GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 299: Chu Diễm bị trọng thương

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trên chiến trường, Chu Lăng đánh đâu thắng đó không cản nổi. Tướng Mặc gia quân bên này cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút ngồi không yên. Mặc dù Trương Khởi Lan hiểu mình không phải đối thủ của Chu Lăng nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn rất không vui khi nhìn đối phương phách lối trước mặt mình như vậy.

Tiểu tử này lai lịch thế nào?” Trương Khởi Lan cau mày hỏi.

Tần Phong bên cạnh cười nói: “Là hậu nhân của Chu Diễm. Đại kháiđời cháu của lão đi. Nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói Chu Diễm một tôn nhi, nhưng từ nhỏ yếu ớt nhiều bệnh, từ mười tuổi đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai nhìn thấy hắn nữa. Không ít người đoán chết non. Hôm nay nhìn thì chỉ sợ vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này đi.” Trương Khởi Lan gật đầu nói: “Khó trách mà, tôn nhi của Tĩnh thiên đại tướng quân sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quả nhiên một nhân vật. Tần thống lĩnh, làm phiền ngươi rồi.” Thủ lĩnh Kỳ Lân, không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn theo hắn chạy đến thủ thành sao, không dùng lúc này thì lúc nào?

Tần Phong hiếm khi nhe răng cười một tiếng, lúc này dây cương trong tay nghiêm chỉnh điều khiển chiến mã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hí một tiếng, vọt tới bên nam tử y phục trắng giữa chiến trường. Trong lúc kịch chiến, Chu Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng sớm nhận ra người vọt tới, khua địch nhân bên người ra, xoay người lại nghênh địch, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng lúc đối mặt với Tần Phong. Tần Phong hơi hơi nheo lông mày, trường kiếm trong tay vẽ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hướng thẳng đến mặt Chu Lăng, Chu Lăng trên ngựa nghiêng người tránh đồng thời giơ trường kiếm trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh trả. Hai người trên lưng ngựa ngươi tới ta đi động thủ.

Chẳng qua hai người đều dùng kiếm độ dài trường kiếm cũng có hạn cho nên giao tranh trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng ngựa không tiện. Sau khi đánh mười mấy hiệp, cả hai đều ý muốn xuống ngựa dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa chiến trường. Trường kiếm trong tay Chu Lăng run lên, nhắm thẳng vào mặt Tần Phong, “Người tới là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai? Hãy xưng tên ra.”

Tần Phong nhếch môi cười cười nói: Định Vương phủ, tướng soái dưới trướng Vương phi, Tần Phong. Các hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai?”

Chu Lăng khẽ cau mày, đối phương nói vậy chẳng khác không nói. Nhưng vẫn lạnh giọng đáp: “Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tĩnh Quốc quân, thống lĩnh Chu Lăng.”

Tần Phong cười nói: “Thì ra hậu nhân của Chu lão tướng quân sao? Hạnh ngộ!.”Chu Lăng hừ nhẹ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng, hai người không nói thêm nữa, tiếp tục giao thủ.

Trương Khởi Lan phía sau thấy Chu Lăng bị Tần Phong cuốn lấy nhất thời tâm tình thật tốt. Gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu liên tục nói “Vương phi để Tần Phong lưu lại quả không sai, đúng Vương phi mưu tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sâu xa, Bản tướng quân xa xa không bì kịp mà.” Nếu khôngTần Phongđây thì Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng này thật không dễ đối phó. Cho nên, trên chiến trường ghét nhất mấy thứ cao thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giang hồ này nhúng tay vào. Không thể không để ý bọn họ, lực sát thương của những cao thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này mạnh hơn binh lính bình thường gấp mấy lần, thậm chí mấy chục lần, nếu phái tướng lãnh theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân bọn họ giao thủ, lỡ như một cao thủ giang hồ tổn thất một tướng lãnh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể điều binh đánh giặc thì thật thua thiệt máu thịt mà.Trương Khởi Lan quyết định sau này mỗi trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều đi mượn Vương phi mấy Kỳ Lân đến áp trận.

Bên này, Trương Khởi Lan vui mừng nhưng trên đầu thành Chu Diễm lại vui mừng không nổi. Sau khi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng bị cuốn lấy trận thế của binh lính Tây Lăng lập tức đại loạn, Mặc gia quân nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội hạ thủ, mới chỉ trong chốc lát binh lính Tây Lăng đã tổn thất phân nửa. Tần Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chu Lăng đánh hết sức sảng khoái, mặc Định Vương phủ cao thủ đông đảo nhưng mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều người quen nên đánh nhau cũng khôngý vị gì.Tần Phong tạm thời không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gan đi khiêu chiến cao thủ như Định Vương cho nên, khó dịp gặp được cao thủ chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quen biết như Chu Lăng, dĩ nhiên là hăng hái bừng bừng quấn lấy hắn đánh. Cùng đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ của hắn nhưng trong lòng Chu Lăng liên tiếp kêu khổ, hắn không ngờ bằng thân thủ của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại bị một tướng lãnh trẻ tuổi danh của Mặc gia quân cuốn lấy lâu như vậy. Vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93muốn nhanh chóng giết Tần Phong lập uy nhưng hiện nay trận này mãi không thể kết thúc, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã cưỡi hổ khó xuống, Tần Phong không dừng tay thì hắn căn bản không cách nào đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phương ngưng chiến.

Phen giao thủ này hắn cũng phát hiện thân thủ Tần Phong không kém mình. Nếu vẫn tiếp tục đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ sợ không tránh được kết cục lưỡng bại câu thương. Sau đó, Tần Phong thể bị thương rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi nhưng Chu Lăng không thể bị thương được. Hắn Thống soái Tĩnh Quốc quân,tổ phụ Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diễm tuổi tác đã cao, căn bản không thể thống lĩnh đại quân chiến đấu anh dũng được. Như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chu Lăng trong lòng càng gấp gáp hạ thủ thì càng thiếu vài phần trấn định, bị Tần phong nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy hội, một đợt tấn công mạnh mẽ kéo đến làm hắn luống cuống chân tay suýt bị trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương.

Trên tường thành, Chu Diễm nhìn Tần PhongChu Lăng đang triền đấu nhíu mày. Ý bảo binh lính bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh bắt đầu thu binh.

Hiệu lệnh vang lên, binh lính Tây Lăng nhanh chóng lui về trong thành. Trương Khởi Lan cũng không cho người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 truy kích, cửa của tiểu thành này mở ra thì dễ nhưng gần hai mươi vạn đại quân Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong thành lại không dễ đối phó như vậy. Nếu như sau khi vào thành phải chiến đấu trên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với đại quân Tây Lăng thì thương vong quá lớn, Mặc gia quân không nguyện ý tiếp nhận kết quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy.

Tần Phong không ham chiến, hào phóng thối lui một đoạn để Chu Lăng về thành, sau đó lên ngựa trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại trận doanh của Mặc gia quân.

“Thế nào?” Trương Khởi Lan hỏi

Tần Phong mặt mày thỏa mãn, gật đầu khen: “Cao thủ, Trương tướng quân muốn liều với hắn một phen thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tốt đâu.” Trương Khởi Lan bĩu môi bất mãn làu bàu nói: “Lão tử biết rồi, lão tử cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chán sống. Tiểu tử ngươi hiện tại đã thể nói chưa hả? Vương phi đi đâu vậy?” Đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tưởng rằng Trương Khởi Lan tính tình tùy tiện không tim không phổi, nghe nói Vương phi tới tiếp viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho bọn họ nhưng từ đầu đến cuối chưa hề lộ mặt, điều này khiến Trương Khởi Lan không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không gấp gáp. Nhìn tình hình này thì ngay cả Vương gia cũng không biết Vương phi đi đâu. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương gia biết còn không lột da hắn?

“Trương tướng quân cứ bình tĩnh, chớ nóng.” Tần Phong trấn an nói,Ta không phải đã nói rồi sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đã phái người đi đón Vương phi rồi.”

Trương Khởi Lan tức giận nhìn hắn một cái, nói thế thì thà không nói còn hơn. Nếu như cần người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp ứng thì hiển nhiên nơi Vương phi đến không hề an toàn. Hít sâu một hơi, Trương Khởi Lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đè nén xúc động muốn ném người này đi xa, “Chúng ta thể làm gì?” Tần Phong suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút nói: “Chờ tín hiệu của Vương phi, sau đó cùng Phượng Tam công tử bao vây tiêu diệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân địch.”

Phượng Tam không phải đang đại doanh sao? Hắn chui ra từ đâu vậy?” Trương Khởi Lan rống giận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tần Phong thong dong nói, “Thiên bất khả lộ, chuyện này….tướng quân hiểu mà!.”

Ta hiểu cái em gái ngươi!

Không tới một khắc đồng hồ sau khi hai quân thu binh, trong dãy núi phía Tây Nam đột nhiên nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên khói đặc. hôm nay khí trời tốt, quang đãng không mây, sương mù ngày thường lượn lờ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 núi cũng giải tán không ít. Cho bọn họ cách xa vài chục dặm thì cũngthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn rõ. Thấy tình hình này, Chu Lăng Chu Diễm đều cả kinh thất sắc, “Tổ phụ! Trong núi….” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trong núi không chỉ cất giấu mười mấy vạn tinh binh còn lương thảo đủ cho hai mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vạn đại quân dùng trong một năm a. Chu Diễm tất nhiên cũng biết những chuyện này, thần sắc trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt càng thêm âm trầm, “Cháu mang binh về đi!.”

“Nhưng tổ phụ, nơi này….” Chu Lăng lo lắng nói

Chu Diễm ngắt lời hắn, “Không cần nhiều lời, nếu như nơi đóng quân bị Mặc gia quân chiếm, mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy vạn người chúng ta khốn thủ Cô thành thì lương thực căn bản không chống đỡ được mấy ngày.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu thành này không giống thành lớn như Biện thành, choMặc gia quân bao vây thì dăm ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tháng cũng không thành vấn đề. Chỉ sợ mười mấy vạn đại quân không đến ba năm ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đem lương thực dự trữ trong thành ăn sạch. Đến lúc đó, cũng chỉ thể bụng đói chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc gia quân tới thu thập.

“Mặc gia quân không thể nhiều người như vậy, nhânbên kia tuyệt đối sẽ không vượt quá ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vạn. Cháu mang binh trở về đi, bất luận thế nào cũng phải ổn định lại bên kia!.” Chu Diễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phân phó nói.

“Tổ phụ…”

Chu Diễm than nhẹ một tiếng, vỗ vỗ bả vai tôn nhi nói: “Đi đi, tổ phụ thay cháu cản lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía sau!.”

Chu Lăng cắn răng, ánh mắt ửng đỏ gật đầu nói: “Tôn nhi biết rồi , tổ phụ bảo trọng!.”

“Đi Đi!.”

Chu Lăng mang theo mười mấy vạn binh lần nữa hướng dãy núi bọn họ chiếm cứ mười mấy năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay chạy thẳng, bên trong tiểu thành phía sau bọn họ, Chu Diễm tuổi đã hơn bảy mươi mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo không quá năm vạn binh lính Tây Lăng trấn thủ tại huyện thành lẻ loi này. Thứ bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải đối mặt mười vạn binh cường tráng đằng đằng sát khí Mặc gia quân. Cưỡi trên lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngựa, Chu Lăng cuối cùng quay đầu lại nhìn tiểu thành trong màn đêm kia, chỉ thấy bóng ảnh tổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ già nua độc đứng trên cổng thành nhìn theo hướng mình. Trong lòng run lên, Chu Lăng nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống nỗi đau trong hốc mắt, thúc tuấn bên dưới nhanh chóng chạy về phía trước.

Thành nhỏ cách dải núi Tĩnh Quốc quân đồn trú không xa, hai ba mươi dặm đối với hành quân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói cũng chỉ chuyện hơn một canh giờ mà thôi. Nhưngsau khi vào núi, tốc độ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn họ không thể không chậm lại. Cho nơi này chỗ bọn họ đã sinh sống mười mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm, quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, lại phát hiện ẩn náu chỗ này không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiến hữu cùng thân nhân của bọn họ hơn thế thể địch nhân ẩn núp trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóng tối.

“Công tử, thám tử đi trướcđường hồi báo, phía trước không động tĩnhcả.” Thị vệ cưỡi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngựa trở lại trước mặt Chu Lăng thấp giọng bẩm báo nói.

Chu Lăng trầm giọng nói: “Không động tĩnh thì chỉ sợ càng vấn đề, chỉ sợ….người lưu lại đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn ai.” Lúc hắn đilưu lại ba vạn nhân đóng trong rừng, nếu bọn họ trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại những người này sao thể không chút động tĩnh nào?bây giờ, nhìn dải núi tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 om yên tĩnh không tiếng động trước mặt, Chu Lăng từ bỏ chút mong chờ cuối cùng.

“Công tử, vị Dương cô nương kia thật sự là….” Thị vệ chút không nói lên lời, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chung ngắn ngủi mấy ngày nhưng hắn cũng rấtấn tượng tốt với vị Dươngnương kia. Tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự, hắn cũng nhìn ra được công tử đối với vị nương kia cũng hơi khác. Bọn họ hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm trong núi sâu, rất ít khi cùng người bên ngoài qua lại. Nếu như công tử Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô nương thể kết quả thì cũng một chuyện vui. Chẳng qua không nghĩ tới….

Nhớ tới thiếu nữ mỏng manh dịu dàng, sắc mặt Chu Lăng trầm xuống. Hắn không ngờ mình lại bị một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ nhân lừa, mà cô gái kia…Cho tới giờ phút này hắn thậm chí vẫn còn tồn tại một tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hi vọng xa vời, hi vọng đây chỉ hiểu lầm. Nhưngtrí cũng nói cho hắn biết, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời này sao thể hiểu lầm trùng hợp như vậy?

Nhìn sắc mặt tối tăm của công tử nhà mình, thị vệ vội vàng dời đề tài nói: “Công tử, qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khe núi này là tới địa doanh của chúng ta rồi.”

“Bảo người phía trước cẩn thận một chút.” Chu Lăng gật đầu một cái, trầm giọng nói.

Nhưng lúc, cẩn thận cũng không tác dụng gì. Binh lính phía trước bình yên thông qua khe núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ hẹp, không bất cứ chuyện phát sinh. Thời điểm mọi người vừa mới yên lòng, một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vang thật lớn phát ra trên khe núi. Mọi người khiếp sợ nhìn tảng đá khổng lồ bị thứ gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi thúc lăn xuống từ đỉnh núi. Đột nhiên xung quanh nổi lên tiếng ồn,số tảng đá từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sườn núi hai bên lăn xuống. Rất nhanh đem đường đi tới cùng đường lui về bịt lại. Càng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói đếnsố binh lính bị tảng đá nện vào, tiếng khóc, tiếng kêu cứu trong nháy mắt vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dội cả núi rừng.

Rất nhanh, hai bên sườn núi đốt vô số cây đuốc. Trong nháy mắt chiếu sáng rừng núi âm u thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai hàng dài chói mắt.

Binh lính Tây Lăng bị vây trong sơn cốc hốt hoảng kinhcũng bắt đầu phản kích. Chỉđối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phương từ trên cao nhìn xuống,tài bắn cung của Mặc gia quân cũngnổi danh trong các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước. Trong nhất thời, sơn cốc tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc.

Chu Lăng trầm mặc đứng trong loạn quân, thị vệ trung thành bên cạnh vung tay cản loạn tiễn bắn tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặt. Dung nhan tuấn dưới ánh lửa lúc ẩn lúc hiện tràn đầy âm chí cùng tức giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng đối mặt với mưa tên ùn ùn trút xuống hắn cũng không cách nào. Tâm huyết mười mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm, cùng với tổ phụ hai mươi năm khổ tâm bồi dưỡng cứ như vậy tại thời điểm hắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản ứng kịp tan mất sao? Hôm nay, bị diệt trong sơn cốc nho nhỏ này không chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mười mấy vạn Tĩnh Quốc quân Chu giacũng chính tâm huyết mười mấy năm của hắn, mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy năm nhẫn nại chờ đợi cùng khát vọng trong lồng ngực.

Rốt cuộc do còn quá trẻ, Chu Lăng không hiểu câu nói của cổ nhân loạn thế xuất anh hùng. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 loạn thế tạo nên anh hùng vĩnh viễn cũng chỉmấy người, nhóm anh hùng làm vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hi sinh chôn theo còn nhiều hơn. cõi đời này không ai quy định, người nào bỏ ra nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn thì nhất định sẽ trở thành loạn thế anh hùng đó.

“Công tử, người đi nhanh đi!.” Thị vệ sau lưng đẩy hắn một cái, khiến hắn hồi phục tinh thần lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lúc này Chu Lăng mới thấy mấy thị vệ bên cạnh đã bị thương đổ máu nhưng vẫn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vây chung quanh mình tận lực chống đỡ. Chẳng quađịa thế này cực bất lợi cho bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ, thần tiễn thủ Mặc gia quân sao thể dễ dàng ngăn cản được, lúc này bọn họ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đến đường cùng.

Chu Lăng cười khổ, “Đi? Ta có thể đi nơi nào?”

“Đi nơi nào cũng được, lưu lại núi xanh sợkhông củi đốt. Công tử, đi nhanh đi!.” Thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ dồn dập kêu lên, không nhịn được đẩy Chu Lăng một cái, cáu kỉnh nhắc nhở, “Công tử, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng quên lão tướng quân còn đang chờ người đấy.” Chu Lăng cả kinh, giống như lúc này mới hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phục tinh thần lại. Đưa mắt nhìn cảnh tượng hoang tàn trong sơn cốc, binh línhthể đứng dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn chưa đến hai thành.

“Bảo vệ công tử! Phá vòng vây!.” Người bên cạnh thấp giọng quát. Rất nhanh, thị vệ trung thành xung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng gia thần Chu gia lao qua, hỗ trợ Chu Lăng chạy về phía trước. Bọn họ đã nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 núi rừng này sinh sống hơn hai mươi năm, tất nhiên biết nơi nàothể xông ra. Binh lính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn lại phảng phất cũng hiểu mình đã đến tuyệt cảnh, rối rít thống hận hướng địch nhân hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên sườn núi xông tới muốn đồng quy tận. Nhưng phần lớn trong đó đều bị bắn rơi xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thỉnh thoảng, nơi cao nhất thể chạy thoát đều Mặc gia quân cầm lưỡi dao sắc bén chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẵn.

Đoàn người che chở Chu lăng đềungườicông cao cường, nhưng cuối cùng xông ra khỏi sơn cốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chỉ còn lại bảy tám người. Chỉ cần thoát ra khỏi bao vây trốn vào trong núi thì đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính vùng trời của bọn họ. ChoMặc gia quân lợi hại thế nào đi chăng nữa thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn tìm được bọn họ trong dải núi này cũng cực kì khó khăn. Nhưng mà, vừa lao ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sơn cốc, hình ảnh trước mắt lại như làm cho bọn họ kinh hãi. Cho đêm đen nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuyên qua ánh trăng ảm đạm bọn họ vẫn thấy được cảnh tượng thê thảm thây ngang khắp đồng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt, còn không khí tràn ngập mùi máu tươi. Những người này chính binh lính lao ra trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, chỉ tiếcbọn họ không chết trong loạn tiễn dưới sơn cốc, nhưng vẫn như không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy khỏi mai phục của quân địch bên ngoài.

“Công tử! Đi thôi.” Thị vệ chồng chất vết thương bên người kéo Chu Lăng một cái, khàn khàn nói.

“Đi!.” Chu Lăng khàn khàn thấp giọng nói.

“Chu công tử.” Giọng nói thanh nhã uyển ước vang lên trong núi rừng ngàn ngập máu tanh. Chu Lăng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng run lên, ngẩng đầu nhìn lại. Trên sơn đạo cách đó không xa, một thiếu nữ áo trắng đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước gió. Dưới ánh trăng ảm đạm, gương mặt thiếu nữ lộ ra vẻ sáng bóng trong suốt, tròng mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dịu dàng thanh lệ chứa ánh sáng nhàn nhạt. Đột nhiên xuất hiện nơi chiến trường âm u máu tanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm cho người ta cảm thấy giống như yêu tinh trong núi.

“Rốt cuộc cô nương ai?” Giọng nói Chu Lăng khô khốc, tái nhợt bình tĩnh nhìn thiếu nữ trước mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó khăn hỏi.

Thiếu nữ áo trắng nhìn hắn cười nhạt,chút áy náy nói: “Ta tên Diệp Ly.”

Diệp Ly! Hai chữ bình thường cỡ nào, cái tên bình thường cỡ nào..Nhưng hai chữ này nghe vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tai Chu Lăng lại giống như cửu thiên sấm sét vậy, đinh tai nhức óc. Hồi lâu, Chu Lăng mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ từ bật cười, “Diệp Ly? Diệp Ly….Định Quốc Vương phi Diệp Ly…haha…” Phảng phất như nghe được chuyện© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buồn cười, tiếng cười Chu Lăng càng lúc càng lớn, cuối cùng giống như sắp không thở nổi, “Cô nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là Định Vương phi?”

Diệp Ly gật đầu nói: “Ta là Định Vương phi.”

“Ngươi lừa ta.” Chu Lăng cắn răng nói.

Diệp Ly gật đầu, “Ta lừa huynh.” Trong con ngươi thanh lệ mang theo vài phần tiếc nuối cùng bất đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dĩ, nhưng lại không hối hận áy náy. Hai quân giao chiến, không thiện ác, không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗi hay không, chỉ lập trường. Lập trường bất đồng thì chính kẻ địch, mà đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kẻ địch…Không chừa thủ đoạn nào, đây chính nguyên tắcDiệp Ly kiếp trước kiếp này đều tán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng.

“Hay cho một Định Vương phi…” Chu Lăng thấp giọng khẽ lẩm bẩm nói: “Nghe nói năm đó mấy chục vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại quân của Trấn Nam Vương Lôi Chấn Đình bị đánh bại trong tay Vương phi gần như toàn diệt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hôm nay, Chu Lăng tiếp tục thua trong tay Định Vương phi, nhưng cũng không tính là thua thiệt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể để Vương phi hao hết tâm như vậy, tại hạ đúng may mắn ba đời.” Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chút bất đắccười nhạt nói: “Mười mấy vạn đại quân trên tay Chu công tử mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không coi nhiều nhưng tiếc rằng đây cũnglúc binhtrên tay ta thiếu hụt. Nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để công tử đột nhiên đánh ra, chỉ sợ cũng phiền toái không nhỏ đối với Mặc gia quân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thời điểm đặc biệt chỉ thể dùng kế sách đặc biệt. Nếuchỗ nào thất lễ, kính xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công tử tha lỗi.”

“Từ lúc bắt đầu các ngươi đã nhìn chằm chằm Tĩnh Quốc quân sao?” Chu Lăng hỏi.

Diệp Ly nhàn nhạt mỉm cười, cũng không phủ nhận.

“Chu lão tướng quân thanh tức ẩn giấu mười mấy vạn binh phụ cận Biện thành. Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy thì cũng không thiếu lương thảo. Nói thật, thứ chúng ta nhìn ban đầu không phải là binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Chu công tử lương thảo nuôi đội binh này.” Cách đó không xa, Phượng Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dao mặc cẩm y đỏ thẫm bước chậm đến, trường kiếm trong tay chưa sạch máu, một đường chảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống.

Diệp Ly bất đắc dĩ cười một tiếng, nhìn Phượng Chi Dao hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”

Phượng Chi Dao cười híp mắt nói: “Vương phi đích thân mạo hiểm, nếu ta không qua thì lúc về phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giao phó với Vương gia thế nào?”

Diệp Ly cau mày nhàn nhạt nhìn Phượng Chi Dao. Ngươi thể không nói với chàng!

Phượng Chi Dao khiêu mi, Vương phi cảm thấy thể lừa được Vương gia à?

Nhìn hai người trao đổi ánh mắt, Chu Lăng ảm đạm than nhẹ một tiếng, bình tĩnh ngước mắt lên nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiếu nữ áo trắng trước mắt nói: “Vương phi muốn thế nào?”

Diệp Ly trầm mặc chốc lát, nhàn nhạt nói: “Xin công tử theo chúng ta trở về.”

Chu Lăng im lặng, chỉ chốc lát sau mới ngửa mặt lên cười dài. Chỉ vào Diệp Ly cất cao giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Chu Lăng ta cả đời là một kẻtích sự, nhưng thâncon cháu Chu gia, sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không làm kẻ bị cầm tù. Càng không cho ngươi hội uy hiếp tổ phụ ta!.” Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếc hận khẽ thở dài: “Như vậy, công tử muốn thế nào?”

Chu Lăng rút trường kiếm trong tay thị vệ bên người, chỉ vào Phượng Chi Dao phía sau Hắc Vân Kỵ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách đó không xa, chầm chậm nói:”Chỉ cầu chết trận!.”

Nụ cười trên mặt Phượng Chi Dao từ từ phai đi, đổi lại vẻ ngưng trọng. Chu Lăng trước mặt hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật ra vẫn còn mấy phần non nớt, nếu qua mấy năm nữa chắc chắn thành tựu sẽ trên mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đều tướng lãnh, chođối phương tướng quân bại trận thì hắn vẫn bội phục hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng nguyện ý thành toàn. Tiện tay cắt đứt một mảnh vạt áo, lau khô vết máu trên thân kiếm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Chi Dao gật đầu nói: “Chu công tử, mời.”

“Khoan đã.” Tiếng nói của Diệp Ly từ bên cạnh truyền tới, Phượng Chi Dao nhướng mi thu hồi trường kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn về phía Diệp Ly. Diệp Ly giơ tay lên ngăn cản Lâm Hàn sau lưng, bước chậm đi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía trước nhìn thẳng vào thanh niên quần áo loang lổ vết máu trước mặt, nhẹ giọng rành mạch nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Bản phi nguyện cùng công tử đánh một trận.”

“Vương phi!.” Phượng Chi Daođám người đều cả kinh, vội vàng muốn mở miệng ngăn cẳn. Mặc bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ Chu Lăng thua nhưng bản thân Chu Lăng vẫnmột cao thủ. Vết máu loang lổ trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không phải của hắn, trên thực tế, tối nay Chu Lăng gần như không chân chính ra tay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly phất tay ngăn cản đám người Phượng Chi Dao đang muốn khuyên, từ từ đi tới trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chu Lăng, “Bản phi nguyện cùng công tử đánh một trận, chẳng biếtđược không?”

“Nghe nói Định Quốc Vương phi cũng một đời cao thủ, tại hạ thật may mắn. Mời!.”

Trong núi rừng không tính rộng lớn, khắp nơi phơi thây máu chảy thành sông.

Trên chiến trường trải toán loạn thi thể binh linh Tây Lăng , nam tử quần áo nguyệt sắc và thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ áo trắng bình tĩnh đứng đối diện nhau, nếu không cảnh khắp nơi phơi thây cùng trường kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhuốm máu, thì đây nhất định sẽ một hình ảnh đẹp. Cách đó không xa một đám người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẳng lặng ngưng mắt nhìn hai người.

Trường kiếm trong tay Chu Lăng run lên, vẽ ra hai kiếm hoa màu bạc. Diệp Ly cười nhàn nhạt một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng, chủy thủ màu tuyết trên ngón tay chợt lóe lên. Phảng phất chỉ dừng lại trong nháy mắt, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóng người lấy tốc độ cực nhanh xông về phía đối phương, trong nhất thời hai bóng ảnh giao thoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng dây dưa một chỗ. Trường kiếm trong tay Chu Lăng tung hoành kiếm khí, chủy thủ trong tay Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly cũng lóe lên sát khí âm lãnh.

Rất nhanh, Chu Lăng liền phát hiện, cận chiến với nữ tử này hắn cũng không chiếm được tiện nghi gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thậm chí kiếm pháp còn bị hạn chế không thể phát huy. vậy hắn nhanh chóng kéo dãn khoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách với Diệp Ly. Nhưng mà Diệp Ly sao thể cho hắn hội này, chủy thủ mang hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí giống như phụ cốt chi thư xẹt qua y phục hắn, da thịt dưới quần áp cũng bị kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khởi một tầng lạnh lẽo.

Trường kiếm dao găm đánh nhau, tay nắm chủy thủ của Diệp Ly hơi run lên một cái. sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí lực của nữ tử luận thế nào cũng khó chống lại nam tử. Nhíu lông mày, chủy thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dán vào thân kiếm, hướng thẳng về cổ tay Chu Lăng, cổ tay Chu Lăng trầm xuống vội vàng tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra.

“Thân thủ Định Vương phi thật tốt.”

“Chu công tử khen lầm rồi.”

Bên ngoài chiến trường, Phượng Chi Dao nhìn chằm chằm hai người đang đánh nhau cau mày không dứt. Nhưng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể không thừa nhận mấy năm này Vương phi tiến bộ cực nhanh, cho đối mặt với cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ như Chu Lăng thì cũng không rơi vào hạ phong chút nào. Lâm Hàn chẳng biết từ lúc nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi tới bên cạnh hắn, cũng nhìn chằm chằm không chớp mắt hai người, trong miệng lại nói:Tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao Phượng Tam công tử tới đây? Trương tướng quân bên kia…” Phượng Chi Dao nói: “Bên kia Tần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phong đủ rồi, cho không đủ cũngthể kéo dài thời gian chờ chúng ta trở về. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phi một người mạo hiểm ta không yên tâm. Ngược lại ngươi đó, vết thương không sao chứ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lâm Hàn sờ sờ lưng mình, lắc đầu một cái. Vết đao kia nhìn qua dữ tợn hung hiểm, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người hạ thủ tính toàn tốt lắm, vừa lúc tránh được địa phương quan trọng. Chỉ có thể coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị thương da thịt thôi.

Phượng Chi Dao nhướng mày cười một tiếng nói: “Ta nghĩ cũng không có chuyện gì, đây chính bản công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử tự mình hạ thủ. Bản công tử tính toán không sai chứ?”

“Đa tạ Phượng Tam công tử hạ thủ lưu tình.” Lâm Hàn cắn răng nói, mặchắn tự nguyện nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 duyên cớ bị chặt một đao thì trong lòng ai cũng không vui lên được. Huống hồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thấy đầu sỏ gây tộichỗ này dương dương tự đắc tranh công. Lâm Hàn sâu sắc cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy vị Phượng Tam công tử này nên bị chỉnh một chút.

“Vương phi, cẩn thận!.” Phượng Chi Dao đang cười đến vui mừng liếc thấy ngân quang chợt lóe liền vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn tiếng nhắc nhở. Mặc khác, một thị vệ của Chu lăng thấy Chu Lăng chẳng phân cao thấp với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly, trong mắt thoáng qua một tia hung quang. Tại thời điểm Chu Lăng Diệp Ly tách ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong nháy mắt một ám khí mang ngân quang bắn ra ngoài.

Thời điểm nghe được Phượng Chi Dao nhắc nhở, Diệp Ly cũng nghe được âm thanh ám khí phá không sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng. Cũng không quay đầu lại, chủy thủ trong tay vung về phía sau muốn đỡ ám khí sau lưng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thấy Chu Lăng cách đó không xa đột nhiên phi thân đánh tới. Diệp Ly hơi khẽ cau mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang muốn đánh ra một chưởng, lại thấy Chu Lăng đẩy mình ra, mũi ám khí kia không chút trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngại chiếu thẳng vào ngực Chu Lăng.

“Công tử!.” Thị vệ lớn tiếng kêu lên, còn chưa kịpphản ứng thì một mũi tên Mặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã xuyên thấu ngực bọn họ.

Diệp Ly cứng người, quay đầu lại nhìn người ngã xuống đất dung nhan thanh lệ thoáng qua một tia ngạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên. Phượng Chi Dao thấy Vương phi không sao mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiến lên tra xét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám người kia còn sống hay không, để phòng ngừa ám khí đột nhiên phát ra như mới vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.

Mũi ám khí kia một phi tiêu liễu bình thường. Cả phi tiêu găm vào trong ngực Chu Lăng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ lộ ra đầu tiêu màu u lam sáng bóng bên ngoài.Sắc mặt Phượng Chi Dao biến hóa, nói: “Trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi tiêu độc.” Lâm Hàn nhìn Chu lăng ngã nhào trên đất, nhàn nhạt nói: “Cho hắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỡ hộ thì phi tiêu cũng không bắn tới Vương phi.” Vốn là chủy thủ trong tay Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đánh rơi phi tiêu, nhưng lại bị Chu Lăng đụng lái đi.

Trên đất tràn đầy vết máu, Chu Lăng cứ nằm như vậy. Thậm chí nửa người trên của hắn còn tựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên người một binh lính chết đã lâu. Ánh mắt ảm đạm vô quang nhìn Diệp Ly trước mặt, giật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giật khóe miệng cuối cùng cũng không nói gì. Diệp Ly cúi đầu nhìn hắn, nhàn nhạt nói: “Cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải như vậy?”

Thanh niên tuấnkhó khăn khẽ động thần giác cười cười nói: “Ta thua…ta cả đời này, thật không ngờ…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Diệp Ly bình tĩnh nói: “Thắng bạichuyện thường binh gia. Chỉ còn sống mới hội trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình, chết, thì cáicũng không có.” Chu Lăng giật mình, rất nhanh lại lắc đầu cười nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng: “Bây giờ nói những thứ này còný nghĩa gì? Cho tới giờ ta vẫn không ngờ…không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình lại bại như vậy….giống như cho tới bây giờ ta cũng không ngờ, cô nương lại là, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Quốc Vương phi…”

Diệp Ly im lặng, Chu Lăng cười nhạt nói: “Cô nương không cần…không cần cảm thấy lỗi. Ta cũng mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỏi…mệt mỏi rồi…” Độc trên phi tiêu hiển nhiên cũng không phải thứ độc cỏn con, chỉ chốc lát sau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóe môi Chu Lăng tràn ra vết máu màu đen, từ từ nhắm hai mắt lại.

Diệp Ly ngước nhìn cảnh tượng thi thể ngổn ngang trước mắt, lại nhìn thanh niên quần áo xanh nhạt loang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lổ vết máu an tường nhắm mắt. Đột nhiên cảm thấy một trận rét lạnh thấu xương, không khỏi vòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai cánh tay quanh người.

“Vương phi, hắn đã không muốn sống nữa, cũng không phải lỗi của người.” Lâm Hàn thấp giọng nói. Chu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chu Lăng không cản phi tiêu lại thì Vương phi cũng sẽ khôngchuyện gì, bọn họ đứng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa như vậy cũng thấy rõ thì hiển nhiên Chu Lăng bên cạnh cũng nhìn ra được. Từ lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn rút kiếm xin chiến, thì lòng hắn đã mang ý muốn chết rồi. Một thanh niên kiêu ngạo như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, trận chiến đầu tiên từ lúc sinh ra tới nay lại thảm bại, hắn không còndo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để tiếp tục sống nữa.

“Ta biết.” Diệp Ly gật đầu nói, “Quét dọn chiến trường, sau đó trở về tăng viện cho Trương tướng quân!.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Vâng, Vương phi.” Phượng Chi Dao lên tiếng.

Bên trong tiểu thành cách đó vài chục dặm, đêm đã khuya nhưng Chu Diễm không cách nào yên giấc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng trên đầu thành ngắm nhìn nơi xa. Đột nhiên cảm giác kinh hãi khiến ông sửng sốt, kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngạc nhìn phía Tây Nam, khóe môi giật giật, hai hàng lệ đục theo gương mặt tràn đầy nếp nhăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chậm rãi chảy xuống.

Lăng nhi…”

Quân Tây Lăng coi giữ tiểu thành đột nhiên phát động công kích lúc canh tư. MặcMặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên dưới vẫn luôn cảnh giác đề phòng, nhưng canh trong ngày vốn chính thời điểm đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đa số tướng ngủ nghỉ. Công kích bất ngờ khiến Mặc gia quân hỗn loạn nhỏ, nhưng rốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc cũng tinh binh bách chiến, rất nhanh liền phản ứng lại, chém giết cùng đại quân Tây lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Chu Diễm.

“Chuyệnxảy ra vậy? Tại sao Chu Diễm đột nhiên xuất binh đánh lén?” Phía sau đại quân, Trương Khởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lan nhìn chằm chằm chiến trường trước mắt, trầm giọng hỏi. Hắn chinh chiến nửa đời tự nhiên dễ dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn ra khí quân coi giữ Tây Lăng lúc này đã khác trước. Đây ràng chính muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng Mặc gia quân đồng quy vu tận đây mà. Ngẩng đầu nhìn thân ảnh đứng thẳng như thương của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão tướng quân trên tường thành xa xa, Trương Khởi Lan cảm thấy nhất định đã xảy ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó hắn không biết. Lấy kinh nghiệm đánh giặc cùng năng lực của Chu Diễm thì ông ấy tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối không thể nào đưa ra quyết định đánh đường đột như vậy.

Ngược lại Tần Phong bên cạnh gương mặt bình thản, nhàn nhạt nói: “Đại khái bên Vương phi thành công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi. Nhưng mà…chúng ta còn chưa nhận được tin tức, làm sao Chu Diễm lại biết được?”

“Thành công?” Trương Khởi Lan xoay người lại túm lấy cổ áo Tần Phong nói: “Ngươi còn không nói cho ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết rốt cuộc Vương phi đã làm gì?” Tần Phonng chậm rãi đẩy cánh tay đang nắm cổ áo hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra nói: “Vương phi đi thăm dò chỗ đặt chân của mười mấy vạn đại quân trong tay Chu lăng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn có…nơi đó cũng một lượng lớn lương thảo đó. Như vậy thì trong thời gian ngắn chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta không cần lo đến vấn đề lương thảo cùng quân nhu nữa.”

“Cái gì?” Trương Khởi Lan khiếp sợ, “Vương phi đi…” Tần Phong cười nói: “Nếu không tướng quân cho rằng mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày nay chúng tađây canh chừng cái huyện thành rách không tác dụng này làm gì? Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như bọn họ trốn trong núi sâu không chịu ra thì chúng ta phái ba mươi bốn mươi vạn đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân đi vào cũng chưa chắc làm được bọn chúng. Bây giờ không phải bọn chúng tự mình đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra rồi sao? Bọn họ vừa mới ra thì chúng ta cũng nhân hội này bao vây lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ kia. Mười vạn đại quân tối qua trở về đoán chừng cũng mất. Nếu không Chu Diễm không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào nổi điên như vậy.”

Trương Khởi Lan hít sâu vài hơi, hắn cảm thấy mình suýt nữa bị tin tức bất thình lình này© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dọa rớt nửa cái mạng rồi. Nhưng mà…suy cho cùng thì đây cũng là tin tốt đúng không? Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chu Diễm nổi điên thì đánh trongđêm tối như vậy hắn chưa chắn đã sợ lão ta, binh lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai bên cũng không hơn kém nhau bao nhiêu, cuối cùng ai thắng ai bại còn khó nói cùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trong khi hai quân giao chiến hỗn loạn, tiếng ngựa rung trời từ xa phi nhanh tới. Tướng Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia quân quen thuộc với bọn họ rốt rít lộ ra ý vui mừng.

“Đúng Hắc Vân Kỵ! Hắc Vân Kỵ tới !” Phía Tây Nam, một đội kỵ binh màu đen như cuồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phong cuốn tới. Nhanh chóng xông vào chiến trường, rất nhanh, chiến trường vốnđang cân bằng liền bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiêng về một phía. Phía sau hắc kỵ binh, Diệp Ly và Phượng Chi Dao một trước một sau cưỡi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuấn chạy như bay tới, rất nhanh nhập vào trong trận doanh Mặc gia quân.

Xa xa liền thấy Diệp Ly trở lại, Trương Khởi Lan vội vàng mang người tiến lên đón, “Vương phi!.”

Diệp Ly nhìn lướt qua chiến trường phía trước, nhiên cũng nhìn thấy thân ảnh già nua trơ trọi trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổng thành. Dừng một lát mới nói: “Trương tướng quân miễn lễ. Tình hình chiến đấu thế nào rồi?” Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khởi Lan cười nói: “Vương phi cứ yên tâm, có Hắc Vân Kỵ gia nhập thì trước hừng đông nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định sẽ san bằng quân coi giữ Tây lăng.” Tận mắt nhìn thấy Diệp Ly trở lại, lúc này Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khởi Lan mới hoàn toàn yên lòng. Mấy ngày trước Vương phi mang theo đám người Tần Phong tới nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụng mệnh Vương gia hiệp trợ hắn thủ thành. Nhưng kể từ sau khi Vương phi tới hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền không gặp người nào cả. Cho đến vừa rồi mới biết rốt cuộc Vương phi đang nhìn cái gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dọa hắn sợ đến mức tim vẫn đang đập điên cuồng. Nếu Vương phi xảy ra chuyệnthì bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ biết giao phó với Vương gia thế nào.

“Chúc mừng Vương phi, không cần tốn nhiều sức liền bình định mười mấy vạn Tĩnh Quốc quân.” Trương Khởi Lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười nói.

Diệp Ly cười nhạt lắc đầu nói: “Nếu không phải tướng quân trấn giữ chỗ này thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không dễ dàng như vậy.”

Chém giết vẫn kéo dài tới khi trời sáng, quân coi giữ Tây Lăng rốt cuộc không chống đỡ được dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dần tan tác lui vào trong thành. cửa thành và tường thành hồ không đem lại chút tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụng phòng ngự nào, Mặc gia quân và Hắc Vân Kỵ chỉ dùng chưa tới một canh giờ đã© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể xông vào huyện thành nho nhỏ này. Trong tiểu thành thật ra không bao nhiêu quân Tây lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 coi giữ, chỉ trong ngõ phố thỉnh thoảng truyền đến tiếng chém giết đứt quãng. Đoàn người Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước vào trong thành, trước khi vào thành binh lính liền tới trước bẩm báo, “Chu Diễm tướng quân vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn trên cổng thành.”

Mọi người liếc nhau một cái, Diệp Ly nhẹ giọng nói: “Đi xem một chút đi.”

Những người khác tất nhiên cũng khôngý kiến, đi theo sau lưng Diệp Ly bước lên thành lâu. Trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một góc thành lâu, Chu Diễm mặc một chiến bào chút kỹ đứng chắp tay ngắn nhìn phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hướng Biện thành xa xa. Giống như không nghe thấy đám người Diệp Ly đi lên vậy. Diệp ly cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nóng nảy, chẳng qua bình tĩnh quan sát bóng lưng lão nhân này.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Chu Diễm mới từ từ xoay người lại quan sát bọn họ, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đem ánh mắt dừng trên Diệp Ly một thân bạch y, trầm giọng hỏi: “Vị này…Cô nương Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nương? Cũng là Định Quốc Vương phi?” Diệp Ly chắp tay cười nhạt cung kính nói: “Vãn bối Diệp Ly, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra mắt Chu lão tướng quân.”

Chu Diễm gật đầu một cái, cười nói: “Quả nhiên Định Quốc Vương phi sao? Thật không ngờ trẻ tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy…Quả nhiênthiếu niên anh tài. Định Vương phủ phúc…”

Diệp Ly nhẹ giọng nói: “Tiền bối khen lầm rồi.”

Chu Diễm nhìn nàng, trong mắt mang theo một ý vị cổ quái khó nói lên lời, do dự chốc lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới hỏi: “Kia, Tôn nhi không nên thân của ta, không biết Vương phi xử trí thế nào??” Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ nhàng than thở, thấp giọng nói: “Chu công tử đã….chết trận, mong lão tướng quân nén bi thương.”

Thân thể Chu Diễm khẽ run, tay nắm trường thương không khỏi run lên. Cuối cùng cũng chỉ ngửa mặt lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trời thở dài một tiếng, nói: “Chết trận sao…cũng được…là ta hại nó, vốn thể….” Tôn nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 duy nhất của ông, từ nhỏ đã thông minh đa trí, tài hoa hơn người. Nếu như không phải vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông, không phảiTĩnh Quốc quân thì hắn vốn có thể sống tự do tự tại danh lợi đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có. Chỉ bởi ông, vì tâm nguyện khát vọng của ông Chu Lăng mới mười hai mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba tuổi đã ẩn trong thâm sơn không gặp người ngoài, chochết trận sa trường thì vĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viễn sẽ không người nào biết đến tên của hắn, vĩnh viễn khôngđược thân phận và vinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dự thuộc về hắn.

“Tướng quân…” Diệp Ly thở dài, “Chu công tử đã chết trận, Xin tướng quân nén bi thương. Chu công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên trời linh thiêng, nói vậy cũng không hi vọng lão tướng quân hắnđau lòng.”

Chu Diễm lắc lắc đầu nói: “Định Vương phi, ngươi không cần khuyên lão phu. Lão phu tuổi đã gần thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuần, đã sớm sống đủ rồi. Hôm nay nếu binh đã bại, lão phu cũng không còn gì để nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa.” Phượng Chi Daokhẽ cau mày, cất cao giọng nói: “Chu lão tướng quân cần như vậy, Mặc gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân cũng không phải loại người đuổi tận giết tuyệt.”

Chu Diễm liếc mắt nhìn Phượng Chi Dao, không khỏi vui lên, cười nói: Ý của vị tướng quân là, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc gia quân còn muốn chiêu hàng chúng ta sao? Nhưng Lão đầu tử ta đối với Mặc gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân cũng khôngtác dụng gì. Huống hồ…lão phu vì Tây Lăngchinh chiến nửa đời, đến lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 già chút khí tiết lại khó giữ không khỏi buồn cười.”

Diệp Lymắt, nhàn nhạt nói: “Tướng quân hiểm lầm rồi. Lão tướng quân người đức độ, Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia quân không dám chiêu hàng tướng quân. Hôm nay song phương thắng bại đã phân, lão tướng quân vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đã sớm giáp quy điền ( cởi giáp về vườn ). Như vậy kính xin lão tướng quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời đi, Định Vương phủ tất sẽ không làm khó.” Chu Diễm quan sát Diệp Ly hỏi: “Ngươi không sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão phu đi rồi lại ngóc đầu trở lại cùng Mặc gia quân đối nghịch sao?”

Diệp Ly lắc đầu nói: “Vãn bối tin tưởng lão tướng quân.”

Trên cổng thành, Chu Diễm trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc hắng giọng cười lớn, lắc đầu nói: “Đa tạ ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt của Vương phi. Đáng tiếc…Chu Diễm sống Tây Lăng Tĩnh thiên đại tướng quân thì chết cũng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng Tĩnh Thiên đại tướng quân ! Hôm nay Chu Diễm binh bại, không còn mặt mũi nào gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại phụ lão Tây Lăng Tiên hoàng nữa, cái mạng này, không cần cũng được!.”

“Lão tướng quân….”

Chu Lăng bình tĩnh ngước mắt nhìn nữ tử áo trắng trước mặt, trong mắt mang theo nhàn nhạt tiếc nuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng bất đắc dĩ, “Chẳng qua là, đáng tiếc a….” Tôn nhi là một tay ông nuôi nấng, làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông lại không hiểu. Lúc trước Lăng nhi nhắc tớigái Dương Tiêm Nhã với ông thì ông đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biếtgái kia trong mắt hắn chút bất đồng. Hôm nay ông rốt cục cũng gặp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái thể làm cho Tôn nhi của ông đối xử khác biệt, chẳng quađáng tiếc….tạo hóa trêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi….

“Chu lão tướng quân?” Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, lão nhân đã thất tuần đột nhiên nhảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi tường thành. Diệp Ly tiến lên một bước, ống tay áo hơi động cuối cùng vẫn dừng lại. Mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người tiến lên phía trước, đứng trên đầu thành nhìn xuống. Nơi cửa thành, lão nhân lẳng lặng nằm đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máu tươi dưới người ông chảy ra nhiễm đỏ thổ địa phía dưới cùng tóc trắng trên đầu.

Diệp Ly yên lặng nhìn lão nhân dưới tường thành đã mất đi sinh mạng, ánh mắt ảm đạm.

“Vương phi….”Phượng Chi Dao chút lo lắng hỏi.

Diệp Ly lạnh nhạt xoay người nói: Thu lại rồi hậu táng đi.”

“Tuân lệnh.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 299 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc