GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 285: Đuổi khách, quan hệ cha con

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngay lập tức, sắc mặt Liễu quý phi liền trở nên dữ tợn khó coi chưa từng có, mặc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng cũng không biết cái nói gọi Thanh Phong quán chỗ nào, nhưng cũng không gây trở ngại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 co việc hiểu ý tứ trong câu nói kia của nàng. Nàng ta lại đánh đồng nàng với những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kẻ dâm phụ dâm đãng luôn đói khát kia! Sao nàng ta dám?

“Diệp Ly! Tiện……”

Liễu quý phi còn chưa nói xong, thì chỉ nghe một tiếng “Bịch”, ngay lập tức, một bóng người màu trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã bị nhuộm đầy vết máu loang lổ liền bay ra ngoài. Trực tiếp bay thẳng ra khỏi đại sảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đụng vào một tảng đá xanh trong vườnngoài cửa rồi rơi xuống đất. Lần này cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút hạ thủ lưu tình nào, vậy, Liễu quý phi đụng vào đá ngã xuống đất gây ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng động rất lớn. Đám thị vệ đứng canh giữngoài cửa đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng trong lòng cũng không nhịn được buốt cả răng. Tiếng động bọn họ vừa mới nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính tiếng gãy xương sao?

Vừa rơi xuống đất, Liễu quý phi liền phun ra một ngụm máu ngay tại chỗ. Đôi mắt luôn trong trẻo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh lùng đã mở thật to nhìn nam tử áo trắng đang bước từ từ ra từ bên trong chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chằm, giống như từ trước đến giờ, chưa từng quen biết người này.

Mặc Tu Nghiêu đi tới trước mặt nàng ta, đứng nhìn xuống nữ nhân đầy thê thảm trên mặt đất, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt khôngchút thương tiếccảm động nào.

“Ai cho ngươi lá gan dám mắng nàng ấy?” Giọng nói của Mặc Tu Nghiêu lạnh như băng, rơi vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tai của Liễu quý phi càng khiến cho nàng ta đau đến nỗi cả người đều phải run lên.

“Mặc Tu Nghiêu… Chàng thật nhẫn tâm!” Liễu quý phi cố gắng chống một tay ngồi dậy, một cánh tay khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thả lỏngmột bên một cách quỷ dị, rõ ràng cánh tay này đã bị gãy xương khi nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đụng vào đá rồi rơi xuống đất lúc nãy. Mặc Tu Nghiêu khẽ cau mày, nhìn nữ nhân đang tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy hận ý trước mặt mà chỉ cảm thấy buồn cười cùng, “Ngươi cho rằng, năm đó, ngươi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp Bản vương một hai lần, thì Bản vương sẽ phá lệ đối xử với ngươi rộng lượng sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thậm chí, để cho ngươi nhục nhã vợ của Bản vương một cách tùy tiện sao?” Định Vương phủ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thiếu nợ nàng ta, năm đó, Liễu quý phi đã giúp hắn không ít, nhưng Định Vương phủ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã trả lại cho nàng ta. Chỉ thể nói theo như nhu cầu thôi. Hôm nay lại lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái này ra để nói chuyện, thì không khỏi quá buồn cười rồi!

“Nữ nhân kia… Nữ nhân kia quan trọng với chàng như vậy sao? Vì nàng ta… Ngay cả việc được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vùng đất rộng lớn ở phía Bắc dễ như trở bàn tay, chàng cũng tình nguyện vứt bỏ sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Liễu quý phi vừa giãy dụa vừa hỏi.

Mặc Tu Nghiêu cười lạnh nói: “Chẳng lẽ A Ly nói còn chưa đủ ràng sao? Huống chi… nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, đừng nói món đồ chưa trong tay, cho cả thiên hạ, thì Bản vương cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể vứt bỏ.”

“Chàng?” Liễu quý phi nhìn nam tử áo trắng trước mặt chằm chằm đầy kinh hãi. Mặc Tu Nghiêu lại “Hừ” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẽ một tiếng, hơn nữa, càng chán ghét nữ nhânđầy vết máu cả người, thê thảm vô cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặt này, phất tay một cái, phân phó thị vệ ở bên cạnh: “Ném ra ngoài!”

“Dạ, Vương gia.” Vừa nhận được lệnh, thị vệ không dám trì hoãn, vội vàng tiến lên kéo Liễu quý phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài. Cả người Liễu quý phi bị thương nặng, nên khi bị kiềm chế lại càng không thể động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đậy, chỉ thể quay đầu lại nhìn Mặc Tu Nghiêu chằm chằm đầy oán hận, nguyền rủa: “Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu, ngươi sẽ phải hối hận!”

Mặc Tu Nghiêu cười một tiếng đầy lạnh lùng, không rảnh mà để ý đến. Liễu quý phi bị kéo thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài Định Vương phủ, bị ném ra ngoài không chút khách khí, rơi xuống đất dưới bậc thềm bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài Định Vương phủ, va chạm mạnh khiến cho nàng phải rên khẽ lên một tiếng, hiển nhiên lại bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương thêm một lần nữa. Những người đi theo nàng đến Định Vương phủ vội vàng bước lên muốn đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng dậy. Nhiều người ba chân bốn cẳng lại càng khiến cho nàng đau đến không muốn sống, không khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi giận, nói: “Cút ngay cho Bản cung!”

Tất cả mọi người đều sợ hết hồn, thật sự không biết tại sao Quý phi nương nương đi một chuyến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến Định Vương phủ lại bị thương thành như vậy. May mà Định Vương phủ ở nơi tập trung các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương tôn, quý tộc trong Sở kinh, nên lúc này, trên đường phố cũng không người đi đường nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua lại. Nếu không, mặt mũi hoàng gia sẽ bị mất không còn một chút nào.

Thật vất vả, Liễu quý phi mới đứng lên khỏi mặt đất, nhưng lại ngẩn ra. Bên cạnh một góc tường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần đó, một thiếu niên mặc áo gấm khoảng mười hai, mười ba tuổi đang im lặng nhìn nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khuôn mặt âm trầm như nước.

“Nương nương, là Tần Vương……” Cung nữ bên cạnh thấp giọng nhắc nhở.

“Hoàng nhi……” Liễu quý phi nhẹ giọng kêu.

Tần vương im lặng nhìn liễu Liễu quý phi một lát, rồi liền xoay người biến mất sau một khúc quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên đường lớn. Liễu quý phi kinh ngạc, nhìn đường phố trống vắng đến xuất thần, một cảm giác bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an khó hiểu liền lan tràn trong lòng một cách lặng lẽ.

Trong Định Vương phủ

Phượng Hoài Đình và Hoàng hậu thấy bộ dáng của Phượng Chi Dao liền sợ hết hồn, nhưng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai hỏi ra tiếng. Thấy không khí hơi cổ quái, nên Diệp Ly không thể làm khác hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự mình mở miệng hỏi: “Phượng Tam, vết thương trên người không sao chứ?” Phượng Chi Dao nhìn Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi cảm kích, cười nói: “Đa tạ Vương phi đã quan tâm, một vài vết thương ngoài da thôi, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao.”

bên cạnh, Phượng Hoài Đình và Hoàng hậu đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mặc Tu Nghiêu ngồi một bên khác, lấy tay lên tay vịn của ghế một cách thờ ơ, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Chi Dao cười nhưnhư không, nói: “Phượng Tam, ngươi khônglời muốn nói sao?”

Ngay lập tức, khuôn mặt của Phượng Chi Dao liền suy sụp xuống, vẻ mặt đầy đau khổ, nói: “Mặc cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương gia trách phạt.”

“Rất tốt.” Mặc Tu Nghiêu vỗ tay cười nói, “Ngươi đã nhận phạt, như vậy… Đi đến chỗ của Tần Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lĩnh phạt thì sao hả? Trong mấy tháng tới, Bản vương không muốn nhìn thấy ngươi.” Phượng Chi Dao cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy hơi ngoài ý muốn, mở to hai mắt, trong nháy mắt không hiểu Vương gia đang đánh chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý gì. Đi đến chỗ của Tần Phong lĩnh phạt sao? Hình như chỗ của Tần Phong không chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năng này thì phải? Mà quan trọng nhất là, Mặc Tu Nghiêu lại chấp nhận không dịch hắn mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tháng được sao?

Sự ngoài ý muốn của hắn rơi vào trong mắt hai người không biết khác, thì lại cho rằng Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu trừng phạt nghiêm khắc cùng, nên sắc mặt đều trở nên khó coi. Thật lâu sau, Phượng Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dao mới tiếp nhận mệnh lệnh của Mặc Tu Nghiêu nhưng vẫn hơi thấp thỏm không yên, “Thuộc hạ tuân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lệnh.” Mặc kệ Mặc Tu Nghiêu muốn hành hạ hắn như thế nào, dù sao cũng không chạy thoát được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn không bằng đối mặt một cách thản nhiên.

“Vương gia……” Hai thân ảnh đồng thời lên tiếng. Phượng Hoài Đình Hoàng hậu lại không khỏi nhìn đối phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút, cuối cùng vẫn Phượng Hoài Đình mở miệng: “Vương gia, lần này chính do lão hủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới dẫn đến, kính xin Vương gia niệm chút tình mọn của lão hủ, khai ân trừng phạt nhẹ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Phượng Chi Dao nhìn sắc mặt thì bình tĩnh, nhưng chân mày đã khẽ nhăn lại của Phượng Hoài Đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi ngoài ý muốn. Hiển nhiên không nghĩ tới Phượng Hoài Đình sẽ cầu tình thay hắn.

Mặc Tu Nghiêu nói một cách thản nhiên: “Phượng lão gia nói quá lời, chuyện này do Phượng Tam gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, làm sao lại trách Phượng lão gia được. Huống chi, xưa nay, Bản vương làm việc luôn thưởng phạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng. Phượng Tam gây ra chuyện lớn như vậy, nếu không phạt thì sao thể phục chúng được?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chính Phượng Hoài Đình cũng là người lãnh đạo, nên tất nhiên biết tầm quan trọng của sự thưởng phạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng. Nhưng một câu nói thong thả cuối cùng của Mặc Tu Nghiêu lại khiến cho trong lòng ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trầm xuống, “Yên tâm… Bản vương sẽ giữ lại cho hắn ta một mạng.”

“Vương gia… Không phải như vậy quá nặng sao?” Hiển nhiên, cách hiểu của Mặc Tu NghiêuPhượng Hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đình xuất hiện sự khác biệt nghiêm trọng. Mặc Tu Nghiêu không bao giờ nghĩ tới chuyện muốn lấy mạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Phượng Chi Dao, nên tất nhiên sẽ giữ lại cho hắn ta một mạng. Phượng Hoài Đình lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho rằng, một câu này của Mặc Tu Nghiêu nghĩa là chỉ cần giữ lại một hơi thở, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết được.

Hít sâu một hơi, Phượng Hoài Đình nói một cách nghiêm túc: “Vương gia,luận như thế nào thì Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi Dao là con trai của lão hủ, bây giờ nó phạm lỗi thì cũng nên để cho người làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cha ta trừng phạt.”

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày kinh ngạc, nói với Phượng Hoài Đình: “Bản vương nhớ Phượng gia đã trục xuất Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tam ra khỏi cửa rồi.”

“Trên gia phả còn chưa xóa tên.” Phượng Hoài Đình nói một cách kiên định. Chỉ cần trên gia phả vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn tên của Phượng Chi Dao, thì vĩnh viễn, Phượng Chi Dao luôn con cháu của Phượng gia.

Mặc Tu Nghiêu trầm ngâm một lát, rồi lắc đầu, nói: “Vẫn không được. Phượng Chi Dao đã ba mươi, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể chịu trách nhiệm cho hành vi của mình từ lâu. Huống chi, chuyện lần này chuyện công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93không phải chuyện nhà. Nên tất nhiên vẫn do Bản vương trừng phạt. Phượng Tam, ngươiý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếnkhông?”

Ngay từ lúc Phượng Hoài Đình xin tha cho mình, thì Phượng Chi Dao đã ngây dại rồi, sao còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý kiến nữa? Giật mình kinh ngạc, liền lắc đầu. Tâm tình của Mặc Tu Nghiêu rất tốt, liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay đầu lại nói với Phượng Hoài Đình: “Ngươi xem, chính Phượng Tam cũng không ý kiến gì.”

Phượng Hoài Đình cắn răng một cái, liền nói: “Là lão hủ không biết cách dạy con. Lão hủ nguyện ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lĩnh phạt thay nó, kính xin Vương gia thành toàn.”

Mặc Tu Nghiêu nhìn Phượng Hoài Đình đầy bình tĩnh, nói một cách thản nhiên: “Phượng lão gia nên suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rõ ràng. Xưa nay, hình phạt của Định Vương phủ luôn nghiêm khắc, đừng nói thân thể suy yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quanh năm như Phượng lão gia ngươi vậy, cho những thanh niên đã từng trải qua huấn luyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặc biệt, thì cũng chưa mấy người chịu được. Thay người khác chịu phạt, phải chịu gấp đôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Phượng Hoài Đình nói đầy kiên định: “Nuôi không dạy, lỗi của cha. Đây kết quảlão hủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải chịu. Xin Vương gia thành toàn.”

Nụ cười trên mặt của Mặc Tu Nghiêu càng vui sướng hơn, “Phượng Tam, ngươi nói sao?”

Rốt cuộc, Phượng Chi Dao cũng phục hồi tinh thần lại, cau mày nói một cách lãnh đạm: “Ai làm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó chịu, ai muốn ông ấy chịu phạt thay chứ? Bản công tử không quan hệ với ông ấy!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mặc Tu Nghiêu nhìn Phượng Hoài Đình một cách khó xử, “Phượng lão gia, ngươi xem……” Diệp Ly ngồi bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 âm thầm kéo ống tay áo của hắn, ý bảo hắn vừa vừa phải phải thôi. Phượng Hoài Đình liếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Chi Dao một cái, nói với Mặc Tu Nghiêu: “Chỉ cần một ngày nó còn mang họ Phượng, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tới phiên làm chủ. Xin Vương gia thành toàn.”

“Được!” Mặc Tu Nghiêu quay đầu lại cho Diệp Ly một nụ cười yên tâm, “Người đâu! Mang Phượng lão gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi xuống chịu phạt.”

“Vương gia!” Phượng Chi Dao tức đến giơ chân. Đương nhiên hắn biết Mặc Tu Nghiêu không thể nào thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẩy hắn vào chỗ chết, nhưng những trừng phạt thể xảy ra kia, hắn chịu được, nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩa một ông lão gần sáu mươi như cha hắn cũng thể chịu được.

Thị vệ ngoài cửa đã đi vào áp giải Phượng Hoài Đình đi mất. Phượng Chi Dao liền chạy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài cửa muốn đuổi theo, nhưng một cơn gió cực mạnh liền thổi lướt qua, Phượng Chi Dao chỉ cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy đầu gốirần, liền té ngã xuống đất, chỉ thể trơ mắt nhìn Phượng Hoài Đình bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mang đi.

“Chạy cái chạy? Bản vương còn chưa tính sổ với ngươi đâu.” Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nhìn Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi Dao đang quỳ một chân trên mặt đất, cười nói một cách nhẹ nhàng. Phượng Chi Dao nói đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đau khổ: “Vương gia, ông lão kia đã sắp sáu mươi tuổi rồi, đừng nói ngài thật sự tính giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ấy chết đó?”

Mặc Tu Nghiêu liếc hắn một cái, liền nói: “Ta giết ông ấy chết thì chẳng phải đã đúng với ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn của ngươi rồi sao? Không phải ngươi hận ông ấy đến muốn giết chết sao?”

Phượng Chi Dao cắn răng, “Ông ấy cha ta!” Cho không thích ông lão ấy thiên vị, nhưng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không thể thật sự muốn cha hắn chết.

“Bản vương nhớ, lúc nãy người nói với ta, khôngquan hệ với ông ấy mà, vậy sao lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này lại biến thành cha rồi?”

“Vương gia……” Phượng Chi Dao gấp đến muốn khóc, chỉ hy vọng các huynh đệ phía dưới đừng ra tay nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy. Dựa vào tốc độ tia chớp như lúc nãy của Liễu quý phi, thì nếu cứ dây dưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm một lát nữa, nói không chừng đã hành hình xong rồi, “Vương gia, ta sai rồi. Đến cùng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngài muốn thế nào đây? Ta bán mạng cho ngài đến chết vẫn chưa đủ sao?”

Mặc Tu Nghiêu nói một cách khinh thường: “Vốn ngươi đã phải bán mạng cho ta đến chết rồi.”

“Vậy ngài còn muốn thế nào đây?”

“Để cho cha của ngươi đến Tây Bắc.”

“Không hỏi… A?” Phượng Chi Dao liền há hốc mồm, sao hắn lại không biết từ lúc nào Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu coi trọng cha hắn vậy?

“Không đồng ý?” Mặc Tu Nghiêu híp mắt đầy nguy hiểm.

“Đồng ý! Đồng ý!” Phượng Chi Dao gật đầu lia lịa, “Nhưng… Chỉ sợ cha ta sẽ không đồng ý.”

Mặc Tu Nghiêu vỗ vỗ tay cười nói một cách thản nhiên: “Chuyện này không liên quan đến Bản vương. A, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi thể nói cho ông ấy biết, nếu ông ấy không đồng ý, thì Bản vương sẽ giết ngươi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đi đi…” Phất tay một cái, Mặc Tu Nghiêu hài lòng đuổi Phượng Chi Dao đi. Thấy Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng hậu ngồi bên cạnh đang che miệng nén cười, đến bây giờ, Phượng Chi Dao mới hiểu, mình đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đùa giỡn.

Suy sụp gục đầu xuống đầy bất đắc dĩ, Phượng Chi Dao đi ra cửa tìm cha hắn, sau lưng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 truyền đến giọng nói vui vẻ đầyràng của Mặc Tu Nghiêu, “Sau khi làm xong chuyện của cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi, nhớ đến thư phòng xử lý hết những công vụ chồng chất trong mất ngày qua. Chính ngươi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, bán mạng đến chết……”

Chân của Phượng Chi Dao lảo đảo. Hắn chính óc heo mà……

Mỉm cười nhìn Phượng Chi Dao đi khỏi, Diệp Ly nói với Mặc Tu Nghiêu đầy bất đắc dĩ: “Chàng cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải đùa giỡn với hắn ta như thế?” Mặc Tu Nghiêu “Hừ” lạnh một tiếng, nói: “Đùa giỡn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn ta? Bản vương cũng không đùa giỡn với hắn ta. Trong mấy tháng tới, nếu hắn ta không bận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến chân không chạm đất, thì Bản vương sẽ thật sự xin lỗi hắn ta!”

Diệp Ly lắc đầu, hỏi: “Chàng cảm thấy Phượng Chi Dao sẽ thuyết phục Phượng lão gia được sao?”

Nói thật, một thiên tài buôn bán như Phượng Hoài Đình thì đúnghiện tại bọn họ rất cần. Thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, trong lĩnh vực này, mặc kệ Hàn Minh Tích hay Lãnh Hạo Vũ, đều không được xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sở trường. Lãnh Hạo quản Định Vương phủ sản nghiệp dưới trướng thì không sao, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn gánh thêm cả Tây Bắc, thậm chí những nền kinh tế lớn hơn nữa, thì liền trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như trứng chọi đá. Huống chi, bản thân Lãnh Hạo xuất thân tướng môn, mấy năm nay, vì Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phủ vẫn luôn yên lặng làm thương nhân, thật sự hơi thiệt thòi cho hắn ta. Lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phái hắn ta đến Tử Kinh Quan, Diệp Ly liền hiểu, chỉ sợ Mặc Tu Nghiêu đã chuẩn bị tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếm nhân tài thay thế hắn ta rồi. Chỉ là, tìm đến Phượng Hoài Đình thì vẫn khiến cho Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly hơi kinh ngạc.

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày nói: “Trừ phi ông ấy không cần mạng của Phượng Chi Dao nữa.”

Diệp Ly lắc đầu, nói một cách hơi bi quan: “Ông ấy không chỉ cha của một mình Phượng Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dao thôi, bên kia còn hai đứa con trai trưởng, còn cả Phượng gia nữa. Chỉ sợ sức nặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của một mình Phượng Chi Dao sẽ không đủ.”

Mặc Tu Nghiêu nói: “Cái này thì phải xem Phượng Hoài Đình phải một thương nhân chân chính không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thương nhân, chỉ tầm nhìn xa trông rộng thì không đủ. Nếu thật như vậy, thì không cần cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được.”

Hoàng hậu nhìn hai người, nhẹ giọng cười nói: “Vương gia hao tổn tâm huyết thuộc hạ, thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 minh chủ khó gặp trên thế gian. Trong tương lai, nếu Phượng gia đi theo đệ, thì nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chịu thiệt thòi.”

Mặc Tu Nghiêu lại nói với tỷ ấy: “Vậy còn Hoa gia thì sao?”

Hoàng hậu ngẩn ra, lắc đầu nói một cách bất đắc dĩ: “Hoa gia… Tỷ không làm chủ được.” Nàng hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cha của mình, chỉ sợ, cho Đại Sở thật sự bị diệt vong, thì cha cũng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời khỏi Đại Sở một bước. Cả đời chinh chiến quốc gia này, thật ra, những người đời trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này đều xem Đại Sở quan trọng hơn cả tính mạng của mình. Muốn thuyết phục bọn họ rời khỏi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì căn bản chuyện không khả năng.

Hiển nhiên, Mặc Tu Nghiêu hiểu Hoa Quốc Công, gật đầu nói: “Bản vương sẽ không bắt buộc Hoa gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa ra quyết định.”

“Cám ơn đệ, Tu Nghiêu.” Hoàng hậu mỉm cười nói.

Mặc Tu Nghiêu mỉm cười đáp lại.

Trong Lê Vương phủ, vừa mới chiếm được gần hết Phượng gia, nên tâm tình Mặc Cảnh rất tốt, ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong thư phòng xem sổ sách của Phượng gia vừa mới đưa tới, khóe môi câu ra nụ cười lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lùng, cho dù thần trí của Mặc Cảnh Kỳ thanh tỉnh một lúc đã phá vỡ tất cả kế hoạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn, nhưng vậy thì sao chứ? Hắn còn sống, mà Mặc Cảnh Kỳ đã chết. Chỉ người sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới thể thấy kết cục trong tương lai, cũng chỉ người sống mới thể tất cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh Kỳ trông cậy vào Mặc Tu Nghiêu có thể thu dọn tàn cuộc thay hắn ta, nhưng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếc, căn bản Mặc Tu Nghiêu không chút hứng thú nào với mấy chuyện này. Huống chi, dựa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực lực hiện nay của hắn, cho muốn cứng đối cứng với Mặc Tu Nghiêu, thì cũng chưa chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không sức để liều mạng. Chỉ là… Nghĩ đến cuộc chiến vẫn đang giằng co ở Tử Kinh Quan, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh“Hừ” khẽ một tiếng, tạm thời vẫn không thể trêu chọc Mặc Tu Nghiêu.

“Vương gia, Liễu quý phi tới.” Ngoài cửa, quản gia bẩm báo.

Mặc Cảnh nhíu mày, nói một cách không vui: “Nàng ta tới làm gì?” Mặchiện nay, hắn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không sợ lời đồn nhảm nhí gì, nhưng sao Liễu quý phi vẫn góa phụ của hoàng huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn, hài cốt của Tiên hoàng còn chưa lạnh, Liễu quý phi đã chạy đến phủ Nhiếp Chính Vương, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn ra thể thống gì? Huống chi, Mặc Cảnh vẫn luôn chướng mắt Liễu quý phi, nên nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng ta lại tùy tiện tới cửa, thì tất nhiênkhông vui.

“Hình như Liễu quý phi bị thương nặng, nói bắt buộc phải gặp được Vương gia.” Quản gia bẩm báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cẩn thận từng ly từng tí.

Mặc Cảnh Lê “Hừ” lạnh, nói: “Chắc đã đi Định Vương phủ tự chuốc khổ rồi chứ gì?” Tức giận đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, lại phân phó: “Dẫn nàng ta tới khách sảnh, Bản vương đến liền.”

Mặc Cảnh Lê bước vào khách sảnh, nhìn thấy bộ dáng của Liễu quý phi thì cũng không thể không lắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắp kinh hãi, trên váy áo trắng như tuyết loang lổ đầy vết máu, nhìn một cái đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nhìn ra bị roi quất, thậm chí có chỗ quần áo rách cả ra, cònvết máu chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lau sạch trên khuôn mặt tái nhợt cùng với cánh tay phải buông lỏng mất tự nhiên kia nữa, “Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xảy ra chuyện gì vậy?” Mặc Cảnhtrầm giọng nói một cách không vui. Liễu quý phi mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ dạng này chạy đến phủ của hắn, truyền ra ngoài thì sẽ lại một trận phong ba nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Liễu quý phi ngẩng đầu nhìn hắn ta, cười lạnh một tiếng, nói: “Còn thể chuyện gì? Không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi rất rõ ràng sao? Mặc Tu Nghiêu làm.”

Mặc Cảnh Lê đánh giá Liễu quý phi thật cẩn thận, lúc này mới phát hiện, hình như nữ nhân này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở nên hơi hơi không giống với lúc trước. Vốn khi nhắc tới Mặc Tu Nghiêu, bất cứ lúc nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì trong mắt nữ nhân này đều mang theo si và ái mộ không có cách nào che giấu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà bây giờ lại hận ý đến nghiến răng nghiến lợi. Mặcchỗ sâu trong đáy mắt vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn mang theo một chút lưu luyến si mê không thể tránh né, nhưng Mặc Cảnh tin tưởng, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, trong lòng Liễu quý phi, hận ý dành cho Mặc Tu Nghiêu tuyệt đối nhiều sự yêu mến.

Mặc Cảnh ngồi xuống đối diện nàng ta, nói một cách lạnh nhạt: “Đã cảnh cáo ngươi trước rồi, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trêu chọc Mặc Tu Nghiêu. Hiện tại ngươi đã thấychưa? Đời này, ngoại trừ Diệp Ly ra, Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu đã từng thâm tình với nữ nhân nào chưa? Cho Tô Túy Điệp… Cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã chết trong tay Mặc Tu Nghiêu sao?”

“Đừng đánh đồng Bản cung với nữ nhân kia!” Liễu quý phi nói một cách chán ghét.

Mặc Cảnh bĩu môi, thầm nghĩ trong lòng: “Ngươi cho rằng ngươi tốt hơn Túy Điệp chỗ nào sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc kệ suy nghĩ của nàng ta, Mặc Cảnh không nhịn đượchỏi: “Bây giờ ngươi không đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Liễu gia, lại chạy đến quý phủ của Bản vương làm gì?” Liễu quý phi cúi đầu, nói một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách thản nhiên: “Liễu gia? Ha ha… Lúc trước, phụ thân ta nói cho ta biết, tính gả cháu gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 út của ta choVương. Diễm phúc của Vương thật tốt. Đứa cháu gái út kia của ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính một bông hoa mới lớn, cũng được xem mỹ nữ số một, số hai trong kinh thành.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mặc Cảnh cau mày, nhưng liền hiểu ý tứ của Liễu quý phi Liễu gia đang đánh chủ ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhanh, nhìn Liễu quý phi chằm chằm, nói: “Ngươi muốn làm gì?”

Liễu quý phi cười nói: “Ta biết ngươi muốn Liễu gia ủng hộ ngươi, nhưng lại không muốn bị Liễu gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiềm chế. Ta sẽ giúp ngươi, chiếm được Liễu gia một cách hoàn toàn… Không cần đám hỏi với Liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia.”

“Điều kiện cái gì?” Mặc Cảnh hỏi một cách gọn gang dứt khoát, tất nhiên Liễu quý phi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể giúp hắn một cáchduyên cớ được. Liễu quý phi cười nói: “Quả nhiên, Lê Vương luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẳng thắn. Điều kiện chính là… Ta muốn ngươi giết Diệp Ly giúp ta!”

Mặc Cảnh ngẩn ra, cúi đầu nói: “Giết Diệp Ly? Ta điên rồi sao… Giết Diệp Ly sẽ dẫn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiểu trả thùcủa Mặc Tu Nghiêu chứ? Aithể gánh chịu nổi đây?” Trước kia, khi Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly rơi xuống vách núi, không nói Mặc Tu Nghiêu liền nhất đao lưỡng đoạn quyết tuyệt với Đại Sở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếm cứ vùng đất Tây Bắc rộng lớn của Đại Sở một cách dứt khoát, suýt nữa còn gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành họa lớn là thiên hạ đại loạn. Qua nhiều năm như vậy, đương nhiên Mặc Cảnh thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tra được một chút chuyện vào năm đó. Năm đó, sau khi Diệp Ly rớt xuống núi, thân thể Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu liền tệ cùng, nếu không, chỉ sợ Mặc Tu Nghiêu thật sự dám khởi binh tấn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Sở luôn. Chứ đừng nói bây giờ, hai người đã một đứa con trai, chắc chắn tình cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng sâu hơn trước.

Liễu quý phi cười lạnh nói: “Dựa vào thực lực hiện nay của Vương còn cần sợ Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ sao? Chỉ cần thế lực của Liễu gia, thì trên triều đình, ít nhất một nửa người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ủng hộ ngươi, đến lúc đó, ngươi thể ngồi lên ngôi vị Hoàng đế một cách quang minh chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại……”

“Nữ nhân ngu xuẩn.” Mặc Cảnh nói không chút khách khí. Vốn lẽ Mặc gia quân không đáng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, nhưng hiện tại, tình thế giữa các quốc gia, nhìn như bình tĩnh, nhưng kỳ thật đã căng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẳng cực kỳ. Đại Sở lại càng phải đối mặt với sự công kích của Bắc Cảnh, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc gia quân nhúng tay vào, thì Đại Sở chínhhai mặt thụ địch, đến lúc đó, chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bắc Nhung cũng sẽ tranh thủ lấy lợi ích từ trong đó. Hiện tại, Đại Sở không thể đắc tội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Mặc Tu Nghiêu hơn bất cứ lúc nào.

“Ngươi thật sự không đồng ý sao?” Liễu quý phi híp mắt nói: “Như vậy, ngươi còn muốn con trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ngươi không?”

Trong đôi mắt hung dữ của Mặc Cảnh hiện lên một tia ác độc, nhang liền đè ép xuống rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhanh, “Đổi một điều kiện khác. Không thể giết Diệp Ly được, không nói những cái khác, chính Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng cao thủ hạng nhất, đi theo bên cạnh còn ám vệ Kỳ Lân. Nếu giết nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy dễ dàng như vậy, thì ngươi sẽ tìm đến Bản vương sao?”

Liễu quý phi cắn răng, trầm một lát rồi nói: “Giết con trai của Diệp Ly!”

“Vì sao?” Mặc Cảnh Lê cau mày hỏi.

“Ta muốn nàng ta sống không bằng chết!” Khuôn mặt mỹ lệ của Liễu quý phi như lệ quỷ, “Ta muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng ta mất đi người quan trọng nhất, ta muốn cả ngày lẫn đêm, nàng ta đều sống trong nỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đau thấu tim, vĩnh viễn không được an bình!”

Trong đại sảnh yên lặng một lát, Mặc Cảnh nói: “Ta từ chối.”

“Ngươi!” Liễu quý phi nhìn Mặc Cảnh chằm chằm đầy tức giận, Mặc Cảnhcười lạnh nói: “Đừng tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rằng lần nào dùng chiêu này đều tác dụng, cho tới bây giờ, Bản vương còn chưa thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con mắt của con trai ta nữa. Bản vương đã nói rồi… Dám gạt ta, ta muốn ngươi sống không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bằng chết!” Thân thể Liễu quý phi khẽ run lên, đau đớn đã bị nàng cố gắng quên mất liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ truyền đến, khiến cho nàng không nhịn đau được mà khẽ ngâm ra tiếng.

Khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn làm ra vẻ lạnh lùng, Liễu quý phi đứng lên nói: “Nếu ngươi đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin Bản cung, vậy thì cũng không còn hay để nói nữa. Bản cung cáo từ.”

Mặc Cảnh nhìn nàng ta chằm chằm, rồi nói: “Bản vương mặc kệ ngươi muốn làm gì, nhưng không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phép động tới Diệp Ly.”

Liễu quý phi hơi kinh ngạc nhướng mày, quay đầu lại đánh giá Mặc Cảnh Lê, một lúc lâu sau mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Không được phép đông tới Diệp Ly? Xem ra Lê Vương không chịu đồng ý với ta không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bởikiêng kỵ Định Vương, là… Thật đúng thương nhớ nữ nhân Diệp Ly kia thì phải? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thật hiếm có… Vương lại nhớ mãi không quên một nữ nhân không thuộc về mình sao? Hay… Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân đều đê tiện như vậy, không chiếm được mới là tốt nhất?”

Mặc Cảnh cười lạnh một tiếng, “Không cần ngươi quan tâm, vốn cũng tốt hơn tự đưa tới cửa lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị người ta xem thường như ngươi.”

“Ngươi… Hừ!” Liễu quý phi cắn răng, vung tay áo bỏ đi. Bước đi đầy kiêu ngạo, trong lòng của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại càng suy tính số tâm tính toán, nhưng lại không biết, chuyện xui xẻo chân chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn còn đang đợi nàng phía sau.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 285 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc