn im ắng. Phượng Chi Dao đau khổ chờ đợi lửa giận đột kích thể đoán được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Mặc Tu Nghiêu. Đợi đã lâu, mới nghe được giọng nói bình tĩnh của Mặc Tu Nghiêu, “Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết rồi, các ngươi đi ra ngoài đi.”

Ách?

Phượng Chi Dao ngẩn ra, bên cạnh Tần Phong lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái, lưu loát xoay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra cửa. Phượng Chi Dao run lên, cũng vội vàng đi theo chạy ra ngoài. Trong thư phòng, chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại có một mình Mặc Tu Nghiêu hướng về phía chiếc đèn trên bàn, “Chu Lăng. . . Người chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn để cho A Ly phiền lòng, quả nhiênchết quá dễ dàng!”

—— đề lời nói với người xa lạ ——

Ấp úng. . . Thật ra thì trong lòng Tu Nghiêu vẫn một chút vấn đề. Do bị đè nén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá mức rồi, hoặc mọi ngườithể cho rằng di chứng bị thương tổn. Chínhngoài mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng bình tĩnh càng bị đè nén thì bạo phát lại càng kinh khủng. Đây mới là lý do Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân tiên sinh lo lắng Tu Nghiêu, muốn A Ly đi theo xuất chinh . Bởi Thanh Vân tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh đã nhìn ra A Nghiêu bình tĩnh bị đè nén rất mãnh liệt.

Sakura: Sa chỉ muốn nói rằng không nên chỉ trích hành động của A Nghiêu hay thủ đoạn của Aly đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ hành động của thánh mẫu thôi. Trong chiến tranh chỉthắngthua khôngquang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 minh hay ám toán, nếu không làm như vậy thì Mặc gia quân và Kỳ Lân sẽ bị tổn thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nặng nề. Bên Chu Lăng người bên quân mình cũngngười, tại sao phảithứ gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công bằng tổn thất người của mình. Trên đời này chả cái gọi là công bằng cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con người sinh ra bắt đầu điểm xuất phát đã không công bằng rồi. Nên mới người sinh ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã ngậm chìa khóa vàng, còn người khác thì phải vật vã trong mớ hỗn độn. Trong truyện này Sa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất thích tính cách của Diệp Ly, không thứ râu ria bên ngoàimắng hay trách những việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm của Tu Nghiêu. Sẽ không những thứ vớ vẩn tổn thương chồng mình cả. Cho dù anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm đi chăng nữa, kể cả đồ thành hay giết mấy ngàn binh hay về sau phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hi sinh gần như toàn bộ Kỳ Lân kế hoạch chấm dứt chiến tranh sớm hơn 10 năm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 A Nghiêu thì A Ly vẫn không hề oán trách lấy một câu. Sa không hề thích những nữ chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thương hại người ngoài tổn thương đến nam chính.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 301 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc