GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 297: Lão tướng oai

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Suy đoán ý đồ của Mặc Tu Nghiêu khiến cho Long Dương Chu Diễm không khỏi lo lắng, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó Lôi Đằng Phong đưa tới tin tức Mặc gia quân quả thật đã âm thầm điều đi không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 binh lực khiến nỗi lo của bọn họ càng thêm thực tế. Chu Diễm ngồi trong ghế trầm mặc hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu, thở dài nói: Được lắm ! Không hổMặc gia quân!.”

Thấy sắc mặt quả nhiên như thế của hai vị lão tướng quân, Lôi Đằng Phong cũng biết chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biến, lo âu hỏi: “Lão tướng quân, đã xảy ra chuyện gì?”

Chu DiễmLong Dương liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn đem chuyện nói lại một lần. Đến lúc này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lừa gạt chuyện này đã không còn bất cứ ý nghĩa gì nữa rồi. Nghe Long Dương Chu Diễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói, Lôi Đằng Phong cũng cảm thấy kinh hãi, “Chu tướng quân nói là…trong tay người còn một đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mười mấy vạn tinh binh!.”

Nói đến đây, không khỏi kinh nghi ( kinh ngạc+ nghi ngờ) liếc mắt nhìn Long Dương bên cạnh. Hai mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm nay có thể nói là Trấn Nam Vương phủ thời thời khắc khắc cẩn thận giám thị Chu Diễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại Biện thành. Trong hai mươi năm này, ông ấy chưa từng liên lạc với bộ hạ cũ, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Biện thành cả ngày cũng chỉ rutrong nhà, lại không ngờ rằng trong tay đối phương vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên lặng không tiếng động nắm một đội mười mấy vạn tinh binh.

Trong tổng số gần ba trăm vạn nhân Tây Lăng thậm chí thể gia tăng binh lực tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý thì mười mấy vạn này thoạt nhìn không thu hút lắm, nhưng nếu như dùng trên lưỡi dao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng rất đáng sợ. dụ như trong hai mươi năm nà, rất nhiều lần phụ Vương hắn tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Biện thành, nếu đột nhiên Chu Diễm làm khó dễ thì….Trong lòng Lôi Đằng Phong run lên không dám nghĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng thời rốt cuộc cũng hiểu sao phụ Vương từ đầu đến cuối lại phòng bị những lão tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này như vậy. Đều nói quan văn quyền thần loạn chính nhưng người thể thật sự thay đổi triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại mưu quyền soán vị đều tướng. Không binh quyền trong tay thì tất cả chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói suông.

Giống như hiểu được Lôi Đằng Phong đang nghĩ gì, Long Dương khẽ hừ một tiếng nói: Đội tinh binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàytiên hoàng tự mình ban cho Chu Diễm, cho là đương kim hoàng thượng cũng không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyền thu hồi, dựa vào cái cần phải cho Trấn Nam Vương phủ biết? Huống hồ…Đội tinh binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này nguyên bản để phòng bị Định Vương phủ.”

Lôi Đằng Phong im lặng, hắn tin tưởng lời nói của Long Dương. Nhưng chuyện này không phải chỉ cần hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chữ tin tưởng thể giải quyết vấn đề. Mà bây giờ cũng không phải lúc thảo luận chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, “Mười mấy vạn binh lực… muốn chống lại Mặc gia quân cũng chẳng tác dụng đi?”

“Ngu xuẩn!.” Chu Diễm hừ lạnh một tiếng nói: “Tiên hoàng anh minhtrí, đã sớm biết Mặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới chính là đại địch của Tây Lăng ta. Cho nên người đã sớm bắt đầu chuẩn bị đối phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trù Mặc gia quân, nếu không phải tiên hoàng đột nhiên băng thì làm sao đến nỗi này… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Còn Lôi Chấn Đình, năm đó Định Vương phủ tổn thương nguyên khí nặng nề nhưng hắn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 diệt trừ phe đối lập bỏ lỡ thời cơ tốt. Đánh rắn không chết nên mới ngày bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc gia quân vây khốn như hôm nay!.”

Lôi Đằng Phong không phản bác được. Năm đó thời điểm Mặc gia quân tổn thương nguyên khí, Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị trọng thương lúc phái bảo hoàng trong Tây Lăng phát triển nhất. Để đả kích những người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên phụ Vương mới bỏ qua hội tốt tấn công Đại Sở. Nhưng khi đó, ai thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin tưởng Mặc Tu Nghiêu sẽ ngày quật khởi chứ? Cho chuyện Mặc Tu Nghiêu trúng độc bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ không tham dự nhưng không nghĩa là bọn họ cái gì cũng không biết.

“Lão tướng quân, hiện tại nên làm thế nào cho phải?” Lôi Đằng Phong thấy không khí chút không đúng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền tranh thủ vòng lại đề tài hỏi. Chu Diễm thở dài nói, “Lão Long, ngươi hiệp trợ thế tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ thành, lão phu muốn đi gặp Định Vương gia danh chấn thiên hạ.”

“Chu Diễm….” Long Dương cau mày, mặc hắn lớn hơn Chu Diễm mấy tuổi nhưng Chu Diễm cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn trẻ nữa. Nếu muốn đích thân ra khỏi thành thì thật sự quá mức nguy hiểm. Chu Diễm phất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay một cái nói: “Không cần gấp gáp, ta còn động được. Ngươi nói đúng, chúng ta không thể trơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu nuốt mất mười mấy vạn tinh binh kia được!” Long Dương cũng biết đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự lựa chọn tốt nhất, thở dài nói: “Thôi, tự ngươi cẩn thận, ta trong thành thay ngươi chế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trụ một phần Mặc gia quân!.”

“Bảo trọng!.”

“Bảo trọng.” Hai ông lão tóc trắng trái ngược nhau trịnh trọng cáo biệt rời đi. Chu Diễm xoay người rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, thân thể vốn chút run rẩy hơi còng thì trong nháy mắt thẳng tắp. Long Dương nhìn bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ảnh bạn tốt dần đi xa nhắm mắt lại, phân phó Lôi Đằng Phong bên cạnh: “Đi chuẩn bị, ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi thành nghênh chiến.”

Ngày hôm đó đãbuổi trưa ngày thứ ba. Dưới tường thành, Mặc gia quân không ngừng mắng chửi, quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng coi giữ trên thành cũng không nhàn rỗi, không chút khách khí đáp trả lại. Vừa đúng hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước chung nguồn gốc, cho nên văn hóa tập tục cũng không khác biệt, mắng nhau không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chướng ngại nào. Nếu đổi lạimắng nhau với Nam Chiếu hay Bắc Nhung thì chỉ sợ hơn phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa người nghe không hiểu.

Trước đại quân, Vân Đình Trần Vân cùng cưỡi ngựa đứng nhìn thành lâu nơi xa. Vân Đìnhchút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nóng nảy nói: “Long Dương Chu Diễm này không phải danh tướng Tây Lăng sao? Tại sao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như rùa đen rụt cổ không chịu đi ra vậy chứ?: Trần Vân bất đắc nhún vai, làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn biết được?

“Cũng không phải muốn kéo dài thời gian với chúng ta đấy chứ? Kéo dài thời gian chờ Lôi Chấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đình về tăng viện sao?” Trần Vân chút không xác định nói.

“Chớ nói đùa. Chờ Lôi Chấn Đình chạy tới thì nhanh nhất cũng phải một tháng sau.” Vân Đình nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn họ chỉba ngày mà bây giờ ba ngày sắp hết mà ngay cả cửa Biện thành cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa sờ được. Ba ngày nay các loại phương pháp cường công rồi đánh lén bọn họ đều đã thử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua. Nhưng không thể không thừa nhận lão tướng ra tay vẫnchút phương pháp. Bọn họ căn bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tìm được hở trong phòng ngự Biện thành. Đả kích như vậy làm cho mấy tiểu tướng trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuổi bọn họ sắc mặt càng ngày càng khó coi. Chính Vân Đình cũng xanh cả mặt. Thật ra nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Đình biết không chỉ hắn ngay cả Vương gia Vương phi nhất thời cũng không tìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hở trong phòng ngự Biện thành thì hắn sẽ không vẻ mặt đưa đám như vậy.

“Ngươi xem, bọn họ phải muốn đi ra không?” Trần Vân chỉ vào nơi tinh kỳ phiêu động đầu tường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói, hiển nhiên nơi đó nhân đang di động rất nhanh.

Vân Đình nheo con mắt, trên gương mặt trẻ tuổi lộ ra một tia cười lạnh, “Chu Diễm ! Các huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đệ tiếp tục mắng cho ta!.”

Tướng Mặc gia quân sau lưng một lần nữa cao giọng thăm hỏi tổ tông cùng họ hàng tám đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà Chu Diễm.

Long Dương dẫn người xuất hiện ở đầu thành, híp mắt nhìn người trẻ tuổi đang diễu dương oai dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành cười cười, lên tiếng nói: “Người trẻ tuổi hãy xưng tên ra.”

Vân Đình ngạo nghễ nói: “Mặc gia quân, phó tướng sư đoàn thứ 9 Ưng quân, Vân Đình!.”

Long Dương ngẩn ra, cấu quân đội khác hẳn với bọn họ thật khiến hắn nhất thời không cách nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xác định được thân phận Vân Đình, nhưng nhìn tuổi tác Vân Đình thì đại khái cũng đoán được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần. Còn trẻ đồng thời tính khí nóng nảy cùng trẻ con như vậy thì tám phần không phải là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên chủ tướng. Cười híp mắt nhìn Vân Đình nói: “Chủ tướng Mặc gia quân đang đâu? Hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc gia quân không còn ai nữa?”

Vân Đình không vui, ngửa đầu nhìn chằm chằm lão nhân trên cổng thành nói: “Bản tướng quân chính chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng! Chỉ một Biện thành mà thôi, không cần phải phiền đến người khác. Bản tướng quân sẽ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi thấy năng lực Mặc gia quân ta!.” Long Dương cũng không tức giận, giống như đang nhìn một đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con nít lông chưa mọc không hiểu chuyện vậy, cười nói: “Cái gì? Vậy để lão phu nhìn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút xem thiếu niên tướng quân Mặc gia quân năng lực gì. Còn nữa…..Lão phu không phải Chu Diễm!.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Long Dương!.” Vân Đình cắn răng nghiến lợi.

Quả nhiên, gừng càng già càng cay. Còn chưa chính thức giao thủ, chẳng qua chỉ tùy ý đối đáp mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu Vân Đình đã rơi vào thế hạ phong rồi.

Dưới cổng thành, cửa thành vốn đóng chặt bỗng ầm ầm mở ra, cầu treo hạ xuống sông đào bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành. Binh lính Tây Lăng vốn lui trong thành nay lại giống như nước thủy triều vọt thẳng vào trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 doanh Mặc gia quân. Mấy ngày nay không chỉ tướng Mặc gia quân nghẹn nínnhững tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viện binh Lôi Đằng Phong mang đến cũng vậy. Bị quân địch tùy ý nhục mạ nhưng lại không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lao xuống giết đến một mảnh giáp cũng chẳng còn, đây chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các tướng sĩ. Cuối cùng cũng thể ra khỏi thành, những binh lính này nhiên đều đỏ mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xông về phía tướngMặc gia quân diễu võ dương oai trước mặt họ những ngày qua.

Chiến sự hết sức căng thẳng, nhất thời bên ngoài thành tiếng trống trận tiếng la hét giết vang tận trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xanh.

Trên cổng thành, Long Dương bình tĩnh nhìn cảnh chém giết dưới thành. Bất luận Mặc gia quân hay đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân Tây Lăng đềulực chiến tương đối khá, cho nên thời điểm cường cường gặp nhau chém giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất nhiên cũng đặc biệt kịch liệt. Long Dương mỉm cười nhìn tướng lãnh áo bào trắng trẻ tuổi dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành, cười nhạt. Giơ tay huy động cờ đỏ trong tay.

Binh lính Tây Lăng mặc quân trang xám tro dưới sự chỉ dẫn của cờ xí nhanh chóng biến đổi thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trận. Đứng trên cổng thành vừa đúng thể nhìntoàn cảnh chiến trường. Trận doanh Mặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu đen bị đám đông màu xám tro lấy tốc độ cực nhanh phân ra bao vây, sau đó tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 diệt từng bộ phận. Vân Đình phản ứng cũng không chậm, hắn cũng lấy tốc độ nhanh nhất chỉ huy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bày trận. Nhưngvẫn chậm hơn Long Dương một bước, đại quân Tây Lăng lại thay đổi trận hình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống như một cự long màu xám tro giương nanh múa vuốt tùy ý săn giết Mặc gia quân.

Mặc gia quân dũng mãnh nhưng trên chiến trường binh lính không chỉ dũng mãnh thể giải quyết được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khi một binhMặc gia quân phải đồng thời chống lại ba binh lính Tây Lăng, khi một tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đội Mặc gia quân bị một đại đội binh lính Tây Lăng nhốt lại, thì Vân Đình chỉthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn binh lính bên cạnh từng người từng người một ngã xuống trước mặt.

Đột nhiên xoay người nhìn lại, chỉ thấy trên đầu thành một lão nhân áo vải trắng, giống như một hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dân sơn bình thường. Vậy mà, con ngươi già nua toát ra một tia tự tin cùng ngạo nghễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biểu lộ sự bất phàm của lão nhân này. Bị người từ trên cao nhìn xuống như vậy, Vân Đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng nơi xa vốn không thể nhìn rõ vẻ mặt đối phương nhưng Vân Đình cảm thấy ràng mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong mắt đối phương chỉ như con kiến nhỏ vậy.

“Vân Đình! Ngươi đang làm hả? Xông ra!,” Trần Vân một cước đá văng Vân Đình đang ngây người, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mũi tên hiểm hướng nơi Vân Đình đứng bắn ra. Trần Vân tức giận liếc mắt nhìn hắn một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên chiến trường còn dám ngẩn người, thậtkhông muốn sống nữa!.

Vân Đình lúc này mới hồi phục tinh thần, mới vừa trong nháy mắt đó, hắn lại bị khí thế của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Long Dương chấn nhiếp quên mất mình thân tại chiến trường. Tránh khỏi thanh đao bổ tới bên người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Đình lòng còn sợ hãi chảy xuống mồ hôi lạnh, đây mới là khí thế của sát thần Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vực!.

Lúc này hiệu lệnh thu binh vang lên từ phía sau, tướngMặc gia quân không ham chiến nữa, bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu phá vòng vây quân Tây Lăng giết ra ngoài. Nhưng bộ dáng thối lui này Mặc gia quân đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều năm chưa từng chật vật như vậy. Trên cổng thành, nhìn Mặc gia quân thối lui, Long Dương cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ý muốn thu binh. Lôi Đằng Phong cau mày nói: “Tướng quân, sao ta không thừa thắng xông lên?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Long Dương nhàn nhạt nói: “Hôm nay chỉ thử xét, xem ra Mặc gia quân đúng đã phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra. Mới vừa rồi Mặc gia quân thua nhưng không thấy ai ra tiếp viện ngược lại lại thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 binh.”

“Như vậy….”

“Không cần gấp, ngày mai lại thử bọn họ lần nữa.” Long Dương trầm giọng nói.

Đoàn người Vân Đình thua trận cúi đầu trở về, chuẩn bị đến đại doanh nhận tội với Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia và Vương phi. Lại bị Trác Tĩnh canh giữ bên ngoài trướng báo rằng Vương gia Vương phi đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chuyện. Tất cả sự vụ trong quân tạm thời giao cho Trần Vân và Vân Đình quản lý. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, Vân Đình bị dọa suýt nữa chân mềm ngã nhào trên đất, Trần Vân sau lưng cũng mặt mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xám tro. Không phải bọn họ tự coi nhẹ mình nhưng lấy kinh nghiệm lịch lãm của bọn họ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngay cảcách chủ tướng thống lĩnh một đội riêng cũng không có, huống hồthống lĩnh cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại doanh Mặc gia quân? Hai người đưa mắt nhìn nhau mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Vân Đình nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về Trác Tĩnh xin giúp đỡ.

Trác Tĩnh nhún nhún vai, lực bất tòng tâm, vỗ vỗ bả vai Vân Đình nói: “Nếu Vương gia đã phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phó như vậy thì chính là tin vào năng lực của ngươi. Không cần lo lắng.”

“Nhưng mà…nhưng chúng ta vừa mới thua trận mà…” Vân Đình xấu hổ nói, không hoàn thành nhiệm vụ Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia giao phó, hắn còn tưởng mình sẽ bị xử theo quân pháp. Nhưng tình huống hiện nay còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn cả bị xử theo quân pháp mà.

Trác Tĩnh bình tĩnh cười nói: Vừa rồi ngươi chỉ xém thua chưa phải bại đúng không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cho hai người một ánh mắt ta tin tưởng các ngươi, Trác Tĩnh xoay người trở về doanh trướng. Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đình khóc không ra nước mắt, vừa rồi ngươi không thu binh thì nói không chừng ta đã chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trận nơi sa trường rồi.

Ngoài một trăm dặm phía Tây Nam Biện thành tọa lạc một huyện nhỏ. Diện tích cả huyện thành trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không bằng một phần mười Biện thành nhưng vị trí huyện thành này lại nằm trên quan đạo giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàng thành Tây Lăng Biện thành. Nói các khác, nếu như binh phía Tây muốn lấy tốc độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhanh nhất chạy đến Biện thành nói…thì nhất định phải đi qua nơi này. Ba ngày trước, Trương Khởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lan phụng mệnh Mặc Tu Nghiêu lĩnh suất bảy vạn nhân mã chiếm lấy tiểu thành này. Bởi vì Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng tập trung phòng thủ ở Biện thành nên binh lực thành nhỏ này tất nhiên yếu hơn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều. Trương Khởi Lan chỉ cần chút sức lực đã chiếm được tòa thành này.

Sau đó, bảy vạn binh mã cứ như vậy đóng bên trong tiểu thành này, giống như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy. Nhưng Trương Khởi Lan biết, một đội mười mấy vạn tinh binh đang phụ cận nơi này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc Mặc gia quân xuất động Kỳ Lân tinh nhuệ nhất thì cũng không tìm được ví trí cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể của họ. Nhưng Trương Khởi Lan biết bọn họ nhất định là núp trong dãy núi cách đó ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi dặm. Mặc gia quân muốn tiến công vào núi hiển nhiênkhông sáng suốt, cho nên Trương Khởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lan chờ nơi này. Đội binh này nếu muốn tới Biện thành thì tất nhiên sẽ phải đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua trước mặt hắn, hắn không vội.

Bên ngoài tiểu thành không xa, trên đường nhỏ lệch khỏi quan đạo, một đội binh Mặc gia quân đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đuổi theo một đám người. Đám người kia tổng cộng chỉnăm người, bốn nam tử che chở một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiếu nữ áo vải vừa đánh vừa lui. Bốn nam tử này thân thủ không tệ nhưng truy binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía sau quá nhiều, hơn nữa binh lính Mặc gia quân cũng không phải thứ người thường thể so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sánh được. Bốn người sớm đã chồng chất vết thương nhưng vẫn như không quên che chở thiếu nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa.

“Tiểu thư, người đi mau! Chúng ta ngăn cản bọn chúng! Đi kinh thành…Đi kinh thành tìm….” Một nam tử trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó dùng sức đẩy, đẩy thiếu nữ đến bên đường nhỏ trước mặt khàn giọng quát. Đáng tiếc lời còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa dứt thì đã bị một đao đâm trúng bụng ngã trên mặt đất. Ba người còn lại chưa kịp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn đồng bạn mình, một người trong đó lôi kéo thiếu nữ đi lên phía trước chạy như điên, mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác hai người kia lưu lại ngăn truy binh Mặc gia quân phía sau.

Hai người một đường chạy như điên, đáng tiếc chạy không được bao xa thiếu nữ liền thở hổn hển ngã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhào trên mặt đất, “Ta đi không nổi….Các ngươi đi đi thôi….”

“Không được! Tiểu thư đi mau! Nhất định phải trở lại kinh thành. Người đừng quên… Tướng quân muốn người sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật tốt!.” Thị vệ lạnh lùng nói, mạnh mẽ kéo thiếu nữ chạy vào đường rừng. Sau lưng chỉ chốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lát đã truyền đến tiếng chân truy binh, hiển nhiên hai thị vệ lưu lại kia đã chết trận.

Hai người trốn vào một bụi gai trong rừng, truy binh đuổi theo đã mất đi bóng dáng họ. Bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm tòi xung quanh gần nửa canh giờ, cầm đao chém loạn vào các bụi gai thể giấu người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng vẫn không phát hiện bóng dáng hai người nọ mới dần dần rời đi, thuận tiện mang theo thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể thị vệ đã chết về lĩnh thưởng.

Trong rừng dần dần im ắng, qua hồi lâu, bụi cỏ ven đường mới giật giật, một thiếu nữ cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chật vật từ trong bụi cỏ ra, đẩy người bên cạnh một cái, “Tỉnh tỉnh ! Người tỉnh mau…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bàn tay trắng nõn mảnh khảnh dính đầy vết máu, thiếu nữ nhất thời bị dọa sợ đến kinh hô. Thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra thời điểm những binh lính vừa rồi tìm kiếm, thị vệ đã dùng thân thể của mình chặn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đao kiếm bổ về bụi cỏ. Vết thương thật dài trên lưng không ngừng chảy máu, người đã sớm lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào hôn mê. Thiếu nữ tái nhợt ngước mắt nhìn nơi hoang vu sơn dã trước mắt cùng dã thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ duy nhất thể dựa vào đang hôn mê, rốt cuộc không nhịn được ô ô khóc.

Trong lúc hỗn loạn thút thít khóc, lại hoảng hốt thấy một bóng ảnh nguyệt bạch xuất hiến trước mặt, thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ mang ngẩng đầu lên, “Cứu ta…”

Nam tử mặc quần áo xanh nhạt trầm mặc nhìn một nam một nữ đã bất tỉnh trước mắt, trên dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhan tuấn nhíu đôi mày kiếm lại. Cúi đầu kiểm tra thương thế của nam tử, trên người chật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vật cùng vết thương chí mạng trên lưng kia đủ để nói người này đã trải qua một phen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khổ chiến. gái mặcmột thân áo vải bình thường nhưng dung nhan xinh đẹp cùng đôi bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay tiêm tế như ngọc đủ để nói rõ nàng vốn một cuộc sống an nhàn sung sướng, được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nuông chiều từ nhỏ. Vốn hắn thể cứu bọn họ, thậm chí mấy người thị vệ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn cũng thể cứu. Nhưng mà thân phận hắn đặc thù, mọi chuyện đều phải cân nhắc càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước khi làm, cho nên hắn vẫn âm trầm nhìn, nhìn thị vệ từng người chết trận, nhìn thiếu nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi hoang không ngừng khóc thút thít.

“Công tử, làm sao bây giờ?” Thị vệ đi theo sau lưng thấp giọng hỏi.

Nam tử trầm mặc chốc lát, nói: “Mới vừa rồi thị vệ kia nói đến tướng quân gì đó,nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ nhi của tướng thủ thành nào?”

Thị vệ lắc đầu nói: “Thuộc hạ không biết, chắc nữ nhi của thủ tướng nào đó bị bại trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay Mặc gia quân đi?” Nam tử suy nghĩ một chút, nói: “Xem trên người bọn họ tín vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào không.” Thị vệ tiến lên, ngồi xổm xuống nhanh chóng tìm được một thẻ thông thành trên thắt lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thị vệ một vòng ngọc màu tím trên cổ tay gái, đưa nam tử áo quần nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc.

Nam tử nhận lấy nhìn một chút, cau mày nói: “Đúng thị vệ của Hổ Uy tướng quân Dương Hổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn vòng ngọc tím này….là đồ Tiên Vực tiến cống cho Tiên đế năm đó. Tiên đế đã thưởng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thái đương thời Lăng đại nhân. phu nhân Hổ Uy tướng quân lại nữ nhi của Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại nhân.”

Thị vệ thấp giọng nói: “Nói như vậy thì nương này chính là nữ nhi của Hổ Uy tướng quân? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hổ Uy tướng quân trấn thủ Lệ thành, mười ngày trước đã tử trận. nương này…”

Nam tử trầm tư hồi lâu, rốt cuộc mở miệng nói: “Mang về.”

Trong núi sâu, một tòa viện cùng phòng ốc chằng chịt ấn giấu. Nhờ khu rừng rậm rạp cùng sự che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấu của sương mù, cho nên ngoại nhân hồ không cách nào phát hiện chút tung tích. Trong một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian phòng đơn sơ, thiếu nữ ngủ man tựa hồ từ trong cơn ác mộng đột nhiên tỉnh lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi dậy. Lại thấy một nam tử tuấn đứng nơi đối diện không xa , “A?! Cứu….”

“Im miệng.” Thanh niên nam tử trầm giọng nói.

Thiếu nữ sợ hãi trốn vào tận cùng bên trong giường, dùng chăm đem mình bao kín, “Huynh…Huynhai?”

Thanh niên nam tử trầm giọng nói: “Lời này ta nên hỏi mới phải, ai?”

Thiếu nữ khẽ cắn đôi môi không chịu nói: “A Lâm đâu rồi? hắn..hắn còn…” Thiếu nữ run rẩy một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống như không dám hỏi tiếp. Nam tử bình tình nói: “Hắn còn sống, nếu như đâychuyện ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn hỏi.” Nghe vậy, thiếu nữ này mới thở phào nhẹ nhõm, Vậy thì tốt, vậy thì tốt….Là huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã cứu chúng ta sao?”

Nam tử chẳng hử cả, nhàn nhàn hỏi: “Cô nương ai?”

“Ta, ta tên Dương Tiêm Nhã. Gia phụ là Hổ Uy tướng quân. Cha ta…cha ta…” Vừa nói, thiếu nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền đỏ mắt. Nước mắt trong suốt chảy xuống từ khóe mắt, từ từ khóc thút thít. Nam tử hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhíu lông mày, thở dài một tiếng nói: “Ta biết, Hổ Uy tướng quân mười ngày trước đã tử trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đền nợ nước. ngài ấy phái thị vệ hộ tống trốn ra sao?”

Thiếu nữ tên Dương Tiêm Nhã gật đầu một cái. Cắn cắn môi thấp giọng nói: “Trước khi Lệ thành bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phá, phụ thân đã cho người hộ tống ta hồi kinh. Vốn là, vốn mười hai người. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện tại…chỉ còn lại một mình A Lâm thôi. Ô ô ô…” Nam tử cau mày suy nghĩ một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại hỏi: “Vì sao Mặc gia quân bám riết truy đuổi không tha?” Tuy nữ nhi Hổ Uy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng quân nhưng đối với Mặc gia quân nói thì cũng không quan trọng đến vậy. Như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì dọc đường đuổi giết không thavẻ rất không hợp lý.

Thiếu nữ mang lắc đầu nói: “Ta không biết. Phụ thân chỉ nói để ta quay lại kinh thành tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu.”

Nam tử đứng lên nói: “Ta biết rồi. nương trước cứ nghỉ ngơi cho tốt. Chờ dưỡng thương tốt rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì ta sẽ phái người đưa nương trở lại kinh thành.” Nói xong liền xoay người ra ngoài cửa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Huynh …. Tiêm Nhã còn chưa biết cao danh quý tính của công tử. Ân cứu mạng, chờ ta trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại kinh thành nhất định sẽ báo đáp công tử.” Thiếu nữ thấp giọng nói.

Nam tử dưới chân dừng một lát, nhàn nhạt nói: “Chu Lăng.”

Nam tử ra cửa, thị vệ đã đợi bên ngoài. Thấy hắn ra ngoài vội vang tiến lên đón nói: “Công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử, đã điều tra ra. Nữ nhi của Lăng thái đã qua đời gả cho Hổ Uy tướng quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quả thật chỉ một con gái. Vợ chồng Dương tướng quân cực kỳ yêu thương nữ nhi này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nóitrăm cưng ngàn chiều cũng không quá. Lăng đại nhân hôm nay cũng chínhcậu của Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nương đối với cháu gái ngoại này cũng coi là ruột thịt. Nghe nói Dương cô nương này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm nay vừa mới mười bảy, tử nhỏ đã định hôn với biểu ca Lăng gia đại công tử. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như không phải lần này Tây Bắc đột nhiên xuất binh thì qua ít ngày nữa Dương tướng quân sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mang nữ nhi quay trở lại kinh thành cử hành hôn lễ.”

Nam tử gật gật đầu nói: “Mới vừa rồi ta cũng đã hỏi, cũng không khác ngươi mấy.”

Thị vệ hỏi:Vậy…lời nàng nói thể tin sao?”

Chu Lăng nói: “Trước cứ lưu nàng lại đã, tổ phụ Lăng gia chút giao tình, nếu như nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự ngoại tôn nữ của Lăng gia chúng ta lại thấy chết không cứu thì sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóthể giao phó với Lăng gia. Phái người trông coi các nàng thật kĩ cho ta.”

“Vâng, công tử.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 297 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc