GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 291: Nỗi lo của Thanh Vân tiên sinh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cuối tháng năm năm nay, tân hoàng Đại Sở lên ngôi chưa đầy hai tháng, quyền thế trong triều phần lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm trong tay Nhiếp chính Vương. Nhưng dòng nước ngầm trong đình vẫn không dừng lại, tâm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lê Vương đã quá rõ ràng các thần tử thanh lưu ủng hộ quân Vương cũng chầm chậm tụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tập lại âm thầm tạo thành thế lực ngăn cản Nhiếp chính Vương.

Trên biên cảnh phía Bắc, chiến sựTử Kinh quan vẫn kéo dài như cũ. phương Bắc, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này đại quân Bắc Nhung cũng bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy. Hai mươi tháng năm, đại quân Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng lại một lần nữa phát động tấn công biên cảnh Tây Nam, dân chúng Tây Nam mới trải qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiến loạn mấy năm lại lần nữa rơi vào khói lửa chiến tranh.

Ly thành Tây Bắc.

Trên núi bên ngoài thành không xa, giấu mình trong rừng cây xanh um tùm, thư viện Ly Sơn vẫn yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặng như cũ, u nhã giống như nơi thế ngoại. Diệp Ly xuyên qua rừng trúc tĩnh mịch hướng tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi phát ra tiếng đàn cách đó không xa. Trong rừng trúc, trên một mảnh đất trống, Thanh Vân tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh râu tóc bạc trắng ngồi trên chiếu, trên gối đặt một cây đàn Đồng Mộc, nhẹ nhàng lau dây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn phát ra âm thanh nho nhỏ. Ngồi cách nơi đó không xa Triết râu tóc hoa râm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa nghe tiếng đàn, vừa thản nhiên pha trà.

“Ly nhi tới?” Thanh Vân tiên sinh dừng đàn, quay đầu nhìn về phía Diệp Ly cười nhạt nói.

“Ông ngoại, Tô lão.” Diệp Ly nhẹ giọng nói rồi đi lên phía trước đỡ Thanh Vân tiên sinh ngồi dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi tới băng đá ngồi xuống bên cạnh Triết. Tô Triết mỉm cười hai người mà rót trà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười nói: “Sao Vương phi lại tới đây? Hay đến thăm Tiểu thế tử?” Diệp Ly cười nói: “Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bảo ông ngoại và Tô lão tiên sinh dạy dỗ, cháu thấy rất yên tâm, mấy đứa nhỏ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ầm ĩ ông ngoại lão không?” Hiện nay trong thư viện Ly Sơn không chỉ có học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinhcòn thêm ba đứa trẻ nữa. Mặc Tiểu Bảo đến Ly Sơn học, mặc Lãnh Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàm còn nhỏ nhưng vẫn đi theo. Thấy vậy, Tần Tranh cũng mang Từ Tri Duệ nhà mình tới, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để ba đứa làm bạn.

“Tiểu thế tử còn thông minh hơn cả Vương gia năm đó, chúng ta nào phải đau đầu?” Triết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười nói, nhắc tới Mặc Tiểu Bảo thì đáy mắt ông cũng tràn đầy vẻ từ ái. Ông vốn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích Mặc Tiểu Bảo thông tuệ, Mặc Tiểu Bảo luôn tôn kính lễ độ ông như đối với thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công nhà mình, cho nên càng khiến Tô lão vốn dưới gối không có con cái thêm yêu thương© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến tận xương, lúc Thanh Vân tiên sinh còn phải xếp sau. Không thể không nói, tuy Mặc Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bảo còn nhỏ tuổi nhưng công phu vỗ mông ngựa thật khiến cho người lớn không theo kịp.

Thanh vân tiên sinh nhìn Diệp Ly, sắc mặt ôn hòa hiền lành, “Ly nhi lần này tới sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải đi xa sao?”

Diệp Ly có chút kinh ngạc nhìn Thanh Vân tiên sinh, Thì ra ông ngoại đang ở thư viện Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sơn nhưng cũng không phải không để ý tới chuyện bên ngoài. Cho nên chuyện thiên hạ người đều biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất thanh nhị sở*(biếtràng).”

Triết lắc đầu không nói: “Thanh Vân tiên sinh không chỉ tài hoa phong nhãngay cả thiên văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địa tịnh lượng y bối đều không chỗ nào không thông. Sáng nay người nói với ta sao của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương gia Vương phi thay đổi, chỉ sợ sắp tới sẽ đi xa. đúng lúc này Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi lại tới.”

“Điều này thật sao?” Mặc dù Diệp Ly có nghe nói qua về thuật tinh tượng nhưng bản thân nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không nghiên cứu về vấn đề này. Bởi trong xương vẫn luôn khắc ghi dấu vết đời trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho nên nàng vẫn có chút hoài nghi với những thứ này, “Vậy, ông ngoại còn thấy gì?”

Thanh Vân tiên sinh vuốt chòm râu trắng như tuyết, lắc đầu một cái thở dài nói: “Thiên hạ…đại loạn. Loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn như vậy…mấy trăm năm này khómột lần.”

Nghe được lời Thanh Vân tiên sinh, không chỉ Diệp Ly mà ngay cả Triết cũng không khỏi ngưng trọng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Triết có chút tiếc hận nói: “Thật sự không cách nào nghịch chuyển sao?”

Thanh Vân tiên sinh lắc đầu nói: “Đại loạn lần này…Ngay từ mấy trăm năm trước đã bắt đầu, không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứu vãn. Ly Nhi, thế hệ này của Từ gia chỉ cháu Đại ca cháu xuất sắc hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người. Đặc biệt cháu…Tranh giành thiên hạ chết chóc không thể tránh khỏi nhưng dân chúng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tội, bất luận thế nào cũng không được đem lửa giận trút lên đầu dân chúng. Cháu Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất định phải tránh điều này.”

Diệp Ly gật đầu, nhẹ giọng nói: “Xin ông ngoại yên tâm, Tu Nghiêu cũng không phải người như vậy.” Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly hiểu tại sao Thanh Vân tiên sinh nói vậy, thời đại này không tồn tại cái gọi nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyền, thứ dân mạng như cỏ rác, trong lịch sử thay đổi các triều đại đều ghi chép lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số dân chúng bị tàn sát trong thành. Cho bị những kẻ thống trị che đậy thì hậu thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn như ra một chút đấu vết. Nhưng Diệp Ly không cho rằng mình sẽ như vậy, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ bản tính còn do nàng đã từng quân nhân nên nàng tuyệt đối không cho phép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản thân sẽ làm ra những chuyện này. Đồng thời nàng cũng tin tưởng Mặc Tu Nghiêu cũng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy.

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh, kiên định của gái trước mắt, gương mặt đầy nếp nhăn của Thanh Vân tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh xẹt qua một tia thở dài. Trong đôi mắt tràn đầytrí lóe lên một tia lo lắng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ giọng thở dài nói:Cũng được, chúng ta già rồi. Chuyện tương lai cũng chỉ thể dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào mấy người trẻ tuổi các cháu. Đi ra ngoài thì nhớ cẩn thận một chút.”

Diệp Ly gật đầu cười nói: “Ông ngoại yên tâm. Chỉ là, sau khi chúng cháu đi thì Ly thành chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn lại Đại ca, kính xin ông ngoại nói một tiếng với cậu cảcâụ hai, cháu sợ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình Đại ca sẽ vất vả.” Cậu hai Từ Hồng Ngạn đã sớm chạy tới thư viện Ly Sơn dạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học. Tuy rằng cậu cả vẫn lại Ly Thành nhưng lại chỉ hứng thú với nông nghiệp một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm này Tứ ca Ngũ đệ thường xuyên chạy ra ngoài. Mặc dù những chuyện này cũng coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan trọng nhưng nếu giao cho Từ Hồng phụ trách thì không khỏi chút đại tài tiểu dụng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thanh Vân tiên sinh vuốt râu cười nói: “Lúc trước bọn chúng nhàn rỗi bởi không việc làm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ chính sự, tất nhiên bọn chúng sẽ trở về. Cần ông phải nói chứ.”

Diệp Ly nháy mắt mấy cái, bừng tỉnh đại ngộ, “Đa tạ ông ngoại đã chỉ điểm. Ly Nhi hiểu rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lúc này Thanh Vân tiên sinh mới gật đầu một cái, cười nói: “Ông ngoại biết cháu rất bận rộn, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần ngây ngô bên cạnh hai lão già chúng ta đâu. Đi đi.”

Lúc này Diệp Ly mới đứng dậy cáo từ Thanh vân tiên sinh lão.

Nhìn bóng dáng yểu điệu càng lúc càng xa, Triết lắc đầu một cái nói với Thanh Vân tiên sinh: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Định Vương phi thật sự muốn theo Định Vương xuất chinh sao? Thanh Vân tiên sinh yên tâm à?” Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân tiên sinh lắc đầu, thở dài nói: “Đứatrưởng thành rồi, nhớ ngày đó Ly nhi vẫn chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tiểu nha đầu….”

Triết đã từng thấy qua Diệp Ly khi còn bé, khi đó Từ gia vẫn còn ở tại Sở kinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ đẻ Diệp Ly cũng chưa qua đời. Ai thể ngờ tiểu nha đầu trắng nõn năm đó sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở thành Định Vương phi văn thể trị nước thể an bang như ngày hôm nay đâu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thanh Vân tiên sinh cau mày nói: “Ta thấy lệ khí trong lòng Định Vương còn chưa hết, chỉ sợ tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lai huyết nghiệt quá sâu sẽ tổn thương đến thiên hòa . Ly nhi đi theo thể khuyên hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút, hi vọng sẽ khá hơn chút.”

“Sao có thể như vậy?”Triết cau mày nói, mấy năm nay số lần ông gặp Mặc Tu Nghiêu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều nhưng cũng một vài lần. Mặc một đầu tóc trắng nhưng tính khí Mặc Tu Nghiêu tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn thời niên thiếu không biết bao nhiêu lần. Ngày thường cũng nhìn không ra đáy lòng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lệ khí.

Thanh Vân tiên sinh lắc đầu nói: “ Tính tình Định Vương thời niên thiếu thế nào chúng ta đều biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng hôm nay tính khí này… ngược lại khiến cho người ta bất an. Nếu lấy tính cách vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93của hắn, ngươi đoán hắn sẽ đối với Mặc Cảnh Kỳ thế nào?” Triết trầm tư trong chốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lát, không khỏi hơi biến sắc. Tất nhiên ăn miếng trả miếng, chỉ sợ còn hơn gấp mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần. Nhưng đã nhiều năm như vậy, có lẽ tính khí Định Vương đã bị mài mòn chăng?” Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân tiên sinh cười nhạt một tiếng nói: “Người Mặc gia tính tình vốn giống nhau, làm sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ bị mài mòn như vậy? Nhiếp chính Vương năm đó cũng xem như vị Vương gia tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình tốt nhất Định Vương phủ đi? Thế nhưng một kích trước khi chết kia lão xem Tiên hoàng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp nhận nổi không?”.

Triết yên lặng, Nhiếp chính Vương Thanh vân tiên sinh nói đến nhiênphụ thân Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu, Mặc Lưu Danh. Chongười đã qua đời mấy chục năm nhưng Triết vẫn như cũ nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nam tử cẩm y tuấn nhã phong hoa tuyệt thế năm đó. Mặc cũng văn song toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như lịch đại Định Vương phủ nhưng Mặc Lưu Danh lại lấy hai chữ nho nhãphát huy đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cực đại. Hiện nay cũng chỉ có công tử Thanh Trần thể cùng hắn phân cao thấp, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dung mạo khí chất của công tử Thanh Trần quá mức phiêu dật xuất thần giống như thế ngoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên nhân, còn Mặc Lưu Danh chân chínhcông tử phong lưu nho nhã giữa chốn hồng trần,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quý công tử xuất thân danh môn, phong độ thái của hắn xứng đáng lưu danh bách thế.

Nhưng người như vậy lại bị đế Vương hắn thành tâm phụ tính toán, tuy nhiên một kích lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại trước khi chết cũng đủ để người ta khó tiếp nhận. Tiên hoàng đang lúc tráng niên nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ sống thêm ba năm rồi quy tiên, chí lớn một đời chỉ đành lưu lại nơi Hoàng lăng lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như băng. Để lại tân hoàng hơn mười tuổi Mặc Cảnh Kỳ cũng Định Vương phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tranh thủ mấy năm bình yên. Nếu không, lúc ấy hai huynh đệ Mặc Tu Văn Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn nhỏ rơi vào tay tiên hoàng cay độc thì Định Vương phủ hôm nay còn tồn tại hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không, không ai nói trước được.

“Nói như vậy…” Triết trầm ngâm nói.

Thanh Vân tiên sinh trầm giọng nói: “Mấy năm nay Định Vương luôn kiềm chế hoặc nóitrong lòng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luôn lấy đại cục làm trọng. Cho nên hắn mới thể nhịn mối thù với Mặc Cảnh Kỳ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàng thất Đại Sở. Thậm chímối thù với Bắc Nhung Tây Lăng. Cho những năm này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn nhìn giống như không chút cố kỵ nhưng trên thực tế vẫn như cũ nhẫn nại. Hắn cần© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian để bày bố cục hiện nay…hiển nhiên đã hoàn thành. chiến trường thường nơi dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dàng khơi ra những cảm xúc chân thật nhất trong lòng. Những năm nhẫn nhịn này một khi bộc phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì …cõi đời này trừ Ly nhi ra ai cũng không khuyên được hắn.” Chuyện năm đó của Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ không chỉMặc Cảnh Kỳ mà Bắc Nhung Tây Lăng cũng ít nhiều tham dự. Huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chi Mặc gia quân là trực tiếp chết thảm dưới thiết kỵ Bắc Nhung. Nhiều năm như vậy, mỗi lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ đến Mặc Tu Nghiêu đối với sứ giả Bắc Nhung đều tâm bình khí hòa thì trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh Vân tiên sinh không khỏi run sợ.

“Thì ranhư vậy.” Tô Triết thở dài nói, trên mặt nhiều hơn một phần áy náy. Nếu không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm đóTúy Điệp lén trộm bản đồ bố phòng của Mặc gia quân thì chuyện tình năm đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căn bản sẽ không phát sinh. Cho thương xót đứa cháu gái duy nhất thì so với anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 linh mấy vạn Mặc gia quân thì Triết liền cảm thấy mình ngay cả cách thương xót cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không có. Những tướng sĩ vì nước chinh chiến nhưng lại chết không minh bạch kia, ai sẽ thương xót © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho bọn họ? Tất cả những chuyện này đều do ông dạy dỗ không ra gì.

Thấy vẻ mặt Triết, Thanh Vân tiên sinh liền hiểu ông đang nghĩ tới chuyện gì. Giơ tay vỗ vỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay lão nói: “Những chuyện kia…đã qua rồi thì cần suy nghĩ nhiều?”.

Triết lắc đầu một cái, đành thở dài nhìn trời.

Sau khi cáo biệt Thanh Vân tiên sinh rồi lại đi thăm Mặc Tiểu Bảo, Diệp Ly mới trở lại Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phủ. Vừa vào cửa liền thấy mấy quan viên tướng lớn nhỏ thường ngày ít triệu kiến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không việc sẽ không xuất hiện Định Vương phủ đang rối rít chờ trong vườn. Thấy Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi vào lập tức tiến lên hành lễ. Diệp Ly hơi thiêu mi cười nói: “Các vị đâythế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào? Lúc này tới Vương phủ đã xảy ra chuyện sao?”

Trương Khởi Lan cười nói: “Vương phi cứ yên tâm, chuyện Vương gia Vương phi phân phó, chúng ta đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lo liệu thỏa đáng, nàoxảy ra chuyện gì?”

Diệp Ly cười nói: “Nếu như không chuyện thì lần này các vị đặc biệt tới để thỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an sao? Vương phủ chúng ta đâu nhiều nghi thức xã giao như vậy. Nếu không có chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì các vị trước hết mời trở về đi.”

“Vương phi…..” Những người khác không dám nói gì, còn Lữ Cận Hiền, Trương Khởi Lan Bùi lão thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố kỵ như vậy, vội vàng ngăn cản Diệp Ly. Diệp Ly nhướng mi cười tủm tỉm nhìn bọn hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lữ Cận Hiền bị đẩy ra nói: “Chuyện này….Khởi bẩm Vương phi, mới vừa rồi sứ giả Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Sở đồng thời cầu kiến Vương gia. Chúng ta muốn hỏi một chút…Vương gia ý định gì?” Mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày nay bọn họ đều âm thầm chuẩn bị chiến đấu, một tia hợp ý trên mặt cũng muốn nhúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhích. Trong lúc chờ đợi, các lão tướng xương cứng cũng âm thầm hưng phấn không thôi. Nhưng hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai nước đột nhiên đồng thời cầu kiến, ý định của Vương gia lần này sẽ biểu thị phương hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hành động của bọn họ trong lương lai rồi.

“Sứ giả Tây Lăng Đại Sở cùng cầu kiến?” Diệp Ly khiêu mi, nàng mới vừa trở về nên cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết tin này. Lâm Hàn theo bên người sờ sờ lỗ mũi nói: “Thuộc hạ đang muốn bẩm báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Vương phi chuyện này. Sứ giả Tây Lăng tới trước, sau đó sứ giả Đại Sở mới chạy tới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng mà Vương gia lại triệu kiến sứ giả Đại Sở trước. Mặc khác, Vương gia nói khi nào Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi trở lại thì mời người qua đại sảnh.”

Diệp Ly mỉm cười không nói, mỉm cười nhìn mọi người đang vây quanh mình. Mọi người vội vàng lui ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Vương phi mời.”

“Kia..Xin thứ lỗi cho Bản phi không tiếp chuyện được.”

“Không dám trì hoãn Vương phi, Vương phi nhanh đi.” Thì ra Vương phi cũng không biết, chúng nhân bất đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 than thở. Chỉ đành đưa mắt nhìn Diệp Ly rời đi rồi tiếp tục ngóng trông kết quả. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 góc, Phượng Hoài ĐìnhHàn Minh Nguyệt đang ngồi đánh cờ, Hàn Minh Tích treo mình trên cây to © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên đầu hai người vừa quan sát hai người chơi cờ vừa ngáp.

“Công tử Minh Nguyệt cảm thấy chúng ta sẽ đánh sao?” Phương Hoài Đình nhàn nhạt hỏi. Mặc mới tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Bắc không đến ba tháng nhưng Tây Bắc lại mang đến cho Phượng Hoài Đình cảm thụ hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn khác biệt. Quan viên tướng lãnh trên dưới Định Vương phủ đều rất trẻ tuổi, Phượng Đình Hoài xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như lớn tuổi nhất. Hơn nữa Định Vương gia cho hắn quyền hạn và tín nhiệm hắn chưa bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ ngờ tới. Phượng Hoài Đình đã từng hỏi Mặc Tu Nghiêu sao lại tín nhiệm hắn như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng qua Định Vương nửa thật nửa giả cười nói với hắn, Mặc Tu Nghiêu cũng không tín nhiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn chẳng qua tín nghiệm Phượng Tamthôi. Nếu như ông phản bội Định Vương phủ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu Phượng Tam lập tức rơi xuống đấy. Lúc ấy Phương Tam cũng bên cạnh, nghe lời này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu cũng không nửa điểm không vui, giống như chuyện này chính nên như vậy.

Phượng Hoài Đình không hiểu nổi tình hữu nghị giữa mấy người trẻ tuổi này, nhưng thân Phượng gia gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ ông biết nên lựa chọn như thế nào. Mặcxét về đại cuộc thì Định Vương phủ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếm ưu thế nhưng không hiểu tại sao ông luôn tin tưởng trong thiên hạ này cuối cùng nếu chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người thắng thì…người đó nhất địnhĐịnh Vương. Phượng gia nếu như muốn lợi ích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì tất nhiênphải lựa chọn người chiến thắng cuối cùng.

Tất nhiên sẽ đánh, đã nhiều năm như vậy…Cho Mặc gia quân không muốn động thì những người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không nhịn được nữa rồi.” Hàn Minh Nguyệt nhàn nhạt nói. Mấy năm hắn đều nhàn rỗi nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong Ly thành không ai nhằm vào hắn cũng không ai động đến hắn. Nhưng đồng dạng, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai cần hắn làm cả, bởi hắn biết Mặc Tu Nghiêu đã không tín nhiệm hắn nữa rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đã nhiều năm như vậy, dần dần từ trongmàng về Túy Điệp tỉnh lại, hắn đã hiểu được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm đó vì tình yêu kia mà hắn đã mất đi cái gì. Nhưngđã không còn cách nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vãn hồi, Hàn Minh Nguyệt sẽ không tự rước lấy nhục đi làm mấy chuyện vãn hồi tình bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia làm gì. Hắn hiểu Mặc Tu Nghiêu, tình bạn của Mặc Tu Nghiêu một khi đã giao ra thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần ngươi không phản bội hắn, hắn sẽ tuyệt đối không đoạn tuyệt với ngươi. Nhưng một khi phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bội thì chính là cả đời đoạn tuyệt. Ngay từ lúc hắn Túy Điệp những bước đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên thì giữa bọn họ đã không còn cách nào vãn hồi.

Cho nên hắn chỉ thể làm một người nhàn rỗi đi theo bên người đệ đệ, lúc hắn cần thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ điểm một hai câu. Hiện nay….Chỉ còn đệ đệ là người thân duy nhất trên đời của hắn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi.

Hàn Minh Tích treo mình trên cây như một con dơi, lười biếng nói: đánh hay không thì liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan đến chúng ta?” Bọn họ vốn không cần ra chiến trường.

Phượng Hoài Đình bỏ con cờ xuống, đứng dậy cười nói: “Đương nhiên liên quan, nếu như vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta cũng nên chuẩn bị một chút.”

Hàn Minh Tích từ trên cây rơi xuống, nhìn bóng lưng Phượng Hoài Đình rời đi hoài nghi hỏi: “Chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuẩn bị cái gì?”

Hàn Minh Nguyệt cười yếu ớt nói:Binhchưa động, lương thảo đi trước, gia chủ Phượng gia vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là người thông minh.”

“Ca….” Hàn Minh Tích chút tiếc nuối lại lo lắng nhìn huynh trưởng, lúc trước Đại ca đắm chìm trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện tình cảm vớiTúy Điệp thì không nói. Nhưng hiện tại hắn đã dần dần tỉnh táo lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại ca hắn tuyệt đối xuất sắc hơn gia chủ Phượng gia, nhưng những chuyện đã từng xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra hắn Tây Bắc vĩnh viễn không đất dụng võ. Hàn Minh Nguyệt trấn an lắc đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái, cười nhạt nói. Minh Tích…Đối với ta mà nói thìnghiệp mưu đồ chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấc mộng, không, ngay cả mộng ta cũng chưa từng nghĩ qua. Như bây giờ không không tốt….” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Định Vương thật không biết hai năm nay huynh sau lưng nghĩ kế cho ta sao?” Hàn Minh Tích hỏi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năng lực hắn hạn nhưng cũng chưa bao giờ sợ thừa nhận mình không bằng người. Hai năm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương giao cho hắn rất nhiều chuyện vượt ra khỏi phạm vi năng lực của hắn, điều này làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Hàn Minh Tích không thể không hoài nghi. Hàn Minh Nguyệt cười một tiếng, vỗ vỗ bả vai đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đệ nói: “ Khó có lúc hồ đồ, đi thôi, nói không chừng Phượng tiên sinh chuyện muốn đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỗ trợ.”

Lúc Diệp Ly bước vào đại sảnh tiếp khách thì sứ thần Đại Sở còn chưa rời đi, sứ thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng lại được an bài ngồi chờkhách sảnh bên kia. Đi vào thấy sứ thần Đại Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phái tới, Diệp Ly sửng sốt một chút, thì ra cũng coi như người quen. Du Vương, Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Du.

“A Ly, nàng đã trở lại?” Thấy Diệp Ly xuất hiện cửa, trên mặt Mặc Tu Nghiêu vốn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tia không kiên nhẫn lập tức nở nụ cười đứng dậy nghênh đón Diệp Ly. Mặc Cảnh Du cũng vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng đứng dậy hành lễ, “Định Vương phi. Vương phi đây là?” Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Hóa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Du Vương, vừa rồi ta rời thành đi thăm ngoại tổ phụ một chút, Du Vương tới nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể tiếp đón từ xa, mong được lượng thứ.”

Mặc Cảnh Du đương nhiên biết trên núi ngoài thành không xa một tòa thư viện Ly Sơn, kia vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư viện Ly Sơn của Đại Sở, là một trong ba đại thư viện đương thời. cũng bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vì Mặc Cảnh Kỳ ngu xuẩnkhông công lại tiện nghi cho Tây Bắc. Hai năm qua chế độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọn lựa nhân tài Tây Bắc cũng đã thành hình, trong này nhân tố chính thư viện Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sơn luôn không ngừng hấp dẫn nuôi dưỡng nhân tài. Rất nhiều học sinh không ngại ngàn dặm xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xôi đến học mà phần lớn trong đó sau khi học thành đều chọn lại Tây Bắc. Huống chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai năm nay Tây Bắc gia tăng phúc lợi cho học sinh trong vùng, điều này càng làm cho họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm trung thành và tận tâm với Định Vương phủ.

“Du Vương mời ngồi.” Đi theo Mặc Tu Nghiêu ngồi vào vị trí chủ vị, Diệp Ly lại cười nói.

Mặc Cảnh Du tạ ơn lần nữa rồi ngồi xuống, nhìn một chút thấy tâm trí Mặc Tu Nghiêu ràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đặt trên người mình, không khỏi cười khổ, không biết nên mở miệng thế nào. Diệp Ly chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áy náy nói: “Có phải ta đã quấy rầy hai người nói chuyện rồi không?” Mặc Tu Nghiêu kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay Diệp Ly đặt trên đầu gối vừa ngắm nghía vừa nói: “Nàochuyện gì? Đến cầu viện ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà.”

“Cầu viện?” Diệp Ly khiêu mi.

Mặc Cảnh Du Mặc Tu Nghiêu nói truyện trực tiếp cười khổ. Hắn đúng tới cầu viện nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Mặc Tu Nghiêu lại dùng giọng điệu này nói chuyện thực khiến cho người ta cảm thấy không xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đài được. Diệp Ly cau mày nói: “Tình huống đã xấu đến mức đó sao? Vương lại đồng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hướng Mặc gia quân cầu viện?”

Mặc Cảnh Duchút lúng túng, Vương quả thật không đồng ý. Không thể không nói Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh Kỳ cho không hợp nhưng rốt cuộc vẫn huynh đệ ruột. Đối với vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương phủ hai người đều không thể giữ vững nguyên tắc, đại khái khác biệt duy nhất đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối tượng của Mặc Cảnh Kỳ Định Vương phủ, bất luận Định Vương ai thì hắn đều hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể nhào qua cắn hai cái.Mặc Cảnhthì càng nhiều hơn nhằm vào Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu. Nhưngcục diện hiện nay không cho phép Mặc Cảnh phản đối hoặc Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể mang theo người của mình lui giữ Giang Nam. Nhưng những người khác thì không thể, gốc rễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của bọn họ đều Sở Kinh, một khi Sở Kinh bị phá thì bọn họ tất cả đều xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời.

“Hiện nay Lãnh tướng quân gian nan ngăn cản Bắc CảnhTử Kinh quan, tháng trước Tây Lăng và Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhung lại đồng thời phát động công kích với Đại Sở. Đại Sở ba mặt thụ địch, thật sự là….Mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rằng Định Vương nể tình cùng chung huyết mạch với Đại Sở vươn tay giúp đỡ.”

Mặc Tu Nghiêu cười lạnh một tiếng, “Vươn tay giúp đỡ? Đây là ý của mấy lão đầu tử trong triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia đúng không? Mặc Cảnh đồng ý à? Du Vương dám cam đoan lúc Bản Vương xuất binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì Mặc Cảnhkia sẽ khôngsau lưng chém một đao không? Loại chuyện như vậy Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia quân ta không thể tiếp nhận lần thứ hai. Du Vương mời trở về đi.”

“Định Vương…Chẳng lẽ ngài thật sự thấy chết không cứu?” Mặc Cảnh Du vẫn còn khuyên nữa, mặc hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân cận với Mặc Cảnh nhưng cũng không muốn thấy Đại Sở bị diệt, “Có phải Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy thành ý của chúng ta không đủ hay không? Nếu như chuyện gì chúng ta có thể làm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương cứ nói?”

“Thành ý?” Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt nói: “Từ đầu tới cuối Bản Vương không hề thấy cái gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành ý cả. Nhưng mà…Cũng không phải không được…”

Mặc Cảnh Du mừng rỡ, “Xin Định Vương cứ việc phân phó.”

Mặc Tu Nghiêu bên mép nổi lên một tia cười lạnh,”Chỉ cần Mặc Cảnh chịu quỳ gối trước mặt Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia quân, thay mặt hoàng thất Đại Sở tạ tội thì Bản Vương sẽ xem xét.”

Sắc mặt Mặc Cảnh Du đột biến, lập tức hiểu lần này đến ích. Đừng nói để Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quỳ gối trước mặt Mặc gia quân mà chỉ sợ đối với Mặc Tu Nghiêu khom lưng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm được. Bất đắc thở dài, Mặc Cảnh Du rốt cuộc như đưa đám, cúi thấp đầu xuống.

Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Xem ra Du Vương đã buông tay, như vậy liền mời về đi.”

Mặc Cảnh Du nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Mặc Tu Nghiêu một chút, rốt cuộc thở dài một tiếng đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đậy đi ra cửa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 291 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc